.
Vở kịch dài "Người nhạc trưởng & dàn hợp xướng" - Tác giả có sửa chữa một số chỗ, riêng màn "khai từ" đầu tiên thì viết lại hoàn toàn một KHAI TỪ mới. Ngay cả cái tên đề của vở kịch cũng hoàn toàn thay đổi, có tên mới là:
SỐ PHẬN NHỮNG HÒN ĐÁ TẢNG
Bởi vậy nay xin đăng lại toàn bộ vở kịch ở đây. Kịch bản sửa lại mới này sẽ được đăng làm 3 kỳ - Còn vở kịch ngắn CỨU LẤY CON TÔI xin sẽ đăng tiếp sau vở kịch này. Vậy thông báo để độc giả hay một đạo diễn nào đó có ý đồ dàn dựng được biết, không dùng vở NGƯỜI NHẠC TRƯỞNG & DÀN HỢP XƯỚNG đã đăng ở những trang trước nữa, mà sử dụng kịch bản mới đăng lại này.
SỐ PHẬN NHỮNG HÒN ĐÁ TẢNG
PHẠM NGỌC THÁI
Kịch dài
Kỳ I
NHÂN VẬT:
A. Về phía T.Công ty XNK Hàng Công nghiệp
- Ông Phách Tổng giám đốc 59-60 tuổi
- Ông Quảng Chuyên viên khoảng 58t.
- Quang Trưởng phòng đối ngoại trên 40t.
- Lách Trưởng phòng nghiệp vụ 28-30t.
- Lộc Trưởng phòng tổ chức 55-56t.
- Hoa Hoè Bà Phó T.giám đốc trên 50t.
và cán bộ Vịnh
B. Xí nghiệp sao mai
- Hải Giám đốc cũ 28-30t.
(con trai ông Quảng)
- Hán Giám đốc mới 56-57t.
- Bác Chúc Trưởng phòng Vật tư 60t.
Cùng một số công nhân
C. Các nhân vật khác
- Lan Sinh viên thực tập (con gái ông Phách )
- Ngọc Huyền ( người yêu của Hải )
- Smit Giám đốc Công ty Tư bản Nhật.
Một số sinh viên - bạn của Lan.
( Kịch xẩy ra tại Hà Nội thời hiện đại )
KHAI TỪ
(Thời gian – Vào cuối buổi sáng, nắng có vẻ đã hơi gay gắt. Hắt từ xa là bức phông cảnh của một ngôi chùa. Xế về một mé là con đường cái lớn, có một hòn đá tảng to nằm chắn ở trên đường, chung quanh lổn nhổn dăm, ba hòn đá khác nhỏ hơn. Bóng một đám người hì hục đang dùng xà beng, thừng chão… để bảy hòn đá tảng đó đi. Hòn đá rùng rùng chuyển, rồi lại nằm ì xuống… Họ lại đẩy.
Một tốp nữ sinh đi qua. Trong đám sinh viên nữ ấy có một cô tên gọi là Lan – Nhân vật trong cốt chuyện):
NỮ SINH (NS) - Trời nắng nóng quá, ta lánh vào bóng cây này nghỉ tí đã các cậu!
NS KHÁC - Sắp trưa rồi đấy, phải về nhà ăn cơm… tao thấy đói bụng lắm rồi!
LAN - Ừ, nghỉ thì nghỉ. (lưỡng lự) Hay là, ta tạt vào trong ngôi chùa kia… thắp vài nén hương cầu nguyện đi!
MỘT NS - Cầu gì, khéo vẽ?
LAN - Thì cầu phúc, cầu lộc. Hay là… ta cầu bọn mình năm nay làm đồ án tốt nghiệp đại học thật mỹ mãn, chẳng hạn.
(Ở phía đám người bẩy đá - Tiếng vọng đến):
MỘT NGƯỜI - Bẩy mạnh lên các ông! Hòn đá tảng này tuy nặng nhưng cũng sắp bị bật lên rồi.
NGƯỜI KHÁC - Chà, hòn đá tảng lâu năm này nằm lì ghê! Bẩy mạnh thế mà nó chỉ mới hơi lung lay thôi.
MỘT NGƯỜI - Lì thì cũng đến lúc bị bật hết! Chẳng lẽ cứ chịu để nó nằm án ngữ mãi giữa đường… không cho xã hội này tiến lên nữa à?
ĐÁM ĐÔNG - Nào, hò dô nào! Bẩy mạnh lên nữa nào? Dô nào…
(Tiếng phía đám nữ sinh lại vang lên):
LAN - Tớ vào chùa thắp hương đây, có cậu nào vào cùng tớ thì đi?
MỘT NS - Chùa với chả chiền. Tớ chỉ muốn chạy nhanh về nhà… lăn ra giường nằm ngả cái lưng cho khoan khoái.
MỘT NS - Tớ cũng thấy đói bụng rồi.
NS KHÁC - Tớ thừa biết, cái Lan nó muốn vào chùa cầu nguyện cái gì rồi! Này, cậu là muốn cầu duyên… có đúng thế không nào?
LAN - Duyên gì?
NGƯỜI NS - Lại còn duyên gì? Lương duyên với anh Hải giám đốc của xí nghiệp Sao Mai! Tao biết, mày mê anh Hải như điếu đổ.
LAN - Xì…
MỘT NS - Còn chối nữa không? Bắt trúng tim cu cậu rồi nhé!
NS KHÁC - Cái Lan nó muốn vào chùa thì cứ để cho nó vào. Nó cầu gì kệ nó! Bọn mình về thôi.
(các bạn chào Lan rồi đi xa dần… Lan tiến lại gần về phía cảnh chùa. Tiếng chuông, mõ chùa vẳng ra nghe rõ hơn. – Có tiếng vẳng từ trong ra):
TIẾNG VẲNG - (của một nhà sư) Mô Phật! Thí chủ đi lễ chùa, mời thí chủ vào trong điện Phật?
LAN - Nam-mô-a-di-đà-Phật! Tôi chỉ đi ngang qua, muốn thắp vài nén hương cầu nguyện?
TIẾNG VẲNG - Xem âm khí của thí chủ thì thấy: Thí chủ có duyên với cửa chùa! Cửa chùa luôn luôn rộng mở… Đức Phật từ bi, lúc nào Người cũng giang tay để đón thí chủ vào chùa!
LAN - Ấy chết! Không, không… Tôi đến đây không phải là để đi tu? Tôi không đi tu! Tôi chỉ thắp hương khấn cầu Đức Phật lòng lành, phù hộ cho tôi và anh ấy… À, mà cho cả cuộc đời tôi được êm đẹp!
TIẾNG VẲNG - Mô Phật! Nhưng cõi hồng trần nhiều nỗi ai oán. Cửa Phật mới là nơi hoá giải cho thí chủ sự bằng an và… tâm hồn của thí chủ sẽ được thư thái lại.
LAN - Nhưng tôi chẳng có ai oán gì cả. Cuộc đời tôi đang tươi đẹp! Sao tôi lại phải đi tu cơ chứ?
TIẾNG VẲNG - Mô Phật - Khó có mấy ai đã ra khỏi được kiếp nạn của mình. Thí chủ cứ về đi, cái gì đến ắt sẽ phải đến!
(Tiếng chuông chùa lại ngân lên dồn dập hơn – Bên đám người đang bẩy hòn đá, hòn đá chuyển mạnh rồi bật tung lên):
MỘT NGƯỜI: Hòn đá tảng đã bị bật tung lên rồi - Bẩy được nó rồi anh em ơi!
(tiếng hò reo càng rộ hơn… Lan ngoái nhìn rồi lững thững đi về phía các bạn ban nẫy - Nhạc)
Ghi chú của tác giả về màn khai từ:
Hình ảnh Lan và ngôi chùa - Mục đích để cho cảnh kết kịch sau này đỡ bị đột ngột. Đồng thời, tạo thêm sự hợp lý trong diễn biến tâm lý nhân vật Lan, qua những biến cố của kịch.
I- PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC CỦA TCTY.
( Bàn làm việc của T.giám đốc, phía ngoài kê một bộ salon tiếp
khách gần cửa ra vào. Mặt tường phía trong còn có một cửa
nữa thông sang phòng phó T.giám đốc, lúc nào cũng khép kín )
HẢI - (từ ngoài xộc vào, nhìn quanh) Lại không có ai?
( Vịnh cũng từ ngoài bước vào )
VỊNH - Có đây! Anh cần gì?
HẢI - Tôi là...
VỊNH - Tôi biết rồi! Anh là anh Hải, giám đốc xí nghiệp Sao Mai vừa bị cách chức.
HẢI - Tôi muốn gặp đồng chí Tổng giám đốc?
VỊNH - Còn đang đánh chén ngoài khách sạn. Hôm nay, Tổng công ty xuất nhập khẩu Hàng công nghiệp của tớ mở tiệc chiêu đãi Ban thanh tra Bộ!...
HẢI - (nóng nẩy) Lên Bộ gặp ông Trưởng ban thanh tra Bộ thì bận đi dự chiêu đãi, xuống tổng công ty... thì ông Tổng giám đốc lại bận chiêu đãi! Thế ra, các người chỉ toàn mải việc chiêu đãi thôi à?
VỊNH - Bây giờ chiêu đãi cũng là một công việc không kém phần quan trọng.
HẢI - Anh có biết: liệu mấy giờ thì ông Tổng giám đốc về?
VỊNH - Rượu vào lời ra, còn chán mới về.
HẢI - Chắc anh cũng vừa ở khách sạn về? Tôi thấy mùi rượu bia...
VỊNH - Loại cán bộ quèn như tớ, làm gì được tiêu chuẩn chiêu đãi ngoài khách sạn! Chậc...vừa tranh thủ ra uống cốc bia ngoài quán. Thôi nhé, đằng ấy ở đây chờ! Tớ phải về phòng làm việc đây.
( nói xong, Vịnh đi ra phía cửa. Bên cửa phòng phó tổng giám đốc kẹt mở, bà Hoa Hoè bước sang )
HẢI - Chào đồng chí phó tổng giám đốc! Tôi tưởng chị cũng đang bận dự chiêu đãi ngoài khách sạn?
HOA HOÈ - Tôi không muốn đi! ( thái độ vẻ lửng lơ) Nghĩa là... tôi không phải thuộc người cùng phe cánh ấy!
HẢI - Thế nghĩa là thế nào ạ?
HOA HOÈ - Tôi biết cậu Hải đang sốt ruột muốn chất vấn ông Tổng giám đốc?
HẢI - Vâng, thưa đồng chí...
HOA HOÈ - (cắt ngang) Cậu cứ chờ ở đây nhé, tôi đang bận.
( nói xong bà Hoa Hoè quay vào phòng của mình, rồi đóng kín của lại )
HẢI - Thật...là... tức!...
( Hải định đi ra thì gặp Quang bước vào )
HẢI - (mừng rỡ reo lên) Anh Quang! (xiết chặt tay nhau) Anh trở lại Hà Nội từ khi nào?
QUANG - Xuống sân bay là mình về đây ngay.
HẢI - Gặp được anh, may quá.
QUANG - Ngay khi còn ở trong thành phố Hồ Chí Minh, mình cũng đã nghe nói về tình hình của xí nghiệp Sao Mai và của Hải! Có nhiều điểm chưa rõ ràng? Chúng ta ra ngoài kia, về phòng mình rồi nói chuyện.
( Họ đi ra, sân khấu vắng. Lát sau ông Phách và Lách bước vào )
LÁCH - Thưa đồng chí Tổng giám đốc! Bọn khách sạn hôm nay làm ăn cũng khá, tôi xem chừng mấy cha thanh tra hể hả lắm?
Ô.PHÁCH - Cỗ bàn thịnh soạn, ăn uống no nê, xong rồi người nào cũng được phong bao! Không hể hả, chắc còn muốn cả giời?
LÁCH - Giải quyết êm thấm vụ này, tôi nhẹ cả người.
Ô.PHÁCH - (nóng nẩy) Anh tưởng là qua ngay đấy hẳn?
LÁCH - Thì... cũng không còn đáng lo lắm. Chỉ có ba người tường tận sự việc: là chuyên viên Quảng, Tổng giám đốc và tôi. Nay thanh tra Bộ lại đã kết luận rồi!
Ô.PHÁCH - Nhưng thằng Hải, nó là con trai của chuyên viên Quảng, anh hiểu chưa? Chứ không phải người ngoài.
LÁCH – Thì, khi chuyên viên Quảng từ Hồng Kông về, Tổng giám đốc cứ lựa lời ngọt nhạt...
Ô.PHÁCH - (quát) Anh bảo tôi phải lựa lời ngọt nhạt như thế nào?
LÁCH - Dù gì... thì với Tổng giám đốc, ông chuyên viên cũng chịu nhiều ơn huệ!
Ô.PHÁCH - Để giữ việc cho kín, tôi đã phải tìm cách điều chuyên viên Quảng và cả trưởng phòng đối ngoại Quang đi xa!... Nếu bọn họ mà có mặt ở Tổng công ty trong những ngày có Ban thanh tra Bộ về, không biết sự việc sẽ tệ hại đến thế nào?
LÁCH - Tổng giám đốc quả là người nhìn xa, trông rộng.
( lúc này cửa phòng bên lại kẹt mở, bà phó tổng
Hoa Hoè bước sang )
HOA HOÈ - (với ông Phách) Ban nẫy có điện thoại của Bộ gọi xuống, họ nhắc ông lên làm thủ tục đi Đông Âu!
LÁCH - Đồng chí phó tổng giám đốc không đi dự chiêu đãi ở khách sạn, thật là phí?
HOA HOÈ - Tôi bận! ( lạnh lùng vào phòng, khép kín cửa).
LÁCH - Sao tổng giám đốc không nhổ quách cái gai ấy đi?
Ô.PHÁCH - Không phải cái gai nào cũng nhổ ngay đi được.
LÁCH - Tổng giám đốc đã giành cho chị ta đủ thứ bổng lộc, nhưng chị ta có lấy thế làm thoả mãn đâu? Tôi mà được như thế thì...
Ô.PHÁCH - Anh cũng không kém đâu, để đến bây giờ anh làm ăn như thế này... này?
LÁCH - Tôi chỉ sơ ý , ai ngờ...
Ô.PHÁCH - Sơ ý? Cứ thế rồi vào tù!
( Quang tiến vào )
LÁCH - (Đon đả) Ô kìa, anh Quang! Anh khoẻ chứ?
QUANG - (lảng qua, nói với Tổng giám đốc ) Thưa đồng chí Tổng giám đốc! Về vụ tổn thất hàng gia công vừa qua, tôi nghĩ Ban thanh tra Bộ có thể đã nhầm lẫn?
Ô.PHÁCH - Người ta đã kiểm tra, rà xét hàng tháng trời.
QUANG - Nhưng kết luận sự việc chưa lôgich
Ô.PHÁCH - Anh... anh định bài xích ban thanh tra hả?
QUANG - Trước ngày đi công tác, chính tôi đã xuống xí nghiệp Sao Mai nghiệm thu hàng hoá, chất lượng hàng sản xuất đều rất tốt!
Ô.PHÁCH - Rồi đến lượt các anh phải kiểm điểm về sự nghiệm thu sơ sài, qua loa, đại khái ấy? nên mới không phát hiện ra.
QUANG - Tôi đề nghị cho kiểm tra lại?
Ô.PHÁCH - Cái đó không cần thiết. Ban thanh tra Bộ đã kiểm tra hết sức cẩn thận.
QUANG - Nó còn liên quan tới việc xét sử số phận của một con người? Kỷ luật cách chức giám đốc một xí nghiệp, phải thật sự công minh.
Ô.PHÁCH - Anh bảo lãnh đạo cấp trên không công minh hả? Tốt nhất là anh về phòng làm việc của mình đi!
( Cửa phòng bên lại kẹt mở, mọi người giật mình quay lại. Hoa Hoè ra, nhìn lướt qua mọi người nhưng không nói gì... định đi ra khỏi phòng - Thì lúc này có tiếng ô tô phanh kít ở cổng. Chuyên viên Quảng đi vào)
LÁCH - Ôi, chuyên viên Quảng đã về!
Ô.PHÁCH - (vội vã hỏi dồn) Thế nào, Công ty tư bản Nhật có chịu chấp nhận ít hàng nào không?
HOA HOÈ - Sao ông Tổng giám đốc phải lo cuống lên như vậy? Để anh Quảng nghỉ ngơi tý đã.
Ô.QUẢNG - (với ông Phách) Họ nhất định từ chối, mặc dù tôi cũng đã cố thuyết phục.
Ô.PHÁCH - Thật, thật là...
QUANG - Thế là cả một khoản ngoại tệ lớn hàng chục vạn đô-la của nhà nước mất toi? Trong khi chúng ta phải chắt chiu từng đô-la, ngoại tệ phải vay lãi ở nước ngoài. (với ông Quảng) Chẳng lẽ không còn cách nào có thể còn cứu vãn lại được nữa?
Ô.QUẢNG - Chỉ còn cách tung ra mà bán cho dân.
QUANG - Nhưng bán cho dân thì chỉ có thể nhặt nhạnh được mấy đồng tiền Việt Nam thôi!
Ô.PHÁCH - Tôi quyết định xuất toàn bộ lô hàng ấy cho bên nội thương để bán cho dân.
QUANG - Nhưng mẫu mã, nhất là kích cỡ hàng cũng không phù hợp cho việc sử dụng của người Việt Nam cơ mà? Muốn sử dụng được, là phải tháo gỡ tất cả ra mà tái chế lại, thêm một lần nữa tốn bao nhiêu công của?
Ô.QUẢNG - Nhưng biết làm thế nào khác được?
LÁCH - Mà lỗi đâu phải do Tổng công ty.
QUANG - (với ông Quảng) Nghĩa là đồng chí chuyên viên cũng thừa nhận: Bộ đã kỷ luật, cách chức giám đốc xí nghiệp của cậu Hải, người con trai của đồng chí là xác đáng?
Ô.QUẢNG - (đột ngột) Nhưng tại sao lại cách chức nó?
QUANG - Anh hãy hỏi Tổng giám đốc của chúng ta?
Ô.QUẢNG - Tôi chả hiểu ra làm sao cả? Anh Phách! Có chuyện gì đã xẩy ra với thằng Hải con tôi vậy?
HOA HOÈ - Vì Ban thanh tra Bộ đã kết luận: Lỗi tại xí nghiệp Sao Mai sản xuất hàng hoá kém, mà con trai anh lại là giám đốc?
Ô.QUẢNG - Không làm gì có chuyện ấy.
QUANG - Nhưng thực tế lại xẩy ra như vậy.
Ô.PHÁCH - (gắt gỏng) Làm... làm gì mà cứ rối tinh, rối mù lên thế? Bây giờ anh Quảng ở đây để trao đổi với tôi, còn tất cả về phòng mình làm việc!
( Quang, Lách và bà phó tổng giám đốc lần lượt ra khỏi phòng.
Chỉ còn lại ông Phách và ông Quảng )
Ô.PHÁCH - Nếu anh thuyết phục được giám đốc công ty tư bản Nhật nhận hàng, thì đã không có chuyện gì hết.
Ô.QUẢNG - Giờ thì tôi hiểu rồi! (lớn tiếng) Anh không thể làm như thế được!
Ô.PHÁCH - Cũng là bất đắc dĩ.
Ô.QUẢNG - Anh thì thoát, nhưng tội lại trút lên đầu con tôi?
Ô.PHÁCH - Rồi tôi sẽ cứu con anh! Tôi sẽ đưa nó về Tổng công ty, dần dần sẽ lại đề bạt cất nhắc nó, thế là được chứ gì?
Ô.QUẢNG - Mang cái tội làm tổn thất tiền của lớn đến như thế, dễ gì cứu nổi? Tôi xin anh! Mà dù với ai, anh cũng không thể chọn phương sách trút tội lên đầu người khác được?
Ô.PHÁCH - Thôi, thôi... Anh đừng giáo huấn cho tôi.
Ô.QUẢNG - Phải tìm một lối thoát khác, anh Phách ạ! Anh không bị sao, mà con tôi cũng không việc gì.
Ô.PHÁCH - Chẳng có lối thoát nào khác cả đâu! Không phải lỗi tại xí nghiệp thì là lỗi tại Tổng công ty.
Ô.QUẢNG - Nghĩa là: Hoặc là con tôi bị kỷ luật, hoặc là anh?
Ô.PHÁCH - Hoặc cả hai.
Ô.QUẢNG - (chợt nghĩ ra) Tôi sẽ tự thú tội: do chính tôi gây nên vụ tổn thất này.
Ô.PHÁCH - Đừng làm trò trẻ con, không ai người ta tin.
Ô.QUẢNG - (bất lực) Tôi biết làm sao bây giờ? Không, dứt khoát là anh không thể làm thế được!
Ô.PHÁCH - (gay gắt) Thế thì anh đi mà tố giác! Gặp ngay Ban thanh tra Bộ, nói cho họ biết: Chính ông Tổng giám đốc mới là người gây ra vụ đổ vỡ, chứ không phải con anh. Ông ta cần phải bị kỷ luật! Hãy cách chức ông ta, đưa ông ta ra toà! Anh đi đi! Bảo họ đến mà xích ngay tay ông già này lại?
Ô.QUẢNG - (giọng đau đớn) Thì anh cũng biết tôi không thể làm như thế được mà. Nhưng phải nghĩ đến con tôi nữa chứ?
Ô.PHÁCH - Tôi đã nói là tôi sẽ cứu nó! Anh nghe rõ chưa? (xoa dịu) Thôi, anh cứ yên tâm. Còn bây giờ tôi phải tranh thủ lên Bộ làm thủ tục đi Đông Âu đây, họ đã giục từ sáng.
( nói xong ông Phách vội xách chiếc cặp da, hấp tấp bước ra ngoài)
Ô.QUẢNG - (kêu to) Tôi phải làm gì bây giờ?
(đi ra nốt).
II- TẠI HÀNH LANG CỦA TCTY
( Một phía có cầu thang gác.
Ông Quảng và Quang đi tới )
QUANG - Nếu tôi không bị biệt phái vào trong thành phố Hồ Chí Minh, mà có mặt ở Tổng công ty trong những ngày ấy, thì...
Ô.QUẢNG - Dù sao cũng đã bị thiệt hại rồi, không thể gỡ lại được! Không ai lại muốn chuyện xẩy ra như thế?
QUANG - Còn những người lãnh đạo Tổng công ty như ông Phách, thì còn...
Ô.QUẢNG - Bản chất anh Phách vẫn là một cán bộ lãnh đạo có thiện chí.
QUANG - Ông ta đại diện cho lớp quan lại thủ cựu, công thần thì đúng hơn! Ông ta thực sự trở thành một hòn đá tảng nằm chắn ngang đường, đến lúc phải bẩy nó đi!
Ô.QUẢNG - Nhưng sau khi các anh đã bẩy được hòn đá tảng ấy đi rồi?... Ai sẽ thay vào chỗ đó?
QUANG - Nghĩa là đồng chí không tin vào chúng tôi?
Ô.QUẢNG - Mình e rằng chưa đến lượt lớp người như Quang, mà là... phó Tổng giám đốc Hoa Hoè ấy cơ? Tình hình sẽ còn tồi tệ hơn nhiều!
( ông Quảng bỏ đi , Quang lưỡng lự giây lát rồi ra nốt.
Vịnh lững thững đi đến )
VỊNH - (với khán giả) Đằng này thì anh trưởng phòng đối ngoại tranh cãi với ông chuyên viên. Trong phòng kia... bà phó Tổng giám đốc Hoa Hoè lại đang đe nạt , doạ dẫm anh trưởng phòng Lách - về cái vụ để tổn thất hàng gia công? Còn ông Tổng giám đốc thì ngài rất bận cho cái việc phải vội chuẩn bị đi nước ngoài!
(Vịnh thở dài, nhún vai rồi bỏ đi vào)
III- TRỞ LẠI PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC
( Phó T.giám đốc Hoa Hoè và trưởng phòng Lách )
HOA HOÈ - Tôi đã theo dõi suốt 27 ngày khi có Ban thanh tra Bộ đến: Hết cuộc chiêu đãi lớn tới cuộc chiêu đãi nhỏ?
LÁCH - Chuyện chiêu đãi bây giờ là lẽ thường. Chủ yếu là được việc!
HOA HOÈ - Vì các anh đã trút được tội lên đầu xí nghiệp Sao Mai chứ gì?
LÁCH - Thì nó rõ như ban ngày, tại xí nghiệp sản xuất hàng hoá kém.
HOA HOÈ - (trấn áp) Nói láo! Chẳng qua các anh mua chuộc mấy tay thanh tra, đổi trắng thành đen.
LÁCH - Đồng chí phó Tổng giám đốc nói gì, tôi không hiểu?
HOA HOÈ - Này, đừng giả bộ ngây thơ. Muốn đây nói toạc móng heo ra à?
LÁCH - Thì chị cứ nói.
HOA HOÈ - Vẫn làm ra bộ cứng đầu, vậy thì lại gần đây ta nói cho mi nghe!
( Hoa Hoè ghé vào tai Lách nói nhỏ. Điệu bộ vừa nói vừa đe, Lách hơi
hoảng hốt )
LÁCH - Tôi... Chị nói thế là tôi biết rồi!
HOA HOÈ - Trưởng phòng Lách không nghĩ là tôi không biết tý gì nữa chứ?
LÁCH - Vâng. Quả là sự việc như thế, nhưng...
HOA HOÈ - Là một trưởng phòng nghiệp vụ, anh phải có trách nhiệm thuê tầu bè, giao hàng đúng kỳ hạn cho công ty Nhật theo hợp đồng. Để xẩy ra vụ tổn thất này, trước hết tội là anh !
LÁCH - Nhưng khi đó tôi đã báo cáo với Tổng giám đốc.
HOA HOÈ - Nhưng anh báo cáo muộn, đã quá chậm trễ. Còn ông Tổng giám đốc lại quan liêu. Đưa ra luật pháp, cả anh và ông ta phải truy tố trước toà!
LÁCH - Ấy,ấy... chị đừng đao to búa lớn quá!
(dò hỏi) Thế, sao khi có Ban thanh tra Bộ chị lại không nói? Chắc... vì Tổng giám đốc đối với chị cũng đã có nhiều ơn huệ?
HOA HOÈ - (sẵng giọng) Bởi vì, tôi không muốn dọn cỗ để cho người khác ăn!
LÁCH - Tôi hiểu rồi! Tôi hiểu rồi!... Người ta có thể thay thế ông tổng giám đốc này bằng ông tổng giám đốc khác, chứ không đến lượt chị! Rút kinh nghiệm lần trước: Chị đã hất được một ông tổng giám đốc về vườn, nhưng Bộ lại cử ông Phách về thay thế, chứ không đề bạt chị?
HOA HOÈ - Lần này đây chẳng dại như thế nữa !
LÁCH - Và hú hồn, hú vía. Dù sao thì tôi cũng chỉ là cấp dưới nên may mắn được chị bỏ qua mà thoát nạn, phải không ạ?
HOA HOÈ - Có việc cần cho anh đấy! Hay là, anh vẫn muốn trung thành cùng ông Phách?
LÁCH - Ối giời ơi!... Chẳng qua cần thì ông ấy dùng tôi, còn khi không cần, ông ấy lại chẳng rũ đi như rũ một cái áo.
HOA HOÈ - Nếu anh chịu phò tá cho tôi, sau này không sợ bị thiệt thòi đâu!
LÁCH - Con mèo không chê khúc cá ngon. Tôi có thể biết: phò tá giúp chị thành công rồi, tôi sẽ được gì?
HOA HOÈ - Đây này, (chỉ tay sang phòng phó tổng) Anh sẽ sang ngồi ở phòng đó thay tôi!
LÁCH - Còn chị sẽ sang đây ngồi ở phòng này, thay ông Tổng giám đốc Phách?
( cả hai đắc chí cười )
LÁCH - (tiếp) Chị Hoa Hoè chắc phải có sẵn kế hay?
HOA HOÈ - Lại gần đây mà nghe cho rõ!
(Hoa Hoè ghé tai Lách thầm thì... Lách gật đầu lia lịa)
LÁCH - Quả là kế quỉ!
HOA HOÈ - Mọi ý đồ phải được thực hiện ngay trong thời gian ông Tổng giám đốc đi Đông Âu.
LÁCH - Cũng không dễ dàng lắm đâu chị ạ? Ông Phách là một người có thế lực, được nhiều quan chức lớn giúp lắm!
HOA HOÈ - Dễ anh tưởng tôi chân cò, chân vạc?
LÁCH - Thôi thì... cũng vì cái lòng tôi vẫn thường mến mộ và muốn ủng hộ chị.
HOA HOÈ - (hài hước) Còn tâm ý lòng dạ tôi xưa nay: vẫn muốn có dịp là sẽ nâng đỡ, cất nhắc trưởng phòng Lách tiến tới!
( cả hai hô hố cười )
IV- KHOẢNG SÂN XÍ NGHIỆP SAO MAI
( Đây đó mấy chậu cây cảnh. Dưới vài bóng cây lớn
đặt những chiếc ghế đá cho công nhân ra nghỉ giải lao
ở đó. Một nhóm công nhân đi tới...)
CÔNG NHÂN (CN) - Này, cái ông giám đốc xí nghiệp mới đến của chúng ta ấy, thấy mà cám cảnh?
CN (khác) - Cũng chẳng hiểu sao họ lại đề bạt cái ông Hán cổ lỗ ấy lên làm giám đốc nữa?
CN - Kể cũng lạ ! Về cái lô hàng gia công của xí nghiệp ta vừa bị qui là gây ra tổn thất ấy: Quần áo may thì vẫn đẹp, tốt như thế... Mà lại bị Công ty tư bản Nhật từ chối, không nhận hàng?
CN - Nhưng tớ lại nghe tin, xí nghiệp mình là bị đổ oan, lỗi tại một khâu nào đó thuộc trách nhiệm của Tổng công ty gây nên?
CN - Nghĩ tội cho anh Hải, giám đốc xí nghiệp của chúng ta các cậu ạ! Một giám đốc mẫn cán, có năng lực, trình độ, hết lòng vì xí nghiệp. Ấy, thế mà nay phải chịu kỷ luật?
CN - Công nhân của các phân xưởng đang có kiến nghị lên Bộ xem xét, phục hồi lại chức giám đốc cho anh Hải đấy?
CN - Ồi, chắc gì? Muốn phục hồi bây giờ ấy à, cứ phải thế này... thật nhiều! (làm động tác ) Dúi cho mạnh!
CN - Các cậu ạ, hôm qua có tý việc tớ mới lên phòng giám đốc: Thấy anh Hải đang giảng giải cho cái ông giám đốc Hán mới về ấy... về qui mô sản xuất trong bản phương án liên doanh với các công ty nước ngoài. Tớ thấy mặt ông Hán cứ đơ đơ ra... như thế này này!
CN - Thì cái ngữ giám đốc kiểu ông ta, biết cái gì mà chẳng đơ đơ ra?
CN - (tiếp) Tớ biết ngay: Cái đầu ông giám đốc này là tối mù, nhưng lại sợ người ta chê mình dốt, nên cứ luôn mồm nói: Tôi biết! Tôi biết!... (châm biếm) "biết" nghĩa là "mít" đấy! Các cậu hiểu không?
( tất cả cười ồ )
CN - "mít" thì người ta cũng là giám đốc!
CN - Đừng có tưởng, quát nạt công nhân ra trò đấy !
CN - Cẩn thận, giữ cái mồm. Ông ta nghe thấy, không lại tống bọn mi ra khỏi xí nghiệp, có mà cả nhà chết đói?
CN - Thời buổi bây giờ mà bị lãnh đạo trù dập, thì khốn nạn.
Một CN - (reo lên) Bác Chúc, trưởng phòng vật tư xí nghiệp đến kìa! Chúng ta hỏi bác ấy là biết ngay tình hình ra sao?
( bác Chúc bước về phía mọi người )
BÁC CHÚC - Các anh chị em công nhân! Nếu tất cả đều nhất trí kiến nghị lên Bộ phục hồi lại chức giám đốc cho anh Hải, thì ký vào đây! (giơ cao tập giấy ) Lá đơn này đã được phân tích đầy đủ mọi lý lẽ, công nhân mấy phân xưởng đã ký đầy cả mấy trang giấy rồi đấy.
CN - Bác trưởng phòng vật tư, đưa đây tôi ký! ( hướng về phía mọi người ) Nhất trí cả thế chứ các cậu?
CN - Nhất trí quá đi chứ lị. Tôi ký!
CN - Tôi ký!...
( lá đơn được truyền qua tay mọi người )
CN- ( người ký cuối cùng ) Còn ai chưa ký nữa không?
( Hải đã đến góc sân từ trước nhưng không ai để ý,
lúc này mới tiến lại )
HẢI - ( cầm lá đơn ) Còn tôi chưa ký.
MỌI NGƯỜI - (reo lên) Ồ, anh Hải! Tất cả anh chị em công nhân đều ủng hộ anh.
HẢI - Rất cám ơn mọi người, nhưng cũng chẳng ăn thua gì đâu.
CN - Nhưng lãnh đạo không thể bất chấp kiến nghị của cả một tập thể đông đảo công nhân xí nghiệp được?
Hải - Tôi là một giám đốc thì phải chịu hoàn toàn trách nhiệm! Làm sao có thể sử dụng số đông ủng hộ, để biện lý cho mình được? Đó là luật!
BÁC CHÚC - Anh Hải cũng đừng bi quan quá? Để tập thể công nhân ủng hộ, thanh minh cho anh: có khi lãnh đạo sẽ nhượng bộ?
HẢI - Thực tế đâu có thanh quang như thế! Quanh ông Tổng giám đốc, toàn các ngài tai to mặt lớn bênh vực. Tôi đã đi tới các cửa đều bị chắn lối!...
BÁC CHÚC - Cứ để tôi gửi lá đơn này lên Bộ ! Dù thế nào, cũng tốt hơn.
CN - (đồng tình) Bác trưởng phòng vật tư nói đúng đấy!
HẢI - (trả lại đơn) Tuỳ bác và anh chị em công nhân. Tôi phải vào làm việc đây!
( nói xong, Hải vào trong xí nghiệp )
BÁC CHÚC - Thôi, hết giờ giả lao rồi đấy - Tất cả về sản xuất đi!
CN - Phải đấu tranh cho mạnh. Vì cả xí nghiệp, vì lẽ công bằng nữa.
CN - Tình hình thế nào bác Chúc thông báo cho chúng tôi biết nhé!
CN - Cần phải làm gì nữa bác cứ nói, chúng tôi sẽ ủng hộ.
( mọi người tản đi khuất. Lát sau ông Quảng và Quang từ ngoài bước vào )
Ô.QUẢNG - (chỉ chiếc ghế đá) Chúng ta ngồi nghỉ một lát, rồi sẽ xuống các phân xưởng.
QUANG - Xí nghiệp hiện nay trong tình trạng giật gấu vá vai: thiếu vật tư sản xuất, giám đốc Hán điều hành thì rời rạc, hoàn cảnh đời sống công nhân bê bết lắm!
Ô.QUẢNG - Ừ, tôi cũng thấy việc cấp trên đề bạt ông Hán làm giám đốc xí nghiệp không ổn.
QUANG - Vậy, vì sao đồng chí chuyên viên lại không có chính kiến của mình với trên về việc ấy? Cần lên Bộ ủng hộ việc phục hồi lại chức giám đốc cho cậu Hải!
Ô.QUẢNG - Người ta sẽ đánh giá tôi thiên tư con mình? Không ổn, lại càng không ổn.
QUANG - (thở dài) Trên Tổng công ty: Chị Hoa Hoè nhân cơ hội ông Tổng giám đốc ra nước ngoài, đang thực hiện một cuộc vận động - Chẳng khác gì nhằm lật đổ?
Ô.QUẢNG - (phẫn kích) Thì cô ta vẫn mưu mô tìm cách hất được anh Phách, để lên thay làm tổng giám đốc mà! Tôi đã nói rồi: chưa đến lượt anh đâu, anh Quang ạ?
QUANG - Không phải chỉ vì tôi? Một đồng chí khác được đề bạt lên thay thế ông Phách mà xứng đáng, tôi cũng ủng hộ.
Ô.QUẢNG - (xua đi) Không được! Không được!... "Thị" cũng mạnh lắm, nhiều người có quyền thế sẽ bao đỡ cho cô ta. Chẳng thà...
QUANG - (tiếp lời) Chẳng thà cứ tiếp tục ủng hộ để ông Phách làm tổng giám đốc, ý anh muốn nói thế chứ gì?
Ô.QUẢNG - Tạm thời trước mắt là thế! Khi nào anh ấy về hưu hãy hay.
QUANG - (cười) Và như thế là ông chuyên viên cũng đã trả nợ được cái ơn nghĩa trước đây với ông ta, có phải thế không ạ?
Ô.QUẢNG - (lúng túng) Tôi...
QUANG - Cả việc anh im lặng trước sự cố giáng lên đầu con anh! Cũng chỉ vì cái ơn nghĩa ấy, chỉ vì anh không muốn động chạm tới ông Tổng giám đốc thôi?
Ô.QUẢNG - Thì tôi vẫn đang nghĩ cách để cứu gỡ cho thằng Hải mà, chứ có bỏ mặc nó đâu?
QUANG - Không phải chỉ cứu riêng mình cậu Hải, mà cần cứu cả Xí nghiệp và Tổng công ty? Dù rằng kết quả sau đó ai sẽ lên thay ông Phách, tôi vẫn phải làm tất cả những gì có thể làm được!
Ô.QUẢNG - Nhưng bây giờ bao nhiêu kẻ cơ hội, đang lợi dụng, nhăm nhe gây lủng loạn trong tổ chức?
QUANG - Chính để tồn tại mãi những người lãnh đạo như ông Phách, nên bọn cơ hội, lũng loạn mới có đất phát triển!
Ô.QUẢNG - Nhưng trong lãnh đạo vẫn chẳng còn có những cán bộ nhân cốt, tích cực như trưởng phòng Quang là gì?
QUANG - Có thể tới một lúc tôi cũng sẽ bị loại trừ... chẳng khác gì số phận con anh?
( trước đó Hải đã ra nghe câu chuyện của hai người, giờ bước tới )
HẢI - Đáng lẽ ông ta phải biết tự loại bỏ mình?
Ô.QUẢNG - Triết lý của con tàn nhẫn quá !
HẢI - Chính thế hệ của bố tàn nhẫn hơn nhiều.
Ô.QUẢNG - Con nên nhớ một câu phương ngôn: Nếu các con bắn vào quá khứ bằng súng lục, tương lai sẽ bắn vào các con bằng đại bác !
HẢI - Nhưng ngay hôm nay nhiều người trong thế hệ của bố, đang nã vào thế hệ chúng con: không phải chỉ bằng súng lục, mà bằng cả súng liên thanh?
Ô.QUẢNG - (vẫn với Hải) Con không nên có ý nghĩ ấy?
HẢI - Con biết là con đã bị bắn, con đã trở thành một tấm bia đỡ đạn! Nhưng quanh ông Tổng giám đốc dựng lên bao nhiêu bức rào chắn, con húc vào đâu cũng bị đánh bật ra. Những thế lực luôn luôn răn đe và có thể bóp nát con? (giọng anh xúc động) Bố nói đi! Vậy tương lai của con ở đâu? Con phải đi đến ngày mai bằng cách nào?
QUANG - (với Hải) Hải nói chuyện với bố, mình sẽ gặp lại cậu sau.
(với ông Quảng) Tôi xuống các phân xưởng trước!
( nói xong Quang đi khuất)
Ô.QUẢNG - (với Hải) Thế, việc bố định xin cho con về công tác trên Tổng công ty, ý của con thế nào?
HẢI - Để làm gì ạ?
Ô.QUẢNG - Bác Phách hứa sẽ tạo điều kiện để con tiến bộ. Có bác ấy nâng đỡ, cất nhắc, chẳng mấy lúc con sẽ...
HẢI - Đánh xong rồi lại vuốt ve, đúng là thứ đạo lý của những người biển lận? Những kẻ ăn cắp lương tri cũng không tồi hơn thế! Thưa bố, sống chết con vẫn ở lại xí nghiệp Sao Mai này với anh chị em công nhân. Con không đi đâu cả!
( Hải bỏ đi. Vừa lúc bác Chúc đi tới - Nhìn Hải ái ngại... lắc đầu )
BÁC CHÚC - Ô kìa! Chú Quảng xuống thăm xí nghiệp đấy hả? Đã lâu không gặp chú.
Ô.QUẢNG - Bác vẫn khoẻ chứ?
BÁC CHÚC - Tuy có tuổi, nhưng được cái ăn ngủ và làm việc vẫn tốt.
Ô.QUẢNG - Tưởng bác đã về hưu sẽ không gặp được bác.
BÁC CHÚC - Cũng sắp về. Cả một đời thợ gắn bó với xí nghiệp, chiến tranh rồi hoà bình: Trước khi chia tay, nhìn cảnh xí nghiệp gặp vận hạn rủi ro, bị thất bát quá lớn này, thấy đau?
Ô.QUẢNG - Một người thợ tâm huyết với xí nghiệp như bác, thật là quí.
BÁC CHÚC - Chú vẫn còn tuổi, ở lại đôi năm công tác nữa cũng cố giúp đỡ xí nghiệp.
Ô.QUẢNG - Lắm lúc tôi thấy mình cũng mệt mỏi quá, chỉ muốn về hưu thôi bác ạ!
BÁC CHÚC - Ấy, chưa được. Chú chuyên viên loại cao, tinh thông 3-4 tiếng ngoại ngữ, làm việc được cả lãnh đạo và quốc tế tín nhiệm! Phải ở lại để giúp đỡ lũ trẻ?
Ô.QUẢNG - Chả quan trọng như bác nghĩ đâu.
BÁC CHÚC - Mà này, chú phải tìm mọi cách mà cứu con chứ? Thằng Hải ấy! Tôi thấy cái chuyện đổ vỡ này như có uẩn khúc thế nào ấy, chứ... thằng Hải nó làm giám đốc xí nghiệp đâu có kém?
Ô.QUẢNG - (lúng túng) Tôi... Tôi cũng đang tìm cách cứu cháu bác ạ!
BÁC CHÚC - Trên Tổng công ty tôi thấy anh Quang cũng vào loại giỏi giang đấy! Xuống xí nghiệp được công nhân mến lắm. Còn cái thằng trưởng phòng Lách ấy, trông thấy mặt là tôi ghét. Nhưng thôi, mặc nó!
Ô.QUẢNG - Nghĩ làm gì nhiều cho mệt đầu hả bác.
BÁC CHÚC - (thở dài) Thoắt một cái đã trôi qua một đời người! Mà này, giờ chú xuống thăm các phân xưởng sản xuất hả? Tôi cũng phải lên gặp ông giám đốc Hán, đề đạt chút việc.
Ô.QUẢNG - Bác cứ đi lo công việc, để khỏi bị lỡ.
BÁC CHÚC - À, bà xã nhà tôi vẫn nhắc đến chú luôn. Có vò rượu rắn tôi vẫn để giành, bữa nào rảnh chú đến chơi... anh em mình ngồi lai rai. Thôi, tôi đi chú nhé!
( Bác Chúc đã đi, sực nhớ quay lại...)
BÁC CHÚC - ( đưa ô.Quảng lá đơn) Đây là lá đơn kiến nghị của công nhân xí nghiệp gửi lên Bộ, đề nghị xoá bỏ kỷ luật cho giám đốc Hải! May quá, tiện có chú chuyển giúp lên Bộ. Anh chị em công nhân họ đã ký đầy cả mấy trang giấy đây này.
Ô.QUẢNG - (cười) Xí nghiệp định ép Bộ đây! Bác cứ đưa đây tôi sẽ chuyển giúp.
BÁC CHÚC - Nhớ là phải tìm cách mà cứu con đấy!
( bác Chúc ra khuất. Ông Quảng nhìn theo giây lát rồi cũng đi vào phía trong xí nghiệp... Lát sau, Lan và một tốp sinh viên bước tới)
MỘT SINH VIÊN (SV) - Các cậu ơi, giải trí một tý đã. Bọn sinh viên chúng mình đúng là đứng máy làm việc chưa quen, tớ đau ê ẩm khắp cả người.
SV - Phải đấy, giải lao văn nghệ một lát.
( Mọi người tản ra các ghế, kẻ thì ngồi dưới các gốc cây.
Một sinh viên nam mang theo cây đàn ghi-ta, lấy ra gẩy.
Vài bạn lẩm nhẩm hát theo... Tốp này, tốp khác tán chuyện )
SV - Bọn mình về thực tập đúng lúc xí nghiệp gặp cảnh đại hoạ, thật không may mắn.
SV - Ấy, có gặp cảnh thế mới thấu hiểu hết khó khăn, phức tạp của sản xuất làm kinh tế. Đồ án tốt nghiệp của bọn mình càng sâu sắc.
SV - Nhờ các cô chú và anh chị công nhân vẫn tận tình, chỉ bảo hết lòng. Đến lúc phải xa, cũng thấy quyến luyến.
SV - Quyến luyến thì khi nào thi tốt nghiệp xong, ra trường lại xin về. Việc gì phải lo?
( một nữ sinh ăn mặc nền nã, dáng bồn chồn như đang trông ngóng ai? Đó là Lan...)
MỘT NỮ SINH - (nhìn về phía Lan) Các cậu trông kìa! Cái Lan đang mong người ta đấy? Cô nàng đứng ngồi không yên.
NỮ SINH KHÁC - Lan ơi! Anh chàng cắn câu chưa đấy?
LAN - (tảng lờ) Cắn câu gì? Cậu này, chỉ ăn nói lung tung.
NỮ SINH - Này, đây nhảy vô liền hớt tay trên... đừng trách đấy?
LAN - Của thiên hạ đây chẳng giữ.
NỮ SINH - Ghê chưa? Nói chơi thôi, khá đấy! Cố chiếm lấy trái tim chàng.
SV - Tiếc là anh ta gặp hoạ, bị cách mất chức giám đốc. Nếu không thì...
SV KHÁC - Yêu người chứ phải đâu là yêu cấp chức, đúng thế không các cậu?
SV - Người ta không cần cậu phải dậy! Có khi…làm cả chuyện đó rồi cũng nên, ấy chứ lị?
LAN - (thách thức) Thì…làm rồi đấy, làm gì được nhau nào?
CÁC SV - Thua, bọn này chịu thua cậu rồi! Đợt thực tập này cái Lan lãi nhất!
( cả bọn cười )
MỘT SV - Lan hát cho bon tớ nghe một bài hát tình yêu đi! ( nói với sinh viên nam đang cầm đàn) Đệm đàn cho Lan nó hát!
TẤT CẢ - (đồng hoạ) Phải đấy , Lan hát đi!
( Tiếng hát Lan vút lên theo tiếng đàn. Các sinh viên:
người thì lắng nghe, người thì làm điệu múa theo)
MỘT NỮ SINH - Lan ạ, cậu có giọng hát thật hay! Đáng lý phải vào trường thanh nhạc. Chả trách, anh Hải thích cậu là phải?
SV - Người ta yêu chủ yếu là yêu người, chứ phải đâu chỉ riêng tiếng hát?
SV - Nói thế, nhưng có giọng hát hay cũng dễ quyến rũ chứ? Trông tớ, có xấu đâu! Sao anh Hải lại không thích tớ?
NỮ SINH - Thanh niên như anh Hải thì đứa con gái nào chả thích, Tớ cũng thích!
SV - Ba cậu làm Tổng giám đốc. Cụ quyền hành như thế! Sao cậu không nói với ba: đỡ cho anh Hải khỏi bị kỷ luật?
SV - Phải đấy! Có cụ che chở, anh Hải chắc sẽ thoát?
LAN - Đấy là quan hệ tổ chức, biết thế nào mà nói! Mới lại, ba mình nghiêm khắc lắm. Nói có khi còn bị ba mắng...
SV - Nghiêm khắc với người ngoài, chứ đây là ông con rể tương lai?
TẤT CẢ - (đồng thanh) Phải đấy Lan ạ! Công nhân cả xí nghiệp còn ủng hộ anh Hải, bọn mình cũng nên...
MỘT SV - Con gái yêu của ông Tổng giám đốc mà nói đỡ cho người yêu, thế nào cụ chả chiều?
SV KHÁC - Hay là… hôm nào đến nhà, Bọn mình sẽ nói cho cụ biết tình cảm giữa cậu và anh Hải?
LAN - Tớ xin các cậu, mặc tớ!
TẤT CẢ - Ta hùn vào thuyết phục cụ, có khi ăn thua?
MỘT NỮ SINH - (phát hiện từ xa) Anh Hải đang đi đến rồi kìa! Sắp trưa rồi, ta về thôi các cậu?
SV - (trêu) Cái Lan phải ở đây chờ anh Hải, về sau.
LAN - Không, tớ cũng về cùng.
NỮ SINH - vẽ... trêu tý thôi. Ở lại đây chờ người ta!
NỮ SINH KHÁC - Lỡ cơ hội là phí đấy!
TẤT CẢ - Bọn mình về trước nhé!
( các sinh viên vui vẻ kéo nhau đi. Lan lừng chừng
nán lại - Hải đi tới )
HẢI - Kìa Lan! Lan chưa về với các bạn à?
LAN - (lúng túng) Em... à, em đã tìm được sách cho anh Hải rồi đây này!
( lấy sách trong túi đeo đưa cho Hải )
LAN - (tiếp) Đây là cuốn sách nói về sự phát triển kinh tế hiện đại thế giới. Phân tích rất kỹ quá trình phát triển của các công ty tư bản: như tư bản Nhật, tư bản Mỹ...
HẢI - (lật xem) Cuốn sách hay lắm, anh tìm mãi chưa được đấy!
LAN - Những trang nghiên cứu quá trình tiến triển của các tờ-rớt, phân tích nguyên nhân khủng hoảng dẫn đến phá sản của một số tờ-rớt khác. Những mô hình liên doanh có tính đặc thù khác nhau trong một số nước ở cộng đồng. (tiếp tục chỉ) Anh xem: những con số chi chít được lý giải bằng phương pháp tích phân.
( ngừng ít phút , ý tứ): Anh Hải thưởng gì cho em nào?
HẢI - (bối rối) Anh... Anh chả biết thưởng gì cho em cả.
LAN - (với mình) Ghét! Người đâu mà vô tình? (với Hải) Mặc anh, thưởng cho em cái gì thì thưởng? Em không cho không đâu!
HẢI - À, hay anh khao em một chầu phở nhé?
LAN - Thôi, đây thích ăn cơm chính hiệu chứ chả thèm ăn phở.
HẢI - Tưởng gì? ăn cơm thì dễ quá! Chờ anh giải quyết xong chút việc ở xí nghiệp, rồi sẽ mời em ra một hiệu cơm ngoài phố.
LAN - Em chả ra ngoài phố, thưởng ở ngay đây cơ?
HẢI - Nhưng ở đây mà vào nhà ăn của xí nghiệp thì bình thường quá?
LAN - (dí vào trán Hải) Anh chẳng biết một tý gì cả, ngốc ạ?... Em tự lấy thưởng vậy.
( cô khẽ kéo ghì chặt lấy anh vào người)
HẢI - (hơi bối rối) Khéo, mọi người nhìn thấy...
LAN - Kệ cho họ nhìn!... (rồi cô hôn anh )
HẢI - Nghe anh nói đã em...
LAN - Anh Hải! Bọn em sắp phải xa xí nghiệp rồi, liệu anh Hải có nhớ?
HẢI - Nhớ chứ! Các bạn sinh viên đã để lại cho anh rất nhiều những ấn tượng đẹp.
LAN - Nhưng... với riêng Lan thì sao?
HẢI - Có, anh cũng nhớ Lan! Nhưng...
LAN - (đay lại) Lại nhưng? Người ta thờ ơ, mình có thương cũng chẳng ăn thua, phải không anh?
HẢI - Lan, nghe anh nói: chỉ vì anh đã...
LAN - Anh muốn nói, vì anh đang gặp cảnh ngộ... chẳng may bị cách mất chức giám đốc, chứ gì? Nhưng tình cảm của em với anh chả vì chuyện đó!
HẢI - Không, anh không muốn nói về chuyện đó.
LAN - (vẻ cương quyết) Em sẽ nói với ba, nhất định ba em sẽ tìm cách cứu anh?
HẢI - (bất ngờ) Em nói cái gì? Em nói với ba em á? Em sẽ nói với ông Tổng giám đốc Tổng công ty cứu giúp anh á?
LAN - Ba em thương em lắm mà anh!
HẢI - (cười khó hiểu một mình) Cô ta sẽ nói với ông Tổng giám đốc để cứu tôi?
LAN - Em nói thật đấy, anh Hải! Nhất định em sẽ nói với ba, em sẽ đòi ba... Ba em chiều em lắm! Ba chưa từ chối em điều gì. Nhất là khi ba biết em thân thiết với anh?
HẢI - Thôi thôi thôi... Em đừng nói về ba em với anh nữa!
LAN - Hãy tin em: Ba tốt lắm mà anh!
HẢI - (gắt lên) Em thôi đi! Anh cám ơn lòng tốt của ba em. Em về nói với ông Tổng giám đốc: Anh không cần đến lòng tốt của ông ta!
LAN - Kìa! Sao anh lại nỡ nói về ba em như thế? Tính khí ba tuy có nghiêm khắc, nhưng thực ra ba em là một người nhân từ, giầu tình cảm lắm! Em tin là ba sẽ vì em, vì anh...
HẢI - Có ông ta chỉ biết vì bản thân ông ta ấy! Vì cái chức Tổng giám đốc thôi!... Xin lỗi, tôi có nặng lời với em. Cám ơn em đã tặng sách!
( nói xong, Hải bực bội bỏ đi)
LAN - (chới với gọi theo) Anh Hải! Em thương anh, em yêu anh mà... Anh Hải ơi!
( nói như trong mê sảng)
Hãy ở lại với em đi! Tất cả cuộc đời em, chỉ cần có anh thôi!...
( ít phút sau - Một cô gái rất đẹp, ăn diện rất phăng-te-ri...
Tay xách lủng lẳng một chiếc túi da bước tới!
Đó là Ngọc Huyền. )
HUYỀN - Chào bạn gái!
LAN - (quay lại) Vâng, chào chị!...(tự nói với mình) Ủa, sao trông chị ta thấy quen quen? Hình như mình đã gặp ở đâu rồi? (với Huyền) Chị hỏi gì ạ?
HUYỀN - Tôi muốn hỏi thăm một người?
LAN - (với mình) Sao giống lạ giống lùng...( nhìn Huyền vẻ dò xét) Đúng là chị ta rồi!
HUYỀN - Tôi có gì lạ mà bạn gái nhìn khiếp thế?
LAN - Chị tên là Ngọc Huyền, phải không ạ?
HUYỀN - (ngạc nhiên) Sao bạn gái lại biết tên tôi? Chẳng lẽ chúng ta đã từng gặp nhau?... Chịu, mình không thể nào nhớ được.
LAN - Không, tôi chưa bao giờ gặp chị! Tôi biết chị hỏi ai rồi. Có phải chị đi tìm anh Hải không?
HUYỀN - Quái nhỉ? Sao bạn gái lại biết tôi rõ như thế? Đúng, tôi muốn tìm anh Hải! Nhưng tôi vẫn không nhớ là đã gặp bạn gái ở đâu?
LAN - À...Tôi đã được nhìn ảnh chị trong tập an-bom của anh ấy.
HUYỀN - Nghĩa là, anh ấy vẫn cất giữ những tấm ảnh tôi đã tặng anh ngày xưa?
LAN - Sao lại không? (ngắm nghía) Chị đẹp lắm! Chắc là anh Hải phải rất thích chị?
HUYỀN - Chúng tôi cũng đã có những kỷ niệm...
LAN - Những kỷ niệm đó sâu sắc lắm, phải không ạ?
HUYỀN - Nhưng sao bạn gái lại dò xét về tôi kỹ thế? Cô cũng làm việc ở xí nghiệp này?
LAN - Ồ không, tôi chỉ là một sinh viên thực tập.
HUYỀN - Và chắc là cũng thân thiết với anh Hải lắm? Tò mò thì hỏi vậy thôi. Thế, bạn gái có biết anh ấy ở đâu? Làm ơn chỉ giùm...
LAN - Tôi, tôi cũng vừa... mà tôi không biết đâu! Chị lên phòng giám đốc xí nghiệp mà hỏi.
HUYỀN - Ôi, cái ông giám đốc già ấy tính nết thật là cáu bẳn. Mình cũng đã tới chỗ ông ta hỏi thăm! Ông ta chỉ nói mỗi một câu cộc lốc: Tôi không biết! Cứ như muốn xua đuổi người ta đi ấy.
LAN - Xin lỗi chị, tôi cũng không biết!
( nói rồi Lan quay đi thẳng )
HUYỀN - Ngày hôm nay thật xui xẻo. Ai cũng chỉ nói với mình một câu: Tôi không biết!... Anh Hải ơi là anh Hải? Loanh quanh khắp cả xí nghiệp mà chẳng biết anh đi đâu?
( Huyền lưỡng lự giây lát, rồi cũng bước đi )
... CÒN TIẾP ...