MẤT DẤU XƯA RỒI
Mơ hoài trong giấc hư không
Môi thơm nở cánh sen hồng
Hoa đời tặng nhau một đóa
Ru người ấm lạnh mùa đông
Nắng vàng rơi đáy sông sâu
Long lanh trên nhánh rong sầu
Soi đời người như cuội đá
ngủ vùi không biết về đâu
Thôi đành lên chốn sơn khê
Băn khoăn quên lối quay về
Nghe đời buồn như chiếc lá
Rơi hoài trên khúc sông mê
Chim buồn mỏi cánh tha hương
Lang thang khắp nẽo vô thường
Một chiều bay qua đồi vắng
Nghe lòng như nhớ như thương
Biết còn gặp nữa hay thôi
Bao năm mất dấu xưa rồi
Ai về bên kia dòng nhớ
Lặng nhìn xa bóng đò trôi……
Xuân Mai
Mơ hoài trong giấc hư không
Môi thơm nở cánh sen hồng
Hoa đời tặng nhau một đóa
Ru người ấm lạnh mùa đông
Nắng vàng rơi đáy sông sâu
Long lanh trên nhánh rong sầu
Soi đời người như cuội đá
ngủ vùi không biết về đâu
Thôi đành lên chốn sơn khê
Băn khoăn quên lối quay về
Nghe đời buồn như chiếc lá
Rơi hoài trên khúc sông mê
Chim buồn mỏi cánh tha hương
Lang thang khắp nẽo vô thường
Một chiều bay qua đồi vắng
Nghe lòng như nhớ như thương
Biết còn gặp nữa hay thôi
Bao năm mất dấu xưa rồi
Ai về bên kia dòng nhớ
Lặng nhìn xa bóng đò trôi……
Xuân Mai
Xa rồi ai sám hối
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....