BỀNH BỒNG SƯƠNG KHÓI
Duyên xưa rơi mất dọc đường
Nơi nào trong cõi vô thường mênh mông
Hình như ở cuối dòng sông
Có loài hoa trắng bềnh bồng khói sương
Chắc yêu lắm bóng u hương
Hai con chim mộng trên đường tìm nhau
Mơ hoài một giấc chiêm bao
Trăm năm còn mãi niềm đau ngậm ngùi
Mưa chiều rơi giọt buồn vui
Chỉ mong người nhớ ngọt bùi vấn vương
Phố chiều như vẫn còn thương
Hàng cây lặng lẽ đêm trường ngóng trông
Nếu mai trong chốn bụi hồng
Nghe lời nhắn gọi thấy lòng rưng rưng
Băn khoăn nhặt cánh hoa rừng
Còn thương còn nhớ trong từng giấc mơ…
Xuân Mai
Duyên xưa rơi mất dọc đường
Nơi nào trong cõi vô thường mênh mông
Hình như ở cuối dòng sông
Có loài hoa trắng bềnh bồng khói sương
Chắc yêu lắm bóng u hương
Hai con chim mộng trên đường tìm nhau
Mơ hoài một giấc chiêm bao
Trăm năm còn mãi niềm đau ngậm ngùi
Mưa chiều rơi giọt buồn vui
Chỉ mong người nhớ ngọt bùi vấn vương
Phố chiều như vẫn còn thương
Hàng cây lặng lẽ đêm trường ngóng trông
Nếu mai trong chốn bụi hồng
Nghe lời nhắn gọi thấy lòng rưng rưng
Băn khoăn nhặt cánh hoa rừng
Còn thương còn nhớ trong từng giấc mơ…
Xuân Mai
Xa rồi ai sám hối
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....