📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một câu thơ chợt hiểu

370 trả lời, 50.821 lượt xem — Trang 7 / 13

CUỒNG SĨ


 
Ta là chiến sĩ thời chiến quốc
Thích mang áo giáp thích đeo gươm
Rải cả hồn thơ trên chiến địa
Khơi nguồn Ý dẹp trong máu xuong
Ta muốn thơ ta lá ngựa bay
Bốn vó tung trời khắp đó đây
Dẫm nát dưới chân hoa cỏ dại
Thẳng tới vưòn xuân hẹn một ngày
Ta muốn địa cầu quay ngươc lại
Cho dong thơ mới ta trôi chẩy
Cho giải trưởng sơn thành bể băng
Cho giải ba vì ngang đất bằng
Ta là cuồng sĩ ném lời thơ
Giỡn mặt đô thành đang ngẩn ngơ
Giưã những ngưòi quần áo mới
Đang ham danh lợi nhẩy ra vồ

Ta là cuồng sĩ nên ta đã
Ướp cả hồn thơ trong men say
Để lời thơ thấm qua người đoc
Say đảo ,say cuồng say ngất ngây...

 
 
Trả lai anh bài cuồng sỹ nè[:D][:D][:D] 

                Thanh thanh Khiết
 
Đăng nhập để trả lời
0
 Ân hận
Hãy yêu ! hãy yêu! và hãy si mê
Hãy để cho trái tim vỡ tung trong lồng ngực
Hãy dể cho làn môi say làn môi rạo rực
Cho cuộc đời bừng cháy
                          Một lần thôi
Rồi như ngôi sao băng vụt tắt giữa nền trời
Còn để lại bao dư huy chói lọi

Còn hơn sống tầm thường và giả dối
Suốt cuộc đời không nhớ được điều chi

Ai lên án em? Trái tim đam mê
Ai khinh bỉ em? Trái tim đĩ thoã
Ai sót thương em? Trái tim nát vỡ
Tôi ân hận chưa một lần ấp ủ
Một trái tim cuồng nhiệt đến nhường kia
               Hà nội 13 -11-1990
        Cảm nghĩ sau khi đọc "24 giờ trong đời một người đàn bà"
Đăng nhập để trả lời
0



      Khai cuộc
Chàng muốn thắng nhanh gác pháo đầu
Sĩ tượng thiếp toàn ứ sợ đâu
Gểnh một sĩ lên che mặt trước
Đôi tượng quỳ thiếp chắn phía sau
Thiếp chỉ sợ chàng người kiên nhẫn
Lần lần tốt lấn cung sâu
Cách ấy chống chàng quá khó
Bỏ tốt thiếp quay chống pháo đầu






 
Post #: 1









lyenson

titleAndStar(1329,0,false,false,"dừng bước giang hồ","")
dừng bước giang hồ



Bài viết đã đăng: 1329
Gia nhập ngày: 18.6.2006
Hiện trạng: offline
ĐÁNH CỜ CÙNG EM
 
Nhường nước đi tiên trận bắt đầu
Nhưng em lên tượng chán gì đâu
Dàn ngang hai pháo che sân trước
Tiến dọc cặp xe chắn mặt sau
Ghìm thủ ngựa kia đà mắc cạn
Đối công tốt ấy nhập cung sâu
Thong dong anh sắp nên cờ thế
Bắt tướng cho em hết lắc đầu [:D][:)][;)]
 
LYênSơn

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-15 12:37:20nguyễn thế duyên>
  Gửi cô gái Đà Lạt
                    Gửi Thanh thanh Khiết
Tháng bẩy năm nay mưa nhiều quá
Vì vợ chồng Ngâu họ nhớ nhau
Hay tại đời thêm Ngưu lang nữa
Đà Lạt xa vời-Chức nữ đâu?
 
Quạ bay đi hết xây Ô thước
Cho vợ chồng Ngâu họ gặp nhau
Cầu tôi không có tôi đứng ngóng
Làm gì mưa chẳng ngập đồng sâu
 
Hay tôi dùng thơ bắc chiếc cầu
Để cho hai đứa được gặp nhau
Chao ơi cầu ảo ,tình cũng ảo
Nhưng có ảo không nỗi nhớ nhau?
 
Ô hay tôi lại nhận vơ rồi
Nhớ nhau hay nhớ một mình tôi?
Tím trời Đà lạt sương thương nhớ
Hà nội chiều nay lại mưa rồi
 
Ai bảo tôi là kẻ đa tình
Một mình tôi xây mộng một mình
Bông hoa nào nở trong yên lặng?
Cây trúc nào
           Không có tôi mà em vẫn xinh?
 
Chốn ảo thơ tôi gửi tấc lòng
Vần thơ rơi liệu ai nhặt không?
Gửi một nụ hôn vào trong gió
Một chút tình gửi vào hư không
 
Đà lạt chiều thu đầy gió
Không có tôi liệu em lạnh không?
 
                  Hà nội 8- 9-2008
 
  







ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1631,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1631
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: online



Câu thơ ai bắc cầu Duyên
Để bay thương nhớ đến miền mộng mơ
Cám ơn người đã gửi thơ
Con tim vui tính – lơ ngơ sắc buồn
 
Ý thơ rung nhẹ cánh chuồn
Cho hoa theo gió đưa hồn mộng mơ
Có người đã thả vần thơ
Rơi vào băng giá sương mờ mây bay
 
Dù cho Thương nhớ vơi đầy
Đường xa sải cánh chim bay vẫy vùng
Giám đâu ước vọng ...chút lòng
Mộng mơ...lơ lửng ,trên không...thêm buồn
 
T.T.K.9.9.2008

&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 9.9.2008 12:07:57 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 12:39:01ThanhThanhKhiet>
Bao gìơ em đi Hà Nội?
                      Gửi Thanh thanh khiết
Tôi xin em đừng có giận
Đừng hiểu lầm tôi qua thơ
Câu thơ em đau đớn quá
Em đâu biết tôi luôn chờ

Nói thế để em chuẩn bị
Hoàng tử đâu phải là tôi
Nhưng em lại là cô Tấm
Hiện lên rất thực trong đời

Ai nữa còn tin cổ tích?
Có lẽ một mình tôi thôi
Bao giờ em đi Hà nội
Em ơi nhớ gọi cho tôi

Tôi sẽ dẫn em lang thang
Để em hiểu đêm Hà nội
Thầm thì hàng cây sẽ nói
Thay tôi những lời ngọt ngào

Hoa sữa buông hương quyến rũ
Vương lên làn môi khát khao
Hiu hiu gió hồ tây thổi
Ánh mắt tan vào trong nhau

Tặng hoa?Chắc tôi không dám
Sợ tan đi một giấc mơ
Hóa ra Dã quỳ có thật    "1"
Và đâu chỉ nở trong thơ

Bao giờ em đi Hà nội
Em ơi hãy gọi cho tôi


"1"        Dã quỳ
            Em chỉ có trong mơ
            em chỉ có trong thơ
            hay có trong đời thật
            Nếu có trong đời thật
            Hãy nở trong thơ tôi
                  Nhớ hoa dã quỳ

 
 
 
Lang thang
 
 
Một mình đi lang thang
Hoang mang và ngỡ ngàng
Đếm từng viên gạch nhỏ
Bao ký ức dâng tràn
 
Một mình đi lang thang
Hoàng tử đâu? hỡi chàng
Mịt mờ bóng cổ tích
Cô tấm buồn hoang mang
 
Hương hoa sữa vào đêm
Rụng rơi trắng trên thềm
Không bóng người qua lại
Đau mãi cánh hoa mềm
 
Lang thang đi trong đêm
Cho lòng em thương nhớ
Xao -  lạc - hết mong chờ
Thấp thỏm bước bơ vơ
 
Còn lại những vần thơ
Còn lại những đợi chờ
Người tình trên mạng ảo
Những tâm hồn...lơ mơ...
 
             T.T.K.18.10.2008
 
 




 


 


📎 Tháp rùa
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 13:25:09ThanhThanhKhiet>
Trách
                              Gửi Thanh thanh Khiết
Hoa không được nhận người không gặp
Sao tàn nhanh vậy Dã quỳ ơi

Hà nội năm nay thu ngắn quá

Vừa mới thu sang đã đông rồi


Giết chết cả mùa thu Hà nội

Trách em đâu chỉ một mình tôi

Những đôi lứa đang vào mùa cưới

Rất oán em vì em giết thu rồi


Em giết chết một bầu trời cổ tích

Bằng một lời hò hẹn vu vơ

Lời hò hẹn như một ly rượu độc

Tôi uống vào

              Cổ tích chết trong thơ


ăng đéc xen đã chết

Cô Tấm lui về những ngày xa xưa

Nàng Bạch tuyết cùng tôi uống chung ly rượu độc

Bẩy chú lùn bật khóc

Còn lại đây trần trụi những mảnh đời

Biết lấy gì để viết nữa thơ ơi
 
Nguyễn Thế duyen
------------------
 
Vườn cổ tích
 
Trần trụi những mảnh đời
Giông gió quất tơi bời
Ai khóc cho giọt đắng
Để chết hồn thơ tôi…
***
 
Anh có biết một nơi
Thẳm thẳm giữa lưng trời
Trong vườn hoa cổ tích
Bạch tuyết đang dạo chơi
 
Bẩy chú lùn yêu đời
Chưng cất rượu đem mời
Một người yêu cổ tích
Ru hồn trong  chơi vơi
 
Chim riu rít muôn nơi
Đây mùa thu Hanoi
Trả biếc cho những lời
Buồn như lá vàng rơi
 
Dù ai thả vào thơ
Lời hẹn ước vu vơ
Xem như trong cổ tích
Của tâm hồn ngu ngơ
 
Lòng tin ấy từ xưa
Lòng tin ấy bây giờ
Trả về vườn cổ tích
Cho những hồn trẻ thơ…
 
 T.T.K.18.10.2008
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Tống biệt hành  
                   Gửi Thanh thanh Khiết
Không tiễn người ra đến sân bay
Mà sao nỗi nhớ lại vơi đầy

Người đi như cánh chim trời ấy

Để nỗi buồn dâng trong mắt ai


Ờ nhỉ sao lại là tống biệt?

Ta người có dám gặp nhau đâu

Mênh mông sóng vỗ từ đâu nhỉ?

Ánh mắt chẳng chìm trong mắt nhau


"Ta biết người buồn chiều hôm trước"      "1"

Chiếc khăn tay đang khô bỗng ướt

Bông Dã quỳ héo rũ trong hồn

Cười chia tay sao mi lệ vương?


"Ta biêt người buồn sớm hôm nay"          "2"

Lúc chia tay người ngóng mãi ai

Bao nhiêu người tiễn sao hồn quạnh

Lẩn quất đâu đây một bóng người


Người đi

           Đi mãi

                  Không trở lại

Ta đứng nhìn theo cánh chim bay

Trời thu Hà nội sương giăng lạnh

Một giấc mơ?

                 Hay

                       Một hơi rượu say?


                       Hà nội 10 -10 -2008

Thanh thanh Khiết! không được tiễn bạn trong đời thực xin tiễn bạn trong tâm tưởng

 


 

Chia Tay
 
Nhộn nhịp – bao người- trong sân bay

Bông hoa mang tiễn vương màu nhớ
Mờ ngập hàng mi - nước mắt cay
Bàn tay - lưu giữ - mãi bàn tay…
----
 
NHộn nhịp-bao người – trong sân bay
Nắng thu ,vuốt nhẹ , vóc mai gầy
Đưa mắt rõi tìm người …trong nắng
Một ánh hình hài…trên bóng mây
 
 
Xa xa thấp thoáng dáng như”ai”…
Tựa nắng trời thu bóng nghiêng dài
Ngập ngừng chân bước - nhìn xao xác
Tìm mãi người thương mắt u hoài…
 
Em đi xa - như cánh chim bay
Buông lạc hồn anh ở chốn này
Vu vơ lời hẹn ngày trở lại
Vò xé lòng ta - em có hay?
 
Ta rót trong nhau -  chén rượu tình
Ngỡ rằng đời đẹp tựa bình minh
Bóng tối trở mình thu ánh sáng
Hoang vắng hồn anh -nhạt bóng mình
 
Say mê uống chút men tình
Biệt ly…xa cách …cho mình …mãi  đau…
 
T.T.K.19.10.2008
 
 

 
T.T.K./trả hết nợ rồi nè[:D][:D][:D]
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-21 10:06:31nguyễn thế duyên>
 Thu tình nhân
Cái lạnh se se báo thu sang
Góc phố nhà ai đỏ lá bàng
Làng Vòng rộn rã vào mùa cốm
Tây hồ mặt nước tiếng chuông lan
 
Sao mà như mộng lại như mơ
Mênh mông sương phủ nước Tây Hồ
Một tà áo trắng em đứng đợi
Làm cả chiều thu phải ngẩn ngơ
 
Tôi dẫn em lang thang đêm nay
Nghe gió thu sào sạc hàng cây
Bay bay lá rụng mùa thu gọi
Ngô nướng hàng ai ấm gốc cây
 
Chầm chậm thôi em đừng vội vã
Tình thu lẩn quất ở đâu đây
Ấm nồng hoa sữa hương Hà nội
Rắc vào gió lạnh chút men say
 
Thu đất Hà thành tinh tế lắm
Thu náu mình trong những tán cây
Vắt vai cô gái mùa thu tới
Trong chiếc khăn e ấp nụ cười
 
Em hãy cố về thăm Hà nội
Tôi dẫn em ra tận ven hồ
 Để em ngắm những đôi trai gái
Nép vào nhau vì gió lạnh mùa thu
 
Mùa Thu
           Chỉ mùa thu Hà nội
Mới đốt lên những khát vọng lứa đôi
Thu tình nhân-
    Em có nghe ai nói
Đấy là mùa thu Hà nội em ơi
 
                 Thu 2008







Post #: 1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-23 12:41:38nguyễn thế duyên>
 Nhớ Mây chiều
 
Chiều
   Lại chiều
Chiều
   Lại chiều
Ở bến sông xưa
Có một người xưa
Đứng ngóng
 
Chiều
   Lại chiều
Chiều
   lại chiều
Có một làn mây xưa
Bỏ lại bến sông xưa
Bỏ lại người xưa
Bay
Xa lắm
 
Bến xưa đã thành hoang vắng
Sông xưa nước đã cạn rồi
Người xưa tóc đà bạc trắng
Mây xưa bao giờ ngừng trôi?
 
Chiều nay bên bến sông xưa
Có một làn mây dừng lại
Bâng khuâng người xưa tự hỏi
Có phải áng mây chiều xưa?
            Hà Nội 11-9 -2008

















titleAndStar(964,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân


 

Bài viết đã đăng: 964
Gia nhập ngày: 22.7.2007
Hiện trạng: offline
  1. Chị Thái Anh ơi, em vừa đọc bài ''Nhớ Mây Chiều'' của bác Ng. Thế Duyên, chị chuyển giùm em tới bác ây lời cảm ơn chân thành của em. Ở đó em có bác ấy, có chị và có Jacaranda là những người bạn hoạ thơ mà em rất quí mến nhưng nay em không thể về đó nữa. Sáng nay em chỉ về để gửi bài thơ ấy thôi. Em rất nhớ thời mà em còn ở đó hoạ thơ với chị, với bác ấy và với Jacaranda.Nay em không còn viết được như xưa nữa rồi.
  2. Em gửi trang thơ của chị mấy dòng suy nghĩ của em khi em về đó tuần trứớc

Anh Thế Duyên ui.Thái Anh post bài tâm sự của Mây Chiều cảm ơn anh,để anh vui nè,cô ấy gửi vào Blogs của T.A ( vì ccô o vào đây được )
Chúc anh cuối tuần vui vẻ
Thái Anh


_____________________________





THÁI ANH

(trả lời: nguyễn thế duyên)





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-23 18:49:51Liên Thơ>

Nợ lòng
Nợ lòng sao trả được cho ai
Nỗi đau xuống dưới Tuyền đài vẫn đau
Nợ lòng ai có đòi đâu
Mà vẫn muốn trả dù đau lòng người
Nợ lòng món nợ -than ôi
Cả đời mắc nợ làm tôi bận lòng
Nguyễn Thế Duyên

Nợ yêu
Dỗi người đòi trả cho xong
Nợ tình nợ nghĩa ... vay non trả già
Nợ vay vay trả thế mà
Muôn năm chẳng thể xóa nhòa nợ yêu...
                       Lê Minh Liên Thanh Thơ
                         23 giờ 45 phút 23/10/2008

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Lạ chưa?
Nợ lòng trả hết cho nhau
Để không gặp lại... để đau một đời...
Ai đem thêu dệt nợ đòi
Ai đem thương nhớ cho người ...lạ chưa?
             Lê Minh Liên Thanh Thơ
        Đêm tạnh mưa, 4/22/10/2008

Nợ lòng sao trả được cho ai
Nỗi đau xuống dưới Tuyền đài vẫn đau
Nợ lòng ai có đòi đâu
Mà vẫn muốn trả dù đau lòng người
Nợ lòng món nợ -than ôi
Cả đời mắc nợ làm tôi bận lòng
       Nguyễn Thế Duyên
Bận lòng
Bận lòng em, bận lòng anh
Bận lòng kẻ ở, bận lòng người đi
Phân kì nào dám nói chi
Dằng dặc nỗi khổ, gạt thầm lệ rơi...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Đêm, 6/24/10/2008

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-24 18:49:41anhtrangthu>

Nợ lòng
Nợ lòng sao trả được cho ai
Nỗi đau xuống dưới Tuyền đài vẫn đau
Nợ lòng ai có đòi đâu
Mà vẫn muốn trả dù đau lòng người
Nợ lòng món nợ -than ôi
Cả đời mắc nợ làm tôi bận lòng
Nguyễn Thế Duyên

Nợ yêu
Dỗi người đòi trả cho xong
Nợ tình nợ nghĩa ... vay non trả già
Nợ vay vay trả thế mà
Muôn năm chẳng thể xóa nhòa nợ yêu...
                   Lê Minh Liên Thanh Thơ
                     23 giờ 45 phút 23/10/2008

Lòng mình sao lại nợ ai
Tình mình sao lại gửi hoài người ta?
Để rồi người mải đi xa
Cõi lòng trống rỗng chỉ là hư không...
anhtrangthu



Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
   Trao yếm
                 Yêu nhau cởi yếm trao nhau
                Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay
                         Tân ca dao
Yếm cởi bắc cầu bên sông Tương
Để cho tôi tìm gặp người thương
Để tôi đừng chết bên sông ấy
Giải yếm đào làm tôi tơ vương
 
Quán thơ em đã bắc nhịp cầu
Như lời em đã nói thủa nào
Bằng giải yếm đào tôi vẫn nhớ
Nay kêu mất yếm chẳng lạ sao?
 
Em hãy ra bờ sông Tương ấy
Yếm vẫn còn. Tôi vẫn giữ đây
Hay lòng đã đổi em xin lại?
Để lòng tôi ngậm nỗi đắng cay?
 
Nếu vậy tôi xin trả yếm
Chỉ xin lại em hai dải dây
Để em mặc yếm không có dải
Rồi một ngày
           Gió lại thổi bay
 
                      (Nguyễn Thế Duyên)
                   


Sông Tương em đã bắc nhịp cầu
Nhưng có dám dùng ... dải yếm đâu  .
Sông Tương sóng cả và gió lớn
Phải làm cầu thép, xài cho lâu. 

Một hôm gió cuốn bay chiếc yếm
Qua sông mắc lại ở trên cầu.
"Chẳng duyên chưa dễ", tay ai nhỉ !  (*)
Giữ lại, tống ... tình. Ứ được đâu !

Trả yếm đào nhưng ... cắt lại dây.
Nhận về biết mặc thế nào đây !!!
Có thương, người hỡi, thương cho trót !
Kẻo chiếc yếm vàng ... nó lại bay !



(hoangau)

-------
(*) Gẫm âu người ấy báu này
Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm   (Truyện Kiều - Nguyễn Du)


Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0


   Trao yếm
                 Yêu nhau cởi yếm trao nhau
                Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay
                         Tân ca dao
Yếm cởi bắc cầu bên sông Tương
Để cho tôi tìm gặp người thương
Để tôi đừng chết bên sông ấy
Giải yếm đào làm tôi tơ vương
 
Quán thơ em đã bắc nhịp cầu
Như lời em đã nói thủa nào
Bằng giải yếm đào tôi vẫn nhớ
Nay kêu mất yếm chẳng lạ sao?
 
Em hãy ra bờ sông Tương ấy
Yếm vẫn còn. Tôi vẫn giữ đây
Hay lòng đã đổi em xin lại?
Để lòng tôi ngậm nỗi đắng cay?
 
Nếu vậy tôi xin trả yếm
Chỉ xin lại em hai dải dây
Để em mặc yếm không có dải
Rồi một ngày
           Gió lại thổi bay
 
                      (Nguyễn Thế Duyên)
                   


Sông Tương em đã bắc nhịp cầu
Nhưng có dám dùng ... dải yếm đâu  [:D].
Sông Tương sóng cả và gió lớn
Phải làm cầu thép, xài cho lâu.  [:D]

Một hôm gió cuốn bay chiếc yếm
Qua sông mắc lại ở trên cầu.
"Chẳng duyên chưa dễ", tay ai nhỉ !  (*)
Giữ lại, tống ... tình. Ứ được đâu ! [sm=9.gif]

Trả yếm đào nhưng ... cắt lại dây.
Nhận về biết mặc thế nào đây !!! [sm=105.gif]
Có thương, người hỡi, thương cho trót !
Kẻo chiếc yếm vàng ... nó lại bay !


[:D][:D][:D]
(hoangau)

-------
(*) Gẫm âu người ấy báu này
Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm   (Truyện Kiều - Nguyễn Du)


Yếm đào người trả cho em
Yếm vàng người lại tặng thêm em dùng
Có người lại muốn dùng chung  (Thơ LYenSon)
Có người chỉ muốn tương phùng bên em

anh trang thu


Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-27 15:51:46nguyễn thế duyên>
Gửi cô bé họ Hồ
 
Tôi vẫn nghĩ em là dòng sông Thương
Êm êm chảy không một con sóng dữ
Nếu có sóng là sóng thương sóng nhớ
Vỗ đôi bờ cổ tích tuổi đôi mươi
 
Dòng sông em lặng chảy giữa thơ tôi
Trời thương nhớ lặng im soi đáy nước
Vô tình quá tôi làm sao biết được
Dòng sông em có dòng đục dòng trong
 
Dòng đục sông em tôi bắt gặp trong thơ
"Chới với trên cây chùm hoa sữa cuối mùa"
Hoa chới với hay chính em chới với?
"Nứt nẻ nụ cười" lòng tôi buốt nhói
Dừng lại đi thu hỡi
Để hoa sữa nồng ủ ấm lại lòng em
 
Giữa đám tro tàn tôi muốn nhen lên
Một ngọn lửa
                   Nhỏ thôi
Như ngọn đèn dầu giữa rừng cổ tích
Để trong đêm, nếu em tìm đến
Dùng lửa lòng tôi thắp lại những ước mơ
 
Để dòng sông em lại trong như xưa
Bờ cổ tích lao sao con sóng vỗ
Và lòng tôi
                 Một trời thương nhớ
Lại lặng im soi đáy nước sông em
   
                   Hà nội 4-10-2008
             Cảm nghĩ khi đọc bài thơ " Cuối mùa" của hoangau
 
 







\hoangau

titleAndStar(1078,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1078
Gia nhập ngày: 12.10.2007
Đến từ: Hà Nội
Hiện trạng: offline  


       GỬI ANH ĐỒ


Chùm hoa sữa cuối mùa đã nở nơi đây
Gom góp nắng một ngày tươi tắn lại
Dẫu mùa thu không thể bên em mãi
Dẫu dòng sông trong đục, vơi đầy.

Bờ cổ tích ngày nào em mê say
Những chàng hoàng tử hào quang đã tắt.
Chẳng có ông Bụt nào ai xin gì cũng gật.
Chỉ mong gặp Thạch Sanh để em mượn chiếc đàn.

Ngọn lửa nhen lên từ đám tro tàn
Sẽ thắp sáng cho em cây nến nhỏ.
Và dòng sông lao xao sóng vỗ
Sẽ hoà vào đại dương cùng với bóng mây trời.

(hoangau)

_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: nguyễn thế duyên)





Đăng nhập để trả lời
0
Chào anh thi sĩ yêu đời
Nguyễn gia.Tôi gửi một lời làm quen
Thế gian gặp được bạn hiền
Duyên này kì ngộ khó quên đây à!
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-23 20:34:53nguyễn thế duyên>
   yêu nước

Họ ngồi ở Pa ri
Rót rượu Boóc -Đô ra li
Màu rượu đỏ như là màu máu
Nâng chén rượu lên tự bảo
"Ta uống đây là uống máu quân thù"
Ngà ngà say
Phấn khích họ hô to
"Đồng bào trong nước ơi
Hãy đứng lên
Cầm súng
Một tấc đất thôi cũng là đất cha ông"

Con họ
Tiếng việt không rành
Về chào họ
Bông dua -Me xừ
Họ gật gù
"Mày nên tập thêm nói tiếng anh giọng mĩ
Có vụ kiện chất độc mầu da cam
Vụ kiện đến đâu rồi nhỉ?"
Con họ nhún vai
Hỏi lại
"Vụ kiện gì?"

Lũ lụt miền trung
Họ đang bận làm thơ
Thương nhớ một mối tình li biệt
Đêm đêm bên bàn tiệc
Họ ngồi thương cho quê mẹ đang nghèo

Trong tiếng sâm panh nổ vang
Họ nghĩ đấy là tiếng súng
Họ đang bắn vào đầu quân xâm lược
Nhìn bọt rượu trào
Họ bảo nhau
"Máu rẻ thôi mà"

Kiếm hồ ! Kiếm hồ             (Kiếm này !kiếm này)
Bất tường chi khí                (Là vật chẳng lành)
Người xưa bảo thế
Bậc thánh minh rất ít khi dùng
Khi kiếm rút ra
Máu sẽ chảy thành sông
Kiếm chỉ rút ra
Khi chẳng thể còn con đường nào khác
Còn họ?
Bên bàn tiệc
Lại muốn kiếm rút ra
Cho đỏ thêm màu rượu Boóc đô

                     Hà nội 6-4-2009

 

Bài viết đã đăng: 103
Gia nhập ngày: 2.8.2008
Hiện trạng: offline
quote:



Chào bạn nguyễn thế duyên
Bài thơ của bạn rất hay
 
....Mẹ đào hầm - mẹ đào hầm từ lúc tuổi còn xanh- nay mẹ đã phơ phơ đầu bạc...lời một bài hát
 
Việt nam đất nước của mình
Bây giờ hoà bình đoàn kết cùng nhau
Dựng xây cho nước mạnh giàu
Rồng tiên con cháu ở đâu cũng là...
Âu cơ cùng mẹ sinh ra
Đồng bào nghĩa cả một nhà mà thôi...
 
CLH


Đăng nhập để trả lời
0

Những cảm nhận về tình yêu

Em là bông hoa
Đang ngan ngát toả hương?
Hay em là đại dương
Đang ầm ầm bão nổi?

Anh là cánh bướm
Đang nhởn nhơ bay lượn?
Hay anh là con thuyền
Cô độc giữa đại dương?

Biển tình gào lên
Sóng dục vọng cuồng điên
Muốn nhấn chìm anh xuống tận đáy đại dương đen thẳm
Gió ích kỉ hú lên cuồng loạn
Sé tả tơi từng mảnh tâm hồn

Là cánh bướm ư?
Hay là một con thuyền?
Được dâng hiến ư?
Hay là chiếm đoạt?
Anh vật lộn giữa tình yêu và dục vọng
Chợt nhận thấy môi em có vị đắng thiên thần

Biết qua cơn bão này là bầu trời thẳm xanh
Chân trời hiện lung linh chiếc cầu vồng bảy sắc
Nhưng cơn bão đã làm anh kiệt sức
Chiếc thuyền vỡ tan giữa bể Ái thét gào

Chiếc cầu vồng tình yêu
Hiện giữa cơn giông bão
Em- Thiên thần
Đứng trên cầu vồng mờ ảo

Anh ngửa mặt cầu xin
Hãy cho tôi một phút lặng bình yên

                Hà nội 14-4-2009



Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạnnguyễn thế duyên
Những cảm nhận về tình yêu
Em là bông hoa
Đang ngan ngát toả hương?
Hay em là đại dương
Đang ầm ầm bão nổi?

Anh là cánh bướm
Đang nhởn nhơ bay lượn?
Hay anh là con thuyền
Cô độc giữa đại dương?

Biển tình gào lên
Sóng dục vọng cuồng điên
Muốn nhấn chìm anh xuống tận đáy đại dương đen thẳm
Gió ích kỉ hú lên cuồng loạn
Xé tả tơi từng mảnh tâm hồn

Là cánh bướm ư?
Hay là một con thuyền?
Được dâng hiến ư?
Hay là chiếm đoạt?
Anh vật lộn giữa tình yêu và dục vọng
Chợt nhận thấy môi em có vị đắng thiên thần

Biết qua cơn bão này là bầu trời thẳm xanh
Chân trời hiện lung linh chiếc cầu vồng bảy sắc
Nhưng cơn bão đã làm anh kiệt sức
Chiếc thuyền vỡ tan giữa bể Ái thét gào

Chiếc cầu vồng tình yêu
Hiện giữa cơn giông bão
Em- Thiên thần
Đứng trên cầu vồng mờ ảo

Anh ngửa mặt cầu xin
Hãy cho tôi một phút lặng bình yên
                Hà nội 14-4-2009
     Xin chào thi sĩ tài hoa Nguyễn Thế Duyên quý mến, người tôi quý về tâm chân thành và thẳng thắn, về nhiều bài thơ hay với giọng thơ nhuần nhuyễn đáng nể lại dí dỏm vui tính.
     Tôi cảm ơn NTD đã mấy lần thăm "vườn thơ" tôi với câu bông đùa và góp ý (về thái độ tuổi tác & tình yêu) dễ thương đối với tôi. Tôi đã hồi âm cảm ơn kèm bài thơ CÙNG CHIÊU KHÁC CHUYẾN TÀU tặng NTD.
     Nhưng đúng là đáp lễ chân tình, tôi tìm tới vườn thơ NTD, đọc bài thơ trên đây của NTD tôi rất thích và xin "bình" nó bằng bài 5 câu MẮCCẠN sau đây:
 
MẮC  CẠN
Rành nông sâu sông đời
khúc ‘thu khuya’ êm trôi
Sang đông, tim mắc cạn?
chớ lầm chấm hết rồi:
“Sống là Yêu khôn nguôi”.                  
 
     Vậy NTD thấy đấy 2 anh em ta có những quan niệm na ná nhau về "Yêu" & "Yêu với sự chênh tuổi" v.v... Thậm chí HD từng dám 'tuyên bố' vươn theo bậc tiền bối Nguyễn Công Trứ tuy nay hậu duệ HD đang hơn NCT 6 tuổi khi Người chơi chữ ngũ thập niên tiền nhị thập tam (HD bây giờ thì phải nói ngũ thập niên tiền song thập cửu)
     Cảm ơn NTD và chúc NTD luôn khỏe và vui
     huydung 29-4-2009
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Thăm lại vườn ngâu

Một vườn ngâu lá úa
Cô chủ đi lấy chồng
Thương những cánh ngâu nhỏ
Bỏ mặc không người trông

Vườn Ngâu này năm xưa
Ta đến đây làm thơ
Những cánh hoa lấm tấm
Giát vàng muôn tứ thơ

Giờ vườn ngâu xơ xác
Hồn thơ cũng tiêu điều
Rượu rót tràn ra đất
Thơ buồn không muốn gieo

Đừng trách ai ngâu nhé
Người ta bóng chẵn rồi
Giờ  "Vườn ngâu lẻ bóng"
Là ai đây ngâu ơi?

Giở lại trang thơ cũ
Đọc lại vần thơ xưa
Buồn dâng lên lằng lặng
Chập chờn như giấc mơ

Thơ bay theo gió thoảng
Buồn tan trong men say
Gốc ngâu thơ để lại
Ai vào đọc nữa đây?

         Hà nội 26-4-2009

  nguyễn thế duyên




Vườn Ngâu lúc ... hết mùa
Nên vắng ngắt như chùa.  (*)
Chợt có người đến nhắc
"Vườn Ngâu này năm xưa..." 

Vườn xưa hoa thơm ngát
Ong bướm bay vù vù .
Từ độ hoa tan tác
Đóng cửa để ... trùng tu.  .

Khách đến thăm đọc lại
Trang thơ cũ, vần xưa.
Chắc nhớ về ... vò rượu
Mang đến mà không đưa.

Lần này rút kinh nghiệm.
Dẫu lẻ bóng vườn Ngâu
Có gì cứ để lại
Chẳng vác về nữa đâu. .

Nhưng đừng để dưới gốc
Gió thổi mất (chẳng may).
Để chủ vườn nhận được
Cứ treo vào cành cây !

HN

(*) Vắng như chùa Bà Đanh

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 03:49:43Liên Thơ>
Dạo này bận quá ít lên mạng. Tận hôm nay tớ mới lên mạng thì mới biết sinh nhật cậu. Nhà nghèo không có gì tặng cậu tủi thân quá. Thôi xin tặng cậu một bài thơ vậy nhé. Đừng chê tớ nhà nghèo

Thơ viết trong đêm sinh nhật một người
                              Gửi Liên Thơ


Chẳng có gì chỉ có thơ thôi
Không bánh không hoa chỉ nụ cười
Tri kỉ, tri âm, đầy tình nghĩa
"Cô láng giềng" với "Dậu mồng tơi"

Dậu mồng tơi tôi đã phá rồi
Biển nơi em xanh đến tận trời
Sóng biển gọi hồn về nỗi nhớ
Tôi và em sao quá xa xôi

Sinh nhật của em không đến được
Một mình ngồi uống chén rượu cay
Vì em tôi uống thêm li nữa
Một chút mơ màng chút tỉnh say

Chúc gì?
  Ai cũng chúc hêt rồi
Hay chúc em "Hãy nhớ đến tôi"
Lãng tử như tôi ai thèm nhớ
Khổ cho tôi đi nhớ một người

Trăng buồn, rượu nhạt mung lung nhớ
Thơ viết đôi dòng đã say rồi
Đêm nay có người mừng sinh nhật
Tôi nhớ người. Người có nhớ tôi? 
          Nguyễn Thế Duyên
Chỉ có thơ
Chỉ có thơ thôi...thế đủ rồi
Tim yêu tha thiết mãi người ơi
Dẫu qua muôn ngàn đời cách trở
Nụ cười bạn tặng vẫn trong tôi
 
Có tấm tình trao giữa cuộc đời
Ngàn vàng đâu dễ sánh tình ơi
Xin trong tim nhé tình thi hữu
Sống với từng ngày vui... khổ đau! 
Lê Minh Liên Thanh Thơ      
   Sáng chủ nhật, 3/5/2009

📎 sen

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 04:00:30Liên Thơ>
Thi hữu thân mến, có lẽ bạn ái ngại vì bận không có mặt chúc mừng sinh nhật mình đúng ngày sinh còn mình thì lại tự trách mình tệ, đã cố ý ghi nhớ ngày bạn ghi danh trở thành thành viên của Thư quán là 1/5/2008 mà ...[:)][:)]
    Do say với tình, với thơ, với hoa, quà, lời chúc mừng  nên...thành ra tệ...nhỉ![:D][:D]
Mình nhớ một chi tiết trong tác phẩm “Lão Hạc” của Nam Cao khi ông viết về nhân vật “vợ tôi” sau khi trách thị thờ ơ với cái chết của Lão Hạc “thị còn nghĩ được gì nữa ngoài cái chân đau của thị”.
   Sáng nay mình ba chân bốn cẳng  mang đóa hoa hồng tím  đến chúc mừng thi hữu tròn tuổi tôi nhé!
Mong thường được thưởng thức những bài thơ hay của bạn nhỉ?
📎 Slide1

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Một nửa nhà thơ
Ông nghĩ thủ tướng hơn nhà thơ
Nên cuối cuộc đời ông bỏ thơ để làm thủ tướng
Ông chết có hai năm
              Tên ông
                  Không một ai nhắc đến
Nếu biết trước điều này liệu ông có bỏ thơ?
 
Hai trăm năm đờivẫn nhắc Nguyễn Du
Vẫn nhắc đến tiếng đàn năm ngón tay nhỏ máu
Vẫn nhắc đến điều thủa sinh thời người vẫn thường đau đáu
"Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như"
 
Thủa sinh thời ông vẫn được tung hô
Nhà thơ lớn- Nguyễn Du thời đại
Lũ bồi bút đâu rồi sao nay tôi không thấy
Nếu biết trước được điều này liệu ông có bỏ thơ?
 
Đêm nay ngồi đọc lại thơ ông
Tôi lặng sé tập thơ đi một nửa
Lòng cảm thấy bùi ngùi
Thơ ông chết đã lâu rồi
 
 
Tôi phải nói công bằng
   Ông_ Một nhà thơ có tài
Tập "Từ ấy" bây giờ tôi vẫn thuộc
Khi trái tim ông đau với nỗi đau dân tộc
Thơ ông bay lên qua song sắt nhà tù
 
Lúc bả hư danh lấy đi trong ông trái tim của nhà thơ
Là lúc thơ ông biến thành khẩu hệu
Ông đã chết trong thơ
 
Tôi đến mộ Hoài Thanh
Cầm cuốn "Thi nhân Việt nam" cho ông viết tiếp
Ông buồn rầu nhìn về cuối chân trời
Ông thở dài
Rồi viết
Tố Hữu! một nửa nhà thơ
 
Ôi!
Cái chết của một nguyên thủ quốc gia
Và cái chết của một nhà thơ
Cái chết nào khiến ta đau đớn?
                     
 
Tố Hữu một nhà thơ nổi tiếng. Phó thủ tướng chính phủ
 








 
 
Cám ơn bạn Nguyễn Thế Duyên đã đề cập tới một chủ đề rất hay.Một thời tôi đã saymê thơ ông.Nhưng từ khi ông làm Phó Thủ tướng thơ ông không còn đựơc đón nhận như xưa.
 Không dám bình luận gì chỉ có đôi dòng chia sẻ cùng bạn , nếu có gì thất thố mong sự thông cảm.
 
 
       Giá ông cứ mãi làm thơ
       Người ta chắc chẳng bao giờ quên đâu
       Sinh nghề tử nghiệp là câu
       Vinh quang nào có chia nhau bao giờ
 
       Ông từng nổi tiếng nhà thơ
       Được đem so với Nguyễn Du thuở nào
       Giỏi thơ giỏi việc khác đâu
        Mà đem việc nước đặt vào ai ông?
 
        Nếu ông có đựơc thành công
      Lèo lái đất nước khỏi vòng lao đao
      Dù không phải lỗi ông nào
      Chức danh cứ cột ông vào thế thôi
 
      Mê thơ ông cả một thời
     Bỏ thơ ông đã khiến đời quên ông
      Biết là như thế bất công
     Nhưng đời một mớ bòng bong thôi đành...
 
kimrbl
     
 
     
     
              
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-15 18:17:01nguyễn thế duyên>

                    
Đăng nhập để trả lời
0

.............
Bao kỷ niệm chợt hiện về nóng hổi.
Tiếng yêu thương tắt nghẹn giữa môi cười
Men đắng cay uống cạn chén đầy vơi
................................../.
Đăng nhập để trả lời
0
Người dưng
Người dưng bỗng nhớ đến người dưng
Muốn viết mà sao lại ngập ngừng
Muốn nhớ! Có gì đâu mà nhớ
Muốn mong! Liệu ai biết ai mong

Liệu ai có biết cho không?
Mênh mông nỗi nhớ với lòng quạnh hiu
Chiều nay bên bến cô liêu
Ngôi sao ban chiều lặng chiếu hồn ai
Chiều buông như tiếng thở dài

                                               NTD

Trách!...

Mới có dăm ngày xa cách thôi
Sao anh hờ hững cánh bèo trôi
Cứ như là chưa hề quen biết
Chẳng nhớ, đâu mong, chỉ thở dài !
 
Lòng anh trống rỗng giữa quạnh hiu !
Nỗi nhớ vu vơ, lạt lẽo chiều
Đường tình mờ mịt như nghẽn lối
Thẫn thờ anh tựa bến cô liêu !!!
 
                                               SH
Đăng nhập để trả lời
0
              Lâu ngày không thấy anh sang
            Thái Anh buồn quá lại sang anh nè
            Cái vụ em chọc anh...cũng ghê...
            Hôm nay xin lỗi...Nối cầu làm quen.!
 
Thái Anh chào bạn Thế Duyên...chắc là tức quá không thèm sang nhà TA nữa nè.?...vậy TA lại sang đây chọc phá được hông đây.?
Chúc bạn suốt tuần vui vẻ nghe.
Thái Anh
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0

 
Năm mới vạn sự an
Tết sang phúc mãn đường
 
 
(chú..!! Cháu viết câu đối này ổn chưa ạ..)
 

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT CÂU THƠ CHỢT HIỂU (NTD)
            (gửi bác Nguyễn Thế Duyên)
 
Hôm nay nghỉ lễ
Rảnh ngồi đọc thơ người
Câu thơ nghe thật buồn cười
Để rồi đọng lại từng lời trong tôi
 
Sâu xa,ý nghĩa cao vời
Hiểu ra tôi phục "đúng người cao thâm"
Vừa vui tính,vừa thâm trầm
Ấy lại giản dị,hòa đồng biết bao
 
Bắc Hà thi sĩ đấy sao?
Tôi,chàng "hạ" sĩ cúi chào bác đây!
 
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0


      Trò chơi vợ chồng
Cô bé ơi.
            Ừ
               Đừng làm người lớn
Hãy chơi trò chồng vợ cùng anh
Em đội lên đầu một vòng hoa dại
Anh giả làm hoàng tử đến tìm

Giả e thẹn em nấp vào đâu đó
Giả thôi mà- Đừng nấp kín quá em
Anh cũng sẽ giả vờ đau khổ
Đi khắp trần gian để cố kiếm tìm

Rồi bất chợt em hiện ra như cổ tích
Anh giả vờ chạy lại nắm bàn tay
Em cuống quýt.
                    Giả thôi mà.
                           Sao lại nắm?
Má em hồng."Mầu hồng thơ ngây"

Anh sẽ bắt hai con châu chấu
Em hoá nó thành một đôi ngựa hồng
Anh gấp lá đa thành chiếc xe song mã
Ta đánh xe vào vườn cổ tích mung lung

Em có biết không?
Hiện trong vườn cổ tích
Có một chiếc xe gấp bằng chiếc lá đa
Có một đôi trẻ thơ trên xe đó
Đang chơi trò chồng vợ đến già
               Hà nội 15-4-2009

Đi ngang qua đây thấy tứ tơ của cô bạn trẻ thơ quá làm thời gian trong tôi lùi lại mấy chục năm nên mới viết được bài thơ này.
Đừng trách nhé. Đây chỉ là trò chơi của trẻ con thôi mà. Tôi cũng chẳng muốn làm người lớn đâu
                 


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»