#35 —
12.07.2008 02:26
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-12 02:27:21Ngày Xưa Tím>
CÂU CHUYỆN CỦA SÁT VI VƯƠNG
Thời cổ đại có một quốc vương tên là Sát Vi .Ông đã thông minh lại có học vấn ,thường ăn mặc giống như dân thường để đi thị sát .
Một lần ông nhìn thấy một người sửa giầy bèn hỏi “ Bác hãy nói xem,khắp nước ta ai là người hạnh phúc nhất ,ai là người vui vẻ nhất ,ai sống thỏa mái nhất .?”
Người thợ giầy chẳng thèm nghĩ ngợi,không chần chừ nói luôn .:
“ Lại còn phải nói ,nhà vui chứ còn ai nửa ?Ông ta có hòang hậu ,hòang phi ,trăm quan phục dịch ,lại có sự phụng hiếu của trăm dân,vui không tả hết ,muốn cái gì được cái đó,,tùy tâm hưởng thụ ,còn không phải là người vui nhất sao ?”
Nhà vui nói:”Có thể là như vậy cũng có thể không phải vậy .Bác không phải là ông ta làm sao mà biết được.?”
Ông ta mời người thợ giầy uống rất nhiều rượu nho ngon,hương thơm .KHông lâu sau ,người thợ giày say túy lúy ,không biết chuyện gì nửa .Nhà vua bèn mang ông ta về cung điện,nói với hòang phi .:
“Người này nói nhà vui là người vui vẻ nhất thiên hạ .Hôm nay ta muốn đổi chổ để đùa với ông ta một chút”
Nhân cơ hội người thợ giầy vẩn chưa tỉnh dậy ,mọi người vội vàng thay áo triều phục cho ông ta ,dặn dò hòang hậu ,hòang phi trong hậu cung ,các quan phụ trách từng công việc và các tùy tùng cùng làm như vậy.
Một lúc sau người thợ giầy tỉnh dậy ,các hòang phi cố ý nói với ông ta: Đại vương ngài vừa uống say .Bây giờ có rất nhiều việc đang chồng chất ,còn mấy việc quan trọng ngài phải giải quyết ngay một lúc.”Trăm quan văn võ đang giục ông ta đến chính điện để thiết triều , rất nhiều các sự việc lớn nhỏ đều đưa cho ông ta giải quyết ..Ô
Ông ta ngồi trên ngai vàng của nhà vua,mù mà mù mờ không phân biệt nổi đâu đông đâu tây .nhưng không thể không tỏ ra là mình không cứng rắn ,làm việc chỉ có một ngày mà tòan thân ê ẩm ,cung nữ đưa đi ngủ cũng chẳng thiết mơ đến hương thơm cảnh đẹp .,ngay cả sơn hào hải vị trong miệng cũng không thấy có vị gì .
Một ngày trôi qua ăn không được ,ngủ không yên ,có nhiều việc không giải quýêt nhanh chóng không được .,ông ta đã gầy đi rất nhiều .Cung nữ hỏi ông ta một cách cố ý “Bệ hạ ,sao sắc mặt của bệ hạ không giống như hồi trước?”Chính ông ta cũng không rõ đây là chuyện gì chỉ có thể đáp “Ta mơ thấy mình đã từng là người thợ giầy ,hằng ngày vất vả mệt đến nổi eo gẫy lưng gù,có lúc chẳng kiếm được tiền để ăn nửa .Cuộc sống thật khó khăn do đó ta gầy đi “Câu nói được truyền vào trong cung và mọi người đều cười vui vẻ .
Bửa tối ,ông ta nằm trên gường ,băn khoăn đêm khuya không ngủ ,trong lòng nghi hoặc.Cuối cùng ta là ai ?là người thợ giầy hay quốc vương thật sự ?Nếu là người thợ giầy tại sao ở trong cung giải quyết việc quốc gia đại sự ,lại có đồ ăn thức uống ngon đẹp như thế .Nếu là quốc vương tại sao da mặt ta xù xì như thế này ?Có lẻ ta vốn là người thợ giầy ,bây giờ tới cung vua sợ quá hồn bây phách lạc ,làm cho chính mình cũng không biết mình là thợ giầy hay vua nửa?
Ngày thứ 2 hòang hậu lại giả vờ nói như vậy .”Đại vương hôm nay tinh thần không được thỏa mái nên mời các nhạc sư đến gảy đàn hòa nhạc ,giải tỏa những phiền nảo trong lòng .”Đợi nhạc tấu lên những bản hay ,các cung nữ nhảy múa lướt nhẹ ,hòang hậu hòang phi quay quanh ông ta cùng dâng rượu.
Chưa đầy 1 lát ông ta lại say khướt .Họ thay quần áo cũ trước đây cho ông thợ giầy rồi đưa ông ta về nhà đặt ông ta lên cái gường vừa thô vừa cứng ,nhà vừa bẩn vừa siêu vẹo không thể chịu nổi tất cả đều giống như trước kia ..Nhưng cái khác ở đây chính là các khớp xương không chổ nào không đau .hình như có ai dùng gậy đánh cho 1 trận thì phải .
Mấy ngày sau vị đại vương lại tới căn nhà nhỏ của ông ta.Người thợ giầy nói với nhà vua .”Lần trược khi tôi uống rượu say đã có nhiều giấc mơ cổ quái hiếm thấy ,bây giờ mới tỉnh .Tôi mơ thấy mình được làm vua ,văn võ bá quan đều cùng bàn việc nước với tôi ,có đúng sai ,một chút nào đều bị quan ghi sử ở bên cạnh ghi lại hết .tôi thật sự rất rối trí trong lòng hoang mang bất an .các khớp xương trên người đau nhức ,cho dù đánh một trận cũng ko đau nhức như thế này .Trong mơ làm quốc vương còn khổ như vầy ,nếu mà làm quốc vương thật thì làm người thợ giầy như thế còn hơn .Trước đây tôi nghĩ rằng làm quốc vương thì hạnh phúc nhất ,vui sướng nhất ,bây giờ tôi biết rồi ,tất cả thực không phải là vậy ?
Nhà vua về cung ,kể lại câu chuyện mọi ngừơi cùng cười thỏa thích .
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
★
★
★
★
★
0