<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 10:35:17Ct.Ly>
Thử Thách - Tác giả Hoàng Đăng Cấp
Đánh máy: Canary
Nguồn: DeeCee
Chương I
Dù đã gần bảy giờ chiều, trời vẫn còn oi bức lạ. Con đường một chiều Phan Đình Phùng tràn ngập xe cộ đủ loại. Người nào người nấy đầy vẻ mệt nhoài. Lượt khẽ nheo mắt. Ánh sáng mặt trời vẫn còn khó chịu. Đến trước cổng chùa Kỳ Viên, Lượt ngừng lại. Nó ngó dáo dác chung quanh. Vừa thoáng thấy một thiếu niên đồng tuổi với nó đang đi bên kia đường Lượt la to:
- Bích! Bích!
Nghe gọi, Bích chạy qua. Hai cậu bé mừng rỡ xiết tay nhau.
Lượt nói:
- Tối mai tao đi rồi!
Bích ngạc nhiên.
- Ủa! Sao mày đi mua quá vậy? Mày đi một mình à?
Lượt gật đầu:
- Phải! Tao đi một mình!
Bích buồn buồn nói:
- Mày may mắn quá!
Ngừng một lát, Bích tiếp:
- Mày được đi du lịch Nha Trang thích quá! Nha trang đẹp lắm mày ơi! Mày có nhớ mấy câu thơ này không:
Khánh Hòa đẹp lắm ai ơi!
Vào Nam ra Bắc ghé chơi Khánh Hòa.
Lượt và Bích là đôi bạn nghèo rất thân. Ba của Lượt chết từ lâu, hiện Lượt ở với mẹ. Lượt chả có anh em gì cả. Mẹ Lượt hằng ngày đi buôn bán kiếm tiền sống qua ngày và nuôi Lượt ăn học. Hai mẹ con Lượt sống an vui trong cảnh nghèo dưới một mái nhà lụp xụp trong khu chợ Bàn Cờ. Lượt có rất ít bạn, chỉ có một mình Bích là bạn thân. Thình lình, tuần rồi, Lượt được mẹ cho hay bác Hoàng, anh ruột của ba Lượt, hiện ở Nha Trang gọi Lượt ra đó nghỉ mát trong dịp hè. Lượt chưa biết mặt bác Hoàng ra sao cả. Mẹ Lượt cũng chưa gặp bác Hoàng gần hai chục năm nay rồi. Lượt chỉ được nghe mẹ nói. Lượt còn một người bác ruột đang làm ăn ở Lào. Từ trước đến nay, mẹ con Lượt chả nhận được tin tức gì của bác Lượt cả.
Biết Bích buồn vì mình sắp được hưởng cảnh sung sướng du lịch ở Nha Trang thơ mộng. Lượt an ủi bạn:
- Tao ra đó chơi chỉ một tháng thôi. Tại bác tao gọi... Hơn nữa tao muốn gặp bác ruột tao.
Bích nói:
- Tao nhận thấy bác mày lạ quá! Từ lâu bác mày chả liên lạc thư từ gì với mày, cả lúc bác mày về Việt Nam. Bây giờ bất ngờ bác mày lại mời mày...
- Bác tao có cắt nghĩa điều này rồi... Bác tao cho biết sau nhiều năm buôn bán ở Lào, bác tao đã tạo được một tài sản khá lớn. Hiện bác tao vừa xây xong một biệt thự thật đẹp ở xóm Bóng thuộc vùng ngoại ở Nha Trang. Bác tao ra ở chỗ đó. Sở dĩ từ lúc về Việt Nam, bác tao không liên lạc với má tao là vì bác tao muốn tạo sự bất ngờ, bác tao muốn chờ xây cái biệt thự đó xong xuôi đã... Bác tao hiện chỉ còn mẹ con tao là bà con ruột thịt.
Nghe Lượt giải thích xong, Bích hỏi:
- Nhưng tại sao bác mày không mời má mày?
Lượt đáp:
- Tại vì má tao bận đi bán. Hơn nữa, bác tao muốn gặp riêng tao... có lẽ để tìm hiểu tao.
Lượt và Bích đi song song đến ngã tư Phan Đình Phùng - Cao Thắng. Vừa đến cạnh ngọn đèn xanh đỏ chỉ dẫn lưu thông, Bích khẽ nói nhỏ với Lượt:
- Lại người đó nữa!
Lượt ngạc nhiên:
- Ai?
- Người theo dõi tụi mình suốt hai ngày nay. Tao nhận thấy hễ gặp mày là gặp luôn người đó.
Hoảng hốt, Lượt quay nhìn ra phía sau. Bích thì thầm:
- Người đang đứng cạnh sập báo đó!
Theo lời chỉ dẫn của Bích, Lượt thấy ngay người khả nghi đang theo dõi bọn Lượt. Người ấy mặc áo bỏ ra ngoài, đầu đội nón nỉ, mặt xương, mũi hơi quặp. Tuổi người ấy độ bốn mươi.
Từ hơn hai ngày nay, kể từ lúc Lượt nhận được tin bác mời ra Nha Trang, Bích nhận thấy người đó luôn theo sát Lượt như bóng với hình.
Tuy nhiên, Lượt chưa có vẻ tin lời Bích:
- Mày chắc người đso theo dõi mình không? Vả lại, mình có gì đâu mà theo dõi!
Bích quả quyết:
- Chắc chứ! Tap để ý nếu mình đi, người đó đi; nếu mình ngừng, người đó ngừng.
Như muốn chứng tỏ Bích nhận xét sai lầm người lạ lấy thuốc ra hút rồi quay lưng đi thẳng.
Lượt cười:
- Đó! Mày thấy chưa! Người đó đâu có theo dõi mình!
Bích khẽ nhăn trán:
- Biết đâu đó là bác mày?
Lượt cười to:
- Sai rồi mày ơi! Bác tao năm nay gần sáu mươi tuổi rồi, còn người đó chỉ độ bốn mươi là cùng, làm sao là bác tao được!
Bích vẫn còn nghi ngờ:
- Hay là... đó là người của bác mày mướn để canh chừng mày.
Lượt vỗ vai Bích:
- Thôi mày! Đừng nghi bậy nữa! Hơi đâu để ý chuyện không đâu cho mệt. Khi ra tới Nha Trang tao viết thư ngay cho mày.
Bích nói:
- Làm sao ra đó mày biết đường đi tới chỗ ở của bác mày được?
Lượt đáp:
- Có người đón, bác tao dặn thế.
- Nhưng làm sao biết mặt mày mà đón được?
- Bác tao dặn tao đến cạnh sập báo độc nhất ở cạnh ga rồi sẽ có người đến đón.
Chợt nhớ mẹ đang đợi ở nhà, Lượt nói với Bích:
- Thôi! Tao về nghe! Tao phải sửa soạn đồ đạc để tối mai lên đường.
Hai đứa trẻ xiết tay nhau.
Bích nói:
- Nhớ viết thư cho tao nghe mày!
Lượt cười:
- Nhớ chứ! Tao sẽ gửi hình phong cảnh Nha Trang cho mày.
Bích cười theo:
- Nhớ gửi cả hình mày nữa nghe!
Hai đứa cười vang. Tình bạn thắm thiết hơn cả bao giờ. Đường phố đã lên đèn.
***
Chiều hôm sau lúc gần bảy giờ rưỡi, Lượt được má dẫn ra ga xe lửa đi chuyến tốc hành Saigon - Nha Trang. Lần đầu tiên Lượt bước chân đến ga Saigon nên cảnh tượng đối với Lượt khá lạ lùng. Các hành khách hối hả xách vali lên các toa xe đang sắp nối đuôi dài dằng dặc. Bây giờ, Lượt mới cảm thấy hơi sợ. Lần đầu tiên trong đời, Lượt phải xa mẹ và phải đi một mình hàng trăm cây số ngàn suốt một đêm trường trên một chuyến xe lửa tốc hành. Lượt ngập ngừng không muốn bước lên xe. Nhưng tiếng còi hụ chát chúa đã nổi vang rền báo hiệu giờ xe chạy. Lượt đành phải giã từ mẹ bước lên một toa xe tìm chỗ ngồi.
Đoàn xe từ từ chuyển bánh, nhanh dần, nhanh dần. Lượt thấy mẹ đứng yên bất động trên sân ga. Bóng mẹ Lượt nhỏ dần rồi mất hút trong đám đông. Lượt rơm rớm nước mắt. Vì chưa xa mẹ bao giờ, Lượt thấy buồn lạ lùng. Theo như lời các hành khách đã từng đi Nha Trang độ tám giờ sáng hôm sau, tàu sẽ tới Nha Trang.
Lượt xách vali tiến đến ngồi trên một băng dài. Cạnh trái Lượt là một bà cụ đang nhai trầu bỏm bẻm. Cạnh phải Lượt là một ông độ năm mươi tuổi đang đắm mình vào một cuốn sách.
Lượt mở vali lấy một cuốn sách hình ra xem nhưng Lượt chỉ xem được thoáng sơ qua mà thôi.
Con tàu chạy càng lúc càng nhanh. Chỉ vài phút sau, tàu đã ra đến ngoại ô Saigon. Gió lùa vào toa tàu làm Lượt cảm thấy lạnh. Nhớ lời mẹ dặn, Lượt lấy áo len ra mặc vào. Chiếc đèn độc nhất của toa tầu không đủ sức soi sáng rõ mọi vật. Xem hình một hồi, Lượt cảm thấy chóng mặt. Lượt để cuốn sách hình trên đùi. Thình lình, linh tinh báo Lượt biết có chuyện lạ, Lượt ngẩng đầu nhìn ra phía trái, các người đồng hành đang ngồi im lặng đọc báo, nhưng ở cuối toa tàu, một người đang đứng hút thuốc... và dòm Lượt chằm chặp.
Lượt sợ hãi, run toàn thân. Rõ ràng quá, Lượt không thể nào lầm được: đúng là người theo dõi Lượt mấy ngày nay.
Lượt cố gắng xoá bỏ các ý nghĩ lo lắng trong đầu và cho đó chỉ là sự tình cờ. Lượt lại mở cuốn sách hình ra xem. Những hình ảnh nhảy múa loạn xạ trước mắt nó. Lượt lại cảm thấy người ấy đang theo dõi mình từng cử chỉ một. Lượt ngẩng đầu lên. Cặp mắt sắc sảo của người lạ đang chiếu vào toàn thân Lượt. Lượt cảm thấy ớn lạnh xương sống. Biết Lượt đang nhìn mình người lạ khẽ quay sang phía khác rồi bước nhanh qua toa tàu bên.
Bây giờ Lượt đã tin lời Bích: chính người đó đang theo dõi rình mò Lượt. Nhưng tại sao vậy? Lượt có làm gì đâu? Lượt chỉ ra Nha Trang thăm bác mà!
Nhiều hàng khách đã ngã mình trên ghế ngủ ngon lành. Giờ này, chắc mẹ cũng đã lên giường ngủ. Lần đầu tiên, mẹ ngủ một mình vắng con. Bao nhiêu ý nghĩ dồn dập trong đầu làm Lượt cảm thấy choáng váng. Lượt lo âu nhìn chung quanh. Người lạ khả nghi đã biến mất. Quá lo âu và mệt nhọc, Lượt thiếp đi lúc nào không hay.
Lúc Lượt tỉnh dậy thì trời bắt đầu sáng. Chuyến xe lửa tốc hành đang ngừng ở một ga nhỏ. Lượt thấy một số hành khách xuống tàu qua một tàu nhỏ đang đậu cạnh bên. Xa xa, ngôi tháp cổ di tích của dân tộc Chiêm Thành đập vào mắt Lượt. Thấy lạ, Lượt hỏi ông khách cạnh bên thì được ông khách đó cho biết đây là ngã ba Tháp Chàm, những hành khách chuyển tàu là những hành khách đi Đà Lạt. Chỉ còn độ hai giờ nữa là đến Nha Trang. Lượt quan sát chung quanh, người lạ theo dõi Lượt đêm qua lại xuất hiện trong tầm mắt Lượt. Người ấy đang nhìn Lượt vẫn với cặp mắt đáng sợ y như đêm qua.
Hai giờ sau.
Đoàn tàu từ từ tiến vào ga Nha Trang. Lượt là một trong những hành khách xách vali xuống đất trước tiên. Lượt sốt ruột muốn gặp xem bác ruột nó như thế nào, đang ngỡ ngàng nhìn chung quanh, Lượt bỗng nghe như ai đang gọi mình:
- Ê! cậu bé kia!
Quay về hướng tiếng gọi, Lượt thấy một người đàn ông mặc quần kaki xanh và áo sơ mi trắng đang len lỏi qua đám đông hành khách tiến về phía Lượt. Người ấy ngừng trước Lượt và hỏi:
- Mày là Lượt phải không?
Lối hỏi thiếu thiện cảm làm Lượt ngạc nhiên và hơi sợ. Không lẽ đây là bác Hoàng, người bác ruột mến yêu của Lượt sao? Cách phục sức cẩu thả, đôi ria mép, cặp mắt nhìn Lượt không chút cảm tình, đã làm Lượt vỡ mộng. Lượt tưởng là sẽ được bác âu yếm đón tiếp. Nào ngờ đâu... bỗng nhiên nó lại liên tưởng đến người theo dõi nó trên chuyến tàu đêm qua. Nó quay nhìn một vòng chung quanh. Hành khách đang vội vã sắp hàng trình giấy ra cửa.
- Mày là Lượt phải không? Sao tao hỏi không trả lời!
Giọng nói cáu kỉnh giận dữ của người ấy làm Lượt giật mình trở về thực tại. Nó nói lắp bắp:
- Có phải ông là bác Hoàng
Người ấy cười mỉa:
- Không phải! Tao là Đán đi đón mày.
- Ông là người của bác tôi.
- Phải! Tao là tài xế riêng của bác mày. Bác mày giao tao trông coi mày trong suốt thời gian mày ở Nha Trang.
Người gì thật là khó chịu! Lượt chưa biét tính sao thì ông Đán giật vali trong tay Lượt và nói:
- Thôi đi chứ! Xe chờ ở cổng đó.
Lượt đi theo ông Đán. Một thắc mắc bỗng loé lên trong đầu, Lượt hỏi:
- Tại sao ông nhận được mặt tôi?
- Tại bác mày đã cho tao biết hình dáng mày.
Lượt ngạc nhiên:
- Ủa! Bác tôi chưa gặp tôi lần nào mà, bác tôi không có hình ảnh của tôi nữa, tại sao bác tôi biết hình dáng tôi được?
Ông Đán lại cau có:
- Mày đừng hỏi lôi thôi! Đi theo tao nếu mày không muốn đi lạc giữa Nha Trang này.
Nói tới đây, ông Đán đổi giọng có vẻ dịu hơn:
- Lấy giấy trình ra cửa đi!
Lượt theo ông Đán bước ra khỏi trạm kiểm soát sau khi trình giấy. Ông Đán dẫn Lượt tiến đến một chiếc xe hơi đang đậu ở vệ đường.
Lượt hỏi:
- Xe hơi của bác tôi phải không ông?
Ông Đán không trả lời, mở cửa xe và nói:
- Mày lên ngồi đi, để vali bên cạnh đó!
Chờ Lượt lên ngồi xong xuôi, ông Đán mới lên xe và rồ máy chạy.
Nhìn qua tấm kính chiếu hậu, Lượt bỗng lại thấy ớn lạnh cả xương sống. Người lạ theo dõi Lượt suốt đếm qua đang đứng ở vệ đường nhìn đăm đăm theo xe Lượt và Lượt thấy dường như người ấy đang mỉm cười, một nụ cười hết sức tinh quái.
Chương II
Chiếc xe hơi lướt nhanh trên các đường phố Nha Trang. Ông Đán lái xe chả nói lời nào cả. Nhìn qua cửa kính Lượt thấy thành phố Nha Trang nhỏ hơn Saigon, không rộn rịp bằng nhưng thơ mộng hơn. Một lúc sau Lượt cảm thấy dường như ông Đán cố ý lái xe chạy vòng quanh thành phố Nha Trang. Nhưng Lượt chả nghi ngờ gì cả. Nó cho đó là bác Hoàng của nó dặn ông tài lái như thế để nó coi được cả thành phố Nha Trang. Tuy nhiên, Lượt hơi thắc mắc là tại sao nó chưa thấy được biển cả. Nó đã từng nghe nói Nha Trang là miền quê hương cát trắng, nằm ven biển Thái Bình.
Lượt hỏi ông Đán:
- Biển đâu hả ông?
Ông Đán không trả lời. Mặt ông ta tối sầm lại.
Chợt nghĩ đến người lạ mặt rình mò mình ở Saigon và suốt đêm qua, Lượt lại giật nảy mình. Nhìn ông Đán qua thái độ lạ kỳ của ông ta, nhớ người lạ với đôi mắt dễ sợ, Lượt bỗng nhiên có ý nghĩ so sánh hai người này và linh tính báo cho Lượt biết hai người này có liên hệ với nhau. Lượt sợ hãi. Nó khẽ lẩm bẩm vài câu kinh Phật để trấ an tinh thần. Bỗng nhiên, một tượng Phật vĩ đại ở trên một đồi cao đập vào mắt Lượt. Lượt nhỏm dậy. Tượng Phật này to hơn tượng Phật ở Thích Ca Phật Đài Vũng Tàu nhiều. Lần này, ông Đán có vẻ thiện cảm hơn. Như biết ý Lượt, ông nói:
- Thích Ca Phật Đài Nha Trang đó!
Lượt nói:
- Bữa nào ông cho tôi ra đây chơi nghe.
- Ừ!
Lượt không để ý tới lời "ừ" đầy gượng gạo của ông Đán.
Ô kìa! Biển cả! Biển cả đang reo vui! Biển cả đẹp vô ngần! Biển cả đang vẫy tay chào Lượt, người du khách bé nhỏ ở Saigon mới ra. Lượt thấy con đường xe đang chạy dường như là con đường đẹp nhất Nha Trang. Con đường thật rộng lớn, nằm ven bờ biển với những hàng dừa xanh đang chải tóc. Gió biển mằn mặn mà mát làm sao!
Liếc nhanh qua vệ đường bên phải, Lượt thấy tấm bảng đề tên "Duy Tân". Con đường Duy Tân dường như dài vô tận, đi mãi chả thấy dứt.
Ông Đán chăm chú lái xe không nói thêm lời nào nữa.
Lượt thấy con đường Duy Tân hẹp dần. Nhà cửa bên kia đường có vẻ lao động hơn. Đường càng lúc càng khó đi, đầy ổ gà. Ông Đán cho xe chạy chầm chậm. Tuy vậy, Lượt vẫn thấy chiếc xe như đang nhún nhẩy trên đường. Một lát sau, bỗng nhiên Lượt thấy xe ngừng. Tiếng ông Đán nổi lên:
- Xuống đi!
Lượt đang ngỡ ngàng chưa kịp xuống thì ông Đán quát to:
- Tới rồi! Xuống đi! Còn ngồi làm gì vậy?
Ông Đán thật khó chịu. Từ lúc gặp ông này đến giờ, Lượt rất ngạc nhiên trước thái độ thiếu thiện cảm thật lạ lùng của ông này. Dù sao đi nữa, Lượt vẫn là cháu ruột của bác Hoàng mà ông Đán lại là người giúp việc của bác Hoàng! Một thắc mắc to lớn hiện lên trong óc Lượt. Lẽ dĩ nhiên Lượt chưa có đủ dữ kiện để tự giải đáp thắc mắc của mình.
Xuống xe, Lượt ngó chung quanh. Như muốn không cho Lượt kịp quan sát, ông Đán nắm tay Lượt lôi đi thật nhanh.
Trước sức mạnh của ông Đán, Lượt chỉ còn kịp nhảy xuống chiếc cano đang nằm trên bờ biển mà không bị té xuống nước. Ông Đán nhanh nhẹn mở máy cho cano ra khơi ngay. Thoáng chốc, đất liền đã mất hút trong tầm mắt Lượt. Ông Đán lầm lì điều khiển cano.
Dù biết ông Đán khó chịu, Lượt vẫn cứ hỏi:
- Ông đưa tôi đi đâu vậy?
Lượt phải lập lại câu hỏi mấy lần, ông Đán mới càu nhàu trả lời:
- Đi về nhà bác mày!
Lượt lại hỏi tiếp:
- Chiếc cano này của bác tôi phải không, thưa ông?
- Của tao! Bác mày đã cho tao.
Bác Hoàng tiếp đãi Lượt lạ lùng quá. Chắc bác muốn thủ cháu đây mà1 Hay là... Lượt đã bị bắt cóc. Biết đâu người ta biết bác Lượt giàu, người ta bắt cóc Lượt để đòi tiền chuộc. Lượt run toàn thân khi nghĩ đến điều này. Bây giờ, chung quanh Lượt toàn là biển cả và đồi núi xanh thẳm. Lượt đang bị bác thử thách hay đang bị bắt cóc? Nếu bị thử thách, Lượt sẽ cố gắng xứng đáng để bác vừa lòng, nhưng nếu bị bắt cóc, Lượt sẽ phải làm gì? Nhìn ông Đán, nhớ lại người lạ theo dõi mình. Lượt lại thấy dường như hai người này có liên hệ với nhau. Thôi rồi, Lượt bị bắt cóc rồi! Bác Lượt đời nào lại cho người theo dõi Lượt kỳ vậy. Lượt nhìn quanh tìm cách thoát thân. Chiếc cano phóng vun vút nhanh như cá. Lượt tuyệt vọng. chả có cách gì thoát cả trừ khi nhảy xuống biển làm mồi cho cá. Ông Đán vẫn giữ thái độ lầm lỳ dễ sợ.
***
Ngọn núi phía trước mặt Lượt rõ và to dần. Lượt đã thấy rõ các tảng đá, những cây cối trên núi. Chắc nơi đây là sào huyệt của bọn gian! Lượt sẽ bị giam ở núi này, đúng ra là một hòn đảo nằm cheo leo giữa biển khơi.
Ông Đán cho cano từ từ cặp bến. Ông để cano vào một khe núi rồi kéo Lượt phóng lên bờ. Lượt cố gắng quan sát để tìm cách thoát thân. Đảo vắng hoe, trừ cây và đá. Ông Đán nắm chặt tay Lượt, lôi Lượt đi trên các tảng đá rong rêu trơn trợt. Lượt suýt ngã xuống biển mấy lần nếu không nhờ ông Đán giữ kịp. Biết không thể trốn nổi giữa hòn đảo hoang vu này, Lượt đành phải tạm buông xuôi theo ông Đán. Thình lình, một hang núi sâu thăm thẳm hiện ra trước mặt Lượt. Lượt chưa kịp hỏi thì ông Đán đã giải thích:
- Hang đó xuyên sâu vào lòng núi cả cây số. Tao nghe nói xưa kia nơi đó là sào huyệt của một bọn cướp biển tung hoành ngang dọc một thời ở vùng biển Nha Trang.
- Hiện giờ hang đó có ai ở không thưa ông?
- Không! Hang đó đã bị bỏ hoang gần trăm năm nay rồi.
Chỉ nói với Lượt vài câu xong, ông Đán không nói thêm câu nào nữa dù Lượt đã cố gắng hỏi thêm mấy lần về hang đó.
Sau khi trèo qua một dãy tảng đá trơn trợt nằm ven biển, Lượt thấy có nhiều nhà cửa hiện ra. Lượt hơi yên tâm vì dù sao đây không phải là đảo hoang.
Ông Đán dẫn Lượt vào một ngôi nhà khá to có vóc dáng một biệt thự. Ngôi nhà này nằm riêng một vùng, cách xa các ngôi nhà kế cận hàng trăm thước. Vừa bước vào nhà ông Đán la to:
- Bà nó đâu? Thằng nhỏ đây nè!
Lượt thấy một bà tuổi khoảng bốn mươi ở sau nhà chạy lên. Gương mặt bà ấy trông thật phúc hậu. Vừa thấy Lượt, bà Đán rối rít:
- Cháu đó à! Đi mệt không cháu? Ngồi nghỉ đi cháu, để bác lấy nước dừa cho cháu uống. Ở đây dừa nhiều lắm, cháu tha hồ uống.
Bà Đán nói không kịp thở. Thái độ vồn vã của bà Đán trái nghịch hẳn thái độ khó hiểu của ông Đán.
Không chờ Lượt nói gì hết, bà Đán lấy cho Lượt một trái dừa thật to.
Đang khát nước, Lượt uống nước dừa ngon lành. Nước dừa trong mát, cùi dừa béo ngậy thấm vào cổ Lượt làm Lượt khoan khoái quên hẳn những lo âu vừa qua.
Thình lình, Lượt nghe bà Đán nói:
- Này ông! Thằng bé này đâu có vẻ gì du đãng!
Lượt giật mình. Nó hỏi ngay:
- Thưa bác, ai nói cháu du đãng?
Ông Đán không cho bà Đán trả lời. Ông nói to:
- Đâu phải nói về mầy! Uống nước đi. Rồi tao chỉ phòng ngủ của mày cho!
Lượt chưa cần biết phòng ngủ của mình vội, Lượt chỉ cần gặp ngay bác ruột nó. Lượt nói:
- Thưa ông! Bác của cháu đâu? Cháu muốn gặp bác cháu.
Ông bà Đán giật mình, bà Đán có vẻ ngạc nhiên"
- Ủa! Bác trai chưa cho cháu biết gì à?
Nghe vợ nói, ông Đán cau mặt. Ông nói nhát gừng:
- Chưa có thì giờ nói kịp!
Quay về phía Lượt, ông Đán tiếp:
- Bác mày đi vắng! Ông ấy đi từ chiều hôm qua.
Đến Lượt ngạc nhiên:
- Bác cháu đi rồi à? Bác cháu nói chính bác đón cháu mà!
Ông Đán nói:
- Phải! Bác mày tính ở với mày tại đay suốt thời gian mày ra đây chơi. Nhưng... vào giờ chót bác mày gặp một áp phe lớn... phải đi ngay...
Bác Lượt làm áp phe? Áp phe gì?
Như biết ý Lượt, ông Đán nói:
- Tao không biết bác mày làm áp phe gì mà đi hoài đi hủy ít khi có ở nhà lắm!
Bà Đán xác nhận lời của chồng bà đúng:
- Ông Hoàng đi hoài cháu à, ông ít có mặt ở nhà lắm.
Lượt hỏi bà Đán:
- Bác có biết bác cháu đi đâu không?
- Bác cũng không rõ... không chừng ông đi Saigon.
- Bác cháu đi Saigon! Chắc bác cháu thế nào cũng ghé thăm má cháu.
Ông Đán nói:
- Không chắc bác mày đi Saigon đâu! Bác mày có dặn là mày hãy ở đây vui vẻ cho đến lúc về.
- Bác tôi có về kịp trước khi tôi về Saigon không thưa ông?
- Làm sao biết được. Thôi, theo tao, tao chỉ chỗ ngủ cho...
Trở về bản tính hồn nhiên, Lượt nói:
- Chút nữa được không ông? Bây giờ tôi muốn đi tắm biển.
- Được! Đi tắm đi! Nhưng đừng đi xa quá nghe!
Lượt chạy nhanh ra biển... Sóng biển tấp vào chân bờ. Bờ biển thật nhiều đá. Lượt cảm thấy đau nhói ở chân. Tuy vậy, Lượt vẫn thấy thích vô cùng. Nó nhảy ào xuống biển. Nước biển làm mắt Lượt cay xè. Tắm biển thú ghê! Lội nước một hồi, Lượt chạy lên bờ, lần theo các tảng đá đi về phía ông Đán để cano. Lần này, nó đi có vẻ nhanh và vững hơn lúc nãy. Nhà cửa đã mất hút sau những lùm cây rậm rạp và những tảng đá khổng lồ. Lượt tiến dần qua thế giới hoang vu của đảo này. Khi đi ngang cái hang mà lúc nãy ông Đán nói là sào huyệt của bọn cướp biển xưa kia, Lượt đứng lại, cố giương mắt quan sát tận trong cùng hang. Hang tối mờ mờ. Lượt chả thấy rõ gì hết. Lượt dự định bữa nào sẽ thám hiểm hang này. Bây giờ đi quan sát bên ngoài cho biết đã. Đảo này thật lạ, chia làm hai thế giới, bên kia có nhà ở, bên đây hoang vu với cái hang bí mật. Tới chỗ để cano, thấy chiếc cano đang tròng trành trên nước, Lượt bèn nhảy lên và một ý nghĩ bỗng loé trong đầu Lượt: dùng cano này trốn về đất liền! Lượt chưa kịp quyết định thì một tiếng quát nổi lên:
- Lượt! Mày xuống cano ngay!
Hoảng hốt, Lượt nhìn lên bờ: ông Đán đang nhìn nó có vẻ hết sức giận dữ.
- Tao nói mày có nghe không? Không được lên cano!
Trước thái độ giận dữ của ông Đán, Lượt hoảng hồn. Nó nhảy ngay xuống nước và lội vào bờ.
Lượt hỏi:
- Chiếc cano này không phải của bác tôi?
- Phải! Tao đã nói là của tao mày, mày quên rồi sao?
Lượt mới nhớ lại ông Đán đã nói với nó rồi. Chiếc cano thật đẹp. Ông Đán có được chiếc cano thật đẹp.
Lượt hỏi:
- Bác tôi đã cho ông chiếc cano này?
- Phải! Tao cấm mày leo lên đó nữa nghe! Nhớ chưa!
Lượt không nói gì nữa. Nó lẳng lặng đi. Ông Đán hỏi:
- Mày đi đâu nữa vậy?
- Tôi đi về nhà!
Tại sao ông Đán lại giận dữ khi Lượt trèo lên cano? Có gì hại đâu? Ông Đán đối với Lượt đầy vẻ khó hiểu và khó chịu. Trái lại bà Đán có vẻ dễ chịu cảm tình hơn. Trước hai thái độ nghịch nhau này, Lượt chả hiểu gì cả.
Vừa thấy Lượt về, bà Đán có vẻ mừng rỡ:
- Cháu! Đói bụng chưa cháu. Vô đây ăn cơm rồi bác chỉ phòng riêng của cháu cho.
Bà Đán có vẻ ân cần, từ lời nói đến hành động.
Chờ Lượt ăn cơm xong, bà Đán dẫn Lượt đi xem phòng riêng dành cho Lượt trong suốt thời gian Lượt nghỉ mát ở Nha Trang.
Nhà bác Hoàng thật rộng, chia ra nhiều phòng và lại có lầu nữa. Bà Đán dẫn Lượt lên lầu. Cầu thang đầy bụi chứng tỏ trên làu không có người ở. Thấy lạ, Lượt hỏi:
- Thưa bác! Bác Hoàng của cháu không lên lầu bao giờ hả bác?
Lượt gọi bà Đán bằng bác xưng cháu vì thấy bà Đán có vẻ thân mật và cảm tình hơn ông Đán. Nghe Lượt hỏi, bà Đán đỏ mặt, trả lời ngượng ngập:
- Phải! Bác cháu đi hoài chả lên đây bao giờ... bác cháu chỉ ở tầng dưới mà thôi.
Gian phòng dành cho Lượt khá tiện nghi, có giường ngủ bàn viết và đặc biệt có một cửa sổ nhìn ra biển.
Chỉ chỗ ngủ cho Lượt xong, bà Đán hỏi Lượt:
- Lượt có muốn viết thư gửi về Saigon không?
Lượt đáp:
- Thưa bác có! Cháu gửi cho máu cháu.
- Cháu cứ viết đi... rồi đưa cho bác để bác đưa bác trai gửi cho.
Chờ bà Đán xuống nhà xong, Lượt ngồi phịch xuống giường. Bác Hoàng tiếp đón Lượt thật lạ lùng. Như thế này thì đâu phải Lượt bị bắt cóc! Nếu bị bắt cóc Lượt bị giam một chỗ chứ? Hơn nữa, nếu đã bị bắt cóc thì người ta đâu cho gửi thư về nhà? Như thế nhất định Lượt không bị bắt cóc, Lượt hoang mang.
Nhìn qua cửa sổ Lượt thấy biển cả như một tấm thảm màu xanh đang nhún nhảy dưới ánh sáng mặt trời. Biển thật đẹp! Quê hương Việt Nam thật đẹp, hình cong như chữ S nằm ven biển cả tuyệt vời. Biển cả làm Lượt bớt hoang mang. Nó lấy giấy viết thư ra. Nó phải viết cho má nó, cho Bích người bạn thân của nó. Nó sẽ không viết những nỗi lo âu, nghi ngờ của nó hiện giờ. Nó chỉ viết chỉ tả những niềm vui nó hưởng được cho mẹ nghe mà thôi. Nó sợ mẹ lo, mẹ buồn. Trong bức thư gởi mẹ, Lượt kết luận rất vui:
" Má à! Ở đây sướng lắm. Phòng của con nhìn ra biển cả đẹp lắm. Sáng nay, khi vừa tới đây, bác Hoàng cho con đi tắm ngay. Tắm biển thích lắm má ơi. Để khi về, con sẽ mua quà biếu mà..."
Lượt không kể cho mẹ nghe một chút gì về sự lo nghĩ của nó.
Viết thư xong, Lượt lại đi tắm biển. Khi vừa ra khỏi nhà, chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu, Lượt bèn quay trở lại. Ông bà Đán đi đâu vắng cả. Căn nhà rộng lại càng có vẻ hoang vu lạ thường. Lượt đi nhè nhẹ quan sát cả gian nhà. Lượt thấy nhiều phòng cửa đóng kín mít. Dòm qua các lỗ khóa, Lượt thấy các gian phòng đó cũng đầy bụi, không có phòng nào chứng tỏ là phòng của bác Hoàng cả. Thật là lạ! Theo sự nhận xét của Lượt, bác Hoàng không có ở đây, bác Hoàng ở chỗ khác. Tại sao người ta đưa Lượt đến đây? Đây có phải chính là Nha Trang không? Bao câu hỏi dồn dập nổi lên trong đầu Lượt!
Thình lình Lượt nghe tiếng chân người đag nhè nhẹ đi về phía Lượt. Hoảng hồn, Lượt lách mình núp vào một cái cột nhà rồi chạy ra ngoài và nhảy ùm xuống biển.
Ông Đán hiện ra, mặt ông cau có giận dữ. Nhìn theo Lượt, ông lẩm bẩm:
- Thằng nhỏ thật khó chịu! Con muốn khó chịu thì ta sẽ khó chịu với con, con ơi!
Chương III
Hai ngày trôi qua không có gì lạ cả. Lượt đã hưởng trọn vẹn những ngày nghỉ mát. Mỗi ngày Lượt tắm biển hai lần, sáng và chiều. Tắm xong, Lượt nằm phơi nắng trên cát. Bà Đán đối với Lượt rất tử tế. Bà lo lắng cho Lượt từng chút. Đến ngày thứ ba, da Lượt bị phỏng nắng rộp lên. Bà Đán phải lấy dầu thoa cho Lượt và khuyên Lượt đừng đi tắm nữa để da bớt phrong, Lượt nghe lời bà Đán. Nhờ không đi tắm, rảnh rang Lượt mới có thì giờ đi dạo quanh nhà. Chung quanh nhà Lượt ở là một khu vườn khá rộng cây cối um tùm.
Lượt đang thơ thẩn thì bỗng tiếng quát của ông Đán nổi lên:
- Mày làm gì ở đây vậy?
Lượt giật mình tưởng ông Đán quát Lượt. Lượt chưa kịp phản ứng thì một giọng nói trong trẻo, đúng là một giọng nói con gái, nổi lên:
- Ông buông tôi ra! Ông buông tôi ra!
Lượt bèn núp vào một lùm cây cố ngó qua phía phát xuất tiếng nói... Ông Đán đang nắm chặt tay một cô gái tuổi độ mười bốn. Cô gái đó dẫy dụa có vẻ tuyệt vọng.
Lượt nghe ông Đán nói giận dữ:
- Mày có biết đây là đất tư không? Mày vào đây làm gì?
Cô gái van lơn:
- Tôi không có làm gì hết? Tôi vào đây hái lá dừa làm đồ chơi.
Ông Đán có vẻ mất bình tĩnh. Ông nghiến răng ken két:
- Thật không? Mày hái lá dừa thật không? Ai bảo mày vào đây dò xét?
- Không có ai bảo cả!
- Mày vào đây rình mò cái gì? Ai bảo mày?
- Thưa ông! Tôi xin thề: không có ai bảo tôi vào đây cả!
- Mày nói láo! Tao sẽ có cách bắt mày phải nói sự thật.
- Tôi vào đây hái lá dừa để làm kèn.
Lấy lá dừa làm kèn! Lượt mới nghe nói lần đầu.
Thình lình, Lượt nghe tiếng ông Đán bỗng nổi to dữ dội:
- Mày chạy hả! Cút mau đi! Lần sau tao gặp mày ở trong này nữa thì đừng có trách tao nghe!
Liền lúc đó, Lượt nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch về phía mình, và một bóng người đổ nhào vào Lượt. Cả hai té lăn kềnh. Cô gái có vẻ đau. Lượt phải đỡ cô gái ấy dậy, Lượt trấn an cô gái:
- Cô đừng sợ! Ông Đán đi rồi!
Cô gái vẫn còn sợ hãi:
- Ông Đán là ông lúc nãy phải không?
- Phải! Tôi núp sau cây này nên thấy rõ tất cả. Tôi không ra mặt vì ông ấy đang giận.
Cô gái đứng im lặng, Lượt hỏi làm quen:
- Cô tên gì? Cô ở đây hả?
- Em tên Ngọc Bích! Còn anh?
Cô gái trùng tên với bạn thân của Lượt ở Saigon.
- Tôi tên Lượt.
Ngọc Bích mỉm cười, để lộ hàm răng trắng ngần.
- Anh cũng leo rào vào đây?
Lượt lắc đầu.
- Hay anh nhảy ở các tảng đá kia xuống?
Lượt đáp:
- Không! Tôi ở trong nhà này. Nhà này là nhà của bác tôi.
Vừa nghe Lượt nói, Ngọc Bích có vẻ hoảng hốt:
- Vậy người bắt Bích lúc nãy là...
Lượt không chờ Ngọc Bích nói hết câu:
- Người lúc nãy là người giúp việc của bác tôi.
Ngọc Bích lo âu:
- Vậy Bích phải ra khỏi đây ngay...
Lượt nói:
- Bích không có gì phải sợ nữa. Ông ấy sẽ không nói gì với Bích nữa đâu.
Bản tính anh hùng của con trai nổi dậy. Lượt thấy cần phải bảo vệ người bạn gái mới quen. Hơn nữa Ngọc Bích có làm gì đáng tội đâu? Cô ấy chỉ vào đây hái lá dừa làm đồ chơi thôi mà!
Lượt cười trấn an Ngọc Bích:
- Bích đừng sợ gì hết. Từ giờ trở đi Bích là bạn của tôi.
Ngọc Bích có vẻ nghi ngờ:
- Bích sẵn sàng kết bạn với anh, nhưng với điều kiện ông lúc nãy không làm dữ với Bích.
Lượt gật đầu:
- Tôi ở đây nghỉ hè với bác tôi, tôi có quyền có bạn. Vả lại ông ấy chỉ là người giúp việc của bác tôi. Bích không có gì phải sợ cả. Bích cứ đường hoàng ra vào đây bằng cổng chính, vì Bích là bạn của tôi. À! Bích ở gần đây không?
Ngọc Bích chỉ tay ra phía trái:
- Nhà Bích ở cách đây không xa lắm, về hướng này, hướng có cái hang bí mật.
Nghe Ngọc Bích nhắc đến cái hang bí mật, lòng hiếu kỳ của Lượt nổi dậy, Lượt hỏi:
- Cái hang đó có gì mà bí mật?
- Vì chưa có ai dám vào đó... Hang đó bỏ hoang gần trăm năm nay. Người ta nói hang đó có những đường hầm xuyên dưới đáy biển.
Lượt là một đứa trẻ gan lì, thích mạo hiểm, hễ nghe có cái gì bí mật nguy hiểm là nó cứ muốn dấn thân khám phá cho kỳ được nhưng nó chuẩn bị hết sức thận trọng các cuộc dấn thân. Vì thế, khi biết ở đây có cái hang bí mật, Lượt muốn tìm cách vào đó thám hiểm...
Lượt nói với Ngọc Bích:
- Bữa nào mình vào đó xem, chắc thích lắm.
Ngọc Bích góp ý:
- Bích cũng vậy, muốn vào đó xem lắm nhưng ba Bích cấm gì nguy hiểm lắm. Ba Bích nói ở trong đó đất dễ sụp lắm, mình vào trong đó không chừng bị đất sụp bít lối ra phải chết dần chết mòn trong đó.
- Ba Bích làm gì ở đây?
- Ba Bích làm nghề chài lưới.
- Bích có theo ba đi chài lần nào không?
- Có chứ! Bích đi thường lắm. Ra tới ngoài khơi kia...
- Bữa nào Bích nói với ba Bích cho tôi đi theo một lần cho biết được không?
Ngọc Bích cười:
- Được chứ! Chỉ sợ anh chịu cực không nổi thôi.
- Có gì mà cực! Đi cho biết mà.
Chợt thấy trời đã sắp trưa, Ngọc Bích nói:
- Thôi trưa rồi, Bích về!
Lượt nói:
- Chiều Bích lại chơi nghe...
Ngọc Bích gật đầu. Thấy cô bé chực leo rào phóng ra ngoài, Lượt nói:
- Bích ra ngoài bằng cổng chính đi.
- Thôi! Để Bích leo ra cũng được. Để chiều ba giờ Bích tới, Bích dẫn anh đi câu.
Chợt nhớ ra điều gì, Lượt hỏi vội vã:
- Bích tới đây chỉ hái lá dừa thôi à? Có ái gởi Bích đến đây dò xét không?
Ngọc Bích ngạc nhiên. Cô bé mở tròn xoe mắt nhìn Lượt:
- Anh cũng nghĩ Bích như ông lúc nãy hả? Bích thề với anh là Bích chỉ vào đây hái lá dừa thôi. Tại sao anh lại hỏi Bích như vậy?
Lượt lắc đầu:
- Không có gì cả. Thôi Bích về đi. Chiều nay ba giờ Bích nhớ đến nghe. Tôi đón Bích ở cổng.
Chờ Ngọc Bích leo rào phóng ra ngoài xong, Lượt quay trở về nhà.
Tuy mới quen Ngọc Bích, Lượt chả có nghi ngờ gì Ngọc Bích cả. Gái ở miền biển có khác, lanh lợi và gan lỳ không kém gì con trai. Lượt hỏi Bích câu lúc nãy chỉ vì vô ý thức mà thôi, bất chợt Lượt nhớ tới lời của ông Đán. Tại sao ông Đán lại tố cáo Ngọc Bích đến nhà bác Lượt rình mò theo lệnh của một người khác?
Ông Đán có gì phải dấu?
Nhà bác Hoàng cũng bí mật không khác gì cái hang trên đảo.
Chương IV
Người lạ theo dõi Lượt ở Saigon suốt mấy ngày liền, rồi lại theo dõi Lượt suốt đêm trên chuyến tàu tốc hành Saigon - Nha Trang, thái độ khó chịu của ông Đán, sự vắng mặt khó hiểu của bác Hoàng, căn nhà rộng rãi hoang vắng mà ông bà Đán nói là nơi ở của bác Hoàng, Lượt nhận thấy tất cả không có vẻ bình thường. Có cái gì bí mật đang bao trùm cá nhân bác Hoàng. Tại sao bác Hoàng mời cháu ruột ra đây chơi rồi lại đối xử kỳ lạ như thế này? Lượt quyết tự mình khám phá bí mật đang ám ảnh Lượt.
Sực nhớ lời hẹn với người bạn gái mới, Lượt chạy ra ngoài cổng ngồi đợi. Ngọc Bích đến rất đúng hẹn. Lượt bèn dẫn Ngọc Bích vào nhà. Nhưng Ngọc Bích vẫn e ngại, cô bé hỏi Lượt:
- Ông hồi sáng có nhà không anh? Ông đó dữ quá.
Lượt nói:
- Bích đừng sợ gì hết. Bích là bạn của tôi mà.
Lượt vừa mới nói xong, thì ông Đán ở trong nhà đi ra. Thấy Ngọc Bích, mặt ông ta tối sầm lại. Ông ta lại la to:
- Lại mày nữa! Mày đến đây làm gì? Hồi sáng tao đã nói...
Ngọc Bích run sợ, cô bé tính quay lưng chạy về thì Lượt nắm tay kéo lại.
- Bích ở lại đây!
Lượt bỗng trở nên dạn dĩ trước ông Đán. Nó không còn sợ ông Đán nữa.
Nó nói chắc nịch:
- Ngọc Bích là bạn của tôi. Tôi dẫn Bích vào nhà...
Ông Đán mở tròn xoe mắt ngó Lượt:
- Sao? Mày nói sao?
Lượt bình tĩnh lạ thường:
- Ngọc Bích là bạn của tôi! Bây giờ tôi và Bích đi dạo biển.
Lượt nắm tay Ngọc Bích dẫn ra ngoài. Ông Đán ngó theo Lượt với vẻ vô cùng giận dữ. Ông ta chừng như muốn hành động quyết liệt nhưng nghĩ sao, ông ta lại thôi. Ông ta hậm hực quay lưng vô nhà...
Ngọc Bích nói với giọng thán phục:
- Anh hay ghê! Anh không sợ ông đó...
Lượt sợ ông Đán sao được? Ông Đán là người giúp việc của bác Hoàng mà... tuy nhiên...
Lượt và Ngọc Bích dắt nhau đi về phía hoang vu của đảo.
Vừa thấy chiếc cano lộng lẫy, Ngọc Bích hỏi Lượt:
- Chiếc cano này của bác anh?
- Không? Ông Đán nói là của ông ấy.
Ngọc Bích nghi ngờ:
- Bích không tin là chiếc cano này của ông Đán.
Ý nghĩ của Ngọc Bích đúng như ý nghĩ của Lượt: cả hai đều nghi ngờ lời xác nhận về chiếc cano của ông Đán.
Ngọc Bích nói:
- Ba Bích chỉ có một chiếc thuyền mà thôi. Chiếc cano này đẹp quá. Anh vào buồng lái chưa? Anh thấy động cơ chưa? Chiếc cano này ít nhất bốn mươi gút.
- Bốn mươi gút, như thế là bao nhiêu cây số một giờ?
- Đó là danh từ chuyên môn ở ngành hàng hải, chạy bốn mươi gút tức là mốn mươi hải lý một giờ.
Lượt cố nhớ lại những điều nó đã học được ở lớp học. Nó hỏi Ngọc Bích:
- Một hải lý bằng gần hai cây số phải không Bích?
- Một ngàn tám trăm năm mươi hai thước. Anh có xem thấy động cơ không?
- Ông Đán không cho tôi lên cano.
Ngọc Bích không nói gì nữa. Cô bé khẽ nheo mắt nhìn thẳng ra khơi. Cô bé có vẻ suy nghĩ. Chợt nhớ ra điều gì, cô bé nói với Lượt:
- Mình đến các tảng đá kia tìm hào đi. Hào ở đây đặc biệt lắm, không giống ở Saigon đâu.
Nhờ Ngọc Bích, Lượt đã biết chuyện lạ ở vùng biển. Ngọc Bích dẫn Lượt đến một tảng đá chỉ cho Lượt thấy một chỗ lồi hơi to như một đồng tiền ở sát mặt nước. Chỗ lồi này có màu xanh xám. Nếu không nhìn kỹ thì không thể nào thấy được vì màu của nó trùng với màu đá.
Ngọc Bích nói:
- Đó là loại hào đặc biệt ở đây. Thịt nằm phía dưới bám vào đá như cái giác hơi.
Ngọc Bích lấy trong túi ra một con dao. Hết sức nhanh nhẹn vào khéo léo, cô bét lướt dao xuống phía dưới nậy con hào lên. Cô bé cầm con hào trong tay, thịt hào phẳng và xám.
Lượt hỏi:
- Ăn được không?
- Được chớ! Loại hào này ăn sống được, ngon lắm.
Ngọc Bích lấy dao nậy thịt hào ra đưa cho Lượt:
- Anh ăn thử xem!
Không ngon lắm, nhưng dư vị nước biển làm mát cả miệng, Lượt nếm ngon lành.
Ngọc Bích nói:
- Phải chi anh có dao, Bích và anh đi tìm hào này, vui lắm.
Còn gì thú bằng khi đi tìm hào phải nghiêng mình trên giòng nước biển trong veo dưới ánh nắng mặt trời chiếu trên lưng!
Lượt thấy thích vô cùng.
Nó chấp thuận liền:
- Bích đợi tôi một lát nghe! Tôi chạy về lấy dao.
Lượt chạy như bay về nhà. Nó phóng trên nước, lướt trên đá. Tới nhà, Lượt vừa tính mở cửa vào thì...
- Tôi đã nói với bà thằng nhỏ này lộn xộn lắm!
Tiếng ông Đán vang lên rõ ràng. Nhờ tình cờ, Lượt đã nghe được cuộc đối thoại giữa ông bà Đán.
Ông Đán:
- Tôi đã nói với bà thằng nhỏ này lộn xộn lắm.
Bà Đán:
- Tại sao ông cho nó lộn xộn?
Ông Đán:
- Tại nó luôn luôn rình mò khắp nơi.
Bà Đán:
- Thằng bé đến đây nghỉ hè, không lẽ lại nhốt nó cả ngày trong phòng không cho đi đâu hết sao
Ông Đán:
- Nó lại quen với con nhỏ Ngọc Bích, con gái lão Sáu chài lưới ở xóm trên.
Ông bà Đán nói chuyện y như hai diễn viên đang trình diễn một vở kịch trên đài phát thanh.
Bà Đán:
- Hai đứa nhỏ còn trẻ con ham chơi biết gì.
Ông Đán:
- Bộ bà nói chúng con nít không biết gì hả? Sáng nay tôi gặp con nhỏ Ngọc Bích nhảy rào vào đây rình mò.
Bà Đán:
- Sao ông bảo nó vào đây hái lá dừa?
Ông Đán:
- Thì tôi nghe nó nói vậy, nhưng làm sao tin nó được, biết đâu có người sai nó vào đây do thám. Tôi thấy nó lanh lắm.
Bà Đán:
- Ai mà sai nó vào đây do thám. Không lẽ ba nó?
Ông Đán:
- Không phải ba nó đâu. Tôi nghĩ cảnh sát... người ta thường cho con nít do thám để khỏi bị nghi ngờ.
Vừa nghe hai tiếng cảnh sát, Lượt giật nẩy mình. Tại sao ông Đán lại sợ cảnh sát. Trong nhà này có gì, cảnh sát phải cho người vào đây do thám? Ngọc Bích là ai?
Lượt sợ run toàn thân, nó ớn lạnh cả xương sống. Lượt tính chạy trốn nhưng nghị lực đã giữ nó lại. Nó phải đứng lại để nghe hết cuộc đối thoại giữa ông bà Đán.
Bà Đán:
- Ông hay nghi bậy quá! Lượt và Ngọc Bích chỉ là hai đứa trẻ, chúng chả biết gì hết. Tôi thấy thằng Lượt dễ thương lắm.
Ông Đán:
- Chắc bà nhớ anh Lãm đã từng cho mình biết thằng Lượt là một đứa bé nguy hiểm.
Bà Đán:
- Tôi thấy thương thằng bé.
Ông Đán:
- Bổn phận của mình là canh chừng nó. Bà đừng nghĩ gì khác...
Bà Đán:
- Mình có thể làm khác được không?
Ông Đán:
- Không! Mình phải tuân lệnh anh Lãm.
Bà Đán:
- Tất cả khó khăn đều do bác thằng Lượt tạo ra. Tôi không hiểu tại sao bác nó lại mời nó...
Ông Đán;
- Có lẽ ông Hoàng từ chối không được. Thằng Lượt đòi đến Nha Trang chơi và ông Hoàng bắt buộc phải chấp thuận...
Lượt quá ngạc nhiên. Tất cả những điều ông bà Đán nói chuyện với nhau đều sai, hoàn toàn sai.
Tại sao bác Hoàng lại nói dối với người giúp việc của mình như thế?
Tại sao bác Hoàng hết sức tha thiết mời cháu lên đây chơi rồi lại bỏ đi trong ngày cháu đến?
Bác Hoàng bí mật quá!
Tại sao ông Đán lại nói phải tuân lệnh anh Lãm?
Lãm! Người này là ai mà có vẻ còn hơn quyền bác Hoàng nữa? Lãm! Lãm! Lượt lẩm bẩm tên này và cố gắng ghi nhớ và óc.
Chợt một tia sáng bất ngờ loé vào óc Lượt: người bí mật theo dõi Lượt ở Saigon và trên chuyến tàu.
Lãm!... Người bí mật!... cảnh sát!.. Bác Hoàng! Ông Đán! Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu làm Lượt choáng váng. Nó không còn nghe những gì ông bà Đán nói với nhau bên kia cánh cửa nữa. Nó cố gắng lấy lại bình tĩnh...
Giọng ông Đán bỗng trầm hẳn xuống:
- Tôi sợ con nhỏ Ngọc Bích cho thằng Lượt biết.
Ông Đán hạ thấp giọng nhỏ quá, Lượt nép mình vào cửa cố gắng lắng nghe mà vẫn nghe không được.
Thình lình, Lượt nghe bà Đán nói to có vẻ sợ:
- Nếu thế thì nguy quá!
Và ông Đán tiếp theo ngay;
- Để tôi ra biển xem tụi nó đang làm gì?
Lượt hoảng hốt... Chạy trốn... không kịp mà nếu để ông Đán nghi ngờ nghe lén cũng nguy! Lượt chỉ còn vài giây đồng hồ để giải quyết tình trạng nguy hiểm.
Lượt mím môi suy nghĩ. Chỉ nháy mắt Lượt mở cửa đi vào. Nó chạm ngay mặt ông Đán. Vừa thấy nó ông Đán nói to:
- Mày đó à? Về làm gì đó?
Lượt trả lời bình tĩnh:
- Tôi về lấy con dao ra biển kiếm hào.
Vừa nghe Lượt nói xong, bà Đán bèn chạy lấy ngay một con dao đưa cho Lượt.
Bà nói:
- Nè cháu!
Bà Đán lúc nào cũng có nụ cười với Lượt.
Ông Đán có vẻ nghi ngờ:
- Mày mới về à?
Ông nhấn mạnh tiếng mới. Biết rõ sự lo âu của ông Đán, Lượt nói trấn an:
- Tôi mới về tức thời.
Lượt nhấn mạnh hai tiếng tức thời.
Ông Đán hỏi:
- Mày đi chơi với con Ngọc Bích?
- Phải! Tôi và Ngọc Bích đi tìm hào.
Vừa nghe Lượt nói, bà Đán bèn ngó chồng.
- Đó! Ông thấy không! Hai đứa nó chỉ biết vui thôi mà.
Lượt hiểu rõ tất cả ý nghĩa trong lời nói của bà Đán.
Lượt chạy lên phòng riêng. Lượt ngã mình nằm dài trên giường, nó cần vài phút nghỉ ngơi để lấy lại tinh thần.
"Tôi sợ con nhỏ Ngọc Bích cho thằng Lượt biết..."
"Nếu thế thì nguy quá!" Ngọc Bích có thể cho nó biết chuyện gì mà bà Đán lại lo là "nguy quá"? Nhờ dữ kiện này, Lượt thấy tin tưởng người bạn gái mới quen của mình hơn. Nhất định Ngọc Bích sẽ giải đáp thành thực các thắc mắc của Lượt. Nhưng Lượt phải hỏi Ngọc Bích như thế nào?
Lượt lấy lại bình tĩnh. Phải ra biển gặp Ngọc Bích! Lượt phóng xuống nhà chạy như bay ra chỗ hẹn. Ngọc Bích đã biến mất, chỉ có sóng vỗ ào ào...
Chương V
Lượt đoán có lẽ vì Lượt ở nhà lâu quá, Ngọc Bích chờ không được phải ra về. Lượt bèn tìm hào một mình.
Tuy nhiên, Lượt chỉ quên hiện tại chốc lát mà thôi. Bí mật đang dằn vặt nó mấy ngày nay lại trở về với nó. Nó leo lên ngồi trên một tảng đá, hai tay ôm cằm, trán nhăn lại, nhìn ra biển cả mênh mông cho đến lúc trời sập tối.
Lượt mang hào tìm được về cho bà Đán. Bà Đán khen Lượt rối rít. Cả ông Đán nữa... Thật là lạ. Ông Đán lại cũng khen Lượt nữa. Trong suốt bữa ăn, ông đối với Lượt rất là thiện cảm. Thái độ của ông Đán làm Lượt lại càng thêm hoang mang. Ăn xong, khi vào phòng riêng, Lượt ngồi một mình tự hỏi không biết cuộc đối thoại Lượt tình cờ nghe được cách đây vài giờ có đúng hay không, hay đó chỉ là do sự tưởng tượng phóng đại của mình.
Nếu Lượt viết thư kể cho mẹ nghe chuyện này, không biết mẹ có tin Lượt không? Nghĩ đến mẹ, Lượt thấy ấm cả lòng.
Trời đã tối hẳn. Lượt tắt đền đi ngủ. Nếu như thường, nó đã ngủ ngon một mạch cho đến sáng. Nhưng có lẽ vì quá nhiều suy nghĩ về tình trạng hiện tại. Lượt trằn trọc mãi ngủ không được. Bao nhiêu câu hỏi: "tại sao?" "Thế nào?" cứ quấn quít rối bời trong đầu nó. Lượt thao thức mãi. Thình lình, giữa đêm tối yên lặng âm u, Lượt nghe tiếng động cơ cano nổ ngay bờ biển trước nhà. Lượt ngồi nhổm dậy chạy ra cửa sổ cố mở to mắt xem chuyện gì. Trời tối mịt. Dù hết sức cố gắng Lượt chả thấy gì cả. Một lát sau, Lượt nghe nhiều tiếng xì xào, trong đó có tiếng nói của ông Đán, rồi tiếng cửa mở và tiếng chân người... Có lẽ là bác Hoàng về chăng? Biết đâu bác sốt ruột vì có cháu ở đây nên mới về gặp giữa đêm khuya như thế này. Lượt đã tỉnh ngủ hẳn. Lượt đứng dậy mở cửa phòng tính đi xuống nhà. Nhưng... cánh cửa vẫn không nhúc nhích dù Lượt vặn nắm cửa mấy lần. Người ta đã khóa cửa phòng và nhốt Lượt trong đó. Tại sao vậy? Tại sao ông Đán lại nhốt Lượt không cho Lượt gặp bác Hoàng? Lượt bỗng cảm thấy tức dữ dội. Nó muốn hét to lên, hét thật to cho bác Hoàng biết nó đang bị nhốt trong này. Nhưng, Lượt đã cố gắng tự chủ được, Lượt trở vào nhìn qua cửa sổ. Dù cặp mắt cố gắng hết sức để xuyên thủng bóng đêm, Lượt vẫn không thấy gì hết. Lượt cố lắng tai nghe... tiếng người lao xao hòa với tiếng sóng biển tạo thành một âm thanh lạ lùng giữa hòn đảo bí mật này. Biết đâu không phải là bác Hoàng, mà là một người khác? Nhưng dù bác Hoàng hay một người khác, tại sao người ta lại nhốt Lượt trong phòng?
Lượt không dám đốt đèn vì sợ ánh sáng làm người ta biết Lượt còn thức. Lượt mò mẫn mở vali lấy ra chiếc đèn bấm Lượt mang theo từ Saigon.
Cầm cái đèn bấm, Lượt tiến ra phía cửa và chiếu ánh sáng vào ổ khóa.
Lượt quan sát thấy chìa khóa vẫn còn nằm trong ổ khóa ở phía ngoài. Có lẽ người ta đã quá vội nên quên cả lấy chìa khóa. Nếu Lượt tìm cách lấy được chìa khóa thì Lượt sẽ ra khỏi phòng dễ dàng và biết đâu nhờ đó Lượt sẽ khám phá được nhiều điều hay, Lượt suy nghĩ.
Lượt cho vòng tròn ánh sáng xuống dần phía cửa, cánh cửa cách mặt đất khoảng hai phân. Thấy vậy, Lượt bèn quyết định hành động.
Nó lấy một tờ giấy cạt tông đút phía dưới cửa. Nó đẩy tờ giấy đó ra ngoài chỉ chừa một chút xíu ở trong vừa đủ lấy tay kéo vào mà thôi.
Kế đó, nó lấy một cây bút chì đút vào ổ khóa tìm cách đẩy chỉ khóa rớt xuống. Nhưng dù cố gắng, Lượt vẫn không thành công, chiếc chìa khóa bên ngoài vẫn không nhúc nhích. Lượt chán nản, tính bỏ cuộc, Lượt ra phía cửa sổ ngồi thở dốc.
Một lát sau, cố gắng dồn hết mọi nghị lực, Lượt làm việc trở lại. Công việc này đúng là đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và khéo léo. Một tay chiếu đèn bấm, một tay sử dụng cây bút chì, Lượt nhẫn nại tìm cách đút chìa khóa vào khớp để đẩy nó rớt ra ngoài.
Vừa đến lúc Lượt chán nản tột độ thì chìa khóa từ từ được đẩy ra ngoài một cách hết sức tốt đẹp. Lượt đã thành công. Sự kiên nhẫn của Lượt đã được đền bù.
Lượt thận trọng đẩy chìa khóa ra ngoài. Chỉ chốc lát chiếc chìa khóa rớt xuống đất nàm trên tờ giấy cạt tông Lượt để lúc nãy.
Lượt kéo tờ giấy vào lấy chìa khóa.
Chỉ cần quay chìa khóa hai vòng, Lượt mở được cửa phòng ra ngoài. Tim Lượt đập thình thịch. Lượt đi nhè nhẹ ra ngoài.
Tối om và im lặng. Lượt đóng cửa phong lại và đặt chìa khóa và ổ khóa để mọi người khỏi nghi ngờ nó đã đi ra ngoài.
Lượt đi chân không về phía cầu thang và tiến từ từ xuống nhà. Lượt đi hết sức thận trọng. Chân chạm đất mà Lượt cũng không hay. Lượt đi ra phía cổng. Tất cả bây giờ đều im lặng hoàn toàn. Ông bà Đán dường như không có trong nhà. Nhờ bóng đêm Lượt lấy lại bình tĩnh đi mạnh dạn ra bờ biển. Chiếc cano lạ đang nằm ven bờ biển. Lượt mò mẫm đến gần. Khi tiến sát cano, Lượt đọc thấy được giòng chữ vẽ trên cano: Nguyễn Văn Hoàng. Đúng rồi! Bác Hoàng đã về nhà, nhưg bác Hoàng không chịu gặp cháu. Bác đã nhốc cháu trong phòng. Tại sao vậy? Tại sao? Tại sao? Lượt muố điên lên, nó chả hiểu gì cả.
Trong nhà hiện không có ai hết. Như thế bác Hoàng đã đi với ông bà Đán, nhưng đi đâu?
Chương VI
Lượt ngồi trên cát nhìn ra biển tối đen. Gió biển thổi lạnh buốt làm Lượt run lên cầm cập. Tuy nhiên, Lượt vẫn cố gắng ngồi chờ đợi.
Quả nhiên, chỉ độ nửa giờ sau, Lượt nghe tiếng cano trở về. Trong bóng đêm, chiếc cano hiện ra càng lúc càng to dần. Đúng là chiếc cano của ông Đán. Khi cano vừa cặp bến, Lượt phóng mình núp nhanh bên một tảng đá, nhưng bóng đêm đã cản trở Lượt rất nhiều, Lượt chả thấy rõ gì hết, Lượt chỉ thấy bóng ba người khiêng những thùng khá to lên bờ. Chốc lát có lẽ đã khiêng hết, ba người ấy lại lên cano rồi mở máy chạy ngay ra khơi. Lượt chạy nhanh lên một tảng đá cao nhứt nhìn theo. Dù chân chạm phải những hòn đá nhọn đau nhói, Lượt vẫn không để ý, nó cố gắng với bất cứ giá nào theo dõi cho được hướng đi của cano. Lượt mệt nhoài. Gió biển thổi lướt vào da mặt Lượt. Lượt ngồi bó gối theo dõi các chuyến đi về của cano. Lượt đếm đúng ba lần. Đến lần thứ ba, Lượt thấy cano không di chuyển nữa nên Lượt vội vàng chạy về nhà và vào ngay phòng ngủ. Nó khóa cửa phòng lại và đút chìa khóa ra ngoài nhờ kẻ hở phía dưới cửa.
Nó muốn làm như chìa khóa bị rớt xuống đất. Nó phải làm như thế gì không còn cách nào khác hơn.
Ngồi cạnh cửa sổ, Lượt cố gắng lắng nghe những tiếng động dưới nhà.
Tiếng ông Đán nổi rõ giữa đêm khuya:
- Ngày mai phải không?
- Phải, ngày mai!
Tiếng đáp lại của một người nổi lên the thé, đúng là giọng một người đàn ông nói giọng nữ.
Lượt nghe tiếng động cơ cano nổ dòn rồi nhỏ dần... nhỏ dần đến lúc mất hẳn trả lại sự im lặng cho đêm khuya.
Lượt leo lên giường, kéo chăn đắp và nhắm mắt lại làm như đã ngủ mê. Đúng như Lượt tiên đoán, chỉ vài phút sau, Lượt nghe nhiều tiếng chân bước nhè nhẹ lên lầu và dừng lại trước cửa phòng Lượt. Lượt nghe ông Đán càu nhàu vài tiếng khó hiểu, rồi tiếng động chìa khóa quay trong ổ khóa. Lượt run toàn thân nhưng cố gắng bình tĩnh. Nếu ông Đán nghi ngờ thì...
Lượt nhắm mắt, thở đều hòa như một người đang ngủ thật sự.
Lượt nghe ông Đán thì thầm:
- Nó ngủ rồi?
Giọng bà Đán nhẹ như ru:
- Thằng bé dễ thương quá mà sao ông cứ nghi ngờ nó?
Lượt nghe tiếng cửa phòng kép lại và tiếng chân bước ra khỏi phòng.
Thế là thoát! Lượt thở phào. Mưu kế của Lượt đã thành công.
Lượt duỗi hai tay hai chân và cố gắng tìm giấc ngủ. Lần này nó muốn ngủ thật sự. Giữa lúc nó đang chập chờn, một ý nghĩ bỗng loé sáng vào đầu nó như điện xẹt: trong mấy lần di chuyẻn, chiếc cano đều hướng về phía cái hang bí mật trên đảo, cái hang mà ông Đán nói xưa kia là sào huyệt của bọn cướp biển.
***
Sáng hôm sau, Lượt thức dậy rất trễ. Lượt vừa xuống nhà thì bà Đán gọi nó hết sức vồn vã:
- Cháu! Đánh răng xúc miệng đi cháu. Rồi ăn quà sáng, bác làm sẵn cho cháu đây.
Lượt thấy mến bà Đán. Nhiều lúc nó đã coi bà Đán như là một đồng minh đắc lực của nó trong việc khám phá bí mật này dù bà Đán đã đồng ý nhốt nó trong phòng và dường như có dấu diếm điều gì.
Lượt ăn bánh mì chấm cà phê sữa ngon lành. Bà Đán nhìn nó ăn với vẻ hết sức âu yếm. Chờ Lượt vừa ăn xong, bà Đán nói:
- Cháu! Có thư ở Saigon gởi ra nè! Có lẽ thư của má cháu...
Lượt mừng rỡ:
- Dạ, cám ơn bác!
Lượt cầm bức thư chạy ngay lên phòng riêng. Nó muốn đọc thư mẹ một mình và trả lời cho mẹ ngay.
Khi Lượt tính xé thư ra thì nhận thấy nhiều vết keo lạ dính trên bao thư. Nó quan sát kỹ, thấy dường như thư đã bị bóc rồi được dán lại.
Ai đã xem bức thư của Lượt? Ông Đán? Bà Đán? Hay má Lượt đã vì một lý do nào đó đã bóc thư ra rồi dán lại?
Lượt chờ nhận được bức thư thứ hai của mẹ rồi mới trả lời các câu hỏi đó. Nếu lần thứ hai thư vẫn bị bóc như thường, nhất định thủ phạm là ông bà Đán vì má nó không có lý nào lại làm như vậy một lần nữa.
Trong thư, mẹ dặn Lượt phải ráng ăn ở ngoan ngoãn cho bác vừa lòng. Lượt thấy thương mẹ quá. Mẹ lúc nào cũng lo lắng từng chút cho con. Lượt nhất định sẽ không cho mẹ biết những điều lo nghĩ của mình. Lượt vừa tính viết thư trả lời mẹ thì một hòn đá nhỏ bị ai liệng rớt vào phòng Lượt một cái bịch. Lượt thấy một mảnh giấy bao ngoài một hòn sỏi đang nằm ở chân giường.
Lượt cầm lên và mở mảnh giấy. Một giòng chữ dịu dàng hiện ra:
Bích không thể vào nhà được. Bích đợi anh ở chỗ hôm qua. Sẽ giải thích nhiều với anh.
Ngọc Bích.
Vì muốn biết tại sao hôm qua Ngọc Bích lại bỏ về nửa chừng, Lượt vội vàng chạy đến chỗ hẹn ngay.
Vừa đến chỗ hẹn, Lượt thấy Ngọc Bích đã đứng đó tự bao giờ.
- Anh có nhận được viên sỏi của Bích?
- Có! Vì thế tôi đến đây ngay!
Ngọc Bích thận trọng quan sát chung quanh rồi nói với Lượt:
- Hôm qua Bích phải thất hứa với anh bỏ về nửa chừng là vì...
Lượt nói:
- Bích làm tôi đi kiếm hào có một mình.
Ngọc Bích nghiêng đầu:
- Bích phải bỏ đi là vì trong lúc anh về nhà lấy dao, ông Đán đã đến đây. Ông ấy la Bích và nói nếu Bích ở đây chờ anh, ông ấy sẽ đập Bích vỡ sọ. Ông ấy không muốn anh quen với Bích.
"Phải! Ông Đán không muốn Lượt quen với Bích là đúng vì sợ Bích nói với Lượt điều bs mật mà Lượt cần biết. Nhưng Bích biết điều bí mật gì? Làm thế nào để Bích hiểu rõ thắc mắc của Lượt?"
- Ông Đán làm Bích hết hồn! Trong lúc Bích đang chờ anh thì ông Đán đứng sau lưng Bích từ bao giờ... Bích không hiểu ông ấy đến bằng ngã nào?
Lượt có vẻ sy nghĩ:
- Ông ấy chỉ có thể đến trong thời gian tôi đi lấy dao...
Lượt không muốn cho Bích biét Lượt phải vào phòng riêng nghỉ giây lát vì khủng hoảng tinh thần bởi những điều Lượt nghe lóm được.
Nhớ đêm qua, Lượt hỏi Bích:
- Bích thấy ông ấy theo hướng nào tới đây?
- Bích đã nói với anh là ông ấy đứng sẵn ở phía sau lưng Bích. Theo Bích, ông ấy đến đây bằng ngã khác...
"Đúng! Ông Đán phải đến đây theo ngã khác mà ngã khác đso phải là ngã tắt thì mới nhanh như thế được. Nhưng ngã tắt nào?"
Lượt lại quan sát chung quanh. Vừa thấy cái hang, Lượt hỏi Bích:
- Bích có nghĩ là ông ấy đến đây từ phía cái hang kia không?
Ngọc Bích gật đầu.
"Nếu ông Đán từ phía hang tới thì..." Lượt vừa thấy một tia sáng phát ra từ ngõ tối. Đêm qua Lượt thấy cano di chuyển về phía cửa hang mấy lần.
Lượt bỗng nhiên nói to:
- Tôi với Bích đến cửa hang xem thử coi.
Ngọc Bích gật đầu chấp thuận liền nhưng vẫn e ngại:
- Bích sợ ông Đán thấy.
Lượt cả quyết:
- Bích không sợ gì cả, có tôi!
- Nhưng cũng nên thận trọng...
Hai đứa trẻ leo các tảng đá đi lần đến cửa hang. Nơi đây khá cao, đứng từ đó có thể quan sát cả một vùng đảo và một vùng biển mênh mông. Lượt nghĩ ông Đán hôm qua phải dùng ngã tắt mới đến đuổi Bích nhanh chóng được. Ngã tắt đó nhất định có liên hệ với cái hang này. Bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu, Lượt hỏi Ngọc Bích:
- Bích dám thám hiểm hang sâu không?
Ngọc Bích trả lời ngay:
- Dám chớ! Bích đã tính thám hiểm lâu rồi nhưng ba cấm vì sợ đất lở và hơn nữa chưa có đồng chí.
Lượt cười:
- Bây giờ có rồi phải không?
Ngọc Bích cũng cười theo Lượt. Tiếng cười hai đứa trẻ vang lên giữa vùng đảo hoang vu.
Ngọc Bích nói:
- Đúng là mình thám hiểm trung tâm quả đất y như truyện của Jules Verne vậy.
Lượt mỉm cười:
- Mình sẽ không vào sâu đâu... để tránh nguy hiểm. Nhưng, nhưng như thế cũng thú lắm phải không Bích?
- Phải!.. nhưng phải có đèn bấm chứ anh vì trong đó tối lắm. Chiều nay mình vào hang nghe.
- Mấy giờ?
- Hai giờ! Chiều nay gặp nhau ở đây đúng hai giờ nghe.
- Dạ!
- Thôi bây giờ mình chia tay. Chiều nay gặp lại.
Hai đứa trẻ từ giã nhau...
"Nhưng như thế cũng thú lắm phải không Bích" Tuy nói thế nhưng Lượt lại nghĩ khác. Nó muốn tìm được cái chìa khóa mở cửa bí mật của bác Hoàng khi vào thám hiểm hang.
Chương VII
Lượt đến chỗ hẹn trước tiên. Trời trưa ngay thật đẹp, trong vắt Lượt ngồi trên một tảng đá đợi Ngọc Bích. Nhìn ra khơi, hút tầm mắt, Lượt thấy vài chiếc tàu đang di chuyển. Biển cả thật đẹp và thật hùng vĩ. Lượt ngồi độ mười phút thì Ngọc Bích đến. thấy Lượt, Ngọc Bích nói:
- Chắc anh đợi lâu lắm? Bích đến trễ.
Lượt mỉm cười:
- Không! Bích đâu có đến trễ! Tại tôi đến sớm. Bích vẫn giữ ý định thám hiểm hang sâu chứ?
- Bộ anh muốn nói Bích chưa chi muốn bỏ cuộc à?
Lượt cười:
- Không! Nào, mình đi! Tôi có đem theo đèn bấm đây.
Hai đứa trẻ mạnh dạn bước vào hang. Lượt và Ngọc Bích đi thận trọng từng bước một. Hang chỉ rộng lớn độ mười thước đầu mà thôi, sau mười thước đó, lòng hang có thắt lại như một đường hầm. Đất ẩm ướt. Không khí trong hang lạnh lẽo nghịch hẳn không khí oi bức bên ngoài, Lượt bỗng cảm thấy ớn lạnh. Nó nói với Ngọc Bích:
- Bích tính đi tới nữa không? Hay mình đi ra?
Ngọc Bích cương quyết:
- Đi ra sao được anh? Mình phải đi tới chớ mình chưa khám pahs được điều gì mà!
Hai đứa trẻ đi sâu vào hang. Tối om! Lượt phải chiếu đèn bấm mới thấy đường. Ánh sáng làm một đàn chuột chạy tung toé. Không khí càng lúc càng nặng nề khó thở.
Đang đi, Lượt ngừng lại. Nó thì thầm với Ngọc Bích:
- Có phải mình là người đầu tiên vào đây không, từ khi bọn cướp biển không còn hoạt động?
Ngọc Bích ngẩng đầu nhìn Lượt.
- Làm sao biết được hả anh?
Lượt và Ngọc Bích thận trọng tiến tới. Chúng đi dè dặt từng bước một. Độ vài phút sau, chúng thấy đường hầm tách ra làm đôi theo hình chữ Y. Ngọc Bích hỏi Lượt:
- Anh! Mình đi theo hướng nào?
Ngần ngại giây lát, Lượt quyết định theo hướng phải. Đường hầm phía phải có dốc xoai xoải tương đối dễ đi. Lượt và Ngọc Bích thấy lòng đường hầm dần dần lại mở rộng ra chứ không co thắt lại nữa. Nhiều mô đất hiện ra trước mặt hai đứa trẻ.
Thình lình, Ngọc Bích nói có vẻ ngạc nhiên:
- Hang này đâu có bỏ hoang? Anh xem kìa?
Lượt ngạc nhiên trước lời nói của Ngọc Bích:
- Điều nào chứng tỏ em nói hang này không bị bỏ hoang?
- Kìa!
Theo ngón tay chỉ của Ngọc Bích, Lượt cúi xuống đất lượm một tàn thuốc đang cháy dở.
Lượt nói:
- Đúng rồi! Hang này có người. Và hiện có người đang ở trong hang... người đó mới ở đây.
Sự phát giác hang có người không bị bỏ hoang làm Lượt và Ngọc Bích vững tâm hơn nhưng lại lo sợ hơn, vững tâm vì hang này có người không sợ các tai nạn bất trắc như thú dữ, lo sợ vì chưa biết người trong hang này là ai, lành hay dữ.
Ngọc Bích đưa ý kiến:
- Anh có nghi ông Đán vào đây không?
Không trả lời, Lượt hỏi lại Ngọc Bích:
- Mình tiếp tục đi hay trở lại?
Cả hai đều chấp thuận tiến tới. Chúng có vẻ thận trọng hơn trước. Đi được một chốc, cả hai khám phá được thêm một điều mới. Lần này do Lượt thấy trước. Những vết giầy mới tinh đang nổi rõ trên mặt đất ẩm ướt.
Hai đứa trẻ ngó nhau. Chúng do dự chưa biết phải hành động ra sao thì...
Lượt bỗng tắt đèn bấm, nắm tay người bạn gái kéo núp vào một mô đất nhô ra ở vách hang. Lượt thì thầm bên tai Ngọc Bích:
- Bích có nghe gì không?
Nhiều tiếng động ở phía cuối đường hầm nổi lên đều đều rót vào tai hai đứa trẻ. Những tiếng động càng làm hang tăng thêm vẻ âm u huyền bí.
Ngọc Bích xúc động, thở hào hển:
- Cái gì vậy anh?
Tiếng động càng lúc càng rõ hơn. Trong bóng tối âm u, một luồng ánh sáng chợt xuất hiện ở một ngõ quẹo đường hầm. Luồng ánh sáng này như đang lướt nhẹ nhàng trong không khí và tiến dần về phía Lượt và Ngọc Bích. Hai đứa trẻ núp mình vào mô đất không động đậy.
Ánh sáng và tiếng dộng kỳ dị làm Ngọc Bích run sợ. Cô bé phều phào:
- Ma! Có lẽ ma anh ơi!
Lượt trấn tĩnh Ngọc Bích:
- Bích đoán sai rồi! Ma không biết hút thuốc.. mà không biết đi giầy...
- Nhưng...
- Bích đừng nói nữa, họ tới rồi!
Lượt kéo Ngọc Bsch núp sát mình vào vách hang hơn nữa.
Một người đang đẩy một chiếc xe cút kít trên có một thùng gỗ có vẻ khá nặng. Một người cầm đèn bấm đi theo cạnh bên. Người đẩy xe là ông Đán. Người cầm đèn bấm đi theo là... Lượt lấy tay dụi mắt. Lượt làm sao quên được. Chính là người bí mật đã theo dỡi Lượt. Dù cố gắng nén xúc động, Lượt vẫn cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Khi hai người đi qua khỏi chỗ núp vài chục thước, Lượt kéo Ngọc Bích chạy vội theo. Ngọc Bích hỏi Lượt:
- Họ chở thùng gì vậy?
Lượt không trả lời nói với Ngọc Bích:
- Mình theo dõi họ, xem họ làm gì.
Hai đứa trẻ thận trọng từng bước một theo dõi ông Đán và người bí mật.
Thình lình Lượt thở ra:
- Ngừng lại Bích!
Ông Đán và người bí mật bỗng nhiên ngừng lại. Ông Đán giơ cao đèn bấm cho vòng ánh sáng chiếu trên cao và hai bên vách hầm. Lượt và Ngọc Bích chưa biết ông ta muốn làm gì thì...
Ông Đán nhanh nhẹn bấm nút kéo cửa sắt đóng cái rầm. Cửa sắt kín bít bùng ngăn cách hoàn toàn Lượt và Ngọc Bích với thế giới bên kia. Lúc vào hang Lượt không chú ý cửa sắt này. Có lẽ đây là một hệ thống buôn lậu đại qui mô có tổ chức hết sức khoa học, và có lẽ do bác Hoàng điều khiển? Trời ơi! Không lẽ bác Hoàng của Lượt lại đi buôn lậu?
Bản năng sinh tồn nổi dậy Lượt nhào tới đập cửa sắt và đồng thời kêu to vang dội. Cái cửa sắt khổng lồ không nhúc nhích. Tiếng kêu của Lượt chỉ bị dội lại chớ không vượt qua bên kia. Lượt cố tìm cách mở cửa nhưng mở không được.
Ngọc Bích hoảng hốt tột độ:
- Mình bị nhốt trong này rồi! Làm sao bây giờ hả anh?
Mặt cô bé xanh như tàu lá. Lượt nắm chặt tay Ngọc Bích. Nó cố gắng bình tĩnh:
- Họ không thể nào nghe mình kêu được!
Tuy nói thế, Lượt lại nghĩ khác:
"Nhưng như thế cũng may, vì nếu lỡ họ nghe được thì không biết số phận chúng sẽ ra sao? Chúng dám bị thủ tiêu lắm. Các tổ chức buôn lậu thường giết những người nào biết được bí mật của chúng". Lượt rùng mình khi nghĩ đến điều đó. Tiếng nói run run của Ngọc Bích lại vang dội bên tai;
- Làm sao bây giờ hả anh?
Lượt là người chủ trương cuộc thám hiểm này. Lượt phải chịu mọi hậu quả. Bao nhiêu trách nhiệm phải nhận lãnh hết. Làm sao bây giờ? Lượt mím môi suy nghĩ..
Ông Đán và người bí mật đi vào hang từ ngõ nào? Biết đâu không phải do ngõ Lượt và Ngọc Bích vào? Như thế, nếu ra ngõ cũ không được thì theo ngõ đó nhất định sẽ tìm được lối thoát.
Lượt quyết định quay trở lại. Hai đứa đi thật nhanh vì chúng tôi còn sợ sệt gì nữa, ngoài vấn đề tìm cho được lối ra. Thình lình một con chuột phóng vào chân Ngọc Bích làm cô bé la "oái" và suýt bị té xuống đất nếu Lượt không đỡ kịp. Ngọc Bích bây giờ có vẻ sợ rõ. Mặt cô bé xanh xám trong bóng tối.
Hai đứa trẻ dò dẫm đi. Thỉnh thoảng Ngọc Bích lại hỏi Lượt:
- Anh! Anh chắc mình tìm được lối ra không anh?
Hễ Ngọc Bích hỏi như thế, Lượt trả lời ngay một cách cương quyết là chắc chắn tìm ra lối thoát được, tuy trong thâm tâm, nó còn lo sợ hơn cả Ngọc Bích nữa.
Vòng tròn ánh sáng phát xuất từ chiếc đèn bấm trong tay Lượt nhún nhảy trên mặt đường hầm. Đường hầm càng lúc càng ẩm ướt làm nổi bật rõ các vết chân mà Lượt và Ngọc Bích vừa đi qua để lại.
Cả hai đứa đi được khoảng hai trăm thước cũng chả thấy tia sáng gì hy vọng cả. Đường hầm vẫn sâu hun hút và tối âm u. Nếu không nhờ chiếc đền bấm, Lượt và Ngọc Bích chả thấy gì hết. Ngọc Bích phều phào:
- Chắc mình đang đi dưới đáy biển? Không lẽ ông Đán từ dưới đáy biển đi lên?
Ngọc Bích vừa nói xong thì... Một tiéng ầm nổ vang. Đất dường như chuyển mình và rơi trên đầu hai đứa lộp bộp đồng thời nước từ đâu tràn vào...
Lượt hoảng hốt la to:
- Bích! Coi chừng...
Lượt vừa nói xong, thì một tiếng ầm khác dữ dội hơn lại nổi lên và những tảng đất khổng lồ rơi vào mình Lượt. Lượt ngã nhoài xuống đất.
Đánh máy: Canary
Nguồn: DeeCee
Chương I
Dù đã gần bảy giờ chiều, trời vẫn còn oi bức lạ. Con đường một chiều Phan Đình Phùng tràn ngập xe cộ đủ loại. Người nào người nấy đầy vẻ mệt nhoài. Lượt khẽ nheo mắt. Ánh sáng mặt trời vẫn còn khó chịu. Đến trước cổng chùa Kỳ Viên, Lượt ngừng lại. Nó ngó dáo dác chung quanh. Vừa thoáng thấy một thiếu niên đồng tuổi với nó đang đi bên kia đường Lượt la to:
- Bích! Bích!
Nghe gọi, Bích chạy qua. Hai cậu bé mừng rỡ xiết tay nhau.
Lượt nói:
- Tối mai tao đi rồi!
Bích ngạc nhiên.
- Ủa! Sao mày đi mua quá vậy? Mày đi một mình à?
Lượt gật đầu:
- Phải! Tao đi một mình!
Bích buồn buồn nói:
- Mày may mắn quá!
Ngừng một lát, Bích tiếp:
- Mày được đi du lịch Nha Trang thích quá! Nha trang đẹp lắm mày ơi! Mày có nhớ mấy câu thơ này không:
Khánh Hòa đẹp lắm ai ơi!
Vào Nam ra Bắc ghé chơi Khánh Hòa.
Lượt và Bích là đôi bạn nghèo rất thân. Ba của Lượt chết từ lâu, hiện Lượt ở với mẹ. Lượt chả có anh em gì cả. Mẹ Lượt hằng ngày đi buôn bán kiếm tiền sống qua ngày và nuôi Lượt ăn học. Hai mẹ con Lượt sống an vui trong cảnh nghèo dưới một mái nhà lụp xụp trong khu chợ Bàn Cờ. Lượt có rất ít bạn, chỉ có một mình Bích là bạn thân. Thình lình, tuần rồi, Lượt được mẹ cho hay bác Hoàng, anh ruột của ba Lượt, hiện ở Nha Trang gọi Lượt ra đó nghỉ mát trong dịp hè. Lượt chưa biết mặt bác Hoàng ra sao cả. Mẹ Lượt cũng chưa gặp bác Hoàng gần hai chục năm nay rồi. Lượt chỉ được nghe mẹ nói. Lượt còn một người bác ruột đang làm ăn ở Lào. Từ trước đến nay, mẹ con Lượt chả nhận được tin tức gì của bác Lượt cả.
Biết Bích buồn vì mình sắp được hưởng cảnh sung sướng du lịch ở Nha Trang thơ mộng. Lượt an ủi bạn:
- Tao ra đó chơi chỉ một tháng thôi. Tại bác tao gọi... Hơn nữa tao muốn gặp bác ruột tao.
Bích nói:
- Tao nhận thấy bác mày lạ quá! Từ lâu bác mày chả liên lạc thư từ gì với mày, cả lúc bác mày về Việt Nam. Bây giờ bất ngờ bác mày lại mời mày...
- Bác tao có cắt nghĩa điều này rồi... Bác tao cho biết sau nhiều năm buôn bán ở Lào, bác tao đã tạo được một tài sản khá lớn. Hiện bác tao vừa xây xong một biệt thự thật đẹp ở xóm Bóng thuộc vùng ngoại ở Nha Trang. Bác tao ra ở chỗ đó. Sở dĩ từ lúc về Việt Nam, bác tao không liên lạc với má tao là vì bác tao muốn tạo sự bất ngờ, bác tao muốn chờ xây cái biệt thự đó xong xuôi đã... Bác tao hiện chỉ còn mẹ con tao là bà con ruột thịt.
Nghe Lượt giải thích xong, Bích hỏi:
- Nhưng tại sao bác mày không mời má mày?
Lượt đáp:
- Tại vì má tao bận đi bán. Hơn nữa, bác tao muốn gặp riêng tao... có lẽ để tìm hiểu tao.
Lượt và Bích đi song song đến ngã tư Phan Đình Phùng - Cao Thắng. Vừa đến cạnh ngọn đèn xanh đỏ chỉ dẫn lưu thông, Bích khẽ nói nhỏ với Lượt:
- Lại người đó nữa!
Lượt ngạc nhiên:
- Ai?
- Người theo dõi tụi mình suốt hai ngày nay. Tao nhận thấy hễ gặp mày là gặp luôn người đó.
Hoảng hốt, Lượt quay nhìn ra phía sau. Bích thì thầm:
- Người đang đứng cạnh sập báo đó!
Theo lời chỉ dẫn của Bích, Lượt thấy ngay người khả nghi đang theo dõi bọn Lượt. Người ấy mặc áo bỏ ra ngoài, đầu đội nón nỉ, mặt xương, mũi hơi quặp. Tuổi người ấy độ bốn mươi.
Từ hơn hai ngày nay, kể từ lúc Lượt nhận được tin bác mời ra Nha Trang, Bích nhận thấy người đó luôn theo sát Lượt như bóng với hình.
Tuy nhiên, Lượt chưa có vẻ tin lời Bích:
- Mày chắc người đso theo dõi mình không? Vả lại, mình có gì đâu mà theo dõi!
Bích quả quyết:
- Chắc chứ! Tap để ý nếu mình đi, người đó đi; nếu mình ngừng, người đó ngừng.
Như muốn chứng tỏ Bích nhận xét sai lầm người lạ lấy thuốc ra hút rồi quay lưng đi thẳng.
Lượt cười:
- Đó! Mày thấy chưa! Người đó đâu có theo dõi mình!
Bích khẽ nhăn trán:
- Biết đâu đó là bác mày?
Lượt cười to:
- Sai rồi mày ơi! Bác tao năm nay gần sáu mươi tuổi rồi, còn người đó chỉ độ bốn mươi là cùng, làm sao là bác tao được!
Bích vẫn còn nghi ngờ:
- Hay là... đó là người của bác mày mướn để canh chừng mày.
Lượt vỗ vai Bích:
- Thôi mày! Đừng nghi bậy nữa! Hơi đâu để ý chuyện không đâu cho mệt. Khi ra tới Nha Trang tao viết thư ngay cho mày.
Bích nói:
- Làm sao ra đó mày biết đường đi tới chỗ ở của bác mày được?
Lượt đáp:
- Có người đón, bác tao dặn thế.
- Nhưng làm sao biết mặt mày mà đón được?
- Bác tao dặn tao đến cạnh sập báo độc nhất ở cạnh ga rồi sẽ có người đến đón.
Chợt nhớ mẹ đang đợi ở nhà, Lượt nói với Bích:
- Thôi! Tao về nghe! Tao phải sửa soạn đồ đạc để tối mai lên đường.
Hai đứa trẻ xiết tay nhau.
Bích nói:
- Nhớ viết thư cho tao nghe mày!
Lượt cười:
- Nhớ chứ! Tao sẽ gửi hình phong cảnh Nha Trang cho mày.
Bích cười theo:
- Nhớ gửi cả hình mày nữa nghe!
Hai đứa cười vang. Tình bạn thắm thiết hơn cả bao giờ. Đường phố đã lên đèn.
***
Chiều hôm sau lúc gần bảy giờ rưỡi, Lượt được má dẫn ra ga xe lửa đi chuyến tốc hành Saigon - Nha Trang. Lần đầu tiên Lượt bước chân đến ga Saigon nên cảnh tượng đối với Lượt khá lạ lùng. Các hành khách hối hả xách vali lên các toa xe đang sắp nối đuôi dài dằng dặc. Bây giờ, Lượt mới cảm thấy hơi sợ. Lần đầu tiên trong đời, Lượt phải xa mẹ và phải đi một mình hàng trăm cây số ngàn suốt một đêm trường trên một chuyến xe lửa tốc hành. Lượt ngập ngừng không muốn bước lên xe. Nhưng tiếng còi hụ chát chúa đã nổi vang rền báo hiệu giờ xe chạy. Lượt đành phải giã từ mẹ bước lên một toa xe tìm chỗ ngồi.
Đoàn xe từ từ chuyển bánh, nhanh dần, nhanh dần. Lượt thấy mẹ đứng yên bất động trên sân ga. Bóng mẹ Lượt nhỏ dần rồi mất hút trong đám đông. Lượt rơm rớm nước mắt. Vì chưa xa mẹ bao giờ, Lượt thấy buồn lạ lùng. Theo như lời các hành khách đã từng đi Nha Trang độ tám giờ sáng hôm sau, tàu sẽ tới Nha Trang.
Lượt xách vali tiến đến ngồi trên một băng dài. Cạnh trái Lượt là một bà cụ đang nhai trầu bỏm bẻm. Cạnh phải Lượt là một ông độ năm mươi tuổi đang đắm mình vào một cuốn sách.
Lượt mở vali lấy một cuốn sách hình ra xem nhưng Lượt chỉ xem được thoáng sơ qua mà thôi.
Con tàu chạy càng lúc càng nhanh. Chỉ vài phút sau, tàu đã ra đến ngoại ô Saigon. Gió lùa vào toa tàu làm Lượt cảm thấy lạnh. Nhớ lời mẹ dặn, Lượt lấy áo len ra mặc vào. Chiếc đèn độc nhất của toa tầu không đủ sức soi sáng rõ mọi vật. Xem hình một hồi, Lượt cảm thấy chóng mặt. Lượt để cuốn sách hình trên đùi. Thình lình, linh tinh báo Lượt biết có chuyện lạ, Lượt ngẩng đầu nhìn ra phía trái, các người đồng hành đang ngồi im lặng đọc báo, nhưng ở cuối toa tàu, một người đang đứng hút thuốc... và dòm Lượt chằm chặp.
Lượt sợ hãi, run toàn thân. Rõ ràng quá, Lượt không thể nào lầm được: đúng là người theo dõi Lượt mấy ngày nay.
Lượt cố gắng xoá bỏ các ý nghĩ lo lắng trong đầu và cho đó chỉ là sự tình cờ. Lượt lại mở cuốn sách hình ra xem. Những hình ảnh nhảy múa loạn xạ trước mắt nó. Lượt lại cảm thấy người ấy đang theo dõi mình từng cử chỉ một. Lượt ngẩng đầu lên. Cặp mắt sắc sảo của người lạ đang chiếu vào toàn thân Lượt. Lượt cảm thấy ớn lạnh xương sống. Biết Lượt đang nhìn mình người lạ khẽ quay sang phía khác rồi bước nhanh qua toa tàu bên.
Bây giờ Lượt đã tin lời Bích: chính người đó đang theo dõi rình mò Lượt. Nhưng tại sao vậy? Lượt có làm gì đâu? Lượt chỉ ra Nha Trang thăm bác mà!
Nhiều hàng khách đã ngã mình trên ghế ngủ ngon lành. Giờ này, chắc mẹ cũng đã lên giường ngủ. Lần đầu tiên, mẹ ngủ một mình vắng con. Bao nhiêu ý nghĩ dồn dập trong đầu làm Lượt cảm thấy choáng váng. Lượt lo âu nhìn chung quanh. Người lạ khả nghi đã biến mất. Quá lo âu và mệt nhọc, Lượt thiếp đi lúc nào không hay.
Lúc Lượt tỉnh dậy thì trời bắt đầu sáng. Chuyến xe lửa tốc hành đang ngừng ở một ga nhỏ. Lượt thấy một số hành khách xuống tàu qua một tàu nhỏ đang đậu cạnh bên. Xa xa, ngôi tháp cổ di tích của dân tộc Chiêm Thành đập vào mắt Lượt. Thấy lạ, Lượt hỏi ông khách cạnh bên thì được ông khách đó cho biết đây là ngã ba Tháp Chàm, những hành khách chuyển tàu là những hành khách đi Đà Lạt. Chỉ còn độ hai giờ nữa là đến Nha Trang. Lượt quan sát chung quanh, người lạ theo dõi Lượt đêm qua lại xuất hiện trong tầm mắt Lượt. Người ấy đang nhìn Lượt vẫn với cặp mắt đáng sợ y như đêm qua.
Hai giờ sau.
Đoàn tàu từ từ tiến vào ga Nha Trang. Lượt là một trong những hành khách xách vali xuống đất trước tiên. Lượt sốt ruột muốn gặp xem bác ruột nó như thế nào, đang ngỡ ngàng nhìn chung quanh, Lượt bỗng nghe như ai đang gọi mình:
- Ê! cậu bé kia!
Quay về hướng tiếng gọi, Lượt thấy một người đàn ông mặc quần kaki xanh và áo sơ mi trắng đang len lỏi qua đám đông hành khách tiến về phía Lượt. Người ấy ngừng trước Lượt và hỏi:
- Mày là Lượt phải không?
Lối hỏi thiếu thiện cảm làm Lượt ngạc nhiên và hơi sợ. Không lẽ đây là bác Hoàng, người bác ruột mến yêu của Lượt sao? Cách phục sức cẩu thả, đôi ria mép, cặp mắt nhìn Lượt không chút cảm tình, đã làm Lượt vỡ mộng. Lượt tưởng là sẽ được bác âu yếm đón tiếp. Nào ngờ đâu... bỗng nhiên nó lại liên tưởng đến người theo dõi nó trên chuyến tàu đêm qua. Nó quay nhìn một vòng chung quanh. Hành khách đang vội vã sắp hàng trình giấy ra cửa.
- Mày là Lượt phải không? Sao tao hỏi không trả lời!
Giọng nói cáu kỉnh giận dữ của người ấy làm Lượt giật mình trở về thực tại. Nó nói lắp bắp:
- Có phải ông là bác Hoàng
Người ấy cười mỉa:
- Không phải! Tao là Đán đi đón mày.
- Ông là người của bác tôi.
- Phải! Tao là tài xế riêng của bác mày. Bác mày giao tao trông coi mày trong suốt thời gian mày ở Nha Trang.
Người gì thật là khó chịu! Lượt chưa biét tính sao thì ông Đán giật vali trong tay Lượt và nói:
- Thôi đi chứ! Xe chờ ở cổng đó.
Lượt đi theo ông Đán. Một thắc mắc bỗng loé lên trong đầu, Lượt hỏi:
- Tại sao ông nhận được mặt tôi?
- Tại bác mày đã cho tao biết hình dáng mày.
Lượt ngạc nhiên:
- Ủa! Bác tôi chưa gặp tôi lần nào mà, bác tôi không có hình ảnh của tôi nữa, tại sao bác tôi biết hình dáng tôi được?
Ông Đán lại cau có:
- Mày đừng hỏi lôi thôi! Đi theo tao nếu mày không muốn đi lạc giữa Nha Trang này.
Nói tới đây, ông Đán đổi giọng có vẻ dịu hơn:
- Lấy giấy trình ra cửa đi!
Lượt theo ông Đán bước ra khỏi trạm kiểm soát sau khi trình giấy. Ông Đán dẫn Lượt tiến đến một chiếc xe hơi đang đậu ở vệ đường.
Lượt hỏi:
- Xe hơi của bác tôi phải không ông?
Ông Đán không trả lời, mở cửa xe và nói:
- Mày lên ngồi đi, để vali bên cạnh đó!
Chờ Lượt lên ngồi xong xuôi, ông Đán mới lên xe và rồ máy chạy.
Nhìn qua tấm kính chiếu hậu, Lượt bỗng lại thấy ớn lạnh cả xương sống. Người lạ theo dõi Lượt suốt đếm qua đang đứng ở vệ đường nhìn đăm đăm theo xe Lượt và Lượt thấy dường như người ấy đang mỉm cười, một nụ cười hết sức tinh quái.
Chương II
Chiếc xe hơi lướt nhanh trên các đường phố Nha Trang. Ông Đán lái xe chả nói lời nào cả. Nhìn qua cửa kính Lượt thấy thành phố Nha Trang nhỏ hơn Saigon, không rộn rịp bằng nhưng thơ mộng hơn. Một lúc sau Lượt cảm thấy dường như ông Đán cố ý lái xe chạy vòng quanh thành phố Nha Trang. Nhưng Lượt chả nghi ngờ gì cả. Nó cho đó là bác Hoàng của nó dặn ông tài lái như thế để nó coi được cả thành phố Nha Trang. Tuy nhiên, Lượt hơi thắc mắc là tại sao nó chưa thấy được biển cả. Nó đã từng nghe nói Nha Trang là miền quê hương cát trắng, nằm ven biển Thái Bình.
Lượt hỏi ông Đán:
- Biển đâu hả ông?
Ông Đán không trả lời. Mặt ông ta tối sầm lại.
Chợt nghĩ đến người lạ mặt rình mò mình ở Saigon và suốt đêm qua, Lượt lại giật nảy mình. Nhìn ông Đán qua thái độ lạ kỳ của ông ta, nhớ người lạ với đôi mắt dễ sợ, Lượt bỗng nhiên có ý nghĩ so sánh hai người này và linh tính báo cho Lượt biết hai người này có liên hệ với nhau. Lượt sợ hãi. Nó khẽ lẩm bẩm vài câu kinh Phật để trấ an tinh thần. Bỗng nhiên, một tượng Phật vĩ đại ở trên một đồi cao đập vào mắt Lượt. Lượt nhỏm dậy. Tượng Phật này to hơn tượng Phật ở Thích Ca Phật Đài Vũng Tàu nhiều. Lần này, ông Đán có vẻ thiện cảm hơn. Như biết ý Lượt, ông nói:
- Thích Ca Phật Đài Nha Trang đó!
Lượt nói:
- Bữa nào ông cho tôi ra đây chơi nghe.
- Ừ!
Lượt không để ý tới lời "ừ" đầy gượng gạo của ông Đán.
Ô kìa! Biển cả! Biển cả đang reo vui! Biển cả đẹp vô ngần! Biển cả đang vẫy tay chào Lượt, người du khách bé nhỏ ở Saigon mới ra. Lượt thấy con đường xe đang chạy dường như là con đường đẹp nhất Nha Trang. Con đường thật rộng lớn, nằm ven bờ biển với những hàng dừa xanh đang chải tóc. Gió biển mằn mặn mà mát làm sao!
Liếc nhanh qua vệ đường bên phải, Lượt thấy tấm bảng đề tên "Duy Tân". Con đường Duy Tân dường như dài vô tận, đi mãi chả thấy dứt.
Ông Đán chăm chú lái xe không nói thêm lời nào nữa.
Lượt thấy con đường Duy Tân hẹp dần. Nhà cửa bên kia đường có vẻ lao động hơn. Đường càng lúc càng khó đi, đầy ổ gà. Ông Đán cho xe chạy chầm chậm. Tuy vậy, Lượt vẫn thấy chiếc xe như đang nhún nhẩy trên đường. Một lát sau, bỗng nhiên Lượt thấy xe ngừng. Tiếng ông Đán nổi lên:
- Xuống đi!
Lượt đang ngỡ ngàng chưa kịp xuống thì ông Đán quát to:
- Tới rồi! Xuống đi! Còn ngồi làm gì vậy?
Ông Đán thật khó chịu. Từ lúc gặp ông này đến giờ, Lượt rất ngạc nhiên trước thái độ thiếu thiện cảm thật lạ lùng của ông này. Dù sao đi nữa, Lượt vẫn là cháu ruột của bác Hoàng mà ông Đán lại là người giúp việc của bác Hoàng! Một thắc mắc to lớn hiện lên trong óc Lượt. Lẽ dĩ nhiên Lượt chưa có đủ dữ kiện để tự giải đáp thắc mắc của mình.
Xuống xe, Lượt ngó chung quanh. Như muốn không cho Lượt kịp quan sát, ông Đán nắm tay Lượt lôi đi thật nhanh.
Trước sức mạnh của ông Đán, Lượt chỉ còn kịp nhảy xuống chiếc cano đang nằm trên bờ biển mà không bị té xuống nước. Ông Đán nhanh nhẹn mở máy cho cano ra khơi ngay. Thoáng chốc, đất liền đã mất hút trong tầm mắt Lượt. Ông Đán lầm lì điều khiển cano.
Dù biết ông Đán khó chịu, Lượt vẫn cứ hỏi:
- Ông đưa tôi đi đâu vậy?
Lượt phải lập lại câu hỏi mấy lần, ông Đán mới càu nhàu trả lời:
- Đi về nhà bác mày!
Lượt lại hỏi tiếp:
- Chiếc cano này của bác tôi phải không, thưa ông?
- Của tao! Bác mày đã cho tao.
Bác Hoàng tiếp đãi Lượt lạ lùng quá. Chắc bác muốn thủ cháu đây mà1 Hay là... Lượt đã bị bắt cóc. Biết đâu người ta biết bác Lượt giàu, người ta bắt cóc Lượt để đòi tiền chuộc. Lượt run toàn thân khi nghĩ đến điều này. Bây giờ, chung quanh Lượt toàn là biển cả và đồi núi xanh thẳm. Lượt đang bị bác thử thách hay đang bị bắt cóc? Nếu bị thử thách, Lượt sẽ cố gắng xứng đáng để bác vừa lòng, nhưng nếu bị bắt cóc, Lượt sẽ phải làm gì? Nhìn ông Đán, nhớ lại người lạ theo dõi mình. Lượt lại thấy dường như hai người này có liên hệ với nhau. Thôi rồi, Lượt bị bắt cóc rồi! Bác Lượt đời nào lại cho người theo dõi Lượt kỳ vậy. Lượt nhìn quanh tìm cách thoát thân. Chiếc cano phóng vun vút nhanh như cá. Lượt tuyệt vọng. chả có cách gì thoát cả trừ khi nhảy xuống biển làm mồi cho cá. Ông Đán vẫn giữ thái độ lầm lỳ dễ sợ.
***
Ngọn núi phía trước mặt Lượt rõ và to dần. Lượt đã thấy rõ các tảng đá, những cây cối trên núi. Chắc nơi đây là sào huyệt của bọn gian! Lượt sẽ bị giam ở núi này, đúng ra là một hòn đảo nằm cheo leo giữa biển khơi.
Ông Đán cho cano từ từ cặp bến. Ông để cano vào một khe núi rồi kéo Lượt phóng lên bờ. Lượt cố gắng quan sát để tìm cách thoát thân. Đảo vắng hoe, trừ cây và đá. Ông Đán nắm chặt tay Lượt, lôi Lượt đi trên các tảng đá rong rêu trơn trợt. Lượt suýt ngã xuống biển mấy lần nếu không nhờ ông Đán giữ kịp. Biết không thể trốn nổi giữa hòn đảo hoang vu này, Lượt đành phải tạm buông xuôi theo ông Đán. Thình lình, một hang núi sâu thăm thẳm hiện ra trước mặt Lượt. Lượt chưa kịp hỏi thì ông Đán đã giải thích:
- Hang đó xuyên sâu vào lòng núi cả cây số. Tao nghe nói xưa kia nơi đó là sào huyệt của một bọn cướp biển tung hoành ngang dọc một thời ở vùng biển Nha Trang.
- Hiện giờ hang đó có ai ở không thưa ông?
- Không! Hang đó đã bị bỏ hoang gần trăm năm nay rồi.
Chỉ nói với Lượt vài câu xong, ông Đán không nói thêm câu nào nữa dù Lượt đã cố gắng hỏi thêm mấy lần về hang đó.
Sau khi trèo qua một dãy tảng đá trơn trợt nằm ven biển, Lượt thấy có nhiều nhà cửa hiện ra. Lượt hơi yên tâm vì dù sao đây không phải là đảo hoang.
Ông Đán dẫn Lượt vào một ngôi nhà khá to có vóc dáng một biệt thự. Ngôi nhà này nằm riêng một vùng, cách xa các ngôi nhà kế cận hàng trăm thước. Vừa bước vào nhà ông Đán la to:
- Bà nó đâu? Thằng nhỏ đây nè!
Lượt thấy một bà tuổi khoảng bốn mươi ở sau nhà chạy lên. Gương mặt bà ấy trông thật phúc hậu. Vừa thấy Lượt, bà Đán rối rít:
- Cháu đó à! Đi mệt không cháu? Ngồi nghỉ đi cháu, để bác lấy nước dừa cho cháu uống. Ở đây dừa nhiều lắm, cháu tha hồ uống.
Bà Đán nói không kịp thở. Thái độ vồn vã của bà Đán trái nghịch hẳn thái độ khó hiểu của ông Đán.
Không chờ Lượt nói gì hết, bà Đán lấy cho Lượt một trái dừa thật to.
Đang khát nước, Lượt uống nước dừa ngon lành. Nước dừa trong mát, cùi dừa béo ngậy thấm vào cổ Lượt làm Lượt khoan khoái quên hẳn những lo âu vừa qua.
Thình lình, Lượt nghe bà Đán nói:
- Này ông! Thằng bé này đâu có vẻ gì du đãng!
Lượt giật mình. Nó hỏi ngay:
- Thưa bác, ai nói cháu du đãng?
Ông Đán không cho bà Đán trả lời. Ông nói to:
- Đâu phải nói về mầy! Uống nước đi. Rồi tao chỉ phòng ngủ của mày cho!
Lượt chưa cần biết phòng ngủ của mình vội, Lượt chỉ cần gặp ngay bác ruột nó. Lượt nói:
- Thưa ông! Bác của cháu đâu? Cháu muốn gặp bác cháu.
Ông bà Đán giật mình, bà Đán có vẻ ngạc nhiên"
- Ủa! Bác trai chưa cho cháu biết gì à?
Nghe vợ nói, ông Đán cau mặt. Ông nói nhát gừng:
- Chưa có thì giờ nói kịp!
Quay về phía Lượt, ông Đán tiếp:
- Bác mày đi vắng! Ông ấy đi từ chiều hôm qua.
Đến Lượt ngạc nhiên:
- Bác cháu đi rồi à? Bác cháu nói chính bác đón cháu mà!
Ông Đán nói:
- Phải! Bác mày tính ở với mày tại đay suốt thời gian mày ra đây chơi. Nhưng... vào giờ chót bác mày gặp một áp phe lớn... phải đi ngay...
Bác Lượt làm áp phe? Áp phe gì?
Như biết ý Lượt, ông Đán nói:
- Tao không biết bác mày làm áp phe gì mà đi hoài đi hủy ít khi có ở nhà lắm!
Bà Đán xác nhận lời của chồng bà đúng:
- Ông Hoàng đi hoài cháu à, ông ít có mặt ở nhà lắm.
Lượt hỏi bà Đán:
- Bác có biết bác cháu đi đâu không?
- Bác cũng không rõ... không chừng ông đi Saigon.
- Bác cháu đi Saigon! Chắc bác cháu thế nào cũng ghé thăm má cháu.
Ông Đán nói:
- Không chắc bác mày đi Saigon đâu! Bác mày có dặn là mày hãy ở đây vui vẻ cho đến lúc về.
- Bác tôi có về kịp trước khi tôi về Saigon không thưa ông?
- Làm sao biết được. Thôi, theo tao, tao chỉ chỗ ngủ cho...
Trở về bản tính hồn nhiên, Lượt nói:
- Chút nữa được không ông? Bây giờ tôi muốn đi tắm biển.
- Được! Đi tắm đi! Nhưng đừng đi xa quá nghe!
Lượt chạy nhanh ra biển... Sóng biển tấp vào chân bờ. Bờ biển thật nhiều đá. Lượt cảm thấy đau nhói ở chân. Tuy vậy, Lượt vẫn thấy thích vô cùng. Nó nhảy ào xuống biển. Nước biển làm mắt Lượt cay xè. Tắm biển thú ghê! Lội nước một hồi, Lượt chạy lên bờ, lần theo các tảng đá đi về phía ông Đán để cano. Lần này, nó đi có vẻ nhanh và vững hơn lúc nãy. Nhà cửa đã mất hút sau những lùm cây rậm rạp và những tảng đá khổng lồ. Lượt tiến dần qua thế giới hoang vu của đảo này. Khi đi ngang cái hang mà lúc nãy ông Đán nói là sào huyệt của bọn cướp biển xưa kia, Lượt đứng lại, cố giương mắt quan sát tận trong cùng hang. Hang tối mờ mờ. Lượt chả thấy rõ gì hết. Lượt dự định bữa nào sẽ thám hiểm hang này. Bây giờ đi quan sát bên ngoài cho biết đã. Đảo này thật lạ, chia làm hai thế giới, bên kia có nhà ở, bên đây hoang vu với cái hang bí mật. Tới chỗ để cano, thấy chiếc cano đang tròng trành trên nước, Lượt bèn nhảy lên và một ý nghĩ bỗng loé trong đầu Lượt: dùng cano này trốn về đất liền! Lượt chưa kịp quyết định thì một tiếng quát nổi lên:
- Lượt! Mày xuống cano ngay!
Hoảng hốt, Lượt nhìn lên bờ: ông Đán đang nhìn nó có vẻ hết sức giận dữ.
- Tao nói mày có nghe không? Không được lên cano!
Trước thái độ giận dữ của ông Đán, Lượt hoảng hồn. Nó nhảy ngay xuống nước và lội vào bờ.
Lượt hỏi:
- Chiếc cano này không phải của bác tôi?
- Phải! Tao đã nói là của tao mày, mày quên rồi sao?
Lượt mới nhớ lại ông Đán đã nói với nó rồi. Chiếc cano thật đẹp. Ông Đán có được chiếc cano thật đẹp.
Lượt hỏi:
- Bác tôi đã cho ông chiếc cano này?
- Phải! Tao cấm mày leo lên đó nữa nghe! Nhớ chưa!
Lượt không nói gì nữa. Nó lẳng lặng đi. Ông Đán hỏi:
- Mày đi đâu nữa vậy?
- Tôi đi về nhà!
Tại sao ông Đán lại giận dữ khi Lượt trèo lên cano? Có gì hại đâu? Ông Đán đối với Lượt đầy vẻ khó hiểu và khó chịu. Trái lại bà Đán có vẻ dễ chịu cảm tình hơn. Trước hai thái độ nghịch nhau này, Lượt chả hiểu gì cả.
Vừa thấy Lượt về, bà Đán có vẻ mừng rỡ:
- Cháu! Đói bụng chưa cháu. Vô đây ăn cơm rồi bác chỉ phòng riêng của cháu cho.
Bà Đán có vẻ ân cần, từ lời nói đến hành động.
Chờ Lượt ăn cơm xong, bà Đán dẫn Lượt đi xem phòng riêng dành cho Lượt trong suốt thời gian Lượt nghỉ mát ở Nha Trang.
Nhà bác Hoàng thật rộng, chia ra nhiều phòng và lại có lầu nữa. Bà Đán dẫn Lượt lên lầu. Cầu thang đầy bụi chứng tỏ trên làu không có người ở. Thấy lạ, Lượt hỏi:
- Thưa bác! Bác Hoàng của cháu không lên lầu bao giờ hả bác?
Lượt gọi bà Đán bằng bác xưng cháu vì thấy bà Đán có vẻ thân mật và cảm tình hơn ông Đán. Nghe Lượt hỏi, bà Đán đỏ mặt, trả lời ngượng ngập:
- Phải! Bác cháu đi hoài chả lên đây bao giờ... bác cháu chỉ ở tầng dưới mà thôi.
Gian phòng dành cho Lượt khá tiện nghi, có giường ngủ bàn viết và đặc biệt có một cửa sổ nhìn ra biển.
Chỉ chỗ ngủ cho Lượt xong, bà Đán hỏi Lượt:
- Lượt có muốn viết thư gửi về Saigon không?
Lượt đáp:
- Thưa bác có! Cháu gửi cho máu cháu.
- Cháu cứ viết đi... rồi đưa cho bác để bác đưa bác trai gửi cho.
Chờ bà Đán xuống nhà xong, Lượt ngồi phịch xuống giường. Bác Hoàng tiếp đón Lượt thật lạ lùng. Như thế này thì đâu phải Lượt bị bắt cóc! Nếu bị bắt cóc Lượt bị giam một chỗ chứ? Hơn nữa, nếu đã bị bắt cóc thì người ta đâu cho gửi thư về nhà? Như thế nhất định Lượt không bị bắt cóc, Lượt hoang mang.
Nhìn qua cửa sổ Lượt thấy biển cả như một tấm thảm màu xanh đang nhún nhảy dưới ánh sáng mặt trời. Biển thật đẹp! Quê hương Việt Nam thật đẹp, hình cong như chữ S nằm ven biển cả tuyệt vời. Biển cả làm Lượt bớt hoang mang. Nó lấy giấy viết thư ra. Nó phải viết cho má nó, cho Bích người bạn thân của nó. Nó sẽ không viết những nỗi lo âu, nghi ngờ của nó hiện giờ. Nó chỉ viết chỉ tả những niềm vui nó hưởng được cho mẹ nghe mà thôi. Nó sợ mẹ lo, mẹ buồn. Trong bức thư gởi mẹ, Lượt kết luận rất vui:
" Má à! Ở đây sướng lắm. Phòng của con nhìn ra biển cả đẹp lắm. Sáng nay, khi vừa tới đây, bác Hoàng cho con đi tắm ngay. Tắm biển thích lắm má ơi. Để khi về, con sẽ mua quà biếu mà..."
Lượt không kể cho mẹ nghe một chút gì về sự lo nghĩ của nó.
Viết thư xong, Lượt lại đi tắm biển. Khi vừa ra khỏi nhà, chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu, Lượt bèn quay trở lại. Ông bà Đán đi đâu vắng cả. Căn nhà rộng lại càng có vẻ hoang vu lạ thường. Lượt đi nhè nhẹ quan sát cả gian nhà. Lượt thấy nhiều phòng cửa đóng kín mít. Dòm qua các lỗ khóa, Lượt thấy các gian phòng đó cũng đầy bụi, không có phòng nào chứng tỏ là phòng của bác Hoàng cả. Thật là lạ! Theo sự nhận xét của Lượt, bác Hoàng không có ở đây, bác Hoàng ở chỗ khác. Tại sao người ta đưa Lượt đến đây? Đây có phải chính là Nha Trang không? Bao câu hỏi dồn dập nổi lên trong đầu Lượt!
Thình lình Lượt nghe tiếng chân người đag nhè nhẹ đi về phía Lượt. Hoảng hồn, Lượt lách mình núp vào một cái cột nhà rồi chạy ra ngoài và nhảy ùm xuống biển.
Ông Đán hiện ra, mặt ông cau có giận dữ. Nhìn theo Lượt, ông lẩm bẩm:
- Thằng nhỏ thật khó chịu! Con muốn khó chịu thì ta sẽ khó chịu với con, con ơi!
Chương III
Hai ngày trôi qua không có gì lạ cả. Lượt đã hưởng trọn vẹn những ngày nghỉ mát. Mỗi ngày Lượt tắm biển hai lần, sáng và chiều. Tắm xong, Lượt nằm phơi nắng trên cát. Bà Đán đối với Lượt rất tử tế. Bà lo lắng cho Lượt từng chút. Đến ngày thứ ba, da Lượt bị phỏng nắng rộp lên. Bà Đán phải lấy dầu thoa cho Lượt và khuyên Lượt đừng đi tắm nữa để da bớt phrong, Lượt nghe lời bà Đán. Nhờ không đi tắm, rảnh rang Lượt mới có thì giờ đi dạo quanh nhà. Chung quanh nhà Lượt ở là một khu vườn khá rộng cây cối um tùm.
Lượt đang thơ thẩn thì bỗng tiếng quát của ông Đán nổi lên:
- Mày làm gì ở đây vậy?
Lượt giật mình tưởng ông Đán quát Lượt. Lượt chưa kịp phản ứng thì một giọng nói trong trẻo, đúng là một giọng nói con gái, nổi lên:
- Ông buông tôi ra! Ông buông tôi ra!
Lượt bèn núp vào một lùm cây cố ngó qua phía phát xuất tiếng nói... Ông Đán đang nắm chặt tay một cô gái tuổi độ mười bốn. Cô gái đó dẫy dụa có vẻ tuyệt vọng.
Lượt nghe ông Đán nói giận dữ:
- Mày có biết đây là đất tư không? Mày vào đây làm gì?
Cô gái van lơn:
- Tôi không có làm gì hết? Tôi vào đây hái lá dừa làm đồ chơi.
Ông Đán có vẻ mất bình tĩnh. Ông nghiến răng ken két:
- Thật không? Mày hái lá dừa thật không? Ai bảo mày vào đây dò xét?
- Không có ai bảo cả!
- Mày vào đây rình mò cái gì? Ai bảo mày?
- Thưa ông! Tôi xin thề: không có ai bảo tôi vào đây cả!
- Mày nói láo! Tao sẽ có cách bắt mày phải nói sự thật.
- Tôi vào đây hái lá dừa để làm kèn.
Lấy lá dừa làm kèn! Lượt mới nghe nói lần đầu.
Thình lình, Lượt nghe tiếng ông Đán bỗng nổi to dữ dội:
- Mày chạy hả! Cút mau đi! Lần sau tao gặp mày ở trong này nữa thì đừng có trách tao nghe!
Liền lúc đó, Lượt nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch về phía mình, và một bóng người đổ nhào vào Lượt. Cả hai té lăn kềnh. Cô gái có vẻ đau. Lượt phải đỡ cô gái ấy dậy, Lượt trấn an cô gái:
- Cô đừng sợ! Ông Đán đi rồi!
Cô gái vẫn còn sợ hãi:
- Ông Đán là ông lúc nãy phải không?
- Phải! Tôi núp sau cây này nên thấy rõ tất cả. Tôi không ra mặt vì ông ấy đang giận.
Cô gái đứng im lặng, Lượt hỏi làm quen:
- Cô tên gì? Cô ở đây hả?
- Em tên Ngọc Bích! Còn anh?
Cô gái trùng tên với bạn thân của Lượt ở Saigon.
- Tôi tên Lượt.
Ngọc Bích mỉm cười, để lộ hàm răng trắng ngần.
- Anh cũng leo rào vào đây?
Lượt lắc đầu.
- Hay anh nhảy ở các tảng đá kia xuống?
Lượt đáp:
- Không! Tôi ở trong nhà này. Nhà này là nhà của bác tôi.
Vừa nghe Lượt nói, Ngọc Bích có vẻ hoảng hốt:
- Vậy người bắt Bích lúc nãy là...
Lượt không chờ Ngọc Bích nói hết câu:
- Người lúc nãy là người giúp việc của bác tôi.
Ngọc Bích lo âu:
- Vậy Bích phải ra khỏi đây ngay...
Lượt nói:
- Bích không có gì phải sợ nữa. Ông ấy sẽ không nói gì với Bích nữa đâu.
Bản tính anh hùng của con trai nổi dậy. Lượt thấy cần phải bảo vệ người bạn gái mới quen. Hơn nữa Ngọc Bích có làm gì đáng tội đâu? Cô ấy chỉ vào đây hái lá dừa làm đồ chơi thôi mà!
Lượt cười trấn an Ngọc Bích:
- Bích đừng sợ gì hết. Từ giờ trở đi Bích là bạn của tôi.
Ngọc Bích có vẻ nghi ngờ:
- Bích sẵn sàng kết bạn với anh, nhưng với điều kiện ông lúc nãy không làm dữ với Bích.
Lượt gật đầu:
- Tôi ở đây nghỉ hè với bác tôi, tôi có quyền có bạn. Vả lại ông ấy chỉ là người giúp việc của bác tôi. Bích không có gì phải sợ cả. Bích cứ đường hoàng ra vào đây bằng cổng chính, vì Bích là bạn của tôi. À! Bích ở gần đây không?
Ngọc Bích chỉ tay ra phía trái:
- Nhà Bích ở cách đây không xa lắm, về hướng này, hướng có cái hang bí mật.
Nghe Ngọc Bích nhắc đến cái hang bí mật, lòng hiếu kỳ của Lượt nổi dậy, Lượt hỏi:
- Cái hang đó có gì mà bí mật?
- Vì chưa có ai dám vào đó... Hang đó bỏ hoang gần trăm năm nay. Người ta nói hang đó có những đường hầm xuyên dưới đáy biển.
Lượt là một đứa trẻ gan lì, thích mạo hiểm, hễ nghe có cái gì bí mật nguy hiểm là nó cứ muốn dấn thân khám phá cho kỳ được nhưng nó chuẩn bị hết sức thận trọng các cuộc dấn thân. Vì thế, khi biết ở đây có cái hang bí mật, Lượt muốn tìm cách vào đó thám hiểm...
Lượt nói với Ngọc Bích:
- Bữa nào mình vào đó xem, chắc thích lắm.
Ngọc Bích góp ý:
- Bích cũng vậy, muốn vào đó xem lắm nhưng ba Bích cấm gì nguy hiểm lắm. Ba Bích nói ở trong đó đất dễ sụp lắm, mình vào trong đó không chừng bị đất sụp bít lối ra phải chết dần chết mòn trong đó.
- Ba Bích làm gì ở đây?
- Ba Bích làm nghề chài lưới.
- Bích có theo ba đi chài lần nào không?
- Có chứ! Bích đi thường lắm. Ra tới ngoài khơi kia...
- Bữa nào Bích nói với ba Bích cho tôi đi theo một lần cho biết được không?
Ngọc Bích cười:
- Được chứ! Chỉ sợ anh chịu cực không nổi thôi.
- Có gì mà cực! Đi cho biết mà.
Chợt thấy trời đã sắp trưa, Ngọc Bích nói:
- Thôi trưa rồi, Bích về!
Lượt nói:
- Chiều Bích lại chơi nghe...
Ngọc Bích gật đầu. Thấy cô bé chực leo rào phóng ra ngoài, Lượt nói:
- Bích ra ngoài bằng cổng chính đi.
- Thôi! Để Bích leo ra cũng được. Để chiều ba giờ Bích tới, Bích dẫn anh đi câu.
Chợt nhớ ra điều gì, Lượt hỏi vội vã:
- Bích tới đây chỉ hái lá dừa thôi à? Có ái gởi Bích đến đây dò xét không?
Ngọc Bích ngạc nhiên. Cô bé mở tròn xoe mắt nhìn Lượt:
- Anh cũng nghĩ Bích như ông lúc nãy hả? Bích thề với anh là Bích chỉ vào đây hái lá dừa thôi. Tại sao anh lại hỏi Bích như vậy?
Lượt lắc đầu:
- Không có gì cả. Thôi Bích về đi. Chiều nay ba giờ Bích nhớ đến nghe. Tôi đón Bích ở cổng.
Chờ Ngọc Bích leo rào phóng ra ngoài xong, Lượt quay trở về nhà.
Tuy mới quen Ngọc Bích, Lượt chả có nghi ngờ gì Ngọc Bích cả. Gái ở miền biển có khác, lanh lợi và gan lỳ không kém gì con trai. Lượt hỏi Bích câu lúc nãy chỉ vì vô ý thức mà thôi, bất chợt Lượt nhớ tới lời của ông Đán. Tại sao ông Đán lại tố cáo Ngọc Bích đến nhà bác Lượt rình mò theo lệnh của một người khác?
Ông Đán có gì phải dấu?
Nhà bác Hoàng cũng bí mật không khác gì cái hang trên đảo.
Chương IV
Người lạ theo dõi Lượt ở Saigon suốt mấy ngày liền, rồi lại theo dõi Lượt suốt đêm trên chuyến tàu tốc hành Saigon - Nha Trang, thái độ khó chịu của ông Đán, sự vắng mặt khó hiểu của bác Hoàng, căn nhà rộng rãi hoang vắng mà ông bà Đán nói là nơi ở của bác Hoàng, Lượt nhận thấy tất cả không có vẻ bình thường. Có cái gì bí mật đang bao trùm cá nhân bác Hoàng. Tại sao bác Hoàng mời cháu ruột ra đây chơi rồi lại đối xử kỳ lạ như thế này? Lượt quyết tự mình khám phá bí mật đang ám ảnh Lượt.
Sực nhớ lời hẹn với người bạn gái mới, Lượt chạy ra ngoài cổng ngồi đợi. Ngọc Bích đến rất đúng hẹn. Lượt bèn dẫn Ngọc Bích vào nhà. Nhưng Ngọc Bích vẫn e ngại, cô bé hỏi Lượt:
- Ông hồi sáng có nhà không anh? Ông đó dữ quá.
Lượt nói:
- Bích đừng sợ gì hết. Bích là bạn của tôi mà.
Lượt vừa mới nói xong, thì ông Đán ở trong nhà đi ra. Thấy Ngọc Bích, mặt ông ta tối sầm lại. Ông ta lại la to:
- Lại mày nữa! Mày đến đây làm gì? Hồi sáng tao đã nói...
Ngọc Bích run sợ, cô bé tính quay lưng chạy về thì Lượt nắm tay kéo lại.
- Bích ở lại đây!
Lượt bỗng trở nên dạn dĩ trước ông Đán. Nó không còn sợ ông Đán nữa.
Nó nói chắc nịch:
- Ngọc Bích là bạn của tôi. Tôi dẫn Bích vào nhà...
Ông Đán mở tròn xoe mắt ngó Lượt:
- Sao? Mày nói sao?
Lượt bình tĩnh lạ thường:
- Ngọc Bích là bạn của tôi! Bây giờ tôi và Bích đi dạo biển.
Lượt nắm tay Ngọc Bích dẫn ra ngoài. Ông Đán ngó theo Lượt với vẻ vô cùng giận dữ. Ông ta chừng như muốn hành động quyết liệt nhưng nghĩ sao, ông ta lại thôi. Ông ta hậm hực quay lưng vô nhà...
Ngọc Bích nói với giọng thán phục:
- Anh hay ghê! Anh không sợ ông đó...
Lượt sợ ông Đán sao được? Ông Đán là người giúp việc của bác Hoàng mà... tuy nhiên...
Lượt và Ngọc Bích dắt nhau đi về phía hoang vu của đảo.
Vừa thấy chiếc cano lộng lẫy, Ngọc Bích hỏi Lượt:
- Chiếc cano này của bác anh?
- Không? Ông Đán nói là của ông ấy.
Ngọc Bích nghi ngờ:
- Bích không tin là chiếc cano này của ông Đán.
Ý nghĩ của Ngọc Bích đúng như ý nghĩ của Lượt: cả hai đều nghi ngờ lời xác nhận về chiếc cano của ông Đán.
Ngọc Bích nói:
- Ba Bích chỉ có một chiếc thuyền mà thôi. Chiếc cano này đẹp quá. Anh vào buồng lái chưa? Anh thấy động cơ chưa? Chiếc cano này ít nhất bốn mươi gút.
- Bốn mươi gút, như thế là bao nhiêu cây số một giờ?
- Đó là danh từ chuyên môn ở ngành hàng hải, chạy bốn mươi gút tức là mốn mươi hải lý một giờ.
Lượt cố nhớ lại những điều nó đã học được ở lớp học. Nó hỏi Ngọc Bích:
- Một hải lý bằng gần hai cây số phải không Bích?
- Một ngàn tám trăm năm mươi hai thước. Anh có xem thấy động cơ không?
- Ông Đán không cho tôi lên cano.
Ngọc Bích không nói gì nữa. Cô bé khẽ nheo mắt nhìn thẳng ra khơi. Cô bé có vẻ suy nghĩ. Chợt nhớ ra điều gì, cô bé nói với Lượt:
- Mình đến các tảng đá kia tìm hào đi. Hào ở đây đặc biệt lắm, không giống ở Saigon đâu.
Nhờ Ngọc Bích, Lượt đã biết chuyện lạ ở vùng biển. Ngọc Bích dẫn Lượt đến một tảng đá chỉ cho Lượt thấy một chỗ lồi hơi to như một đồng tiền ở sát mặt nước. Chỗ lồi này có màu xanh xám. Nếu không nhìn kỹ thì không thể nào thấy được vì màu của nó trùng với màu đá.
Ngọc Bích nói:
- Đó là loại hào đặc biệt ở đây. Thịt nằm phía dưới bám vào đá như cái giác hơi.
Ngọc Bích lấy trong túi ra một con dao. Hết sức nhanh nhẹn vào khéo léo, cô bét lướt dao xuống phía dưới nậy con hào lên. Cô bé cầm con hào trong tay, thịt hào phẳng và xám.
Lượt hỏi:
- Ăn được không?
- Được chớ! Loại hào này ăn sống được, ngon lắm.
Ngọc Bích lấy dao nậy thịt hào ra đưa cho Lượt:
- Anh ăn thử xem!
Không ngon lắm, nhưng dư vị nước biển làm mát cả miệng, Lượt nếm ngon lành.
Ngọc Bích nói:
- Phải chi anh có dao, Bích và anh đi tìm hào này, vui lắm.
Còn gì thú bằng khi đi tìm hào phải nghiêng mình trên giòng nước biển trong veo dưới ánh nắng mặt trời chiếu trên lưng!
Lượt thấy thích vô cùng.
Nó chấp thuận liền:
- Bích đợi tôi một lát nghe! Tôi chạy về lấy dao.
Lượt chạy như bay về nhà. Nó phóng trên nước, lướt trên đá. Tới nhà, Lượt vừa tính mở cửa vào thì...
- Tôi đã nói với bà thằng nhỏ này lộn xộn lắm!
Tiếng ông Đán vang lên rõ ràng. Nhờ tình cờ, Lượt đã nghe được cuộc đối thoại giữa ông bà Đán.
Ông Đán:
- Tôi đã nói với bà thằng nhỏ này lộn xộn lắm.
Bà Đán:
- Tại sao ông cho nó lộn xộn?
Ông Đán:
- Tại nó luôn luôn rình mò khắp nơi.
Bà Đán:
- Thằng bé đến đây nghỉ hè, không lẽ lại nhốt nó cả ngày trong phòng không cho đi đâu hết sao
Ông Đán:
- Nó lại quen với con nhỏ Ngọc Bích, con gái lão Sáu chài lưới ở xóm trên.
Ông bà Đán nói chuyện y như hai diễn viên đang trình diễn một vở kịch trên đài phát thanh.
Bà Đán:
- Hai đứa nhỏ còn trẻ con ham chơi biết gì.
Ông Đán:
- Bộ bà nói chúng con nít không biết gì hả? Sáng nay tôi gặp con nhỏ Ngọc Bích nhảy rào vào đây rình mò.
Bà Đán:
- Sao ông bảo nó vào đây hái lá dừa?
Ông Đán:
- Thì tôi nghe nó nói vậy, nhưng làm sao tin nó được, biết đâu có người sai nó vào đây do thám. Tôi thấy nó lanh lắm.
Bà Đán:
- Ai mà sai nó vào đây do thám. Không lẽ ba nó?
Ông Đán:
- Không phải ba nó đâu. Tôi nghĩ cảnh sát... người ta thường cho con nít do thám để khỏi bị nghi ngờ.
Vừa nghe hai tiếng cảnh sát, Lượt giật nẩy mình. Tại sao ông Đán lại sợ cảnh sát. Trong nhà này có gì, cảnh sát phải cho người vào đây do thám? Ngọc Bích là ai?
Lượt sợ run toàn thân, nó ớn lạnh cả xương sống. Lượt tính chạy trốn nhưng nghị lực đã giữ nó lại. Nó phải đứng lại để nghe hết cuộc đối thoại giữa ông bà Đán.
Bà Đán:
- Ông hay nghi bậy quá! Lượt và Ngọc Bích chỉ là hai đứa trẻ, chúng chả biết gì hết. Tôi thấy thằng Lượt dễ thương lắm.
Ông Đán:
- Chắc bà nhớ anh Lãm đã từng cho mình biết thằng Lượt là một đứa bé nguy hiểm.
Bà Đán:
- Tôi thấy thương thằng bé.
Ông Đán:
- Bổn phận của mình là canh chừng nó. Bà đừng nghĩ gì khác...
Bà Đán:
- Mình có thể làm khác được không?
Ông Đán:
- Không! Mình phải tuân lệnh anh Lãm.
Bà Đán:
- Tất cả khó khăn đều do bác thằng Lượt tạo ra. Tôi không hiểu tại sao bác nó lại mời nó...
Ông Đán;
- Có lẽ ông Hoàng từ chối không được. Thằng Lượt đòi đến Nha Trang chơi và ông Hoàng bắt buộc phải chấp thuận...
Lượt quá ngạc nhiên. Tất cả những điều ông bà Đán nói chuyện với nhau đều sai, hoàn toàn sai.
Tại sao bác Hoàng lại nói dối với người giúp việc của mình như thế?
Tại sao bác Hoàng hết sức tha thiết mời cháu lên đây chơi rồi lại bỏ đi trong ngày cháu đến?
Bác Hoàng bí mật quá!
Tại sao ông Đán lại nói phải tuân lệnh anh Lãm?
Lãm! Người này là ai mà có vẻ còn hơn quyền bác Hoàng nữa? Lãm! Lãm! Lượt lẩm bẩm tên này và cố gắng ghi nhớ và óc.
Chợt một tia sáng bất ngờ loé vào óc Lượt: người bí mật theo dõi Lượt ở Saigon và trên chuyến tàu.
Lãm!... Người bí mật!... cảnh sát!.. Bác Hoàng! Ông Đán! Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu làm Lượt choáng váng. Nó không còn nghe những gì ông bà Đán nói với nhau bên kia cánh cửa nữa. Nó cố gắng lấy lại bình tĩnh...
Giọng ông Đán bỗng trầm hẳn xuống:
- Tôi sợ con nhỏ Ngọc Bích cho thằng Lượt biết.
Ông Đán hạ thấp giọng nhỏ quá, Lượt nép mình vào cửa cố gắng lắng nghe mà vẫn nghe không được.
Thình lình, Lượt nghe bà Đán nói to có vẻ sợ:
- Nếu thế thì nguy quá!
Và ông Đán tiếp theo ngay;
- Để tôi ra biển xem tụi nó đang làm gì?
Lượt hoảng hốt... Chạy trốn... không kịp mà nếu để ông Đán nghi ngờ nghe lén cũng nguy! Lượt chỉ còn vài giây đồng hồ để giải quyết tình trạng nguy hiểm.
Lượt mím môi suy nghĩ. Chỉ nháy mắt Lượt mở cửa đi vào. Nó chạm ngay mặt ông Đán. Vừa thấy nó ông Đán nói to:
- Mày đó à? Về làm gì đó?
Lượt trả lời bình tĩnh:
- Tôi về lấy con dao ra biển kiếm hào.
Vừa nghe Lượt nói xong, bà Đán bèn chạy lấy ngay một con dao đưa cho Lượt.
Bà nói:
- Nè cháu!
Bà Đán lúc nào cũng có nụ cười với Lượt.
Ông Đán có vẻ nghi ngờ:
- Mày mới về à?
Ông nhấn mạnh tiếng mới. Biết rõ sự lo âu của ông Đán, Lượt nói trấn an:
- Tôi mới về tức thời.
Lượt nhấn mạnh hai tiếng tức thời.
Ông Đán hỏi:
- Mày đi chơi với con Ngọc Bích?
- Phải! Tôi và Ngọc Bích đi tìm hào.
Vừa nghe Lượt nói, bà Đán bèn ngó chồng.
- Đó! Ông thấy không! Hai đứa nó chỉ biết vui thôi mà.
Lượt hiểu rõ tất cả ý nghĩa trong lời nói của bà Đán.
Lượt chạy lên phòng riêng. Lượt ngã mình nằm dài trên giường, nó cần vài phút nghỉ ngơi để lấy lại tinh thần.
"Tôi sợ con nhỏ Ngọc Bích cho thằng Lượt biết..."
"Nếu thế thì nguy quá!" Ngọc Bích có thể cho nó biết chuyện gì mà bà Đán lại lo là "nguy quá"? Nhờ dữ kiện này, Lượt thấy tin tưởng người bạn gái mới quen của mình hơn. Nhất định Ngọc Bích sẽ giải đáp thành thực các thắc mắc của Lượt. Nhưng Lượt phải hỏi Ngọc Bích như thế nào?
Lượt lấy lại bình tĩnh. Phải ra biển gặp Ngọc Bích! Lượt phóng xuống nhà chạy như bay ra chỗ hẹn. Ngọc Bích đã biến mất, chỉ có sóng vỗ ào ào...
Chương V
Lượt đoán có lẽ vì Lượt ở nhà lâu quá, Ngọc Bích chờ không được phải ra về. Lượt bèn tìm hào một mình.
Tuy nhiên, Lượt chỉ quên hiện tại chốc lát mà thôi. Bí mật đang dằn vặt nó mấy ngày nay lại trở về với nó. Nó leo lên ngồi trên một tảng đá, hai tay ôm cằm, trán nhăn lại, nhìn ra biển cả mênh mông cho đến lúc trời sập tối.
Lượt mang hào tìm được về cho bà Đán. Bà Đán khen Lượt rối rít. Cả ông Đán nữa... Thật là lạ. Ông Đán lại cũng khen Lượt nữa. Trong suốt bữa ăn, ông đối với Lượt rất là thiện cảm. Thái độ của ông Đán làm Lượt lại càng thêm hoang mang. Ăn xong, khi vào phòng riêng, Lượt ngồi một mình tự hỏi không biết cuộc đối thoại Lượt tình cờ nghe được cách đây vài giờ có đúng hay không, hay đó chỉ là do sự tưởng tượng phóng đại của mình.
Nếu Lượt viết thư kể cho mẹ nghe chuyện này, không biết mẹ có tin Lượt không? Nghĩ đến mẹ, Lượt thấy ấm cả lòng.
Trời đã tối hẳn. Lượt tắt đền đi ngủ. Nếu như thường, nó đã ngủ ngon một mạch cho đến sáng. Nhưng có lẽ vì quá nhiều suy nghĩ về tình trạng hiện tại. Lượt trằn trọc mãi ngủ không được. Bao nhiêu câu hỏi: "tại sao?" "Thế nào?" cứ quấn quít rối bời trong đầu nó. Lượt thao thức mãi. Thình lình, giữa đêm tối yên lặng âm u, Lượt nghe tiếng động cơ cano nổ ngay bờ biển trước nhà. Lượt ngồi nhổm dậy chạy ra cửa sổ cố mở to mắt xem chuyện gì. Trời tối mịt. Dù hết sức cố gắng Lượt chả thấy gì cả. Một lát sau, Lượt nghe nhiều tiếng xì xào, trong đó có tiếng nói của ông Đán, rồi tiếng cửa mở và tiếng chân người... Có lẽ là bác Hoàng về chăng? Biết đâu bác sốt ruột vì có cháu ở đây nên mới về gặp giữa đêm khuya như thế này. Lượt đã tỉnh ngủ hẳn. Lượt đứng dậy mở cửa phòng tính đi xuống nhà. Nhưng... cánh cửa vẫn không nhúc nhích dù Lượt vặn nắm cửa mấy lần. Người ta đã khóa cửa phòng và nhốt Lượt trong đó. Tại sao vậy? Tại sao ông Đán lại nhốt Lượt không cho Lượt gặp bác Hoàng? Lượt bỗng cảm thấy tức dữ dội. Nó muốn hét to lên, hét thật to cho bác Hoàng biết nó đang bị nhốt trong này. Nhưng, Lượt đã cố gắng tự chủ được, Lượt trở vào nhìn qua cửa sổ. Dù cặp mắt cố gắng hết sức để xuyên thủng bóng đêm, Lượt vẫn không thấy gì hết. Lượt cố lắng tai nghe... tiếng người lao xao hòa với tiếng sóng biển tạo thành một âm thanh lạ lùng giữa hòn đảo bí mật này. Biết đâu không phải là bác Hoàng, mà là một người khác? Nhưng dù bác Hoàng hay một người khác, tại sao người ta lại nhốt Lượt trong phòng?
Lượt không dám đốt đèn vì sợ ánh sáng làm người ta biết Lượt còn thức. Lượt mò mẫn mở vali lấy ra chiếc đèn bấm Lượt mang theo từ Saigon.
Cầm cái đèn bấm, Lượt tiến ra phía cửa và chiếu ánh sáng vào ổ khóa.
Lượt quan sát thấy chìa khóa vẫn còn nằm trong ổ khóa ở phía ngoài. Có lẽ người ta đã quá vội nên quên cả lấy chìa khóa. Nếu Lượt tìm cách lấy được chìa khóa thì Lượt sẽ ra khỏi phòng dễ dàng và biết đâu nhờ đó Lượt sẽ khám phá được nhiều điều hay, Lượt suy nghĩ.
Lượt cho vòng tròn ánh sáng xuống dần phía cửa, cánh cửa cách mặt đất khoảng hai phân. Thấy vậy, Lượt bèn quyết định hành động.
Nó lấy một tờ giấy cạt tông đút phía dưới cửa. Nó đẩy tờ giấy đó ra ngoài chỉ chừa một chút xíu ở trong vừa đủ lấy tay kéo vào mà thôi.
Kế đó, nó lấy một cây bút chì đút vào ổ khóa tìm cách đẩy chỉ khóa rớt xuống. Nhưng dù cố gắng, Lượt vẫn không thành công, chiếc chìa khóa bên ngoài vẫn không nhúc nhích. Lượt chán nản, tính bỏ cuộc, Lượt ra phía cửa sổ ngồi thở dốc.
Một lát sau, cố gắng dồn hết mọi nghị lực, Lượt làm việc trở lại. Công việc này đúng là đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và khéo léo. Một tay chiếu đèn bấm, một tay sử dụng cây bút chì, Lượt nhẫn nại tìm cách đút chìa khóa vào khớp để đẩy nó rớt ra ngoài.
Vừa đến lúc Lượt chán nản tột độ thì chìa khóa từ từ được đẩy ra ngoài một cách hết sức tốt đẹp. Lượt đã thành công. Sự kiên nhẫn của Lượt đã được đền bù.
Lượt thận trọng đẩy chìa khóa ra ngoài. Chỉ chốc lát chiếc chìa khóa rớt xuống đất nàm trên tờ giấy cạt tông Lượt để lúc nãy.
Lượt kéo tờ giấy vào lấy chìa khóa.
Chỉ cần quay chìa khóa hai vòng, Lượt mở được cửa phòng ra ngoài. Tim Lượt đập thình thịch. Lượt đi nhè nhẹ ra ngoài.
Tối om và im lặng. Lượt đóng cửa phong lại và đặt chìa khóa và ổ khóa để mọi người khỏi nghi ngờ nó đã đi ra ngoài.
Lượt đi chân không về phía cầu thang và tiến từ từ xuống nhà. Lượt đi hết sức thận trọng. Chân chạm đất mà Lượt cũng không hay. Lượt đi ra phía cổng. Tất cả bây giờ đều im lặng hoàn toàn. Ông bà Đán dường như không có trong nhà. Nhờ bóng đêm Lượt lấy lại bình tĩnh đi mạnh dạn ra bờ biển. Chiếc cano lạ đang nằm ven bờ biển. Lượt mò mẫm đến gần. Khi tiến sát cano, Lượt đọc thấy được giòng chữ vẽ trên cano: Nguyễn Văn Hoàng. Đúng rồi! Bác Hoàng đã về nhà, nhưg bác Hoàng không chịu gặp cháu. Bác đã nhốc cháu trong phòng. Tại sao vậy? Tại sao? Tại sao? Lượt muố điên lên, nó chả hiểu gì cả.
Trong nhà hiện không có ai hết. Như thế bác Hoàng đã đi với ông bà Đán, nhưng đi đâu?
Chương VI
Lượt ngồi trên cát nhìn ra biển tối đen. Gió biển thổi lạnh buốt làm Lượt run lên cầm cập. Tuy nhiên, Lượt vẫn cố gắng ngồi chờ đợi.
Quả nhiên, chỉ độ nửa giờ sau, Lượt nghe tiếng cano trở về. Trong bóng đêm, chiếc cano hiện ra càng lúc càng to dần. Đúng là chiếc cano của ông Đán. Khi cano vừa cặp bến, Lượt phóng mình núp nhanh bên một tảng đá, nhưng bóng đêm đã cản trở Lượt rất nhiều, Lượt chả thấy rõ gì hết, Lượt chỉ thấy bóng ba người khiêng những thùng khá to lên bờ. Chốc lát có lẽ đã khiêng hết, ba người ấy lại lên cano rồi mở máy chạy ngay ra khơi. Lượt chạy nhanh lên một tảng đá cao nhứt nhìn theo. Dù chân chạm phải những hòn đá nhọn đau nhói, Lượt vẫn không để ý, nó cố gắng với bất cứ giá nào theo dõi cho được hướng đi của cano. Lượt mệt nhoài. Gió biển thổi lướt vào da mặt Lượt. Lượt ngồi bó gối theo dõi các chuyến đi về của cano. Lượt đếm đúng ba lần. Đến lần thứ ba, Lượt thấy cano không di chuyển nữa nên Lượt vội vàng chạy về nhà và vào ngay phòng ngủ. Nó khóa cửa phòng lại và đút chìa khóa ra ngoài nhờ kẻ hở phía dưới cửa.
Nó muốn làm như chìa khóa bị rớt xuống đất. Nó phải làm như thế gì không còn cách nào khác hơn.
Ngồi cạnh cửa sổ, Lượt cố gắng lắng nghe những tiếng động dưới nhà.
Tiếng ông Đán nổi rõ giữa đêm khuya:
- Ngày mai phải không?
- Phải, ngày mai!
Tiếng đáp lại của một người nổi lên the thé, đúng là giọng một người đàn ông nói giọng nữ.
Lượt nghe tiếng động cơ cano nổ dòn rồi nhỏ dần... nhỏ dần đến lúc mất hẳn trả lại sự im lặng cho đêm khuya.
Lượt leo lên giường, kéo chăn đắp và nhắm mắt lại làm như đã ngủ mê. Đúng như Lượt tiên đoán, chỉ vài phút sau, Lượt nghe nhiều tiếng chân bước nhè nhẹ lên lầu và dừng lại trước cửa phòng Lượt. Lượt nghe ông Đán càu nhàu vài tiếng khó hiểu, rồi tiếng động chìa khóa quay trong ổ khóa. Lượt run toàn thân nhưng cố gắng bình tĩnh. Nếu ông Đán nghi ngờ thì...
Lượt nhắm mắt, thở đều hòa như một người đang ngủ thật sự.
Lượt nghe ông Đán thì thầm:
- Nó ngủ rồi?
Giọng bà Đán nhẹ như ru:
- Thằng bé dễ thương quá mà sao ông cứ nghi ngờ nó?
Lượt nghe tiếng cửa phòng kép lại và tiếng chân bước ra khỏi phòng.
Thế là thoát! Lượt thở phào. Mưu kế của Lượt đã thành công.
Lượt duỗi hai tay hai chân và cố gắng tìm giấc ngủ. Lần này nó muốn ngủ thật sự. Giữa lúc nó đang chập chờn, một ý nghĩ bỗng loé sáng vào đầu nó như điện xẹt: trong mấy lần di chuyẻn, chiếc cano đều hướng về phía cái hang bí mật trên đảo, cái hang mà ông Đán nói xưa kia là sào huyệt của bọn cướp biển.
***
Sáng hôm sau, Lượt thức dậy rất trễ. Lượt vừa xuống nhà thì bà Đán gọi nó hết sức vồn vã:
- Cháu! Đánh răng xúc miệng đi cháu. Rồi ăn quà sáng, bác làm sẵn cho cháu đây.
Lượt thấy mến bà Đán. Nhiều lúc nó đã coi bà Đán như là một đồng minh đắc lực của nó trong việc khám phá bí mật này dù bà Đán đã đồng ý nhốt nó trong phòng và dường như có dấu diếm điều gì.
Lượt ăn bánh mì chấm cà phê sữa ngon lành. Bà Đán nhìn nó ăn với vẻ hết sức âu yếm. Chờ Lượt vừa ăn xong, bà Đán nói:
- Cháu! Có thư ở Saigon gởi ra nè! Có lẽ thư của má cháu...
Lượt mừng rỡ:
- Dạ, cám ơn bác!
Lượt cầm bức thư chạy ngay lên phòng riêng. Nó muốn đọc thư mẹ một mình và trả lời cho mẹ ngay.
Khi Lượt tính xé thư ra thì nhận thấy nhiều vết keo lạ dính trên bao thư. Nó quan sát kỹ, thấy dường như thư đã bị bóc rồi được dán lại.
Ai đã xem bức thư của Lượt? Ông Đán? Bà Đán? Hay má Lượt đã vì một lý do nào đó đã bóc thư ra rồi dán lại?
Lượt chờ nhận được bức thư thứ hai của mẹ rồi mới trả lời các câu hỏi đó. Nếu lần thứ hai thư vẫn bị bóc như thường, nhất định thủ phạm là ông bà Đán vì má nó không có lý nào lại làm như vậy một lần nữa.
Trong thư, mẹ dặn Lượt phải ráng ăn ở ngoan ngoãn cho bác vừa lòng. Lượt thấy thương mẹ quá. Mẹ lúc nào cũng lo lắng từng chút cho con. Lượt nhất định sẽ không cho mẹ biết những điều lo nghĩ của mình. Lượt vừa tính viết thư trả lời mẹ thì một hòn đá nhỏ bị ai liệng rớt vào phòng Lượt một cái bịch. Lượt thấy một mảnh giấy bao ngoài một hòn sỏi đang nằm ở chân giường.
Lượt cầm lên và mở mảnh giấy. Một giòng chữ dịu dàng hiện ra:
Bích không thể vào nhà được. Bích đợi anh ở chỗ hôm qua. Sẽ giải thích nhiều với anh.
Ngọc Bích.
Vì muốn biết tại sao hôm qua Ngọc Bích lại bỏ về nửa chừng, Lượt vội vàng chạy đến chỗ hẹn ngay.
Vừa đến chỗ hẹn, Lượt thấy Ngọc Bích đã đứng đó tự bao giờ.
- Anh có nhận được viên sỏi của Bích?
- Có! Vì thế tôi đến đây ngay!
Ngọc Bích thận trọng quan sát chung quanh rồi nói với Lượt:
- Hôm qua Bích phải thất hứa với anh bỏ về nửa chừng là vì...
Lượt nói:
- Bích làm tôi đi kiếm hào có một mình.
Ngọc Bích nghiêng đầu:
- Bích phải bỏ đi là vì trong lúc anh về nhà lấy dao, ông Đán đã đến đây. Ông ấy la Bích và nói nếu Bích ở đây chờ anh, ông ấy sẽ đập Bích vỡ sọ. Ông ấy không muốn anh quen với Bích.
"Phải! Ông Đán không muốn Lượt quen với Bích là đúng vì sợ Bích nói với Lượt điều bs mật mà Lượt cần biết. Nhưng Bích biết điều bí mật gì? Làm thế nào để Bích hiểu rõ thắc mắc của Lượt?"
- Ông Đán làm Bích hết hồn! Trong lúc Bích đang chờ anh thì ông Đán đứng sau lưng Bích từ bao giờ... Bích không hiểu ông ấy đến bằng ngã nào?
Lượt có vẻ sy nghĩ:
- Ông ấy chỉ có thể đến trong thời gian tôi đi lấy dao...
Lượt không muốn cho Bích biét Lượt phải vào phòng riêng nghỉ giây lát vì khủng hoảng tinh thần bởi những điều Lượt nghe lóm được.
Nhớ đêm qua, Lượt hỏi Bích:
- Bích thấy ông ấy theo hướng nào tới đây?
- Bích đã nói với anh là ông ấy đứng sẵn ở phía sau lưng Bích. Theo Bích, ông ấy đến đây bằng ngã khác...
"Đúng! Ông Đán phải đến đây theo ngã khác mà ngã khác đso phải là ngã tắt thì mới nhanh như thế được. Nhưng ngã tắt nào?"
Lượt lại quan sát chung quanh. Vừa thấy cái hang, Lượt hỏi Bích:
- Bích có nghĩ là ông ấy đến đây từ phía cái hang kia không?
Ngọc Bích gật đầu.
"Nếu ông Đán từ phía hang tới thì..." Lượt vừa thấy một tia sáng phát ra từ ngõ tối. Đêm qua Lượt thấy cano di chuyển về phía cửa hang mấy lần.
Lượt bỗng nhiên nói to:
- Tôi với Bích đến cửa hang xem thử coi.
Ngọc Bích gật đầu chấp thuận liền nhưng vẫn e ngại:
- Bích sợ ông Đán thấy.
Lượt cả quyết:
- Bích không sợ gì cả, có tôi!
- Nhưng cũng nên thận trọng...
Hai đứa trẻ leo các tảng đá đi lần đến cửa hang. Nơi đây khá cao, đứng từ đó có thể quan sát cả một vùng đảo và một vùng biển mênh mông. Lượt nghĩ ông Đán hôm qua phải dùng ngã tắt mới đến đuổi Bích nhanh chóng được. Ngã tắt đó nhất định có liên hệ với cái hang này. Bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu, Lượt hỏi Ngọc Bích:
- Bích dám thám hiểm hang sâu không?
Ngọc Bích trả lời ngay:
- Dám chớ! Bích đã tính thám hiểm lâu rồi nhưng ba cấm vì sợ đất lở và hơn nữa chưa có đồng chí.
Lượt cười:
- Bây giờ có rồi phải không?
Ngọc Bích cũng cười theo Lượt. Tiếng cười hai đứa trẻ vang lên giữa vùng đảo hoang vu.
Ngọc Bích nói:
- Đúng là mình thám hiểm trung tâm quả đất y như truyện của Jules Verne vậy.
Lượt mỉm cười:
- Mình sẽ không vào sâu đâu... để tránh nguy hiểm. Nhưng, nhưng như thế cũng thú lắm phải không Bích?
- Phải!.. nhưng phải có đèn bấm chứ anh vì trong đó tối lắm. Chiều nay mình vào hang nghe.
- Mấy giờ?
- Hai giờ! Chiều nay gặp nhau ở đây đúng hai giờ nghe.
- Dạ!
- Thôi bây giờ mình chia tay. Chiều nay gặp lại.
Hai đứa trẻ từ giã nhau...
"Nhưng như thế cũng thú lắm phải không Bích" Tuy nói thế nhưng Lượt lại nghĩ khác. Nó muốn tìm được cái chìa khóa mở cửa bí mật của bác Hoàng khi vào thám hiểm hang.
Chương VII
Lượt đến chỗ hẹn trước tiên. Trời trưa ngay thật đẹp, trong vắt Lượt ngồi trên một tảng đá đợi Ngọc Bích. Nhìn ra khơi, hút tầm mắt, Lượt thấy vài chiếc tàu đang di chuyển. Biển cả thật đẹp và thật hùng vĩ. Lượt ngồi độ mười phút thì Ngọc Bích đến. thấy Lượt, Ngọc Bích nói:
- Chắc anh đợi lâu lắm? Bích đến trễ.
Lượt mỉm cười:
- Không! Bích đâu có đến trễ! Tại tôi đến sớm. Bích vẫn giữ ý định thám hiểm hang sâu chứ?
- Bộ anh muốn nói Bích chưa chi muốn bỏ cuộc à?
Lượt cười:
- Không! Nào, mình đi! Tôi có đem theo đèn bấm đây.
Hai đứa trẻ mạnh dạn bước vào hang. Lượt và Ngọc Bích đi thận trọng từng bước một. Hang chỉ rộng lớn độ mười thước đầu mà thôi, sau mười thước đó, lòng hang có thắt lại như một đường hầm. Đất ẩm ướt. Không khí trong hang lạnh lẽo nghịch hẳn không khí oi bức bên ngoài, Lượt bỗng cảm thấy ớn lạnh. Nó nói với Ngọc Bích:
- Bích tính đi tới nữa không? Hay mình đi ra?
Ngọc Bích cương quyết:
- Đi ra sao được anh? Mình phải đi tới chớ mình chưa khám pahs được điều gì mà!
Hai đứa trẻ đi sâu vào hang. Tối om! Lượt phải chiếu đèn bấm mới thấy đường. Ánh sáng làm một đàn chuột chạy tung toé. Không khí càng lúc càng nặng nề khó thở.
Đang đi, Lượt ngừng lại. Nó thì thầm với Ngọc Bích:
- Có phải mình là người đầu tiên vào đây không, từ khi bọn cướp biển không còn hoạt động?
Ngọc Bích ngẩng đầu nhìn Lượt.
- Làm sao biết được hả anh?
Lượt và Ngọc Bích thận trọng tiến tới. Chúng đi dè dặt từng bước một. Độ vài phút sau, chúng thấy đường hầm tách ra làm đôi theo hình chữ Y. Ngọc Bích hỏi Lượt:
- Anh! Mình đi theo hướng nào?
Ngần ngại giây lát, Lượt quyết định theo hướng phải. Đường hầm phía phải có dốc xoai xoải tương đối dễ đi. Lượt và Ngọc Bích thấy lòng đường hầm dần dần lại mở rộng ra chứ không co thắt lại nữa. Nhiều mô đất hiện ra trước mặt hai đứa trẻ.
Thình lình, Ngọc Bích nói có vẻ ngạc nhiên:
- Hang này đâu có bỏ hoang? Anh xem kìa?
Lượt ngạc nhiên trước lời nói của Ngọc Bích:
- Điều nào chứng tỏ em nói hang này không bị bỏ hoang?
- Kìa!
Theo ngón tay chỉ của Ngọc Bích, Lượt cúi xuống đất lượm một tàn thuốc đang cháy dở.
Lượt nói:
- Đúng rồi! Hang này có người. Và hiện có người đang ở trong hang... người đó mới ở đây.
Sự phát giác hang có người không bị bỏ hoang làm Lượt và Ngọc Bích vững tâm hơn nhưng lại lo sợ hơn, vững tâm vì hang này có người không sợ các tai nạn bất trắc như thú dữ, lo sợ vì chưa biết người trong hang này là ai, lành hay dữ.
Ngọc Bích đưa ý kiến:
- Anh có nghi ông Đán vào đây không?
Không trả lời, Lượt hỏi lại Ngọc Bích:
- Mình tiếp tục đi hay trở lại?
Cả hai đều chấp thuận tiến tới. Chúng có vẻ thận trọng hơn trước. Đi được một chốc, cả hai khám phá được thêm một điều mới. Lần này do Lượt thấy trước. Những vết giầy mới tinh đang nổi rõ trên mặt đất ẩm ướt.
Hai đứa trẻ ngó nhau. Chúng do dự chưa biết phải hành động ra sao thì...
Lượt bỗng tắt đèn bấm, nắm tay người bạn gái kéo núp vào một mô đất nhô ra ở vách hang. Lượt thì thầm bên tai Ngọc Bích:
- Bích có nghe gì không?
Nhiều tiếng động ở phía cuối đường hầm nổi lên đều đều rót vào tai hai đứa trẻ. Những tiếng động càng làm hang tăng thêm vẻ âm u huyền bí.
Ngọc Bích xúc động, thở hào hển:
- Cái gì vậy anh?
Tiếng động càng lúc càng rõ hơn. Trong bóng tối âm u, một luồng ánh sáng chợt xuất hiện ở một ngõ quẹo đường hầm. Luồng ánh sáng này như đang lướt nhẹ nhàng trong không khí và tiến dần về phía Lượt và Ngọc Bích. Hai đứa trẻ núp mình vào mô đất không động đậy.
Ánh sáng và tiếng dộng kỳ dị làm Ngọc Bích run sợ. Cô bé phều phào:
- Ma! Có lẽ ma anh ơi!
Lượt trấn tĩnh Ngọc Bích:
- Bích đoán sai rồi! Ma không biết hút thuốc.. mà không biết đi giầy...
- Nhưng...
- Bích đừng nói nữa, họ tới rồi!
Lượt kéo Ngọc Bsch núp sát mình vào vách hang hơn nữa.
Một người đang đẩy một chiếc xe cút kít trên có một thùng gỗ có vẻ khá nặng. Một người cầm đèn bấm đi theo cạnh bên. Người đẩy xe là ông Đán. Người cầm đèn bấm đi theo là... Lượt lấy tay dụi mắt. Lượt làm sao quên được. Chính là người bí mật đã theo dỡi Lượt. Dù cố gắng nén xúc động, Lượt vẫn cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Khi hai người đi qua khỏi chỗ núp vài chục thước, Lượt kéo Ngọc Bích chạy vội theo. Ngọc Bích hỏi Lượt:
- Họ chở thùng gì vậy?
Lượt không trả lời nói với Ngọc Bích:
- Mình theo dõi họ, xem họ làm gì.
Hai đứa trẻ thận trọng từng bước một theo dõi ông Đán và người bí mật.
Thình lình Lượt thở ra:
- Ngừng lại Bích!
Ông Đán và người bí mật bỗng nhiên ngừng lại. Ông Đán giơ cao đèn bấm cho vòng ánh sáng chiếu trên cao và hai bên vách hầm. Lượt và Ngọc Bích chưa biết ông ta muốn làm gì thì...
Ông Đán nhanh nhẹn bấm nút kéo cửa sắt đóng cái rầm. Cửa sắt kín bít bùng ngăn cách hoàn toàn Lượt và Ngọc Bích với thế giới bên kia. Lúc vào hang Lượt không chú ý cửa sắt này. Có lẽ đây là một hệ thống buôn lậu đại qui mô có tổ chức hết sức khoa học, và có lẽ do bác Hoàng điều khiển? Trời ơi! Không lẽ bác Hoàng của Lượt lại đi buôn lậu?
Bản năng sinh tồn nổi dậy Lượt nhào tới đập cửa sắt và đồng thời kêu to vang dội. Cái cửa sắt khổng lồ không nhúc nhích. Tiếng kêu của Lượt chỉ bị dội lại chớ không vượt qua bên kia. Lượt cố tìm cách mở cửa nhưng mở không được.
Ngọc Bích hoảng hốt tột độ:
- Mình bị nhốt trong này rồi! Làm sao bây giờ hả anh?
Mặt cô bé xanh như tàu lá. Lượt nắm chặt tay Ngọc Bích. Nó cố gắng bình tĩnh:
- Họ không thể nào nghe mình kêu được!
Tuy nói thế, Lượt lại nghĩ khác:
"Nhưng như thế cũng may, vì nếu lỡ họ nghe được thì không biết số phận chúng sẽ ra sao? Chúng dám bị thủ tiêu lắm. Các tổ chức buôn lậu thường giết những người nào biết được bí mật của chúng". Lượt rùng mình khi nghĩ đến điều đó. Tiếng nói run run của Ngọc Bích lại vang dội bên tai;
- Làm sao bây giờ hả anh?
Lượt là người chủ trương cuộc thám hiểm này. Lượt phải chịu mọi hậu quả. Bao nhiêu trách nhiệm phải nhận lãnh hết. Làm sao bây giờ? Lượt mím môi suy nghĩ..
Ông Đán và người bí mật đi vào hang từ ngõ nào? Biết đâu không phải do ngõ Lượt và Ngọc Bích vào? Như thế, nếu ra ngõ cũ không được thì theo ngõ đó nhất định sẽ tìm được lối thoát.
Lượt quyết định quay trở lại. Hai đứa đi thật nhanh vì chúng tôi còn sợ sệt gì nữa, ngoài vấn đề tìm cho được lối ra. Thình lình một con chuột phóng vào chân Ngọc Bích làm cô bé la "oái" và suýt bị té xuống đất nếu Lượt không đỡ kịp. Ngọc Bích bây giờ có vẻ sợ rõ. Mặt cô bé xanh xám trong bóng tối.
Hai đứa trẻ dò dẫm đi. Thỉnh thoảng Ngọc Bích lại hỏi Lượt:
- Anh! Anh chắc mình tìm được lối ra không anh?
Hễ Ngọc Bích hỏi như thế, Lượt trả lời ngay một cách cương quyết là chắc chắn tìm ra lối thoát được, tuy trong thâm tâm, nó còn lo sợ hơn cả Ngọc Bích nữa.
Vòng tròn ánh sáng phát xuất từ chiếc đèn bấm trong tay Lượt nhún nhảy trên mặt đường hầm. Đường hầm càng lúc càng ẩm ướt làm nổi bật rõ các vết chân mà Lượt và Ngọc Bích vừa đi qua để lại.
Cả hai đứa đi được khoảng hai trăm thước cũng chả thấy tia sáng gì hy vọng cả. Đường hầm vẫn sâu hun hút và tối âm u. Nếu không nhờ chiếc đền bấm, Lượt và Ngọc Bích chả thấy gì hết. Ngọc Bích phều phào:
- Chắc mình đang đi dưới đáy biển? Không lẽ ông Đán từ dưới đáy biển đi lên?
Ngọc Bích vừa nói xong thì... Một tiéng ầm nổ vang. Đất dường như chuyển mình và rơi trên đầu hai đứa lộp bộp đồng thời nước từ đâu tràn vào...
Lượt hoảng hốt la to:
- Bích! Coi chừng...
Lượt vừa nói xong, thì một tiếng ầm khác dữ dội hơn lại nổi lên và những tảng đất khổng lồ rơi vào mình Lượt. Lượt ngã nhoài xuống đất.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)