...Hôm nay trời lại mưa to! Mưa rơi lã chã cả ngày lẫn đêm! Những hạt mưa tí tách rơi mà mình thấy buồn quá. Những ngày hè trôi qua mau và mình có thật nhiều thời gian chơi quậy! Nghĩ lại những tháng ngày đã qua ...chiêm nghiệm cuộc đời...mà vui buồn lẫn lộn!
Nhớ ngày nào vào mùa các cô chú công nhân nhổ lạc, mình chỉ mong trời mưa để đi mót lại. Trời càng mưa to càng tốt. Mưa to, những củ lạc bị sót lại trong các lớp đất nổi lên... mình và các bạn chỉ việc đi nhặt. Mưa thấm vào quần áo rét run. Những hạt lạc của mình và mẹ chắt chiu được phơi khô để vào các chai lọ ăn dần.
Mình nhớ cái lần, mẹ biểu mình đi lấy rau lợn và mình vui lém vì được đi cùng các bạn. Mùa lạc mà. Mình mải đi mót lạc rùi ngồi bóc ăn sống mà quên không lấy rau... đến khi các bạn và mình cuống cuồng đi lấy rau thì đạ muộn.... Hic! Cả đám lại rủ nhau đi vô soi bãi người ta trồng bí.... Hi hi hi! Khi ra về, đứa nào đứa đó lặc lè một rổ rau bê đến...vẹo xương sườn!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cả bọn tưởng các bác bảo vệ ra về rồi nên ung dung đi đường lớn chứ không đi chui men theo bờ sông như trước. Ai dè, các bác các chú bảo vệ đang ngồi trong chòi canh hút...thuốc lào. Họ thấy cả đám con nít chúng mình vừa đi vừa cười nói rôm rả.....rau thì lèo phèo mà đứa nào đứa đó bê lặc lè!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cả đám bị bắt đứng lại kiểm tra.... hihihiiiiiii trong rổ của đứa nào đứa nấy đều có một quả bí to bổ chảng! Thế là bị tịch thu cả bí lẫn liềm, sén! Đau khổ! Vậy mà không chừa!
Tuổi thơ ai cũng có những kỷ niệm khắc sâu khó phai. Ai cũng có những khoảng khắc vui buồn. Tuổi thơ của mình đến giờ ngẫm lại đầy tủi cực mà vẫn thấy tự hào. Vì mình đã được sống trong những tháng ngày đó để đủ hiểu thế nào là khổ, tủi, đói, rét. Mình thấy thoả mãn với những gì mình có. Mình đã cùng gia đình và các bạn mình làm đủ "nghề", "bôn ba" để tồn tại để giờ được sống với những thứ mà trước đây không thể nghĩ đến! Đất nước đổi mới, kinh tế phát triển và mình...lột xác!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Kỷ niệm sẽ luôn là kỷ niệm và ta không có gì phải dấu diếm khi bộc bạch cùng mọi người những kỷ niệm buồn vui đó. Vì không có nó đã không có ta ngày nay! Ta chẳng ngại ngần chi đúng không ta ơi!
Mà kể cũng lạ! Tuổi thơ vất vả mà ta lại thấy đó là những ngày tháng đẹp nhất của cuộc đời! Ta đã làm gì? Những gì đã đến với ta! Ta đã "trường kỳ kháng chiến" với những tháng năm bán và mua đủ thứ! Nào là cùng mẹ đi mua củ mì, khoai, cám, chè (người nam gọi là trà).... về bán lấy vài đồng lời. Trong những ngày hè, ta lại cùng các bạn mỗi đứa một cái hộp xốp long tong trên chiếc xe cà tàng đi bán từng que kem. Hồi đó, kem có 200 VND một que. Kem toàn là bột mì và đường hoá học. Ta đem kem đi bán còn bị bọn trẻ chăn trâu lừa ăn hết rùi... chạy lên đồi. Ta ngồi khóc hu hu! Các cô chú đi qua hỏi và... mỗi người cho ta vài đồng...bù lỗ! Ta cùng mấy đứa đi ra bãi ngô đang thu hoạch để "phục vụ" các cô chú công nhân... bằng cách đổi kem lấy ngô. Nghĩ cũng vui thiệt. Trời mùa hè nắng oi bức mà đứa nào đứa đó chỉ có cái nón mê lang thang khắp nơi!
Cuộc sống là vậy và còn nhiều kỷ niệm về "thương trường" nữa ta sẽ khó thể quên được. Giờ mỗi lần về quê, ta và các bạn lại ngồi kể những chuyện đã qua. Ta lại vui vẻ quây quần bên nhau và kể về ước mơ hoài bão của chúng ta... Mấy đứa thì cầu ra trường có công ăn việc làm ở quê cho gần nhà để chăm sóc ba mẹ! Mấy đứa thì ao ước đi làm công ty nước ngoài! Mấy đứa thì biểu học xong sẽ học tiếp... Đứa thì mong gặp được ông chồng sau này giàu có để con cái bớt khổ... đứa thì nói chẳng cần giàu chỉ cần chồng "ngoan" hoặc vợ "ngoan" là được...hihihiiii và thế là kiểu chi cũng xảy ra "đụng đô" quan điểm! Đứa thì bảo giàu mà... thì còn khổ hơn! Đứa thì bảo nghèo mãi rùi nên phải kiếm thằng... để đổi đời
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
! Đổi đời kiểu đó chắc...lại khổ thôi!.... Đứa thì bảo, chẳng cần gì cả, cốt có công ăn việc làm và gia đình "cơ bàn" là... ok! Nghi quá! Cơ bản là thế nào?
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
...