📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Thất Hứa !

0 trả lời, 478 lượt xem — Trang 1 / 1
                Thất hứa !
 
  Mà là thất hứa với má, mới rất chết chứ!
   Mới vừa hôm qua còn gọi điện về véo von với má: “Má, má ơi, má à, con sắp về, mai con về”. Ơi, cái giọng mình lúc đó, nghe như là vòi vĩnh má, ngọt, mềm... Má, ở đầu dây bên kia, lặng im vài giây, rồi: “Ừ, nhà hôm rày cũng hông có gì. Má mới đi tưới cây, nghe điện thoại, bỏ gàu ngoài vườn chay miết vô...”.

Má chạy miết vô và con biết, má vui biết chừng nào khi nghe được con và cái tin con về. Con biết, rồi má lại trở ra vườn, cầm cái gàu, vẫn tưới mấy cái cây cam đang khô trơ gốc trong mùa cháy nắng, nhưng, má lại sẽ bần thần nghĩ về con, nghĩ cho chuyến về của con, nghĩ là mai má sẽ chuẩn bị gì để dành cho con: có thể là mấy trái cam hiếm hoi còn lại mà má ở nhà đã tưng tiu, có thể là trái ổi, trái xoài...
Rồi, má lại nghĩ đến buổi chợ sáng mai, má sẽ mua cái gì để thiết đãi con một bữa cơm. Con biết, má sẽ quanh qua quẩn lại cái chợ nhỏ, quanh qua quẩn lại tới nỗi, những người quen mặt má ở chợ sẽ ngạc nhiên và hỏi: Hôm nay có con gái của bà (cô, dì, bác, chị, mợ, thím...) về hả?
Con biết tại sao những người quen hỏi má câu ấy, vì, thường bữa, má có một mình, má đến, mua vội vàng một ít thứ để má chỉ ăn qua ăn quít cho xong, thường thì má chỉ mua đồ chay. Sau khi nghe dứt câu hỏi ấy, má, sẽ cười và trả lời với giọng hiền queo thường trực: “Ừ, hôm nay nó về”.
Con biết, cái câu đơn giản vậy, nhưng ẩn chứa trong má hàng đống những rộn ràng, vui sướng tự hào. Tội má, những lần vê nhà thấy con xanh xao, thấy con gầy trơ mắt mũi, má nén nước mắt, dặn con bằng cái câu tình cảm nhất của má: “Ráng giữ sức khỏe dùm tui”.  Con biết, sau ấy, là má sẽ khóc một mình...
Vậy là con đã thất hứa. Làm cho niềm hy vọng của má sụp nhanh một cách bất ngờ.
Cái điều diễn ra trong đầu con lúc này là má, má chơ vơ cùng với nỗi hy vọng nhỏ nhoi vừa lụi tắt. Chơ vơ và cô độc trong ngôi nhà. Rồi má nhìn đâu cũng thấy buồn, sông ở trước mặt, cánh đồng phía sau lưng hay cả bóng chiều chìm lặng xuống ngôi nhà. Má ngồi khơi lửa một mình bên bếp mà mơ tiếng con cười rúc rích ấm cúng như lửa cháy đang reo...
Còn một chi tiết nhỏ, má sực nhớ mấy trái cam, trái xoài, trái ổi đã chỏng chơ nằm đâu đó trong cái rổ tre, bây giờ, không biết dùng chúng vào việc gì, khi niềm tin mà mà ký gửi sao mà chênh vênh đến vậy.
Con biết, con gọi điện lần thứ hai, hẹn với má một ngày nào đó khác. Má sẽ lại ừ, và mọi thứ lại diễn ra như là má vậy.
Vậy là con đã thất hứa.
Sực nghĩ, má chưa từng nói: “Thiệt hông con!?” sau mỗi lần con hứa, cái câu này. Nhưng con hiểu, cả đời má cũng sẽ không dùng nó cho con, bởi với má, đâu có cần phải xác tín niềm tin cho điều đó khi con là con của má, má là má của con. Bao lâu, má vẫn đợi con, với y nguyên là má, vững và ấm trong căn nhà của má con mình.



Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0