<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-24 03:03:32Viet duong nhan>
Mộng Lứa Đôi
Mắt biếc, đưa tình mộng lứa đôi
Ngàn sao lấp lánh mỉm môi cười
Trăng khuya chiếu rọi lòng chung một
Bốn bể buông trôi phó mặc đời...
Giấc Mộng
Giấc mộng đêm qua đẹp tựa bài thơ
Nhưng ngày dựng lên làm cho tan vỡ
Chợt tỉnh rồi ôm thương nhớ bơ vơ
Lòng nuối tiếc, muốn đêm dài muôn thuở.
Nhờ Gió
Nhờ gió làm ơn gặp một người
Nói rằng, ta đợi mỏi mòn hơi
Hãy về cho kịp, không ta chết !
Xin nhắn dùm ta, nhé gió ơi !
Ngập Ngừng
Chờ bóng hình ai dưới chiều tà
Hoàng hôn buông ngả tít trời xa
Sao còn thờ thẩn chân chưa bước,
Trở lại đường xưa... thăm bướm hoa ?
Paris, 6/1996
Mắt biếc, đưa tình mộng lứa đôi
Ngàn sao lấp lánh mỉm môi cười
Trăng khuya chiếu rọi lòng chung một
Bốn bể buông trôi phó mặc đời...
Giấc Mộng
Giấc mộng đêm qua đẹp tựa bài thơ
Nhưng ngày dựng lên làm cho tan vỡ
Chợt tỉnh rồi ôm thương nhớ bơ vơ
Lòng nuối tiếc, muốn đêm dài muôn thuở.
Nhờ Gió
Nhờ gió làm ơn gặp một người
Nói rằng, ta đợi mỏi mòn hơi
Hãy về cho kịp, không ta chết !
Xin nhắn dùm ta, nhé gió ơi !
Ngập Ngừng
Chờ bóng hình ai dưới chiều tà
Hoàng hôn buông ngả tít trời xa
Sao còn thờ thẩn chân chưa bước,
Trở lại đường xưa... thăm bướm hoa ?
Paris, 6/1996
