Ảo Mộng
Tưởng đã hết rồi ảo mộng đời tôi
Qua cơn mê, chỉ thế ấy mà thôi
Ôi, trách ai, khi lạc vào bóng tối
Mà trăng sao cũng lặn trốn đâu rồi ?
Phũ Phàng
Ai đã cho ta giấc mộng vàng ?
Để rồi tỉnh thức lệ dầm chan
Nửa đêm trở giấc ôm buồn chán
Vì đâu gặp mãi chuyện phũ phàng ?!
Cho Vơi Lòng
Bình minh ló dạng phía trời Đông
Xa xa đang ửng đám mây hồng
Ta còn ngồi viết mấy dòng nữa
Cho vơi bớt đi những nỗi lòng.
Paris 6/1998
Tưởng đã hết rồi ảo mộng đời tôi
Qua cơn mê, chỉ thế ấy mà thôi
Ôi, trách ai, khi lạc vào bóng tối
Mà trăng sao cũng lặn trốn đâu rồi ?
Phũ Phàng
Ai đã cho ta giấc mộng vàng ?
Để rồi tỉnh thức lệ dầm chan
Nửa đêm trở giấc ôm buồn chán
Vì đâu gặp mãi chuyện phũ phàng ?!
Cho Vơi Lòng
Bình minh ló dạng phía trời Đông
Xa xa đang ửng đám mây hồng
Ta còn ngồi viết mấy dòng nữa
Cho vơi bớt đi những nỗi lòng.
Paris 6/1998

