📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

[Truyện ngắn] CHO MÌNH XIN LỖI

0 trả lời, 2.296 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-13 23:03:20Thanh Vân>
CHO MÌNH XIN LỖI

Reng… Reng… Reng…!

_ Alô, Thủy Tiên đây ạ!

_ Là cậu đó hả Tiên?

_ Tớ nè, có gì hông?

_ Cậu đó, đừng có gửi thư nữa. Ngày nào cũng gửi một lá làm sao tớ chịu nổi?

_ Hì hì, bình tĩnh nào, làm gì hét lên như thế? Tớ viết thư vì tớ… nhớ cậu mà.

_ Nhớ thì gọi điện thoại hoặc đến nhà mà nói, chứ mắc gì viết thư?

_ Thì làm vậy nó mới… lãng mạn. Với lại tớ cũng chẳng có gì làm nên viết cho đỡ chán.

_ Tớ không rảnh mà ngồi đọc đâu. Cậu không học bài hay sao mà rảnh quá vậy? Mà thôi, cúp máy đây! Hừ!

Hôm sau…

_ Hi! Lâu quá không gặp!

_ Trời ơi, lại gì nữa đây? Đến đây làm gì?

_ Thì… đứng đợi cậu chứ gì nữa. Hì hì!

Hôm sau nữa, hôm sau sau nữa…

_ Nè, rốt cuộc là cậu muốn gì đây hả?

_ Thì… mình nhớ cậu nên… mới…

_ Nên mới đến đây chứ gì? Biết mà! Hết viết thư đến chuyện này. Thiệt là… Bộ cậu không đi học hay sao mà đến đây?

_ Thì… cũng có. Thôi chúng ta về đi.

Điệu bộ của nó khiến nhỏ baạn cảm thấy có chuyện gì đó với nó. Trong ánh dương tà, nhỏ chợt thấy một nỗi buồn hiện lên trong mắt nó. Nhỏ định hỏi nhưng…

_ Tới nhà cậu rồi đó! Tớ về nhé!

Tối đó, nhỏ nghĩ và… quyết định:

_ Được rồi, mình sẽ làm.

Sáng hôm sau…

_ Chào bạn, trường bạn có ai tên Lâm Thủy Tiên không?

_ Thủy Tiên à? Bạn ấy nghỉ học cả tháng nay rồi.

“Thế là rõ, nó đang giấu mình”, nhỏ nghĩ.

Chiều hôm đó…

_ Hế lô Thiên Kim! Ủa có chuyện gì vậy?

_ Cậu… đang giấu tớ cái gì?

_ Ừm, có gì đâu?

_ Cậu… đã nghỉ học cả mấy tháng nay đúng không?

_ …

_ Cậu là đồ tồi! Cậu đã quên rằng mình đã hứa là sẽ cùng học với nhau đến đại học mà? Đúng không?

_ Tớ… xin… xin lỗi.

_ Hừ, tớ không cần biết chuyện gì đã xảy ra với cậu. Nhưng chính cậu đã lập ra lời hứa đó và cũng chính cậu là người xóa bỏ
nó. Cậu là đồ tồi! Tớ với cậu chấm dứt ở đây.

_ Khoan đã, cho tớ…

_ Không có xin lỗi gì nữa! Tớ với cậu chấm hết rồi.

Nhỏ giận dữ đóng sần cửa trong lúc nó vừa chạy vừa khóc trong cơn đau kinh khủng: nó bị ung thư.

Chợt…

Rầm!

_ Trời ơi! Tiên! Con sao vậy?

Ò… e… ò… e… ò… e…

_ Xin lỗi anh chị, chúng tôi đã cố gắng hết sức.

_ Trời ơi! Tiên! Con tôi!

Còn nhỏ, đột nhiên nhỏ cảm thấy có điều gì đó khó chịu và nghĩ rằng mình phải đến gặp nó thôi.

_ Không, không được. Mình đang giận nó.

Hôm sau…

_ Lạ thật, nhỏ không đến. Chắc nó đang giận mình. Thôi kệ, thế cũng khỏe – Nó nhủ thầm.

Và cũng từ đó, ngày nào nó cũng nhận được một lá thư không rõ người gửi. Nhưng chỉ cần đọc nội dung là nó cũng đủ biết ai gửi rồi.

Những lá thư đều kể về những kỉ niệm lúc hai đứa gặp nhau, những chuyện lặt vặt mà hai đứa từng trải qua. Nói cách khác, chúng như một cuốn nhật kí ghi lại những giây phút khi hai người còn là bạn. Và từ lúc nà, nhỏ cảm thấy hạnh phúc khi đọc những lá thư ấy. Lá thư cuối cùng là lá thư thật ngắn gọn, không phải để kể kỉ niệm mà là để xin lỗi.

Chắc cậu đã biết ai gửi những lá thư này đúng không? Xin lỗi nếu chúng làm phiền cậu. Xin lỗi về những chuyện làm cậu bực bội. Xin lỗi về những chuyện mình đã giấu. Chúng mình sẽ là bạn thân mãi mãi nhé.

Thủy Tiên


Một cảm xúc lạ lùng dâng trào, thôi thúc nhỏ phải đến gặp nó ngay. Nhưng…

_ Xin lỗi nhưng… Thủy Tiên… đã… mất cách đây hai tháng rồi.

_ Sao cơ ạ? Bác đừng đùa ạ! Bạn ấy vẫn liên tục gửi thư cho cháu suốt hai tháng mà!

_ À, đó là nó nhờ bác gửi. Hôm đó, không biết nó đi đâu về mà khóc nức nở và ngất xỉu trước thềm nhà. Gia đình đưa cấp cứu
nhưng không qua khỏi đêm đó. Trước khi mất, nó nhờ bác gửi số thư mà nó đã viết khi biết mình bị ung thư…

_ Cái gì ạ? Bạn ấy bị… ung thư?

_ Phải, cả mấy năm nay rồi. Cách đây ba tháng, nó phải nghỉ học vì bệnh trở nặng. Nó nói là nó thật may mắn vì có con là bạn. Còn bé nhút nhát, không biết cách bộc lộ tình cảm nên chỉ biết thể hiện như thế với người bạn thân nhất của nó vậy thôi.

Thật sự nó coi cháu là một người đặc biệt nhất trong số những người bạn mà nó chơi.

Nhỏ ra về, đầu óc trống rỗng. Nó đi mà như lết. Nó cố gắng cười nhưng lại như đang khóc. Ánh mặt trời soi bóng nho cô đơn
bước đi. Nhỏ cảm thấy một cảm xúc lạ lùng khẽ dâng trong lòng. Văng vẳng đâu đây tiếng hát…

Bạn thân chúng ta… sớt chia buồn vui cùng có nhau… Ngày nào thơ bé cùng vui cùng những lúc giận hờn… vui biết bao… Bạn thân ơi, dù cuộc đời mai sau có đổi thay, xin nhớ rằng, ở mọi nơi bạn luôn có tôi cùng sớt chia…

Cánh Đồng Gió

Đã mang vào thư viện

Cảm ơn Cánh Đồng Gió nhiều nhé

Chúc vui
Cánh đồng gió
Đăng nhập để trả lời
0