<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-21 19:05:25LanTím>
Nàng- Ai cũng bảo nàng là người hạnh phúc nhất, một người chồng tài giỏi, yêu nàng và chỉ yêu một mình nàng mà thôi. Nàng cũng yên phận làm một người vợ thủy chung. Sau ngày cưới nàng bỏ hết mọi công việc xã hội để về chăm sóc cái tổ ấm ấy . Chàng bao bọc nàng bằng một cuộc sống vật chất đủ đầy, yêu thương trong lòng là đủ. Chàng bận trăm công nghìn việc. Nàng cần mẫn với vai trò vợ đảm. Thế rồi , ngày tháng qua đi, cơn lốc của cuộc sống thị trường cứ đẩy chàng của nàng đi đâu xa mãi , xa mãi....Giữa họ hầu như không còn thời gian chung để trò chuyện , để yêu thương, để mà giận hờn ..... Bên những vật chất cứ ngày ngày chất cao như núi trong ngôi nhà dường như chỉ có một mình nàng mà thôi. Sợi dây duy nhất để nàng có thể cảm nhận về sự hiện diện của chàng trong căn nhà '' trống trải '' là những bộ quần áo chàng để lại từng ngày sau những bữa tiệc nơi công sở . Nàng cảm qua đôi tay nhỏ bé và đơn độc khi giặt quần áo cho chàng . Thế rồi một ngày , chàng trở về nhà với một gói quà rất lớn cùng với lời tuyên bố lý do: '' nhân dịp ngày sinh nhật của nàng''
Nàng vô cùng hạnh phúc, có lẽ từ lâu lắm rồi nàng mới lại nhận được một niềm vui bất ngờ và ngọt ngào như thế , chính bản thân nàng cũng không còn nhớ đến ngày sinh của mình nữa nhưng chàng vẫn nhớ . Vậy là Nàng vẫn còn ở trong trái tim của chàng ! Nàng cảm động vô cùng.
Đôi mắt ngập tràn niềm hạnh phúc, nàng nhẹ nhàng mở từng dây nút gói quà to chất ngất với sự hồi hộp tưởng như đến ngạt thở, .......nhưng..... tất cả trời đất như sụp dưới chân nàng , món quà đó là một cái.......máy giặt ( !? )
(Truyện này tôi đọc đã lâu lắm rồi nên ko nhớ tác giả. Tôi nhớ lại và gõ lên đây, hình như là câu truyện ở trong tập 'truyện ngắn chọn lọc'' thì phải )