📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN 1

0 trả lời, 1.872 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-24 13:13:33heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN

Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long

Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.



Hồi thứ nhất
Lừa con gái nhà lành, Kiệt vương háo sắc
Giận dì ghẻ hám tiền, công tử đua xe

    Nhà Hạ giữ ngôi thiên tử 18 đời rồi mất. Hạ Kiệt hoang dâm tàn bạo, lẽ ra bị đày xuống chín tầng địa ngục nhưng vì là thiên tử nên được đưa về thiên đình xử tội lăng trì. Muội Hỷ mắc tội làm tha hóa Kiệt vương, lẽ ra cũng phải bị ngũ mã phanh thây, nhưng Diêm Vương thương phận liễu yếu đào tơ cho đầu thai thành cây ba tiêu mọc giữa vùng đất Dinh Thị. Vùng này thuộc lãnh địa vương quốc Đại Trí cách xa kinh đô Lạc Dương hàng vạn dặm.
    700 năm sau, trò chơi con tạo lại tiếp tục. Số là thân xác Kiệt vương bị băm ra từng mảnh cho chó ăn, nhưng không may một mảnh vưu vật của Kiệt vương rơi xuống trần gian, đúng vùng Dinh Thị rồi đầu thai thành một đứa bé mặt dày môi thâm. Trong lúc nhà Chu suy yếu, chiến tranh chư hầu diễn ra liên miên, Hạ Kiệt được vua cha là Hạ Vũ bí mật đưa đến đất nước Thiên Đường để học tâm kinh. Hạ Kiệt học dốt nhưng ma mãnh, bằng cấp gì cũng có. Toán số, văn chương, Hạ Kiệt ăn nói leo ngheo, nhưng đạo đức, lí tưởng thì leo lẻo. Hạ Kiệt thích sống trung thực, không cần đạo đức giả: thấy gái thích, thấy tiền ham, còn trung thành chỉ là con chó. Hạ Kiệt ghét chó, nhưng lại thích kẻ trung thành với mình.
    Sau này Hạ Kiệt về lại nước Đại Trí, lập ra vương quốc riêng khuấy động cả một vùng. Sách Sử kí và Đông Chu liệt quốc vô tình đã bỏ qua việc này.
    Ngày Hạ Kiệt về lại Đại Trí, mây đen ùn ùn ùn kéo đến bao phủ cả một vùng trời. Trong lúc trời đất nhá nhem, Hạ Kiệt trật quần đái vào gốc chuối, cây chuối đột nhiên đâm hoa. Cây chuối hóa thành con yêu nữ, sau này đầu thai thành nàng Muội Hỷ và trở thành một ca kĩ nức tiếng cả vùng Dinh Thị.
    Cơ nghiệp của Hạ Kiệt bắt đầu chỉ là chức phụ khoa quan rồi được phong tước hầu, ngày đêm trông coi việc học hành của các mĩ nữ trong cung. Trong cung có nàng Dương thị, nhan sắc tuyệt trần làm cho Kiệt hầu ngày đêm mất ăn mất ngủ. Kiệt hầu bao lần tán tỉnh, nhưng Dương thị lại rất kiêu kì, cố tìm mọi cách lảng tránh. Kiệt hầu tức giận nhưng chẳng dám làm gì.
    Đến năm cung đình tổ chức cuộc thi sát hạch trình độ cho đám mĩ nhân để tuyển vào hầu hạ vua, Kiệt hầu được cử làm phó chủ khảo. Kiệt hầu nhìn đám mĩ nhân với nụ cười đểu rồi bí mật đến nhà quan chánh chủ khảo họ Phan giãi bày sự trung thực của mình:
    - Này, ngài hãy giúp ta chiếm đoạt được nàng!
    Nghe Kiệt hầu mưu toan dùng thủ đoạn cướp lấy Dương thị, quan chánh chủ khảo họ Phan giật mình thon thót. Tội tày đình, nhưng vì biết Hạ Kiệt là người ma mãnh, nhỡ sau này nghỉ hưu hết thời lại bị một phen trù dập, họ Phan đành phải miễn cưỡng gật đầu. Điếm thi chưa công bố nhưng Dương thị phải nhận tin sét đánh: nàng đã thi trượt. Mặt ủ mày chau, lệ tuôn như suối, nàng đau đớn nghĩ về thân phận của mình. Phải về quê sống trong cảnh nghèo hèn, còn mặt mũi nào nhìn cha…
    Dương thị đứng một mình bên giếng nước, chợt lóe lên ý nghĩ quyên sinh.
    - Này, nàng chớ có liều mình. Tấm thân vàng ngọc của nàng còn có bàn tay chăm chút của ta. Có ta đây việc gì chẳng xong!
    Kiệt hầu suồng sã ôm lấy nàng, tay sờ mó lung tung rồi cất giọng leo ngheo bày tỏ ái tình:
    - Nàng lấy ta đi, một ngón tay ta trỏ vào bài thi, bài của nàng có sai cũng sẽ trở thành chẳng có gì sai cả. Ta yêu nàng. Nàng đừng từ chối…
    Nàng gỡ tay Kiệt hầu ra khỏi người mình, vừa van xin vừa đe dọa:
    - Ngài hãy buông ra và hãy mặc kệ cho phận nữ nhi hèn mọn này. Nhỡ người ta biết được, ngài còn mặt mũi nào đứng trong trời đất...
    Kiệt hầu cười xòa:
    - Ta không sợ ai hết. Lão Phan chủ khảo ta mua rồi. Còn danh dự ư? Lũ thí sinh có đứa viết thư nặc danh đòi nhổ cả đống nước bọt vào mặt ta mà vẫn chẳng xi nhê gì. Ta cần có nàng. Nếu lũ quan hình pháp biết được ta tìm cách phi tang.    Miễn nàng lấy ta việc gì cũng xong.
    Nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng nàng đồng tình.
    Kiệt hầu nhờ họa quan vẽ hình Dương thị xấu xí dâng vua rồi xin vua cho cưới nàng. Đám cưới của Kiệt hầu và Dương thị diễn ra đúng vào ngày niêm yết điểm thi của thí sinh. Dương thị được giữ lại trong cung và phong chức thư kí hàn lâm viện. Ngày ngày Dương thị thu xếp hồ sơ sổ sách. Chợt một ngày kia, Dương thị phát hiện trong đống hồ sơ cũ bài thi của mình, bèn đem nhờ một quan đại phu nổi tiếng trong triều xem hộ. Bài của nàng làm chẳng có gì sai cả và Kiệt hầu chẳng có sửa chữa chữ nào. Biết mình bị lừa, Dương thị uất ức định bỏ đi, nhưng ngặt nỗi cái bầu trong bụng. Cái thằng cha này đúng là đái vào đâu có cây đâm hoa đó. Chờ sinh xong đứa con, Dương thị dứt khoát bỏ đi.
    Kiệt hầu buồn khóc ba ngày ba đêm. Nhưng may mà năm ấy được phong chánh chủ khảo, lấy của đút lót biếu vua hàng vạn lạng, Kiệt hầu vui mừng được nhảy tót lên tước công quyền chức ngang hàng vua. Kiệt công ngẫm nghĩ trong cái rủi có cái may. Chúa công là người nhu nhược, chỉ biết làm thơ tặng hoa hậu: Tám em như tám bông hoa, tám em hoa hậu triều ta thi tài…, còn tài chính, xây dựng dốt như… bò. Kiệt công từ đó thao túng hết việc triều chính, công tư ngài xáo xào lẫn lộn. Đi công cán ngài thanh toán cho cả đoàn, lấy tiền một lần rồi tách ra thanh toán riêng lần nữa, ăn ở dăm ngày ngài kê lên nửa tháng, đố đứa nào biết.
    Năm ấy mưa nhiều, cung đình chật chội ẩm ướt, Kiệt công đệ trình lên chúa công kế hoạch nâng cấp cung điện, nhà học trung tâm và sân vận động. Chúa công đồng tình phê chuẩn và giao cho Kiệt công làm chủ thi công. Công trình hàng tỉ đồng nhưng Kiệt công hà tất phải tổ chức đấu thầu. Thằng nào chơi đẹp chiết khấu 40 đến 50 phần trăm lãi suất, Kiệt công chọn làm đối tác thi công. Công trình bị rút ruột hơn một nửa nhưng không ai hay biết hoặc biết mà không dám nói. Lão thi công là kẻ có tiền nhưng không giữ lời hứa, thấy Kiệt công bòn rút mãi, sợ bị lộ nên chi dè dặt cho Kiệt công. Kiệt công bèn đánh bài mượn đểu:
    - Này lão thi công, ta cần bốn triệu cho người bà con mượn mua nhà, ngươi cho ta mượn chứ hả?
Lão thi công ngậm ngùi rút vốn đưa cho. Ít hôm sau Kiệt công lại hỏi mượn bốn triệu nữa. Lão thi công lại phải cắn răng ngậm miệng mà đưa cho ngài. Vài tháng sau, Kiệt công lại gặp lão thi công:
    - Này, lẽ ra ta đã trả tiền cho nhà ngươi, nhưng ngặt nỗi ta đang cần mua một ngôi nhà ngoài phố, ngươi cho ta mượn thêm ba lạng vàng nữa, ít hôm sau ta trả luôn thể.
Nghi ngờ sự tráo trở của Kiệt công, lão thi công đề nghị viết giấy nợ làm bằng. Kiệt công mắng thẳng vào mặt: ta không đổi chức thái phó của ta để lấy mấy đồng xu rách ấy đâu!
    Thế là ba lạng vàng lại chui vào túi Kiệt công. Đáo hạn, lão thi công không thấy Kiệt công đem trả, bèn viết đơn khởi kiện. Chứng cứ rành rành. Quan hình pháp đệ thư đề nghị chúa công xử trảm. Bức thư được trao lại cho Kiệt công. Kiệt công sợ quá đái ra quần, nhưng lại tìm cách chống chế:
    - Tâu chúa công, thần bị mắc oan. Bao nhiêu tiền bạc thần đều đưa vào ngân khố để chi tiêu cho chúa công và hoàng tộc cả.
    Nói đoạn, Kiệt công giúi cả túi tiền lớn vào tay chúa công. Chúa công lập tức hạ lệnh bắt giam quan hình pháp, sau đó cắt lương và đày ra làm bảo vệ cho bên thi công. Lão thi công bị đuổi ra khỏi cung và thay lão thầu thi công khác.
    Chúa công ngày một suy nhược, Kiệt công làm cuộc đảo chính nắm lấy vương quyền và ngày ngày ung dung hưởng lạc. Một hôm tình cờ đi qua vườn chuối, nơi ngày xưa ngài giáng trần, vừa trật quần ra đái, bỗng thấy một cô gái múp míp từ trong bụi chuối đi ra. Nước đái suýt nữa bắn vào người nàng. Nàng tươi cười nhìn Kiệt công lúng túng kéo quần. Máu dâm nổi lên, Kiệt công hết ngượng ngùng ôm lấy nàng, miệng nói leo ngheo, tay quờ quạng. Người đó chính là Muội Hỷ, chờ đợi Kiệt công đã mười mấy năm rồi, một lần ăn chơi sa đọa đã có con với một người nào đó không biết.
    - Này chàng có dám lấy thiếp làm vợ không?
    Kiệt công vẫn giọng leo ngheo:
    - Việc gì ta chẳng dám. Lấy một nàng chứ lấy mười nàng ta cũng chẳng sá gì. Nàng làm gì với ai, ở đâu mặc kệ, miễn sao nàng là của ta.
    Thấy Kiệt công sòng phẳng, Muội Hỷ bằng lòng về ở với Kiệt công. Về đến nhà thấy công tử Bách, con của Dương thị ngồi trên chiếc xe máy đời mới mới toanh, Muội Hỷ nổi cơn ghen bóng gió:
    - Sao chàng không trả nó cho mẹ nó đi. Trông nó ngồi trên chiếc xe ấy, thiếp ngứa mắt lắm!
    Công tử nghe câu nói ấy mà tím ruột bầm gan, nổ máy chạy đùng đùng ra phố. Chiếc xe đâm vào trụ điện, công tử vỡ sọ chết tươi. Đám tang kéo dài mười hai ngày đêm với kèn trống linh đình. Bọn quan lại trong triều đua nhau đi điếu. Di quan xong, Muội Hỷ ngồi cả ngày đếm tiền. Nàng cười ằng ặc:  
    - Chúa công gặp vận may rồi đấy. Chỉ một câu nói của thiếp mà tiền vô như nước.
    Đang buồn đau, suýt nữa Kiệt công tát cho Muội Hỷ bạt tai, nhưng cố dằn lòng:
    - Nàng thật bất nhẫn. Tiền bạc có đổi được con ta chăng?
Đang hưng phấn, công hậu sẵn chân đá vào dái Kiệt công:
    - Đồ đái vào đâu, cây nở hoa đấy. Chẳng lẽ Muội Hỷ ta chẳng sinh cho chúa công được mống nào ư?
    Ngày mở cửa mả cho công tử cũng là ngày Kiệt công nhận lệnh thiên tử nhà Chu đăng quang bố cáo thiên hạ. Sau đó tiếm hiệu xưng vương khuynh đảo một vùng.
    Kiệt vương lên ngôi bèn đổi tên nước là Đại Hèn, xóa bỏ toàn bộ pháp lệnh nhà Chu để dễ bề thống trị. Muội Hỷ chính thức được phong làm vương hậu. Cả ba họ nhà Muội Hỷ tiến cung. Năm ấy biển động dữ dội, sóng thần cất cao đến mái nhà. Có cặp giao long đầu to như quả núi, miệng đen ngòm thò đầu vào cung điện suýt nữa nuốt chửng cả hoàng cung.
    Chưa biết rồi vương triều Đại Hèn sẽ ra sao, hồi sau phân giải.


Đón đọc hồi thứ hai:
Diệt cẩu tặc, Hỷ hậu tham dự triều chính
Khôi phục uy danh, Kinh công dùng kế mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0