<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-24 13:21:21heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN
Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Hồi thứ hai
Diệt cẩu tặc, Hỷ hậu tham dự triều chính
Khôi phục uy danh, Kinh công dùng kế mỹ nhân
Diệt cẩu tặc, Hỷ hậu tham dự triều chính
Khôi phục uy danh, Kinh công dùng kế mỹ nhân
Vương quốc Đại Hèn năm thứ nhất có quan đại thần tên tự Tắc Kinh, hậu duệ mấy đời của Hống Thiên Khuyển, bề tôi của Nhị Lang Thần. Ảo tưởng xuất thân từ cõi thiên thần, Tắc Kinh kiêu ngạo coi Kiệt Vương chẳng ra gì. Tắc Kinh ra vào triều nghênh ngang, vừa nói vừa phun nước bọt chửi đám quần thần đại trí mà hèn. Kiệt vương bao lần ngứa mắt nhưng vì hắn có công phò thiên tử nên chưa dám giết. Kiệt vương muốn bịt cái mồm thối của hắn và tìm cách cho hắn phải thân bại danh liệt!
Hai mươi mấy năm trước, Tắc Kinh đã từng mắc tội tày đình bị thiên triều trị tội, nhưng rồi gặp khi biến loạn đã phò thiên tử dời sang Đông đô, nên đã được tha và tội trạng của hắn cho đến nay vẫn hoàn toàn bị ém nhẹm. Năm ấy, Tắc Kinh vào tuổi ba mươi, tìm cách lo lót cho Thái công công, giả vờ cắt hòn dái heo đeo lủng lẳng máu me đầy quần để tiến thân vào cung. Kinh công hầu hạ thiên tử được một năm thì bị phát hiện. Bị tra khảo, hắn mới khai là đã một vợ hai con, cha vợ hắn lại mang nợ máu với thiên triều. Kinh công bị hạ ngục chờ ngày xử trảm, nhưng lại nhờ lo lót giỏi nên được tha chết và sung quân ra ải bắc. Trước khi lên đường, Tắc Kinh khóa trái cửa bóp cổ vợ cho đến chết. May nhờ người hàng xóm trèo lên mái dỡ ngói xông vào cứu vợ hắn sống. Nơi biên ải, Tắc Kinh lập chiến công đốt cháy cả vạn dân thường rợ Khương Nhung nên được phong làm đại tướng. Năm thứ hai đời Tuyên vương, triều đình có biến, Tắc Kinh đem quân về cứu thiên tử, được thiên tử ban ân hậu hĩ, nhưng vì kẻ gian khó tin, bèn đẩy đến tận miền cực đông làm đại thần cho nước Đại Trí, nay gọi là nước Đại Hèn.
Nghe cái lai lịch bất hảo ấy, Kiệt vương cho người điều tra lại lai lịch của Tắc Kinh. Bằng chứng rành rành được đưa ra giữa triều thần, Tắc Kinh không thể chối tội. Kiệt Vương hạ lệnh lập hồ sơ đệ thư lên thiên triều xóa tên Tắc Kinh ra khỏi dòng quý tộc, giải lên Hàm Dương cho thiên triều trị tội. Giữa đường Tắc Kinh trốn thoát, chạy đến nước Tần cầu xin cứu giúp. Kiệt vương biết được lập tức cho người đưa thư đến nước Tần vạch mặt sự gian xảo của Tắc Kinh buộc vua Tần phải ra lệnh trục xuất. Nửa đêm Tắc Kinh lén lút thân vượt ngàn vạn dặm về nhà đánh vợ cho hả giận:
- Cũng vì mày mà tao bị thân bại danh liệt thế này!
Tắc phu nhân khóc lóc thảm thương xin phu quân tha mạng. Tắc Kinh thề phải giết Kiệt vương để trả thù, bèn chuẩn bị dao búa đột nhập vào cung hành sự. Tắc phu nhân nắm ống quần của Kinh công kéo lại mà khuyên: chàng đừng dại dột, nhất thời hãy lánh đi, tốt nhất là dùng kế giải hòa. Kinh công giận sôi ruột:
- Ta mà làm hòa với thằng mặt dày môi thâm ấy ư? Ta với hắn quyết tử chiến thề không cùng sống!
Con gái của Tắc Kinh là Ngọc Nữ thân vàng mình ngọc đến gần thỏ thẻ với cha:
- Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Con sẽ giúp phụ thân trả món nợ này.
Con hoang của vương hậu Muội Hỷ là vương tử Bách, đầu óc ngu si lại bị bệnh tự kỉ, lập tức rơi vào kế hiểm của Ngọc Nữ. Ngọc Nữ ngày đêm rủ rê vương tử Bách bỏ học đi chơi. Ma túy sì ke lút cán. Biết được, Kiệt vương tìm cách can ngăn. Vương tử Bách khóc lóc đòi nhảy lầu tự vẫn. Hỷ hậu tru tréo réo bảy đời mồ mả tổ tiên Kiệt vương ra mà chửi:
- Hôn quân bạo chúa! Mả phát hay sao mà thù dai thế!
Muội Hỷ đạp tung tóe giường chiếu rồi úp máng nằm khóc, nước đái chảy ra khắp giường khai mù. Kiệt Vương núng thế ôm chân nàng tha thiết van xin. Bảy ngày sau vương hậu mới hết sôi giận:
- Thôi, chúa công hãy để cho đôi trẻ lấy nhau đi. Kinh công thật ra cũng đáng thương thôi. Con cẩu tặc ấy có thể dùng được đấy!
Hôm sau thiết triều, Kiệt vương ban chiếu phục hồi dòng dõi quý tộc cho Kinh công và thăng chức đại học sĩ, trông coi đại học viện. Kinh công cúi đầu hôn chân Kiệt vương và vương hậu rồi lạy tạ lui ra.
Hỷ hậu có đứa em gái tên là Muội Hả, nhan sắc tầm thường, từ khi được đầu thai ở chốn Dinh Thị, cũng có làm nghề ca kĩ được ít lâu, nhưng khách làng chơi hờ hững, bèn bỏ nghề xuống cảng nhặt râu tôm. Nay được tiến cung, nhưng vẫn chưa có chức danh gì. Tối hôm đó Hỷ hậu úp máng cho Kiệt Vương thèm rõ dãi. Kiệt vương nài nỉ:
- Ta đã làm gì không phải với nàng ư? Ngày ta thiết triều trị đám quần thần, tối về cơm nước, giặt giũ đến vã mồ hôi. Nàng đã ghen tuông không dùng kẻ hầu người hạ, khiến ta trở thành tôi tớ cho nàng, như thế chưa hả sao!
Nhìn đũng quần ướt đẫm của Kiệt vương, Hỷ hậu cười thầm: thằng giặc già này đã gần đến lúc đái không qua mũi giày rồi. Nàng ngồi dậy nói:
- Em của thiếp tuy ít học, nhưng khôn ngoan, giảo hoạt, chúa công ban cho nó phẩm tước gì đi!
- Không được, người như Hả muội thì chỉ có thể làm tạp vụ. Kiệt Vương mất hứng mà nói gằn từng tiếng.
Hỷ hậu đạp chân đành đạch, tụt chiếc quần lót ném hẳn vào mặt Kiệt vương: thế thì cứ dùng tạm cái món này. Kiệt vương đành xuống giọng:
- Được rồi, được rồi. Mai ta sẽ giải quyết.
- Còn nữa – Vương hậu vẫn chưa chịu thôi – Em rể, em dâu, em họ, cháu dì … của thiếp tất cả đều phải được phong chức tước cả đấy!
Kiệt vương ừ đại cho xong, nhưng rồi bỗng bật dậy nói:
- Nhưng mà hậu phải bịt cái mồm thối của lũ quần thần đấy! Chúng nó không dám nói trước mặt ta, nhưng chỉ vài ngày là cả thiên hạ thi nhau nhạo báng về sự dốt nát của nhà hậu đấy.
Hỷ hậu dạng chân ra kẹp lấy cổ Kiệt vương mà cười ha hả:
- Này, cứ cắm chốt vào những nơi quan trọng, cho làm phó trước, sau đó giao cho lão cẩu tặc Kinh công cấp bằng, rồi sau đó đưa lên làm chánh tất. Đứa nào dám nói cho ăn bùn!
Kiệt vương ghì hậu xuống giường, nói từng tiếng, vừa nói vừa đánh nhịp:
- Diệu kế! Diệu kế! Diệu kế! Diệu ...diệu…diều...
Giọng Kiệt vương nhẹ dần như hơi thở, rồi ngửa mình ra mắt nhắm lim dim. Hỷ hậu banh mắt Kiệt vương ra và nói như rót vào tai:
- Còn đám quần thần và cả lão cẩu tặc kia cũng không nên để yên một chỗ. Chúng ngồi yên một chỗ rồi biết nhiều, sau này có đứa phản trắc kiện tụng khai báo lung tung như lão quan hình pháp trước kia đấy. Dăm bữa nửa tháng, chúa công cứ dùng chước di quan, hạ quan, thăng quan… nhập quan và cả nhá quan nữa cho ta.
Kiệt vương cười đến văng nước bọt:
- Ta hiểu ý hậu rồi. Chúng không chỉ nhấp nhổm không yên mà còn tìm cách chạy quan, chạy chức, hậu ngồi đấy tha hồ mà đếm tiền. Quyền tự chủ thiên triều ban phát cho ta sướng thật!
Đêm hôm ấy, Hỷ hậu nằm mơ hóa bướm. Bướm nhiều ơi là nhiều. Không biết nàng sinh ra bướm hay bướm sinh ra nàng. Không phải, bướm sinh ra tiền, bay lả tả…
Kiệt vương có được Hỷ hậu khôn ngoan, thêm lão cẩu tặc Kinh công đê tiện như rồng thêm vây. Từ nay Đại Hèn thoát dần khỏi sự áp bức thiên triều và các chư hầu.
Chưa biết rồi có phải như thế hay không, hồi sau phân giải.
Đón đọc hồi ba:
Kiệt Vương mê thể thao trở thành vua bóng đá,
Hỷ hậu máu dục tình lên núi tắm sữa voi.