<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-24 13:26:44heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN
Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Hồi thứ ba
Kiệt vương mê thể thao trở thành vua bóng đá
Hỷ hậu máu dục tình lên núi tắm sữa voi
Kiệt vương mê thể thao trở thành vua bóng đá
Hỷ hậu máu dục tình lên núi tắm sữa voi
Lại nói về các công trình mà Kiệt vương làm chủ thi công từ triều đại trước. Năm thứ hai của niên hiệu Quang Minh, chúa công bị mả phát bỏ bê chính sự, suốt ngày chỉ biết làm thơ, tổ chức những kì thi hoa hậu làm nguồn cảm hứng, lại có Hoàng đại nhân phụ trách Tổ nhân sự viện nịnh nọt, một khen hay, hai khen hay, sự việc cứ thế đi quá đà, xa dần chính sự. Kiệt vương cứ mặc kệ cho vua tôi chúng nó ung dung thả tâm hồn vào váy đàn bà. Với Kiệt vương, có tiền trước đã rồi hãy ăn chơi. Nắm được các công trình xây dựng cơ bản là nắm được tài chính lẫn triều chính. Cái lão thi công láo toét, tham bát bỏ mâm, có mấy đồng bạc mà đòi trèo trẹo không thấy lợi ích của việc ăn chia. Còn quan hình pháp gàn bướng, tưởng một tay có thể làm thay đổi cả bầu trời. Hòn đá to, hòn đá nặng…, lũ này chưa được học chân pháp quốc truyền mà đã toan vung bút làm đòn xoay chế độ.
Công trình học viện trung tâm, đúng là trung tâm bốn chiều nắng gió, thế mà lại hay. Mọi người cứ kêu rên đi, ta làm lại cái khác, không phải bốn tầng mà chơi luôn 15 tầng, chỉ cần hưởng 10 phần trăm đã là tỉ phú. Nhưng dại gì, Kiệt vương này cứ thể hiện hết lòng trung thực mà xơi luôn 40, 50 phần trăm nữa. Công trình càng lớn rút ruột càng dễ. Ngày xưa cực chẳng đã ta mới thanh toán đúp. Còn bây giờ lũ quan pháp hình có giương mấy lần mắt cú vọ, cú mèo gì đó cũng không phát hiện được bên trong cái vỏ bê tông kia là cái gì. Nhưng mà cũng nên chú trọng cái sân vận động. Phải làm lại đẹp hơn để chiều chiều ra sân rèn tinh khí, kẻo Hỷ hậu của ta chê ta đái không qua khỏi mũi giày. Còn lũ ranh con, ta áp phe với quan Bộ binh mua thêm đất làm sân khác cho chúng chơi, nhân tiện bẻ cò thêm một ít. Duy Thạc đại nhân, thượng thư Bộ công trông thế mà gian. Ngày xưa làm cái sân này, mình đã ăn một lần, nó lại lén lút ăn đêm lần nữa, kè mới xây đã đổ nát, còn mặt sân thì cứ mỗi lần sút cầu là nước văng tung tóe. Mà gớm chết, sân lâu ngày không ai chơi, cứt đái cứ văng vào mặt. Thằng Thạc này thì hạ quan luôn chứ không di quan gì cả!
Nghĩ đến đó, Kiệt vương bất giác vuốt mặt và khạc ra một bãi nước bọt to tướng.
Nhìn cung phòng làm việc của mình, Kiệt vương cảm thấy một cái gì đó bất ổn. Thế này thì không thể là cung cấm được. Chúa công xưa tham sang ngồi chỗ rộng lớn, bê cả bộ đồ gỗ trên 30 triệu đặt hiên ngang giữa phòng để tiếp khách. Ngu thế là cùng!
- Bay đâu, ban chiếu di quan… à không, bây giờ là di chỗ, các ban bộ đổi chỗ cho nhau!
Các quan lục tục kéo đến, ngơ ngác nhìn quanh, chẳng hiểu điều gì. Kiệt vương phun nước bọt như mưa vào mặt các quan:
- Nhìn cái gì, sao chưa thi hành di chiếu của ta đi!
Các quan không kịp vuốt mặt, cúi đầu sụp lạy. Riêng Quý thừa tướng bạo gan hỏi liều:
- Tâu chúa công, việc di quan, hạ quan… dễ, chứ còn di chỗ ở thì… khó lắm. Bao nhiêu đồ đạc, hồ sơ sổ sách… cần phải có thời gian. Hơn nữa chúa công cũng nên nghị trước với ban giám hộ rồi hãy ra di chiếu.
Kiệt vương càng thêm nổi trận lôi đình:
- Cứt! ta chỉ có người giúp việc, chứ không có ban giám hộ giám hiệc gì cả!
Thế là cuộc di chỗ tiến hành cả tuần. Các quan phải làm việc mướt mồ hôi và tắm nước bọt.
Cung của Kiệt vương bây giờ đúng là mật điện. Nó bé thôi, được tiếng bình dị nhưng kín đáo. Thỉnh thoảng ta trốn Hỷ hậu rực lửa của ta vào đây để tha hồ với lũ cung nhân bảo gì làm nấy chứ không đòi hỏi quá đáng như hậu. Còn tiếp khách ư? Đứa nào có tiền kín đáo vào đây, ta tiếp lúc nào cũng được. Với lũ quan dân tỏ ra thanh liêm thì cứ đăng kí với Hành chính viện, ta cho lên lịch đều mỗi tuần hai lần, nhưng còn lâu mới gặp được ta, vì cứ lên lịch đi cho lũ quan dân nó khoái, kể cả khi ta đi Mỹ đi Pháp!
Kiệt Vương cười ha hả làm rung cả ngai vàng. Chiếc máy lạnh quay cả ngày lẫn đêm mát đến tê người. Kiệt vương ngả lưng trên sạp kỉ, mắt lim dim, miệng ư ử hát: Bầm ra ruộng cấy bầm run. Con nằm phòng lạnh còn run hơn bầm…
À chiều nay, ta phải thân chinh ra sân bóng. Kiệt vương bật dậy vươn vai một cái rồi co chân đá tréo cánh gà. Úi cha, chúng mày tới giờ này mà vẫn chưa dọn cái bô tiểu của ta?
Kiệt vương tắm rửa xong mới gọi quân ra sân bóng. Sân bóng chia làm hai phe. Quân của Kiệt vương toàn quân khỏe mạnh. Còn phe kia toàn lũ thái giám õng ẹo. Cứ thế mà dần, chúng nó xẹp như con gián. Không ai bắt việt vị. Trọng tài quan dù có học đến tiến sĩ thể thao cũng cũng không dám bắt. Bóng ở trên đưa xuống chân ngài, ngài co chân sút thẳng, không cần góc chết, góc sống gì hết. Thủ môn quân của phe kia cứ dạng háng ra cho bóng chui tọt. Nếu không ông sẽ hạ quan cho về làm thứ dân!
Năm nào cũng thế, Kiệt vương nghiễm nhiên thành vua bóng đá. Tăm tiếng vang đến tận thiên triều. Lũ làm sách ghi nét thế giới ngu, chỉ ghi tên những Pi lê, Pi liếc, Nan đô, Nan điếc… mà quên mất Kiệt vương ta. Có cầu thủ nào trong một trận ghi được trên những hai mươi bàn thắng như ta không?
Lại nói về Hỷ hậu. Từ khi Kiệt vương ẩn mình trong mật điện và say mê bóng đá, chuyện phòng the với hậu tỏ ra hờ hững, hậu rầu lắm lắm. Ăn nằm với Kiệt vương được mấy năm, hậu chỉ được vài lần lên miền cực lạc. Hậu sinh cho Kiệt vương một vương tử, nhưng trông nó èo uột, cứ như cha nó đã ăn hết phần của nó. Bây giờ đêm đêm nằm cạnh Kiệt vương, người hậu nóng ran mà người vương thì lạnh toát. Được cái bụng tròn nung núc, nhưng của nả thì thun như con giun đói. Chán chết đi được. Cái lão này hàng ngày đã đái vung vãi ra đất cả rồi. Nhớ ngày gặp nhau ở Dinh Thị, cách xa ba bước mà vương còn đái văng cả vào người của hậu…
Hậu khóc, nước mắt, nước mũi… các loại nước chảy tràn ra ướt đẫm. Còn Kiệt vương vẫn ngáy khì khì. Không ngủ được, hậu ngồi dậy bật đèn, bèn mở sách Tây ra đọc. Hậu ít chữ nên đọc khó khăn quá. Chao! Cái chỗ này khó hiểu nhưng thật hay đây. Cái thằng người Tây nó viết chuyện ấy, có cái li bi đô, sao thấy giống giống như cái của mình. Bất lực. Ức chế. Đúng rồi, tây mà hiểu ta ghê thế. Cũng hay, nó dạy ta lúc ức chế nên làm thơ gọi là thăng hoa tính dục. Hậu nhớ thằng cha của vương tử Bách rồi thốt lên: Nhớ anh em nhớ bồn chồn, đêm đêm em mở cái…cái gì nhỉ? Không được, chỗ này thật khó gieo vần, nếu gieo đúng, người ta lại bảo mình vô học. Thôi thì cứ ghi nhật kí: đêm đêm em mở cái mồm em xem. Vô lí, nhưng mình viết mình hiểu, có sao đâu!
Làm thơ mãi cũng chán. Một đêm kia, Hỷ hậu dựng cổ Kiệt vương dậy và trịnh trọng thưa:
- Chúa công! Ở nhà một mình thiếp buồn quá. Hay chúa công để thiếp đi làm như Hả muội của thiếp vậy?
Kiệt vương cười như xé vải:
- Ối dào, hậu học chưa qua trung học đệ nhất cấp thì làm được chuyện gì? Các quan họ cười cho!
- Thì chúa công cứ nộp hồ sơ cho thiếp học bổ túc đi. Thiên tử cho phép chúa công quyền tự chủ, chúa công cấp cho thiếp bằng gì chẳng được. Ngày xưa kiểm định ngặt nghèo, chính chúa công còn lấy được bằng này bằng kia nữa là – Hỷ hậu tỉ tê từng lời mật ngọt mà thuyết phục Kiệt vương.
Kiệt vương rốt cuộc bằng lòng, nhưng không phải vì cái lí của hậu nói mà vì muốn hậu đi làm để diệt bớt cái li bi đô rực lửa kia. Nhưng ngày nộp hồ sơ, lão giám quan trung học sở lại gây khó dễ, bảo rằng hồ sơ giả. Lại một thằng gàn. Thôi thì cứ đi tắt lên đại học viện, bảo lão cẩu tặc Kinh công hợp thức hóa luôn một lúc hai bằng: cử nhân, thạc sỹ, nếu cần tiến sĩ cho luôn. Cứ đệ trình lên, Kiệt vương ta kí tuốt!
Lúc đầu Hỷ hậu thích ngồi ở Tài chính viện, nhưng ngặt nỗi luật lệ của thiên triều không cho phép. Kiệt vương muốn thay cái thứ luật lệ ấy lắm, nhưng chưa dám vì sợ sinh biến. Thôi thì hậu cứ ngồi ở Đại học viện cũng sang, một công đôi việc, giám sát luôn lão cẩu tặc Kinh công kia. Hậu ứ thèm tranh chức giám đốc viện nhưng phải để hậu ngồi ở gian chính điện, tiện cho các nữ quan đến đó ngồi chơi, xoa bóp, cắt móng chân, móng tay, ăn hạt dưa và tán chuyện váy mấn, giày dép.
Trong cung có Tổ nữ quan vừa được thăng giám đốc Tổ nhân sự viện thuộc người chơi đẹp. Mỗi sáng, Tổ nữ quan thường mang thức ăn đến tận giường cho hậu. Hậu xem ti vi thấy đám Tây nữ quý tộc có phong thái ăn sáng trên giường thật thích. Ơ…, nhưng thế là ăn sáng rồi mới đánh răng ư? Gớm! Hậu ngụm một búng thức ăn thấy miệng mình thum thủm, bèn nhổ toẹt vào bát thức ăn còn nóng hâm hấp. Tổ nữ quan sợ điếng người, vội bưng bát mì húp lấy húp để để tỏ rõ sự trung thành rồi vội vàng đi mua món khác cho hậu.
Một hôm Hỷ hậu có việc đi sang ban bộ khác. Tổ nữ quan ỏn ẻn đi theo che dù. Làn da mướt mát như bôi mỡ lợn của hậu không thể bị rán dưới cái nắng như thiêu. Tổ nữ quan ngập ngừng áp miệng vào tai hậu:
- Bẩm lão phật gia… à lộn – Tổ nữ quan tự vả mấy cái vào miệng mình – Vương hậu vạn tuế của con, con nghe nói ở vùng Bạch Gia có suối tắm bùn làm đẹp da mát thịt lắm!
- Ừ, ta đã tắm thử rồi, da dẻ có trơn tru thật, nhưng cái mùi của nó làm chúa công không chịu được – Hỷ hậu vừa nói vừa khịt mũi, nước mũi chảy ra vàng như củ nghệ.
Tổ nữ quan rút khăn mùi xoa lau mũi cho hậu rồi sẵn tay lau mặt mình. Trời hôm nay nóng quá!
- À con nhớ ra rồi! Xưa có nàng Đát Kỷ chuyên tắm sữa voi, người lúc nào cũng thơm tho dào dạt sức xuân khiến cho Trụ Vương mê cho đến chết. Hay là cuối mỗi tuần, con đưa hậu lên núi Đôn tắm một lần nhé!
Hỷ hậu cười khen phải. Nhưng vừa đi hậu vừa nghĩ thầm: còn tiền sữa thì ngươi tính cho ta đấy!
Nghe nói năm ấy, voi tràn xuống đồng bằng, có con vòi dài đến mười tám thước, quật đổ bao nhiêu ngôi nhà và chà chết bao nhiêu dân thường vô tội.
Chưa biết rồi câu chuyện giữa Hỷ hậu và Tổ nữ quan sẽ đi đến đâu, hồi sau phân giải.
Đón đọc hồi thứ tư:
Tuyển bò chó, Trần vệ quân lập công đôi dự án,
Đoạt huân công, Kiệt vương cưỡi đà điểu song phi.