📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN 4

0 trả lời, 983 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-24 13:38:13heroin>
 
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN

Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long

Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.


Hồi thứ tư
Tuyển bò chó, Trần vệ quân lập công đôi dự án
Đoạt huân công, Kiệt vương cưỡi đà điểu song phi

    Năm Huệ Vương thứ hai nhà Đông Chu, xứ Đại Hèn xuất hiện điềm lạ: bò biết làm thơ, chó nói tiếng người. Mọi người trong cung thấp thỏm. Quốc tiên sinh đang dạy thơ cho đám thư sinh: quan quan thư cưu, tại hà tri châu, yểu điệu thục nữ… Mới đọc đến đó, bò rống theo: quân tử như bò! Quốc thi sĩ nổi nóng bỏ dạy, từ đó không dám đọc thơ làm thơ nữa. Lần khác, Thanh triết gia đang triết luận chuyện đời: mặt lá nằm ngửa, mặt người nhìn ngang, mặt loài thú lang nhìn xuống… Lập tức lũ chó sủa ran lên: Đâu? Đâu? Mặt nào chẳng chó? Thanh triết gia rùng mình, đệ đơn xin ra khỏi Đại học viện.
    Giống bò chó ấy là công trình của Trần hộ vệ quân. Trần hộ quân tự Xuân Ngưu, tục gọi là Ngưu lang, gốc làm bảo kê cho kĩ viện ở vùng Dinh Thị, một tay chăn gái giỏi được Kiệt vương trọng dụng cho giữ chức hộ vệ quân canh giữ cấm thành.
    Năm ấy, tuyển sinh vào Đại học viện bị hẻo, giám đốc Đại học viện Kinh công tìm cách hạ điểm xuống tận đáy mà vẫn chỉ tuyển được vài mươi thí sinh viên dốt nát. Hỷ hậu cùng em Hả muội khi nhận hồ sơ phải tìm cách thu nóng, ngoài học phí còn đòi thêm các loại lệ phí để bù đắp vào ngân khố. Riêng chị em hậu bịa ra cái món làm thẻ ra vào cung, mỗi cái chặt đẹp 60 ngàn đồng bỏ túi để chi tiêu cho việc son phấn hàng ngày. Trần hộ vệ quân khi ấy cũng tỏ ra thông minh xuất thần đệ trình lên chúa công một sáng kiến, nói theo cách thời nay là dự án: nuôi bò ăn cỏ lát. Cái tên dự án nghe chẳng khoa học tí nào, nhưng Kiệt vương tỏ ra khoái chí, nó chẳng hay hơn những đề tài cấp ban, cấp bộ, cấp thiên triều của các vị tiến sĩ mà vương đã từng ngồi mỏi đít để duyệt kia ư? Đề tài của chúng cái nào cũng có kết luận như đinh đóng cột: chăm cà chua, trái càng nhỏ càng ít hột; trồng lúa nơi đất thịt thu hoạch cao hơn đất cát; nuôi cá trong hồ bê tông không cho ăn tất phải chết… Đại loại như thế, thiên triều khi duyệt chi ngân sách và nghiệm thu không tài nào bắt bẻ được. Lần này sáng kiến của Trần hộ quân làm cho các lão tiến sĩ phải kinh ngạc. Cỏ trồng trong triều ta đến ngàn mẫu, hàng năm phải chi tiền triệu cho người cắt cỏ, nay chúa công chỉ chi vốn ban đầu vài chục triệu, mua chục con, chục con này lại đẻ ra chục con khác, cứ thế bò tăng lên cấp số nhân; bò ăn cỏ ị ra phân, phân nuôi cỏ, cỏ lại nuôi bò…, cái quy luật tuần hoàn này các nhà bác học Tây phương cũng phải chắp tay vái dài. Số tiền thuê nhân công cắt cỏ, cả hoàng tộc của ta tha hồ bỏ túi, còn tiền bán bò cũng có thể lấy phần trăm. Kiệt vương khen Trần quân thông minh nhất triều, ban thưởng 30 phần trăm số tiền giữ xe tháng qua và bắt lũ tiến sĩ trong Đại học viện phải cúi đầu nghe Trần quân dạy bảo.
Một hôm Trần hộ quân bẩm lên chúa công chuyện mất xe trong cung đình, một cấm vệ quân bị tình nghi lấy cắp đã treo cổ tự vẫn. Kiệt vương trách mắng Trần quân:
    - Ngươi giữ chức hộ vệ quân, ăn lương bảy hộc lại còn được chia tiền giữ xe mà để mất an ninh thế hử? Có muốn hạ quan xuống bếp rửa bát cùng lũ đầy tớ hay không!
Trần quân nghe thế ị són ra quần. Kiệt vương nghe thấy mùi thum thủm bèn đuổi cổ ra khỏi mật điện:
    - Đồ chó, ngươi cút đi, làm ô uế cả phòng lạnh của ta!
Trần quân vừa đi vừa bụm đít. Các ả cung nhân thấy thế bụm miệng, bịt mũi mà cười. Cả đời làm bề tôi trung thành thì đã là chó rồi, lần này Trần quân ta chua chát vì bị sỉ nhục trước đám cung nhân. Oan thật, đội cấm vệ quân của ta chỉ có mấy chục người, mà cung đình rộng trên ngàn mẫu, làm sao trông xuể. Ừ chó! Chó! Mà sao ta lại không nghĩ ra sáng kiến nuôi chó nhỉ? Trần quân miệt mài ngày đêm lập dự án nuôi chó để đệ trình lên chúa công. Nhưng khốn nỗi chúa công dù thích kẻ trung thành nhưng chẳng thích chó, không khéo lại mắng cho lần nữa. May mà Hỷ hậu lại thích nuôi chó để lúc buồn ve vuốt ngủ chung, thế chỗ khi chúa công đi Mỹ đi Tàu. Ta nhờ Hỷ hậu nói chắc chắn chúa công sẽ nghe. Nghĩ ngợi trước sau, Trần quân bèn cho quà vào chiếc hộp sang trọng óng ánh sắc màu, kèm theo mấy chục triệu đổi thành đô la bí mật đến cung hoàng hậu xin yết kiến. Hỷ hậu hám tiền nhưng tỏ ra liêm khiết, tiền bạc cứ chuyển vào tài khoản ATM để hậu bí mật đi rút. Còn nhỡ mang đến nhà thì gói ghém cho cẩn thận. Đứa nào không ăn hối lộ là ngu, chỉ khác nhau là đứa bị lộ và đứa chưa bị lộ. Bị lộ thì cứ đưa vào quỹ từ thiện chứ ai khiến mà trương ra cả trăm tiệu đồng như cái lão gì ở Nam cung đấy. Cung của hậu đặt ông thần tài to tướng bên cạnh hậu ngồi, ai mang tiền đến đưa cho hậu, hậu sẽ không cầm ngay, cứ đẩy vào sau lưng thần tài, hậu sẽ đẩy ra, cứ thế đẩy vào, hậu lại đẩy ra, đến ba lần, tự nhiên tiền chui tõm vào chiếc thùng rỗng giấu đằng sau. Có mấy đứa ngu muốn vào biên chế, đã mang tiền đến cung của hậu, đẩy vào hai lần thấy hậu không nhận bèn cám ơn rối rít mang tiền về. Thế là đời chúng mày đi tong. Trần quân thời ở Dinh Thị rành đến chân lông kẽ tóc của hậu, nên hết sức tế nhị, vừa đút vừa lót thật khéo léo để hậu không phải chê cười.
    - Tội thần xin yết kiến vương hậu nương nương. Thần đến quỳ dưới chân cầu xin nương nương cứu giúp.
    Nói xong bèn quỳ xuống chân vương hậu hôn lấy hôn để. Cái mũi to sù sì như vỏ cam sành của Trần quân làm cho vương hậu nhột quá. Vương hậu nghịch ngợm dí luôn ngón chân cái ngập sâu vào mũi Trần quân mà cười như nước đổ:
    - Ngươi lại giống chúa công, ăn nói leo ngheo gì thế. Ngươi mắc tội gì? Ta là vương hậu đương triều chứ có phải nương nương như cái thời ở Dinh Thị đâu!
    Trần quân ngước mắt nhìn lên thấy vương hậu mặc váy không quần lót, người cứ rung lên như điện giật, nhưng chợt nhớ đại sự chưa thành, bèn đứng dậy dâng hộp quà cho hậu. Hậu dí tay vào trán Trần quân:
    - Này, tiền bạc, quà cáp theo quy định của thiên triều ta không dám nhận đâu nhé!
    Trần quân khéo léo đẩy đưa:
    - Có gì đâu, chỉ là chút quà mọn thể hiện sự trung thành. Cây nhà lá vườn thôi, thưa vương hậu!
    - Thế thì ta nhận, nhưng thứ gì ở trong ấy?
    Trần quân tự dưng quên phép tắc mà suồng sã như thời làm bảo kê ở Dinh Thị, hai tay đưa lên miệng ra vẻ bí mật:
    - Đố nương nương biết?
    Hậu nhìn lên, nhìn xuống, nhìn quanh quan sát chiếc hộp rất kĩ mà không đoán được. Chợt nhận thấy dưới đáy hộp có thứ nước vàng sánh, bèn dùng tay quệt một nhát rồi đưa lên mũi ngửi:
    - Chắc là cái gì có thể ăn được, đúng không? Ta nghe có mùi nồng nồng, hình như là rượu vang của Pháp!
Trần quân sợ thon thót, hồn vía lên mây, ngậm miệng không dám nói. Hỷ hậu, tức quá dùng tay quệt luôn một lần nữa rồi đưa thẳng vào mồm mút chùn chụt:
    - Đừng đánh đố ta nữa, đây chính là sâm banh, vì ta nghe có vị chua chua. Đúng không? Ngươi cũng giỏi đấy. Món này của Tây mà ngươi cũng làm được ư?
    Chợt có tiếng kêu ăng ẳng từ trong hộp vang ra thay cho lời của Trần quân: không phải! không phải! Con chó giãy giụa bung cả chiếc hộp rồi nhảy ra đái thêm một bãi nữa. Trần quân khiếp vãi linh hồn và lăn đùng ra bất tỉnh. Hỷ hậu lợm giọng, bèn ngụm một hơi nước, súc miệng ùng ục rồi phun toẹt vào mặt Trần quân. Trần quân lai tỉnh ngay, bật dậy chắp tay tế như tế sao trước mặt vương hậu. May quá, Hỷ hậu thích chó làm bạn, nên bỏ qua không trị tội. Hơn nữa khi Trần quân bất tỉnh, cái phong bì trong tay văng ra rơi đúng vào cái thùng rỗng sau lưng thần tài.
    - Được rồi – Hỷ hậu nghiêm giọng nói – ngươi cần ta điều gì?
    - Thần muốn lấy công chuộc tội, hiến kế cho chúa công dự án nuôi chó, dùng chó tăng cường cho đội cấm vệ thành. Nhưng vì chúa công đang giận, lại ghét chó truyền kiếp cho nên không dám đến gặp chúa công.
    Hỷ hậu đang ôm con chó con một cách trìu mến, mũi nó cứ dí dí vào váy nghe nhồn nhột thinh thích, thế mà lại nghe câu chúa công ghét chó truyền kiếp, bèn tức giận tốc váy lên mà chửi:
    - Tên giặc già thù dai, chó thì có tội tình gì? Sáng kiến của ngươi hay đấy!
    Hậu dạng chân ra mà cười rung cả rốn:
    - Khả thi! Khả thi! Dự án này hay nhất nước đấy! Ngươi không cần tâu với chúa công, đích thân ta ban chiếu thực thi dự án này. Ngươi mua về vài chục con rồi quyết toán. Trích bớt tiền thanh toán thừa giờ của lũ đồ gàn dở hơi trên Đại học viện trả lương cho chó để chúng canh giữ cấm thành!
Năm ấy, bọn bò cũng được chi lương. Thấy Hỷ hậu mát tay với lũ chó, Kiệt vương quyết không chịu thua. Quốc tiên sinh không làm thơ nữa, buồn đời đâm ra tính toán: mỗi năm chúa công đã lấy tiền dạy của ta và mọi người chi trả cho bò đến 80 triệu đồng. Lê thái phó có biết chút đỉnh về sự chi tiêu này bèn cải chính: 60 triệu thôi! Nhưng Quốc tiên sinh vẫn cười cay đắng: Đau xót quá! Thanh triết gia ơi, sao không hồi cung mà triết luận cho ta nghe chuyện lạ đời này?
    Lũ bò ăn cỏ lát một thời gian, lưỡi của chúng bỏng rộp, rồi mềm oặt, tiếng rống oang oang trầm hùng như tiếng đọc thơ.  Còn đám chó tây ăn cơm ngon canh ngọt, lại được hậu cưng chiều, tiếng sủa mơ màng bí hiểm như lời của triết gia.
    Năm Huệ Vương thứ ba của nhà Đông Chu, Đại Hèn được thiên triều chiếu cố ban cho mấy vạn mẫu đất ở phía tây. Đây là mảnh đất giáp Đại Hèn, trong lúc chư hầu tranh chấp chưa có chủ, thiên tử thương cho Đại Hèn bé nhỏ, bèn thương nghị với bá chủ Tề Hoàn công ưng thuận cấp nhượng cho. Tề Hoàn công thiết triều hội ý quần thần. Quản Di Ngô nói:
    - Kiệt vương ma mãnh, lòng dạ khó lường, đã tiếm ngôi còn tiếm hiệu xưng vương. Ta chưa kéo quân đến hỏi tội còn nói gì chuyện cấp đất!
    Tề công khen Trọng phụ nói phải, bèn dâng thư kiến nghị thiên tử rút lại lời di chiếu ban đất cho Kiệt vương.
Kiệt vương thấy thế, sai sứ giả bao lần mang vàng bạc đến đút lót cho Tề công nhưng việc bất thành. Hỷ hậu nói:
    - Việc này để thiếp lo cho!
    Nhìn đôi mắt đong đưa như bướm lượn của Hỷ hậu, Kiệt vương thừa biết nàng sẽ làm gì, nhưng vì ích nước lợi nhà nên đành ưng thuận. Bèn cho xe ô tô đời mới vừa mua trả góp mỗi tháng 10 triệu đồng, sai Khắc phò mã, phu quân của Hả muội, lái xe vượt ngàn dặm đưa Hỷ hậu đến Tề quốc gặp Hoàn công. Tề công biết trọng dụng người hiền nhưng mắc bệnh háo sắc liền rơi vào tay Hỷ hậu. Đôi dâm đạo vào tận bãi Trường Sa thuê khách sạn trác táng ba ngày ba đêm. Lúc về thiết triều, Hoàn công đi loạng choạng, mắt lim dim, mũi hắt xì hơi liên tục, tuyên lệnh cấp đất cho Đại Hèn.
    Quản Trọng phụ biết không can ngăn được bèn ra yêu sách:
    - Nhưng Đại Hèn phải sử dụng đúng mục đích, lập dự án nuôi bò sữa và khi thi công nhớ đấu thầu một cách công khai. Hàng năm Đại Hèn còn phải đóng 30 vạn hộc sữa tươi cho Tề quốc đấy!
    Hỷ hậu ghét cay ghét đắng cái lão chưa già mà Tề vương đã gọi là Trọng phụ kia. Đồ có trí mà không… mà không gì nhỉ, ta mà nói thẳng ra cái ấy thì cái lũ tiến sĩ có học lại bảo ta vô văn hóa! Quân đạo đức giả! Hỷ hậu ra giữa phố chửi đổng rồi lên xe hồi hương.
    Kiệt vương được Xuân thượng thư Bộ công tham mưu hiến kế, vẫn lập dự án nuôi bò sữa trình lên Tề công phê duyệt, lại chia nhỏ dự án ra thành nhiều hạng ngạch dưới 500 triệu đồng rồi chỉ định cho Khắc phò mã thầu thi công. Khi thực thi đánh tráo bò sữa sang đà điểu. Vương thích đà điểu vì thấy ở các nước văn minh người ta cưỡi đà điểu cứ như cưỡi đại bàng trông thật phong lưu. Hơn nữa trứng đà điểu còn lợi hơn cả sữa bò, mỗi trứng đổi ra cả trăm lạng bạc, mỗi ngày ta và hậu xơi một quả là có thể tung cánh đại bàng ăn chơi hoan lạc đến tận tầng mây!
    Nghe nói vùng bình nguyên xứ Quảng có giống đà điểu, dù không bằng ở châu Úc, châu Phi, nhưng cũng thuộc loại khá. Vương cứ đến đó mua giá rẻ rồi khi thanh toán cứ đổi thành quốc tịch Úc châu Phi châu. Lãi hơn cả chục lần. Quan trọng là mỗi năm ta cứ bán trứng đà điểu rồi đổi ra sữa, dư xăng nộp thuế cho Tề bá chủ. Kiệt vương vỗ bụng mà cười rung cả cung điện.
    Tề công biết chuyện nhưng làm lơ. Năm sau thấy Kiệt vương giữ lời hứa không trốn thuế, nộp đủ sữa lại còn biếu không cho mình cả trăm trứng đà điểu, tha hồ ăn chơi vô tư không biết mệt. Tề công khen Kiệt vương sinh ra trên đất Đại Hèn mà ranh, bèn dâng thư kiến nghị thiên tử nhà Chu cấp cho chiếc huân công tam hạng.
    Ngày đón huân công, các quan đại thần cưỡi bò, vương cưỡi đà điểu, còn hậu ôm con chó con ngồi sau lưng ra nghênh tiếp sứ giả thiên triều. Dân chúng Đại Hèn hai bên tả hữu phất cờ, vỗ tay đôm đốp.
    Trong không khí tưng bừng, con đà điểu đang ở thế song phi đột nhiên đầu cắm xuống đất, đít chổng lên trời, hai cánh vỗ bành bạch. Kiệt vương và Hỷ hậu văng ra ba thước, váy hậu rách toạc lên đến tận hông, chân sướt một mảng chảy máu. Kiệt vương nổi giận vung gươm lên chém đầu loài điểu phản tặc, một luồng máu đỏ tươi bắn vọt vào váy Hỷ hậu. Hậu sợ hãi co rúm người lại. Thì ra con đà điểu bị gãy mất một chân. Các quan đại thần làm thịt chia nhau ăn. Kiệt vương ban thêm cả một con bò già chiêu đãi mừng huân công. Các bậc lão quan nhai trẹo cả quai hàm, hôm sau thiết triều mồm cứ ấm a ấm ớ như ngậm phải của hôi thiu.
    Hỷ hậu được đưa vào bệnh viện cứu thương. Vết thương chỉ sướt qua da nhưng hậu phải nằm viện hơn 3 tháng 90 ngày. Các quan thái y phải thay nhau săn sóc. Bao nhiêu quần thần viếng thăm thâu đêm suốt sáng, quà cáp ngợp trời. Hậu còn muốn nằm viện lâu hơn nữa cơ. Tổ nữ quan mang hộp son phấn đặc chế bằng sữa voi đến cho hậu dưỡng da:
    - Thấy hậu tổn thương thế này con đau lòng lắm. Để con són phân, à lộn – Tổ nữ quan lại vả vào mồm cái bệnh nói nhịu thành lái của mình – son… son… phấn cho hậu, để hậu mãi mãi đẹp như xưa.
    Hỷ hậu cảm động, nước mắt lẫn nước dãi tuôn ra.
    Chưa biết rồi bao giờ hậu xuất viện để ngày ngày được tham gia chính sự, hồi sau phân giải.

Đón đọc hồi thứ năm:
Rửa trôn Hỷ hậu, Tần du công được ban tước lộc,
Nằm ngửa đếm tiền, Hỷ hậu mơ Kiệt vương đua xe
Đăng nhập để trả lời
0