📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN 5

0 trả lời, 967 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-24 13:46:14heroin>

KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN


Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long

Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.

 
Hồi thứ năm
Rửa trôn Hỷ hậu, Tần du công được ban tước lộc,
Nằm ngửa đếm tiền, Hỷ hậu mơ Kiệt vương đua xe


     Lại nói về Hỷ hậu, sau khi bị tai nạn đà điểu đã nằm viện đúng 3 tháng 90 ngày. Hậu xuất viện không phải vì tham công tiếc việc mà vì khách ra vào viếng hậu ngày một thưa thớt. Hậu ngồi tính: bọn trung thành với ta mới chỉ hơn có trăm người. Tổng cộng, tai nạn này ta chỉ thu được đâu vài trăm triệu, thua lúc thằng nhóc công tử con mụ Dương thị bị tai nạn đua xe. Hay là sau chuyến này, ta không đua đà điểu nữa mà thử đua xe… Nói gở rồi… Bất giác, Hỷ hậu vả vào mồm mình, làm cho Tổ nữ quan đang hầu bên cạnh trố mắt ngạc nhiên, chẳng nhẽ vương hậu lại lây bệnh vả mồm của mình?
     Còn nữa đâu? Nhiều đứa mất hút con mẹ hàng lươn, thua loài chó mà ta nuôi làm bảo vệ  cấm thành! Mắt Hỷ hậu bỗng nhiên long lên, răng nghiến trèo trẹo.
     Nhớ lại cái thằng phản tặc tên gọi Vô Danh đã không quà cáp biếu xén cho ta lại còn lừa ta mua gốm sứ Giang Tây một lúc mất mấy chục triệu đồng. Ta chẳng thích món trang trí này, nhưng được cái quy đổi ra cũng khá tiền nên chờ lúc lũ triều thần lục tục đi mua, ta cũng đến xem. Hay thật, khi ta chọn toàn thứ đắt tiền cho lên xích lô, chúng nó lại thi nhau trả tiền. Ta chẳng phải kẻ ăn quen bén mùi, nhưng sau khi chở về xe thứ nhất, ta chỉ trở lại xem thôi vì đám quần thần kia đã nhanh chân về cả. Thằng này còn nấn ná ở đấy. Hắn lại ngọt ngào nói với ta:
     - Cái này đẹp hậu nhỉ?
     Ta thấy đẹp thật, giá đến 29 triệu đồng. Thế thì ta cứ bỏ lên xích lô. Nó lại chỉ cái khác:
     - Cái này còn đẹp hơn nữa hậu ơi!
Ừ, nghe hắn dẻo mồm nói lớp men của chiếc này tuyệt hảo, lại có viền trang trí mạ vàng thật cơ. Giá đến gần 30 triệu. Nghe nói dạo này hắn ra ngoài dạy thêm cũng có khá tiền. Nhà ngươi chơi đẹp, đợt này ta bảo chúa công ta phong cho ngươi lên hàng thượng thư, à không, chừng này thì chỉ chức chánh khoa hay phụ khoa thôi!
     Mất dạy thật, hắn chỉ thêm vài cái nữa, ta cầm lấy thả lên xích lô, đang lúc loay hoay hắn lại chuồn mất. Thế là ta phải đứt ruột móc ra trên cả trăm triệu đồng để trả cho cái thằng bán hàng chỉ biết nói són sén hà la!
     Thằng đó, đúng như chúa công ta nói: hư thật rồi, không cứu được nữa! Hắn đúng là thằng vô danh được tiếng văn hay chữ tốt của triều trước để lại, không bị chúa công ta trù dập là may, lại còn được trọng dụng để dạy văn chương cho đám thư sinh, thế mà lại bất nhân bất nghĩa. Mày thật quỷ quyệt, chuyện này chẳng nhẽ ta nói ra thành xấu hổ. Tiểu tử thối, quân trẻ người non dạ, không biết thời thế là gì, có ngày ta sẽ cho mày ăn… à không được, món này nói ra hắn bảo ta nói tục rồi lại tìm cách hư cấu thành văn chương cho thiên hạ đọc!
     Như tấm gương của Tần du công và Vũ đại nương thì được. Vợ chồng tên hề chèo này lại sống có nhân có nghĩa. Trước ngày mừng huân công, chúa công ta mở tiệc ăn mừng, mời đoàn chèo của hắn đến diễn trò. Lúc diễn chèo mua vui cho cung đình, tên hề họ Tần này diễn xong đã lẻn ra sau nhà đánh cắp con chim quý của chúa công ta, sau đó sợ bị lộ mang chim đến trả, trông hắn lúc ấy rụt đầu rụt cổ, mặt nhăn mũi hếch như một con khỉ, còn chim của chúa công ta thì xù lông xù cánh mới đáng thương làm sao. Chúa công lúc đó rất tức giận, nhưng trông bộ dạng của hắn cũng phải phì cười:
     - Ngươi đánh cắp chim ta để làm gì?
     Hắn run bắn lên, người khịu xuống ôm khư khư lấy chim như sợ chúa công ta sẽ xử nhục hình. Hắn nói đại cho xong:
     - Tâu chúa công, thảo dân rất sợ vợ và vì vợ thảo dân rất thích chim của chúa công...
     Lúc ấy, ta muốn ném cái bãi cứt chó vào mặt hắn. Quân hề chèo đến lúc sắp chết mà còn nói càn. Vợ của hắn xấu đến ma chê quỷ hờn, có mà chim của chúa công ta chết khiếp!
Nhưng sau cái sự việc ấy, vợ chồng hắn lại lấy công chuộc tội. Lúc ta bị lâm nạn, mọi người đang bối rối, thằng hề họ Tần này lại được việc, hắn bế thốc ta lên chạy băng băng vào viện. Ta không đau lắm, nhưng khi chúa công vung gươm chém đầu con đà điểu phản tặc, máu nó phun ra làm ta sợ són ra quần. Thằng hề họ Tần đặt ta xuống giường, rồi làm cái việc mà chúa công ta dù yêu ta đến mấy cũng chưa làm được. Tay hắn dính cứt thối inh mà vẫn hếch mũi lên cười:
     - Hậu ăn nhiều cao lương mỹ vị nên mùi phân của hậu cũng lạ lắm!
     Hắn nhanh nhẹn đi lấy nước rửa trôn cho ta. Tay hắn mềm mại như lúc diễn chèo trên sân khấu! Được lắm, ta sẽ xin chúa công ta ban phát cho vợ chồng nhà ngươi nhiều tước lộc…
     Hỷ hậu nhìn xuống vết thương của mình nhờ cao sữa voi của Tổ nữ quan xoa đắp suốt ngày đã lành lặn hẳn. Hậu nhìn vào chiếc gương Tổ nữ quan đưa cho thấy da dẻ mình ở trong mát lâu ngày trắng như heo nái cạo lông. Được rồi, ta đồng ý xuất viện.
     Năm ấy thiên triều mở rộng thêm quyền tự chủ, Kiệt vương tha hồ tìm lỗ trống mà chui. Kiệt vương mở hội nghị toàn thể quần thần, giọng leo ngheo độc thoại trên ba tiếng đồng hồ, rồi cho tham luận chứ không thảo luận gì cả. Kiệt vương mở đầu bằng lời của thánh hiền cho ra vẻ trang nghiêm: hiền tài là nguyên khí của quốc gia, hòn đá to hòn đá nặng, một người nhấc nhấc không đặng… ta cần các ngươi hiến kế cho ta biến quốc gia này thành vương quốc không pháp luật. Phải xóa triệt để luật lệ của nhà Chu đi thì mới có tự do thật sự. Ta tự do xây dựng, ta tự do thu chi, ta tự do đá bóng, ta tự do trốn thuế, ta tự do đi Pháp đi Mỹ… và cả tự do chơi gái nữa, à không, xin lỗi ta lỡ mồm. Bản tham luận của giám đốc Đại học viện Kinh công cũng tràn đầy nhiệt huyết: thực hiện quyền tự chủ ta tự do tuyển sinh càng nhiều càng tốt, học phí lệ phí ta tự do thu, giáo dục xét đến cùng cũng chỉ là kinh doanh dịch vụ, thu được bao nhiêu ta tự do chia nóng… Tổ nữ quan toang toác như chó sủa sớm mai phát biểu huyên thuyên về quyền tự chủ trong cơ cấu nhân sự: ta tự do tuyển dụng, ta tự do luân chuyển cán bộ, ta tự do tuyển người có năng lực chứ không cần trình độ, ta tự do ăn tiền chạy quan, chạy chức… ớ, ớ, xin lỗi à không. Lũ báo chí chộp được câu này lu loa lên thì chết. Độp, độp, chiếc mi cờ rô cuối cùng chỉ nghe toàn tiếng vả mồm. Trần hộ vệ quân vác chiếc mũi to sù sì lên diễn đàn, giọng oang oang như bò ăn cỏ lát tuyên bố hình thức tự quản trong việc giữ xe để đám thuế quan của Tề công không nhìn ngó, còn tiền của đám thư sinh thì ta cứ tự do thu cả gói… Còn nữa, các chánh khoa, phụ khoa cũng lên diễn đàn phụ họa. Hòa chánh khoa Chính sự tuyên bố sự phục tùng tuyệt đối lệnh chúa công, đứa nào trong khoa phát ngôn làm mất uy tín của vương triều, ta tự do mang ra kiểm điểm. Thiết phụ khoa ngữ học nhai đi nhai lại chuyện mở rộng dạy chữ cho lũ Cao Miên, Ai Lao để chúng nó về quốc mẫu mà tự do tuyên truyền về sự vẻ vang của Đại Hèn ta!
     Hôm sau Tổ nữ quan cùng với lão tặc Kinh công đeo tờ rơi vào cổ chó cho rơi tán loạn khắp nơi!
Chú cẩu đen thủi này được lão tặc Kinh công phết sơn lên bộ lông thành màu trắng rồi phong cho tước hiệu Bạch công tử, tự Phan Thiên Khuyển, nghe nói còn được đưa sang I ta ly để lũ ma phi a cấp bằng tiến sĩ, rồi tìm con chó cái nhà mình gả cho. Hôm đi phát tờ rơi tuyên truyền cho những sáng kiến của Đại Hèn, chú cẩu này vừa đi vừa sủa oang oang cho thiên hạ biết!
     Cuộc cải cách toàn diện mở ra. Kiệt vương sai Hoàng đại quan Hành chính viện thảo thư đệ lên thiên triều xin cho đổi tên Đại học viện thành Dịch vụ đại học viện, mở rộng từ cơ cấu từ 15 khoa lên 25 khoa và tách nhập các ban bộ thành hệ thống mới. Không có gì lợi bằng kinh doanh nguồn này, ít vốn mà lời to. Đại Hèn có gốc là Đại Trí thêm lão Hoàng sứ giả có cái cười bẻm như mèo ăn vụng khéo nịnh nọt lo lót nên thiên tử nhà Chu cứ thế nhắm mắt phê liều.
     Cuộc tuyển sinh năm ấy lên đến mấy vạn người. Kiệt vương lấy tiền lương, tiền dạy của lũ thầy đồ lẫn học phí, lệ phí của đám thư sinh cứ tự do ăn chia thỏa sức, còn lại đầu tư vào kí túc xá để kinh doanh. Phòng học thiếu Kiệt vương cho cải tạo toa lét cũ làm phòng học, chật chội thì cho đứa đứng đứa ngồi mà học. An cư rồi mới lạc nghiệp, cứ theo lí thuyết ấy Kiệt vương chẳng có gì sai cả. Phòng ốc  đổ nát, đứa nào sợ chết thì cứ mặc áo mưa đội mũ bảo hiểm mà vào lớp. Thiên tử nhà Chu đã quy định đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, cớ sao Đại Hèn ta không có sáng kiến đội mũ bảo hiểm khi vào lớp. Sập chết đứa nào, Kiệt vương ta lấy cái mạng chó.. à không long thể của mình ra mà chịu!
     Không chỉ tuyển sinh trong nước mà Kiệt vương còn chủ trương liên kết với các chư hầu tuyển lên gấp ba gấp bốn lần so với chỉ tiêu cho phép. Nhỡ thiên triều biết được Kiệt vương ta tìm cách hối lộ hoặc đẩy sang ngành khác hoặc cho xuống lớp dưới học để phi tang. Tất cả quần thần ở các ban bộ Kiệt vương cho học cao học hết, tiền lãi nuôi chó nuôi bò Kiệt vương bỏ ra nuôi ăn học miễn sao lấy cho ta nhiều bằng thạc sĩ, tiến sĩ để đạt chỉ tiêu thiên tử nhà Chu đặt ra. Lũ thư sinh càng dốt càng hay, chúng học được cái ngu của Đại Hèn để sau này ta dễ thôn tính thiên hạ mà lên ngôi bá chủ. Đích thân Kiệt vương cũng lên lớp cả hai chuyên đề quản lí tài chính lẫn nhân sự, thêm lão Phan thanh tra viết câu chưa thành, lỗi chính tả một trang sai cả vạn dạy chuyên đề lí luận thanh tra. Cứ theo kinh nghiệm mà làm cần gì bằng cấp. Sách thánh hiền ta ném vào sọt rác, chứ theo nó có mà mo!
     Thằng khốn Vô Danh có lời bình xỏ lá: hoan nghênh cuộc cải cách giáo dục của chúa công. Người học càng đông, dân càng nghèo đói. Ta hỏi vì sao, hắn nói: bằng cấp càng cao, tiền bạc của dân càng cạn kiệt! Hắn còn nói: chúa công ơi, dân Đại Hèn ta thông minh về già. Ta hỏi: Vì sao thế? Hắn bảo: hạ thần thấy nhiều vị đại thần hồi nhỏ học dốt như bò trượt lên trượt xuống, bây giờ học lấy bằng thạc sĩ, tiến sĩ toàn loại khá và giỏi. Ta nói: chẳng phải dân gian nói gừng càng già càng cay đó sao? Hắn cười ruồi rồi bỏ đi. Ta điên ruột lắm nhưng không sao, vì hắn nói cũng trúng ý ta!
     Cuộc di quan, hạ quan, đảo quan bắt đầu. Kiệt vương một ngày kí cả trăm công văn điều động. Tổ nữ quan chạy đi chạy lại đến xù lông vịt để chuyển công văn. Lão cẩu tặc Kinh công ngồi ở Đại học viện hơi lâu, thỉnh thoảng thành chó ăn vụng, vương tộc ta ăn 5 hắn cũng lén lút ăn 3, ném hắn về làm chánh khoa Toán số để dằn mặt, đưa Đinh đại học sĩ sang thay. Thằng này xem ra có năng lực, trong các cuộc họp hắn có cãi ta cho ra vẻ đứng về phía quần chúng nhưng khi làm kê khai thanh toán hắn lại dành cho ta nhiều nhất. Mai đại nhân có công phò Kiệt vương ta thời còn làm phụ khoa, ta ban ơn cho vài tuần giữ lần lượt đến ba chức: thượng thư Bộ Công nghệ rồi chánh khoa Toán số rồi lại về làm Giám học quan. Lão này được chữ nhẫn không biết nhục, ta cho giữ một chức chỉ 5 ngày, ngồi chưa nóng đít, mũ mão cứ thay tuồn tuột mà vẫn hí hửng rằng mình được vua ban cho áo quan hết áo này thay áo khác. Bao nhiêu đứa khác ta cũng cho nhấp nhổm đứng ngồi không yên, cứ vài ba tháng nhìn thấy mình được thay một cỗ quan mới. Riêng phó giám đốc Đại học viện họ Hồ, tính tình ngang bướng, lập bảng dự toán ngu xuẩn, thanh toán người dạy nhiều, chi tiền quản lí của ta ít, đúng là thiếu năng lực, ta cho hạ quan luôn!
     Ba quan nhất phẩm có uy tín: Quý thừa tướng, Lê thái phó, Sa quốc sư  Kiệt vương ta cứ dùng nhưng để ngồi chơi xơi nước, thỉnh thoảng có chỗ mắng chửi cho vui.
     Duy có Xuân thượng thư Bộ công thì vẫn bất động. Khắc phò mã nằm dưới trướng của Xuân thượng thư nhưng nắm hết quyền điều hành và thi công các dự án, các công trình, thêm công nương Muội Hả quen nhặt râu tôm nhặt luôn các dịch vụ mua sắm từ trà nước cho người dạy đến cái quần cái áo thể thao, quốc phòng cho lũ thư sinh, nhặt luôn cả dịch vụ mua sô, mua chổi và các dụng cụ toa lét của đám lao công. Xuân thượng thư cứ để Khắc phò mã lộng quyền, âm thầm thu thập chứng cứ, dùng kế con muỗi chui vào mật điện đốt vào thóp Kiệt vương:
     - Tâu chúa công, hạ thần có phải thay cỗ quan mới không ạ? Khắc phò mã giỏi giang, còn thần tài hèn sức mọn, xin chúa công cho thần lui về ẩn dật vui thú ruộng vườn. Mấy mẫu đất làm khu thực nghiệm nuôi đà điểu phía Tây, chúa công đã sang nhượng cho Công ty trách nhiệm hữu hạn của nhà vương hậu, còn chút nào thần xin làm chỗ trú thân?
     Kiệt vương nghe xong lạnh toát sống lưng. Ngươi làm sao biết được cái trò mèo ấy của ta. Câm cái miệng hến của ngươi đi kẻo Tề công biết được việc biến của công thành tư lại đem quân phạt vạ Đại Hèn thì khốn.
     Nghĩ thằng này ma mãnh chẳng vừa, Kiệt vương xuống nước:
     - Ngươi không phải bị di quan hạ quan đâu mà sợ. Ta sẽ điều Khắc phò mã lên trấn giữ vùng đất ấy. Một mình ngươi làm chánh không cần phó cũng được. Miễn sao ngươi đừng lén ta ăn đêm như lão cẩu tặc Kinh công là được!
     Chỉ trong vòng một tháng di quan hạ quan, cả đám triều thần suốt ngày ngó trước ngó sau, đứa lẫn vào mật điện của Kiệt vương, đứa nửa đêm chui vào cung Hỷ hậu, có ai nhìn ngó thì nấp luôn vào váy. Cả Kiệt vương, lẫn Hỷ hậu ngày nào cũng tiếp khách mệt nhoài. Liên tục cho đến canh ba Hỷ hậu quên luôn cả tắm rửa, hỷ hả ngồi trên giường lột phong bì, Kiệt vương ngồi bên cạnh tay chấm nước dãi, miệng lẩm bẩm đếm tiền.
     - Thằng hề chèo Tần du công ăn cắp chim mà khá đây! Phong bì của nó có đến những năm mươi triệu. Con mẹ Cao chánh khoa ngang ngược chẳng biết điều, chúa công nên đảo quan, cho nó làm phụ khoa thay thằng hề này lên làm chánh khoa Dục cho ta! Tặng luôn con chim quý của chúa công cho vợ nó. Nghe nói con mụ Vũ đại nương này đã từng hắt đổ cả nồi cơm của lũ thư sinh ở nội trú, chúa công cứ điều luôn về Dịch vụ đại học viện trị luôn cả lũ đồ gàn cho ta - Hỷ hậu dạng chân ra mà nói.
     Kiệt vương tay đang chấm nước dãi tính tiền, miệng lẩm bẩm:
     - Lộn lèo cả rồi. Để yên ta tính lại xem?
     Hỷ hậu bỏ luôn cả chân lên giường, chiếc váy tốc lên tô hô cả mớ bùi nhùi:
     - Tính toán gì nữa, cứ làm theo ý thiếp đi!
     Kiệt vương càng tính càng nhầm. Xấp này đâu mất một trăm rồi. Kiệt vương rối lên, tay khi chấm nước dãi khi chấm luôn vào mớ bùi nhùi, cáu kỉnh đếm lại từng tờ một. Hỷ hậu rên lên ư ử…
     - Đủ rồi. Lão tặc Kinh công thế mà nhiều tiền. Hắn muốn đòi về lại Đại học viện, hậu nghĩ sao?
     Hỷ hậu uốn cong người lên, giọng rên rỉ:
     - Thì… chúa công cứ làm sao càng… chấm mút càng nhiều càng tốt.
     - Ta hiểu ý hậu. Sơ bộ đã có đến tiền tỉ kia!
     Kiệt vương vừa chấm vừa mút đếm hết số tiền còn lại. Tổng cộng có đến một ngàn ba trăm lẻ một lần vừa chấm vừa mút. Người của vương hậu đến lúc mềm nhũn, hai chân quấn lấy cổ Kiệt vương mà riết, mà rên. Kiệt vương mê man trong ảo giác, nhìn Hỷ hậu như con bạch tuộc không chỉ quấn cổ mình mà quấn cả lũ triều thần, từng chiếc vòi vơ lấy cả đám đồ gàn, cả đám thư sinh mà hút máu tươi. Một cái rùng mình, đũng quần của Kiệt vương lầy nhầy ướt đẫm lúc nào không biết.
     Kiệt vương ỉu xìu nằm trên đống tiền mà ngủ. Chân Hỷ hậu gác lên đầu Kiệt vương, thỉnh thoảng lảm nhảm cái câu: “Đồ đái không qua mũi giày!”
     Tối hôm ấy Hỷ hậu nằm mơ thấy Kiệt vương đua xe đâm đầu vào trụ điện mà băng hà. Tang lễ của Kiệt vương được tổ chức linh đình ba mươi sáu ngày đêm. Chư hầu các nơi đến điếu phúng linh đình. Tiền vô như thác lũ.
     Chưa biết rồi số phận của Kiệt vương sẽ ra sao, hồi sau phân giải.
 
Đón đọc hồi thứ sáu:
Mắc bệnh xì hơi, Tổ nữ quan làm rối nhân sự viện
Bắt kẻ trốn chúa, Kiệt vương trừng trị kẻ đi ăn đêm
 
Đăng nhập để trả lời
0