📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN 6

0 trả lời, 1.084 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-25 17:32:56heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN
 
Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long

Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
 
 
 
Hồi thứ sáu
Mắc bệnh xì hơi, Tổ nữ quan làm rối nhân sự viện
Bắt kẻ trốn chúa, Kiệt vương trừng trị kẻ đi ăn đêm
 
 
   Lại nói về Tổ nữ quan. Trong lúc Kiệt vương, Hỷ hậu lo chuyện di quan, hạ quan, đảo quan thì Tổ nữ quan cũng rối rít lo tuyển việc chạy việc. Năm trước, chúa công dí xuống các khoa đến 20 đứa, thêm 80 đứa vào các ban bộ, tăng tỉ lệ nhân viên ban bộ lên đến hơn 50 phần trăm so với các khoa. Năm nay số bổ túc văn hóa ở các ban bộ đã học xong thạc sĩ, chúa công làm một cuộc rửa trí thức đẹp mắt, chuyển hết về Dịch vụ đại học viện để tăng cường học giả cho cuộc đại cách mạng giáo dục, đồng thời điều chỉnh số lượng nhân viên ở ban bộ xuống dần còn 42 phần trăm để che mắt thiên tử nhà Chu. Lợi dụng lúc chúa công, vương hậu đang bận rộn tiếp lũ cận thần bị di quan, hạ quan, đảo quan, ta nhân cơ hội kiếm ăn chút đỉnh. Người nào của chúa công, vương hậu Tổ nữ quan ta ô kê. Chúa công, vương hậu nhét về các khoa 10 đứa, ta ghé thêm 15, đẩy về ban bộ 30, ta ghé thêm 40, cứ thế ta tự do tuyển dụng. Người của các chư hầu gửi gắm, đứa nào ăn được ta cứ ăn. Lũ này con nhà quan giàu có, ta nói bịa ra chuyện phải gửi phong bì trả công cho hội đồng thử việc, mỗi đứa ít nhất ta kiếm 30 triệu.
   Một hôm, Hỷ hậu ghé Tổ nhân sự viện chơi, miệng đang cắn hạt dưa, nước dãi đang tràn ra miệng đỏ lòm, chợt nhìn xuống chân Tổ nữ quan thấy chiếc hài nhung đỏ thắm, bèn trề môi ra mà hỏi:
   - Dạo này trông nữ quan lạ lắm. Bộ dạng xúng xính, tóc phi dê, nay váy ngắn mai váy dài, lại thêm đôi hài đỏ chót, cho ta xem thử được không?  
   Biết Hỷ hậu có vẻ nghi ngờ sự liêm khiết của mình, Tổ nữ quan ngượng ngùng kéo váy lên cho hậu xem rồi thanh minh:
   - Dạ, dạ,… bẩm vương hậu, cả năm nay con thắt lưng buộc bụng, tiết kiệm mỗi tháng nửa phần lương mới trang diện được như thế đấy ạ. Mỗi lần đi bên cạnh thấy mình nhếch nhác không xứng đáng che dù cho hậu, người ta chê cười!
   Hỷ hậu mỉm cười với nụ cười Monalisa:
   - Ta trông thấy ngươi hơn ta rồi đấy!
   Tổ nữ quan giật mình thon thót, không kìm được cú rắm văng bũm ra ngoài. Bọn nhân viên Tổ nhân sự viện không khỏi bụm miệng mà cười. Tổ nữ quan liếc trừng một cái, cả bọn ngồi im. Rồi sẽ biết tay bà!
   Hỷ hậu nói tiếp:
   - Cho ta ướm thử đôi hài của ngươi đi?
   Tổ nữ quan cúi xuống cởi hài, mông chổng ngược lên để lộ đôi chân trần đầy ghẻ lát. Hỷ hậu thấy thế ra hiệu thôi.
   - Đôi hài này ngươi mua ở đâu thế?
   Tổ nữ quan được dịp liến thoắng nói một hơi:
   - Bẩm, con mua ở siêu thị đấy, giá những chín trăm ngàn đồng cơ. Nếu hậu thích, chiều nay con dẫn hậu đi mua!
   - Ờ, thế cũng được – Hỷ hậu quay đít đi về hậu cung.
   Tổ nữ quan chờ Hỷ hậu đi khuất mới quay vào khủng bố lũ nhân viên:
   - Các ngươi hồi nãy cười ta đấy phỏng? Ra cả đây!
   Cả bọn run bắn người lên, lần lượt bước ra xếp một hàng ngang trước mặt Tổ nữ quan. Tổ nữ quan mặt xưng mày xỉa mắng từng đứa rồi trịnh trọng như ngồi bô mà nói huyên thuyên:
   - Chúng ta làm việc ở Tổ nhân sự viện, đảm trách đại sự của triều đình. Về mặt kinh tế không được để thất thoát, về quốc phòng phải đảm bảo an ninh, về mặt tổ chức phải đảm bảo đoàn kết nội bộ…
   Tổ nữ quan vừa nói vừa nhấn giọng du dương để át một cái rắm nữa của mình. Mẹ kiếp, tối qua ăn gì mà cái bụng cứ đòi xì hơi. Nhưng cái giọng đâu lấn át được cái mùi. Lũ nhân viên đưa tay lên bụm mũi bụm miệng, rồi bất giác có đứa phì cười.
   - Cái gì thế? - Tổ nữ quan dang tay tát một tát vào mặt một nữ nhân viên đang cười để thị uy – Tại sao ta đang nói việc hệ trọng, ngươi lại cười?
   Ả nữ nhân viên kia sợ hãi buộc phải đổ tội cho ả đứng bên:
   - Nó địt!
   Ả bên cạnh lại đổ thừa cho ả bên cạnh nữa:
   - Nó địt!
   Cứ thế hết ả nọ chỉ chỏ đến hết ả kia… Không khéo một hồi chúng lại chỉ đến mình, Tổ nữ quan bèn đánh trống lảng:
   - Này, này, quân vô học, lũ nhà quê mọi rợ. Phải nói là đánh rắm, Tổ nhân sự viện là nơi văn hóa không được nói là địt.
   Trong lúc tức giận, ruột lại sôi lên, sợ văng ra cái nữa, Tổ nữ quan chỉ còn cách nói huyên thuyên:
   - Đánh rắm là cả một cơ chế tự nhiên. Về mặt sinh học, nó là phản xạ không điều kiện. Về mặt vật lí học, nó là hiện tượng áp suất hơi ép vào thành ruột rồi thải ra ngoài không khí. Về mặt hóa học nó là hiện tượng trao đổi chất, biến ô xy thành cạc bon níc, nếu kết hợp với nước nó còn xì bong bóng. Về mặt kinh tế, nó gây thất thoát lương thực. Về mặt an ninh quốc phòng, nó có khả năng giải tán một đám đông. Về mặt tổ chức, nó gây mất đoàn kết nội bộ, nghi ngờ chia rẽ lẫn nhau… Các con nghe ta nói có rõ không?
   Sự uyên bác cùng giọng điệu truyền cảm của Tổ nữ quan lúc này thật sự thuyết phục đám nữ nhân viên. Cả đám đồng thanh:
   - Có rõ!
   Nói đoạn, Tổ nữ quan quay sang nữ nhân viên mới vừa về Tổ nhân sự viện thử việc:
   - Này, ngươi về được Tổ nhân sự viện là nhờ vương hậu đấy. Đây là lúc ngươi hãy thể hiện đi!
   Nữ nhân viên trẻ không hiểu. Tổ nữ quan chỉ xuống đôi hài của mình rồi ngủng ngoẳng bỏ đi. Chiều hôm ấy, nữ nhân viên trẻ đi ứng trước gần triệu tiền lương đưa Hỷ hậu ra siêu thị.  Hỷ hậu không đến hiệu để mua hài ngay mà đến hàng mỹ phẩm mua bao nhiêu thứ đắt tiền:
   - Lọ nước hoa Pháp này phải làm cho lũ đàn ông bâu theo như ruồi đấy!
   - Nhưng giá đến những 5 triệu hậu ơi! - Nữ nhân viên trẻ chột dạ nói.
   - Ừ, con ngu lắm. Tiền nào của nấy. Năm sang Tề, ta dùng loại nước hoa này, lão Tề Hoàn công chết mê chết mệt trong váy ta đến những ba ngày ba đêm đấy!
   Nhớ lại ngày bán bia ôm ở Dinh Thị, khách đến khi có khi không, tiền lương của Tú bà trả cho không đủ dùng để xài nước hoa hạng sang, Hỷ hậu ta phải xài nước hoa mùi nhang muỗi để át mùi hôi nách. Có còn hơn không. Lũ đàn ông có đứa ăn tạp, mùi gì cũng được, khi chúng rúc người vào cái… cái gì của ta nhỉ? Mẹ kiếp, hồi làm gái ôm ở Dinh Thị ta cứ nói tục thoải mái, giờ rơi vào nơi gọi là quý tộc này thật khó ăn khó nói. Lỡ mồm một chút đám nho học lại bảo ta vô học. Thôi cứ gọi là cái quyền lực đi, chúng mê mẩn có biết gì nữa đâu. Nhưng bây giờ thì khác. Chúa công thì đã đến lúc đái không qua mũi giày rồi coi như không tính. Còn bao nhiêu lũ quan chức, nhất là quan chức của thiên triều, chúng rửng  mỡ và nhiều tiền, gặp vương hậu ta, ta tìm cách rút xương rút tủy hết.
   Nghĩ đoạn, Hỷ hậu vơ lấy luôn dăm ba thứ đắt tiền nữa, ước tính có đến vài ba mươi triệu. Nữ nhân viên mếu máo:
   - Bẩm vương hậu, con chỉ có một triệu thôi!
Hỷ hậu ném cái nhìn sắc như dao lam vào mặt nữ nhân viên:
   - Ai bảo ngươi trả tiền. Cút đi!
   Nữ nhân viên run bắn người lên như bị kinh phong, quỳ dưới chân vương hậu van xin tha tội chết.
   - Về đi, ngươi thể hiện như thế là đủ rồi…
   Vương hậu vừa nói vừa trề đôi môi ra nhọn như chiếc phao câu vịt, rồi trả lại toàn bộ số hàng đã chọn và quay đít trở về hậu cung.
   Hôm sau, nữ nhân viên nhận quyết định rời khỏi Tổ nhân sự viện…
   Ở dinh thự của mình, Tổ nữ quan vừa tiếp một phụ huynh đến cầu xin cho con được tuyển dụng. Đây là người thứ ba mươi lăm. Ngồi đung đưa trên ghế xích đu, cầm gói tiền vừa được đút lót, Tổ nữ quan mơ màng cất giọng hát véo von: Cái cò mày đi ăn đêm, đụng phải cục tiền mắt mũi ngó nghiêng… Phen này ta phải tìm một đứa che dù cho ta, rồi cũng học cách ăn sáng trên giường như vương hậu cho hả dạ!
   Đang sướng đến chảy nước, đột nhiên có lệnh triệu tập của Kiệt vương. Vợ chồng thằng hề Tần du công lâu nay rình mò theo dõi đã mật báo với Kiệt vương và vương hậu. Tổ nữ quan hoảng hốt, lúng túng nhét đại mớ tiền vào cạp quần rồi sang mật điện của Kiệt vương. Kiệt vương ngồi ghếch chân lên bàn, hất hàm hỏi:
   - Ngươi hầu vương hậu của ta thế nào mà làm cho hậu ta úp máng khóc cả đêm?
   Tổ nữ quan mặt xanh như đít nhái, chân tay run lập cập quỳ xuống chân Kiệt vương:
   - Tâu chúa công, tội thần thật đáng chết.
   - Ngươi đã làm bẽ mặt hậu ta giữa siêu thị. Khá khen ngươi thật giỏi đá cầu cho người khác. Nghe nói ngươi dạo này ăn sung mặt sướng lắm thì phải? Đứng lên!
   Một mặt, Kiệt vương ra lệnh cho Trần hộ vệ quân vác chiếc mũi bò đến dinh thự của Tổ nữ quan lục soát, mặt khác đích thân Kiệt vương sờ nắn và đánh hơi khắp người của Tổ nữ quan. Chợt tay của Kiệt vương dừng lại ở vùng cấm:
   - Cái gì đây?
   - Dạ, dạ… - Tổ nữ quan vừa lúng túng vừa sợ thon thót, nhưng bàn tay của Kiệt vương làm cho người của Tổ nữ quan bất giác nóng ran lên, mặt đỏ lừ - Chúa công đừng đùa, kẻo vương hậu nhìn thấy thì chết!
   Kiệt vương nghiêm sắc mặt, tay nắn đi nắn lại cái mớ cồm cộm nơi đũng quần của Tổ nữ quan:
   - Tốc váy lên! Nói đi, cái gì?
   Tổ nữ quan đang sung sướng, mắt lim dim, chợt giật mình mở mắt ra, mặt mày tái xám. Cặp chân của Tổ nữ quan giật liên hồi, cơ hồ như không còn đứng vững:
   - Bẩm con đang có bệnh.
   - Láo! Mày hình như đã ở tuổi mãn kinh rồi, làm đéo gì có bệnh – Kiệt vương tức giận thọc tay vào chiếc quần lót của Tổ nữ quan – Nói đi, thứ gì cả cục thế này?
   - Bẩm, công văn ạ.
   Kiệt vương móc ra cả một xấp tiền toàn 500 ngàn đưa lên mũi ngửi:
   - Gớm thật, mày dám đi ăn đêm qua mặt ta ư?
   Đúng lúc đó, Trần hộ vệ quân vác cả một bọc tiền lớn vừa tịch thu tại dinh thự của Tổ nữ quan, vừa bước vào mật điện đã rống lên mấy tiếng:
   - Chúa công! Chúa công! Con mụ này đã ăn hối lộ những trên ba trăm triệu đồng!
   Hỷ hậu nghe tin cũng xô cửa xông vào, túm lấy tóc của Tổ nữ quan mà giật lấy giật để:
   - Quân trốn chúa lộn chồng. Ta cho mày lên trại thực nghiệm để sống chung với bò, với chó!
   Tổ nữ quan tru lên một tiếng dài như chó sói kêu đêm rồi ngất xĩu.
   Năm ấy, có con bò ở khu thực nghiệm đẻ ra một con nghé chỉ có hai chân, lại có con đà điểu đẻ ra loài chim có đến bốn chân. Kiệt vương mở hội chợ triển lãm hai giống vật kì lạ ấy để phô trương thành tựu kinh tế - giáo dục của nước Đại Hèn. Người khắp nơi đến xem như hội. Chị em Muội Hỷ, Muội Hả được dịp tổ chức bán vé suốt ngày đêm, kiếm được cũng đến vài ba mươi triệu.
   Chưa biết rồi sự việc sẽ ra sao, hồi sau phân giải.
 
Đón xem hồi thứ bảy:
Tự do ăn chia, Kiệt vương đưa Ngọc đại nhân lên Tài chính viện,
Thèm xuất ngoại, Hỷ hậu tháp tùng Kiệt vương đi Tây.

 
 
Đăng nhập để trả lời
0