<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-25 19:32:00heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN
Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Hồi thứ bảy
Tự do ăn chia, Kiệt vương đưa Ngọc đại nhân lên Tài chính viện,
Thèm xuất ngoại, Hỷ hậu tháp tùng Kiệt vương đi Tây.
Tự do ăn chia, Kiệt vương đưa Ngọc đại nhân lên Tài chính viện,
Thèm xuất ngoại, Hỷ hậu tháp tùng Kiệt vương đi Tây.
Sau khi bị phát hiện đi ăn đêm một mình, Tổ nữ quan được điều sang trại thực nghiệm quản lí cẩu sự, ngưu sự, đà điểu sự. Tổ nữ quan lấy công chuộc tội, suốt ngày tổ chức những cuộc thực nghiệm để nhân bản giống bò hai chân, giống đà điểu bốn chân, biến dự án nuôi chó bảo vệ của Trần hộ vệ quân thành chó nghiệp vụ thật sự. Lũ bò, lũ chó, lũ đà điểu ấy có thể thay người để phục vụ cho cuộc đại cách mạng kinh tế - văn hóa - giáo dục của Đại Hèn. Đỗ đại nhân không bằng cấp, tự dưng gặp cơ may lên thay Tổ nữ quan làm giám đốc Tổ nhân sự viện. Kiệt vương, Hỷ hậu nghĩ tên họ Đỗ này lờ khờ có thể sử dụng được. Sắp tới có cuộc ứng thí vào chức danh đại học sĩ, cứ cho phép chèn tên Đỗ đại nhân vào đó mà không cần phải tham gia dự thi cho mất công mất sức.
Đáp lại ơn của chúa công, lập tức năm ấy, Đỗ đại nhân kê khai thanh toán cho Kiệt vương lên 10 lần, từ 60 tiết lên 600 tiết. Hảo! Hảo! Thằng này đã biết nịnh nhưng khờ khạo quá. Kiệt vương ta có dạy dỗ gì được đâu, làm thế lũ đại học sĩ ở Dịch vụ đại học viện cười cho. Chi bằng ta từ chối món này để tỏ ra liêm khiết!
Cái khó là Tài chính viện đang khuyết người. Thượng thư bộ Tài chính là một nữ quan tên gọi Liên thị còn sót lại của đời Quang Minh, con mụ này được cái nhanh nhảu làm ảo thuật rửa tiền, biến quỹ đen thành quỹ đỏ, quỹ xanh, tiền thu trái phép vẫn có thể ùn ùn nộp được vào kho bạc nhà nước rồi moi ra một cách dễ dàng. Năm thanh tra của thiên triều về kiểm tra tài chính và xây dựng cơ bản, mụ còn khéo léo hợp thức hóa tiền hối lộ thành tiền quà cáp biếu xén và thanh toán công tác phí cho đoàn thanh tra. Đám sứ giả của thiên triều hí hửng ra về với túi tiền to tướng mà vẫn luôn tự hào mình công minh chính trực.
Người như thế nếu không già Kiệt vương ta sẽ dùng vĩnh viễn. Nay mụ đến tuổi nghỉ hưu, thật đáng tiếc, đáng tiếc!
Kiệt vương nghĩ kế tìm người xứng đáng để thay. Đây là cái chốt quan trọng cho mọi hoạt động của vương triều. Cả đêm Kiệt vương thao thức không ngủ được, bèn lén Hỷ hậu ra vườn ngự uyển đi bách bộ cho thư thả. Ngoài cửa sổ, trăng tròn như cái mâm vàng lóng lánh. Rồi cũng có lúc cả họ nhà Kiệt vương, Hỷ hậu ta được ngồi trên cái mâm vàng ấy mà sống cuộc sống thần tiên. Tưởng Hỷ hậu đang ngủ say, Kiệt vương rón rén thả chân xuống khỏi long sàng. Nhưng vừa lúc chân trên chân dưới, Hỷ hậu đã nắm tóc Kiệt vương lôi lại:
- Này, mấy tháng nay rồi, cho ta trơ mõm chó ra đấy nhé!
Bao nhiêu đêm rồi, Kiệt vương chưa đi chợ đã hết tiền, Hỷ hậu chán đến tận cổ muốn đạp thằng giặc già dâm sớm nhanh xìu kia xuống dưới chân giường. Bất lực. Ức chế. Cái sách phân hay cứt tâm học gì đó của thằng Tây nói đúng nhưng vớ vẩn, chẳng cho ta một giải pháp nào hiệu quả. Thủ dâm ư? Món này ta đã làm đến cùn cả ngón tay. Biết thế này ta sống luôn ở Dinh Thị, một ngày có đến chục thằng đàn ông ra vào. Còn làm thơ ư? Thì Muội Hỷ thi nhân ta đã có đến vạn bài, chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết được!
- Ta định ra vườn ngự uyển ngắm trăng một chút – Kiệt vương gỡ tay vương hậu ra khỏi cái đầu tóc chó ghẻ của mình và tìm cách vuốt ve vương hậu.
Hỷ hậu nghĩ, ức chế thì làm thơ chứ bất lực mà cũng làm thơ ư? Muội Hỷ ta làm thơ cả vạn mà vẫn chưa giải phóng được năng lượng kia mà. Thằng giặc già sắp hết tinh lực này còn gì mà thăng hoa với giải phóng?
Hỷ hậu nhổm dậy, ngồi tô hô nhìn ra vườn trăng:
- Hay hậu đọc thơ cho chúa công nghe nhé? Sáng trăng em tưởng tối trời, ngồi buồn em mở sự đời em ra, sự đời như cái bánh đa, nó đen như mõm chó tổ cha sự đời…
Nghe giọng tha thiết như lời hát ru dân gian ấy, Kiệt vương cảm thấy não lòng:
- Nhưng mà Hỷ hậu yêu quý của ta ơi, ta đâu phải nghĩ chuyện trên trời dưới đất như hậu đâu. Ta đang nghĩ đến cái lỗ khuyết của Tài chính viện kia!
- A, cái lỗ đen ấy chứ gì. Đem cái thằng trọc đầu ngu nhất triều đình mà nhét vào đấy!
Kiệt vương không hiểu, ngơ ngác nhìn quanh và né tránh nhìn vào cái mõm chó đen thủi của vương hậu. Vương hậu bực mình:
- Ma mãnh ở đâu không biết, nói ra thành mắc tội khi quân, chứ sao việc này chúa công ngu thế? Tài chính là phải có lỗ đen, ta nhét tiền vào đó gọi là quỹ đen để tự do chi tiêu. Chọn thằng không biết gì về tiền bạc cho làm thượng thư Tài chính viện, còn kế toán viên cắm người của nhà ta vào quản lí!
Kiệt vương cười vãi đái ra quần:
- Giỏi thật! Thông minh thật! Ta có được hậu còn hơn đoạt được cái mâm vàng trời cho. Những lúc ta bí là có hậu khai thông cho ta.
Hôm sau, Kiệt vương thiết triều ban chiếu phong cho Ngọc đại nhân làm thượng thư Tài chính viện, lại bổ nhiệm Bình thị, cháu nhà Hỷ hậu làm kế toán viên.
Ngọc đại nhân, tự Ngọc Hành, vốn là đứa trọc đầu, không có một mảnh bằng cấp trong tay. Trước đây Ngọc Hành làm nghề bán vịt lộn cho cả một khu phố. Hắn nhờ món vịt lộn mà sung mãn đến mức không bọc ô kê nào chịu nổi, vợ hắn một năm có bầu hai lần, đứa đầu năm chưa biết đi, đứa cuối năm đã oe oe cất tiếng khóc chào đời. Đại Hèn đất chật người đông, hắn sinh tới tấp dăm ba đứa vượt mức cho phép trong kế hoạch sinh đẻ của thiên triều. May mà Kiệt vương tìm cách ém nhẹm để không bị đày ra ải bắc. Hắn tỏ ra biết ơn, một ngày dâng cho Kiệt vương cả rổ vịt lộn để bồi dưỡng tinh lực.
Năm Dịch vụ đại học viện mở lớp cao học chuyên ngành quản lí, Kiệt vương cho Ngọc Hành ghi danh ứng thí. Cái đầu vịt lộn của hắn làm sao mà thi được. Lão cẩu tặc Kinh công đôi lúc dở chứng cắn càn, đánh hơi thấy tài liệu trong người hắn đã phanh phui ra trước bao nhiêu thí sinh khác cho bẽ mặt. May nhờ Kiệt vương bao che, hắn thoát tội hoài hiệp văn tự. Sau khi được ghi danh trên bảng vàng, Kiệt vương phong cho Ngọc Hành giữ chức phó vương chuyên lo điều hành các đại hội của triều đình.
Thằng bán vịt lộn này đúng ngu thật, hắn điều hành các đại hội đầu đít cứ lộn phèo. Ai chê chứ Kiệt vương ưng cái bụng lắm lắm. Trong cái thế dân chủ rối ren, hắn làm thêm trò quấy nhiễu đố đứa nào có cơ hội bộc lộ chính kiến được.
Lại nói về Bình thị vốn phận xay lúa ẵm em, Hỷ hậu nuôi lâu trong nhà sợ Kiệt vương có lúc ăn tạp, bèn kiến nghị Kiệt vương đưa vào cắm chốt ở nhà ăn. Một năm Bình thị làm việc ở nhà ăn bằng mười năm đại hạn mất mùa. Tiền thu ở nhà ăn không có dư để nộp vào công quỹ phải bù lỗ. Lũ thư sinh ốm đói trơ xương, một trăm đứa ra sân chạy thể dục có đến chín mươi đứa ngất xĩu. Sơn Bắc đại nhân chánh khoa Thể công tha hồ cho thi lại để thu tiền. Nay Bình thị về làm kế toán viên Tài chính viện, quen tay chặt tiền như xúc trộm cơm gạo ở nhà ăn. Lại thêm có Muội Hả ranh ma thầu hết mọi thứ mua sắm, một kê mười rồi hợp thức hóa bằng chứng từ đỏ, hàng tàu hàng nghĩa địa tất tần tật mọi thứ rác thải được dán tem mới tuồn vào kinh thành. Còn Muội Hỷ cứ ung dung vơ vét tiền dạy của lũ đồ gàn đi chơi chứng khoán.
Thượng thư tài chính viện Ngọc Hành chỉ biết trơ cái đầu vịt ra mà cầm bút kí như mổ thóc vào các bản thanh quyết toán. Loại quan này có nhỡ bị thiên triều phát hiện ra, nằm trong tù cả đời cũng không biết mình sai phạm điều gì.
Quốc khố trống rỗng, còn nhà Kiệt vương, Hỷ hậu vàng bạc chất cao như núi.
Quý thừa tướng ngậm miệng. Sa quốc sư lặng lẽ. Còn Lê Thái phó thì câm hẳn.
Năm thứ 3 đời Huệ vương nhà Chu, Kiệt vương ban chiếu cho các đại học sĩ đi Tây. Sợ quốc khố trống rỗng, quần thần nổi loạn, Kiệt vương bày trò ban ơn cho các đại học sĩ làm một chuyến xuất ngoại học tập kinh nghiệm để chấn hưng đất nước. Mọi thủ tục giao cho Đỗ đại nhân Tổ nhân sự viện lo. Danh sách vừa niêm yết chưa ráo hồ đã bị Hỷ hậu giật phắt xuống chân:
- Gọi thằng quan họ Đỗ đến đây cho ta. Đồ ngu hơn bò!
Đỗ đại nhân bò như một con bò từ trong Tổ nhân sự viện bò ra, nghếch mõm nhìn lên:
- Bẩm vương hậu cho gọi con!
- Làm lại danh sách xuất ngoại. Đưa thêm tên Muội Hỷ ta vào đấy – Hỷ hậu vừa gằn giọng vừa sẵn chân kẹp lấy cổ Đỗ đại nhân.
Đỗ đại nhân bị chân kẹp cổ không kêu được một tiếng, hai má phình ra tím tái, suýt nữa nghẹt thở mà chết. Kiệt vương gỡ lấy đầu Đỗ đại nhân và kéo Hỷ hậu về cung.
- Này, hậu quá đáng lắm. Đi học tập kinh nghiệm chứ phải đi chơi đâu. Học vấn như hậu… à không, hậu không biết ngoại ngữ ra đấy để làm gì!
Đang lúc cơn điên chưa nguôi, Hỷ hậu muốn kẹp luôn cả cổ Kiệt vương:
- Cứt! Lũ đại học sĩ trong Dịch vụ đại học viện thì biết tiếng tây tiếng tàu hết chắc. Nhiều lắm cũng chỉ nói được mấy chữ ô kơ, hớ lô, són sén hà la là cùng!
Kiệt vương cố nhịn cười về cái vốn tiếng bồi ngọng nghịu một thời gái ôm của vương hậu:
- Nhưng suất này để chúng nó đi. Hậu đi dịp này làm chi cho mang tiếng.
- Ta cũng đi sang tây sang tàu để học tập kinh nghiệm chứ. Nghe nói ở đó lũ tây tàu ăn chơi rất hiện đại, còn vợ chồng ta lâu nay cổ điển lắm! Hơn nữa ta cũng cần xem chúng ăn sáng trên giường không đánh răng mà vẫn ăn được là thế nào chứ?
Kiệt vương đành gật đầu khen phải, bèn triệu Đỗ đại nhân làm hộ chiếu cho cả vương hậu tháp tùng theo đoàn.
Ngày xếp hàng kê khai thị thực xuất cảnh, nhìn vào bảng toàn thấy chữ tây chữ tàu. Hỷ hậu lúng túng như bị cúm gà, tay quờ quạng không biết điền vào các ô cái gì. À, chỗ này ta khai được. Sex là kê khai chuyện ấy chứ gì. Hỷ hậu viết thật to: luôn sẵn sàng, mặc váy ngủ không quần lót. Viết xong Hỷ hậu tự khen mình: đúng là phong cách tây.
Hỷ hậu cùng đoàn đại học sĩ Đại Hèn bay một hơi sang vương quốc Đảo Xanh. Đảo Xanh xanh thật, mọi thứ sạch như bong. Hỷ hậu mê mẩn nhìn xuống Đảo Xanh, cỏ cây xanh biếc như ngọc, những tòa cao ốc lấp lánh ánh nắng như những viên kim cương.
Khi bước xuống sân bay, Hỷ hậu chợt thấy nhói lên vùng bụng dưới chợt nhớ mình đã nhịn đái suốt bốn tiếng đồng hồ. Chờ đoàn đại học sĩ rời máy bay một đoạn, không cần nhìn trước nhìn sau, Hỷ hậu ngồi hẳn xuống phía trong cầu thang máy bay trật quần đái xối xả. Lập tức có tiếng còi rít lên, một cảnh vệ cầm dùi cui tiến đến. Hỷ hậu vội vàng kéo quần, nước đái vẫn còn chảy ra ướt đẫm cả đũng quần. Thằng cảnh vệ nói sặc tiếng tàu són sén hà la, Hỷ hậu không biết nó nói gì, sao lại bán gốm sứ ở đây. Nó lại nói sang tiếng Anh đít diu cút diu gì đó. Cái xứ sở đẹp mà vô văn hóa. Nó thấy đít của mình rồi. Thế là nó nắm tay kéo mình đến phòng làm việc bắt nộp cả chục đô.
Đêm đầu tiên ở khách sạn, Hỷ hậu nằm chổng mông trên giường mà khóc. Kiệt vương rón rén đến gần:
- Thôi tha cho ta đi. Ra đường sợ nhất công nông, về nhà sợ hậu chổng mông trên giường. Hậu làm thế ta sợ lắm!
- Lúc xuống sân bay chúa công nỡ bỏ thiếp một mình. Cái thằng cảnh vệ nó được nhìn đít thiếp, thiếp không lấy tiền nó nó lại đòi lấy tiền của thiếp! - Hỷ hậu lật ngửa người ra hai chân kẹp cổ Kiệt vương mà khóc tiếp.
- Hậu đái bậy bị nó phạt chứ gì. Biết ngay mà, hậu mang cái văn hóa Đại Hèn phô diễn ở đây không được đâu! - Kiệt vương hiểu ra và tìm cách an ủi.
Hỷ hậu vẫn khóc nước mắt như mưa:
- Chẳng nhẽ xứ sở này không có người đái đường sao? -
Kiệt vương gỡ đôi chân như bạch tuột của Hỷ hậu ra khỏi cổ mình rồi vuốt ve, an ủi:
- Tốt nhất là vào toa lét mà đái cho tử tế.
Sáng hôm sau, cả đoàn đi tham quan một Đại học viện của xứ sở Đảo Xanh. Nhóm nhà ăn học tập kinh nghiệm ở bếp ăn, nhóm tài chính nghe báo cáo kinh nghiệm về tài chính, nhóm quản trị thiết bị nghe báo cáo về thiết bị, nhóm đào tạo nghe báo cáo về đào tạo… Ngày hai buổi mệt nhoài. Nghe họ báo cáo toàn tiếng tây tiếng tàu, các quan nghểnh cổ lên như vịt nghe sấm. Riêng Hỷ hậu nghẹo cổ tựa vào vai Kiệt vương mà ngủ, nước dãi chảy ướt đầm cả áo. Đến lúc nghe cả bọn vỗ tay đôm đốp, Hỷ hậu mới giật mình tỉnh giấc:
- Này, chúa công chỉ chỗ thiếp đi đái đi, không khéo lại bị họ phạt lần nữa…
Hỷ hậu vào toa lét. Kiệt vương đứng ngoài canh cửa. Đẹp quá, toa lét của chúng mày sạch hơn phòng ngủ nhà bà. Hỷ hậu ngồi rất lâu ngắm nhìn để thỏa mãn một chuyến xuất ngoại xưa nay chưa từng có. Đái xong, Hỷ hậu không biết phải làm gì. Trên tường có một dấu mũi tên chỉ xuống cái bô, lại ghi toàn chữ tây chữ tàu. Phen này về, ta hứa sẽ lo dùi mài đèn sách để lần sau xuất ngoại cho danh chánh ngôn thuận. Nghĩ đoạn, Hỷ hậu đi ra khỏi cửa quên không dội nước.
Những ngày sau, cả đoàn thở phào vì đã trốn thoát cái cảnh bị tra tấn bằng tiếng tàu tiếng tây. Kiệt vương cho phép mọi người tỏa ra đi chơi khắp nơi. Nhóm này đi xem trình diễn của lũ pê đê, nhóm kia tham quan cảnh đền chùa, sở thú. Riêng Hỷ hậu rủ Kiệt vương đi xem phim sex. Đúng là hiện đại, chúng nó vừa ăn vừa chơi luôn ở trên giường, đứa nào đứa nấy như những con lợn. Dai thế, từ tối đến sáng. Những lúc vục đầu hụp mặt thế này thì cần gì đánh răng trước khi ăn sáng!
Nghe nói từ khi đoàn đại biểu của Đại Hèn đi khỏi xứ sở Đảo Xanh, các công trình vệ sinh ở đây không ghi biển báo bằng tiếng tây tiếng tàu nữa mà ghi bằng tiếng Đại Hèn: vệ sinh xong nhớ dội nước!
Chưa biết rồi sau khi về Đại Hèn, Hỷ hậu có thực hiện đúng lời hứa dùi mài kinh sử của mình hay không, hồi sau phân giải.
Đón xem hồi tám:
Sợ mang tiếng gái ôm, Hỷ hậu dùi mài kinh sử,
Lo phận nhặt râu tôm, Hả công nương đòi được thăng quan.