đêm khuya vắng lặng...có tiếng trẻ khóc đêm nghe vẳng vẳng,1 bầu không khí tĩnh mịt, nơi khu nhà trọ củ kĩ, trong 1 căn phòng hẹp...mạng nhện giăng đầy. quần áo vứt lung tung.
hắn vẫn ngồi đấy...chăm chú, ngõ từng phím chữ...trên bàn phím đã bay mất các mẩu tự do tàn thuốc ma sát với đầu ngón tay...dưới nguồn sáng duy nhất trong căn phòng là màng hình.
khi con người đc huấn luyện để ko sợ hãi...đó là baba hắn, ông đã cho hắn hình hài...còn hướng hắn đến đc 1 tinh thần trên tầm cao hơn tất cả, để kiểm soát tất cả xảy ra, và xữ lý theo lý trí...điều đó thể hiện qua ánh mắt ko sợ hãy, nhìn thẳng, sâu và ko 1 chút điêu ngoan
với hắn tất cả chỉ là phù du, chỉ có ngày hôm nay...hôm qua đã là ký ức, ngày mai chỉ là ảo tưởng.
baba của hắn là bộ đội ở 1 vùng quê nghèo, hẻo lánh và hoang sơ, ông thường xuyên đi công tác đây đó. cũng dẫn thằng nhóc hiếu động hay chạy nhảy lung tung theo. hắn còn nhớ mơ hồ lúc trên triền đê trong 1 buổi chiều lộng gió...hắn mon men lên cao nhất...rồi chạy 1 mạch xuống...nhanh quá...thú vị quá. ba vẫn đứng 1 chổ. ba đang nghĩ j` thế nhỉ...sau đó thì nó bị la, ko cho chơi trò nguy hiểm đó nữa...
năm hắn 8,9t...như bao thằng nhóc trong vùng..nó sợ ma, ko dám đi đâu 1 mình đến chổ tối...ba nó đã dẫn nó đến khu trường học ngay đêm đó, đi 1 vòng quanh giữa những hàng bạch đàn cao vút, và những bụi tre gai um tùm....để tìm con ma/tối lắm. ba nó vẫn quát tháo...nghênh ngang như chổ không người..thì đúng là ko có ai ở đó thật. giờ đó chỉ có ma thôi...nó đã ko còn sợ bóng tối từ hôm đó...
có 1 lần ba nó uống say mèm... nhà tối thui, ổng đi qua cơ quan quân đội, nơi lưu trữ nhìu sổ sách...bụi bám đầy...nó sợ lắm...chạy theo ba...đến 1 căn phòng tối, nó cố nhảy lên, để bắt đèn cho sáng..với ko tới đc...khi đèn sáng nó lại bị la...tiếng quát tháo của 1 ông say rượu...nó ko giận...nó luôn biết ba rất thương nó, tắt đèn...ba nó vẫn nằm yên đấy. thở phì phò. yên lặng...
năm nó 12,13t...vì nơi ba nó đóng quân ngay mùa nước lũ, với bản tính ham chơi, hiếu động..ba mẹ nó gữi nó về ngoại...và cũng học ở 1 ngôi trường mới...đây là lần đầu tiên nó xa nhà, và tiếp xúc với nhìu người lạ, những học sinh ở phố thị...cũng như thuở đi học từ muôn đời...nó cũng bị ăn hiếp. vì nó ở quê lên mà...nó đã đánh nhau...rồi nhìu lần...rồi thời gian. nó trở thành hắn, chững chạc, trưỡng thành....ko 1 cái j` có thể làm tinh thần nó lung lay nữa....tuy nhiên hắn vẫn đầy đủ càm xúc đấy...chỉ là ko biểu hiện..vì hắn là con trai
.... chỉ là mưa thu thôi
hắn vẫn ngồi đấy...chăm chú, ngõ từng phím chữ...trên bàn phím đã bay mất các mẩu tự do tàn thuốc ma sát với đầu ngón tay...dưới nguồn sáng duy nhất trong căn phòng là màng hình.
khi con người đc huấn luyện để ko sợ hãi...đó là baba hắn, ông đã cho hắn hình hài...còn hướng hắn đến đc 1 tinh thần trên tầm cao hơn tất cả, để kiểm soát tất cả xảy ra, và xữ lý theo lý trí...điều đó thể hiện qua ánh mắt ko sợ hãy, nhìn thẳng, sâu và ko 1 chút điêu ngoan
với hắn tất cả chỉ là phù du, chỉ có ngày hôm nay...hôm qua đã là ký ức, ngày mai chỉ là ảo tưởng.
baba của hắn là bộ đội ở 1 vùng quê nghèo, hẻo lánh và hoang sơ, ông thường xuyên đi công tác đây đó. cũng dẫn thằng nhóc hiếu động hay chạy nhảy lung tung theo. hắn còn nhớ mơ hồ lúc trên triền đê trong 1 buổi chiều lộng gió...hắn mon men lên cao nhất...rồi chạy 1 mạch xuống...nhanh quá...thú vị quá. ba vẫn đứng 1 chổ. ba đang nghĩ j` thế nhỉ...sau đó thì nó bị la, ko cho chơi trò nguy hiểm đó nữa...
năm hắn 8,9t...như bao thằng nhóc trong vùng..nó sợ ma, ko dám đi đâu 1 mình đến chổ tối...ba nó đã dẫn nó đến khu trường học ngay đêm đó, đi 1 vòng quanh giữa những hàng bạch đàn cao vút, và những bụi tre gai um tùm....để tìm con ma/tối lắm. ba nó vẫn quát tháo...nghênh ngang như chổ không người..thì đúng là ko có ai ở đó thật. giờ đó chỉ có ma thôi...nó đã ko còn sợ bóng tối từ hôm đó...
có 1 lần ba nó uống say mèm... nhà tối thui, ổng đi qua cơ quan quân đội, nơi lưu trữ nhìu sổ sách...bụi bám đầy...nó sợ lắm...chạy theo ba...đến 1 căn phòng tối, nó cố nhảy lên, để bắt đèn cho sáng..với ko tới đc...khi đèn sáng nó lại bị la...tiếng quát tháo của 1 ông say rượu...nó ko giận...nó luôn biết ba rất thương nó, tắt đèn...ba nó vẫn nằm yên đấy. thở phì phò. yên lặng...
năm nó 12,13t...vì nơi ba nó đóng quân ngay mùa nước lũ, với bản tính ham chơi, hiếu động..ba mẹ nó gữi nó về ngoại...và cũng học ở 1 ngôi trường mới...đây là lần đầu tiên nó xa nhà, và tiếp xúc với nhìu người lạ, những học sinh ở phố thị...cũng như thuở đi học từ muôn đời...nó cũng bị ăn hiếp. vì nó ở quê lên mà...nó đã đánh nhau...rồi nhìu lần...rồi thời gian. nó trở thành hắn, chững chạc, trưỡng thành....ko 1 cái j` có thể làm tinh thần nó lung lay nữa....tuy nhiên hắn vẫn đầy đủ càm xúc đấy...chỉ là ko biểu hiện..vì hắn là con trai
.... chỉ là mưa thu thôi
trên trời triệu triệu vì sao
xếp thành 4 chữ vì sao yêu người
trần gian triệu triệu con người
vì sao chẳng có một người tôi yêu
xếp thành 4 chữ vì sao yêu người
trần gian triệu triệu con người
vì sao chẳng có một người tôi yêu
minh thi ko nghi zay! minhlai nghi day la loi tam su. loi se chia nhung ku niem vui buon? ko bit nhu vay co dung ko nua.