📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

TRUY LÙNG TÊN SÁT NHÂN

1 trả lời, 1.269 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 11:58:06coco_trencungtrang>
TRUY LÙNG TÊN SÁT NHÂN
 
TG: JERY COTTON
 
NGƯỜI DỊCH:KHANH KHANH

Nhà xuất bản Văn Học
 Đánh máy: QD

Sương mù phủ trên mặt Đại Tây Dương, dày như một biển bông xám trắng và chỉ loãng ra thành những vệt hơi nước nhượt nhạt trên bờ. Tiếng còi tàu trầm đục vẳng về từ rất xa. Tiếng nhạc rên rỉ phát ra từ ngôi nhà xây trước khách sạn, điểm gặp gỡ hàng đêm của đám trai trẻ trong vùng, điểm hội tụ của những phút giây nhảy nhót và vui nhộn. Willbur Staten giơ tay quệt mồ hôi trên trán. Những ngón tay run run khi anh cầm lấy va-li. Chốc chốc ánh mắt anh ta lại liếc thật nhanh về hướng cửa sổ. Một ánh mắt đầy kinh hãi. Willbur Staten cố gắng làm chủ nỗi sợ đang dâng đầy trong tâm khảm, nhưng chỉ uổng công. Có thể chúng chưa tới, có thể chúng chưa phát hiện ra sự biến mất của anh. Có thể… Ở đâu đó có ai khẽ cất tiếng hát. Willbur Staten giật mình. Dạ dày anh thít chặt. người đàn ông đờ đẫn đứng lại, chỉ trong một giây đồng hồ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, anh ta lắng tai nghe bầu trời đêm bên ngoài. Tiếng hát ngưng một thoáng, rồi lại cất lên. Willbur Staten biết giai điệu đó: “Song of Death” (bài ca cái chết). Willbur Staten biết cái giai điệu đó đang khiến cho đám trẻ con phát điên hay phát khùng lên trong các sàn nhảy từ vài tuần nay, anh thuộc lòng cả lời bài hát quải gở. Và anh biết cả người đàn ông đang lẩm nhẩm bài hát đó một mình, lẩm nhẩm bất cứ nơi nào gã xuất hiện một cách không ngơi nghỉ, không mệt mỏi như muốn dứt đứt tới sợi dây thần kinh cuối cùng của người nghe. Gã đến rồi. Gã đã nhận được lệnh, đã tìm dấu vết và sẽ thực hiện công việc của gã. Willbur Staten run bần bật. Trong một thoáng, anh ta đã muốn với lấy điện thoại và gọi số cấp cứu. Nhưng anh ta biết giờ thì quá muộn rồi. Anh ta phải tự lo lắng lấy một mình, phải tận dụng cơ hội cuối cùng, phải chiến đấu. Cố nén cơn run rẩy đang run lắc cả người anh ta như một đợt sốt cao, Willbur Staten vội vàng mở vali ra, nâng nắp lên cao và gạt một vài cái áo sơ mi sang bên. Những ngón tay của anh ta bao quanh khẩu Beretta. Một món vũ khí tốt, đáng tin cậy và được chăm sóc hoàn hảo. Ra vẻ kiểm tra, anh kéo cần gạt. Anh ta chưa bao giờ sử dụng khẩu dụng này. Anh ta sợ đến lúc phải nổ súng. Nhưng lần này anh không còn con đường nào khác, nếu anh ta muốn sống sót. Hai làn môi mím chặt, Willbur Staten nhỏm dậy, tắt ngọn đèn nhỏ ở trên bàn, lướt tới bên cửa sổ. Vạn vật bên ngoài yên tĩnh. Chỉ có ngọn gió từ ngoài Đại Tây Dương rì rào khe khẽ trong bụi cây. Với một cử chỉ uyển chuyển, nhanh nhẹn, Willbur Staten nhao người lên bậu cửa sổ. Gương mặt người đàn ông có vẻ căng thẳng, góc cạnh và tàn nhẫn, khi anh ta nhảy ra ngoài nên đất, nhẹ nhàng không một tiếng động, rồi ngay lập tức dán lưng vào sát tường. tư thế của anh bây giờ có nét tỉnh táo, căng thẳng, chăm chú như một người thợ săn.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-26 00:21:02Ct.Ly>
       Ánh mắt của Jenna Becks rời chiếc đồng hồ treo tường lòe loẹt sang phía máy điện thoại. Những khuôn cửa kính phản chiếu rõ hình ảnh của cô: mái tóc để thẳng màu vàng, hai con mắt sẫm màu, một thân hình thon mảnh và săn chắc trong quần Jean, áo T-Shirt và áo khoác bằng da màu đen. Jeana thoáng rùng mình. Trận mưa rông đã khiến không khí lạnh hơn. Ngoài ra cô cũng bị thấm nước mưa, cô sẽ cảm thấy lạnh nếu không uống thuốc kịp thời. Đột nhiên, cơn giận dữ trong cô bừng dậy. Giận dữ Bernie, giận dữ người bạn lạ mặt của anh ta, giận dữ cái khách sạn tồi tệ này và giận dữ cả cái sáng kiến điên khùng mà bây giờ cô cảm chẳng còn thật sự hay ho như trước nữa.
       Cô đã cân nhắc lâu rồi mà vẫn chưa quyết định xem có nên gọi điện cho người đàn ông béo phị bên dưới quầy tiếp tân, hỏi thăm tình hình của vị khách ở Bungalow số 9. Cô biết tên anh ta, nhưng không biết mặt. Rất có thể anh ta không tới. Rất có thể gã trai mà cô quan sát là một người khác, là một người khách qua đường hoàn toàn bình thường, hiền lành. Và Bernie sẽ không phải là lần đầu tiên bỏ trốn trước sáng kiến của mình.
       Mặc dù vậy, Jenna vẫn quyết định không gọi điện cho quầy tiếp tân. Cô không tin gã đàn ông béo phị đó. Hắn ta thuộc dạng người ở bất kì xó xỉnh nào cũng sẽ rất thính nhạy đánh hơi ra ngay cơ hội kiếm những đồng dollar thật nhanh, và sẵn sàng bán cả bà nội mình cho đối phương nếu nhận đủ tiền. Mà số tiền gã trai ở Bungalow số 9 đang mang bên mình có thể hấp dẫn bất kì ai mặc dù nếu suy cho cùng, chúng chẳng có giá trị hơn những mẩu giấy được dùng để in chúng.
Jenna lại nhìn đồng hồ. Khốn nạn, còn phải chờ bao lâu nữa?
Ánh mắt cô hương về chiếc túi đựng máy ảnh đang đặt trên bàn, bên cạnh số báo đang mở rộng của tờ “Buổi sáng Manhattan”. Bài trên trang nhất của tờ báo địa phương đề cập đến số lượng tiền giả hiện nay như một con ma ám ảnh toàn bộ khu vực New Work. Một giọng văn giận dữ thâm hiểm, chất đầy những lời trách móc hướng về phía cảnh sát. Phần còn lại chỉ là những tiên đoán mù mờ, vô căn cứ. Nếu Jenna gặp may tối nay, thì sáng mai cũng trên chỗ đó sẽ là một câu chuyện đầy thú vị với những dữ liệu chắc chắn. Thỉnh thoảng quá khứ của Bernie cũng có giá trị riêng của nó. Nhưng mà chỉ thỉnh thoảng thôi. Cô em gái anh ta sẵn sàng từ bỏ câu chuyện giật gân này, nếu thay vào đó cô có thế đưa Bernie ra khỏi New Work, nơi cái hiểm họa bị quá khứ săn đuổi và tóm gáy luôn hiện hữu.
Thở dài, Jenna lại quan sát đống đầu mẩu thuốc lá gom đầy trong gạt tàn.
Khi tiếng huýt sáo cất lên ở thảm cỏ phía bên ngoài phòng, cô gái bất giác giật mình. Ngay sau đó cô tự rủa thầm mình là đồ ngu. Chẳng nhẽ cô đã quá sợ mà hóa quáng gà ư? Chỉ là một trong những vị khách đi dạo đêm để hít thở không khí trong lành sau một ngày nóng nực thì đã có chuyện gì bất thường. Chỉ có ý thích về âm nhạc của kẻ lạ mặt kia là Jenna không thể thông cảm. Gã ta đang hát bài ca tử thần “Song of Death” quái gở đã vọt lên vị trí dẫn đầu bảng Chart và dai dẳng bám trụ trên đó như một con bạch tuộc đã hóa ma.
“Hãy ném cây đàn ghi ta và cầm lấy vũ khí”, đó là câu đầu. Ném ghi ta, cầm vũ khí. Toàn bộ những lời nhạc quái gở đạt đến đỉnh cao điên khùng của nó trong lời thúc gọi: “Giết, giết, giết!”
Đồ ngu, Jenna nghĩ thầm. Cô rất hiểu vì sao một số đài radio thẳng thừng tuyên bố là họ không bao giờ đưa bài nhạc này lên sóng của họ. Trong một thoáng, cô lắng nghe, trán nhăn lại, cho tới khi tiếng huýt sáo ngưng. Thế rồi cô gái nhún vai, châm chô mình một điếu thuốc mới.
Sau một hồi, cô lại nghe thấy tiếng bước chân trên con đường trải thảm, những âm thanh đã được làm dịu xuống phần nào qua lớp cửa sổ đóng kín. Thêm một lần nữa, vị khách đi dạo tối nay lại lẩm nhẩm hát một mình. Lần này, gã hát thành lời. Jenna thậm chỉ còn hiểu và nghe thấy một vài câu.
“Hãy ném cây đàn ghi ta đi
Và cầm lấy vũ khí.
Bạn được sinh ra là để giết.
Bạn là một chiến binh giữa chiến trường…”
Được sinh ra để giết… Đúng là một trò điên không thể tả! Jenna lắc đầu dữ dội, mái tóc vàng bay tung lên. Cô là người có bản tính bộc phát, rất dễ nổi giận, có thể bực tức vì cả những chuyện người ta coi là vặt vãnh. Cái tay mê âm nhạc quái gở kia hiện thời là chuyện hết sức vặt vãnh, cô gái tự nhắc nhở mình. Theo thói quen, cô đưa tay vuốt một lọn tóc bướng bỉnh và cài ra sau vành tai. Và trong khi nữ nhà báo ấy vẫn còn tiếp tục nghĩ về bài ca thần chết kì quặc kia thì tiếng hát mù mờ đã ngừng lại ngay ngoài cửa sổ.
Đúng lúc Jenna muốn uống nốt ngụm Gin Tonic còn lại trong cốc thì sự việc xảy ra.
Như một vụ nổ dữ dội, tiếng súng xé rạch màn đêm tĩnh lặng. Cô gái trẻ giật mình, buông bật lửa xuống, lắng nghe.
Phía ngoài công viên có tiếng nổ của súng lục lớn nòng. Và hòa vào tiếng của phát súng thứ hai là tiếng hét..
Một tiếng hét gay gắt, kéo dài, rung hàng giây đồng hồ trong không khí rồi hạ thấp xuống ngập ngụa trong rên rỉ để rồi ngưng bặt như bị cắt giữa chừng.
Tiếng hét của con người lọt vào tay Tử Thần…
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0