<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 11:58:06coco_trencungtrang>
TRUY LÙNG TÊN SÁT NHÂN
TG: JERY COTTON
NGƯỜI DỊCH:KHANH KHANH
Nhà xuất bản Văn Học
Đánh máy: QD
Sương mù phủ trên mặt Đại Tây Dương, dày như một biển bông xám trắng và chỉ loãng ra thành những vệt hơi nước nhượt nhạt trên bờ. Tiếng còi tàu trầm đục vẳng về từ rất xa. Tiếng nhạc rên rỉ phát ra từ ngôi nhà xây trước khách sạn, điểm gặp gỡ hàng đêm của đám trai trẻ trong vùng, điểm hội tụ của những phút giây nhảy nhót và vui nhộn. Willbur Staten giơ tay quệt mồ hôi trên trán. Những ngón tay run run khi anh cầm lấy va-li. Chốc chốc ánh mắt anh ta lại liếc thật nhanh về hướng cửa sổ. Một ánh mắt đầy kinh hãi. Willbur Staten cố gắng làm chủ nỗi sợ đang dâng đầy trong tâm khảm, nhưng chỉ uổng công. Có thể chúng chưa tới, có thể chúng chưa phát hiện ra sự biến mất của anh. Có thể… Ở đâu đó có ai khẽ cất tiếng hát. Willbur Staten giật mình. Dạ dày anh thít chặt. người đàn ông đờ đẫn đứng lại, chỉ trong một giây đồng hồ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, anh ta lắng tai nghe bầu trời đêm bên ngoài. Tiếng hát ngưng một thoáng, rồi lại cất lên. Willbur Staten biết giai điệu đó: “Song of Death” (bài ca cái chết). Willbur Staten biết cái giai điệu đó đang khiến cho đám trẻ con phát điên hay phát khùng lên trong các sàn nhảy từ vài tuần nay, anh thuộc lòng cả lời bài hát quải gở. Và anh biết cả người đàn ông đang lẩm nhẩm bài hát đó một mình, lẩm nhẩm bất cứ nơi nào gã xuất hiện một cách không ngơi nghỉ, không mệt mỏi như muốn dứt đứt tới sợi dây thần kinh cuối cùng của người nghe. Gã đến rồi. Gã đã nhận được lệnh, đã tìm dấu vết và sẽ thực hiện công việc của gã. Willbur Staten run bần bật. Trong một thoáng, anh ta đã muốn với lấy điện thoại và gọi số cấp cứu. Nhưng anh ta biết giờ thì quá muộn rồi. Anh ta phải tự lo lắng lấy một mình, phải tận dụng cơ hội cuối cùng, phải chiến đấu. Cố nén cơn run rẩy đang run lắc cả người anh ta như một đợt sốt cao, Willbur Staten vội vàng mở vali ra, nâng nắp lên cao và gạt một vài cái áo sơ mi sang bên. Những ngón tay của anh ta bao quanh khẩu Beretta. Một món vũ khí tốt, đáng tin cậy và được chăm sóc hoàn hảo. Ra vẻ kiểm tra, anh kéo cần gạt. Anh ta chưa bao giờ sử dụng khẩu dụng này. Anh ta sợ đến lúc phải nổ súng. Nhưng lần này anh không còn con đường nào khác, nếu anh ta muốn sống sót. Hai làn môi mím chặt, Willbur Staten nhỏm dậy, tắt ngọn đèn nhỏ ở trên bàn, lướt tới bên cửa sổ. Vạn vật bên ngoài yên tĩnh. Chỉ có ngọn gió từ ngoài Đại Tây Dương rì rào khe khẽ trong bụi cây. Với một cử chỉ uyển chuyển, nhanh nhẹn, Willbur Staten nhao người lên bậu cửa sổ. Gương mặt người đàn ông có vẻ căng thẳng, góc cạnh và tàn nhẫn, khi anh ta nhảy ra ngoài nên đất, nhẹ nhàng không một tiếng động, rồi ngay lập tức dán lưng vào sát tường. tư thế của anh bây giờ có nét tỉnh táo, căng thẳng, chăm chú như một người thợ săn.
TG: JERY COTTON
NGƯỜI DỊCH:KHANH KHANH
Nhà xuất bản Văn Học
Đánh máy: QD
Sương mù phủ trên mặt Đại Tây Dương, dày như một biển bông xám trắng và chỉ loãng ra thành những vệt hơi nước nhượt nhạt trên bờ. Tiếng còi tàu trầm đục vẳng về từ rất xa. Tiếng nhạc rên rỉ phát ra từ ngôi nhà xây trước khách sạn, điểm gặp gỡ hàng đêm của đám trai trẻ trong vùng, điểm hội tụ của những phút giây nhảy nhót và vui nhộn. Willbur Staten giơ tay quệt mồ hôi trên trán. Những ngón tay run run khi anh cầm lấy va-li. Chốc chốc ánh mắt anh ta lại liếc thật nhanh về hướng cửa sổ. Một ánh mắt đầy kinh hãi. Willbur Staten cố gắng làm chủ nỗi sợ đang dâng đầy trong tâm khảm, nhưng chỉ uổng công. Có thể chúng chưa tới, có thể chúng chưa phát hiện ra sự biến mất của anh. Có thể… Ở đâu đó có ai khẽ cất tiếng hát. Willbur Staten giật mình. Dạ dày anh thít chặt. người đàn ông đờ đẫn đứng lại, chỉ trong một giây đồng hồ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, anh ta lắng tai nghe bầu trời đêm bên ngoài. Tiếng hát ngưng một thoáng, rồi lại cất lên. Willbur Staten biết giai điệu đó: “Song of Death” (bài ca cái chết). Willbur Staten biết cái giai điệu đó đang khiến cho đám trẻ con phát điên hay phát khùng lên trong các sàn nhảy từ vài tuần nay, anh thuộc lòng cả lời bài hát quải gở. Và anh biết cả người đàn ông đang lẩm nhẩm bài hát đó một mình, lẩm nhẩm bất cứ nơi nào gã xuất hiện một cách không ngơi nghỉ, không mệt mỏi như muốn dứt đứt tới sợi dây thần kinh cuối cùng của người nghe. Gã đến rồi. Gã đã nhận được lệnh, đã tìm dấu vết và sẽ thực hiện công việc của gã. Willbur Staten run bần bật. Trong một thoáng, anh ta đã muốn với lấy điện thoại và gọi số cấp cứu. Nhưng anh ta biết giờ thì quá muộn rồi. Anh ta phải tự lo lắng lấy một mình, phải tận dụng cơ hội cuối cùng, phải chiến đấu. Cố nén cơn run rẩy đang run lắc cả người anh ta như một đợt sốt cao, Willbur Staten vội vàng mở vali ra, nâng nắp lên cao và gạt một vài cái áo sơ mi sang bên. Những ngón tay của anh ta bao quanh khẩu Beretta. Một món vũ khí tốt, đáng tin cậy và được chăm sóc hoàn hảo. Ra vẻ kiểm tra, anh kéo cần gạt. Anh ta chưa bao giờ sử dụng khẩu dụng này. Anh ta sợ đến lúc phải nổ súng. Nhưng lần này anh không còn con đường nào khác, nếu anh ta muốn sống sót. Hai làn môi mím chặt, Willbur Staten nhỏm dậy, tắt ngọn đèn nhỏ ở trên bàn, lướt tới bên cửa sổ. Vạn vật bên ngoài yên tĩnh. Chỉ có ngọn gió từ ngoài Đại Tây Dương rì rào khe khẽ trong bụi cây. Với một cử chỉ uyển chuyển, nhanh nhẹn, Willbur Staten nhao người lên bậu cửa sổ. Gương mặt người đàn ông có vẻ căng thẳng, góc cạnh và tàn nhẫn, khi anh ta nhảy ra ngoài nên đất, nhẹ nhàng không một tiếng động, rồi ngay lập tức dán lưng vào sát tường. tư thế của anh bây giờ có nét tỉnh táo, căng thẳng, chăm chú như một người thợ săn.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!