📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Một ít ý niệm về các loài hoa ...

600 trả lời, 193.563 lượt xem — Trang 9 / 21

Thược dược xương rồng



📎 135443944_e7f040389c
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]

📎 690980404_c1ec12e946
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]

📎 2245271264..94955a60
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]

📎 35719648_141771f320
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]

📎 244225564_32675d5275
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
TN làm nhanh ghê! Chút nữa nếu đường truyền tốt SĐ bổ sung hình cho TN nếu không thì mai SĐ tiếp tục tải lên TN chờ nha! Xong rồi thì SĐ sẽ giúp TN đưa một số loại hoa bé nhỏ có cùng ý nghĩa xếp thành một nhóm để TN bắt đầu sưu tầm hoa hậu của các loài hoa là hoa lan nha!
Hoa thược dược tượng trưng cho sự dịu dàng nên tặng hoa thược dược có nghĩa là biểu hiện tình yêu dịu dàng đằm thắm. Tiếng nói làn hương thược dược:sự dịu dàng trẻ trung. Sau đây là bài thơ về hoa thược dược của nhà thơ Phạm Thiên Thư:


LỜI THƯỢC DƯỢC
 
Trong lòng đất thâm sâu
Thốt một nhành thược dược
Đóa hoa như giọt nước
Lóng lánh hồn thiên thâu
 
Từng cánh hồng chen nhau
Xòe những lời bất tận
Lòng đất già lận đận
Giữ thơm những chùm hoa
 
Hoa nhiệm màu trong ta
Đất nhiệm màu trong nụ
Cây dương cầm vũ trụ
Đất góp khúc tình ca
 
Thược dược hồng môi hát
Gió trời tơ bay đi
Cây đàn tình thơm ngát
Mười ngón đàn vân vi
 
Ai biết đất nói chi
Qua những lời thược dược
Đóa hoa như giọt nước
Lóng lánh hồn thiên thâu
 
Trên môi nàng ca sĩ
Những cánh tình bay mau.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa thược dược DUET tức là HÁT BỘ ĐÔI màu đỏ cánh nhung đầu cánh trắng ngần

📎 thuocdu1do
Đăng nhập để trả lời
0
Thược dược Otto's Thrill Kích động ôtto màu hồng đào

📎 thuduhong
Đăng nhập để trả lời
0
Thược dược Yellow star-Sao vàng



📎 yellowstar
Đăng nhập để trả lời
0
Thược dược Kevin Floodlight- Đèn pha màu vàng đậm

📎 thuduvang
Đăng nhập để trả lời
0
Thược dược Princess Park- Công chúa công viên

📎 parkprin
Đăng nhập để trả lời
0

TN cám ơn sự giúp đỡ của S Đ nha,  hoa kèm theo tên riêng vẫn thấy sâu sắc hơn! Bài thơ của thi sĩ Phạm Thiên Thư hay chi lạ, bài này ít nghe nói tới ( hay tại TN chưa được đọc qua thì đúng  )! TN cứ thắc mắc bộ S Đ là  một nhà thực vật học hay thầy của bộ môn sinh vật học hay sao mà đụng tới hoa nào S Đ cũng biết rành rọt hết trơn vậy?!!!

Hoa lan thì chắc bài dài như hoa hồng quá....[&:] !


Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
TN à! rất tiếc SĐ không dính dáng gì tới ngành thực vật học cả ! SĐ nghĩ khi mình muốn khảo cứu hay sưu tầm một cái gì đó thì mình phải có phương pháp để truy tìm nhất là bây giờ thời đại internet nữa! Sở dĩ SĐ biết nhiều loại hoa và truy tìm nhanh chóng nếu muốn biết thông tin về chúng có thể vì SĐ sinh ra ở một nơi có nhiều loại hoa vậy thôi! Nếu có từ hải tặc lâm tặc thì hoa tặc chắc là SĐ rồi! Hồi còn bé xíu mỗi lần đi qua nhà ai thấy hoa đẹp nhìn trước nhìn sau thấy không có ai dù cho nhà đó có gắn một bảng in hình đầu con chó nhe răng và ghi ở dưới" coi chừng chó dữ" SĐ cũng đâu có ngán nếu là chó bẹc giê thì SĐ rình khi nào nó ngủ hay vào phía trong là nhanh như chớp SĐ thò tay vào hàng rào ngắt hoa ngay! SĐ có nhiều kỷ niệm vui êm đềm về hoa lắm nói không hết! Nếu TN rảnh thì sưu tầm hoa Bướm (păng xê) hay còn có tên là tử la lan, hoa tư tưởng; hoa violette, hoa bất tử immortelle luôn đi rồi có gì SĐ bổ sung thêm cho còn hoa lan thì khi nào rảnh SĐ chỉ cách cho sưu tầm nhanh gọn và có hệ thống không phức tạp như hoa hồng đâu đừng lo! Nhưng mà hãy để ngắm thược dược thêm xíu nữa đừng vội sang trang nhanh quá!

Đăng nhập để trả lời
0



Vậy là vô tình  mà SĐ và TN có cũng "nghề tay trái" rồi  , hồi đó TN bị chó rượt liên chi [:D]. Nhưng bảo đảm hơn hết là trộm hoa trong công viên mới tuyệt , họ có cả rừng hoa, mình trộm một đâu có làm mất đẹp cây cảnh đâu! Đó là suy tưởng thời còn áo trắng..., giờ chắc cũng đã được tha tội rồi quá! [8D]

Để TN tìm một vài hoa dễ thương cùng ý nghĩa như S Đ đã gợi ý, sau đó đi vào đề tài chính của nàng Lan! Sẽ từ từ từng bước một như người nhật vướng víu  vì bộ Kimono... [:)]


Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=362462&mpage=14&key=

Ctly đem thêm chuyện cổ tích hoa cúc vàng nha TN [8D]



SỰ TÍCH HOA CÚC VÀNG

Chuyện kể rằng, ngày xa xưa (xưa lắm rồi! cái thời mà con người và thần tiên còn rất gần nhau), có hai mẹ con nghèo sống rất yên bình trong một ngôi nhà nhỏ. Người mẹ tên là Hoa, còn người con tên là Cúc.

Bà Hoa là người ăn ở hiền lành. Sớm ngày thức khuya dậy sớm làm lụng vất vả để nuôi Cúc. Và để đáp lại công ơn của mẹ hiền, nàng Cúc ngay từ khi còn nhỏ còn đã rất hiếu thảo, biết vâng lời và chăm chỉ.

Ngày qua, tháng qua, hai mẹ con cứ dựa vào nhau mà sống. Nhưng thời gian trôi đi cũng là lúc sức khỏe của mẹ nàng Cúc yếu dần. Và một ngày kia, bà Hoa bỗng lâm bệnh nặng. Nàng Cúc thương mẹ lắm, nên dù nhà nghèo nàng vẫn cố gắng chạy chữa những thầy lang giỏi nhất vùng. Bao nhiêu của nả mà hai mẹ con dành dụm và cả ngôi nhà mái lá đơn sơ cũng phải bán để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ. Ấy vậy mà sức khỏe của bà Hoa vẫn không có gì tiến triển, mà trái lại còn nặng thêm. Trước thử thách đó, nàng Cúc vẫn lo lắng cho mẹ và quyết tâm đi tìm thầy thuốc chữa bệnh cho Bà.

Nàng đi mãi, đi mãi, qua bao nhiêu làng mạc, núi sông, ăn đói mặc rách vẫn không nản lòng. Một hôm đi qua một ngôi chùa, nàng xin phép nhà sư trụ trì được cầu phúc cho mẹ, tấm lòng hiếu thảo của nàng động đến cả trời xanh. Trời nghe phải nhỏ lệ, đất nghe phải cúi mình. Đức Phật từ bi cảm thương tấm lòng hiếu thảo của nàng, động lòng trắc ẩn Người đã hóa thân thành một nhà sư, đi ngang qua chùa và tặng nàng một bông hoa vàng rực. Đức Phật nói: "Ta cho con bông hoa này, nó là biểu tượng của sự sống, là bông hoa chứa đựng niềm hy vọng, là ước mơ của loài người và nó chính là thần dược để chữa bệnh cho mẹ của con. Nhưng hãy nhớ rằng, cứ mỗi năm trôi qua là bông hoa này sẽ rụng đi một cánh và tuổi thọ của mẹ con cũng theo đó mà giảm dần. Vì vậy nên bông hoa này có bao nhiêu cánh thì mẹ con sẽ sống thêm với con được bấy nhiêu năm"

Nàng Cúc cảm tạ Đức Phật và đếm cánh hoa. Rồi nàng đau buồn khi nhận ra bông hoa chỉ có năm cánh, nghĩa là mẹ Hoa chỉ sống với nàng được năm năm nữa.

Thương mẹ quá Cúc đã liều xé nhỏ từng cánh hoa cho đến khi không còn đếm được bông hoa có bao nhiêu cánh nữa. Bà Hoa nhờ có bông hoa thần dược đó mà sống rất lâu bên người con hiếu thảo của mình.

Bông hoa vàng rực vô số cánh là biểu tượng của sự sống, là ước mơ trường tồn, là khát vọng chữa lành mọi bệnh tật của con người. Sau này người đời gọi nó là Hoa Cúc để tưởng nhớ đến hai mẹ con nhà đó.

Hoa Cúc trong đời sống tâm linh của người Việt thể hiện rõ qua những bộ tranh tứ quý :"Tùng Trúc Cúc Mai". Hoa Cúc là biểu tượng cao qúy của sự sống, của sự thịnh vượng và tình cảm thương yêu, hiếu thảo của con người.Và đối với những bậc trung thần, thi sĩ ở ẩn thì nó còn là người bạn tri âm tri kỷ nữa đấy các bạn ah!

Ngày nay, ngoài màu vàng đặc trưng vốn có, họ nhà cúc còn có nhiều loại mang những màu sắc khác nhau vô cùng rực rỡ như xanh, tím, cam, hồng,... và có mùi hương thơm mát, mang lại sức khỏe và sự sảng khoái cho con người
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ct.Ly

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=362462&mpage=14&key=

Ctly đem thêm chuyện cổ tích hoa cúc vàng nha TN [8D]



SỰ TÍCH HOA CÚC VÀNG

...

Nàng Cúc cảm tạ Đức Phật và đếm cánh hoa. Rồi nàng đau buồn khi nhận ra bông hoa chỉ có năm cánh, nghĩa là mẹ Hoa chỉ sống với nàng được năm năm nữa.

Thương mẹ quá Cúc đã liều xé nhỏ từng cánh hoa cho đến khi không còn đếm được bông hoa có bao nhiêu cánh nữa. Bà Hoa nhờ có bông hoa thần dược đó mà sống rất lâu bên người con hiếu thảo của mình.

...


TN xin cảm ơn chị Ly một bài viết rất cảm động.
Đọc đến câu em trích dẫn trên sụt sùi hết một lúc ..

***
Và thắc mắc sao chị lại quên gởi cho Tóc cái khăn mù soa để lau nước ... hồ vậy ?!?[sm=1.gif]
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
đây nà chị vừa dặt cho Tóc 1 " xe " kleenex nà


[:D]

Đăng nhập để trả lời
0

NĂM  2007:

RAINBOW  KNOCKOUT




📎 584411613_e6f641bd8e
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0

STRIKE  IT  RICH




📎 2341872270..51a1a691
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0


MOONDANCE




📎 2711131025..d6901fa2
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-05 18:06:21sen dat>
Hồi nãy đang gởi máy bị treo bây giờ trước khi gởi hình hoa Sen Đất mà mọi người thường biết thì SĐ làm một bài thơ ca tụng loại hoa mà mình lấy tên làm bút hiệu và nick name mọi người cứ tưởng tượng đi đã:

Sen Đất cánh hoa màu huyết dụ
Ngủ vùi trên thảm cỏ hoang sơ
Một cơn mưa nhỏ tưng bừng nở
Lung linh sao đỏ giữa trời mơ

Tác giả Sen Đất

Còn sau đây là hoa sen đất thông dụng màu xanh và màu bạc mọi người có thể đã biết...


📎 sendat1
Đăng nhập để trả lời
0


Mèn hoa này là hoa Cát Đăng đấy ah

Cảm ơn Tóc Nâu nhiều nhen , nhà có 1 bụi, mà hỏng biết tên hoa gì??? [8D]
Đăng nhập để trả lời
0

Dạ đúng đó chị, tên Cát đằng nghe hay hay chị há ! Em chỉ được chiêm ngưỡng hoa này ngoài chợ hoa thôi, bởi vậy cứ buồn buồn là lon ton đi... ngắm... hoa!!!  [:D] [;)]




Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2015 22:53:53 bởi Ct.Ly>
Hoa Hồng

 





Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc lập. Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng tôn lên làm vị vua đầu tiên.

Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi của cá nhân mình. Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng trên ngai vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng. Vì muốn hoàng đế lảng quên với việc triều chính, bọn tham quan đã chọn một thiếu nữ đẹp tuyệt vời để vua lập làm hoàng hậu . Nhưng trái với ý muốn của bọn quan lại, hoàng hậu lúc nào cũng hết lời khuyên răn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn việc triều chính. Lũ quan lại rất ghét hoàng hậu, nhưng không làm gì được vì nhà vua quá thương yêu nàng.

Cho đến ngày kia, sau một thời gian thụ thai, hoàng hậu sinh ra một đứa bé thật kháu khỉnh, dễ thương. Lạ lùng thay, thân thể của đứa bé trai đó lại trong suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đường gân, mạch máu và trái tim. Thấy cơ hội đã đến, bọn tham quan bèn dèm pha với nhà vua rằng hoàng hậu là một phù thủy trá hình và tuyên truyền tin này ra ngoài cho toàn dân.

Trước áp lực của bầy tôi và sự phản đối của dân chúng, nhà vua đã truất phế hoàng hậu ra khỏi hoàng cung cùng với đứa bé lạ lùng kia. Trở thành một thường dân, hoàng hậu đem con đi khỏi hoàng cung. Đi tới nơi đâu cũng bị dân chúng chửi mắng và xua đuổi. Suốt con đường tìm nơi ẩn trú, hoàng hậu đã bị bao kẻ ném đá, dùng gậy đánh đập mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở cho đứa con thơ. Với bao vết thương trên mình, hoàng hậu bồng con đến khu rừng già và ngã ra vì kiệt sức. Nhìn hài nhi mới ra đời trong lúc biết mình sắp chết, hoàng hậu không biết làm gì hơn là đưa tay vuốt ve con mình vài lần, nước mắt tuôn ra và trút hơi thở cuối cùng.

Đứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cơn đói. Tiếng khóc vang lên tận chín tầng trời làm Thượng Đế động lòng ngó xuống trần gian. Khi thấy hoàn cảnh thương tâm đó, Thượng Đế nổi giận vì lòng tàn ác của người dân vương quốc kia. Ngài bèn sai thiên thần mang đứa bé vô rừng chăm sóc cho nó lớn lên trong tình thương của thiên nhiên và muôn cầm. Sau đó, ngài ban một lời nguyền khiến cho toàn thân thể của từng người dân bị gai nhọn mọc đầy người, để suốt đời không ai được gần gủi ai cho đến khi mọi người biết thương yêu nhau. Từ đó người dân của quốc gia nầy đều mang trên mình một lớp gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng. Nhưng dù cho lớp gai trên mình ngày một dài và cứng nhọn theo lòng tham ngày càng to lớn, họ cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị kỷ đó bằng sự cô đơn khủng khiếp dằn vật tâm linh.

Một ngày kia, nghe tin vương quốc này đang trở nên yếu thế, một quốc gia khác bèn đem quân sang xâm lấn lãnh thổ. Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi, toàn dân trong nước ai cũng tự lo thân và trốn tránh nghĩa vụ. Nhà vua lúc đó đã lớn tuổi mà vẫn bị lũ bầy tôi tham sống sợ chết làm áp lực bắt đem một toán quân ra chiến đấu. Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh. Sự thất bại đến với nhà vua thật nhanh chóng. Dẫn tàn quân chạy về hoàng thành thì mới hay lũ tham quan đã đem dâng cho giặc tự bao giờ. Phẫn chí, nhà vua quyết liều mình đem quân cố chiếm lại thành trì nhưng cuối cùng phải ngã ngựa vì một mũi tên có tẩm thuốc độc. Nhà vua được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến bên bìa rừng. Nhìn lại binh sĩ lớp bị thương, lớp bỏ mình chung quanh, nhà vua lấy làm hối hận rằng mình đã không nghe lời hoàng hậu khuyên ngày trước. Nhớ đến hoàng hậu, nhà vua lại nhớ đến đứa con thơ vô tội của mình ngày xưa. Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hành hạ. Bên ngoài thì địch quân vây khốn, trong rừng thì binh sĩ liều mạng để tử thủ với quân thù. Nhà vua lập đồn trong rừng làm chiến khu và để tập luyện binh sĩ.

Ngày qua ngày, dưới ách đô hộ nghiệt khắc của quân xâm lăng, người dân của vương quốc đó càng nghe đồn thêm về một quốc gia trong khu rừng già huyền bí nọ. Dần dần, người dân tìm cách trốn đi và tìm vào rừng để gia nhập. Phía quân xâm lăng cũng điêu ngoa, họ cho người trà trộn vào trong rừng nhưng kế hoạch không thi hành được vì không thể nào giả mạo được lớp gai cứng mọc trên thân thể của người dân bản xứ. Người dân đã biết đoàn kết để tạo cho khuyết điểm trên thân thể mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm. Một ngày kia, với binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuộc dành lại quê hương. Lần nầy, với đoàn quân thiện chiến và với lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được thành trì và xua đuổi quân xâm lăng ra khỏi lãnh thổ.

Không may, trong trận chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương. Vốn đã yếu sức vì tuổi già, lại còn lao lực trong trận chiến dài đăng đẳng, nhà vua bệnh ngày càng thêm nặng. Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua. Biết mình sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:

"Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà ta chưa hề biết mặt !..."

Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua. Cửa hoàng thành rộng mở. Người thầy thuốc bước vào hoàng cung với tấm vải thô che kín thân thể mà không ai nhìn thấy mặt. Khi đến gần giường bệnh, người thầy thuốc đứng lặng yên thật lâu bên nhà vua mà không nói tiếng nào. Khi nghe nhà vua gọi con trong cơn sốt, người thầy thuốc rơi lệ. Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm nhà vua thức tỉnh và mở mắt nhìn người đang đứng bên cạnh mình. Khi nhà vua đua tay lên vói, người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh người và nói rằng:

"Thưa phụ hoàng, con đây !".

Rồi người thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lộ ra một thân thể trong suốt như pha lê. Để chữa bệnh cho cha, vị hoàng tử nâng vua cha lên và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu. Và máu chàng đã chảy ra. Lạ thay, khi máu của chàng thấm lên thân thể của nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại . Và kỳ diệu hơn nữa, lớp gai nhọn trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng tử đổ xuống.

Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh. Từ từ đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và nói:

"Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng Đế cũng đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau".

Rồi cứ thế từ người này sang người khác, chàng đi khắp thành mà ôm từng người một, từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang, từ em bé tật nguyền đến chàng thanh niên khỏe mạnh. Và cứ thêm mỗi người được ôm thì vị hoàng tử càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ. Cho đến lúc kiệt sức, chàng quị xuống bên đường. Tuy vậy, chàng vẫn mở rộng vòng tay kêu gọi mọi người đến cùng chàng mà chia sự sống. Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng. Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chàng mà nói:

"Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa. Chúng tôi thành tâm nguyện mang lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi".

Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời truyền của Thượng Đế phán rằng:

"Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm, ích kỷ. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy".

Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của những người còn lại đều biến mất đi. Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau cùng:

"Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống làm sao để ta có nhau ngày mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó..."
Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó. Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của nhà vua, toàn dân trong thành đã đưa di thể của chàng xuống lòng đất muôn đời, bên cạnh khu rừng nọ. Lạ thay, khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn từ trong rừng ra nằm quanh ngôi mộ của chàng thật lặng yên và buồn bã. Một năm sau, người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn. Người ta cho đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng hoàng tử để nhắc nhở cho người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc. Và người ta gọi loài hoa đó là hoa Hồng.

Và mãi mãi đến ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng trưng cho sự yêu thương.






📎 hoahồngđỏcoeur|rose
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-07 15:46:53Tóc nâu>




HOA  HỒNG



Có rất nhiều loại hồng và mỗi loại có tràn đầy màu sắc khác nhau: Vàng, đỏ, trắng, tím, cam,....

Rosa rugosa : Cao từ 1 đến 2 m.
Rosa hybride de thé : 0,80 đến 1m5O, búp hoa thật to
Rosa grandiflora : 1m20 đến 1m60, kết hợp của hai giống : hybride de thé và floribunda, nhiều búp hoa trên cùng một nhánh.
Rosa floribunda : 0,60 đến 0,80 m, hoa nhỏ, kết hợp giữa hai giống Hybride de thé và polyantha.
Rosa polyantha : 0,40 đến 0,50 m những chùm hoa nhỏ và chỉ một lớp cánh.
Rosa miniatures : 0,25m, hoa rất nhỏ!

Thuộc giống thân gai, búp hoa từ dáng nhỏ tới to, từ cánh đơn tới nhiều lớp cánh.
Cần nhiều ánh sáng mặt trời và rất cần nước vào những ngày hè nóng bỏng.
Thích đất có chất sét.


LỊCH  SỬ


Người ta đã tìm thấy những cánh hồng hoá thạch tại Bắc Mỹ để nghiệm chứng rằng hoa hồng đã xuất hiện từ những 35 triệu năm trước.

Tận đến sau này, hoa hồng mới được đem vào vùng Địa Trung hải: tại Sumer, vua Sargon đã trồng trong vườn hoa đẹp nhứt của ngài; Vua Nabuchodonoser chỉ trang trí cung điện của mình bằng hoa hồng; tại Crète những giàn hoa hồng đã leo khắp tường cung điện Minos và cuối cùng tại Troie, khi Hector mất, thân xác ông đã được phủ đầy những hoa hồng! Rhodes là nơi đã in khắc hoa hồng lên mặt đồng tiền của họ thời bấy giờ.

Trong lịch sử, hoa hồng không chỉ tượng trưng cho tình yêu, sự sống! Người La mã đã từng rải đầy hoa lên các ngôi mộ trong ngày Rosalia, ngày lễ cầu nguyện tưởng  nhớ tới tổ tiên. Họ coi đó như sự huyền bí vĩnh cửu, sự hồi sinh.

TRUYỀN  THUYẾT


Theo như thần thoại của người Hy Lạp, nữ thần Chloris đã làm hồi sinh một nữ thần sông núi nhờ ở :

- Aphrodite (nữ thần tình yêu) ban cho sắc đẹp.
- Dionysos tặng cho mùi thơm quyến rũ
- Les Trois Grâces ( ba vị thần ân sũng) đã ban tặng: sự duyên dáng, huy hoàng và niềm vui.
Ngay sau đó Zéphyr ( thần Gió) đã thổi bay xa những áng mây để Apollon ( thần Thái dương ) chiếu sáng ánh mặt trời cho hoa nở rộ.

Ngoài ra, hoa hồng đỏ còn có một truyền thuyết, đó là câu chuyện tình tay ba của Adonis, Aphrodite và Perséphone. Vì quá ghen tuông nên Perséphone đã nhờ Arès thả con lợn rừng hầu giết chết Adonis; khi nghe tin dữ, Aphrodite đã vội vàng chạy đi cứu người yêu, chân nàng đã bị càu xước bởi gai nhọn, những giọt máu rơi thấm mặt đất, nơi đó nảy nở ra những đoá hồng đỏ thắm, luôn cả những hoa dại mọc quanh đấy đều mang chung màu sắc.

Kể từ khi ấy cho đến giờ hoa hồng được đề tặng cho Aphrodite, hoa của tình yêu và sức mạnh của tình yêu có thể chống cự được cái chết đưa lối đến sự hồi sinh.

Alexandre le Grande đã đem hoa hồng vào nước Ai cập và nó đã thay thế từ từ ngôi vị độc tôn trước đó của Hoa Sen.

Để gây một ấn tượng mạnh mẽ đối với người hùng trẻ tuổi César, Cléopâtre đã tổ chức một buổi tiệc huy hoàng với tất cả các vương miện kết bằng hoa hồng trên đầu các quan khách tại Alexandrie.

Riêng cho Antoine, nàng đã làm cho chàng ngất ngây vì tấm thảm dày êm ái phủ tràn lên nền đá hoa, tấm thảm này được kết tụ hoàn toàn bởi những cánh hồng thơm ngát, đính chặt trên một tấm lưới vô hình.


Tóc nâu

(còn tiếp )

📎 1350596487..5f662690
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
hay quá đấy mình cũng rất yêu các loài hoa, hoa nào cũng có vẻ đẹp riêng của mình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-29 03:22:08sen dat>
Chào tất cả mọi người, chào Bảy, Tóc Nâu SĐ mấy bữa nay coi bóng đá mụ mẫm cả người đầu óc ngu đờ đẫn nhưng vào thấy hoa oải hương của TN, đỡ nhiều rồi cám ơn nha!
Oải hương có nhiều màu nhiều loại nhưng đặc trưng nhất vẫn là màu tím.Màu tím oải hương tạo nên sự lãng mạn thơ mộng cho những vùng Provence (Pháp) hay Tuscany (Ý)làm say đắm lòng du khách.
Mùi cỏ hương hay oải hương tạo cảm giác lâng lâng xoa dịu nỗi đau. Oải hương ưa vùng khô ít mưa đất cao.
Có nhiều loại oải hương:
Oải hương Anh (Lavandula Augustifolia), Betty Blue, Melissa, Silver frost, Royal velvet, Lavendulastocheas, Dutch Mills...
Nghe thấy những loại tên này cũng biết là oải hương được ví như những kiều nữ xinh đẹp thanh lịch rồi
Sau đây SĐ làm bài thơ ca ngợi Oải hương nha:
 
Oải hương tím gợn vẹn đường
Ướp hồn du khách trong màu nhớ thương,
Thả hương, say vạt nắng dài
Ngẩn ngơ gió cát, thơm hoài áo ai.
 
(SEN ĐÂT)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sen dat

 SĐ làm một bài thơ ca ngợi hoa dại mà cũng tặng mọi người luôn nha!:
Lặng lẽ giữa mênh mang
Ta là hoa dại nhỏ
Hương phớt qua dòng đời
Phũ phàng sương với gió
Âm thầm ta vẫn nở
Dẫu đời có mong manh
Cả đồng cỏ xanh xanh
Bỗng bừng lên rực rỡ
Tác giả SEN ĐẤT[;)]

Cảm ơn Sen Đất gieo những vần thơ thật dễ thương - 7 gởi tặng SĐ, TN và TT vườn hoa dại dưới ánh nắng ban mai cũng rực rỡ như ai [:)].

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2015 23:05:14 bởi Ct.Ly>
vài bông Trạng nguyên mời cả nhà















 

Điện hoa | Hoa tươi | Điện hoa Sài Gòn | Quà tặng
Đăng nhập để trả lời
0
TN ơi có người tặng TN hoa trạng nguyên kìa! hoa này tha hồ mà đắc thời đắc quan nha! Làm lớn đừng quên SĐ nha! TN ăn sim bên nhà Bảy chưa?[:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0