TS tình cờ xem 1 quyển sách văn học hồi xưa, có đọc mấy bài thơ của Trịnh Hoài Đức (1765-1825), và rất thích cái chất dân dã mà giản dị trong thơ ông. Xin post một vài bài để các bạn cùng thưởng thức...
Chơi xuân quán rượu _ Trịnh Hoài Đức
Nhân hứng thung dung dạo khắp vùng,
Gió đông dẫn lối đến lâm cung.
Rượu mời, liễu mới, cờ xanh phất,
Khách đón, tùng đưa, lọng biếc giong.
Xuân tứ mênh mông tùy chốn hưởng,
Nhân sinh mấy thuở thỏa lòng mong
Lợi danh hỏi khách khi tàn cuộc :
Năm đấu bằng chăng rượu một chung ?
Chơi xuân quán rượu _ Trịnh Hoài Đức
Nhân hứng thung dung dạo khắp vùng,
Gió đông dẫn lối đến lâm cung.
Rượu mời, liễu mới, cờ xanh phất,
Khách đón, tùng đưa, lọng biếc giong.
Xuân tứ mênh mông tùy chốn hưởng,
Nhân sinh mấy thuở thỏa lòng mong
Lợi danh hỏi khách khi tàn cuộc :
Năm đấu bằng chăng rượu một chung ?