📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Gặp lại người xưa

1 trả lời, 525 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-28 14:15:47Chân Trời Mới>
Gặp lại người xưa
 
Trong đời tôi tin mình chưa làm điều gì sai trái để phải ân hận với gia đình, với bạn bè và xã hội... trừ với một người con gái...
Hồi ấy, gia đình tôi thuộc hạng khá giả và cũng danh giá ở một thành phố biển. Ba tôi là bác sĩ, còn mẹ là chủ một hiệu thuốc tây lớn và có uy tín. Nhà tôi lúc nào cũng có vài người giúp việc, một người chuyên đi chợ nấu ăn và một người chăm sóc, bồng ẵm em tôi và sau này đưa đón anh em tôi đi học và chúng tôi thường thân mật gọi bằng “vú”.
Năm tôi 9 tuổi mẹ sinh em thứ 3, vú Lai có mặt trong nhà tôi từ đó. Vú chăm chút, bồng bế em rất khéo nên mẹ tôi rất hài lòng, vì thế bà không phiền gì khi thỉnh thoảng dắt đứa con gái khoảng 5 tuổi của mình theo. Chúng tôi chơi đùa hồn nhiên trong ánh mắt canh chừng đầy trìu mến của vú.
Bé Ty con gái vú cũng bằng tuổi em tôi nên hai cô bé rất thích chơi với nhau. Tôi còn biết khi mẹ đi làm cho nhà tôi thì bé Ty ở nhà với bà ngoại, tôi có chút cảm thương khi một cô bé như vậy lại phải xa mẹ nhiều ngày liền. Mỗi khi vú Lai về thăm nhà tôi lại đòi vú dẫn bé Ty đến chơi vì nhà vú cách nhà tôi không xa lắm.
Năm tháng qua nhanh, tôi thành một chàng trai, còn em gái tôi và bé Ty đã ra dáng thiếu nữ, lại chung một trường. Những ngày nghỉ, bé Ty đến thăm mẹ, mang theo sách vở cùng học với em tôi và nhìn cách chúng trao đổi tôi biết bé Ty học còn giỏi hơn em gái tôi, được cả học bổng. Lòng tôi lâng lâng một niềm tự hào như chuyện đó là của tôi.
Tuy con nhà nghèo nhưng bé Ty thanh mảnh, xinh tươi, nếu có áo quần đẹp như em tôi chắc Ty trông không khác nào một tiểu thư gia giáo... Vào đại học xa nhà, mỗi khi về tôi mua quà cho các em và bé Ty, phần bé Ty có phần nhỉnh hơn vì các loại sách và từ điển...
Sự chăm sóc đặc biệt ấy không qua mắt được mẹ tôi. Để chúng tôi không có cơ hội gặp nhau, bà cho vú Lai nghỉ việc, đó là lần đầu tiên tôi thấy oán mẹ mình nhẫn tâm. Bà hiểu điều đó nên phân tích rằng chúng tôi ở 2 tầng lớp xã hội khác nhau, vú Lai là người giúp việc trong gia đình, lại là người khác tôn giáo, chúng tôi không có cơ hội nào để đến cùng nhau... Nhưng lời nói ấy chỉ càng thiêu đốt trái tim tôi và tôi lén lút tìm cách gặp bé Ty. Em khóc rất nhiều vì biết sự ngăn cấm ấy.
Những năm học cuối mẹ không cho tôi về quê, mỗi mùa hè ba mẹ vào thăm tôi. Chúng tôi liên lạc bằng thư nhưng sau đó cũng mất liên lạc. Năm đó tôi về tìm đến thăm vú Lai và Ty thì mọi người bảo họ đã đi kinh tế mới và khu nhà lụp xụp ấy bị xóa sạch vì nước biển, cũng giống như mối tình ban sơ của chúng tôi bị xóa nhòa vì định kiến lẫn thời gian.
Sau này dù được xem là thành đạt, có uy tín trong xã hội và có một gia đình êm ấm nhưng thỉnh thoảng tôi không thoát khỏi cái cảm giác hèn nhát, bất lực khi không bảo vệ được tình yêu của mình và giúp được bé Ty học hành đến nơi đến chốn như từng hứa với em.
Tuổi tác, nhịp độ làm việc khá căng thẳng nên bệnh tật bắt đầu xuất hiện. Trong một cơn đột quị, tôi được vợ con đưa vào một bệnh viện lớn. Khi tỉnh dậy, điều tôi nhận ra là một đôi mắt êm ái như nhung đang âu yếm nhìn mình, dù vẫn mang khẩu trang. Người ấy bảo rằng tôi đã qua cơn nguy kịch, mọi việc đang diễn biến tốt.
Vẫn luôn mang khẩu trang, người ấy mỗi ngày ghé qua thăm bệnh, dặn dò người nhà của tôi. Còn vợ con tôi thì ca ngợi người nữ bác sĩ này hết lời. Họ bảo rằng chưa thấy bác sĩ nào tận tụy như vậy. Điều đó khiến tôi không khỏi tò mò. Người ấy tên gì, có khuôn mặt ra sao mà luôn che đậy.
Tôi bắt chuyện với một nữ y tá để thỏa mãn tò mò, và điếng người khi biết rằng đó chính là Ty của tôi ngày xưa, bây giờ là bác sĩ Trần Thị Bích Ty. Sợi tơ biếc vương vấn trái tim tôi mấy chục năm qua. Lần khám tới, tôi giả vờ khó thở xin được ngồi trong khi khám, tôi đã kề tai bác sĩ nói nhỏ: “Bé Ty!”. Rất bình tĩnh, nàng nhắm mắt lại, dường như để ngăn một giọt nước mắt lớn tràn mi...
Trái tim không mấy khỏe của tôi lại chìm ngập những hình ảnh của nàng khi xưa. Nhưng hình ảnh đó đâu đẹp bằng ngày nay. Nàng bây giờ thành đạt, lịch lãm, sâu lắng và có một gia đình êm ấm, chồng nàng là một nhà khoa học trong ngành dược.
Không cưỡng được những cảm xúc mạnh mẽ nhưng đồng thời tôi cũng nhận ra mình đã thoát được cái cảm giác hèn nhát đè nặng tôi suốt bao năm trời. Còn gì hạnh phúc bằng người con gái tôi yêu quý năm xưa tìm được tình yêu mới và sống thật xứng đáng.
Đăng nhập để trả lời
0
Một câu chuyện tình khá lãng mạn và kết thúc giống phim wá![:D].
Hạnh phúc không tùy thuộc bạn là ai,bạn làm gì,mà tùy thuộc vào bạn nghĩ gì!
Đăng nhập để trả lời
0