<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 01:31:44heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN
Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Hồi thứ tám
Sợ mang tiếng gái ôm, Hỷ hậu dùi mài kinh sử,
Lo phận nhặt râu tôm, Hả công nương đòi được thăng quan.
Sợ mang tiếng gái ôm, Hỷ hậu dùi mài kinh sử,
Lo phận nhặt râu tôm, Hả công nương đòi được thăng quan.
Sau chuyến đi Tây, Kiệt vương, Hỷ hậu cùng đám quần thần ngày đêm bàn mưu tính kế đưa Đại Hèn từ cổ hũ sang hội nhập thế giới văn minh. Một đại hội dân chủ hiếm có xảy ra tại cung điện. Kiệt vương chễm chệ trên ngai vàng chủ trì đại hội, Hỷ hậu xòe váy ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng ngả đầu vào vai Kiệt vương hiến kế. Ngọc Hành thượng thư Tài chính viện ngồi dưới váy Hỷ hậu, thỉnh thoảng nhô cái đầu vịt lộn lên phát lệnh của Kiệt vương. Trên hô dưới ứng. Rất nhịp nhàng, hậu dạng chân ra Ngọc đại nhân nhô đầu lên, hậu khép chân lại Ngọc đại nhân liền tụt đầu xuống. Mọi sự đã được dàn xếp sẵn.
Đại hội khai mạc bằng giọng leo ngheo của Kiệt vương:
- Hòn đá to, hòn đá nặng, đại sự của Đại Hèn như hòn đá to, một mình ta không vác nổi. Các ngươi phải cùng ta gánh vác. Phần nặng nhất thuộc về Dịch vụ đại học viện, bởi vì giáo dục là quốc sách hàng đầu, ta giao cho lão cẩu tặc… à không ta bị quen mồm, Kinh công đại nhân gánh vác. Phần phức tạp nhất lại thuộc về Tài chính viện, bởi vì kinh tế tài chính là mũi nhọn đưa Đại Hèn không hèn nữa mà thành Đại Sang, ta giao cho thằng bán vịt lộn…xin lỗi ta lại lỡ mồm rồi…
Kiệt vương nói đến đó, bỗng dưng dừng lại mở nụ cười trừ:
- Các khanh đừng cho ta thô lỗ nhé! Chỉ tại ta thân mật quá mà suồng sã với các khanh thôi. Ngay cả Quý thừa tướng, Lê thái phó, Sa quốc sư, những bậc đệ nhất công thần mà đôi lúc cũng bị ta mạt sát… à không, ta chỉ lỡ lời, mà các khanh ấy vẫn im lìm chịu đựng. Thật là những tấm gương nhẫn nhục. Nhân cuộc đại hội này, ta ban cho ba hiền khanh tước hiệu: “nhẫn nhục khả phong” nhé!
Có tiếng ai đó vọng ra một cách bí mật: "Ngu trung khả phong" thì có! Đúng lúc ấy, chiếc váy của Hỷ hậu xòe ra, cái đầu của Ngọc Hành đại nhân nhô lên:
- Chúa công, vương hậu vạn tuế. Chúng thần nguyện suốt đời noi gương!
Một loạt các chánh khoa, phụ khoa hưởng ứng:
- Chúng thần nguyện suốt đời noi gương!
Một số đại thần cũng hô theo, nhưng chỉ nhấp nháy cái môi cho Kiệt vương, Hỷ hậu nhìn thấy.
Kiệt vương tiếp tục:
- Kinh nghiệm tuyệt vời nhất mà ta thu nhặt được trong chuyến xuất ngoại vừa rồi là gì các khanh biết không?
Cả bọn ngơ ngác nhìn quanh, nhiều tiếng xì xào bên dưới: tổ chức dạ hội pê đê để lũ thái giám mua vui cho Hỷ hậu, làm thêm các đền chùa để cho Hỷ hậu đi cầu tài cầu lộc…
Mỹ Ngọc đại nhân chánh khoa Công nghệ đang lim dim bỗng mở to mắt ra nhìn đám cận thần của Kiệt vương:
- Chẳng nhẽ bắt khoa chúng tôi công nghệ hóa những thứ vớ vẩn ấy sao?
Hà Thanh chánh khoa Ngoại văn không kìm được cũng lầm bầm lên tiếng:
- Văn hóa đền chùa thì còn khả dĩ. Còn Ngoại văn khoa chúng tôi không thể đào tạo cái loại người nửa đứng nửa ngồi mà đái kia!
Các quan cãi nhau ở bên dưới. Hỷ hậu ghé vào tai Kiệt vương: sao chúa công không hạ quan hai thằng này đi. Kiệt vương liếm một cái vào tai Hỷ hậu mà nói như nước nhỏ giọt: Được, rồi ta sẽ cho chúng hạ huyệt luôn chứ hạ quan là còn khá!
Cái đầu vịt lộn trong váy hậu thấy tình hình bất ổn định nhô lên, nhưng bị đôi chân bạch tuộc kẹp cổ lại. Khoan đã!
Lão tặc Kinh công đứng dậy một cách chính quy, miệng nghêu ngao như chó mắc cổ:
- Đề nghị các quan có phát biểu gì thì phát biểu chính quy cho chúa công và vương hậu nghe, không chơi trò tại chức hay chuyên tu vụng trộm như thế. Ta đề nghị tăng cường thu các khoản lệ phí, xây dựng nhiều kí túc xá và đầu tư tivi, truyền hình cáp, điện thoại,… cho đám thư sinh để hội nhập thế giới văn minh.
- Riêng hạ thần đề nghị thực hiện sáng kiến giữ xe tự quản…
Người vừa phát ngôn đó là Trần hộ vệ quân. Kiệt vương nhìn thẳng vào cái mõm bò của hắn mà cười ha hả:
- Thông minh lắm! Ngươi vẫn là kẻ xuất sắc nhất triều. Kế tự quản là kế hay nhất, vừa che mắt Tề công bá chủ để trốn thuế truy thu, vừa thu trọn gói một lần để chia nhau mà không ai biết. Hơn nữa cái mô hình này ta đã từng thấy ở Nhật ở Pháp. Người ta khóa xe ở thành cầu, ở hàng rào của các công viên mà có bị mất đâu!
Một quan đại thần nữa cũng bật dậy hưởng ứng thêm một sáng kiến nữa:
- Đề nghị tăng thiết bị nghe nhìn trực quan để hiện đại hóa phương tiện giáo dục. Giáo dục của chúng ta lâu nay chưa xác định được khách thể và đối tượng cho nên chưa hiệu quả.
Mọi người nhìn xem ai, té ra là Tần du công chánh khoa Dục học. Tên hề chèo làm cho mọi người bất ngờ vì thiếu cái câu: Ta ra đây có phải xưng danh không đấy nhỉ? Nãy giờ hắn ngạo nghễ chân gác lên bàn, cổ ngửa ra đằng sau, hếch mũi lên như chó đánh hơi thấy mùi cứt.
Xuân thượng thư Bộ công ưng cái bụng lắm nên gật gù khen phải:
- Hạ thần rất đồng tình ý kiến của các quan. Việc mua sắm thiết bị ta sẽ cáng đáng cho, mua sắm hàng tàu, hàng nghĩa địa, cả hàng đồng nát giá bèo thanh toán hàng tem hàng thùng ai vượt qua mặt ta!
Kiệt vương hất hàm hỏi:
- Các khanh thấy thế nào?
Một số quan lại xầm xì to nhỏ về cái trò mèo mà Xuân thượng thư Bộ công vừa tiết lộ. Sa quốc sư nhìn Xuân thượng thư và liếc nhìn lên Kiệt vương bằng nửa con mắt. Quý thừa tướng trố mắt nhìn quanh. Còn Lê thái phó thì chỉ tay vào mồm ú ớ rồi ngồi im.
Không khí nặng chình chịch.
Đúng lúc ấy, Hỷ hậu dạng háng ra, cái đầu vịt lộn lại nhô lên, nói oàng oạc như lũ vịt giời gọi nhau bay qua cửa ải:
- Cạc… cạc… cạc - Ngồi lâu trong váy bị ngợp thở, Ngọc Hành đại nhân biến âm các thành cạc, đến ba lần mới phát âm được từ các…- Các ngươi phải tuân lệnh vương triều, các ngươi phải thực hiện quy chế chi tiêu nội bộ ta đưa xuống, tiền bạc thu được của đám thư sinh và lũ đồ gàn các ngươi tự do chi vào những sáng kiến ấy!
Nói xong cái đầu vịt lộn lại mất hút trong chớp mắt. Hỷ hậu khép đùi lại:
- Ta đồng tình với sáng kiến của Tần du công. Khách thể hay đối tượng mà khanh nói ta nghe không hiểu, nhưng cái món gọi là nghe nhìn, ta thích lắm!
Nói đoạn, Hỷ hậu quay sang Kiệt vương, tay quàng ngang qua bụng như một gái ôm chính hiệu, miệng cười nụ cười cánh bướm một cách lẳng lơ:
- Phen này thì Đại Hèn tha hồ xem phim sex chúa công nhỉ?
Hỷ hậu nói tiếp với quần thần:
- Ta cũng sẽ đăng kí học một văn bằng chứng chỉ nào đó để lần sau xuất ngoại cho nó danh chánh ngôn thuận.
Các quan đồng thanh:
- Vương hậu anh minh!
Sau hôm thiết triều, Tần du công lập tức mách cho vợ mình về sự hiếu học của vương hậu. Chiều hôm ấy, khi bước vào phòng thể dục thẩm mĩ, Vũ đại nương lom khom cởi hài, lau chân, tay vừa nắn nót cặp chân bạch tuộc của vương hậu, vừa giương mắt nhìn lên, miệng mở nụ cười cầu tài:
- Vương hậu thông minh từ chân đến đầu, chuyện đèn sách của hậu thần sẽ lo đến nơi đến chốn!
Vương hậu hiểu ý liền hạ lệnh:
- Thế thì ngươi đi lo việc ấy đi.
Vũ đại nương loắng quắng đi ngay. Tối hôm ấy phu thê Tần du công khệ nệ mang bao nhiêu thứ giấy bút, sách vở đến cung vương hậu. Vương hậu cả mừng, dặn dò thêm:
- Ta còn bộ váy nữ sinh vừa may ở tiệm may Lý, nay mai ngươi đến đó lấy hộ cho ta luôn nhé!
Vũ đại nương gật đầu xin bái lĩnh. Hỷ hậu nhìn vợ chồng Vũ đại nương với cái nhìn hàm ý: ta không để cho vợ chồng ngươi thiệt đâu!
Đêm hôm ấy, Hỷ hậu soạn sách vở giấy bút ra giường, ngồi tô hô xem các loại sách mà Tần du công và Vũ đại nương biếu cho. Kiệt vương hỏi:
- Hậu định ra ra công dùi mài đèn sách thật sao?
- Chẳng nhẽ chúa công để Hỷ hậu ta cả đời mang tiếng gái ôm sao?
Hỷ hậu cay đắng nói, gương mặt bắt đầu hằn lên những đường nhăn của một đời son phấn. Kiệt vương nhẹ nhàng thò tay kéo váy Hỷ hậu xuống để che bớt cái mõm chó đen ngòm, lòng thầm nghĩ: Có khi cái sự học nó cũng dập tắt bớt cái li bi đô rực lửa của hậu đi.
- Nhưng hậu thích học ngành gì, bảo lão tặc Kinh công đăng kí cho.
Ngẫm nghĩ một hồi, Hỷ hậu nói:
- Trên đời thiếp có hai món thuộc sở thích của thiếp. Một là, … món này nói ra chúa công bảo thiếp dâm, hai là, … đếm tiền. Nhưng mà cái món thứ nhất phải học là phân hay cứt tâm học gì đó khó lắm, còn món thứ hai thiếp thuộc loại thông manh nhất trần đời.
Kiệt vương không cần nghĩ ngợi, đáp lời ngay:
- Thế thì hậu phải học ngành kế toán tài chính!
Hỷ hậu sung sướng tột độ, tay ôm đầu Kiệt vương dí xuống chân rồi trùm cả chiếc váy lên:
- Chó con của ta! Ngươi cả đời ma mãnh, định diệt li bi đô của ta và biến ta thành công cụ quản lí cho cái quỹ đen của nhà ngươi đấy phỏng?
Ngày đầu tiên Hỷ hậu đến lớp thật là vui. Bao nhiêu đứa tranh nhau đi theo che dù. Hậu nhảy chân sáo vừa đi vừa hát: ngày đầu tiên đi học, bao đứa theo che dù, em vừa đi vừa hát, ai bảo rằng ta ngu, ngày đầu như thế đó, cô dạy cách rửa tiền, em bây giờ cứ ngỡ, có tiền thành cô tiên…
Khoa Kinh tế do Hòa Thái đại nhân làm chánh khoa lên lớp buổi đầu tiên cho lớp kế toán tài chính. Hòa Thái đại nhân vẽ lên bảng cái tam giác rồi phát vấn:
- Cái gì đây?
Cả lớp ngồi đực ra như bò nghe mùi cỏ lát. Riêng Hỷ hậu cười sằng sặc: sao giống cái của mình thế?
Hòa Thái đại nhân vẽ tiếp cái vòng tròn bên ngoài:
- Thế đây là cái gì?
Hỷ hậu bất giác nhìn xuống váy rồi ngước lên bảng nhanh nhảu đáp:
- Sư phụ vẽ sai rồi! Ta chưa hề thấy cái nào như thế. Cái lỗ phải nằm bên trong cái tam giác chứ ạ?
Hòa Thái sư phụ mặt đỏ như gấc, giả vờ tảng lờ câu hỏi của Hỷ hậu rồi chuyển sang đọc bài cho các thư sinh chép:
- Đơn vị tiền tùy theo quy ước của từng quốc gia. Đơn vị tiền của Nhật là yên, đơn vị tiền của Pháp là phờ răng xe, đơn vị tiền của Mỹ là đô la, chấm chấm chấm.
Hỷ hậu viết luôn vào vở cả ba chữ chấm chấm chấm rồi hỏi: có mút không thầy ạ? Hòa Thái sư phụ không hiểu. Còn Hỷ hậu thì nhớ cái đêm Kiệt vương vừa chấm vừa mút để đếm tiền!
Tan buổi học, Hỷ hậu không nhảy chân sáo nữa mà uể oải ra về. Hòa Thái sư phụ đã cho cả lô bài tập về nhà. Nghĩ đêm nay phải thức để làm bao nhiêu bài toán mà thấy bực mình. Bèn ghé sang rủ Hả muội ra quán cà phê tán gẫu:
- Này, tối nay muội giúp ta làm mớ bài tập này nhé?
- Tỷ thông minh từ chân đến đầu kia mà! Sao không nghĩ ra cách đi thi lật tài liệu mà phải học cho mệt?
Hỷ hậu khen phải, nhưng nghĩ lúc đi thi không khéo bị lão tặc Kinh công đánh hơi thấy tài liệu mà bắt như bắt thằng vịt lộn thì bẽ mặt lắm. Tên cẩu tặc ấy biết đâu vẫn nuôi mối thù trong người. Đại Hèn lại đang thực hiện chiến dịch của thiên triều: nói không với tiêu cực trong thi cử, không khéo ta là bậc mẫu nghi của thiên hạ lại vi phạm mất. Hả công nương hiến kế cho Hỷ hậu cách giấu tài liệu trong váy, lão cẩu tặc kia có thính mũi mấy đi chăng nữa cũng chỉ ngửi thấy mùi ấy thôi. Hỷ hậu cười chảy cả nước mũi nước dãi khi tưởng tượng ra lão tặc Kinh công thò mũi vào váy mình mà đánh hơi tài liệu.
Hả công nương khi được tiến cung biết mình phận nhặt râu tôm, chẳng nhẽ cả đời làm tạp vụ bèn ghi danh học khóa cử nhân văn chương. Đường học của Hả công nương thuận lợi nhờ kế giấu tài liệu trong váy. Khi Hả công nương ta tốc váy kéo tài liệu ra, lũ giám thị tha hồ trố mắt mà nhìn nhưng đố đứa nào dám bắt. Có mà bắt bướm! Đúng là trong trường hợp này bướm sinh ra bằng. Lấy được bằng cử nhân, Hả công nương in ngay một nghìn chiếc cạc đi phân phát khắp nơi. Năm nay Hả công nương lại sắp sửa bảo vệ thạc sĩ quản lí giáo dục học. Tấm cạc phải in thêm một dòng nữa: thạc sĩ quản lí. Nghĩ đến đó, Hả công nương sướng đến điên người, vừa hát vừa múa ngay trong Hành chính viện:
- Bướm vàng đã đậu trái mù u rồi, lấy chồng sớm mà làm gì…
Hát mới hai câu, giọng Hả công nương bỗng nghẹn lại. Chỉ tại ta dâm sớm mà lấy Khắc phò mã. Ngày phụ thân ta còn làm giám đốc kho lương, ông bận bịu đi tải lương thực ra ải bắc suốt năm suốt tháng. Chiều hôm ấy, nhà ta vui thật là vui, nhưng cũng buồn thật là buồn. Mẫu thân ta đem về một người đàn ông nằm hú hí trên giường, Hỷ tỷ của ta lại quằn quại dưới đất với cha thằng vương tử Bách, ta không chịu nổi, mới mười một tuổi đã rụng trứng trước mùa. Vài ba lần Hả nương ta bỏ nhà ra đi và quyết định bỏ học để bán bia ôm.
Một lần, Muội Hả ngồi ở bờ sông, nhìn đăm đắm ra cửa biển. Cửa biển mở toang hình tam giác, thuyền bè cái lớn cái nhỏ lọt chọt vào ra. Hả muội ngẫu hứng ngồi ngâm ngợi mấy câu thơ của lũ trí thức nhậu nhẹt vỉa hè:
- Không đi không biết chợ Dinh, đi rồi mới biết cửa mình mở ra, hàng Tây cho tới hàng ta, hàng Tàu hàng Nhật đều qua cửa mình, cửa mình vừa bé vừa xinh, xuất thô thì ít xuất tinh thì nhiều…
Lần ấy Muội Hả gặp Khắc phò mã. Khắc đi tàu viễn dương nên hồi ấy gọi là Khắc viễn dương. Đêm hôm ấy trăng thật sáng, trăng như rắc bụi vàng lên con sông, sông ưỡn tấm ngực non trần ra hứng lấy trăng. Ngồi với nhau một lúc bên bờ sông, Khắc cứ ve vãn mãi mà chưa dám làm gì, còn Hả nương thì cảm giác như đã nhão ra, nhòe nhoẹt cả quần.
- Chỗ này sáng quá anh. Hay là ta đi tìm chỗ khác?
Khắc viễn dương gật đầu khen phải. Cả hai dìu nhau vào gốc chuối. Những tàu lá chuối non ngoe nguẩy và giẫy đành đạch như là hứng từng giọt trăng, như là ướt nước. Hả nương ngồi bệt xuống đất. Khắc viễn dương vồ lấy nàng hôn lấy hôn để. Người Hả nương mềm oặt như sợi bún. Đang say sưa như chưa bao giờ được say sưa, bỗng dưng Khắc viễn dương đẩy nàng ra rồi phun xuống đất một bãi nước bọt:
- Nàng mấy tháng rồi không đánh răng chắc?
- Sao chàng lại hỏi thế? – Muội Hả không khỏi ngạc nhiên.
Khắc viễn dương nhổ toẹt một bãi nữa rồi cả quyết:
- Ta nghe mùi cứt chó!
Muội Hả giận dữ đứng dậy ngủng ngẳng ra về. Khắc viễn dương nhìn theo thấy sau đít nàng chẹp bẹp một bãi cứt chó. Khắc đuổi theo rối rít xin lỗi. Cả hai về nhà. Trong nhà có đủ ba cặp ngủ với nhau như chưa bao giờ được ngủ…
Nghe nói đêm hôm ấy, phụ thân của chị em Hỷ Hả trở về nhìn thấy cảnh chướng tai gai mắt mà bỏ đi mất tăm…
Nhớ lại chuyện cũ, Hả công nương lim dim mắt mơ màng, nhưng nghĩ đến mối tình đầu mang mùi cứt chó mà giận. Bèn liếc nhìn sang Tú Hà phụ khoa thư Hành chính viện, người phương phi, lúc nào cũng bay mùi đực mà thèm. Tấm cạc của Hả nương ta cũng phải in thêm dòng chữ phụ khoa thư Hành chính viện như chàng mới môn đăng hộ đối.
Chưa biết rồi, Hả công nương có được thăng quan hay không, hồi sau phân giải.
Đón đọc hồi chín:
Lập công mới, Tổ nữ quan tái hồi Nhân sự viện,
Thay người cũ, bò chó lai được dịp lên chánh khoa.