19 trả lời, 3.586 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
#1 —
02.06.2008 10:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 19:03:49Trên yên ngựa>
Rong ruổi đường đời xa vạn dặm
Cát bụi phong sương phủ lối về
Cả cuộc đời phiêu du trên yên ngựa, hành trang mang theo bên mình là những ân tình của bao người mà tôi đã gặp, đã đi qua. Những vần thơ dưới đây tôi đã được anh trân trọng đọc cho để cùng anh cảm nhận về cuộc sống. Giờ đây trên những bước đường phiêu du mới, tôi, kẻ lãng du này dường như đã quên mất đường về rồi, có thể mai đây đời người thay đổi, thời gian bào mòn tình người, những trang thơ trên giấy cũng sẽ bị lạc mất ở đâu đó. Nhưng những dòng thơ tôi chép lại của anh đưa lên đây có lẽ sẽ tồn tại mãi theo thời gian vì tôi tin vnthuquan sẽ mãi trường tồn, đó cũng là tâm tư, mong muốn của tôi khi muốn nhờ nơi đây gìn giữ một tấm lòng.
Ghi chú:
Tập thơ gồm 3 phần được tách ra thành 3 chủ đề tương ứng:
Thơ tình,
Vô thường và
Màu của đêm
=======================================================
VÔ THƯỜNG
Mặt trời trước mặt
Bóng tối sau lưng
Ngập ngừng sáng tối
Ta về nơi nao?
Câu hỏi ngàn đời
Câu kinh cứu rỗi
Mặt trời quen lối
Đêm huyền lặng câm.
Ánh sao nhấp nhánh
Hồn vào bao la
Chợt thấy chốn cũ
Nhà ta - Vô thường.
Triệu Thế Việt
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
VÔ ƯU
Uống rượu ở bến Bồ Đề
Vóc gầy, nhãn lộ, tóc như bông.
Nửa tăng, nửa tục, dở thằng, ông
Về nhà ruồi nhặng không buồn đậu
Cám cảnh ra đường lại chẳng xong.
"Rồng lội vào ao giun cũng rỡn
Hổ xuống đồng bằng chó cũng khinh" (1)
Thương đời nhẫn nhịn trò ngông ngáo
Dưỡng sức Côn thiêng nuôi chí Kình.
Cửa Già thanh tịnh, hoa cau ủ.
Chuông gọi hồn về chốn huyền không
Bát nhã trong lòng là giải thoát?
Minh tâm kiến tính (2), Tổ sang Đông.
Các sư khinh tớ đầu không trọc
Tính chẳng chay mà tình chẳng chay
Rượu say tớ bảo: Vô trụ xứ.(3)
Tớ cạo Tâm chứ chẳng cao đầu.
----------------------
(1) Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm
(2) Minh tâm kiến tính: Tâm sáng thì nhìn thấy bản thể vô nhiễm mà thành Phật (Triết lý cao siêu tột bậc của Triết học Thiền)
(3) Vô trụ xứ: Tâm không nương tựa vào đâu.
Triệu Thế Việt
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
LÃNG DU
Ngày nghỉ vẫn đi bởi việc công
Mưa sinh tục lụy khách phong trần
Bóng em anh ủ trong tim nóng
Mưa lạnh lùng rơi ướt nhớ mong.
Trà thơm, bạn quý, cánh đồng vàng
Mưa thêu hoa gấm con đường hoang
Bó gối quán nghèo làm khách trọ
Lặng lẽ cu gáy gọi cầu vồng.
Triệu Thế Việt
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
AI LÀ TA?
Ô hay!
Ngây đờ
Đôi mắt rượu
Ngẩn ngơ cười
Hỏi: Ai là Ta?
Ta là thú?
Là người?
Giáng Tiên hay Đức Phật?
Là hồn ma dờ dật cõi Âm ty?
Là khói?
Là sương?
Là muôn ảo ảnh?
Luân hồi quay sáu nẻo bởi nhân duyên
Là kẻ bon chen trần gian nơi tạm sống
Ôi! Nhân tình ô trọc - Nỗi đau chung
Ai là Ta?
Xót xa theo theo năm tháng
Ai là Ta?
Quặn xé trái tim hèn
Chợt lảnh lót chuỗi cười trẻ nhỏ
Cực lạc đây rồi!
Trong ta
Giữa đời.
Triệu Thế Việt
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
#5 —
09.06.2008 04:08
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-09 04:27:23Trên yên ngựa>
VỌNG CỔ
Cháu con phiêu dạt góc trời
Bao năm mồ vắng không người thắp nhang.
Nào đâu lầu tía, biển vàng(1)
Thay trời đổi đất, con quan xuống đồng.
Giữ lề nhớ tổ tìm tông
Ngàn trùng vượt khổ, đạp chông, phá bờ
Đây rồi đầu cúi mắt mờ
Thảm thương nấm đất, hững hờ mặt bia.
Cổ kim cách trở? - Ô kìa!
Đồng âm dương đổ chẳng lìa khỏi tay
Truyền miệng con cháu đêm ngày
Trâm anh thế phiệt, đất này chính tông.
Chẳng Long cũng sánh với rang.
“ An bần lạc đạo” (2), ghi lòng muôn sau
Trăn năm dâu bể tìm nhau(3)
Những điều trông thấy dù đau vẫn cười.
-----------------
(1) Đời Vua Tự Đức ngự ban cho họ Triệu bốn chữ Đằng Mậu Phi Anh
(2) An bần Lạc Đạo: Vui với cái nghèo để giữ đạo làm Thầy
(3) Phỏng theo truyện Kiều – Nguyễn Du
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
BA MƯƠI TẾT
Chợt nắng, gió vạn hoa bừng khoe sắc
Điệp khúc màu náo động mọi con tim
Ngày gần Tết, Ô không! Ngày tấp nập
Tấp nập mua, tấp nập bán, tấp nập vui.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
TRĂNG BỘI ƯỚC
Bóng thuyền in bến, nước long bong
Cô quạnh heo may dứt tơ lòng
Kiếp trước ta là trăng bội ước
Nên giờ trôi mãi chẳng qua sông.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
TIÊU DAO
(Dịch thơ)
Núi tiên ở, danh bất hư truyền.
Sông rang ẩn, khí thiêng vạn dặm.
Nhà một nếp, phúc lưu hậu thế.
Thềm rêu mờ, hoa cỏ điểm tô.
Kết tri kỉ cùng người hiền sĩ.
Chuyện thế thời bàn suốt canh khuya.
Bốn bề vắng có tre dạo nhạc.
Ngâm kinh Thi gảy khúc Vi thiều.
Nam Dương hoa tuyết trêu lòng chúa.
Túi mưu Gia Cát dựng cơ đồ.
Tây Thục hai Xuyên cờ phấp phới
Tử Văn họp mặt bậc anh hùng.
“Quần thần khánh hội, thiên hạ thái.”(1)
Lòng trung vạn cổ sách còn lưu.
Khổng tử ngỡ ngàng Ngài tự hỏi:
Thế nhân hà cớ tắc loạn hề?(2)
-------------------
(1) Nguyên văn: “Quần thần khánh hội chi cách” – Tử vi luận giải của Trần Đoàn
(2) Cuộc đời làm sao mà loạn?
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
NGHỆ SĨ Ở CHÙA
Kính tặng Đại Đức Thích Như Trí
cùng chư Tăng!
Nghệ sĩ bén duyên với thiền gia
Áo nâu, Tâm tĩnh, vui cỏ hoa
Chày kinh ban sớm nồng giấc mộng
Chiều tím buông chuông nhịp Lục hoà
Tri kỉ chẳng chia Tăng với tục.
Đạo đời hai nẻo, một trung dung.
Duyên phận chúng ta đều là Sĩ
Cái Đẹp, Chân Như cũng nếp nhà.
Tinh tiến rèn Tâm, nhìn thấy Tính
Hoan hỷ đồng tu đạo Thích Ca.
Gió Đông Bắc đầu mùa
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
#10 —
09.06.2008 04:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-09 05:03:51Trên yên ngựa>
TÔI ƠI
Cứ mải miết đi tìm
Thâu đêm từng con chữ
Lạc loài như xa xứ
Tôi học vần chữ “Tâm”
Cứ mải miết đi tìm
Chân lý trong biển cả
Thăng, trầm, xây và phá
Phù vân vốn lẽ đời
Cứ mải miết đi tìm
Từng nhát màu run rẩy
Hình khối hay tất thảy
Cái Đẹp tuỳ mắt người
Tôi khóc, cười tìm tôi
Giữa trăm con sông suối
Giữa ngàn điều tiếc nuối
Giữa vạn muôn nhọc nhằn
Tụi vẫn mãi đi tìm
Đắm say trong gian khó
Giữa đại dương lộng gió
Ái Mỹ - Hương dâng đời.
Triệu Thế Việt
=========================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
XUẤT GIÁ THA PHƯƠNG
Kính tặng Chị yêu quí!
Hây hây thục nữ mắt như thuyền(*)
Voan hồng y sắc, miệng cười duyên
Pháo cưới xe hoa giờ đã điểm
Trăm năm ước hẹn cuộc nhân duyên.
Hây hây thục nữ mắt như thuyền(*)
Chân bước lên lầu cưới dạ chẳng yên
Mái ấm, tình xa, lòng xao xuyến
Ngoài kia ríu rít cặp chim chuyền.
-----------------
(*) Thơ Xuân Diệu
Triệu Thế Việt
=========================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
KHAI
Các vị cao tăng tu bằng Đạo
Ta thân phàm tục “tu” bằng…be
Thiên hạ lên chùa, cầu ngàn thứ
Ta đến Thiền môn, ngủ thêm hè.
Thập phương dâng cúng bao trầm quý
Ngũ hương(1) ta thắp chẳng cần khoe
Tuỳ dương tiếp khách ta thường thế
“Người tu”(2) đón khách miệng túi… loe
Uy nghi thuyết giảng điều thanh tịnh
Ai biết hồ ly núp bóng hoè
Dân cúng nhiều tiền, cười như pháo
Chúng sinh nghèo khó chớ ngo ngoe.
Bạch tổ Huệ Năng! Còn tham toạ:
Gần chùa xa Phật phải đây chăng?
Hoằng dương Đạo pháp mà như thế
Shanha(3) hay là Atula(4)?
----------------------
(1) Hương toả ra từ Tâm Đạo bao gồm năm loại: Giới hương, định hương, tuệ hương, giải thoát hương và tri kiến hương.
(2) “Người tu” - ám chỉ bọn giả danh người tu hành làm điều mờ ám làm ảnh hưởng đến các nhà sư chân tu và Đạo Phật Cao minh.
(3) Shanha – từ Phạn cổ phiên âm la tinh là: Tăng – Các vị tu hành chân chính, đựoc coi là một trong ba bảo vật của nhà Phật. (Phật – Budha, Pháp – Drama, Tăng – Shanha).
(4) Atula - từ Phạn cổ phiên âm la tinh chỉ loài phi nhân, phi thiên ở dưới tầng trời của chư Tiên, đức hạnh kém, hay gây nghiệp ác.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
KHAI NGỘ
Chiều tan tầm, chớm Đông sao rét thế
Người với người chen chúc chốn phù vân
Bên lề đời một người ngơ ngác đứng
Nhặt lá tàn tìm sắc nắng chói chang.
Biết tìm đâu, quá vãng rực huy hoàng
Bởi vạn vật, suy đến cùng là giả.
Nhựa trong cây giờ này đang vội vã
Ủ nụ mầm, chờ hội ngộ nhân duyên.
Trong vô minh nào ai dám lên thuyền
Danh và lợi, chao ôi, trò nghịch ác
Yêu cái Đẹp nghĩa là vào cõi Niết
Đông tàn đi cho lá vẫy Xuân về.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
ĐỒNG DAO
Tặng các đồng nghiệp Ái Mỹ
Chi chi chành chành
Con đường xa xanh
Vượt chín tầng trời
Vượt ngàn thiên lý
Thượng thân kẻ sĩ
Nắng mưa tơi bời
Chi chi chành chành
Phương Nam xa xanh
Sóng nước ngàn xanh
Mây trời in bóng
Chi chi chành chành
Bão táp, mưa sa
Núi tan, lũ quét
Dẫu vào sa trường
Chúng mình vẫn quyết
Chi chi chành chành
Cái đanh thổi lửa
Sĩ, Nông sấp ngửa
Chạy Tây chạy Đông
Cơm trắng má hồng
Nông vui cùng Sĩ.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
BIỂN LỆ
Ôi! Biển đẹp sóng xanh vờn cát trắng
Gió đại dương hương ngát vị mặn nồng
Tôi chợt thấy mình là hạt cát
Nhỏ vô cùng trong biển cát mênh mông.
Tôi yên lặng, hồn ra ngàn con sóng
Tung mình lên đỉnh ngọn sóng bạc đầu
Và đôi khi cũng tự chìm sâu
Để hiểu thấu thế nào là cao ngất
Nước biển mặn tự bao giờ hỡi biển?
Biển mặn mòi hay nước mắt nhân gian
Khóc chào đời, khóc lúc lìa đời
Quá vui… khóc, quá buồn ai cũng khóc
Lúc uất giận, khóc trôi tan hận
Nhớ thương nhau lệ ngọc rửa u sầu
Ngàn đời khổ, ngàn đời nước mắt
Biển đầy dâng thêm mãi…
Biển đau!
Tràng Lệ sơn 92
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
HUYỀN THOẠI BIỂN
Có một lúc nào đó
Giữa màn đêm tĩnh lặng
Bên ánh chiều hoàng hôn
Trước bình minh rực rỡ
Trong những ngày mưa buồn
Chỉ mình em với Biển
Hãy dõi mắt ra khơi
Đằng sau phía chân trời
Cuối những làn sóng trắng
Đằng sau cả khoảng vắng
Có con sóng
Lẻ loi
Im lặng…
Đạp trùng khi trải mình về phía em
Đó là Anh
Theo gió Duyên tình
Tìm về nơi bờ bến
Mình gặp nhau, nhìn em
Anh choáng ngợp
“Phải chăng là Mơ”- Em nói hộ lòng anh
Từ trong sâu thẳm trái tim mình
Những lời ta nói với nhau
Có núi uy hùng
Có bầu trời lồng lộng
Có tiếng sóng thầm thì
Hát lời tỏ tình của biển
Vọng vào em những điều diệu kỳ
Chân thực như mặt trời mãi ở phương Đông
…Rồi anh lại ra đi…
Đem theo ánh mắt huyền sâu lắng
Ngơ ngác bên đêm dài xa vắng
Long lanh đọng mãi tim mình
Thiên kỷ sau có những người con gái
Mắt u huyền mãi dõi về phía Biển
…Đằng sau phía chân trời!?
1/1/2000
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
KHOẢNG VUI
Tặng H N C
Như một con chó ốm
Gác chân lên hoàng hôn
Đời đau thết? Sao yêu đời đến thế
Miệng mỉm cười chắc được vui trong mơ
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
THÁC TRONG THÁC
Tôi tặng cho tôi
Hối hả
Tích dần
Đọng lại
Trôi…
Tung toé
Nhập dòng
Buơn bả
Trôi…
Những giọt ngọc trời
Hay là Tôi
Thác Đúp 96
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
CON ĐƯỢC LÀ TRẺ NHỎ
Ô hay! Con được là trẻ nhỏ
Ngồi gọi “Ba ơi” da diết chiều
Ba mười ba tuổi con mới hiểu
Cái nghĩa vô cùng của thương yêu.
Vườn cây mong chủ xanh thăm thẳm
Cau nở ngập ngừng hương lặng rơi
Sân nhà vắng tiếng ho khúng khắng
Cá lạc vào mây thảng thốt bơi.
Ung dung bảy chục, ba vẫn trẻ
Dẫu nặng thời gian tóc muối tiêu
Thái Sơn còn nhẹ không thể ví
Chỉ có lòng con mới thấm nhiều.
Lộc nước mặc cho sâu mọt cướp
Tình nhà ba hưởng thảnh thơi cười
Đêm ấy, lưng trời, đêm sinh nhật
Có một ông già hái sao chơi.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 68
Từ: 19.05.2008
Trạng thái: offline
CHUYẾN TÀU VÔ TẬN
Phù du một kiếp tựa chuyến tàu
Ga vui, ga sướng, ga khổ đau
Ba mẹ là khách lên tàu trước
Chúng con lần lượt cập bến sau.
Chẳng chọn mà ta lại đồng hành
Cửa toa đã đóng, bánh đã lăn
Vui thì trao tặng, buồn chôn chặt
Số phận thôi đành gắn với nhau
Không biết rồi đây tại ga nào
Người đi kẻ ở phút xôn xao
Đinh ninh ta hẹn trong vô tận
Kiếp sau, Ba nhé! Ta chung tàu.
Triệu Thế Việt
==================================
★
★
★
★
★
0