Nguyên bản:
Ai đã hay đâu tớ chán đời
Đời chưa chán tớ _ tớ còn chơi
Chơi cho thật chán _ cho đời chán
Đời chán nhau rồi tớ sẽ thôi.
Nói thế can gì tớ đã thôi
Đời đương có tớ – tớ còn chơi
Người ta chơi đã già đời cả
Như tớ năm nay mới nửa đời.
Nửa đời chính độ tớ đang chơi
Chơi muốn cho sao thật chán đời
Người đời ai có chơi như tớ
Chơi cứ bằng văn mãi chửa thôi.
Chơi văn sướng đến thế thì thôi
Một mảnh trăng non chiếu cõi đời
Văn vận nước nhà đang đổi mới
Như trăng mới mọc – tớ còn chơi .
Làng văn chi thiếu khách đua chơi
Dan díu như ai – tớ với đời
Tớ đã với đời dan díu mãi
Muốn thôi đời cũng chửa cho thôi.
Đời đương dan díu chửa cho thôi
Tớ dám xa xôi để phụ đời
Vắng tớ lâu nay đời nhớ tớ
Nhớ đời nên tớ vội ra chơi .
Cứ hãy chơi cho quá nửa đời
Đời chưa quá nửa tớ chưa thôi
Tớ thôi tớ nghĩ buồn cho tớ
Buồn cả cho đời vắng bạn chơi.
Nào những ai đâu bạn của đời ?
Sao mà bỏ vắng ít ra chơi ?
Chờ ai chờ mãi – Ai đâu tá ?
Hay ngán cho đời chẳng muốn chơi?
Nếu tớ như ai cũng ngán đời
Đời thêm vắng bạn lấy ai chơi
Cuộc đời tớ nghĩ chưa nên ngán
Nếu ngán đời – xưa tớ đã thôi.
Tớ nhớ năm xưa nữa ngán đời
Nghĩ đi nghĩ lại – lại ra chơi
Mê chơi cho tớ thành dan díu
Đời dẫu cho thôi tớ chửa thôi.
Nghĩ tớ bao nhiêu lại nghĩ đời
Nghĩ đời như thế dám nào chơi
Còn đời – còn tớ – còn chơi mãi
Chơi mãi cho đời có bạn chơi.
Tớ muốn chơi cho thật mãn đời
Đời chưa thật mãn tớ chưa thôi
Chẳng hay đời tớ lâu hay chóng
Dù chóng hay lâu tớ hãy chơi.
Trăm năm - tớ độ thế mà thôi
Ức triệu nghìn năm chửa hết đời
Chắc có một phen đời khóc tớ
Đời chưa khóc tớ – tớ còn chơi.
Trăm năm còn độ bấy nhiêu thôi
Ngoài cuộc trăm năm tớ dặn đời
Ức triệu nghìn năm đời nhớ tớ
Đời thôi – tớ cũng hãy còn chơi.
Bút đã thôi rồi lại chửa thôi
Viết thêm câu nữa hỏi đời chơi:
“Lộng-hoàn” này điệu từ đâu trước
Họa được hay không? _ Tớ đố đời.
(Tản Đà-Nguyễn Khắc Hiếu)
Bài họa của Minh Văn:
Can chi mà phải đố cuộc đời
Để tớ họa vần thử cái chơi
Thi nhân nghìn thuở băng nhau hết
Tản-Đà _ Dùi-Đục: cũng thế thôi.
Tản-Đà _ Dùi-Đục: cũng thế thôi
Bởi đời thường có lắm điệu chơi
Đông tây nam bắc – xưa nay nữa
Vẫn ái ân luôn với cuộc đời.
Với tớ đây này – tớ vẫn chơi
Vẫn còn âu yếm giữa lòng đời
Ô hay! Bao tuổi? – không cần biết
Cứ biết rằng nay tớ chửa thôi.
Tớ cứ chơi đời mãi thế thôi
Mặc cho gió cuốn bụi mờ đời
Mượn vài mẫu tự ghi lên giấy
Đánh dấu cuộc tình tớ đương chơi.
Cái phần trăng gió díu dan chơi
Tớ đã cam đoan chỉ có đời .
Chỉ đời là tớ chung thủy mãi
Dẫu có bạc đầu cũng chửa thôi.
Ái ân chỉ có mỗi đời thôi
Yêu quá làm sao cái sự đời
Đời ơi! Tớ nguyện làm nô lệ
Suốt đời bày tiệc để đời chơi.
Chớ bảo rằng tớ đây chán đời
Đời hết yêu rồi – tớ chửa thôi
Vẫn cứ đòi đời âu yếm mãi
Vẫn cứ soạn hoài điệu mới chơi.
Những ai tri kỷ với cuộc đời?
Bỏ đời cô độc chẳng ra chơi?
Thật là một lũ… là một lũ…?
Nỡ bỏ lưng chừng dở buổi chơi?
Chỉ mỗi mình thôi tớ với đời
Giữa mùa trăng sáng soạn cuộc chơi
Chơi cho tớ sướng – cho đời sướng
Sướng vậy làm sao tớ dám thôi.
Có đến nghìn năm vẫn nhớ đời
Tim còn hoạt động – tớ còn chơi
Tớ còn trẻ lắm – đam mê lắm
Chơi đời cho đến chán chê thôi.
Nói chứ làm sao chán nổi đời
Vẫn đòi ân ái mãi không thôi
Tớ đây – đời đấy – còn dan díu
Tớ cứ lôi đời dự cuộc chơi.
Chẳng ai chơi như tớ với đời
Ngày đêm sáng tối vẫn không thôi
Ô hay ! Sao tớ yêu đời mãi
Dù cho có chết vẫn đòi chơi.
Những tưởng cuộc tình đến thế thôi
Nào hay dan díu mãi với đời
Chửa biết khi nao cho đời chết
Đời chưa chết – tớ vẫn còn chơi.
Đời còn bên tớ – tớ chưa thôi
Ức triệu nghìn năm tớ với đời
Thiên thu vạn tuế cùng dan díu
Cùng nhau ân ái giữa cuộc chơi.
Chơi nhau cho đến thế thì thôi
Tản Đà – ông đã bỏ cuộc chơi
Tớ thì chơi mãi – còn chơi mãi
Chắc triệu nghìn năm chửa chán đời.
Tản Đà đã đố khách làng chơi
Dùi Đục nay thời cũng thế thôi
Thi nhân nghìn thuở bằng nhau hết
Có họa được không hỡi cuộc đời?
Họa được hay không hỡi cuộc đời?
Tản Đà – Dùi Đục đã dám chơi
Cao nhân tắc hữu cao nhân trị
Nhưng lỡ đố rồi phải chịu thôi.
(Dùi Đục-Minh Văn)