<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-05 05:41:02heroin>
KIỆT VƯƠNG LIỆT TRUYỆN
Tiểu thuyết dài kì của Chu Mộng Long
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Chặt hết trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Tát cạn bể Đông Hải không rửa sạch tanh hôi.
Hồi thứ chín
Lập công mới, Tổ nữ quan tái hồi Nhân sự viện,
Thay người cũ, bò chó lai được dịp lên chánh khoa.
Lại nói về Tú Hà phó giám đốc Hành chính viện, người mà Muội Hả đã để ý từ khi mới nhập cung. Nghe nói khi còn ở đất Việt, Tú Hà là người tâm phúc của Việt vương Câu Tiễn. Sau lần Việt vương Câu Tiễn nếm phân của Phù Sai, Tú Hà xem phân không phải là cái tục mà là cái thiêng. Phân đã từng ở trong mồm của đại vương thì không thể là cái thối tha bẩn thỉu được. Một lần Việt vương ốm, Tú Hà đã noi gương chủ mình mà nếm phân một cách ngon lành. Rất tiếc năm ấy, nước Việt bị dịch tiêu chảy cấp, Tú Hà sợ chết bỏ chủ chạy sang Đại Hèn. Dưới triều Quang Minh, Tú xin được chức thư lại ở Ngoại văn khoa. Năm Kiệt vương tiếm hiệu xưng vương, Tú Hà nhờ hô to vạn tuế đến trăm lần mà được vương tái dụng. Một lần Kiệt vương cho Tú xách dép đi theo tiếp sứ giả ngoại bang, thấy Tú Hà tạp ăn tham uống, bèn giao cho Tú chuốc rượu lũ sứ giả quen ăn uống hồ đồ. Tú uống nhiều và rượu vào lời ra. Tú tự xưng là một thư sinh mang họ Chu, dòng dõi của thiên triều. Một sứ giả ném thẳng đĩa tiết canh chó vào mặt Tú và mắng: Lập công mới, Tổ nữ quan tái hồi Nhân sự viện,
Thay người cũ, bò chó lai được dịp lên chánh khoa.
- Cứt, ngươi chỉ là tên thư lại mạt hạng, sao đủ tư cách tiếp chuyện với bọn ta?
Tú Hà giơ tay đỡ cú chưởng bằng máu chó ấy rồi nói:
- Các ngươi ăn học tử tế sao lại dùng ngôn ngữ tục tĩu thế. Phải nói là phân chứ nói cứt thì bẩn và thối lắm! Kekeke…
Bọn sứ giả thấy lạ ngồi im. Không ai hiểu cách phiên dịch của Tú Hà, càng không hiểu nổi cái âm kekeke mà Tú hay phát ra ngoài cửa miệng. Tú Hà được dịp phô trương diễn ngôn của mình:
- Thời tại hạ ở đất Việt theo hầu Việt vương, phân đối với tại hạ cũng như chè đậu xanh thôi!
Kiệt vương thấy Tú Hà dẻo miệng biến hóa ngôn từ khuất phục được đám sứ giả ngoại bang bèn đem lòng yêu mến. Dù không biết một chữ ngoại quốc bổ đôi nào, nhưng Tú lại được Kiệt vương cất nhắc lên phó giám đốc Hành chính viện chuyên lo việc đối ngoại.
Muội Hả mê Tú Hà dĩ nhiên không phải ở cái mồm không biết thơm hay thối của hắn mà chỉ vì mê cái của Lao Ái hiếm có ở chàng. Một lần tình tự với Tú Hà ngay tại Hành chính viện, Muội Hả khom lưng nên không để ý, bị Khắc phò mã đột nhập vào lúc nào không biết đã nện cho một đòn chí tử rồi kéo cổ cả hai lên mật điện của Kiệt vương. Kiệt vương mắng Khắc:
- Việc bé như con muỗi mà ngươi làm to lên thế?
Khắc tức giận hầm hầm bỏ đi. Kiệt vương sợ Khắc làm phản, bèn kí quyết định đẩy Tú Hà lên trấn giữ mảnh đất phía Tây, nhưng cũng tìm cách hạ nhục Khắc bằng cách sai Khắc làm tên mã phu lái xe đưa Tú Hà lên đường. Muội Hả thất tình nhưng được cơ hội thăng phó giám đốc Hành chính viện thế chỗ của Tú Hà.
Lại nói về Tổ nữ quan khi bị điều về Trại thực nghiệm đã chửi vợ chồng Tần du công đến gần ba tháng mười ngày vẫn chưa hả giận. Tổ nữ quan chửi một hồi chửi leo thang lên đến Kiệt vương và Hỷ hậu, bất giác vừa chửi vừa tự vả vào mồm mình. Đồ rửa trôn, đồ ngửi cứt, đồ ăn bẩn, đồ liếm… , Tổ nữ quan muốn tìm cái gì thối hơn để chửi. Thị bắt chước Hỷ hậu tốc váy lên, nhưng chợt nhớ nên để vài hôm nữa đến cuối tháng chửi luôn một thể.
Một hôm tình cờ xem hồ sơ lưu trữ trong phòng thí nghiệm sinh học, Tổ nữ quan vô tình phát hiện ra ở triều trước có lai giống một con hình nhân đầu chó. Đề tài do phó vương là chúa công bây giờ chủ trì. Lúc ấy Kiệt công bứt một sợi lông của mình lấy gen cấy vào một cái phôi chó sinh ra một con nhân cẩu đặt tên là Cẩu ma vương. Cẩu ma vương có giọng gầm gừ, hay cắn lén, nghe nói đã cắn lén vua Quang Minh một nhát ngay lúc lâm triều giúp cho Kiệt vương đoạt lấy ngai vàng, rồi sau đó khiêm tốn không thèm nhận chức thượng thư Bộ Công nghệ mà chỉ xin chức chánh khoa Đại tiện học để có dịp đầu tư cho hai nhân cẩu con.
Tổ nữ quan thầm nghĩ, ta chửi cho lắm cũng chẳng để làm gì, bèn bí mật áp dụng công nghệ gen của Kiệt vương để lại mà thi hành mưu sự. Thị đóng cửa thật kín, tay thò vào váy bứt một sợi lông cấy vào cái phôi bò. Ba tháng mười ngày sau, phòng thí nghiệm của Tổ nữ quan sinh ra một con Ngưu ma nữ chân ngắn đầu to rồi thả ra ngoài dân gian.
Con Ngưu ma nữ này nghe nói nhờ thân hình dị dạng mà được một đài truyền hình ở miền núi tuyển vào làm phóng tinh viên chương trình quảng cáo thú y. Một hôm Ngưu ma nữ ra suối uống nước rồi thọ thai, sau đó bị bản đài mang ra trị tội. Trưởng đài là một thổ dân tra hỏi theo phong tục của thổ dân:
- Ai làm mày có chửa? Khai ra, nếu không tau mang vào rừng cho cọp ăn!
Ngưu ma nữ sợ vãi linh hồn, văng bũm đến ba phát coi như thay cho lời khai. Trưởng đài tức đến điên người, co chân đạp ba đạp vào mông thị:
- Đồ mất nết! Đồ thối tha! Nói nhanh, nếu không tau cho rắn rết chui vào họng mày…
Ngưu ma nữ thấy rắn rết bò leo ngheo sợ đến co rúm người lại. Một chốc hoàn hồn mới ngước cổ lên và kêu cứu:
- Tha cho tao, tao không biết thật mà. Hôm ấy tao uống nước ở bờ suối rồi về biết có vật lạ chui vào trong người… Thế thôi!
Trưởng đài lẫn cả đám lũ làng há hốc mồm ra. Một số người xì xầm: Con mẹ này bị con ma rừng nó đầu thai vào rồi. Lập tức hàng loạt tiếng thét vang lên: Giết nó đi! Giết nó đi!
Ngưu ma nữ thấy cả đám dao búa bao vây, biết không thoát tội, bèn phân bua:
- Số là con suối hôm đó nước rút sâu quá, tao cắm cổ xuống uống, chiếc váy chổng ngược lên, bỗng nhiên có đứa chọc gậy ở đằng sau…
- Đúng rồi! Sao mày không nắm cái cổ nó lại mà bắt quả tang? – Trưởng đài hỏi dồn cho ra nhẽ.
Ngưu ma nữ khóc giọt ngắn giọt dài:
- Thì lúc ấy tao cũng định quay lại bắt quả tang nhưng sợ trật ra ngoài. Khi tao đang ngây ngất thì nó chạy mất!
Cả đám chưng hửng. Thế là cái thằng thổ dân nào đó vẫn bí mật. Chuyện này ông bà già thì biết rồi, lũ thanh niên có đứa biết có đứa chưa biết, còn lũ con nít thì chưa biết. Trưởng đài chỉ còn biết dặn dò con cháu trong làng cảnh giác rồi ra lệnh trục xuất con Ngưu ma nữ thối tha mất nết kia đi. Buồn đời, Ngưu ma nữ tìm cách đẻ non đứa con rồi ném xuống suối, sau đó một thân tìm về cố mẫu. Tổ nữ quan đem về ém ở khoa Tiểu tiện học một thời gian chờ sau này giúp mình lập công chuộc tội.
Năm ấy, Đỗ đại nhân, giám đốc Nhân sự viện gặp hạn. Kiệt vương ném về các khoa đến vài ba mươi người, nhưng coi thường họ Đỗ lờ khờ chẳng cho ăn một xu. Đỗ đại nhân lờ khờ nhưng vợ Đỗ lại là một quái nữ chân dài đến nách, có thể kẹp cổ bao nhiêu thằng đàn ông để lấy tiền. Vợ Đỗ bày mưu cho Đỗ chèn người vào danh sách tuyển dụng một cách khéo léo để qua mặt Kiệt vương. Người Đỗ chèn vào thuộc loại viết một trang sai cả vạn. Cho nên lúc tổ chức thi tuyển dụng, thằng Vô Danh chặn họng hỏi:
- Ngươi định lùa bò tuyển hết vào Đại học viện chắc?
Họ Đỗ nghênh ngang nói, giọng đe dọa cả hội đồng tuyển việc:
- Đây là người của Tô tử gửi. Các ngươi bằng mọi giá phải cho đỗ. Nếu không các ngươi sẽ chết!
Cả hội đồng nghe Tô tử tưởng Tôn tử, đệ nhất binh pháp thời Chiến quốc, ai nấy sợ đái ra quần. Thằng Vô Danh cả đời không biết chết là gì, vẫn hất hàm hỏi tiếp:
- Tô tử hay Tôn tử mà ngươi nói thuộc băng phái nào mà to gan thế, dám can thiệp vào người thi hành công vụ?
Đỗ mặt đỏ như của lợn nái khai hoa, đánh liều nói tiếp:
- Tô tử là đệ nhất lão thần của Tề công bá chủ. Nhưng đây còn là lệnh của chúa công!
Thằng Vô Danh cười hồn nhiên:
- Chiếu chỉ đâu ta không thấy? – Thấy Đỗ đại nhân lúng túng như bị cúm gà, Vô Danh thò tay vào cổ hắn vặt thử một sợi lông - Được rồi, ta sẽ cùng ngươi đến gặp chúa công xin lệnh nhé!
Họ Đỗ tìm cách chuồn êm. Hôm sau có người mật báo với Kiệt vương thằng Vô Danh có âm mưu làm phản. Kiệt vương lập tức triệu hồi Vô Danh. Vừa bước vào mật điện, đã bị Kiệt vương nắn gân:
- Ngươi ở hàng vô danh tiểu tốt, thuộc băng phái nào mà to gan dám chống lại vương triều?
- Hạ thần vô băng vô phái, đúng hơn xưa kia ở Cái bang, thuộc làu đả cẩu bổng pháp, nhưng tung gậy ra rồi không thu hồi lại được! – Vô danh trả lời như một đồ đệ Cái bang thật sự.
Kiệt vương thấy Vô Danh trả lời không một chút sợ hãi bèn chuyển giọng:
- Nhưng chó ở cung đình này là của hậu ta nuôi. Ngươi đánh chó cũng là đánh vương hậu đó!
Vô Danh né cái long nhan mặt dày môi thâm của Kiệt vương, nhìn vào các xó xỉnh rồi nói:
- Hạ thần lần này không đánh chó mà chỉ đánh thằng ăn trộm thôi!
Lão Phan thanh tra nãy giờ ngồi im như chó đang ngậm cục xương, tay lật sổ biên bản, tay cầm bút chờ ghi lại lời cung khai, bây giờ mới cất giọng hỏi:
- Thằng đó là ai?
- Đỗ đại nhân, giám đốc Nhân sự viện! – Vô Danh nói xong đòi triệu hồi Đỗ đại nhân đến đối chứng.
Đỗ đại nhân khệnh khạng mang cả đống hồ sơ bước vào mật điện. Chưa đặt hết chân vào cửa, Đỗ đại nhân đã nhanh nhảu tố giác:
- Tâu chúa công, tên phản tặc này được giao nhiệm vụ xem giáo án của thí sinh cố tình để cho giáo án của thí sinh sai hàng trăm lỗi chính tả mà không sửa, lại còn dám xúc phạm đến đệ nhất công thần của Tề công bá chủ!
Lão Phan thanh tra hí hoáy viết vào biên bản, lòng đang hả hê: phen này bị phanh thây cho chó ăn rồi con ạ. Vô Danh cả cười mà hỏi:
- Một người viết một trang sai cả trăm lỗi chính tả thì dạy được lớp mấy? Hay có thể lên lớp chuyên đề cho cả bậc cao học?
Kiệt vương im lặng. Đỗ đại nhân nghẹn họng. Riêng Phan thanh tra thấy nhột ý, bèn lẳng lặng xóa hết những dòng vừa viết vào biên bản.
Vô Danh được thế tấn công thẳng vào mặt Đỗ đại nhân:
- Đại nhân bảo đây là người của Tô tử hay Tôn tử nào nhỉ, lại còn bảo người của chúa công có đúng không? Chúa công anh minh, lẽ nào lại lùa bò vào Đại học viện. Ngươi đã cả gan một tay che cả mặt trời để ăn đêm! Có đúng không?
Kiệt vương giật mình vỗ trán nhớ lại cái tên thí sinh thử việc này không nằm trong danh sách mình đưa xuống, bèn ném cái nhìn sắc lạnh vào mặt họ Đỗ rồi phất tay cho tất cả thoái lui.
Ba hôm sau, họ Đỗ bị di quan về lại trại thực nghiệm sống chung với bò với chó.
Tổ nữ quan nhờ mang con Ngưu ma nữ đến hầu hạ Hỷ hậu rồi bảo Ngưu ma nữ đút lót cho Hỷ hậu 30 triệu để Hỷ hậu tin dùng. Nhân lúc có lỗ khuyết tại Nhân sự viện, Kiệt vương ra quyết định cho Tổ nữ quan tái hồi Nhân sự viện.
Năm ấy, Bùi công chánh khoa Tiểu tiện học bị đái đường xin cáo quan về dưỡng bệnh. Ngưu ma nữ được dịp thăng chánh khoa. Số tiền 30 triệu Ngưu ma nữ lâu nay dành dụm đã trút ống cho cả một cuộc thăng quan.
Khoa Tiểu tiện học được bố trí cạnh nhà tiểu suốt ngày bốc mùi hôi thối nhưng cả đám đại học sĩ ngồi lâu ở đấy thành quen. Hai mươi lăm khoa và các ban bộ đều phải vào ra khu này, mỗi lần vào ra đều phải bịt mũi bịt miệng. Nhưng Ngưu ma nữ từ ngày lên chánh khoa đã biến công trình vệ sinh công cộng thành công trình riêng của mình. Thị ra vào thường xuyên để làm cái việc không ai biết. Hình như những ngày sống ở vùng cao ăn chơi mất vệ sinh ma nữ bị mắc bệnh giang mai, bệnh trĩ phải đi són liên hồi. Bình thường, Ngưu ma nữ ngồi chễm chệ trên ghế chánh khoa, dạng chân, giang tay ra và hếch cái đầu bò nhìn ra cửa để xem người đi qua lại có nhìn thấy mình không. Hình như gần đây lũ đồ gàn có truyền nhau câu hát: tiếng tăm bà nổi như cồn, bà hơn thiên hạ cái…, không được, phải đổi vần, … cái mồm bà to. Ngưu ma nữ tỏm tẻm cười xem đó cũng là cái oai của mình. Một lần ngồi thông tầm đến quá trưa, Ngưu ma nữ đi tiểu đến ba lần, ngó trước ngó sau không thấy ai nhìn mình nữa, bèn ngồi ghếch chân lên ghế tốc váy tô hô mà hong trước cái máy quạt để dưới chân đang chạy vù vù. Sướng quá, ma nữ mắt lim dim, miệng nghêu ngao hát: Ta chiêm bao rất nhẹ nhàng, có con bướm trắng thường mang trong này, bướm ơi bướm hãy nằm đây, cho ta hỏi nhỏ câu này bướm ơi, chẳng bao giờ thấy bướm cười, ta hong tơ ướt cho người miên man…
Không ngờ trong lúc ma nữ đang phất phơ sung sướng, Hùm họa quan lại xuất hiện. Họa quan giả vờ không nhìn thấy gì, chỉ huýt sáo hát đế theo: Gió ơi gió đừng hôn lên bướm em, gió ơi gió đừng…
- Im mồm, ngươi đường đột đến đây có việc gì? – Không chịu được lời hát xỏ lá kia, Ngưu ma nữ chặn họng lão họa quan ngay.
Họa quan đá chân vào chiếc quạt và nói đểu:
- Tại hạ tắt quạt hộ cho đại quan nhé?
Ngưu ma nữ mặt tím như nhúng chàm, ruột gan co thắt lại mà văng ra một cú rắm lẹp nhẹp như ướt nước. Món này thuộc gen Tổ nữ quan và chỉ có Tổ nữ quan giải thích bằng nguyên lí hóa sinh. Họa quan đưa cho Ngưu ma nữ một tờ trình xin xuất cung đi thực tế.
- Trong cung thiếu gì chỗ đẹp để ngươi vẽ mà xin xuất cung đi dã ngoại? – Ngưu ma nữ hỏi giọng khinh khỉnh.
Họa quan nói đây là kế hoạch của Dịch vụ đại học viện, nhưng Ngưu ma nữ vẫn dùng dằng chưa kí. Đợi đến khi ngúc ngoắc cái mông đến ba lần ma nữ mới chịu cầm bút phê. Ma nữ đã phê loằng ngoằng cả trang không theo một cú pháp nào cả. Họa quan không hiểu là chánh khoa ưng thuận hay không ưng thuận, bèn hỏi:
- Phê như thế có nghĩa là gì?
- Tự học mà hiểu lấy. Ta không việc gì giải thích cho ngươi!
Họa quan giận điên ruột bèn cầm tờ trình xé toạc trước mặt con ma nữ:
- Mày chỉ là con ma đầu ngớ ngấn, chân ngắn hơn chân lợn mà đòi kẹp cổ người khác ư?
Họa quan tức giận bỏ đi. Ngưu ma nữ cũng tức giận mà nói với theo:
- Đây là nơi pháp đình chứ không phải đầu đường xó chợ để ngươi xưng hô mày tao nhé.
Họa quan không thèm quay lại:
- Thế thì tao gọi mày là lệnh bà, Ngưu ma nữ, được chưa?
Uất khí đến mức xì hơi lên tận cổ, Ngưu mà nữ nửa đêm đến gặp Cẩu ma vương tham vấn chuyện tiêu diệt họa quan. Cẩu ma vương gầm gừ trong cuống họng:
- Thằng này uống rượu ngâm mấy bộ gan hùm mà láo toét thế? Quân mục hạ vô nhân! Nhưng diệt nó phải dùng bẫy đánh bắt để khỏi mang tiếng bất nhân bất nghĩa…
Nói đoạn Cẩu ma vương ghé miệng vào tai Ngưu ma nữ để bày kế. Hôm sau, Ngưu ma nữ triệu tập toàn khoa mở hội nghị bất thường. Ma nữ lại ngồi dạng chân, dang tay ra mà chủ trì nghị sự:
- Chúng ta không thể chấp nhận một môi trường văn hóa mà có kẻ vô văn hóa. Đề nghị Hùm họa quan kiểm điểm trước quần thần!
Họa quan mắt đỏ như mắt cọp, biết chuyện hôm qua bị đưa ra nghị sự, bèn đứng lên mắng thẳng vào mặt ma nữ chánh khoa:
- Không có quần thần nào ở đây cả, chỉ có váy thần, đúng hơn là váy ma nữ. Bảo chiếc quạt kia nó kiểm điểm cho!
Ngưu ma nữ mặt tái như bò đã bị cắt tiết. Không khéo lão họa quan gàn này lại đem chuyện hong váy hôm qua ra nói cho mọi người cười, bèn vội vàng đi thẳng vào chuyện:
- Tại sao ngươi dám xé công văn ném vào mặt ta?
Họa quan cười ha hả:
- Tại vì lúc ấy ta thấy có lò phản ứng hạt nhân đang bị nổ. À không, chỉ là ôxy đang chuyển sang cạcbonic rồi kết hợp với nước mà xì bong bóng. Ngay trên ghế của chánh khoa ấy! Cho nên ta mới xé công văn ra cho ngươi lau để bớt mùi ô uế!
Ngưu ma nữ ngồi im như thóc để nén cái lò phản ứng sắp xì hơi. Mọi người cười lăn cười lóc rồi bỏ về.
Hôm sau họa quan vẽ một bức hình to tướng của Ngưu ma nữ nằm tốc váy hong tơ đem ra chợ bán. Có người tưởng tranh quảng cáo thịt lợn bèn mua rồi đem in ra nhiều bản bán lại cho các ả hàng xén bán thịt.
Đại Hèn năm ấy có ngôi sao băng rơi thẳng xuống hoàng cung hóa thành đứa trẻ mặc áo đỏ đi khắp nơi dạy cho lũ trẻ con hát. Bài hát quay vòng:
Đắc thời ngưu cẩu
Thành một liên minh
Cẩu tử vì tình
Ngưu tử vì dục
Vương triều lục đục
Ngưu cẩu quay vòng
Vòng ngoài vòng trong
Trong ngoài hẩu hẩu…
Không ai hiểu hết nghĩa lí của bài đồng dao ấy. Nó như thế nào hạ hồi phân giải.
---------------------------------------------------------
CÙNG BẠN ĐỌC
Tại hạ đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và làm việc cật lực để nhanh chóng hoàn thành một trăm lẻ tám hồi cho tiểu thuyết lịch sử này. Tuy nhiên, hiện thời tại hạ còn phải lo cơm áo gạo tiền nên không thể cập nhật liên tục các hồi mới để thỏa lòng mong mỏi của bạn đọc yêu văn được. Chính sử thì chỉ có một mà thâm cung bí sử thì vô vàn không bút nào tả xiết. Kiệt vương liệt truyện là tập thâm cung bí sử của một vương triều thối nát nhất trong lịch sử của nhân loại. Được biết trong dư luận khen chê tiểu thuyết của tại hạ khá nhiều. Điều ấy không có gì khó hiểu. Nhất là những người bênh vực cho tại hạ cũng không chịu nổi cái bẩn thỉu trong truyện. Nhưng theo tại hạ, đọc truyện này mà không thấy bẩn thỉu thì tại hạ phải rửa tay gác bút từ lâu rồi mới phải. Nhiều vị lão thành biết nhiều về thâm cung bí sử của vương triều này lại bảo sự thật còn bẩn thỉu hơn nhiều.
Vì thế đừng đòi hỏi tại hạ phải viết câu chuyện này cho sạch hơn nhé. Nếu viết truyện này mà không bẩn thì nên nhường phần cho các nịnh thần của Kiệt vương viết lại. Chẳng hạn như Tổ nữ quan, Bạch công tử, hay Chu thư sinh nào đấy, họ ăn xái của Kiệt vương, Hỷ hậu mà vẫn tưởng mình đang dùng cao lương mĩ vị trời đất ban cho.
Tất nhiên có một cách thưởng thức khác hay hơn là đừng hiểu ở nghĩa đen mà nên hiểu sang nghĩa bóng. Cái bẩn cái tục trở thành phương tiện để chuyển tải những vấn đề nhân sinh lớn lao hơn.
Cuối cùng, tại hạ xin lỗi bạn đọc vừa rồi đã chuyển nhuận bút cho tại hạ. Tại hạ lừa các bạn để làm một ngân quỹ hỗ trợ cho đám thư sinh bị mất xe mà lũ Kiệt vương, Trần hộ vệ quân cương quyết không trả vì lí do...không có khóa.
Nhân đây cũng thông báo rộng rãi cho các thư sinh bị mất xe tìm gặp tại hạ để làm thủ tục hỗ trợ.
Chào thân ái,
Chu Mộng Long
Chu Mộng Long