Chương 9

Ra Đà Lạt làm công việc nghiên cứu,Hoài Ân lại có điều kiện nhớ về hình bóng cô bé Mộng Nghi ở cạnh nhà ngày xưa.Mộng Nghi la đi để lại trong anh nỗi nhớ chông chênh.
Bao giờ Mộng Nghi trở về Việt Nam.Cô đã hứa trở về. Nhưng chẳng biết bao giờ!
Hai người vẫn còn cách xa vời vợi ...
Trong phòng Thục Đoan đang dán mắt vào màn hình vi tính. Cô bé ngày càng thân thiết gần gũi với Hoài Ân.
Nhìn lên Thục Đoan qua làn khói thuốc,Hoài Ân bỗng suy tư nghĩ ngợi.
Bất chợt, cô bé rời khỏi mãn hình, giọng reo lên mừng rỡ:
– Anh Hoài Ân ơi? Có E-mail của tiến sĩ bác sĩ Ansi-Kim từ Nhật gửi sang.
Hoài Ân ồ lên mừng rỡ:
– Vậy hả!
Anh vội vàng trớ lên mạng trao đổi với thầy Ansi-Kim yề dược chất chấng ung thư ly trích từ ''Cáy cỏ xanh bông tím than'' Và liều lượng sử dụng đang điều trị cho Thục Duyên.
Thầy Ansi-Kim ra y lệnh là phải tăng liều, trị liên tiếp liều cao cho thục Duyên trong suất mười ngày không ngừng nghỉ.
Sau khi kiểm tra lại số dược chất dự trữ Hoài Ân điện thoại chơ Khắc Vĩnh:
– Alô! Khắc Vĩnh à! Mày hãy cố gắng tìm thật nhiều ''cỏ xanh bông tím than'' cho tao!
Khắc Vĩnh rên rỉ:
– Chú đã bới tung hết đất Đà Lạt tìm rồi còn đâu đến cháu.
– Còn chứ mậy!
– Ở đâu?
Ven các bãi đất bên tliền suối vắng, trong rừng sâụ. . Mày tìm ắt có.
– Chú làm như dễ tìm lắm.
– Dễ khó gì cũng phải tìm. À cỏ xanh bông tím than thường mọc lẫn trong các loại cỏ khác Chú ý thì sẽ thấy.
– Để cháu cố gắng di tìm.
– Tất cả là vì Thục Duyên của mày đấy.
– Biết rồi ông chú à!
– Tao đang cần thật nhiều loại cỏ xanh bông tím để tiếp tục ly trích dược chất mới đủ đáp ứng đợt điều tlị l1ều cho Thục Duyên.
– Vậy hả chú?
Lần này do ý kiến của thầy tao ở bên Nhật chuyển sang. Thầy bảo chất li trích như vậy là đã thành công chắn chắn sẽ có kết quả điều trị.
Khắc Vĩnh mừng rỡ:
– Vậy hả chú?
Hoài Ân bảo:
– Mày tìm phụ tao. Tao đang bận lắm!
Cháu bảo đảm sẽ tìm đem về cho chú mấy gánh.
– Cái thằng!
Hoài Ân cúp máy.
Tuy hai chú cháu ớ không cách nhau bao xa nhưng vẫn phải lin lạc bằng điện thoại. Hoài Ân bên khu nhà nghiên cứu mới xây Khắc Vĩnh bên ngôi nhà gỗ cũ kỹ.
Hai chú cháu, hai thế glới nhưng cùng mục đích lo điều trị căn bệnh củá Thục Duyên.
Khắc Vĩnh bắt đầu lao vào cuộc tìm kiếm cỏ xanh bông tlm than.
Đà Lạt đang vào mùa đông. Vẫn còn những cơn mưa phùn, trời lạnh giá.
Hàng ngày Khắc Vĩnh lặn lội đi khắp nơi tim cỏ.
Sau khi cho Thục Duyên ăn uống xong, Khắc Vĩnh nói dối:
– Em ở nhà anh đi công việc chút xíu nha?
Thục Duyên băn khoăn hỏi:
– Anh đi có lâu không?
– Một lúc là anh về ngay.
– Đừng đi lâu nghen! Ở nhà một mình em sợ lắm.
– Em cứ nằm ngủ, đừng sợ gì cả.
– Trời mưạ. . em sợ!
Bỏ Thục Duyên ở nhà một mình Khắc Vĩnh chẳng yên tâm. Nhưng biết sao?
Cỏ xanh bông tím than rất cần cho chú Hoài Ân.
Khắc Vĩnh quyết tâm đi tìm cho nhanh rồi về với Thục Duyên. Anh cũng điện cho Thục Đoan tranh thù ghé qua căn gỗ với Thục Duyên.
Một mình Khắc Vĩnh vào tận sừng sâu lặn lợi len lỏi dưới các tác cây lá rậm tìm cây cỏ quý.
Mưa to giá lạnh. Mặc! Khắc Vĩnh vẫn dầm mưn hái cỏ.
Nghĩ đến dược thảo quý hiếm này sẽ cứu sống Thục Duyên, Khắc Vĩnh quên cả rét buết và cơn đói đang hoành hành.
Mải mê tìm kiếm Khắc Vĩnh bị một con rắn từ trong lùm cây bò ra cắn vào bắp chân đau điếng.
Khắc Vĩnh hét lên một tiếng và chẳng biết gì.
Tỉnh dậy Khắc Vĩnh ngơ ngác thấy mình ở trong một mái lều tranh, xung quanh có mấy người xa lạ.
Khắc Vĩnh ngạc nhiên:
– Tôi. .. tôi ...
Người đàn ông nước da ngăm đen, dân tộc thiểu số, nói tiếng Kinh lơ lớ:
Người anh em bị rắn cắn suýt chết chúng tôi đã đưa về đây cứu chữa. Tốt rồi!Tốt rồi!
Khắc Vĩnh bị rắn cắn suýt chết. Trời ạ!Anh đâu ngờ tình huống này xảy ra.
Mà sao những người dân tộc lại cứu anh được nhỉ? Nếu không có họ. Chắc anh đã chết rồi.
Khắc Vĩnh lí nhí nói mấy lời cảm ơn:
– Cảm ơn các chú! May nhờ có các chú ...
Người đân tộc đáp nhanh:
– Chúng tôi đi rừng hái măng về ngang qua đó, thấy người anh em bị rấn cắn ngất đi vội đưa về đây cứu kịp thời.
Một người hỏi Khắc Vĩnh:
– Đi đâu mà bị rắn cắn thế này.
Khắc Vĩnh kể về việc đl tìm cỏ xanh bông tím than yề để chú Hoài Ân nghiên cứu cho mấy người dân tộc nghe.
Nghe xong, một người dân tộc kêu lên:
– Cỏ xanh bông tím hả? Trên đỉnh núi cao nhiều lắm. Nhà tôi có trữ sẵn để làm thuốc.
Nói rồi, người ấy đi lấy tặng cho Khắc Vĩnh:
– Tặng người anh em!
Khắc Vĩnh mừng quýnh. Nhận mớ cỏ quý anh tưởng chừng như nhận được vàng..Một lần nữa Khắc Vĩnh cảm ơn và từ giã bà con ngườidân -tộc ra về.
Hối hả vừa đi vừa chạy. Khắc Vĩnh như quên hẳn cái chân đau vì bị rắn cắn.
Khắc Vĩnh đang lo lắng vì bỏ Thục Duyên ở nhà một mình.
Định lấy chiếc điện thoại di động gọi cho Thục Đoan bảo cô sang trông nom Thục Duyên nhưng chẳng thấy đâu có lẽ anh làm rất mất lúc bị rắn cắn, hay quên đem? Cũng chẳng biết ...
Khắc Vĩnh chỉ còn biết cắm cúi đi thật nhanh về nhà.
...
Ở nhà với Thục Duyên chờ mãi chẳng thấy Khắc Vĩnh về Thục Đoan thấy sất ruột và bắt đầu lo lắng.
Thục Đoan gọi điện qua khu nhà nghiên cứu cho Hoài Ân:
– Anh Khắc Vĩnh đi đâu mà đến giờ này chưa về, em lo quá!
Hoài Ân đáp nhanh:
– À chắc Khắc Vĩnh đi kiếm cỏ xanh bông tím than!
Thục Đoan thắc mắc:
Nhưng sao giờ này chưa thấy về.
Thường anh ấy đâu cố bỏ chị Thục Duyên mà đi lâu thế?
Hoài Ân trấn an Thục Đoan:
– Có lẽ đi tìm cỏ hơi xa. Em đừng quá lo.
– Trời sắp tối rồi anh Ân à!
Trấn an Thục Đoan nhưng Hoài Ân cũng đâm lo đi kiếm cỏ ở tuốt trong rừng sâu trên đỉnh núi cao, chãng biết Khắc Vĩnh có gặp sự cố gì? Chắc không đâu Khắc Vĩnh có bản lĩnh mà.
Hoài Ân dặn dò Thục Đoan:
– Em hãy lo trông nom, săn sóc Thục Duyên chứ đừng nói gì nhé.
– Chị Duyên cứ hỏi anh Vĩnh đi đâu.
– Nói là đang nói chuyện, với anh và Khắc Vĩnh sắp về.
Thục Đoan chỉ còn biết chờ đợi Khắc Vĩnh về .
Ngoài trời lạnh buốt.
Sương giăng phủ nơi nơi.
Khắc Vĩnh đi tìm cỏ thật vất vả. Mong là anh bình yên mau sớm trở về nhà.
Khầc Vĩnh mà có sự cố gl chắc chị em Thục Đoan day dứt mãi. Tấm chân tình anh dành cho chị Thục Duyên to lớn quá. Biết nói sao cho vừa.
Thục Đoan cho Thục Duyên ăn rồi cứ đi tới đi lui trong phòng.
Thục Duyên thì luôn miệng hỏi:
Anh Vĩnh chưa về hả Thục Đoan Anh Vĩnh đang nói chuyện với anh Ân cũng sắp về rồi.
– Anh Vĩnh nói đi công chuyện chút xíu mà sao lâu quá vậy?
Nói với Thục Duyên Khắc Vĩnh sắp về mà chẳng thấy bóng dáng đâu, Thục Đoan thôi không nói nữa. Cô bảo Thục Duyên đi ngủ và khe khẽ hát cho chị nghe.
Lát sau, Khắc Vĩnh về đến. Bơ phê mệt mỏi, anh kể sơ mọi chuyện cho Thục Đoan nghe, rồi ngã lăn~ ra ngủ say chẳng còn biết gì nữa.
Hôm sau Thục Đoan hớn hở mang mấy túi cỏ xanh bông tím than đến khu nhà nghiên cứu cho Hoài Ân. Giọn cô tíu tít reo vui từ bên ngoài:
Anh Ân ơi ra mà xem chiến công hiển hách của anh Vĩnh.Đêm qua Thục Đoan đã điện cho Hoài Ân biết tình hình của Khắc Vĩnh nên anh đã yên tâm.
Đỡ mấy túi cỏ xanh bông tím than trên tay Thục Đoan, Hoài Ân tươi cười.
– Ồ, cỏ nhiều quá. Chắc đủ rồi đó.
Thục Đoan chép miệng:
– Tôi cho anh Khắc Vĩnh lội đi tìm đến nói bị rắn cắn.
Hoài Ân nhận định:
– Không gì bằng sức mạnh của tình yêu hả? Anh nghĩ là anh Vĩnh yêu chị Duyên - Khắc Vĩnh đã thừa nhận với anh mà!
Vì tình yêu nó sẽ làm tất cả cho Thục Duyên.
Thục Đoan buột miệng:
– Anh Vĩnh rất tốt, cả anh nữa. Em biết cảm ơn hai anh thế nào đây?
Hoài Ân phẩy tay:
– Thôi! Không nói chuyện đó. Chúng ta bắt đầu làm việc. Em hãy lên vi tính những biểu đồ này cho anh.
Thục Đoan bắt đầu lại màn hình vi tính.
Hoài Ân cũng làm công vlệc của anh. Hai người cùng làm việc đến, tlứa. Say sưa đến nỗi chẳng quan tâm đến chuyện gì chung quanh.
Bất chợt, có một người phụ nữ xinh đẹp và sang trọng bước vào.
Giọng người phụ nữ trong trẻo vang lên:
– Ôi! Anh Hoài Ân khỏe không?
Hoài Ân quay ra sửng sốt kêu lên .
– Ồ, Mộng Nghi?
Và anh chạy đến ôm chầm Mộng Nghi, nhấc bổng cô lên trong vòng tay rắn chắc.Về bao giờ hả Mộng Nghi?
Mộng Nghi xúc động dào dạt:
– Em mới về!
Buông Mộng Nghi ra Hoài Ân trách nhẹ:
– Về sao không báo cho anh biết để anh đi đón em.
Mộng Nghi nhìn Hoài Ân cười giòn tan:
Anh bận rộn thế này, làm sao đi đón em được.
– Dù bận anh cũng sẽ đón em.
– Em thích về bất ngờ thế này không báo trước mới vui.
Nớ nụ cười thật tươi Hoài Ân đáp:
– Em lâm cho anh quá đỗi bất ngờ đó Mộng Nghi. Anh không thể tin ràng em đang có mặt ớ phòng nghiên cứu của anh.
Xoay người một vòng trước mắt Hoài .
Ân, Mộng Nghi liến thoắng:
– Bây giờ em đang đứng trước mặt anh đây Tin chưa?
– Tin rồi cô bé ạ!
Hoài Ân đáp rồi đưa mắt ngắm nghía Mộng Nghi:
– Em vẫn như xưa.
– Mộng Nghi tinh nghịch:
– Lớn ra chứ anh!
Hoài Ân châm chọc:
– Phải! Lớn ra và xinh đẹp chứ không còn là cô bé hay khóc nhè!
– Ối! Em có khóc nhè bao giờ đâu anh.
Khóc nhè khi anh nhát ma đó.
Mộng Nghi chu môi lên:
– Xí! Em không có sợ ma nữa đâu.
Hoài Ân nhe răng cười:
– Em không sợ thì anh sợ.
Mộng Nghi tròn mắt:
– Nhà nghiên cứu khoa học như anh mà sợ ma hả?
Anh có nói là anh sợ ma đâu:
– Vậy anh sợ gì?
Hoài Ân buông gọn:
– Sợ em biến mất!
Rèm mi cong mượt của Mộng Nghi khẽ lay động:
– Em đang đứng đây, có biến đi đâu.
Em đang đứng đây, em có biến đi đâu không? Hoài Ân bồi hồi. Đang gặp gỡ, niềm vui chất ngất thế mà Hoái Ân cứ lo sợ Mộng Nghi biến mất.
Mộng Nghi đã biến mất, bặt vô âm tính.Bây giê mới xuất hiện trước mặt Hoài Ân. Đài các trong bộ váy dài màu xanh ngọc bích, Mộng Nghi thật cuốn hút. Hoài Ân nhìn cô, hồn xao xuyến.
Mộng Nghi thật lạ và bí ẩn .Em có biết là anh mỏi mòn chờ đợi em không?
Hoài Ân không thốt lên những điều đang suy nghĩ mà lại hỏi Mộng Nghi:
– Em về từ khi nào?
Mộng Nghi vui vẻ:
– Em vừa về tới Sài Gòn đã vội ra đây ngay.
– Sao em biết anh ở Đà Làt?
– Bí mật!
Hoài Ân nài nỉ:
– Bật mí cho anh biết đi! Em ở bên Úc xa xôi mà sao biết rõ anh làm việc ở Đà Lạt làm việc chắng giống ai:
Anh làm việc nghiên cứu khoa học mà sao chẳng giống ai?
Hoài Ân vẫn thắc mắc:
Anh vẫn không thể hiểu được là vì sao em biết anh làm công việc nghiên cứu ở Đà Lạt này!
Mộng Nghl tlnh rụi đáp:
– Tất nhiên là có người nói.
– Ai vậy? Thầy Ansi-Kim hả?
– Thầy của anh ở tận bên Nhật. Em có quen biết đâu.
– Thế ai nói? Em mới về Sài Gòn thì làm sao biết được.
– Có nên nói cho Hoài Ân biết?
Tự hỏi rồi Mộng Nghi lại tự nhủ. Từ từ Hoài Ân sẽ biết, nói sớm mất hay.
Hoài Ân không bao gỉờ ngê được vì sao Mộng Nghi biết anh đang làm công tác ,nghiên cứu ớ Đà Lạt. Và cô về đây đúng phóc ngay chỗ anh làm việc như một kỳ công .Thật ra, Mộng Nghi đâu có tài giỏi mà biết được rõ ràng cụ thể nếu không có người nói!
Mộng Nghi nhìn Hoài Ân mỉm cười:
– Đừng hỏi vì sao em biết anh ở đây?
Có người chỉ lối đưa đường cho em.Mắt Hoài Ân ánh lên nét tươi vui:
– Có phải tình yêu đã dẫn lối đưa đường cho em?
Anh nghĩ như thế thì chắc đúng.
Hoài Ân ôm ghì lấy Mộng Nghi:
– Em yêu của anh!
Mắt Mộng Nghi long lanh như đầy nước mùa thu khiến Hoài Ân muốn nghiêng chao.Giọng cô nũng nịu trách nhẹ:
– Sao tình yêu không dẫn lối đưa đường cho anh gặp em?
Nhìn sâu vào đáy nước hồ thu long lanh, Hoài Ân khẽ bảo:
– Anh đã tìm em khắp nơi sau khi em ''mất tích''.
Rồi anh bẹo má cô trách móc:
– Tội em thật lớn đó Mộng Nghi!
– Em có tội gì đâu.
Bỗng nhiên biến mất. Không nói với anh một lời.
– Em định biến xem anh thế nào?
– Anh muốn phát điên lên. Rồi sau đó chỉ biết lao vào công việc và học tập để quên.
Mộng Nghi bất bẻ:
– Anh định quên em hả?
Hoài Ân thanh minh:
– Đâu phải anh muốn quên mà chỉ để khuây khỏa nỗi nhớ.
– Em về cũng vì anh nhớ em đó.
Họài Ân nhéo chóp mũi Mọng Nghi:
– Còn em không nhớ anh hả?
Mộng Nghi trả lời bằng câu hỏi:
Ngôi nhà gỗ còn không anh?
– Còn chứ! Khắc Vĩnh đang ở bên căn nhà gỡ. Em còn nhớ Khắc Vĩnh không?
– Làm sao mà quên hai chú cháu anh.
Mộng Nghi đáp với giọng tự nhiên thân thiết. Hoài Ân âu yếm nhìn Mộng Nghi:
Khắc Vĩnh cứ nhắc em và chọc anh hoài.
– Chọc sao hả?
– Có lần anh ngủ sất sừ, Khắc Vĩnh lay không dậy. Nó bảo Mộng Nghi hẹn chú ngoài đồi cỏ kìa! Anh ba chận bốn cẳng chạy ra ngoài đồi cỏ.
Mộng Nghi cười rúc rích:
– Rối có gặp Mộng Nghi không?
Hoài Ân hóm hỉnh:
– Gặp em trong chiêm bao. Anh trở vào ngủ nữa mới gặp ...
Kéo tay Hoài Ân, Mộng Nghi rủ:
– Ra đồi cỏ dạo chơi đi anh, em nhớ đồi cỏ quá!
– Có em, anh sẽ đi dạo ngay. Một mình anh cũng chẳng thiết.
Đưa mắt nhìn quanh quẩn, Mộng Nghi vờ hỏi:
– Anh có một mình thật hả?
– Ở đây thì anh có một trợ lý làm việc với anh.
– Cho em gặp nhé?
Được thôi, nãy giờ mãi lo mừng gặp em mà anh quên giới thiệu với Thục Đoan.
– Thục Đoan đâu anh?
– Đang làm việc ở phòng vi tính.
– Để em gặp cô ấy.
Nhanh như một con sóc, Mộng Nghi chạy vào trong, giọng thân mật cất lên:
Thục Đoan ơi, có biết ai đây không?
Dán mắt vào màng hình vi tính, Thục Đoan giật mình quay qua, thoáng ngỡ ngàng:
– Chị. . . phải chị Mộng Nghi không?
Mộng Nghi siết tay Thục Đoan rất đỗi thân tình thay cho lời đáp.
Thục Đoan đứng lên ngắm nhìn Mộng Nghi:
Chị về bất ngờ quá sao không báo trước? Trông chị xinh đẹp đúng như em tưởng tượng.
Hoàl Ân trố mắt nhìn Mộng Nghi và Thục Đoan. Dường như hai người đã quen nhau, thân nhau từ kiếp nào vậy.
Đưa tay gãi đầu, Hoài Ân bông đùa:
– Xem ra anh giới thiệu thừa hả?
Mộng Nghi liến thoắn:
– Khỏi! Em và Thục Đoan biết nhau rồi.
– Nhưng anh chưa giới thiệu mà!
– Anh đừng thắc mắc!
Thục Đoan phụ họa lời Mộng Nghi:
– Phải, anh đừng thắc mắc việc gì đến sẽ đến, anh kết nghĩa ạ!
Mộng Nghi cười hỏi Hoài Ân:
– Nghe Thục Đoan nói chưa?
Thục Đoan nắm lấy tay Mộng Nghi lắc nhẹ:
Chị về đây em rất mừng.
Hoài Ân kêu lên:
– Anh mừng mà em cũng mừng nữa hả?
Thục Đoan hồn nhiên:
Em không có giành mừng với anh đâu nha!
Mộng Nghi rủ rê:
– Ra đồi cỏ chơi Thục Đoan.
Thục Đoan mỉm cười từ chối:
Chị mới về có nhiều diều cần nói với anh Hoài Ân. Em không theo làm kỳ đà đâu.
Chị đâu có nghĩ Mộng Nghi làm kỳ đà.
– Nhưng em nghĩ.
Thục Đoan hồn nhiên đáp rồi quay sang Hoài Ân:
– Anh Ân đi với chị Mộng Nghi nhé!Em còn lên mạng một lúc nữa rồi em qua ngôi nhà gỗ với chị Thục Duyên.
Mộng Nghi lay tay Hoài Ân:
– Đi anh, rồi chúng ta quay về ngôi nhà gỗ nữa.
Thục Đoan vẫy tay chào hai người rồi trở lại bàn vi tính.
Mộng Nghi cười, nhận định:
– Cô em kết nghĩa của anh dễ thương quá Hoài Ân gật nhẹ:
Thục Đoan rất dễ thương thông minh nhạy cảm, cần cù chịu khó.
Mộng Nghi ngắt lời anh:
– Thế sao anh không ...
– Thương hả? Anh lỡ thương người này nè ...
Hoài Ân bẹo má Mộng Nghi. Mộng Nghi tựa đầu vào tay Hoài Ân:
– Anh có biết ai nói với em anh làm việc ở ngôi nhà nghiên cứu này không?
Thục Đoan đấy:
Hoài Ân tròn mắt ngạc nhiên:
– Thục Đoan hả? Thế ra em và Thục Đoan có liên lạc?
– Trên mạng!
Mộng Nghi trả lời rồi kể cho Hoài Ân nghe:
– Một lần em lang thang trên mạng tìm anh, lại gặp Thục Đoan. Em và cô ấy trao đổi nhiều điều lý thú. Thục Đoan nói anh rất cô đơn, buồn và nhớ em luôn mong em trớ về?
– Sao Thục Đoan biết nhỉ?
– Làm như anh không kể vậy?
Chắc Khắc Vĩnh kể.
– Ai kể cũng được mà có thật như Thục Đoan nói không.
Hoài Ân búng mũi Mộng Nghi:
– Hỏi anh câu đó anh đánh đòn em đấy Mộng Nghi khẳng định:
– Em có hứa trở về Việt Nam chứ bộ.
Hoài Ân dứ trán Mộng Nghi:
– Có biết là anh mỏi mòn chờ đợi em không?
Nép vào ngực Hoài Ân, Mộng Nghi nũng nịu:
– Biết, chàng ngốc ạ! Aỉ biểu hồi đó anh không nói với em.
– Bây giờ nói nè!
Hoài Ân ôm ghì Mộng Nghi gắn đôi môi cháy bỏng lên môi Mộng Nghi nụ hôn dài bất tận.
Trong anh ngây ngất men say khi tình yêu bùng lên mạnh mẽ. Yêu đương mong nhớ. Khát khao, chờ đợi .Giờ đây Mộng Nghi đả về bên anh.
– Hạnh phúc nào hơn?
Giọng anh thì thào như lời ru:
– Em về với anh nhé Mộng Nghi!
– Vâng! Em sẽ ở bên anh!
– Ôi, từ đây mãi mãi chúng ta có nhau.
– Mình qua thăm ngôi nhà gỗ đi anh ...
Hai người tay trong tay bước qua ngôi nhà gỗ quen thuộc của ngày xưa.