📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Có một người đáng yêu

10 trả lời, 1.657 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-14 18:55:42coco_trencungtrang>
Có 1 người đáng yêu 
Nhiều tác giả
Yến Nhi dịch
   NXB Trẻ
 
                                     Tình yêu là gì?

        Theo bạn tình yêu là gì? Tình yêu không có nghĩa là bạn thành hôn hay ân ái với người nào đó. Hàng triệu người cưới nhau, ân ái với nhau nhưng chỉ số ít trong họ là có tình yêu thực thụ. Là người yêu thực thụ, bạn phải gần gũi và than thiết với người bạn yêu trong mọi hoàn cảnh, tình huống.
        Bạn yêu thực sự khi trân trọng món quà người ấy tặng dù món quà đó chẳng đáng giá bao nhiêu.
        Bạn yêu thực sự khi nhận thức được rằng người ấy không phải là sở hữu của bạn mà là sở hữu của vũ trụ.
        Bạn yêu thực sự khi nhận ra rằng bất cứ điều gì xảy ra giữa hai người sẽ không có ý nghĩa gì cả, rằng bất cứ điều gì bạn nói ra trong mối quan hệ giữa hai người có thể làm người ấy thật hạnh phúc hay buồn phiền, và bất cứ điều gì bạn làm có thể làm người ấy vững tin hay yếu ớt hơn.
        Bạn yêu thực sự khi hiểu được rằng lúc thức dậy vào buổi sáng, bạn cảm thấy rất hạnh phúc vì mình có thêm một ngày nữa để yêu và được yêu.
        Khi bạn yêu một người, nghĩa là bạn được trao tặng một món quà và món quà ấy muốn cùng bước đi bên cạnh bạn trọn cuộc đời này. Người ấy sẽ chia sẻ với bạn ngày và đêm, từ giấc ngủ đến những nỗi lo toan trong cuộc sống. Người ấy sẽ tìm thấy những bí mật trong bạn mà trên đời này chỉ có hai người biết. Người ấy sẽ tìm ra bạn dù bạn có trốn đến tận phương trời nào. Người ấy sẽ cho bạn một chỗ dựa an toàn với tình yêu độ lượng nhất.
        Mỗi ngày, người ấy sẽ cho bạn nhiều điều mới lạ hơn bằng nụ cười chân thật, giọng nói ngọt ngào, ánh mắt trìu mến và những cử trỉ gần gũi. Người ấy biến những thứ tầm thường trở nên vĩ đại. Người ấy là cánh cửa mở rộng cho cả hai cùng tiến đến một thiên đường hạnh phúc.
Barbara De Angelis, Ph.D
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-14 19:52:44coco_trencungtrang>
                                                         Khi tôi gặp anh...
 
 
              Hayward và tôi cùng làm cho tờ báo New Work Time. Tôi nhớ lúc đó chúng tôi cùng làm việc với nhau vì trong nhóm rất ít người. Anh ấy là người Mĩ da đen còn tôi là người Tây Ban Nha. Anh ấy tốt nghiệp từ Princeton nên tôi đoán ngay anh là người rất kiêu ngạo. Vì Hayward không cởi mở và hay rụt rè nên tôi cảm thấy rấy khó gần anh.
             Tôi và vị hôn phu đang chuẩn bị đám cưới thì Hayward và vợ chia tay. Trong khi tôi chuẩn bị cho ngày cưới thì Hayward phải một mình đi tìm nhà trọ để chuẩn bị dọn ra ở riêng. Anh dường như cô đơn lắm. Tôi đã cố tình sắp xếp để anh đến dự tiệc với đám bạn nhưng anh lặng lẽ đến một mình và choàng vòng tay mạnh mẽ ôm lấy tôi cùng lời chúc: “Chúc em hạnh phúc!”
              Rồi đứa con trai đầu tiên của tôi ra đời. Hayward đã đến bệnh viện thăm tôi và cháu bé. Vài tháng sau đó, anh quyết định chuyển qua một công ty khác và lúc đó tôi được thăng chức. Mặc dù chúng tôi không còn làm chung nhưng vẫn thường dùng cơm trưa với nhau. Bạn bè mà!
             Năm sau đó tôi nghỉ làm và trở thành bà nội trợ trong khi Hayward vẫn sống thui thủi một mình. Chúng tôi dường như ít gặp hơn nhưng vẫn còn giữ liên lạc. Khi đứa con trai thứ hai của tôi ra đời, Hayward lại một lần nữa đến bệnh viện thăm tôi.
             Khi mang thai đứa con thứ ba, ông chồng cảnh sát của tôi quyết định chuyển nhà đến Nam Florida. Cả hai chúng tôi không ai có người thân ở đó nhưng chồng tôi lại quá chán nơi này rồi, “anh cần một sự thay đổi”, anh nói, và thế là chúng tôi lên đường.
            Lần thứ ba này chúng tôi cho ra đời một đứa bé gái, điều đó làm tôi hạnh phúc lắm. Chồng tôi rất yêu thương tôi, hai bé trai rất đẹp và một nàng công chúa xinh xắn vừa mới chào đời. Duy chỉ có một điều làm tôi luôn phải suy nghĩ. Chồng tôi không bao giờ tặng hoa cho tôi ở bệnh viện. Anh ấy luôn là thế. Tôi cứ nghĩ khi về đến nhà sẽ thấy những bông hoa anh ấy chưng sẵn để chào đón tôi và con. Nhưng chẳng có một bông hoa nào cả.
            Ngay ngày hôm sau, những bông hoa đã đến tận nhà và cảm xúc của tôi thật sự dâng trào: “Thấy chưa? Anh ấy đâu phải người thờ ơ? Cuối cùng anh vẫn nhớ mà?” nhưng… những bông hoa ấy không phải của chồng tôi. Chúng đến từ Hayward.
            Hoa từ chồng tôi sẽ không bao giờ đến. Đã vậy chỉ không lâu sau khi tôi và con về nhà, anh ấy nói phải đi gặp ai đó vài ngày. Anh ấy không để lại tiền, thậm chí cả xe hơi, chỉ để lại cho tôi ba đứa con nhỏ. Có những ngày thậm chí tôi không còn một đồng bạc và phải nhờ cậy vào những người bạn mới.
           Tôi sụp đi gần 15kg và trong sự suy sụp gần như muốn ngã quỵ, mẹ tôi thuyết phục tôi quay về nhà. Hai mươi sáu tuổi, tôi không thể tưởng tượng được mình phải chăm sóc những ba đứa con. Tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi quay về nhà. Mẹ chăm sóc tôi, còn tôi thì chăm sóc ba đứa nhỏ.
           Tôi đã gọi cho Hayward sau đó một tháng. Chúng tôi dung cơm trưa và nói chuyện hang giờ. Ăn trưa rồi đến ăn tối, ăn tối rồi đến những buổi nói chuyện đến tận khuya. Tôi đã khám phá ra lí do vì sao anh cứ tránh né tôi. Anh vẫn âm thầm yêu tôi suốt từ lúc đó cho đến bây giờ. Tôn trọng hôn nhân của tôi, anh thề sẽ không bao giờ cho tôi biết tình cảm anh dành cho tôi. Tôi nhận ra rằng anh luôn ở đó, giống như một thiên thần - dìu dắt tôi khi tôi ở những đỉnh cao chót vót hay rớt xuống tận đáy những thung lung sâu thẳm.
             Anh bắt đầu tán tỉnh tôi và một năm sau đó anh ngỏ lời kết hôn. “Anh có mà điên!” – Tôi nói với anh – “Không ai muốn kết hôn với một người đàn bà có ba đứa con nhỏ”. Bởi vì tôi mến anh và không muốn anh chịu thiệt thòi như thế.
“Anh yêu em”, anh ấy nói. “Kể từ khi em và các con quay trở lại đây, anh biết mình phải làm gì”.
             Chúng tôi cưới nhau. Hayward phải mất bảy năm mới có thể thuyết phục được tôi có em bé. Lần này, anh tới bệnh viện thăm con của anh với những bông hoa tươi thắm. Tôi có với anh được ba đứa. Anh chăm sóc ba đứa con của tôi như con anh vậy.
             Ba đứa con chúng tôi rất yêu anh. Khi lớn lên chúng đổi sang họ anh. Chúng hầu như không một lần gặp cha ruột và không có ấn tượng gì về ông ấy cả. Cảm ơn Chúa đã cho chúng một người cha tuyệt vời như anh. Anh đã cho chúng biết được rằng ai cũng có thể làm cha nhưng để là một người cha “đặc biêt” thì hiếm đấy.
             Chúng tôi vừa làm lễ kỉ niệm 20 năm ngày cưới nhưng bạn có tin là chúng tôi đã làm bạn với nhau trong 32 năm không. Giống như trong phim “khi Harry gặp Sally”, Hayward và tôi đã làm bạn với nhau trong một thời gian dài(khá dài) và rồi cuối cùng chúng tôi cũng trở thành vợ chồng.
Sherry Gipson
 
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-14 18:58:25coco_trencungtrang>
                                Dấu hiệu tình yêu?!
 

        Tôi không thể tưởng tượng được rằng vé máy bay của chúng tôi lại đổi thành hai chiều cho tôi và một chiều cho Don. Chúng tôi trên đường đến Houston cho việc mổ tim, cuộc giải phẫu lần thứ ba của anh. Nhưng bạn có tin rằng anh ấy rất tráng kiện và khoẻ mạnh trong độ tuổi sáu mươi mốt. Bác sĩ rất tự tin khi mở van tim cho anh vì tin chắc rằng với sức khoẻ và nghị lực đó, anh sẽ vượt qua. Cũng có khá nhiều người đã vượt qua những lân giải phẫu và trở lại cuộc sống bình thường và rồi anh cũng sẽ như thế.
        Ngày giải phẫu đến Đó là một ngày rất dài. Họ giữ anh trong phòng mổ sáu tiếng đồng hồ để rồi cuối cùng thong báo với tôi rằng không thể lấy anh ra khỏi máy trợ tim. Tim anh không đập lại được. Một thiết bị được đặt vào tâm thất để trợ giúp. Nhưng thiết bị đó phải được tháo ra sau hai ngày. Anh hôn mê trong năm ngày với sự trợ giúp của máy móc. Một buổi sang, các bác sĩ lắc đầu và thông báo rằng họ chẳng thể làm gì được nữa. Như thường lệ, tôi bước vào nắm lấy tay anh, nói với anh rằng tôi yêu anh lắm và tôi biết rằng anh đang đang đấu tranh với cái chết để trở về với tôi. Nhưng tôi muốn anh biết rằng anh có thể làm bất cứ điều anh muốn. “Em sẽ mãi yêu anh” – Tôi nói – “Em muốn nói cho anh biết rằng nếu anh ra đi thì em vẫn không sao đâu”. Tối hôm đó, anh ra đi.
        Trở về Denver, đứa em trai của tôi không dám rời chị nó nửa bước. Nó sợ tôi nghĩ quẩn. Con cái của tôi cũng về bên tôi để an ủi phần nào. Nhưng sao tôi vẫn thấy cô đơn lạc lõng lắm. Tôi đã tìm lại được Don sau ba mươi năm xa cách, mỗi người một cuộc sống. Tôi ở Houston còn anh ở Denver. Hôn nhân của chúng tôi tan vỡ và tôi không lúc nào quên được cái anh chàng cùng trường đại học năm nào. Tôi đã viết cho anh một lá thư. Một lá thư sau ba mươi năm và hồi hộp chờ đợi. Anh hồi âm báo cho tôi biết rằng vợ anh vừa qua đời hai tháng trước đó. Chúng tôi viết thư qua lại và cuối cùng quyết định gặp lại nhau. Một cuộc hội ngộ. Không gì ngăn cản được chúng tôi ngã vào long nhau sau ba mươi năm đằng đẵng. Đám cưới được tổ chức vào tháng tư, hai năm sau lần gặp gỡ ấy. Tôi chuyển đến Denver. Sáu năm ngọt ngào hạnh phúc bên nhau với biết bao kế hoạch đã được vạch ra.
        Trước ngày chôn cất anh, tôi ngồi sau hiên nhà ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Còn gì thiết tha để sống? Hơn bất cứ điều gì hết, tôi muốn biết hiện giờ Don có an toàn hay không, rằng anh đã hết đau đớn và đến một nơi hoàn toàn bình yên chưa. “Nói cho em biết đi anh”, tôi cầu nguyện, “cho em một dấu hiệu nào đó để biết rằng anh đã bình an thực sự”.
        Don trước đây có trồng cho tôi một cụm hồng vàng. Anh ấy thường bảo tôi là “hoa hồng vàng Texsa” của anh. Cụm hồng vàng đó chưa từng nở hoa bao giờ. Tôi bỗng nhớ đến nó và liếc nhìn ra vườn. Tôi giật mình, không tin nổi vào mắt, đứng dậy tiến gần đến. Một thân cây với rất nhiều nụ đang nở hoa. Tôi đếm được tất cả là sáu nụ hồng vàng, mỗi nụ hoa tượng chưng cho một năm chúng tôi đoàn tụ. Nước mắt tôi trào ra và tôi thầm thì, “cảm ơn, anh yêu”. Tôi đặt những nụ hồng vàng vào vòng tay Don trong đám tang anh ngày hôm sau đó.
Patricia Forbes
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-15 10:18:46coco_trencungtrang>
                                     Đổi vị trí...
 
        Marry lập gia đình với một người có lối suy nghĩ khá phong kiến. Họ đều đi làm vào giờ hành chính nhưng anh ta chưa làm bất cứ thứ gì trong nhà kể cả những công việc nhà. Anh ta cho rằng đó là chuyện của đàn bà.
        Nhưng một buổi đi làm về, Marry thấy bọn trẻ đã được tắm rửa sạch sẽ, quần áo đã được giặt giũ, cơm tối đã dọn sẵn trên bàn với một bình hoa rực rỡ.
        Cô ngạc nhiên lắm, không hiểu chuyện gì đã xảy ra đây. Hoá ra Charley, chồng cô vô tình đọc được một bài báo nói rằng, khi người vợ được giảm bớt công việc thì cô ta sẽ lãng mạng và chiều chuộng chồng hơn.
        Ngày hôm sau đó, Marry kể ngay cho đồng nghiệp của cô nghe. Họ nóng ruột hỏi: « Thế thì cuối cùng như thế nào ? »
        « Thì chúng tôi đã có một buổi ăn tối rất ngon chứ sao nữa », Marry đáp, « Charley thậm chí còn rửa chén, hướng dẫn các con làm bài tập về nhà, xếp lại quần áo gọn gàng và dọn dẹp nhà cửa đâu vào đấy.. ».
        « Nhưng sau đó nữa thì như thế nào kìa ? », họ tò mò muốn biết lắm.
        « Chẳng được tích sự gì cả », Marry nói. « Charley mệt quá rồi còn gì... »
The Best of Bits and Pieces
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-14 19:14:47coco_trencungtrang>
                                                            Nơi tình yêu đáp lại
 
 
        Không một ai biết được đôi cánh của tình yêu sẽ đáp lại nơi đâu. Có lúc nó đáp lại ở những nơi lạ thường nhất. Không có gì ngạc nhiên khi đôi cánh tình yêu đã đáp lại khoa hồi sức tại một bệnh viện vùng ngoại ô Los Angeles – nơi mà hầu hết các bệnh nhân không thể ra ngoài.
        Khi nghe được tin, vài nhân viên y tá bật khóc, Harry Macnarama, nhân viên hành chính trong bệnh viện rất ngạc nhiên, nhưng cũng từ ngày đó Harry luôn ước nguyện ngày hôm đó sẽ là ngày đẹp nhất.
        Vấn đề là làm thế nào để có được áo cưới? Anh chắc rằng bộ phận của anh sẽ tìm ra cách, và khi một nữ y tá xung phong làm điều đó Harry mới thật sự nhẹ nhõm. Anh muốn đó sẽ là ngày đẹp nhất trong đời hai bệnh nhân của anh: Juana va Michael.
        Michael, ngồi trên xe lăn và phải kè kè theo máy trợ thở, xuất hiện trước cửa phòng Harry vào một buổi sáng.
        “Harry, tôi muốn lập gia đình”. Michael thông báo.
        “Lập gia đình?”, miệng Harry há to ra. Có tin được không nhỉ! “Cưới ai?”, Harry hỏi.
        “Juana”, Michael nói: ”Chúng tôi yêu nhau”.
        Tình yêu, tình yêu đã đáp xuống nơi này, đến với hai người không còn khả năng làm việc, xuyên qua trái tim họ không màng đến sự thật rằng hai bệnh nhân này không thể tự mặc quần áo và ăn uống, thậm chí phải nhờ đến máy trợ thở và không thể nào đi lại được nữa. Michael bị teo cơ còn Juana bị xơ cứng tế bào.
        Thật là một ý tưởng khó mà tin được. Nhưng Michael rút ra một chiếc nhẫn vàng, khuôn mặt rạng rỡ biểu hiện long nhiệt huyết của anh. Quả thật, các nhân viên trong bệnh viện chưa bao giờ thấy anh ngọt ngào và tử tế đến như thế, người đã từng là một trong những bệnh nhân khó chịu nhất trong bệnh viện này.
        Ai cũng có thể hiểu được lí do vì sao Michael đã từng rất giận dữ. Hai mươi lăm năm trôi qua, anh đã sống tại một trung tâm y tế nơi mà mẹ anh đưa anh vào từ lúc 9 tuổi và chỉ thăm anh vài lần mỗi tuần cho tới khi bà qua đời. Anh chỉ biết cáu gắt và luôn miệng chửi rủa các nhân viên y tá, nhưng ít nhất anh cũng cảm nhận được bệnh viện chính là nhà và các bệnh nhân ở đây chính là bạn bè của anh.
        Anh cũng rất thân với bà Betty Vogle 70 tuổi, người tình nguyện giặt quần áo và giúp đỡ anh bất cứ khi nào bà có thời gian.
        Thậm chí đã từng có một cô gái cũng ngồi trên xe lăn mà anh thấy vừa mắt nhưng cô ta không ở đó lâu. Sau khi trải qua hơn nửa đời người ở đó, Michael bị chuyển đến khoa hồi sức này vì trung tâm đó đóng cửa. Anh đã xa bạn bè và xa cả bà Betty.
        Cũng từ ngày đó, anh gần như sống tách hẳn với mọi người. Anh thậm chí không bước ra khỏi phòng, suốt ngày đêm sống trong bong tối. Em gái của Michael, một người có mái tóc đỏ, vẫn thường đến thăm anh nhưng tinh thần Michael ngày càng u uất và không ai có thể gần gũi anh được.
        Và đến một ngày, khi anh đang nằm trong phòng bỗng nghe tiếng cót két của chiếc xe lăn quen thuộc. Âm thanh ấy giống như phát ra từ chiếc xe của Juana khi còn sống ở trung tâm trước kia.
        Tiếng cót két ngừng trước cửa phòng anh, và Juana xuất hiện. Kể từ ngày hôm đó, anh gặp Juana thường xuyên. Cô đã mang hơi thở đến cho Michael.
        Anh lại ngắm trời mây như trước kia. Anh bắt đầu tham gia vào những hoạt động của bệnh viện. Anh giành nhiều thời gian nói chuyện với Juana. Phòng của anh bây giờ tràn ngập ánh sáng. Và rồi anh đã hỏi Juana, một cô gái ngồi xe lăn từ độ tuổi hai mươi bốn, rằng cô có đồng ý lấy anh không.
        Cuộc đời của Juana cũng không khác gì Michael. Cô không còn đi học từ năm lớp ba vì cô cứ bị ngã quỵ suốt. Mẹ Juana cho rằng cô lười biếng và đánh đập cô mãi. Juana luôn sống trong sợ hãi với ý nghĩ rằng mẹ cô không cần cô nữa và cứ phải làm việc quần quật như một người ở.
        Đến 24 tuổi, cô phải được phẫu thuật mở khí quản và cũng ngay thời điểm đó bác sĩ chuẩn đoán cô bị xơ cứng hoá tế bào. Ba mươi tuổi, cô được đưa đến bệnh viện, và ở đây các y bác sỹ đã phải chăm sóc cô suốt ngày đêm.
        Khi nghe Michael hỏi thế, cô không tin đó là sự thật và nghĩ rằng anh đang đùa giỡn với cô.
        “Anh ấy nói yêu tôi và tôi cảm thấy sợ”, cô nói. “Tôi nghĩ rằng anh đang đùa giỡn với tôi thôi, nhưng anh ấy nói rằng đó là sự thật. Anh ấy yêu tôi thật sự.”
        Vào ngày lễ tình nhân, Juana mặc một cái áo cưới bằng satin trắng có đính những hạt ngọc trai, phần dưới xoè ra phủ quanh chiếc xe lăn và cái máy trợ thở.
        Juana được Harry đẩy lên phía trước mọi người. Juana khóc trong niềm sung sướng tột cùng.
        Michael mặc áo sơmi trắng, áo vét tong đen, thắt cà vạt gọn gàng. Anh nhoẻn miệng cười tươi.
        Các cô y tá đứng đầy cả lối đi. Bệnh nhân cũng đầy cả phòng. Nhân viên trong bệnh viện cũng túa cả vào phòng. Đâu đó vang lên tiếng khịt khịt mũi. Ở bệnh viện này trước đây chưa từng có một cặp bệnh nhân nào đều ngồi trên xe lăn lại đi đến hôn nhân như thế.
        Janet Yamaguchi, người dẫn đầu những phong trào ở bệnh viện đã chuẩn bị mọi thứ. Các nhân viên gom góp tiền mua thật nhiều bong bong đủ màu, những bông hoa tươi thắm, có cả cửa vòm dành cho ngày cưới nữa. Janet nhờ anh đầu bếp trưởng ở bệnh viện làm một ổ bánh cưới ba tầng khá xinh xắn. Có cả máy chụp hình nữa đấy!
        Janet thừa nhận rằng đó là ngày cô cảm thấy thực sự vui sướng khi nhìn thấy họ được thành vợ thành chồng.
        Janet dùng một miếng vải satin trắng cột hai chiếc xe lăn lại với nhau để tạo nên giây phút lãng mạng nhất trong đời họ.
        Sau buổi lễ, vị mục sư nói, “tôi đã làm lễ cho mấy ngàn lễ kết hôn nhưng đây là buổi lễ tuyệt với nhất tôi đã từng chứng kiến. Họ đã vượt qua mọi rào cản để đến với nhau và đó chính là tình yêu chân thật nhất.”
        Tối hôm đó, Michael và Juana lần đầu tiên ở chung phòng. Nhân viên trong bệnh viện đã chuẩn bị sẵn cho họ bữa ăn tối tuyệt vời với hai ly rượu táo còn sủi bọt. Michael và Juana biết rằng họ đã làm cảm động rất nhiều người bằng tình yêu chân chính, và họ cũng đã nhận được một món quà lớn nhất trong đời họ. Đó là món quà tình yêu. Và không ai biết được rằng tình yêu sẽ đáp lại nơi đâu…
Diana Chapman
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
                                                 Khắc sâu trong tim anh
 
        Ngay trước Giáng Sinh, chồng tôi – Dan và người bạn thân Mike đến hẻm núi gần nhà phía Nam California để kiểm tra xem cây cối ở đó đã phục hồi được bao nhiêu sau trận cháy rừng vài tháng trước đó. Dan và Mike đều là thành viên của Hội Cây xanh thiên nhiên California. Họ thật sự là “những tay săn cây” chuyên nghiệp, luôn khám phá những vùng đồi núi lân cận để tìm ra những loại cây mới.
        Ngày hôm ấy, Dan không về cùng một lượt với Mike mà anh quyết định một mình leo lên núi Laguna khám phá vùng đất mà trước đây anh và Mike hiếm khi tìm đến. Anh vào hẻm núi được vài dặm, và định quay trở lại xe tải thì bị trượt chân rơi xuống một dốc đứng gồ ghề dài khoảng mười mét. Người anh va vào cây cối trước khi dừng lại nơi cuối dốc. Anh cảm nhận ngay rằng chân trái anh có vấn đề. Nó nằm vắt qua chân kia với một tư thế kì quặc.
        Quá bất ngờ bởi cú ngã, đến một hồi sau Dan mới nhận ra rằng mình hầu như không thể đi được nữa Và anh biết rằng anh đang gặp nguy hiểm. Đêm tối đang xuống dần và không một ai biết anh đang ở đâu. Anh phải cố gắng tìm ra con đường mòn, nếu không anh sẽ chết ở đó trước khi mọi người có thể tìm thấy. Anh tựa cái chân bị gãy vào chân còn lại, dồn sức vào cả hai tay lê cả thân người từ từ xuống hẻm núi.
        Cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn, anh cố lê như thế và khi không chịu nổi thì ngừng lại nghỉ lấy sức, cố hét to lên với hy vọng sẽ có người nghe thấy. Âm thanh duy nhất có thể nghe được chính là tiếng kêu của anh vọng lại từ bốn bề xung quanh. Khi mặt trời lặn, nhiệt độ bắt đầu giảm xuống. Ở vùng đồi núi vào buổi tối, trời lạnh như dao cắt, không sao chịu nổi. Dan biết nếu ngừng lại lâu, anh sẽ bất tỉnh. Càng cố di chuyển, Dan càng thấy sức anh như đã cạn nhưng vẫn cố lê người về phía trước. Anh lê như thế khoảng 12 tiếng đồng hồ.
        Cuối cùng, sức lực và sự quyết tâm của anh đã cạn kiệt. Anh hoàn toàn không thể gắng sức được nữa. Dù biết rằng đã bất lực nhưng anh vẫn cố hết sức mình la lên tiếng kêu cuối cùng.
        Anh sững sờ khi nghe tiếng ai đó đáp lại. Một giọng nói rõ ràng, không phải là tiếng băt chước cũng không phải là tiếng vọng lại từ bốn bề xung quanh. Hình như là tiếng của con trai anh – Jeb. Tôi và Jeb cùng với cảnh sát và cứu thương đi tìm Dan.
        Khi không thấy Dan về, tôi rất lo lắng và đã gọi cho Mike. Mike một mình quay lại núi tìm Dan nhưng không thấy. Mike liên hệ với cảnh sát báo rằng Dan mất tích.
        Tôi cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh trong suốt thời gian tìm anh. Và Jeb nói nó nghe được tiếng gọi của anh. Lúc đó tôi chịu đựng hết nổi và đã oà khóc. Đội cứu hộ đã phải mất 2 tiếng đồng hồ để được Dan xuống núi. Nhóm cứu thương lập tức đưa anh vào bệnh viện. Tôi lại khóc lần nữa khi nhìn thấy anh trong bệnh viện, nghĩ đến cảnh tôi phải mất đi người chồng yêu thương này. Chỉ khi cảm nhận được vòng tay ấm áp của Dan quanh người, tôi mới thôi khóc.
        Khi ngồi bên giường bệnh cạnh anh, tôi cứ dán chặt mắt vào khuôn mặt thân quen của anh, luôn lo sợ rằng sẽ không được nhìn thấy khuôn mặt ấy nữa. Anh kể lại cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện. Ngay sau khi ngã xuống núi và nhận ra rằng anh đang gặp nguy hiểm, Dan nói giây phút ấy anh nghĩ đến tôi và nhớ đến tôi nhiều lắm nếu anh không còn cơ hội gặp lại tôi. Khi nằm dưới chân đồi, anh mò mẫm xung quanh và tìm được một hòn đá. Anh đã dùng miếng đá nhọn đó khắc lên trên tảng đá to vài chữ cho tôi vì nghĩ đến tình huống xấu nhất là không gặp lại được tôi nữa. Nếu như tôi không còn gặp được anh thì tôi có thể nhìn thấy những dòng chữ đó và có thể hiểu được rằng hình bóng tôi luôn được khắc ghi trong trái tim anh.
        Tôi khóc them lần nữa. Tôi biết tình yêu của tôi dành cho anh nhiều lắm nhưng tôi thật sự không ngờ tình yêu của anh dành cho tôi còn nhiều hơn gấp trăm lần.
        Ở một nơi nào đó trên vùng núi Laguna, có một tảng đá to với hình trái tim được khắc một bên mặt đá. Và trong trái tim này có khắc dòng chữ :”Elizabeth, anh yêu em."
Elizabeth Songster
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
                                                 Cuộc sống không có Michael
 
 
        Tôi đã học được rất nhiều từ Michael Landon. Tôi có được sức mạnh cũng nhờ vào anh. Vài tuần trước khi anh qua đời, anh viết cho tôi vài lời khuyên và kẹp vào trong quyển sách dành cho Ngày Của Mẹ. Dòng chữ ấy rất đặc biệt đối với tôi: ”Sống khoẻ mạnh, cứng rắn. Hãy tận hưởng cuộc sống, biết yêu thương nhau và hạnh phúc.” Michael đã từng nói với tôi: “Đừng sầu khổ quá lâu!” , tôi đang cố gắng làm điều đó nhưng mất một người như Michael thì không gì có thể khoả lấp được cả.
        Khi bạn đánh mất người bạn yêu thương nhất, bạn sẽ vật vã với chuyện ấy từng ngày. Trước tiên, con trai năm tuổi của chúng tôi, Sean, luôn nói về cha nó. Thằng bé xem lại những cuộn băng có ghi hình cha và thổ lộ rằng nó nhớ cha nhiều lắm. Sáng nay, nó nói với tôi rằng nó nhớ cha nhiều đến nỗi lòng nó đang đau thắt lên. Jenifer thì tám tuổi, và con bé trầm tính hẳn đi. Cả ba mẹ con chúng tôi nương tựa nhau từng ngày mà sống.
        Tôi và bọn trẻ ra nghĩa trang thường xuyên. Chúng tôi đem đến cho Michael những bức thư, kể cho anh nghe chúng tôi đang cảm thấy như thế nào và chuyện gì xảy ra khi không có anh bên cạnh. Nhưng thật sự ở đó tôi không thấy gần gũi anh như ở nhà, nơi tôi có thể thấy hình anh ở bất cứ phòng nào, quần áo của anh vẫn còn trên móc như thể anh vừa mới treo lên và đi đâu đó. Đây là căn nhà nơi tôi và các con đã có quá nhiều kỉ niệm với Michael. Tôi mong được thấy bóng anh ở đâu đó trong nhà. Mỗi khi lên lầu chuẩn bị đi ngủ, tôi mong thấy anh đứng chờ trên đấy và chúng tôi cùng nói chuyện về một ngày đã qua.
        Lần đầu tiên gặp Michael khi tôi 19 tuổi, đứng ẩn người trong một căn nhà nhỏ nhìn anh nói chuyện với mọi người, tôi biết mình đã phải lòng anh ngay từ giây phút đó. Hai năm sau, chúng tôi chính thức yêu nhau.
        Michael và tôi kết hôn vào ngày lễ tình nhân năm 1983. Anh là người chồng tuyệt vời – mạnh mẽ, quan tâm, hóm hỉnh. Anh là người thích ở nhà bên cạnh vợ con. Mỗi ngày trước khi rời phòng chụp hình, anh điện thoại về nhà hỏi xem chúng tôi có cần thứ gì ngoài siêu thị không. Anh thường xuất hiện với một giỏ bánh kẹo đầy. Anh thích nấu ăn và luôn luôn phụ tôi trong chuyện bếp núc. Anh thích ăn món Ý như mì ống với xúc xích, gà hấp…
        Anh là người chồng cũng như người cha tốt. Tôi rất thích đứng nhìn anh đùa giỡn với bọn trẻ, nhất là vào những dịp lễ hội. Ở Hawaii, anh dạy cho bọn trẻ cách nhảy qua những hòn đá trên nước và thích thú khi nhìn thấy bọn chúng tìm được những con sò biển xinh đẹp hay những chú cua con đang lẩn trốn đâu đó. Anh có thể dành hang giờ chơi đùa trên biển với Sean và Jenifer. Mọi thứ trong hôn nhân của chúng tôi dường như không có gì để mà phiền muộn cả. Michael yêu gia đình và công việc. Anh rât khoẻ mạnh và hai chúng tôi mỗi ngày mỗi nhiều tuổi hơn.
        Vào tháng 2 năm 1991, anh bỗng bị đau ở vùng bụng. Tôi phải khuyên rất nhiều lần anh mới chịu đi khám. Bác sĩ không tìm thấy gì cả và cho anh uống thuốc giảm đau.
        Đầu tháng tư, cơn đau dường như lan toả ra. Bốn ngày sau, anh có kết quả sinh thiết: ung thư vùng tuyến tuỵ và hiện đã di căn qua phổi.
        Tôi ngước nhìn anh, tin chắc rằng Michael đac biết trước khi đi sinh thiết. Ung thư tuyến tuỵ phát triển rất nhanh và theo dự đoán của bác sĩ, anh chỉ có thể sống thêm cao nhất là 5 năm nữa (nhưng tỉ lệ chắc chắn chỉ là 3% mà thôi). Tôi choáng váng và điên tiết lên. Tại sao lại có chuyện này xảy ra? Michael bình tĩnh nhìn vào sự thật như anh đã từng giải quyết tất cả mọi chuyện trong cuộc sống hàng ngày của anh. Kể từ ngày biết được căn bệnh đến ngày chết, anh chưa bao giờ giận dữ. Có lần anh đã nói với tôi: “Chúa không làm điều đó đâu em, chỉ vì căn bệnh thôi. Chúa không mang bệnh ung thư đến cho con người đâu.” Đối với Michael, cái chết không có gì phải sợ hãi nhưng anh không muốn chết. Anh không muốn rời xa những người anh yêu thương nhất.
        Chúng tôi lựa lời nói cho 2 đứa con biết căn bệnh của cha chúng, rằng cha đang cố làm mọi cách để được sống lâu hơn với các con nhưng không biết sẽ đến bao giờ. Sean rất trầm tĩnh, tôi không biết thằng bé có hiểu hay không, Jennifer cũng thế, nó cố gắng chịu đựng nhưng chính vì sự đè nén bên trong đó làm cho con bé bị đau đầu, đau bao tử và luôn có cảm giác lo lắng, sợ sệt.
        Những giây phút đầu tiên đó giống như một cơn bão lớn, quây quanh lấy chúng tôi thì không lâu sau bác sĩ thông báo căn bệnh của anh đang ở vào giai đoạn cuối. Những tay săn ảnh vây lấy nhà tôi và bệnh viện. Họ leo lên tường và nhìn lén vào nhà chúng tôi. Những tờ báo lá cải đăng nhiều bài viết quái lạ. Mỗi tuần, họ lại cho ra một tin bịa đặt mới. Có khi họ nói rằng Michael chỉ còn sống thêm được bốn tuần nữa. Có lúc họ lại nói căn bệnh đã di căn ra khắp người anh. Không có tin nào đúng cả. Cùng lúc đó, công chúng lại bày tỏ sự chia sẻ của lòng yêu thương. Chúng tôi nhận được rất nhiều thư từ. Michael rất cảm động nói với tôi rằng: “Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mình làm xúc động quá nhiều người như thế.”
        Không đầy một tháng sau, căn bệnh quái ác đó phát tác lên dữ dội. Lần đầu tiên, hai chúng tôi phải chấp nhận sự thực rằng Michael sắp rời xa gia đình vĩnh viễn. Buổi chiếu hôm đó, tôi và anh ôm chầm lấy nhau. Tôi dựa đầu vào lòng anh và khóc tức tưởi. Michael vuốt tóc tôi thì thầm: “Anh biết mà, anh biết mà.”
        Mặc dù lúc đầu Michael do dự, nhưng sau anh đồng ý đi trị liệu hoá học. Anh không muốn nhưng anh làm điều đó chỉ vì vợ và con. Anh đang cố gắng những giây phút cuối cùng này để cố kéo dài thêm cuộc sống.
        Sức khoẻ của Michael ngày càng xấu đi. Ngày của Cha 16 tháng 6 đã đến. Những năm trước đây, mẹ con tôi thường mua cho anh những cây vợt tennis. Năm nay, quà cho anh ấy là một bộ pajama và những tấm thiệp tự tay mẹ con tôi làm lấy. Cả gia đình quây quần lấy anh thật đầm ấm.
        Vài ngày sau, Michael nói với tôi rằng anh chỉ còn sống được một tuần nữa thôi. Tuần lễ cuối cùng đó, sức khoẻ của anh càng lúc càng tệ. Sáng Chủ nhật ngày 30 tháng 6, cô y tá nói cho chúng tôi biết rằng giây phút cuối cùng sắp đến, rằng chúng tôi hãy chuẩn bị tinh thần. Tôi gọi các con và những người bạn thân của Michael đến gặp mặt anh lần cuối. Từ khi bác sĩ tăng liều lượng morfin lên, anh bắt đầu lúc tỉnh lúc mê. Suốt ngày hôm đó, mỗi người nói lời tạm biệt với anh dù anh lúc biết lúc không. Ai cũng muốn anh thoát khỏi cơn đau đớn.
        Sáng hôm sau, Michael trong trạng thái mơ màng. Tôi và hai con ngồi bên cạnh anh suốt. Bỗng anh tỉnh dậy, ngồi lên và nói: “cha yêu các con lắm.” Anh ôm từng đứa một dặn dò đủ thứ. Rồi anh muốn được nói chuyện với riêng mình tôi. Tôi biết anh không muốn các con nhìn thấy anh chết.
        Tôi ở lại với Michael, anh yếu dần đi. Có lúc anh hôn mê không còn biết gì nữa. Lúc anh tỉnh lại đối chút, tôi hỏi: “Anh có biết em là ai không?” Anh nhìn tôi trả lời: “Biết.” Tôi vội nói: “Em yêu anh”, anh trả lời: “Anh cũng yêu em nhiều lắm.” Đó là câu nói cuối cùng của anh. Anh ra đi, xa mẹ con tôi vĩnh viễn kể từ giây phút đó.
        Tôi muốn thét lên, muốn níu kéo anh trở lại, nhưng cố chịu đựng điều đó trong lòng vì tôi biết anh ra đi rất thanh thản. Tôi ra ngoài báo cho mọi người biết anh đã qua đời. Họ đã tiên lượng được điều đó. Bỗng tôi nghe tiếng thét lớn bên ngoài, Jennifer đã leo lên đỉnh đu quay đang hét tướng lên: “Không phải là cha tôi, tôi không muốn cha tôi chết.” Tôi bảo mọi người cứ để mặc cho con bé tự vượt qua nỗi đau này. Một lúc sau, Jenifer leo xuống và khóc thổn thức trong vòng tay tôi.
        Người lo dịch vụ lễ tang đến. Khi họ mang thi thể Michael đi, tôi biết anh sẽ không bao giờ trở lại với chúng tôi nữa.
        Tối hôm đó, bọn trẻ ngủ chung với tôi, Jenifer và tôi mặc hai cái áo thun của Michael. Tôi thấy mình cô đơn lạc lõng. Một cảm giác mất mát không gì có thể bù đắp nổi.
        Điều tốt nhất nên làm lúc bấy giờ là tôi dẫn hai đứa nhỏ đi xa một thời gian. Chúng tôi đên Haiwaii bốn tuần lễ - nơi mà Michael và chúng tôi vẫn thường đến. Để trốn chạy cảm giác trống trải không phải là chuyện dễ dàng vì nơi ấy chúng tôi cũng không có Michael. Và thậm chí còn tệ hơn khi nghĩ đến cảnh quay về nhà mà không có anh chờ đợi.
        Thời gian cũng dần qua và tinh thần chúng tôi cũng tốt hơn trước. Lũ trẻ thỉnh thoảng vẫn ngủ chung với tôi. Chúng muốn được ôm ấp như cha chúng thường làm trước đây. Vài hôm trước, đang trên đường cao tốc, không hiểu vì lí do gì tôi lại quẹo xe đến phòng chụp hình, nơi mà trước đây mẹ con tôi thường đến thăm anh. Michael đã ra đi và bây giờ cuộc sống của chúng tôi có khá nhiều đổi thay.
        Trước khi Michael mất, tôi rất sợ cái chết. Tôi luôn lo lắng mỗi khi bệnh hoạn hay mỗi lần ngồi trên máy bay. Bây giờ thì tôi không còn lo sợ nữa. Cuộc đời mình ngắn ngủi lắm. Bạn không biết được khi nào mình chết đâu. Thế thì hãy trân trọng những giây phút mình còn được sống trên cõi đời này.
        Khi nghĩ về Michael, điều tôi nhớ nhất về anh là sự trân trọng cuộc sống cũng như tình yêu thương gia đình vô bờ bến. Tất cả những gì còn lại giữa chúng tôi chính là một gia đình hạnh phúc: anh luôn bên cạnh mỗi khi tôi cần và tôi cũng thế. Một lần, sau khi bác sĩ định bệnh cho anh, anh nói rằng mỗi chúng ta đều có thể quyết định được thành công hay thất bại. Anh nói: “Anh đã chọn một cuộc sống như ý muốn, một gia đình hạnh phúc không phải ai muốn cũng có được.” Tôi nhớ Michael từng giây từng phút nhưng tôi biết dù anh đang ở bất cứ nơi nào, anh cũng đang rất hạnh phúc và mãn nguyện. và chắc chắn một ngày không lâu nữa tôi cũng sẽ được gặp lại anh – Michael yêu quý của tôi và các con.
Cindi Landon
with Kathryn Casey
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
                                                           Tấm hình của con
 
 
        Tôi sẽ nhớ mãi ngày thứ bảy đặc biệt với con trai tôi vào tháng Tư năm 1997. Torey lên năm tuổi và phải tập thích nghi với môi trương mới khi vợ chồng tôi quyết định li dị. Không gì có thể níu kéo cuộc đời tôi lại với nhau. Chỉ biết rằng bây giờ tôi phải quan tâm tới Torey nhiều hơn. Khi Torey ở với mẹ thì tôi gọi điện nói chuyện với cháu. Mỗi cuối tuần nó về ở với tôi. Cuộc sống bây giờ không được như trước kia nữa. Điều tôi lo lắng đó chính là cuộc hôn nhân đổ vỡ giữa hai người lớn và sẽ ảnh hưởng khá nhiều đến suy nghĩ của thằng bé, rằng cháu không còn tin vào những cuộc hôn nhân hạnh phúc nữa. Tôi thật sự không muốn cháu có suy nghĩ như thế.
        Tôi đón Torey tại trường như thường lệ vào mỗi chiều thứ sáu, bảo với cháu rằng tôi có một điều rất bất ngờ cho cháu vào ngày mai. Thằng bé phấn khích lắm và cứ theo hỏi mãi. Cuối cùng tôi cũng bật mí chút ít, rằng tôi sẽ đưa cháu đi chơi. Thằng bé bắt đầu đoán già đoán non như những đứa trẻ vẫn thích làm: đi công viên, sân thể thao, đi biển… Cháu còn đoán là tôi đưa cháu đi thăm ông bà nội đang sống ở Miami hay đi thăm thằng bạn thân của nó đã chuyển đến California năm rồi.
        Khi hàng loạt những câu hỏi không được đáp lại, thằng bé bắt đầu vòng vo tam quốc. Tôi cho thằng bé một ý tưởng cuối cùng: “con sẽ mang cái máy chụp hình Polaroid đi bởi vì con sẽ phải chụp hình nhiếu đấy.” Câu nói cuối cùng này làm thằng bé lắng dịu đôi chút.
        Cháu bé không hỏi thêm gì nữa cho đến sáng mai. Đúng 8h nó đã chuẩn bị xong đâu đấy. Thậm chí thằng bé không thèm hỏi mình sắp đi đâu nữa. Cháu đeo cái máy chụp hình trên người, tỏ vẻ sốt ruột mong đến nơi lắm.
        Mặc dù bận lái xe, lâu lâu tôi vẫn nhìn qua cháu để xem cháu phản ứng như thế nào khi thấy “Công viên sở thú Lowry” phía trước. Torey chưa bao giờ đến sở thú trước đây và cháu bé đã nhiều lần thổ lộ với tôi rất muốn được đến nơi đó. Sự hào hứng của nó làm tôi phấn khích hẳn lên. Còn thích hơn cả lần nhìn cháu trong đêm Giáng sinh hay lần mang con chó Snoop về nhà.
        Torey tỏ vẻ rất sốt ruột khi nó cố ngóng cổ qua thanh chắn trước cổng công viên nhìn vào bên trong. Tôi nhìn lên phía trước và một cảnh tượng làm tôi phải chú ý. Một cặp vợ chồng già đang sánh bước chầm chậm bên nhau, tay trong tay vui vẻ hạnh phúc.
        Tôi sợ Torey sẽ nói về cặp vợ chồng già đó mà như thế thì không tốt lắm trong hoàn cảnh như thế này. Thế nên tôi cố nói với thằng bé về những con thú để nó quên đi chuyện kia. Torey lập tức quan tâm đến những con thú và bắt đầu chạy vòng quan sát. Khi đến gần một con đười ươi, thằng bé chợt nhớ đến cái máy chụp hình.
        “Cha ơi! Con muốn chụp hình. Cha giúp con nhé!” Tôi lấy cái máy chụp hình ra khỏi người thằng bé và hỡi ôi trong máy chỉ có thể chụp được một pô duy nhất mà lại không còn cuộn phim dư nào. Tôi xin lỗi Torey và bảo nó quan sát hết tất cả các con vật rồi chọn lựa thật kĩ vì chỉ còn một pô duy nhất thôi.
        Khi nghe thế, thằng bé tỏ vẻ rất buồn những rồi cũng nguôi và bắt đầu quan sát xung quanh. Sau khi đi hết các nơi trong sở thú, chúng tôi nghỉ chân giải khát ở một băng ghế.
        Khi đang uống sô đa, tôi hỏi Torey đã tìm ra nơi nào chụp hình chưa. Thằng bé gật đầu và nói: “Vâng, bây giờ con đi chụp hình nhé!”
        Tôi hỏi thằng bé định chụp nơi nào, nó chỉ cười bí mật và không nói gì cả. Tôi bảo thằng bé cứ đi vòng vòng tìm chỗ chụp hình nhưng đừng đi quá xa hỏi tầm mắt tôi. Nó chỉ tay đến chỗ khu tinh tinh và nói: “Con đến chỗ đó, được không cha?”
        Tôi gật đầu và nhìn thằng bé một cách nghi ngờ vì hình như thằng bé đang có một dự định nào đó. Tinh tinh không phải sở thích hàng đầu của nó.
        Torey chạy đến nơi đó và quay lại nhìn tôi nhằm muốn thấy sự tán thành của tôi. Tôi gật đầu đồng ý.
        Tôi thấy thằng bé giơ máy chụp hình lên và bấm máy nhưng không biết nó nhắm đến cái gì trong nhóm người ở đằng kia. Thằng bé quay lại, tỏ vẻ không muốn cho tôi nhìn thấy nhưng làm sao nó có thể giấu tôi lâu được.
        Mệng tôi há to kinh ngạc khi thấy trong tấm hình là cặp vợ chồng khi nãy chúng tôi tình cờ gặp. Họ choàng tay qua vai nhau và cùng nhìn về phía Torey cười thật tươi.
        “Cha thấy có đẹp không?” Thằng bé đỏ mặt hỏi: “Hôm nay là ngày kỉ niệm lần thứ 51 ngày cười của hai ông bà ấy và họ vẫn yêu thương nhau. Con nghe họ nói thế.”
        Trong một thoáng giây, có lẽ lần đầu tiên từ khi hôn nhân tan vỡ, tôi mới hiểu được rằng mọi thứ rồi cũng sẽ qua. Tôi biết Torey hiểu được rằng tôi và mẹ nó không bao giờ có kỉ niệm lần thứ 51 như cặp vợ chồng già kia, nhưng trong tâm trí nó cả hai chúng tôi đều rất quan trọng.
        Torey mới chỉ năm tuổi mà đã nhận thức được rằng đôi vợ chồng già ấy xứng đáng được cậu bé dùng tấm phim cuối cùng để khắc ghi lại hình ảnh đó. Và tôi biết điều mà Torey muốn khắc ghi trong đầu trong ngày đầu tiên được đưa đến sở thú chơi chính là một tình yêu chân thật, vĩnh cửu.
 Ken Grote
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-15 18:32:14coco_trencungtrang>
                            Phía sau mỗi người đàn ông thành công là một người phụ nữ vĩ đại
 
 
        Thomas Wheeler, trưởng điều hành một công ty bảo hiểm đời sống Massachusetts, và vợ đang lái xe trên đường cao tốc xuyên qua các tiểu bang. Anh để ý thấy gần hết xăng. Wheeler quẹo ra khỏi đường cao tốc và tìm thấy một trạm xăng nhếch nhác phía trước. Anh đề nghị nhân viên trạm và cũng là người duy nhất ở đó châm đầy xăng còn mình thì bước lòng vòng để duỗi thẳng cơ ra.
        Khi quay lại, anh thấy nhân viên trạm xăng đó đang nói chuyện với vợ mình rất ăn ý. Họ ngưng nói khi anh đến trả tiền xăng. Khi bước vào xe, anh để ý thấy hắn ta vẫy tay nói với theo: “Rất vui khi được nói chuyện với em đấy.”
        Khi họ lái xe ra khỏi trạm xăng, Wheeler thắc mắc về cuộc nói chuyện ấy. Vợ anh thừa nhận là hai người có quen nhau trước đó. Họ học chung trường trung học và cặp bồ khoảng một năm.
        “Vậy em may mắn đã làm vợ anh đấy!” Wheeler huênh hoang, “nếu em lấy hắn ta em đã là vợ của một nhân viên đổ xăng thay vì là vợ của một trưởng điều hành một công ty lớn nhé.”
        “Anh yêu”, vợ anh đáp, “nếu em lấy anh ta, anh ấy đã trở thành một trưởng điều hành rồi, còn anh sẽ là nhân viên đổ xăng đấy.”
The Best of Bits and Pieces
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
                                                 Phiếu ghi điểm
 
 
        Phim kết thúc trong những lời bàn tán khá sôi nổi. Ánh lửa lập loè, đèn Giáng Sinh chớp tắt và những tiếng cười thân thương trong gia đình ấm cúng này đã thể hiện cả lên nét mặt tươi tắn của tôi. Mẹ nói: “Ai muốn…” Căn phòng lập tức trống rỗng còn nhanh hơn cả những kẻ đam mê bóng đá bỏ về khi đội họ ủng hộ thua trận.
        Todd, bạn trai của tôi và tôi là hai người duy nhất còn ở lại. Anh ấy ngơ ngác nhìn tôi hỏi xem có chuyện gì vừa xảy ra. Mẹ cười to. Tôi vội giải thích cho Todd biết: “Chúng ta sẽ phải đi đến trạm xăng để đổ xăng vào xe hơi của mẹ.”
        Anh nói nhanh: “Ở ngoài trời lạnh lắm và đã 11 rưỡi khuya rồi.”
        Tôi mỉm cười: “Thế thì anh mặc áo ấm và mang găng tay vào!”
        Chúng tôi phải mau chóng cào sạch lớp tuyết phủ trên mặt kính xe và chui vội vào xe. Trên đường đến trạm xăng, Todd hỏi tôi tại sao lại có chuyện đi đổ xăng cho mẹ vào lúc trời quá khuya như thế này. Tôi chặc lưỡi nói: “Khi anh chị em em về nhà đón lễ. Chúng em thường giúp cha làm việc này, điều đó giống như một trò chơi của chúng em vậy. Khi mẹ lên tiếng hỏi, người nào còn ở lại sau cùng sẽ phải đi đổ xăng cho mẹ.”
 “Em đang đùa với anh à?” Todd ngạc nhiên.
“Chuyện chẳng có gì là lạ đâu.”
Trong khi xăng được đổ vào, chúng tôi xoa hai tay và chạy lòng vòng để bớt lạnh. “Anh chưa bao giờ làm như thế, tại sao mẹ em không tự mình làm điều đó chứ?” Todd nói.
Tôi vẫn tươi cười nói: “Em biết điều đó là hơi là lạ nhưng để em giải thích nhé. Đã 20 năm nay rồi mẹ không còn đi đổ xăng vào xe nữa. Cha em luôn làm điều đó cho mẹ.” Todd vẫn còn ngạc nhiên lắm và hỏi rằng có khi nào cha cáu gắt về việc đó không. Lắc đầu, tôi đáp: “Chưa bao giờ cha phàn nàn về điều đó cả.”
“Sao lại thế được nhỉ?”
“Không, sự thực là thế.” Tôi kiên nhẫn giải thích: “Lúc đó em đang còn là sinh viên năm thứ hai. Một cô gái mới lớn luôn tự hào là mình đã biết tất cả mọi thứ. Lần ấy em về nghỉ lễ. Tối hôm đó, em và mẹ cùng ngồi gói quà. Em nói với mẹ rằng khi em lập gia đình, chồng em phải giúp em lau nhà, ủi đồ, nấu nướng và nhiều thứ khác nữa… Em hỏi mẹ rằng có bao giờ mẹ cảm thấy mệt vì phải dọn dẹp nhà cửa, rửa chén bát không. Mẹ nói rằng chưa bao giờ mẹ thấy mệt vì điều đó cả. Lúc đó em không tin đâu. Và em đã nói với mẹ rất nhiều về vấn đề bình đẳng giữa nam và nữ.”
“Mẹ kiên nhẫn nghe. Khi cột xong dây ruy băng vào món quà cuối cùng, mẹ bỏ tất cả sang một bên và nhìn thẳng vào mắt em nói: “Một ngày nào đó con sẽ hiểu, con à.””
“Lúc đó em ương bướng lắm, em không hiểu và cứ gặng hỏi mẹ mãi. Mẹ cười và từ từ giải thích:”
““Trong hôn nhân có những điều con thích làm và có những việc con không thích làm. Thế thì hãy cùng nhau liệt kê ra xem những gì chúng con thích làm cho nhau dù chỉ là nhỏ nhất. Hai con sẽ cùng chia trách nhiệm cho nhau. Thật sự mẹ không bao giờ ngại việc giặt ủi. Dĩ nhiên là điều đó cũng chiếm thời gian của mẹ đấy nhưng mẹ nghĩ là mẹ có thể làm một điều gì đó cho cha. Mặt khác mẹ lại không thích ra trạm xăng. Mùi xăng làm mẹ khó chịu lắm. Và mẹ cũng không thích ra ngoài vào tiết trời lạnh lẽo như thế. Chính vì vậy cha con luôn làm điều đó cho mẹ. Cha con mua thức ăn còn mẹ thì nấu thức ăn. Cha con cắt cỏ, còn mẹ thì thu dọn sạch sẽ. Và cứ thế đấy con.””
”Con thấy đấy” – mẹ tiếp tục nói: “Trong hôn nhân không có một cái phiếu để ghi điểm con à. Hãy làm một chút gì đó cho nhau để cuộc sống cả hai dễ chịu hơn. Nếu con nghĩ rằng con đang làm cho người con yêu thì dù có phải giặt ủi, nấu nướng, rửa chén, lau nhà… Con vẫn không thấy mệt.”
“Suốt những năm qua, em luôn khắc ghi những điều mẹ nói. Trong hôn nhân mẹ rất có nghệ thuật sống. Em thích cha mẹ em quan tâm đến nhau như thế. Và anh biết không? Khi em lập gia đình, em không muốn giữa hai người có một phiếu ghi điểm đâu nhé.”
Todd im lặng bất thường suốt dọc đường về nhà. Đến khi tắt máy, anh quay sang kéo tôi vào lòng với nụ cười ấm áp và mắt anh lấp lánh.
“Bất cứ khi nào anh muốn,” anh nói khẽ: “Anh sẽ đi đổ xăng cho em.”
Marguerite Murer
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-25 16:48:26coco_trencungtrang>

                                                 Chuyến xe định mệnh
 
 

Vào một buổi sáng mùa thu đầy nắng năm 1942, chuyến xe buýt Greyhound vừa đến trạm và ngừng lại cách lề đường vài dặm. Vé cầm sẵn trên tay, tôi bước vội lên xe.
Vừa bước lên, mắt tôi đã chạm ngay vào cái áo vét tông được treo trên ghế ngồi cạnh cửa sổ ở phía trước. Như có một điều gì thôi thúc, tôi liền bước đến ngồi vào chiếc ghế còn trống cạnh đó. Khi tôi ngồi xuống, một chàng trai vai rộng với mái tóc nâu gợn sóng cũng bước lên xe. Thật đáng ngạc nhiên khi anh ta dừng trước ghế tôi ngồi. Lúc này tôi mới phát hiện ra rằng anh là chủ của chiếc áo đó.
"Làm phiền chút nhé!" Anh ta nói khi len qua tôi để bước vào chiếc ghế bên trong nằm cạnh cửa sổ. Anh cười với tôi thật nống ấm và tôi cũng cười đáp lại.
Khi xe buýt rời trạm, chúng tôi say mê bàn về thời tiết ấm áp ở Michigan.
"Cô đang đi đâu đấy, Dorathy?" Anh hỏi sau khi chúng tôi đã giới thiệu về nhau.
Tôi trở về nhà ở Grayling. Tôi nghỉ làm một vài ngày để về thăm chị gái mới sinh em bé tên là Flint. Tôi là y tá trực tại quầy đăng ký bệnh? Thế còn anh, Ike?
"Tôi vừa nhập ngũ. Tôi đang trên đường về thăm gia đình ở Hankock."
Những cây gỗ màu vàng đỏ tô điểm thêm nét đẹp giản dị ở đồng quê. Những kho thóc cũ kĩ với những mẩu quảng cáo bạc màu phía bên ngoài chạy vụt về sau trong khi Ike huyên thuyên kể chuyện cào tuyết ra khỏi hồ Portage để chơi khúc côn cầu khi anh còn nhỏ. Anh từng là một đấu thủ không chuyên và từng chơi cho đội Chicago Black Hawks trước khi được thăng chức làm quận phó.
Đến trưa xe tới Grayling. "Rất vui khi được nói chuyện với anh hôm nay, Ike!" Tôi nhìn vào đôi mắt xanh màu biển của anh ta mà không muốn nói lời chia tay. "Mẹ chắc hẳn là đang chờ em đấy."
Khi tôi đứng lên với tay lấy cái giỏ xách to, anh cũng đứng dậy và đỡ lấy giỏ xách trên tay tôi. "Anh muốn gặp mẹ em." Anh nói và theo tôi xuống xe.
Hành khách tụ tập bên dưới đông quá, thế là anh phải quay trở lên. Anh nói: "Anh sẽ gặp lại em."
Xe đi Grayhound đã chuyển bánh, và Ike vẫn vẫy tay qua cửa sổ. "Mẹ, anh ấy có quay trở lại không? Chúng con có thể yêu nhau và lấy nhau đấy." Mẹ nhìn tôi hơi đa nghi nhưng vẫn mỉm cười vì lời bộc bạch chân tình ấy.
Một tuần sau, chuông cửa reo, tôi mở cửa và thật không thể tin được, Ike đang đứng trước mặt tôi.
Chúng tôi dùng những ngày kế đó đi thăm dòng sông Au Sable, xem những chú cá hồi to bơi lội dưới dòng nước trong vắt. Lần đầu tiên Ike hôn tôi trong khu rừng nhỏ dưới những cây thông Hartwick. "Anh yêu em, Dorathy." Anh thì thầm vào tai tôi. Những nụ hôn nồng ấm của anh làm tôi như cháy bỏng.
Ike đã mang theo anh trái tim tôi. Tôi bần thần cả người khi anh hẹn đến thăm tôi vào cuối tuần. Anh lại đến đầu tháng 12 khi căn nhà đang được trang hoàng cho kỳ lễ Noel sắp tới. Tiếng nhạc Noel réo rắt khắp mọi nhà.
Tối hôm đó sau bữa ăn khuya, Ike khoác vào người tôi chiếc áo khoác to đùng. "Mình đi dạo một chút em nhé!"
Tuyết lạo xạo dưới chân khi chúng tôi sánh bước bên nhau dưới trời đêm giá lạnh. Dưới ánh đèn đường tuyết trông óng ánh như những hạt kim cương. Ike bỗng nhiên dừng lại, kéo tôi đến sát người anh. "Dorathy..," anh nhẹ nhàng nói và làn hơi ấm từ môi anh phả vào mặt tôi: "Em đồng ý lấy anh chứ?"
"Vâng, vâng." Tôi đáp nhanh đến nỗi cả hai chúng tôi cùng bật cười.
Ike trở về Hankock để chuẩn bị quay về với quân đội. Mỗi ngày, tôi đều vội vã đến bưu điện để xem trong hộp thư số 105 của mình có thư của Ike không.
Trước ngày Giáng Sinh, tôi đã nhận được một bưu kiện từ thùng thư của mình. Tôi gọi: "Mẹ! Mẹ ơi! Ra xem gì này!" Tôi mở cái hộp bằng nhung ra và thốt lên: "Ôi, Chúa ơi!" Một chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp lấp lánh hiện ra và tôi đeo nó vào ngón tay mình.
Vào ngày 2 tháng 3 năm 1943, Ike và tôi kết hôn tại nhà thờ Lutheran ở Charleston, miền Nam Carolina nơi anh đóng quân.
Một năm sau đó, tôi về thăm cha mẹ ở Grayling. Mẹ có hỏi tôi rằng: "Dorathy, con có nghĩ thật là lạ khi tình yêu lại đến với con ở trên xe buýt Grẹyhound không?"
"Con thật sự chưa bao giờ nghĩ điều ấy là lạ cả mẹ à. Chỉ có điều là nếu sớm một chút là con đã đi chuyến xe trước và trễ một chút con lại đi chuyến sau mất rồi."
"Hoặc là nếu con không thấy cái áo của Ike vắt trên ghế, chắc hai đứa đã không kết hôn như thế này đâu."
Những lời mẹ nói chợt gợi lại một ký ức trong tôi. Sự ớn lạnh chạy dọc xương sống khi tôi nhớ lại những lời tiên tri về cuộc đời tôi từ một chàng thanh niên trẻ.
"Dorathy, con sao thế? Sao tự nhiên con lại giật mình?"
"Trước khi gặp Ike, một bệnh nhân ở bệnh viện đã xem chỉ tay cho con. Con không tin vào những gì anh ấy nói, và con cũng quên bẵng đi. Bây giờ con mới chợt nhớ."
Mẹ đặt tách trà lên bàn, nói: "Cậu ta nói gì?"
"Anh ta nói rằng con có đường số mệnh rất dài. Rằng con sẽ có một chuyến đi đâu đó và gặp một người lạ. Và anh ấy cười nói là con sẽ lấy người đàn ông ấy làm chồng."
Mẹ và tôi nhìn nhau kinh ngạc. Rồi mẹ bật cười và gục gật đầu như thể mẹ đã biết tôi nghĩ gì. Tôi đã không đón chuyến xe sớm hơn hay muộn hơn. Cuộc sống của tôi và Ike đã được định sẵn. Đúng là chuyến xe định mệnh."

Dorathy Hutchins Klingbell
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0