📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

TIỆN ĐÂU VIẾT ĐÓ

1 trả lời, 2.300 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-15 12:08:52Lai Ly Anh Van>
NGHIÊNG MÌNH NGƯỠNG MỘ NGƯỜI TÀI
 
Tôi thường hay đọc sách, mỗi khi thấy được người tài thì lòng vô cùng thán phục. Thường hay tơ tưởng mà cảm khái viết bài này. Chao ôi, khi người ta có tài thì sướng biết là chừng nào, chả thế mà cụ Nguyễn Công Trứ xưa đã từng thốt lên sung sướng:




"Trời đất ban cho một cái tài
Giắt lưng dùng để tháng ngày chơi"

Cái tài ở mỗi người (tài) nó tỏ ra mỗi khác và dĩ nhiên cái cảm nhận mỗi người mỗi khác. Ví như Trang Sinh nhà ở ngay kinh đô mà nghèo đến nỗi cửa treo bằng chiếu, lối vào phải vạch cỏ mà đi. Đến nỗi người con cả Đào Chu công không thể tin theo lời bố, không thể cứ "để vàng đấy rồi về" kết quả là trái lời cha làm cho đứa em mà mình có trách nhiệm đi cứu đã không cứu được.
Lại nói Đào Chu công, tôi hết lòng thán phục cái tài ông. Nhiều người hay than "Sinh bất phùng thời" nhưng với ông Chu thì đâu có thế. Ông, lúc thì làm Đại phu cho Câu Tiễn tức là Phạm Lãi mưu thần đã giúp cho nước Việt thắng nước Ngô, lúc thì cày ruộng ở nước Tề, khi lại đi buôn ở đất Đào tự gọi mình là Đào Chu công. Ở đâu, việc gì ông cũng đều thành công vượt bực. Sướng thay có được chữ TÀI.
Một Bốc Thức của nhà Hán mới thật là kì tài. Sống ở nơi thôn dã, chỉ  bằng việc chăn cừu mà danh tiếng đến tận tai vua khiến phải triều đình phải cho là chuyện lạ. Bốc Thức cha, mẹ mất đi chia gia sản cho em rất hậu, mình chỉ lấy 100 con cừu đem vào núi 10 năm làm nên sản nghiệp khổng lồ. Rồi ông đem vàng mấy ngàn lạng dâng cho quan huyện để dùng vào việc công mà không hề xin gì cho riêng mình. Anh chăn cừu Bốc Thức đã làm cho vua phải ngạc nhiên rồi cho với vào làm quan. Từ một người chăn cừu mà thành đại quan của triều đình, nếu nói đem tiền mua quan thì phải như Bốc Thức mới thật kì tài. Nhưng đâu phải là người mua quan, ấy là do vua mến mộ người tài đấy chứ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-10 17:55:32Lai Ly Anh Van>
Khi Trần Đăng Khoa (một đại gia tronglàng văn) nói một câu xanh rờn rằng: Nam Cao chỉ quẩn quanh với cái đói và miếng ăn nên không “lớn” được thì Nguyễn Đăng Mạnh (cũng lại một đại gia) đã trả lời rằng: Khoa lầm đấy, cái đói và miếng ăn vẫn cứ còn đeo bám người ta.
Chao ôi, cái thời của Nam Cao, của Kim Lân qua đã lâu rồi. Văn chương hôm nay có thể sẽ không còn những chuyện ngắn da diết về cái đói như Nam Cao, Kim Lân, Thạch Lam đã từng miêu tả nhưng miếng ăn thì vẫn mãi mãi không hề cũ. Cái miếng ăn của hôm nay nó không còn đơn giản là những thứ để tọng vào họng mà nó hiện hữu tinh vi hơn dưới dạng Danh và Lợi. Nếu ngày trước ta từng đau đớn trước một anh Tư của Kim Lân (“Đứa con người vợ lẽ”) khi nhìn bát nước phở với cái ao ước: Giá có bát cơm nguội mà chan. Hay như một nhân vật của Thạch Lam đã vung tay đập vỡ mâm cơm khi biết nó được kiếm bằng tiền làm đĩ của vợ, rồi anh ta, sau một giấc ngủ cho quên cái đói, khi tỉnh dậy anh ta đã bò xuống sàn nhà nhặt lấy từng miếng thức ăn đưa vào miệng. Đau đớn biết nhường nào.
Cái miếng ăn hôm nay nó khác. Không, nó vẫn không hề khác. Từ thời Hàn Phi tử đến nay nó vẫn là như thế. Con người đối với Danh và Lợi chả khác nào con chim, con thú đối với cái bả, cái mồi. Lợi ư? Nó là gì nếu chả là miếng ăn. Danh ư? Có mấy người được cái danh cho đích đáng.
Đăng nhập để trả lời
0