<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-17 02:07:43Chân Trời Tím>
Trái tim yêu!
Cho đến bây giờ, sau tất cả những gì em đã làm và tình yêu em dành cho em trai tôi, tôi mới nhận ra rằng những suy nghĩ bấy lâu nay của tôi về em hoàn toàn không phải.
Gặp em lần đầu tiên khi em về ra mắt gia đình tôi, ở em toát lên một nét hiện đại của những cô gái thành thị, từ hình thức bên ngoài đến cách nói chuyện. Tôi nghĩ con người em chắc cũng hiện đại như thế, cũng giống như hầu hết giới trẻ ngày nay, sống không thật lòng, yêu rồi bỏ.
Đã nhiều lúc tôi tưởng như chắc chắn rằng em yêu thằng em tôi cũng chỉ vì vẻ bề ngoài điển trai của nó, cũng chỉ vì nó có một công việc ổn định và ngôi nhà khang trang giữa trung tâm Hà Nội, tình yêu của hai đứa rồi sẽ chẳng đi được đến đâu vì nó bị ngăn cản bởi một khoảng cách khá xa về địa lý. Em tôi hiện đang công tác ở một tỉnh cách thủ đô 200 km.
Có lẽ em cũng sẽ giống như những người con gái tôi đã gặp, không trước thì sau, rồi em cũng sẽ đưa ra một lý do nào đó tế nhị: “Anh hãy tìm một người yêu anh và thật sự có thể lo lắng, quan tâm, luôn ở bên anh vì em không thể làm được gì cho anh, không xứng đáng nhận những tình cảm của anh”...
Lý do nối tiếp lý do, theo thời gian, Áo dài dần dần rời xa người em yêu để đi tìm một hạnh phúc mới. Em và Tuấn (tên em trai tôi) tình cờ quen nhau qua một người bạn. Chỉ qua một vài lần nói chuyện điện thoại, vài tin nhắn hỏi thăm, cả hai người dường như tìm thấy một sự đồng điệu giữa hai tâm hồn.
Tình yêu nhẹ nhàng đến, bất ngờ như lần đầu tiên hai người gặp nhau vậy. Thời gian cứ thế trôi, vẫn chỉ là sự quan tâm qua điện thoại, vẫn chỉ là lời hỏi thăm, chăm sóc trên mạng Internet nhưng tình yêu đó vẫn luôn đẹp trong trái tim của hai người.
Lần vừa rồi, công việc của em trai tôi có trục trặc. Sự bi quan, chán nản của người bại trận thể hiện rõ trên khuôn mặt Tuấn. Với tính cách hàng ngày của một đứa con út luôn được bố mẹ cưng chiều Tuấn sẽ dễ “đầu hàng”, sa ngã.
Những ngày sau đó, gia đình tôi luôn sống trong sợ hãi, sợ rồi gặp hoàn cảnh này, em sẽ rời xa Tuấn, sẽ nói lời chia tay. Và như thế, thất bại nối tiếp thất bại, nỗi buồn này chưa qua nỗi buồn khác đã đến, chắc chắn rồi Tuấn sẽ suy sụp tinh thần, sẽ không thể dễ dàng đón nhận được sự thật phũ phàng này.
Nhưng cả tôi, cả bố mẹ và ngay cả Tuấn là người trong cuộc cũng bất ngờ trước tình yêu chân thành của em. Trong thời gian đó, em luôn bên cạnh Tuấn, an ủi, động viên. Em bảo không quan tâm về sự thành công hay thất bại của Tuấn, quan trọng người đàn ông em yêu phải có nghị lực và biết đứng dậy trước những vấp ngã của cuộc đời.
Trong cuộc sống, không có người nào thành công ngay từ những ngày đầu lập nghiệp, ai cũng một hai lần “nếm mùi” thất bại để từ đó rút ra bài học kinh nghiệm cho những thử thách về sau. Em không đặt quá nhiều kỳ vọng vào sự thành đạt trong công việc mà chỉ mong sao luôn được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của người mình yêu.
Vậy đó, tình cảm của em rất đơn giản và mơ ước của em cũng rất đơn giản. Chính những triết lý về cuộc sống cùng tình yêu nồng ấm của em đã giúp Tuấn nhanh chóng lấy lại được sự thăng bằng và quyết tâm làm lại từ đầu, khởi nghiệp từ vị trí xuất phát.
Áo dài thân mến! Cám ơn em vì đã cho tôi biết thế nào là tình yêu đích thực. Đã rất lâu rồi tôi phải sống trong những hoài nghi, sợ rằng sẽ không còn có tình yêu chân thành mà chỉ là những tính toán, vụ lợi đời thường. Qua em, tôi mới cảm nhận hết được sự nồng ấm của một “trái tim yêu”, Áo dài ạ
ST
Cho đến bây giờ, sau tất cả những gì em đã làm và tình yêu em dành cho em trai tôi, tôi mới nhận ra rằng những suy nghĩ bấy lâu nay của tôi về em hoàn toàn không phải.
Gặp em lần đầu tiên khi em về ra mắt gia đình tôi, ở em toát lên một nét hiện đại của những cô gái thành thị, từ hình thức bên ngoài đến cách nói chuyện. Tôi nghĩ con người em chắc cũng hiện đại như thế, cũng giống như hầu hết giới trẻ ngày nay, sống không thật lòng, yêu rồi bỏ.
Đã nhiều lúc tôi tưởng như chắc chắn rằng em yêu thằng em tôi cũng chỉ vì vẻ bề ngoài điển trai của nó, cũng chỉ vì nó có một công việc ổn định và ngôi nhà khang trang giữa trung tâm Hà Nội, tình yêu của hai đứa rồi sẽ chẳng đi được đến đâu vì nó bị ngăn cản bởi một khoảng cách khá xa về địa lý. Em tôi hiện đang công tác ở một tỉnh cách thủ đô 200 km.
Có lẽ em cũng sẽ giống như những người con gái tôi đã gặp, không trước thì sau, rồi em cũng sẽ đưa ra một lý do nào đó tế nhị: “Anh hãy tìm một người yêu anh và thật sự có thể lo lắng, quan tâm, luôn ở bên anh vì em không thể làm được gì cho anh, không xứng đáng nhận những tình cảm của anh”...
Lý do nối tiếp lý do, theo thời gian, Áo dài dần dần rời xa người em yêu để đi tìm một hạnh phúc mới. Em và Tuấn (tên em trai tôi) tình cờ quen nhau qua một người bạn. Chỉ qua một vài lần nói chuyện điện thoại, vài tin nhắn hỏi thăm, cả hai người dường như tìm thấy một sự đồng điệu giữa hai tâm hồn.
Tình yêu nhẹ nhàng đến, bất ngờ như lần đầu tiên hai người gặp nhau vậy. Thời gian cứ thế trôi, vẫn chỉ là sự quan tâm qua điện thoại, vẫn chỉ là lời hỏi thăm, chăm sóc trên mạng Internet nhưng tình yêu đó vẫn luôn đẹp trong trái tim của hai người.
Lần vừa rồi, công việc của em trai tôi có trục trặc. Sự bi quan, chán nản của người bại trận thể hiện rõ trên khuôn mặt Tuấn. Với tính cách hàng ngày của một đứa con út luôn được bố mẹ cưng chiều Tuấn sẽ dễ “đầu hàng”, sa ngã.
Những ngày sau đó, gia đình tôi luôn sống trong sợ hãi, sợ rồi gặp hoàn cảnh này, em sẽ rời xa Tuấn, sẽ nói lời chia tay. Và như thế, thất bại nối tiếp thất bại, nỗi buồn này chưa qua nỗi buồn khác đã đến, chắc chắn rồi Tuấn sẽ suy sụp tinh thần, sẽ không thể dễ dàng đón nhận được sự thật phũ phàng này.
Nhưng cả tôi, cả bố mẹ và ngay cả Tuấn là người trong cuộc cũng bất ngờ trước tình yêu chân thành của em. Trong thời gian đó, em luôn bên cạnh Tuấn, an ủi, động viên. Em bảo không quan tâm về sự thành công hay thất bại của Tuấn, quan trọng người đàn ông em yêu phải có nghị lực và biết đứng dậy trước những vấp ngã của cuộc đời.
Trong cuộc sống, không có người nào thành công ngay từ những ngày đầu lập nghiệp, ai cũng một hai lần “nếm mùi” thất bại để từ đó rút ra bài học kinh nghiệm cho những thử thách về sau. Em không đặt quá nhiều kỳ vọng vào sự thành đạt trong công việc mà chỉ mong sao luôn được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của người mình yêu.
Vậy đó, tình cảm của em rất đơn giản và mơ ước của em cũng rất đơn giản. Chính những triết lý về cuộc sống cùng tình yêu nồng ấm của em đã giúp Tuấn nhanh chóng lấy lại được sự thăng bằng và quyết tâm làm lại từ đầu, khởi nghiệp từ vị trí xuất phát.
Áo dài thân mến! Cám ơn em vì đã cho tôi biết thế nào là tình yêu đích thực. Đã rất lâu rồi tôi phải sống trong những hoài nghi, sợ rằng sẽ không còn có tình yêu chân thành mà chỉ là những tính toán, vụ lợi đời thường. Qua em, tôi mới cảm nhận hết được sự nồng ấm của một “trái tim yêu”, Áo dài ạ
ST
