Đưa người dưng
Đưa người ngày xưa qua sông, tím hoàng hôn, tím, hoàng hôn ... ngập ngừng. Ô hay, mắt chợt buồn rưng vài ba giọt ngọc lưng chừng mi thơm.
Đưa người, tay hững hờ buông, tay người dưng cũng bâng khuâng chút gì ? Một mai vẫn cõi đi về mà sao nghe nặng câu thề cùng ai ?
Đưa người qua ngõ trăng cài song thưa mấy độ rạc roài vóc hoa. Ba mươi tuổi đã buồn qua vẫn trơ trọi mãi một tà áo mơ !
Đưa người về lại ngẩn ngơ mất đâu cái thuở dại khờ nguyên trinh. Tình ơi xa xót là tình ! Đưa người, mình lại ... khóc mình quạnh hiu
Đưa người ngày xưa qua sông, tím hoàng hôn, tím, hoàng hôn ... ngập ngừng. Ô hay, mắt chợt buồn rưng vài ba giọt ngọc lưng chừng mi thơm.
Đưa người, tay hững hờ buông, tay người dưng cũng bâng khuâng chút gì ? Một mai vẫn cõi đi về mà sao nghe nặng câu thề cùng ai ?
Đưa người qua ngõ trăng cài song thưa mấy độ rạc roài vóc hoa. Ba mươi tuổi đã buồn qua vẫn trơ trọi mãi một tà áo mơ !
Đưa người về lại ngẩn ngơ mất đâu cái thuở dại khờ nguyên trinh. Tình ơi xa xót là tình ! Đưa người, mình lại ... khóc mình quạnh hiu
Bên kia cõi trời xa lắc,
Ai còn thức đợi hoa quỳnh ?...
Ai còn thức đợi hoa quỳnh ?...