Mọi chuyện ngày càng trở nên khó hiểu, sau một hồi yên lặng, gương mặt xanh xao cuả Robert đã dần trở lại màu vốn có, anh ngồi phịch xuống ghế, tay chân buông thỏng nhìn Lucy một cách đau buồn. Phải, anh nhận ra đó không phải là Rosaline, nguời con gái anh yêu quý.
Mark thở dài, đưa tay xoa xoa bờ vai Robert một cách khích lệ.
_ Không phải quý bà Rosaline đâu thưa ngài.- Mark nói bằng một giọng khuyên nhủ. Đoạn anh đưa mắt nhìn Lucy, cô vẫn đứng ở cạnh chiếc ghế bành, tỏ vẻ khó hiểu. -Đó là điều tôi muốn nói, Lucy, quý cô quá giống chủ nhân quá cố cuả ngôi nhà này.-Mark nói thật nhanh như tránh động chạm nỗi đau cuả một ai đó, bấy giờ Robert vẫn ngồi bất động.
Lucy được mời về phòng nghỉ ngơi, Mark sợ cô kiệt sức vì chuyến tham quan và những chuyện kì lạ này, anh sẽ gặp lại cô vào bưã tối, đó là lơì giải thích cuả anh. Nhưng thật chất Mark cần Lucy tránh mặt để Robert có thể bình tĩnh trở lại, Lucy biết điều đó, cô đến căn phòng dành cho khách đã đuợc
chuẩn bị chu đáo tự lúc nào, mặc dù khúc mắt vẫn còn trơ trơ ra đấy.
Lucy nối gót ông quản gia, băng qua một hành lang nhỏ nối đại sảnh với một dãy phòng dài. Những chiếc nến đúng kiểu quý tộc đuợc thấp lên dọc hai bên hành lang, ánh nến hắt vào nguời làm Lucy cảm thấy nóng bức, mặc dù bây giờ là tháng hai, cái lạnh có thể cắt đứt gia thịt.
Quản gia dừng chân tại một căn phòng khá lớn nằm sát cuả sổ hành lang, từ đây Lucy có thể trông thấy đuờng phố London một cách rõ ràng.
_Quý cô có thể nghỉ ngơi ở đây, nếu cần gì xin cô rung chuông, chúng tôi sẽ đến ngay.-Người quản gia nghiêng mình nói hết sức cung kính.
_Vâng, tôi biết. Cám ơn ông.
Nguời quản gia rút từ trong túi ra chiếc chià khoá nặng chịch, cưả phòng mở ra một tiếng cót khá lớn, âm thanh này làm Lucy chắc hẳn căn phòng không được sử dụng thường xuyên. Nở một nụ cuời cảm ơn đúng điệu, cô đóng cuả phòng, thở phào. Mọi chuyện quá kì lạ khiến cô có phần mệt mỏi.
Lucy cởi găn tay và chiếc áo choàng lớn đặt lên chiếc bàn sát cưả ra vào. Cô tiến đến chiếc giường trải nhung êm ả rồi nằm thả nguời một cách tự do. Đôi mắt xanh lơ nhắm nghiền, cặp chân mày khẽ nhíu lại, cô đang suy nghĩ, suy nghĩ về những gì Mark và Robert đã nói, nhất là thái độ cuả Robert, lần đầu tiên cô thâý một người đàn ông đau khổ đến như vậy! Anh không nói, nhưng ánh mắt vô vọng cuả Robert khiến cô không thể thôi nghĩ đến.
Nằm suy nghĩ một hồi, Lucy bật người dậy một cách dứt khoát. Khoác chiếc áo choàng, cô đi đến daỹ hành lang dẫn đến những căn phòng chính. Lần mò một hôì Lucy cũng tìm ra căn phòng cuả Robert. Đó là một gian phòng nhỏ hơn cô nghi, cánh cưả gỗ đen bóng với hàng chữ khắc nổi: Robert De Franxia. Ơn trời vì cánh cưả có khắc tên, nếu không cô cũng chẳng thể tìm ra Robert trong tòa biệt thự lớn này. Phân vân một lúc, Lucy đưa tay gõ cuả. Cánh cưả từ từ hé mở, tim Lucy cũng từ từ đập nhanh hơn, cô không biết sau cánh cưả kia là một thái độ như thế nào với chuyến viến thăm không báo trước cuả mình.
Robert xuất hiện trong chiếc aó sơ mi voan trắng mỏng, thấp thoáng những cuộn cơ bắp rắn chắc. Anh nhìn Lucy, thoáng giật mình rồi đưa tay xoa xoa đầu mỉm cuời:
_Ra là quý cô Lucy, xin lỗi vì thái độ thất lễ, nhưng thật sự tôi vẫn chưa quen… nhìn cô lắm. Ồ mơì quý cô vào, phòng hơi bưà bãi, cô biết đó, đàn ông mà.
Robert vưà nói vưà đẫy cánh cưả lớn hơn để Lucy buớc vào, anh có vẻ đã bình tỉnh hơn ban nãy, điều đó khiến Lucy yên tâm hẳn. Bên trong, căn phòng cũng giản dị như bề ngoài cuả nó, chỉ một chiếc giường nhỏ nằm bên cạnh chiếc bàn làm việc, một bộ bàn ghế tiếp khách, một cái tủ lớn hai ngăn, bên bằng kính chứa toàn sách và vài thứ treo trên tuờng. Lucy ngồi xuống đảo mắt nhìn một vòng.
_Cô uống trà chứ?-Robert lịch sự hỏi.
_Ồ vâng, cám ơn ngài.
Lucy đưa mắt nhìn nguời đàn ông rót trà một cách nghệ thuật, khói trắng bốc lên từ miệng ấm, đặt tách trà xuống bàn nhẹ nhàng, anh đưa tay ra hiệu mời dùng, một cử chỉ hết sức quý tộc. Lucy cuời nhẹ nhàng, cô cầm tách trà lên và hớp một ngụm, đêm tháng hai dùng một tách trà nóng thật thoải mái. Toan định ngồi tiếp chuyện Lucy, Robert chợt nhớ một chuyện gì đó, anh đi đến bàn làm việc, cất một số giấy tờ vào ngăn tủ rồi trở lại chỗ ngồi.
_Tôi làm phiền ngài làm việc?!-Lucy ái ngại hỏi.
_Ồ không, chỉ là tôi đang ngôì rảnh nên xem lại một số thứ thôi. Quý cô tìm tôi có chuyện gì chứ?-Robert đưa tay vuốt mái tóc đen óng cuả mình, những ngón tay đan trên những sợi tóc rắn chắc.
_ Vâng, chuyện là…, thật khó mở miệng, nhưng ngài có thể cho tôi biết về chuyện cuả chủ nhân căn nhà này chứ? Cả chuyện xảy ra với tôi hôm nay nưã! Quả thật tôi không thể thôi nghi đến.-Lucy đề nghị thẳng thắn.
Robert ngạc nhiên về lời đề nghị rất chân tình cuả Lucy, cô gái này đã quá nóng lòng đến nổi không cần phaỉ vòng vo lễ giáo. Anh trút một đợt thở thật dài, các ngón tay đan vào nhau, nắm chắt như giữ một thứ gì đó.
_Thật sự chuyện này là một quá khứ quá đau buồn, tôi đã thật sự muốn quên nó và không bao giờ nhắc đến với một ai… -Anh cuối gầm mặt xuống bàn.
_Vậy…
_… cho đến khi gặp cô, cô Lucy!-Robert bỗng nguớc lên và nhìn thẳng Lucy.
_Vì sao?
_Vì Rosaline muốn thế, cô ấy đã bắt gặp chính mình trong cô, cô Lucy!- Robert bỗng đứng lên tiến về phiá góc phòng. Bây giờ Lucy mới để ý đến một vật cao cao đặt trong góc tối tăm, lại còn phủ kín bởỉ một tấm vải màu tím thẫm.
_Xin mời quý cô buớc lại gần đây, tôi có thứ muốn cô xem! Robert đứng cạnh vật ấy, tay đặt trên thành tấm vải.
Lucy từ từ buớc đến gần, ánh mắt cô không thể rơì khỏi góc phòng, cô buớc đến cạnh Robert và khẽ gật đầu. Tấm vải nhung tím rơi xuống nền gạch lạnh một cách êm ái, tấm vải vưà chạm mặt đất cũng là lúc bàn tay Lucy đặt lên đôi môi ngạc nhiên cuả mình, môi cô run run, đôi mắt vốn to cuả cô nay càng to hơn vì kinh ngạc:
_Ôi trời ơi! Ôi trời ơi! Tôi…., tôi…
_Cô không thể tin phải không!? Cứ như là dành cho cô phải không?! Chính tôi cũng giật mình khi thấy cô, có lẽ vì vậy mà một nguời ít nói như Mark lại mời cô để tiếp chuyện!
_Mark?! Anh ấy mà ít nói ư?
_Phải! Mark rất rất ít nói! Anh ấy chỉ cởi mở với tôi và… Rosaline!
_Mà tôi thì quá giống cô ấy, nên….- Ánh mắt Lucy ánh lên một tia sáng, cô như hiểu ra vài chuyện.
[/align]
Hương Trà thoang thoảng bay bay...
Lòng ta ngây ngất, chắc say mất rồi!
Hương Trà diều diệu, êm êm,
Rớt xuống dương trần thiên hạ đảo điên...
★
★
★
★
★
0