Chương 7. Anh chàng lãng tử
Năm Mậu Thân là một năm khó khăn với những người dân Sài Gòn. Sau hai cuộc tổng tiến công của Mặt trận giải phóng miền Nam, nhiều người đã mất nhà cửa, giá cả sinh hoạt thì leo thang, trăm ngàn mối lo hằn trên gương mặt người Sài Gòn. Nhưng rồi điều quí giá nhất là cuộc sống lại trở lại bình yên như trước, những nếp sinh hoạt cũ lại trở lại bình thường, lệnh giới nghiêm được dỡ bỏ, người Sài Gòn lại cùng nhau vượt qua những tháng ngày khó khăn. Nụ cười rạng rỡ lại nở trên môi Vân.
Vân đã nói chia tay với Trung được một tháng. Nàng đã chán anh rồi. Lúc ấy Trung còn sửng sốt ngỡ là nàng đùa hay chỉ là một lần giận dỗi vô cớ nữa như tính nàng vẫn thế, nhưng hóa ra đó là sự thật. Trung vẫn hi vọng có thể kéo nàng quay lại, anh không chịu tin rằng nàng đã chẳng còn chút tình cảm nào với anh. Anh tìm cách gặp nàng để nói chuyện nhưng nàng tránh mặt anh. Trúc thấy Trung cứ lởn vởn trước nhà chờ một cơ hội để gặp Vân thì thấy thương thương. Mấy lần Trúc đã hỏi Vân:
- Em định tránh mặt cậu ấy đến bao giờ?
Trúc cũng muốn giúp Trung nhưng đáp lời Trúc bao giờ cũng là trái tim sắt đá của Vân:
- Kệ anh ta.
Vậy là Trúc chỉ biết ái ngại cho chàng thanh niên hiền lành, dễ mến và thầm trách cô em gái của mình sao quá vô tình.
Sau đó, mấy hôm không thấy bóng Trung, Trúc nghĩ có lẽ cậu ta đã chấp nhận rời xa Vân. Nhưng một hôm tan học ở trường sư phạm về, Trúc đã gặp Trung. Trung đến để gặp nàng:
- Chị Trúc, chị đưa giùm bức thư này cho Vân được không?
- Sao cậu không đưa thẳng cho nó?
- Vân tránh mặt em, vậy nên em mới tìm chị.
- Thực tình chị rất tiếc về chuyện của hai đứa.
- Chị ơi, Vân làm sao vậy?
Trúc ngập ngừng không biết phải nói sao.
- À, chị…chị cũng không rõ.
- Vân có người khác sao?- Trung hỏi tiếp.
- Không, không có đâu.
Trung buồn bã nói:
- Thôi, chị chỉ cần đưa bức thư này cho Vân là được.
Nhìn Trung lủi thủi quay về, lòng Trúc lại càng thấy thương chàng trai ấy hơn. Cầm trên tay bức thư của Trung, Trúc thầm mong nó sẽ làm Vân động lòng. Nhưng khi nàng đưa bức thư cho Vân, Vân chẳng thèm đọc mà quẳng bức thư đấy. Trúc khuyên mãi Vân mới chịu nghe.
- Thôi được. Chị đọc xem anh ta viết gì?
Trúc cầm bức thư lên đọc. Sắc mặt nàng bỗng tái đi:
- Cậu ta hẹn em chiều mai gặp ở cầu chữ Y. Nếu em không tới thì cậu ta sẽ nhảy cầu tự vẫn.
- Anh ta không có gan làm chuyện đó đâu.
Lúc này thì Trúc thực sự thấy phẫn nộ.
- Em ác thế. Nhỡ cậu ấy chết thì sao?
Nhưng câu nói của Trúc cũng chẳng làm Vân suy suyển.
- Mới thất tình một tí mà đã đòi tự vẫn, đàn ông loại đó có chết em cũng chẳng tiếc.
Vân bỏ ra ngoài đóng sập cửa phòng, bỏ lại Trúc cùng nỗi uất ức.
“Con bé này càng ngày càng quá quắt”, nàng nghĩ.
Cả ngày hôm sau, Trúc thấy bồn chồn không yên, ngồi trên giảng đường mà những lời giảng của vị giáo sư cứ trôi tuột khỏi đầu nàng. Cứ chốc chốc nàng lại nhìn đồng hồ và lo lắng cho Trung. Thế rồi nàng quyết định bỏ dở cả tiết học để tới chỗ Trung hẹn Vân. Khi đến nơi, nàng thấy Trung đang đứng bất động, thả cho tâm hồn mình trôi lững lờ trên con sông Sài Gòn, mặc cho dòng xe cộ qua lại trên cầu. Khi Trúc lại gần, Trung nói, ánh mắt vẫn hướng về xa xăm:
- Vậy là Vân không tới hả chị?
Trúc đành phải nói dối:
- Nó..nó bận nên nhờ chị tới báo với cậu.
Trung quay lại nhìn Trúc:
- Chị thật tốt vì đã an ủi em. Em hiểu, Vân đâu có quan tâm em sống hay chết đâu.
Trúc tự trách mình đã để Trung nhận ra. Vân nói đúng, nàng không biết nói dối, những lời không đúng mà miệng nàng nói ra thì chính đôi mắt nàng lại phủ nhận.
- Cô ấy chưa bao giờ thương em cả- Trung nói.
- Cái đó…đâu đến mức như vậy.
- Em biết điều đó, biết ngay từ đầu nhưng vì quá yêu Vân mà em đã tự lừa dối mình.
Trúc bèn tìm cách an ủi chàng trai si tình:
- Cậu đừng buồn thế. Hãy tìm một người khác tốt hơn, nó không xứng với cậu.
- Không, em không xứng với cô ấy. Em không thể mang lại cho cô ấy những thứ cô ấy mong đợi, những thứ cô ấy đáng được hưởng. Dù sao, quãng thời gian vừa rồi là những tháng ngày đẹp nhất đời em. Em không hối tiếc đâu.
- Bây giờ cậu tính làm gì?- Trúc hỏi.
- Còn làm gì nữa. Không có cô ấy thì đời em còn ý nghĩa gì nữa.
- Cậu nói vậy là sao?- Trúc hoang mang.
- Chị à, em không muốn sống nữa.
Nghe Trung nói mà Trúc thấy ức quá. Hết Vân giờ lại đến Trung, bọn trẻ bây giờ càng lúc càng chẳng ra làm sao. Nàng bèn nói với Trung:
- À chị hiểu rồi, thì ra Vân nói đúng, cậu là một thằng hèn.
Câu nói đó của Trúc ngay lập tức có tác dụng. Trung lớn tiếng:
- Em không hèn. Em không sợ chết, em sẽ chết vì cô ấy.
- Nếu ai thất tình cũng đòi tự vẫn như cậu thì chắc loài người tuyệt chủng mất.
- Chị không hiểu, chuyện của em không giống như vậy.
- Đúng vậy, chị chẳng hiểu gì chuyện của cô cậu cả. Nhưng chị hiểu là nếu cậu mà tự vẫn thì chỉ làm con bé coi thường cậu hơn mà thôi. Tại sao không đứng dậy và làm cho nó hối tiếc vì đã bỏ cậu?
Trung suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Em hiểu rồi… Thôi, chị về đi.
Trúc lo lắng:
- Cậu không định nhảy cầu đấy chứ.
Trung mỉm cười:
- Chị yên tâm. Em chỉ muốn đứng đây một mình thôi.
Trúc cất bước đi về, bỗng dưng nàng nghe tiếng Trung gọi:
- À này…
Trúc quay lại:
- Sao vậy?
Trung mỉm cười:
- À không… Em chỉ muốn nói… ai lấy được chị thì tốt số lắm đó…
Trúc thấy lòng nhẹ nhõm. Điều đáng tiếc đã không xảy ra, nàng đã cứu được một sinh mạng. Sau đó nàng được biết Trung sang Canada du học, có lẽ để quên đi mối tình đầu sâu đậm. Trúc tin rằng Trung sẽ có một tương lai tươi sáng bởi nàng biết cậu ta không phải một kẻ hèn nhát…
Về phần Vân, nàng vô tư chẳng hề biết mình suýt nữa đã gây ra cái chết của một con người. Chiều hôm ấy, Vân còn mải lên thư viện Việt-Mĩ với nhỏ Sương học cùng lớp. Nhỏ Sương rủ Vân lên thư viện thực ra chẳng phải vì ham hố học hành gì mà vì nghe kể thư viện to đẹp có máy lạnh ngồi mát và nhất là lại có nhiều nam thanh nữ tú ở đó. Nhỏ Sương không chỉ thích những chàng trai mà còn thích ngắm con gái đẹp nữa, chẳng thế mà nhỏ rất ngưỡng mộ người chị của Vân, người con gái đẹp nhất Gia Long, từng cùng với Mai Ngọc của Trưng Vương đóng vai Hai Bà Trưng trong lễ hội hàng năm. Vân đang chán nên cũng muốn đi thử tới thư viện cho biết. Suốt cả buổi, nàng chẳng đọc được hết một trang sách mà chỉ mải tán chuyện với nhỏ Sương, những câu chuyện chỉ xoay quanh việc nhận xét người này người nọ:
- Hai anh chị kia đang tán nhau kìa- Vân nói.
- Đôi đó nhìn như Quách Tĩnh với Hoàng Dung vậy.
- Vậy là sao?
- Coi bộ bồ chưa đọc “Anh hùng xạ điêu” rồi? Chị áo hồng vừa xinh vừa thông minh nè còn anh đó mặt trông đần như heo.
Vân nghe nhỏ Sương nói không nhịn được cười. Nàng cười khúc khích, không biết một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình từ góc phòng. Một chàng sinh viên bên cạnh nhắc:
- Hai cô nương ơi, nói nhỏ chút xíu cho mọi người còn đọc.
Nhưng hai đứa cũng chỉ nhớ được một lúc rồi lại hồn nhiên nói cười, quả nhiên người xưa nói chẳng sai: hai người đàn bà và con vịt là thành một cái chợ rồi. Lúc ra về, Vân bất ngờ được một chàng sinh viên đến chào:
- Chào em, còn nhớ anh không?
Anh chàng có thân hình cao ráo, khuôn mặt lãng tử, và để râu cằm. Vân ngạc nhiên hỏi:
- Dạ, em quen anh lúc nào nhỉ?
- Ừ tụi mình cũng mới quen cách đây hai giây thôi.
Thấy anh ta tỉnh bơ, Vân cười láu lỉnh:
- Gặp ai anh cũng làm quen như thế à?
- Không, chỉ với những cô gái dễ thương thôi. Vả lại, không phải ai cũng làm anh mất một buổi ngồi vẽ như em đâu.
Anh ta chìa ra bức vẽ trên trang giấy học trò, đẹp và giống Vân đến lạ kì, đôi mắt tinh nghịch ấy, nụ cười rạng rỡ ấy, không lẫn vào đâu được.
- Ôi đẹp quá- Vân reo lên.
- Em có nụ cười đẹp lắm đó- anh nói.
Được khen, Vân rất thích. Nàng bắt đầu làm quen với anh chàng họa sĩ lãng mạn này. Nàng được biết anh tên là Duy, sinh viên trường Khoa học. Nàng đã nhận lời đi chơi với anh vào cuối tuần, dù sao nàng không thích phải ở nhà những ngày cuối tuần vì đó là những ngày Trúc sẽ đi chơi với Minh. Mỗi khi nghe tiếng phành phạch của chiếc vespa đậu trước cửa nhà, Vân lại thấy lòng mình hụt hẫng, nàng vẫn không quên được Minh. Nàng nghĩ có lẽ mình sẽ không bao giờ yêu được một ai khác nữa.
Vân đi chơi với Duy mà lòng không vui. Những món quà vặt mọi khi nàng thích là thế nhưng hôm nay bỗng trở nên vô vị, những lời chuyện trò với Duy cũng chẳng thú vị như hôm đầu gặp mặt, lòng nàng cứ vẩn vơ với hình ảnh Minh hôn lên má Trúc trước cửa nhà khi nãy. Nhận thấy Vân có tâm sự, khi đi dạo phố Duy bèn hỏi nàng:
- Nụ cười rạng rỡ của em biến đâu mất rồi?
- Sao cơ ạ?
- Hình như bữa nay em có chuyện buồn phải không?
- Dạ không… Chỉ là mấy chuyện vớ vẩn thôi.
Hai người lặng im bước tiếp.
- Anh à- Vân nói- Nếu như người mà mình yêu và một người thân thiết với mình lại yêu nhau, nếu thế thì em phải làm gì?
- Coi bộ em đang gặp rắc rối lớn nghen.
- Em có nên tránh mặt họ không?
- Coi nào, em đâu thể chạy trốn mãi được.
- Hay là phá họ?
- Đó cũng là một cách- Duy cười phá lên- Nhưng làm thế người thiệt thòi nhất lại là em đó.
- Vậy phải làm sao hả anh?
- Đừng để ý đến họ nữa, hãy chú tâm làm những việc em thích hoặc là thử tìm một người khác chẳng hạn.
- Nhưng dường như em chẳng thể yêu ai khác ngoài anh ấy.
- Coi nào, tình yêu có thể chỉ là một thói quen mà thôi.
Duy mỉm cười nhìn Vân. Những điều anh nói không giải quyết được vấn đề của Vân nhưng dù sao nó đã khiến nàng cảm thấy nhẹ lòng. Vân mỉm cười với anh.
- Đó, đúng rồi, đó mới là Khánh Vân mà anh thích.
- Anh nghĩ em có phải một con bé ích kỉ không? Nhiều người bảo em thế.
- Đúng đó, một cô nhóc ích kỉ dễ thương.
- Anh nói chuyện buồn cười thật đấy.
- Này,về nhà anh chơi không. Anh muốn cho em coi cái này.
- Thôi, em ngại bố mẹ anh lắm.
- Ba má anh mất rồi mà, nhà chỉ còn anh hai anh thôi nhưng anh ấy cũng bận buôn bán suốt chẳng mấy khi về nhà.
Vân đồng ý về nhà Duy, căn nhà gọn gàng ngăn nắp, trang trí khá đẹp. Đập vào mắt Vân là cây đàn dương cầm đặt ở góc phòng.
- Anh chơi được dương cầm à?
- Ừ, thứ anh muốn tặng cho em chính là một bản nhạc.
- Ôi thích quá, anh đàn đi. Bài gì vậy anh?
- Một bản dạ khúc của Sô-panh.
Những ngón tay của Duy bắt đầu dạo bước trên những phím đàn. Điệu nhạc chậm rãi, du dương, nhẹ nhàng với những cảm xúc tinh tế gợi trong lòng Vân một cảm giác thanh bình, êm ả. Mọi nỗi buồn phiền, bực dọc trong lòng nàng như lắng lại, như hòa tan trong bản nhạc. Nàng ngắm khuôn mặt Duy, khuôn mặt anh thoải mái nhẹ như một thoáng mây bay. Trong hơn hai mươi bản dạ khúc của Sô-panh, đây là bản anh thích nhất, bản dạ khúc trên cung mi giáng trưởng. Khi nốt nhạc cuối cùng đã cất lên, dư vị của bản nhạc vẫn còn ngân nga trong lòng người thiếu nữ.
- Anh đàn hay quá.
- Merci. Sao? Em hết buồn rồi chớ?- Duy mỉm cười.
- Vâng, anh ạ. Khi nào em buồn anh lại đàn cho em nghe nhé.
- Rất hân hạnh được phục vụ tiểu thơ.
Anh cúi người, điệu bộ trịnh trọng đến mức khiến Vân bật cười, nụ cười tít mắt, rạng rỡ như vầng dương ngày mới.
Anh đàn cho em khúc nhạc đêm
Cho đôi giọt lệ rớt bên thềm
Ru em thôi nhớ người xa ấy
Ru trái tim này quên yêu em...