NGƯỜI ĐI ĐƯỜNG
Lang Thang
Lang Thang
Khoảng 9 năm về trước, tôi làm nghề buôn bán nhỏ và chăn nuôi gà vịt để lo cho hai đứa con còn nhỏ và ngưòi chồng bị bệnh tâm thần. Tôi thường đi bổ hàng bằng chiếc xe đạp cà tàng. Do nhà xa chợ nên mỗi lần đi lấy hàng, tôi “thồ” nhiều đến nỗi mấy anh xe lôi nhìn thấy là phải lắc đầu bái phục.
Một hôm, do đi chợ muộn nên lúc về trời đã tối đen mà con đường vào nhà rất vắng vẻ, không có đèn đường, lầy lội, gồ ghề, phần đi được chỉ đủ cho một chiếc xe 2 bánh. Nghe tiếng động cơ và thấy ánh sáng, tôi biết có chiếc xe máy chạy sau lưng sắp vượt qua nên chạy lủi vào đám cỏ bên đường để nhường lối. Nhưng…đợi đến mấy phút mà không thấy chiếc xe máy vượt qua, tôi đang ngạc nhiên thì nghe có tiếng nói trầm ấm của một người đàn ông: “Chị cứ đi tới đi, tôi chạy phía sau rọi đèn cho chị thấy đường”. Tôi cảm động đến nghẹn ngào, không nói được câu nào. Đến ngã rẽ vào nhà, tôi mới nói được lời cám ơn và hỏi “Xin lỗi, Anh là ai?” thì anh chỉ nói “Có gì đâu, chuyện nhỏ mà chị! Tôi chỉ là người đi đường” rồi đi thẳng.
Anh ấy có biết hay không, một việc làm nhỏ đó của Anh đã gieo vào tôi “cái mầm của lòng nhân ái”?
[color=royalblue](Bài này đã được đăng trong chuyên mục Câu Chuyện Văn Hóa của báo Tuổi Trẻ, số ra ngày 13/1/2006 với tên tác giả là Thế Phương. Thế Phương là tên một người bạn đã quá cố của Lang Thang)[/color][/align]
( Sưu tầm )
[/align]
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai