📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn: Chuyện Bà.

0 trả lời, 1.552 lượt xem — Trang 1 / 1
Chuyện BÀ!
Bà suốt đời làm khổ Ông.
Bà mới 67 tuổi đã lẫn. Bà xem tất cả lũ con trong nhà như còn trẻ con. Cứ đến 6 giờ chiều bà đòi dắt xe hết vào trong nhà đóng cửa lớn lại và chỉ cho ra ngoài nếu đứa nào xin bà đi học. Bà than vãn với hàng xóm là lũ con không nấu cơm cho bà ăn dù bà mới ăn cơm xong.
Bà chỉ biết vậy thôi chứ không nhớ gì cả, không biết thằng Hai, con út Tư là đứa nào, không phân biệt được đứa nào là cháu nội cháu ngoại. Nói cho cùng là bà quên tất cả những gì trên đời này có liên quan đến bà ngay cả con bà rứt ruột đẻ ra.
Nhưng không hiểu sao bà chỉ nhớ có một mình Ong. Bà mới làm việc gì thì quên ngay nhưng có thể ngồi hàng giờ để kể về cái ngày gặp gỡ đầu tiên của ông bà, những điều bà tự hào về ông và nỗi nhớ nhung khi ông đi xa. Ong cảm thấy vừa tội vừa vui. Trước mặt con cháu,  Ong cảm thấy có chút ngượng ngượng nhất là khi bà “thân thiết” chăm sóc Ong một cách rất “tự nhiên”. Nhưng trong lòng ông vẫn trước sau như một, ông chăm sóc bà kỹ lắm lo từng miếng ăn giấc ngủ, từng niềm vui nỗi buồn của Bà.
Có điều làm ông đau đầu nhất là bà ghen ông với tất cả những người phụ nữ bà thấy. Bà không thể vắng ông một phút nào. Mỗi khi không nhìn thấy ông bà khóc hu hu và dỗi ngay: “Ổng chỉ kiếm cớ đi công chuyện để qua bên nhà bà Năm nói chuyện với bà ấy mà bỏ tui một mình”, có khi là bà Bảy, có khi là bà Hai, bà Tư …. Vì thế mà ông chẳng dám đi đâu lâu cả dù ông rất thích tham gia câu lạc bộ ở phường. Mỗi lần bà ghen tuông và khóc thật to, ông lại nói một mình “thật là bà làm khổ tôi suốt cả đời”.
Đúng là ông không khổ sao cho được. Hồi quen nhau, gia đình bà danh giá giàu có nên không chấp nhận ông. Nhưng bà thì cứ quyết theo ông nên ông phải lo lắng hết cho bà, chỉ sợ bà thiếu thốn, khổ cực và không vui. Cuộc sống chật vật khó khăn hơn khi thằng Hai thằng Ba.. rồi con Ut ra đời. Bà chỉ biết đẻ mà không biết nuôi. Ong phải vừa làm rường cột gia đình vừa phải phụ bà chăm con. Biết bao khổ cực không kể hết. Có lần bà làm mất hàng hoá ở cửa hàng tạp hóa làm ông phải chạy ngược chạy xuôi vay mượn trả cho nhà nước và mất cả mấy năm trời trả nợ… Ngày này nối tháng kia trôi qua, bao nhiêu khó khăn rồi cũng lùi lại phía sau, các con đã khôn lớn, gia đình đã có của dư của để. Ong nghĩ đến một cuộc sống vui vẻ hơn với ít gánh nặng hơn. Nhưng ông lại bấm bụng âm thầm chịu đựng một mình khi bà quyết định tu tại gia ở cái tuổi 40 khi lửa hồi xuân đang hừng hực. Lại một mình ông lo toan mọi việc từ cưới vợ cho con đến mồ mả ông bà và thui thủi với cái giường lạnh tanh. Có lần ông buồn quá muốn đi khỏi nhà để tìm nguồn an ủi, nhưng mới có xa nhà một hôm đã nóng lòng muốn về. Ong nghĩ ông phải tuân theo sự sắp đặt của Ong trời thôi vì bà luôn phải có ông ở bên để lo toan chăm sóc.
Bây giờ ông vẫn ngồi trên chiếc phản bà hay ngồi nhìn ra xa xăm. Từ ngày bà ra đi, ông lại không thiết tha sinh hoạt câu lạc bộ nữa. Ong ước gì đánh đổi việc đi câu lạc bộ để mãi được nghe tiếng bà trách hờn khi vắng ông. Đến bây giờ ông cũng không biết là mình có nhớ được bà khi trở nên lẫn thẫn hay không mà chỉ biết rằng cuộc sống ông chỉ có ý nghĩa khi “bị bà làm khổ”; dù có ở địa ngục hay kiếp lai sinh thì ông vẫn nhất định tình nguyện chịu khổ vì Bà.
Đăng nhập để trả lời
0