theo anh là một lời thề
"làm trai cho đáng..." để về với em! ( Người Lính )
Anh là lính chiến bao năm
Núi cao , vực thẳm bước chân chẳng sờn
Vầng trăng vằng vặc trong hồn
Đêm đêm soi sáng nẻo đường anh đi
Gian lao anh có ngại gì ?
Cưỡi mây , đạp gió , hiểm nguy vẫn cười
Anh đi mang cả khoảng trời
Có em gái nhỏ bồi hồi nhớ thương
Có giàn Thiên Lý tỏa hương
Có mùa hoa cải bên sông nở vàng
Có hoa phượng đỏ ngỡ ngàng
Mùa hè năm ấy đôi đàng chia ly
Tiễn anh , lệ ướt hàng mi
Anh cười : Em đợi , anh đi sẽ về !
Lục Bình nở tím chân đê
Chia tay , anh giữ lời thề trong tim
Quê nhà còn lại mình em
Khung trời kỷ niệm bao năm không nhòa
Má hồng mấy bận phôi pha
Tìm hồng dành trọn người xa đợi chờ
Nhớ thương em gởi vào thơ
Vần thơ em viết trong mơ có chàng
Sớm chiều nhìn chuyến đò ngang
Lòng em lại hỏi : Anh đang nơi nào ?
Chợt nghe thương nhớ nghẹn ngào
Hái chùm hoa cải gửi vào trang thơ …
BL07
Anh “Người Lính” ơi !
Em cũng ko “thua” anh đâu . Thơ anh là “cóc xanh” thì thơ của em là “me xanh” đó . Mặc dù hai trái này đều rất bình dân và cũng ko có họ hàng gì với nhau cả nhưng em nghĩ ko phải ai cũng chê “me , cóc” hết đâu phải ko anh ? Mặc dù nó rất chua nhưng dù sao vẫn “ăn” tạm được phải ko anh ? Hihiii….
Ngày anh lên đường
Hoa cải vàng một vạt đê
Em nắm tay anh nghẹn ngào
em sẽ đợi anh về
Anh mang theo tình yêu
cùng hoàng hôn màu tím...
Ngày anh về
tim anh tắc nghẹn
Nghe tin em lấy chồng
con sáo đã sang sông
Anh tìm lại chốn xưa
nơi hai đứa hẹn hò
Ong bướm lượn bay
vạt cải vàng dạo nọ
Cảnh vật như xưa
chỉ em không có đó
Anh ngước nhìn trời
Mây xám xịt hoàng hôn...
kimrbl