<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-11 17:41:17suongthu_99>
Thi hữu thân mến, ông bà ta có câu “Oan có đầu, nợ có chủ”.Nay Liên Thơ có món nợ nên ghé vào “Nợ lòng” của kimrbl.
Hi vọng đừng trốn nợ mà bỏ vườn thơ nhé![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
.
Nợ đền
Em sống đợi nợ anh đền
Đợi duyên nồng thắm lâu bền tình ta
Anh không trở lại quê nhà
Em không quên được xót xa lời vàng
Anh không là chuyến đò ngang
Em không là khách muộn màng qua sông
Bao giờ em vẫn tuổi hồng
Dù năm dù tháng chất chồng đắng cay
Bao giờ tim vẫn mê say
Như cánh diều tím bay bay trên đồng
Bao giờ cũng là hư không
Khi mắt còn mở ngóng trông…nợ đền…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
9/12/2010
Kệ ai![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Đa đoan
vương món nợ đời
Cố lo trả
đến rối bời ruột gan
Trăng tròn
trăng khuyết
trăng tàn
Mà sao
nợ cứ dần dần
nặng thêm
Trót một lời
nói yêu em
Ngỡ là gió thoảng bên thềm
rồi bay
Biết là nợ
phải trả vay
Kiếp này
chắc chả có ngày trả xong
Thôi đành
trốn cõi hư không
Kệ ai
réo gọi
ngóng trông
nợ đền...
kimrbl
NẰM VẠ
Anh
thiếu
nợ em
mà anh
không lo
trả
Em
qua nhà
anh
sẽ
nằm vạ
khóc
la
Anh
đừng hòng
ra
được
khỏi
cửa nhà
Em
đóng
chốt móc
ngay
ngỏ
bù lu
bù la
khóc oà
Hi vọng đừng trốn nợ mà bỏ vườn thơ nhé
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
.Nợ đền
Em sống đợi nợ anh đền
Đợi duyên nồng thắm lâu bền tình ta
Anh không trở lại quê nhà
Em không quên được xót xa lời vàng
Anh không là chuyến đò ngang
Em không là khách muộn màng qua sông
Bao giờ em vẫn tuổi hồng
Dù năm dù tháng chất chồng đắng cay
Bao giờ tim vẫn mê say
Như cánh diều tím bay bay trên đồng
Bao giờ cũng là hư không
Khi mắt còn mở ngóng trông…nợ đền…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
9/12/2010
Kệ ai
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Đa đoan
vương món nợ đời
Cố lo trả
đến rối bời ruột gan
Trăng tròn
trăng khuyết
trăng tàn
Mà sao
nợ cứ dần dần
nặng thêm
Trót một lời
nói yêu em
Ngỡ là gió thoảng bên thềm
rồi bay
Biết là nợ
phải trả vay
Kiếp này
chắc chả có ngày trả xong
Thôi đành
trốn cõi hư không
Kệ ai
réo gọi
ngóng trông
nợ đền...
kimrbl
NẰM VẠ
Anh
thiếu
nợ em
mà anh
không lo
trả
Em
qua nhà
anh
sẽ
nằm vạ
khóc
la
Anh
đừng hòng
ra
được
khỏi
cửa nhà
Em
đóng
chốt móc
ngay
ngỏ
bù lu
bù la
khóc oà
Sương Thu









