MUỘN MÀNG
Mới nhìn ai đó...có hơi…lâu
Kìa em ! sao cúi mặt u sầu
Người ta đẹp quá ! anh ngó tí
Chỉ thế thôi mà...chả được sao?
Nhưng nào có chịu bỏ qua đâu?
Giận anh, luôn miệng cứ lầu bầu
Còn chối ? rõ ràng em thấy hết !
Đã vậy ! chẳng xin lỗi một câu?
Chả bao giờ biết khen_Em xinh ?!!
Sao anh lại thế nhỉ ? vô tình !
Lúc nào cũng cứ...mơ với mộng
Thả hồn theo gió mây lung linh
Vấng trăng mà cũng muốn…ôm hôn?
Thử hỏi xem ai chả dỗi hờn
Rõ ràng anh đúng "nhà thơ thẩn"
Bỏ người ta lặng lẽ cô đơn !.........
Thế rồi ! người ấy bước sang ngang
Từ đây...đời chia lối ngỡ ngàng
Vần yêu chưa viết đành dang dở
Ngậm ngùi thương nhớ lúc đông sang
Bây giờ...có kẻ mãi lang thang
Đợi ai câu trách _Gã hoang đàng !
Vắng tanh chỉ thấy bao sầu hiện
Tình ơi ! nay đã thật muộn màng
Vi Thông
VÌ ĐÂU MÌNH XA NHAU ???
Em cần lời nói ngọt ngào
Vòng tay nồng ấm , dạt dào yêu thương
Em cần một chút nắng vương
In trong ánh mắt phong sương của chàng
Em cần một chút mơ màng
Hoàng hôn , ta nhặt lá vàng bên nhau
Lúc em rơi lệ , khổ đau
Dịu dàng , chàng thấm giọt sầu cho em
Lúc em lạc giữa màn đêm
Chàng là ánh đuốc soi đường em đi
Với em , chàng chẳng tiếc gì
Vui buồn chia sẻ cũng vì chữ Yêu
Nào em mơ ước chi nhiều ?
Mà sao vụn vỡ , tiêu điều giấc mơ ?
Hồn chàng thơ thẩn , thẩn thơ
Yêu trăng , mến gió , hững hờ tình ai
Em đi trên nẻo đường dài
Tháng ngày cô độc , u hoài , đơn côi
Vui buồn chỉ một mình thôi
Nhiều đêm nức nở , lệ rơi ướt đầm
Chàng chẳng biết em khóc thầm
Tim em khô héo , mỏi mòn tháng năm
Mộng xưa giờ quá xa xăm
Em xin trả lại nhớ thương cho người
Lửa yêu đã tắt lịm rồi
Chàng đi đường ấy – khoảng trời gió mây
Còn em lẻ bóng bên này
Khóc thương duyên phận đắng cay , bẽ bàng
Trở trời , gió gọi đông sang
Mơ tìm hơi ấm của chàng, chàng ơi…!
BL07