📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Lời cảnh báo của việc 'ăn cơm trước kẻng'

16 trả lời, 1.478 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-18 16:27:07LanTím>
Lời cảnh báo của việc 'ăn cơm trước kẻng'

http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2008/07/3BA04974/

Tôi mở cửa, đẩy chiếc xe máy sâu vào trong nhà, tắm qua loa rồi nằm vật xuống chiếc giường đơn kê sát tường. Ngọn đèn cao áp tận đầu ngõ đủ làm cho căn phòng sáng mờ mờ. Mùi xăng xe cháy khen khét lan nhẹ. Không tài nào ngủ được, tôi nhìn trân trối vào cái chấm sáng nhỏ xíu màu đỏ, phát ra từ chiếc đèn hiệu của cái ổn áp và nhớ lại cái cảm xúc bị đè nén trong ca cấp cứu mà tôi vừa tham dự tối qua.
Là sinh viên y khoa năm thứ 4, học kỳ này tôi bắt đầu chương trình thực hành môn "ngoại sản" tại bệnh viện phụ sản Hà Nội. Trực đêm ở bệnh viện này thường nhàn hơn nhiều so với khi chúng tôi tham gia trực đêm ở Bạch Mai hoặc Việt Đức.
Sinh viên hay được các bác sĩ và ý tá cho phép về phòng dành riêng cho học viên để tranh thủ ngủ. Thế nhưng đêm qua, tôi giật mình khi bị đánh thức vào lúc gần 2 giờ đêm bởi một ca cấp cứu do băng huyết sau nạo phá thai. Đó là một cô gái trẻ.
Cô gái nhỏ bé trông như không còn sức sống. Nhìn gương mặt non nớt tôi đoán cô bé chỉ mới được thay bộ đồng phục học sinh phổ thông bằng chiếc áo cổ rộng cách đây không lâu. Không hiểu cô đã tin tưởng gửi gắm số phận của mình cho ai nhưng cái thai ngoài ý muốn bị bỏ đi lén lút ở một phòng khám tư nhân với điều kiện không đủ an toàn đã khiến cô bị băng huyết, nhiễm trùng và sốt cao. Không hiểu ai đó có biết điều này?
Cô được đưa vào với chỉ định sẽ phải phẫu thuật cắt tử cung và vĩnh viễn không còn khả năng làm mẹ. Nằm trên bàn chờ ca phẫu thuật cô gái như lả đi, đôi mắt mở to như cầu cứu, môi mấp máy thều thào: "Em... chưa... muốn... chết".
Nỗi xót xa khiến tôi bỗng run rẩy. Đó rất có thể là bạn tôi hoặc em gái tôi. Tôi muốn thét lên không hiểu vì lý do gì. Tôi muốn được đấm thùm thụp vào tường như mỗi lần tôi vẫn xả các cơn ức chế... Nhìn gương mặt nhợt đi vì sợ hãi và những giọt nước mắt lăn dài trên gò má đang xanh lướt, tôi dằn lòng cầm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh toát và trong suốt của em mà nói: "Em sẽ không sao đâu", rồi bước vội ra ngoài.
Trước kia, mỗi lần mẹ tôi mới chạm đến cái đề tài "quan hệ nam nữ" và chỉ nhắc nhở xa xa đã khiến tôi khó chịu. Thế hệ các cụ cổ hủ lắm rồi. Cái "ngàn vàng" mà thế hệ xưa tôn thờ nay đã có thể được tạo ra vài lần trong đời một người con gái. Tôi chưa tùng vượt cái ranh giới mà mẹ tôi thỉnh thoảng vẫn nhắc đến ấy, cũng chỉ để vừa lòng mẹ tôi chứ hoàn toàn không phải vì một quan niệm đạo đức nào...
Nhưng đêm nay... đêm nay thì tôi nghĩ khác hẳn. Kết luận về việc vĩnh viễn mất khả năng làm mẹ dành cho cô gái bé bỏng đã đánh thẳng vào trí não của tôi khiến tôi bủn rủn trong xót xa và tiếc nuối cho cái hạnh phúc đáng giá nhất của một người phụ nữ...
Mới hơn 4 giờ sáng, không thể ngủ được. Ngột ngạt quá. Tôi vùng dậy, mở cửa, bước ra ngoài. Ngọn đèn cao áp chiếu ánh sáng vàng vọt dọc con ngõ nhỏ. Tôi vung tay, hít sâu và gắng thở ra chậm chậm. Để có thể hiểu được lời mẹ dạy và có được nhận thức đúng về một vấn đề quả thật không phải là dễ.


Giờ này đây, tôi đã biết điều "tôi có thể". Nó không phải là dời non lấp bể, không phải là xây đắp một tương lai huy hoàng hay một điều gì lớn lao khác. Cái mà tôi "có thể" chỉ là một điều nhỏ bé và giản đơn, đó là tôi biết mình phải làm gì khi cơn bão giải phóng tình dục và những quan niệm "đổi mới", "cách mạng tình dục" đang ồ ạt đổ vào lớp thanh niên trẻ như chúng tôi.
Tôi nhìn về phía đông. Phía đông, trời đang hửng sáng...

Đỗ Thiên Trung

-------------------------------

Xót xa quá....

Tình yêu là sự dâng hiến cho nhau, duy nhất, nhưng hãy hiểu đó là sự dâng hiến tình cảm, trí tuệ  bởi  tình yêu chính là cuộc sống mà chúng ta đang sống, là cùng bên nhau trong những lo toan vui, buồn  của cuộc sống, đừng tự giết nhau như vậy....Tình dục là những khát khao bản năng của con người, hãy kiểm soát nó bằng một tình yêu chân chính.
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-18 19:33:12LanTím>
Trả giá vì một phút dại khờ.

http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2008/07/3BA046AE/

From: Dương
Sent: Sunday, July 13, 2008 4:32 PM
Subject: Gui toa soan: Toi van vay, song ma nhu khong song



Kính gửi tòa soạn báo và độc giả!

Tôi thường xuyên đọc mục Tâm sự của quý báo. Hôm nay tôi viết những dòng tâm sự này trong tâm trạng đau đớn tột cùng, mong nhận được sự thanh thản trong tâm hồn và chia sẻ của bạn đọc.
Tôi đang là sinh viên một trường ĐH ở HN. Không xinh đẹp sắc nước hương trời, nhưng tôi ưa nhìn, xinh xắn, sinh ra trong gia đình có giáo dục. 3 năm là sinh viên, biết mình thân phận từ quê lên học, tôi luôn cố gắng hết mình, kỳ nào tôi cũng đạt học bổng và được bạn bè yêu mến.
Khi anh đến, mới đầu biết mình còn đang học, không muốn yêu sớm, tôi đã chủ động từ chối. Nhưng anh kiên trì, theo đuổi. Thời gian qua tôi dần mở lòng, tôi nhận lời yêu anh. Từ khi anh đến, tôi ngày càng học tiến bộ, tôi vẫn đạt học bổng, sống tự tin, yêu đời có trách nhiệm hơn, và luôn lo lắng cho mọi người.
Anh lớn hơn tôi 7 tuổi, đi làm nhà nước ổn định, chín chắn, từng trải, tình cảm, và biết quan tâm, đặc biệt quyết đoán và tự lập trong mọi chuyên. Anh thương tôi, luôn lo lắng cho tôi mọi chuyện, luôn động viên tôi học và tính đến chuyện lâu dài cùng tôi. Anh cũng đã về quê ra mắt bố mẹ tôi và bố mẹ tôi cũng rất quý anh.
Còn tôi chỉ được biết đến gia đình anh là cô em gái hơn tôi 2 tuổi đã đi làm và ở cùng anh (gia đình anh ở xa nên chúng tôi chưa có dịp về được). Thỉnh thoảng cuối tuần anh đưa tôi đến chơi, 3 anh chị em nấu cơm ăn vui vẻ, hoặc dẫn tôi đến chơi với những người bạn thân của anh từ hồi còn học ĐH. Anh vui vẻ, người lớn và biết chiều tôi.
Tôi ngây ngất trong hạnh phúc của mối tình đầu, thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất. Tôi tin và yêu anh, lúc nào có chuyện gì cũng quen có anh ở bên. Anh là chỗ dựa tinh thần cho tôi. Lúc nào tôi cũng tự nhủ phải luôn cố gắng. Học và yêu, thật thành đạt, chờ đợi đến ngày ra trường. Nhưng hạnh phúc không trọn vẹn...
Trong một lần không kìm chế được bản thân khi anh đòi hỏi, tôi đã trao anh thứ quý giá nhất của người con gái. Chuyện gì đến đã đến. Tôi có thai.
Mới đầu khi biết tin anh ôm tôi vào lòng nhẹ nhàng hỏi, ý tôi như thế nào, vì tôi còn đang học. Tôi bảo với anh tôi muốn giữ lại con, không muốn làn cái chuyện vô nhân đạo ấy. Dù gì nó cũng là tình yêu của tôi và anh, và dù khó khăn khi phải đi học nữa tôi cũng chấp nhận. Anh đồng ý và tỏ ra rất hạnh phúc, bản thân anh cũng có thể đủ sức để lo chuyện này, bởi anh cũng đã đi làm và kinh tế khá ổn định.
Nhưng chỉ ngay sau đó, anh phân tích cho tôi: "Anh thì không sao, đủ sức để nuôi em và con, nhưng anh không muốn tương lai em phải chịu thiệt thòi. Em đang học rất khá, sau này anh sẽ bù đắp cho em. Anh hứa sẽ yêu thương em hơn để bù đắp lại cho em những mất mát mà em phải chịu đựng".
Tôi đau đớn nhưng nghĩ đến tương lai, tôi đành nghe anh. Ngay hôm sau anh đưa tôi đến bệnh viện. Các bác sĩ khám và bảo thai chưa có trong tử cung, vì tôi chưa tắt kinh nên phải đợi một tuần nữa cho thai vào tử cung mới làm được, hẹn một tuần sau đến làm.
Tôi sống trong sợ hãi, anh luôn bên tôi, động viên vẫn yêu thương tôi. Nhưng 2 ngày sau đó, tôi đau bụng dữ dội, máu âm đạo ra nhiều. Tôi gọi anh đưa tôi đến bệnh viện nhưng đang giờ làm, lại có hội thảo anh không thể bỏ công việc, nên bảo tôi tự đi. Tôi gắng gượng dậy, đến được bệnh viện.
Các bác sĩ chuẩn đoán tôi bị chửa ngoài tử cung đã vỡ, cần phải mổ cấp cứu ngay lập tức để bảo vệ tính mạng. Tôi gọi. Anh bỏ công việc đến bên tôi, lo cho tôi mọi thủ tục để có thể mổ gấp. Vì máu trong bụng khá nhiều, cái thai đã vỡ, nên các bác sĩ đã không thể bảo tồn vòi trứng cho tôi. Tôi bị cắt mất một bên (sau này khỏe rồi tôi mới biết).
Vì là chuyện tày trời anh không cho tôi điện thoại về cho mẹ. Những ngày trong bệnh viện, một mình anh chăm cho tôi và đi làm. Có những lúc vết thương đau lắm, không ai nâng lên tôi vẫn cố chịu, tự làm. Tôi không dám gọi một đứa bạn nào vì sợ bị chê cười, đồn thổi, sao tôi có thể trở lại trường?
Mổ được nội soi nên bình phục khá nhanh, 2 ngày sau tôi được ra viện. Mẹ biết chuyện, đưa tôi về quê chăm sóc. Gần một tháng ở quê mẹ chăm, anh vẫn gọi điện, nhắn tin hỏi thăm tôi, nhưng thưa dần, và không một lần về thăm tôi...
Sau một tháng sức khỏe đỡ, có thể đi lại được, tôi lên HN. Mẹ cho tôi tiền để gửi lại cho anh những ngày anh lo cho tôi ở bênh viện. Ngày đầu tiên tôi lên HN sau ốm, cũng là ngày gặp nhau cuối cùng, sau đó tôi vĩnh viễn mất anh.
Hôm đó, anh nhận lại tiền, bảo không thể chờ tôi, năm nay anh phải kết hôn, dặn dò tôi gắng học thành đạt, cố quên anh đi, sẽ có người con trai yêu thương tôi thực lòng mang lai hạnh phúc cho tôi. Anh khóc, ôm tôi, hôn tôi lần cuối, rồi anh đi...
Trời đất như sụp xuống chân tôi. Tôi vẫn còn chưa bình phục hẳn. Hai cú sốc đến với tôi. Tôi vừa chịu đựng nỗi đau đớn về thể xác, vừa gồng mình với nỗi đau tinh thần. Phần vì đau đớn, phần vì tuyệt vọng, tôi như người điên, cố tìm mọi cách nhắn tin, điện thoại đến máy anh, cầu xin, van nài anh quay về.
Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự im lặng vô hồn. Tôi tìm đến nhà trọ của anh, khi anh nhìn thấy tôi đứng ở cổng, anh cười khẩy, coi như không biết tôi là ai, phóng xe qua mặt tôi, bỏ tôi lại đứng trơ trong nước mắt.
Những ngày sau đó tôi vẫn nhắn tin cầu xin anh quay về. Lần này anh không im lặng nữa mà nói với tôi những lời thô tục: "Đồ con điên, đã nói thế mà vẫn nhắn tin, gọi điện, để cho tôi yên..." và còn nhiều lời lẽ khó nghe nữa. Từ đó anh vẫn im lặng.
Tôi đã đi khám lại, một bên vòi trứng còn lại của tôi lại còn bị viêm nhiễm do phẫu thuật, nếu không được chữa trị, tôi sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Tôi không dám tâm sự với ai, ngoài mẹ thương tôi, ngày nào cũng nước mắt ngắn nước mắt dài.
Từ một đứa con ngoan, là niềm tin của bố mẹ, tôi biết tôi đã làm bố mẹ đau lòng. Hằng ngày tôi vẫn cố gồng mình lên để sống, cố uống thuốc đều đặn cho khỏi bệnh. Đã có lúc yếu đuối tôi đã có ý định chết, nhưng nghĩ đến lúc anh bảo tôi "chết được thì chết đi" và bố mẹ tôi, tôi không dám.
Tôi không biết ngày mai với mình ra sao nữa, khi còn cả một năm học dài ở phía trước, số phận cuộc đời tôi sẽ ra sao? Tôi đau đớn vô cùng. Đêm nào cũng khóc.
Tôi không trách anh, vì lỗi tại tôi, yêu thương không biết cách, dường như tôi đang phải chịu trả giá cho sự ngây thơ, dại dột của mình. Đã gần một tháng kể từ khi anh bỏ rơi tôi, tôi vẫn vậy. Sống mà như không sống.


Dương.


-------------------------

Anh ta thật giỏi quá và cũng vô cùng..... bỉ ổi. Săn đến tận cùng bằng sự vô liêm xỉ  để hái bằng được một bông hoa quí giá.
Nhưng Dương cũng đáng trách vô cùng mặc dù.....rất đáng thương.

Không biết chừng anh ta tiến hành YÊU  kiểu đó với vài cô gái nữa trong cùng khoảng thời gian đó cũng nên. Một kẻ bệnh hoạn trong trái tim  và thể xác.



        
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-18 19:26:41LanTím>
       
        
Biết em bị lợi dụng, nhưng không có cách nào can ngăn


http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2008/07/3BA0436D/


From: Đông
Sent: Monday, July 07, 2008 1:27 PM
Subject: Tam su roi boi



Kính gửi toà soạn, chuyên mục tâm sự!


Tôi là Đông, năm nay 29 tuổi, đang sống và làm việc tại Hà Nội. Không quá tự hào, nhưng tôi một người đàn ông có học thức, ưa nhìn, dù chưa có gia đình, nhưng từng trải nhiều trong tình yêu và đầy kinh nghiệm sống, Tôi tự nhủ với sự từng trải của mình, việc yêu và giữ được tình yêu thật đơn giản. Vậy mà lúc này đây khi ngồi viết những dòng tâm sự này trái tim tôi đang đau nhói và đầy mâu thuẫn giữa 2 con đường chia tay và tha thứ cho em.
Năm 2007, tôi tình cơ quen và biết em trên một một chuyến xe bus. Em tên Trà, 18 tuổi đang học lớp 12. Ngay từ lần gặp đầu tiên tôi đã cảm mến và bị thuyết phục bởi giọng nói của em, nó thật nhẹ nhàng và trong sáng. Thời gian trôi đi chúng tôi có điều kiện hiểu nhau hơn và tôi thực sự cảm phục tính tự lập của em trong cuộc sống hằng ngày và việc học tập (em là người Bình Phước nhưng được bố mẹ tạo điều kiện gửi ra người họ hàng ở Hà Nội học từ bé). Sau 4 tháng quen nhau, em đã nhận lời yêu của tôi. Tôi thật hạnh phúc và đã nghĩ rằng đây là điểm dừng của tôi trên bước đường tìm kiếm hạnh phúc và đi đến hôn nhân. Em trẻ trung, xinh xắn, tự lập và rất biết đối nhân xử thế.
Thời gian cứ êm đềm trôi đi, rồi em đỗ đại học, em được bố mẹ đồng ý cho ra ngoài ở trọ cùng bạn để thuận tiện cho việc học. Chúng tôi lại có nhiều thời gian gần nhau hơn, em cho tôi sự hồn nhiên, ngây thơ, còn tôi cho em những kinh nghiệm sống và chỉ cho em những mặt trái của xã hội và những cám dỗ, cạm bẫy có thể xảy ra với con gái bất cứ lúc nào.
Sau 8 tháng yêu nhau, vào sinh nhật tôi, em đã tự nguyện trao cho tôi cái quý giá nhất của người con gái. Cả hai đều mãn nguyện và rất hạnh phúc. Nhất là tôi, vì tôi đã xác định trước sau tôi sẽ cưới em làm vợ. Thời gian trôi đi, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn gần gũi nhau để cảm nhận hương vị của tình yêu. Rồi em muốn đi làm thêm để có thêm kinh nghiệm trong giao tiếp tiếng Anh (em học ngành du lịch mà). Tôi đồng ý vì đó là ý tốt, nhưng cũng vì sự đồng ý và khuyến khích này đã xảy ra bi kịch ngày hôm nay.
Em đi làm lễ tân trong một khách sạn tư nhân. Tại đó có một cậu giám đốc còn khá trẻ (kém tôi 3 tuổi, và sau này tìm hiểu tôi được biết cậu ấy đã lợi dụng em). Tuy không phong độ, cậu ta nhưng rất khéo léo trong giao tiếp, quan tâm đến em. Tôi biết và cũng nhắc nhở em. Em nói đó chỉ là công việc, và anh ta đã có người yêu. Rồi cái ngày đen tối đấy đã đến, sau 2 tháng làm việc tại đó, em lao vào như một con thiêu thân, em gầy đi nhiều.
Tôi nhắc em, em nói thích công việc này và muốn có thêm nhiều kinh nghiệm. Tôi tin và không suy nghĩ gì. Rồi linh tính của một người từng trải làm tôi phải suy nghĩ về những lần em không ngủ ở nhà, gọi điện lúc em không nghe máy, lúc em bảo em ngủ ở khách sạn nơi em làm việc, lúc em bảo em ngủ tại nhà ông bà (nơi em ở trước đây)….
Sự việc đó xảy ra tới 4 lần, và tôi không còn đủ kiên nhẫn và tin tưởng em được nữa. Tôi tìm hiểu và phát hiện ra một sự thật thật phũ phàng, em đã phản bội tôi và ngủ với cậu giám đốc đó. Tôi chơi vơi, và đã gặp em đề nghị em nói ra sự thật. Và em đã nói, em thú nhận, em không giải thích nhiều mà im lặng chỉ nói em đã không nghe lời anh đã ngủ lại khách sạn và để chuyện đó xảy ra. Em nói không biết vì sao, đó không là tình yêu, em nói không xứng đáng với tôi.
Nhưng một điều rất lạ khi tôi hỏi vì sao em làm thế, em có nhận mình sai, em có trách móc và ân hận gì không, thì em lại im lặng. Em khóc nhiều, tôi mủi lòng và nói sẽ bỏ qua, tha thứ cho em tất cả vì tôi rất yêu em và hơn nữa tôi nghĩ tôi mãi là người đàn ông đầu tiên của em. Tôi yêu cầu em nghỉ hẳn làm, thay chỗ ở trọ và thay số điện thoại, nhưng em không có phản ứng gì với đề nghị đó của tôi, không đồng ý và cũng không phản đối. Em lại nói với tôi rằng có 2 phương án em đang lựa chọn. Một là tiếp tục vẫn đi làm ở đó và tìm cách để chuyện ấy không xảy ra. Hai là em sẽ nghỉ làm và tập trung vào học tập và bắt đầu lại…
Giờ đây khi viết dòng tâm sự này tôi đã mất em, em vẫn quyết định đi làm, vẫn có những đêm không về nhà, và những đêm đó tôi gọi điện em không nghe máy. Lúc này đây tình yêu cũng như lòng vị tha trong tôi với em có lẽ không còn nữa. Có thể tôi rất vị tha nhưng không thể vị tha hơn nữa. Tôi biết đó là sự lựa chọn của em, nhưng điều tôi luôn day dứt lúc này là việc tại sao em không dám thú nhận em có tình cảm mới. Tôi chỉ giữ người muốn ở lại đâu muốn giữ người ra đi.
Tôi rối bời quá Tâm sự ơi. Dù không còn ở bên em, nhưng tôi không thể không yên tâm với tình cảm đó của em. Là một người từng trải, tôi biết người đàn ông đó không phù hợp với em, em chỉ bị lợi dụng, và bị bỏ rơi lúc nào không biết. Em còn quá trẻ. Tôi chỉ mong muốn lúc này em sống theo đúng độ tuổi của em, tập trung tất cả cho học tập. Tương lai của em còn dài, rồi khi em đã trưởng thành, bắt đầu lại đâu có muộn.
Hãy giúp tôi, làm cách nào để cho em hiểu và dừng lại. Tôi đã có gắng làm nhiều cách và không tác dụng. Có lúc tôi nghĩ mặc kệ em, em đáng phải bị trừng phạt.


Hà Nội, ngày 7/7/2008
Đông


---------------------------------


Tôi hoàn toàn không đồng tình với quan điểm  ''ăn cơm trước kẻng '' của Đông và bạn gái của bạn ấy nhưng tôi muốn nói đến trái tim của Đông. Bên cạnh những kẻ sở khanh vẫn còn những người như Đông. Nhưng rõ ràng, bạn gái của Đông không xứng đáng với tình yêu mà Đông đã dành cho cô ấy.

 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Bởi vậy khi yêu nhau cần phải sáng suốt, yêu bằng cả trái tim và lý trí nửa . Yêu mà mù quáng dẩn đến nhửng hậu quả không lường lúc đó có hối hận thì muộn rồi .
Đăng nhập để trả lời
0
Cả hai bạn điều có lỗi trong chuyện này.Nếu anh Đông ko làm chuyện đó với bạn gái mình thì thử hỏi bạn gái anh có đủ can đảm làm chuyện đó với người khác ko?
Nhưng thật sự em rất ngưỡng mộ tình yêu của anh Đông .Phải nói rằng chẳng mấy ai được như anh
Em ước gì có được một tình yêu chân thật như anh nhưng ko muốn có người yêu đòi hỏi quan hệ trước hôn nhân như thế
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoivohinh

Cả hai bạn điều có lỗi trong chuyện này.Nếu anh Đông ko làm chuyện đó với bạn gái mình thì thử hỏi bạn gái anh có đủ can đảm làm chuyện đó với người khác ko?

Nhưng thật sự em rất ngưỡng mộ tình yêu của anh Đông .Phải nói rằng chẳng mấy ai được như anh
Em ước gì có được một tình yêu chân thật như anh nhưng ko muốn có người yêu đòi hỏi quan hệ trước hôn nhân như thế


Bạn đừng trách Đông như thế. Đông hoàn toàn vô tội trong lỗi lầm sau này của cô bạn gái ấy.


Đăng nhập để trả lời
0
Đọc xong những bài về chuyện ăn cơm trước kẻng của Lan Tím HT cứ thắc mắc mãi giới trẻ bây giờ có đầy đủ kiến thức để biết về việc tự bảo vệ mình tại sao họ vẫn luôn lơ là trong những chuyện đó, yêu thương đôi khi những việc ăn cơm trước kẻng là sai nhưng theo HT thấy nếu biết liều thì nên khôn một chút trước khi liều vì bây giờ những chuyện để tự bảo vệ mình hình như ko mấy khó khăn. Thật ra nói chuyện ăn cơm trước kẻng bắt chước phương Tây ko hề sai nhưng thật ra Tây ăn cơm trước kẻng thì họ cũng khôn lắm và ở đây người ta ko quan niệm trinh tiết hay cái ngàn vàng của người con gái và cái quan trọng hơn hiếm khi nào HT thấy người ta để những chuyện đáng tiếc xảy ra cho mình. Mà nếu có sơ ý xảy ra trường hợp ngoài ý muốn thì ko ai nói ai người con trai cũng sẽ cấp dưỡng nuôi đứa con đến khi khôn lớn họ vẫn liện lạc gặp gỡ nhau,  nhưng ở VN liệu gia đình có hạnh phúc ko khi chồng mình có một người con riêng, nói thật ra ở Mỹ đa phần người ta là bạn trai bạn gái rùi có con ko ah, họ ko thích chuyện gia đình hay vợ chồng như các nước phương Đông đó cũng là lí do tại sao người ta ko sợ chuyện ăn cơm trước kẻng. HT lớn lên ở Vn nhưng khi đủ tuổi để nhận thức mọi việc HT lại được sự giáo dục của phương Tây, cách sống lối suy nghĩ hình như họ hoàn toàn khác với người phương Đông rồi pháp luật xã hội văn hóa tạo cho họ có lối sống mà người Vn vẫn gọi là buông thả. HT đang sống ở nơi mà HT có thể thả mình nhưng HT biết mình là một người con gái VN nên ko dám ah, HT muốn khuyên những bạn gái VN nên biết giữ mình, bắt chước hay hấp thụ văn hóa là những điều hay nhưng chúng ta nên biết chọn lọc để phù hợp với mới trường mình đang sống và nếu đôi khi muốn dành hết cho tình yêu cũng nên biết để tránh những hậu quả đáng tiếc xảy ra cho mình.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Vấn đề là thế này các bạn ạ! Không phải ăn cơm trước kẻng mà dẫn đến hậu quả ngoài mong đợi và số phận bất hạnh như thế. NHư các nước Tây phương, quan hệ trung bình la 16-17 tuổi, nhưng tỉ lậ phá thai rất thấp. Còn VN ta, tuổi TB quan hệ là 20 tuổi lận, thế nhưng tỉ lệ phá thai thì trog top ten của thế giới.
Như vậy điều cần quan tâm là ý thức phòng chống của người VN chúng ta còn quá thấp. Các phương tiện đại chúng vẫn luôn bị cho là nhạy cảm. Vì vậy, nên trang bị nhiều kiến thức để phòng chống hơn là ngăn cấm.
Điều buồn nhất là cô bé là 1 nạn nhân của XH VN ta. Không có đầy đủ kiến thức, cùng áp lực XH( nên mới phá thai tư nhân), dẫn đến nhưng hậu quả thương tâm.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-22 13:34:02no_name>
          

Chào các bạn!

Theo tôi thì trong xã hội tồn tại 2 quan điểm.
Quan điểm thứ nhất : Các bạn tuân theo nếp sống và suy nghĩ của bất kỳ người làm cha làm mẹ nào cũng mong muốn và yêu cầu con cái phải chấp hành, đó là gìn giữ. Họ cũng có quan niệm trang bị kiến thức về vấn đề quan hệ nam nữ là rất cần thiết cho con cái họ nhưung họ vẫn ngăn cấm. Dạy cho chúng hiểu về vấn đề đó không có nghĩa là khuyến khích  hay đồng lòng để '' chúng ăn cơm trước kẻng ''. Cách đấy khkoảng 2 chục năm, các cụ còn dạy, khi con gái trưởng thành  mà để chạm vào thằng con trai là sẽ có chửa liền, chỉ thế thôi là đã sợ rồi.
Quan điểm thứ hai : chuyện ấy là đương nhiên trong tình yêu, thậm chí  trong những cái na ná như trong tình yêu.
Một số bạn sống theo quan điểm thứ nhất nếu để chuyện ấy xảy ra thì sẽ cảm thấy rất đau đớn và xấu hổ, cho dù chuyện đó có dẫn đến việc có thai hay không thì vẫn là đánh mất mình rồi, và  đó là nỗi nhục nhã của bản thân và của toàn gia đình.
Một số bạn khkác theo quan điểm thứ hai. Đối với họ, chuyện ấy bình thường thì họ khkông cần quan tâm đến nỗi lòng của cha mẹ làm gì nữa  mà đúng là  họ nên tìm hiểu và trang bị những kiến thức về vệ sinh và phòng tránh thai. Hiện nay trong nhà trường phổ thông cũng đã có chương trình dạy vè vấn đề này rồi, sách báo thì cũng  rất sẵn. Làm chuyện đó còn không xấu hổ thì đi tìm hiểu về xung quanh chuyện đó cũng đâu phải che dấu.

Còn về vấn đề đánh giá! Ai chê cười? ai đánh giá? Chính TA, chính TA  đánh giá ta là đủ, đâu cần đến xã hội. Chuyện  đó không mới lạ đâu, không phải theo 'lối sống phương Tây '' đâu. '' Lối sống ta'' cũng đã có từ lâu rồi,  chẳng qua ngày xưa các phương tiện thông tin đại chúng không bùng nổ như bây giờ nên nó được bưng bít mà thôi và mọi người đều tưởng rằng ''xã hội trong sạch ''. Chỉ có điều, các kênh truyền thông bây giờ quá lộ  liễu sẽ ''góp phần'' làm ảnh hưởng đến tâm sinh lý của con người, đặc biệt đối với tuổi mới lớn.
Quan niệm của tôi là vậy.
Đăng nhập để trả lời
0
Đúng là tình yêu mỗi người mỗi kiểu! Mong sao trên thế gian này ai cũng có tình yêu cao đẹp như anh Đông cho chị em phụ nữ nhờ!
Hạnh phúc không tùy thuộc bạn là ai,bạn làm gì,mà tùy thuộc vào bạn nghĩ gì!
Đăng nhập để trả lời
0

 

Cảm ơn các bạn đã cùng tham gia chủ đề.

Thân mến !

 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-20 20:33:28LanTím>
 
Tình Yêu Và Lối Sống!

http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=156996&ChannelID=194

“Ăn cơm trước kẻng”... rồi sao?

Yêu không phải là buộc người yêu phải sống theo cách sống của mình (ảnh chỉ có tính minh họa) - Ảnh: M.C.TT - Sống phóng khoáng, quan hệ tình dục trước hôn nhân đang ngày một gia tăng trong giới trẻ. Yêu và dâng hiến cho tình yêu là điều họ cho là rất tự nhiên. Nhưng, tiếp nối những mối tình “ăn cơm trước kẻng” không thành luôn là hậu quả tâm lý khá mệt mỏi về chuyện trinh tiết... Khó khăn với người mới
Đó là vấn đề lớn của hầu hết bạn gái đã trót trao thân. “Nói hay không nói với người mới?”, mục “Từ trái tim đến trái tim” của Tuổi Trẻ cũng từng nhận được rất nhiều thư bạn gái băn khoăn như vậy. Thậm chí nhiều bạn cuống cuồng, lo lắng, dằn vặt đến mất ăn mất ngủ. Bạn T.T.H. (Q.3, TP.HCM) tâm sự: “Ngày lên xe hoa càng gần thì sự bất ổn về tâm lý trong mình càng tăng”.
“Phải lựa lời nói thế nào? Nói ra người ta sẽ phản ứng ra sao? Mọi thứ có còn tốt đẹp không?... Một loạt băn khoăn cứ giằng xé trong tôi. Cuối cùng tôi quyết định im lặng, mặc chuyện gì đến sẽ đến” - P.T.T.P. (giáo viên, 26 tuổi) bộc bạch.
Còn với bạn T.H.: “Tôi đã nói tất cả. Những lúc bình thường không sao nhưng khi hai bên có chuyện, anh ấy lại lấy chuyện ngày xưa của tôi để chì chiết... Kinh nghiệm xương máu là đừng tiết lộ gì cả”.
Trên thực tế đã có nhiều bạn nữ không dám đến với người mới chỉ vì “vết thương” cũ. Ví như trường hợp của N.T.H.Y. (28 tuổi, quê Gia Lai): “Mối tình thời sinh viên với D. (Vĩnh Long) vẫn thắm thiết dù công việc cả hai đều khá bận rộn. Vin cớ không có thời gian dành cho nhau như thời sinh viên, D. rủ mình về ở chung phòng trọ để có nhiều thời gian bên nhau hơn. Nhiều người hỏi mình không sợ dư luận? Lúc đó mình chỉ suy nghĩ đơn giản: trước sau gì cũng cưới nhau. Về ở chung, “ngày vui chẳng tày gang”, mọi tật xấu của hai bên đã bộc lộ sạch. Ngày nào cũng cãi nhau, ê chề thất vọng... Chia tay với D. rồi mình không dám nghĩ đến chuyện đến với người mới”.

Trinh tiết = đức hạnh?


Có đến 79,9% trên tổng số 110 sinh viên tham gia trả lời câu hỏi trong một đề tài nghiên cứu “Tìm hiểu quan điểm của sinh viên về vấn đề trinh tiết từ góc độ giới” (nhóm sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng) đã cho rằng trinh tiết là yếu tố quan trọng. Tuy nhiên lại có đến 31,5% số nam giới trong đó thừa nhận đã có quan hệ tình dục trước hôn nhân. Đặt vấn đề quan hệ trước hôn nhân với vấn đề trinh tiết chỉ có 8,5% cho biết dù cô gái “không còn” nhưng vẫn cưới.
Một khách hàng nam của Trung tâm Tư vấn tình yêu hôn nhân (thuộc T.Ư Đoàn) cứ dằn vặt trăn trở khi phát hiện vợ đến với mình không còn trinh. “Cái đó đâu phải của em đâu mà em đau khổ, của cô ấy và cô ấy muốn cho ai là quyền của cô ấy” - tư vấn viên giải thích. “Ừ nhỉ! Em thoát khỏi suy nghĩ luẩn quẩn rồi. Thật ra đức hạnh không phải ở chỗ đó mà chính là giá trị của cô ấy” - khách hàng nhìn nhận.
Còn anh Thanh H. bảnh trai (nhân viên tín dụng ngân hàng) thú thật tính ích kỷ của mình: “Mối tình nào tôi cũng đòi người yêu chứng tỏ nhưng khi nghĩ đến hôn nhân trong tôi lại khó chấp nhận một người con gái không còn trinh tiết”.
Một diễn đàn trên mạng về vấn đề trinh tiết được nhiều bạn trẻ tham gia sôi nổi với những ý kiến trái ngược nhau. “Trinh tiết không quan trọng bằng hạnh phúc”, bạn Lưu Kiên Cường khẳng định như vậy.
Nhưng với bạn có nick TQH@ là “người trong cuộc” lại gay gắt: “Trong tâm khảm của tôi, việc quan hệ tình dục là hành động thiêng liêng chỉ có ở vợ chồng. Tôi rất tiếc là đã có nhiều người đàn ông chúng ta không biết giữ gìn cho phụ nữ, nhiều phụ nữ không biết giữ mình. Bản thân tôi cũng là người chịu đau khổ, day dứt về chuyện này. Một lần vợ chồng tôi ân ái và khung cảnh đó đã gợi lại trong lòng cô ấy lần ân ái với người bạn trai cũ. Cô ấy đã gọi tên người bạn trai cũ một cách vô thức. Tôi thật sự đau khổ”.
“Tôi lấy vợ ở hiện tại và tương lai, lấy cái phẩm hạnh, chứ không lấy quá khứ của cô ấy. Vì thế tôi chẳng có gì căng thẳng” - Trần Thanh Châu (thợ hàn, 29 tuổi) nói. Đó là một cách nghĩ thông thoáng không đem áp lực tâm lý vào mình.


TỐ OANH - KIM ANH

-----------------------------------

Nếu anh ấy và cô ấy có cùng chung mục đích trong tình yêu là tìm hiểu để đi đến hôn nhân thì họ sẽ tự biết gìn giữ cho nhau. Và cho dù tình yêu ấy không thành thì họ càng phải trân trọng người mình yêu hoặc đã từng yêu. Nói tóm lại, người con gái cần phải làm chủ và giữ mình cho dù  còn có người đàn ông như Đông. Bởi không ai sống thay cho ta được.  Anh ta sẽ cao chạy xa bay đấy. Nếu anh ta có ý định kết hôn với bạn, anh ta sẽ không đòi hỏi điều đó đâu. Và hãy nghĩ rằng, vợ chồng gắn bó với nhau bao nhiêu  tình cảm vf trách nhiệm họ vẫn có thể dứt áo ra đi đấy. Và đây nữa, hãy  lắng nghe cái anh chàng Thanh H bảnh trai ở trên kia thốt ngọc, ghê thật!

Hình như hiện nay những'' dịch vụ tình dục '' cũng khá nhiều, nếu người đàn ông nào cần thì nên tìm đến nơi đó, nơi đó, '' bóc bánh trả tiền '', chẳng khiến ai đau khổ, chẳng khiến ai dằn vặt, chẳng để lại những dòng đời đẫm lệ cho ai.....

Còn nếu nói là vì tình yêu, trong tình yêu thì hãy sáng suốt gìn giữ cho nhau.

Trinh tiết không quan trọng bằng hạnh phúc

Điều này cũng có phần đúng và có thể đúng hoàn toàn khi chúng ta đang ở trong hoàn cảnh một cuộc sống gia đình. Hạnh phúc gia đình lúc này lại là mục đích của mỗi chúng ta, là điều chúng ta cần hàng ngày,  mà tính cách và tình cảm con người quyết định điều đó. Một người đàn ông bao dung sẽ biết bỏ qua lõi lầm hoặc '' quá khứ '' của người bạn đời nếu như anh ta tìm được ở người bạn ấy một nhân cách, một tâm hồn phù hợp với anh ta.  Ví dụ ở những trường hợp '' rổ rá cạp lại'' chẳng hạn, họ đi tìm hạnh phúc chứ không thể đi tìm trinh tiết.


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-20 20:38:22LanTím>
Ai phóng khoáng, ai cổ hủ?

Chuyện yêu đương của giới trẻ VN chúng ta hiện nay đang tồn tại hai xu hướng đối nghịch nhau: khi yêu có thể “ăn cơm trước kẻng”, “xả cảng” hoặc giữ gìn sự trong trắng đến ngày cưới. Theo tôi, không cách nào trong hai cách yêu trên là hiện đại hoặc phong kiến. Phong kiến, cổ hủ hay phóng khoáng, hiện đại nằm ở cách chúng ta xử lý khi đứng trước cái “khác” với mình. Những người thật sự hiện đại, phóng khoáng là những người luôn biết lắng nghe, luôn biết chấp nhận và tôn trọng những ý kiến khác, quan niệm khác với mình chứ không hề tìm cách áp đặt “cái tôi” lên người khác.
Ngược lại, những người cổ hủ, phong kiến hay gia trưởng là những người luôn luôn tìm cách áp đặt ý kiến, quan niệm của mình lên người khác.

LÊ MINH TIẾN (thạc sĩ xã hội học)

------------------

Nhưng tại sao không thấy bàn về vấn đề trinh tiết của đàn ông nhỉ? Một người đàn ông đã từng huỷ hoại cuộc đời của một người con gái hoặc nhiều hơn thế nữa thì liệu anh ta có thể có trong tay một tình yêu trong hôn nhân hay không? Hay là anh ta lại quay lại mà chửi thầm hoặc chửi to : '' Đồ ngu, cho chết ! ''  còn anh ta thì vẫn sáng láng !?





Đăng nhập để trả lời
0
 Đàn bà là rắn độc! Tránh xa ra nhé [:D]
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dungsitovukhi

 Đàn bà là rắn độc! Tránh xa ra nhé [:D]





Này bạn  dungsitovukhi! Người mẹ đáng kính của bạn có là đàn bà không? Chị gái và em gái của bạn có là đàn bà không?  Bạn  có  nỗi  HẬN  nào  mà  phát ngôn thiếu suy nghĩ như vậy ở nơi công cộng thế  nhỉ? Người dàn bà nào đã tiết nọc độc đối với bạn thế? Chia buồn với bạn!
       
       
         
            



Đăng nhập để trả lời
0
Đàn bà là rắn độc! Tránh xa ra nhé

_____________________________

              No_name nói đúng đó! Bạn ko nên dùng lời nói ấy với chị em phụ nữ![&amp;:]
Hạnh phúc không tùy thuộc bạn là ai,bạn làm gì,mà tùy thuộc vào bạn nghĩ gì!
Đăng nhập để trả lời
0
       
  Trong tình yêu, chúng ta trao nhau những tình cảm chân thành và tinh tuý chắt lọc từ tình thương yêu. Nhưng rồi, chúng ta lại phải nhận những đớn đau về tinh thần khi niềm tin và tình cảm của chúng ta bị lợi dụng. Cùng nhau đi trên một con đường cho đến ngày chúng ta nhận được một câu trả lời phũ phàng. Có người đã bị mất tất cả, tình yêu, niềm tin, thể xác. Nhưng có lẽ bị mất tình yêu và niềm tin là điều đớn đau nhất, thể xác đã chết rồi mà tình thần vẫn đau đớn. Nó sẽ làm cho ta gục ngã, như không còn lối đi tiếp. Còn thể xác ư? Thể xác cũng chỉ là thứ vô tri vô giác mà thôi, nó ra đi cùng với bao khái niệm về đạo đức, về giá trị....tất cả chỉ là một thứ xa xỉ....chẳng có nghĩa lý gì khi ta đã trao cho nhau những hơi thở, những rung động trong sáng nhất cho tình yêu nhưng tình yêu ấy đa rời bỏ ta mà đi......



         

           
 

Đăng nhập để trả lời
0