Hồi 4
Kẻ tốt và người xấu?
Tại một con đường rộng rãi, vắng vẻ. Lúc này, người bằng hữu bí ẩn của Sử Thiên Vũ đã trở lại nguyên hình dạng: Mái tóc bạc trắng và bộ y phục cùng màu, chiếc mặt nạ hình cánh chim ưng màu bạc che nửa phần trên gương mặt, làn môi hơi mỏng và hồng tự nhiên; lưng đeo song ngân đoản thương.
Đang cất bước đi thì bỗng Quốc Khang và người của phủ bộ hình ùa ra từ xung quanh bao vây. Người đó liền vung chỉ viết xuống đất:
-Hôm nay ta không muốn đánh nhau với các ngươi!
Quốc Khang vừa rút song kiếm lao tới vừa nói:
-Đừng nói lời thừa thãi, mau xuất chiêu đi.
Tất cả cũng xông tới tấn công. Người đó vừa xoay người sang trái với tốc độ cực nhanh tránh hai luồng kiếm ảnh mà Quốc Khang chém ra vừa vung tay trái ra, lập tức tất cả binh sĩ tấn công phía đó bị đánh bật về sau, rồi nhún chân nhảy bay vòng ngược về sau tránh hai kiếm Quốc Khang chém tới, hai binh sĩ ở hai bên liền chém tới, nhưng người đó đã đồng thời tung song cước đạp thẳng vào lưỡi kiếm của hai binh sĩ phía sau - ở trên cao chém tới để mượn điểm tựa phóng lách qua Quốc Khang cùng vô số binh sĩ phi thân lên chặn lại bằng đao kiếm mật khít tua tủa… mà không va vào bất cứ ai, trong nháy mắt người đó đã biến mất dạng. Trong khi Quốc Khang cùng với gần như toàn bộ binh sĩ phi thân đuổi theo, thì hai binh sĩ chém hụt lập tức phóng tới bụi rậm ở phía xa để đỡ hai binh sĩ bị người đó đạp lúc nãy lên rồi cùng đuổi theo mọi người.
-Còn tê không?!
Hai người cau mày nói:
-Vẫn còn nhưng không sao!
Trên ngọn núi phía xa, có hơn chục tên đứng xem với gương mặt đắc ý, và khi tất cả cùng đuổi theo người đó, chúng cũng lập tức di chuyển rất nhanh xuống núi.
Trong khi cùng thời gian tại một con đường khác. Thấy tất cả im lặng quá lâu với vẻ buồn bã, Thiết Nam liền lên tiếng:
-Các huynh định buồn đến bao giờ?
Ngân Hoa nói ngay:
-Huynh không thể yên lặng một chút được à?
Thiết Nam cũng nói ngay:
-Có rất nhiều chuyện để nói thì sao chúng ta phải im lặng?
Thành Trung lừ mắt nói:
-Với một kẻ lắm mồm luôn miệng thì chẳng có gì để nói cả.
Trong khi tất cả cùng cười mỉm thì Thiết Nam nói:
-Này! Huynh lườm ai thế hả? Mà sao không bao giờ huynh nói với tôi được một câu tử tế hả?
Thành Trung giơ một ngón tay ra nói: Thứ nhất, hôm nay đột nhiên tôi bị đau mắt! - Khi Thiết Nam mới ê ê thì Thành Trung đã giơ ngón tiếp theo ra nói: Thứ hai, huynh có ra gì đâu mà đòi tôi tử tế!
Tất cả cùng cười vang:
-Đúng là chỉ có Thành Trung mới trị được Thiết Nam!
Thiết Nam ngả xuống lưng ngựa, ngừng một lúc rồi ngồi lên hỏi:
-Năm nay Trung ca của chúng ta bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ???
Trong khi tất cả ngạc nhiên không hiểu thì Thành Trung nói:
-18, hỏi làm gì?
Thiết Nam nhìn mọi người, đẩy hai hàng lông mày lên nói với gương mặt tinh nghịch:
-Nếu năm nay huynh thành thân rồi sinh con vào cuối năm thì 18 năm sau huynh đã lên chức gia gia ở tuổi 36, còn cha huynh thì lên chức nội tổ phụ ở tuổi ngũ tuần!
Nói đến đây, Thiết Nam vừa cố nhịn cười vừa khẽ hất đầu về phía Thành Trung, tất cả liền nhìn chàng thì mở to mắt bất ngờ khi thấy mặt chàng đỏ như gấc. Thiết Nam vừa cười khúc khích vừa chắp tay cúi đầu nói:
-Tứ đại đồng đường, đáng mừng, đáng…
Chưa dứt lời thì chàng đã vung đao thủ chém ngang tới và nói:
-Này thì đáng mừng.
Thiết Nam vừa giơ tay ra đỡ vừa nhìn gương mặt tối sầm lại của chàng cười nói:
-Nóng tính thế! Mà này, sao vừa nhắc đến chung thân đại sự thì mặt huynh đỏ như thiếu nữ bị trêu thế? Huynh đâu phải con gái…
Lần này chàng đá mạnh vào mông ngựa khiến nó lồng lên, trong lúc tất cả cười rung người, thì Thiết Nam đã biết trước tình huống này nên đã kịp nắm chặt dây cương trước khi con ngựa lồng lên, và còn vừa cố tình lắc lư sang hai bên khi con ngựa phi nhanh về phía trước vừa cười nói:
-Bớ người ta, có kẻ âm mưu giết bạn này, cứu tôi với. Ha… ha… ha… há… há… há…
Thành Trung chỉ tay nói:
-Cứ liệu cái thần hồn đấy.
-Hồn tôi đã bị thằng bạn đểu cáng doạ cho bay mất còn đâu nữa mà liệu!
-Thế thằng nào đang nói đấy?
-Xác của Thiết Nam!
Tất cả lắc đầu cười, quất ngựa đuổi theo. Và khi đến một quán nước bên đường, tất cả lại thấy hai người có vẻ như đang tranh cãi, tất cả liền xuống ngựa và giao cho người của quán nước rồi đi tới bàn hai người hỏi:
-Lại có chuyện gì thế?
Thiết Nam ra vẻ ngạc nhiên hỏi lại:
-Các vị là ai?
Khi mọi người còn chưa hiểu thì Thiết Nam đã nói:
-Thôi, là ai cũng được, miễn là giúp tôi nói lý là được. Mời ngồi!
Khi tất cả vừa ngồi xuống thì Thành Trung nói:
-Huynh đùa đủ chưa???
Thiết Nam lắc đầu nói:
-Đấy, mọi người xem, tôi không quen hắn nhưng hắn lại nhảy bổ vào bàn của tôi ngồi rồi rót trà uống tự nhiên, ngon lành trong khi tôi chưa lên tiếng mời, và còn cáu với tôi nãy giờ khi tôi nói không quen hắn và nhã nhặn mời hắn ra chỗ khác ngồi nữa chứ…
Trong khi bà chủ quán và mấy người nữa bước về phía mọi người thì Thành Trung nói:
-Thôi, thôi, con xin cha, cha để cho con uống, khát lắm rồi!
Mới nghe ba từ con xin cha, Thiết Nam đã phun trà ra khi vừa uống vào, ho lụ khụ nói:
-Tôi mới mười mấy tuổi thì làm sao đẻ được đứa con to cao đẹp giai thế này chứ.
Nghe cái giọng như khi kể tiếu lâm của chàng, mấy người kia đang lo sắp đánh nhau cũng phải bật cười. Còn Ngân Hoa thì nhíu mày nhìn chàng khó chịu nói:
-Huynh đùa dai quá đấy!
Thành Trung đứng bật dậy, vừa túm cổ áo chàng vừa nói:
-Đối với những kẻ đùa dai thì…
Chưa kịp dứt lời thì chàng đã lừ mắt nói:
-Buông tay ra nếu không ngươi sẽ phải hối hận.
Thành Trung vừa giơ nắm đấm lên thì con trai bà chủ quán đã giữ cổ tay chàng lại, bà chủ thì chấp tay xoa xoa nói:
-Thôi, thôi, tôi xin mấy chú, một điều nhịn là chín điều lành!
Thiết Nam vừa nhoẻn miệng cười vừa đẩy lông mày bên trái lên rồi đẩy lông mày phải lên và cuối cùng đẩy cả hai lên liên tục. Thành Trung vừa đẩy chàng ra xa vừa nói trong tiếng cười:
-Không hiểu hắn thuộc cái giống gì nữa!?
Trong khi mấy người kia ngạc nhiên, Ngân Hoa liền giải thích:
-Tính huynh ấy thích trêu chọc bằng hữu, đôi lúc đùa hơi quá nên thường xuyên gây hiểu lầm cho những người không biết. Mọi người đừng cười chê!
-Thì ra là vậy!
Thì Thiết Nam một tay ôm bụng cười nắc nẻ, một tay chỉ Thành Trung nói:
-Nhìn cái mặt vừa buồn cười vừa tức đến tối sầm lại như đêm 30 của huynh, tôi không sao nhịn được cười!
Bỗng mấy người kia hét lên:
-Coi chừng…
Từ coi chưa kịp phát ra khỏi miệng thì Thiết Nam đã bật người lên lộn về phía sau vừa kịp tránh năm thanh kiếm chém tới, tung song cước đạp vào lưng hai tên trước khi tiếp đất. Trong lúc ba tên kia lập tức quay kiếm lại tấn công thì mấy người vội nói:
-Cho chúng tôi xin, đừng đánh nhau nữa!
Thì chàng bắt lấy cổ tay cầm kiếm của tên bên phải để kéo thanh kiếm của hắn ngang ra đỡ lấy kiếm của tên ở giữa chém tới, đồng thời tung móc trái ra, tức thì tên thứ ba đang chém tới bị quyền kình đấm bay ngược về sau, đồng thời nói:
-Với bọn mất dạy này thì nhất định phải đánh.
Ngay sau khi đấm tên đó bay đi, tên ở giữa liền tung chưởng đánh thẳng tới, tên bị bắt tay cũng tung quyền phải đấm xuống phía dưới rất nhanh, cùng lúc hai tên bị đạp lúc nãy cũng chia ra tấn công hai bên. Thấy vậy bốn chàng cùng lắc đầu nói:
-Kém quá.
-Này, không phải khích nhớ.
Vừa nói chàng vừa xuất hai quyền cùng lúc, quyền trái tung ngang ra hai bên cùng với quyền phải, tức khắc kéo ra một luồng quang ảnh cong như lưỡi liềm với kình lực rất mạnh và tốc độ cực nhanh đánh bay chúng ra xa, kiếm của chúng thì bị gãy hết. Rồi chàng trừng mắt nói:
-Hôm nay mùng 1 đầu năm nên ta không muốn thấy máu, cút.
Trong lúc bốn tên cùng đỡ tên bị chàng đấm ngất lúc nãy rồi cúp đuôi chạy thẳng, thì năm người nói:
-Bà chủ, xin lỗi vì đã mang rắc rối cho việc làm ăn của mọi người!
Bà chủ xua tay nói:
-Đây là chỗ đông người qua lại nên chúng tôi quen với chuyện này rồi, ban đầu chúng tôi cũng sợ lắm, mỗi lần có đánh nhau là chúng tôi lại vội vàng dọn đi.
Người con trai tiếp lời:
-Tuy đánh dữ như vậy nhưng chưa bao giờ họ gây hại chúng tôi, nên chúng tôi vẫn bán ở đây cho đến giờ.