Làm sao phải tắt lửa lòng?
Họp lớp xong, Hoàng nán lại hỏi tôi:
“Sao bạn Thúy chẳng lấy chồng nhỉ? Có tâm sự gì không?”.
Thấy anh chàng này có ý quan tâm đến Thúy, cô bạn xinh đẹp và độc thân duy nhất của lớp phổ thông ngày xưa, tôi rỉ tai:
“Nàng tuyên bố tắt lửa lòng từ năm 28 tuổi rồi. Giờ làm mối cho ai cũng nguây nguẩy”.
Hoàng cười: “Chuyện tình duyên của Thúy có vẻ sầu thảm quá nhỉ? Làm sao mà phải tắt lửa lòng suốt chục năm qua? Thật vớ vẩn!”.
“Vậy cậu thử đốt lửa lòng nàng lên đi!” - Tôi nói khích thế, nào ngờ Hoàng tuyên bố ngay:
“Được, để tớ!”.
Nghe Hoàng nói thì có vẻ ngon lành, nhưng khó lắm bởi con người Thúy chẳng đơn giản chút nào. Hồi còn trẻ đã bướng, giờ thêm tuổi thêm nỗi khó tính, dễ gì làm thay đổi quan điểm được.
Còn nhớ năm vừa ra trường công tác, Thúy yêu anh Kỹ sư trưởng phòng. Người duy nhất Thúy khoe mối tình ấy là tôi. Nó kể trong tâm trạng rất hỉ hả:
“Anh ấy là người đàn ông phong độ, đúng mực, có chí tiến thủ lắm. Cái cách tỏ tình không hề lãng mạn mà sao tôi chết cả cõi lòng!”.
Tôi phì cười: “Đúng là cậu bị ảnh hưởng tiểu thuyết, kể xem nào?”.
Định là tay Trưởng phòng Cây xanh thuộc Công ty Vệ sinh Môi trường, rất say mê và khắt khe trong công việc. Văn bản trình anh hiếm khi được ký ngay mà thường phải viết đi viết lại nhiều lần. Thúy là một nhân viên viết văn bản ít bị sửa nhất nhưng ít cũng phải qua 2 lần mới được ký.
Một buổi chiều đã muộn, Thúy bị sếp trả về bản báo cáo với lời phê rất rõ:
“Sửa gấp các phần đã gạch đỏ, cuối giờ gửi lại”.
Thúy nóng mặt chạy lên Trưởng phòng:
“Anh ơi, để mai chứ hết giờ rồi, em chữa sao kịp?”.
“Cô cứ bình tĩnh mà sửa, quá giờ một chút là xong thôi, tôi cần gấp để mai báo cáo lãnh đạo trong cuộc họp giao ban”.
Thúy cố tình làm chậm để sếp không chờ nổi. Nào ngờ nhìn sang vẫn thấy phòng Định sáng đèn.
Gần 7 giờ tối, Thúy mang báo cáo sang nộp. Định cầm đọc lướt, phát hiện ra nhiều số liệu chưa hợp lý.
“Em xem kỹ mấy con số này chưa? Tôi thấy nghi ngờ”. Thúy bực quá gắt: “Anh nghi ngờ thì tự kiểm tra xem, muộn quá rồi em phải về”.
Định cười, đi lại góc phòng bưng cốc nước đưa cho Thúy:
“Em mệt, uống tạm cốc nước rồi hãy về, để anh tra lại mấy con số này vậy. Không chính xác các cụ ấy xạc cho thì chết”.
Thúy từ chối cốc nước Định đưa và chạy ra vội vã.
Vừa ra cửa, Thúy bắt gặp một cô gái ăn mặc rất điệu đàng, hớt hải xông vào phòng Định. Đứng trước cửa cô ta nói rõ to:
“Hóa ra anh vướng víu không đến được chỗ hẹn vì con bé này đây? Bỏ mặc tôi chờ đợi cả buổi tối?
Lúc nào cũng tỏ vẻ say mê, hết mình. Vài cái đống rác mà cũng quan trọng hóa. Tôi đã bảo anh bỏ cái nghề “móc cống” này đi, sang công ty Lương thực mà làm. Hôm nay hẹn anh đi chơi là đến chỗ ông chú tôi làm Giám đốc công ty, ông ấy hứa xếp chỗ cho anh bên đó. Vậy anh cố tình quên hay bị loài rác rưởi nó giữ chân?.
Định nén cơn giận bảo: “Anh bận làm báo cáo cho cuộc họp ngày mai. Em đừng nói xỏ xiên kiểu ấy”.
Cô gái rít giọng:
“Thế bây giờ anh có đi không?”.
Định từ chối:
“Anh không muốn sang bên đó, anh thích công việc anh đã được đào tạo”.
Cô gái gầm lên:
“Ối giời ơi, sao lại có người như thằng Bờm trong cổ tích thế nhỉ! Từ chối cái công việc quý giá nhất trong thời buổi tem phiếu này. Ôm cái nghề kiết xác ấy thì ai muốn yêu anh? Lấy anh để bị chết đói lây à?”.
Bị xúc phạm quá đáng, Định không chịu nổi, anh quát:
“Khối người muốn lấy tôi, cô khỏi phải quan tâm”.
Thế là cơn bốc hỏa bùng lên. Cô gái đập bàn đến rầm rồi hét toáng:
“Anh không nghe lời tôi thì sau này đừng có ân hận. Tôi nói thật nhé, kiểu người hâm như anh chỉ có cô độc suốt đời”.
Nói rồi cô gái vùng vằng ra cửa, đi thẳng.
Thúy ngồi phòng mình mà nghe rõ tất cả. Mãi sau cô mới dám mở cửa bước ra để về nhà. Nào ngờ vừa ngang qua phòng sếp đã nghe tiếng gọi:
“Thúy vào đây tôi hỏi”.
Cô dừng ngay cửa.
“Vừa rồi em có nghe bi kịch của tôi không?”.
Thúy “có ạ” lí nhí.
“Vậy em đồng ý yêu tôi đi... hay chỉ cần em cảm tình với tôi thôi, rồi sau sẽ yêu cũng được. Còn tôi đã yêu em từ lâu rồi. Em mới đúng là người con gái tôi cần”.
Lúc ấy, Thúy nghĩ ngay đến lời thầy bói xem tử vi cho mình “Duyên số đến bất ngờ, bị động. Được người ta yêu chứ mình chưa yêu”. Thế nên Thúy đồng ý bằng cách lặng lẽ. Từ hôm ấy, họ công khai thân thiện quyến luyến nhau trước mặt mọi người.
Một tuần sau, thì cuộc đánh ghen ghê gớm đã xảy ra. Cô gái người yêu của Định cùng 2 thanh niên đón đường Thúy ở cổng cơ quan với hai chiếc kéo nhọn sắc trong tay, một để cắt tóc, một để cắt tai Thúy. Mớ tóc dài chưa cắt được thì một mẩu tai Thúy chỗ đeo vòng vàng đã bị cắt đứt.
Cô gào thét và ôm chặt ả “Hoạn Thư” kia, quyết không cho chạy. Bảo vệ cơ quan xông ra trói nghiến ả và điệu lên đồn Công an. Ả bị quy tội xâm hại tính mạng người khác và bị bắt tạm giam chờ ngày xét xử.
Những ngày đó, Định bàn với Thúy hai người sẽ xin đi lao động hợp tác nước ngoài để tránh mặt người yêu cũ. Thúy lo lúc được thả ra, con bé đó sẽ trả thù nên đồng ý liền. May cho Định, có ngay giấy gọi đi làm Đội trưởng bên Nga. Anh hẹn sẽ sang bên đó trước “dọn chỗ” để đón Thúy sau.
Nhưng thật đau xót cho Thúy, hôm tòa xử ả “Hoạn Thư” cũng chính là ngày người ta báo cho Thúy tin Định bị tai nạn ô tô trên đường đi làm. Bạn bè anh bên đó kể rằng trước lúc tắt thở, anh còn gọi tên Thúy nhiều lần. Họ còn tìm thấy trong túi áo Định một bức thư anh vừa viết cho Thúy đêm trước, với lời lẽ vô cùng thương yêu.
Mấy hôm sau, Thúy cùng gia đình Định ra tận sân bay đón bình tro hài cốt của anh về an táng. Từ đó,Thúy đã hứa thầm với Định: “Em sẽ yêu anh mãi mãi... để chết rồi anh cũng không cô đơn”.
Hôm nay, nghe Hoàng hỏi về Thúy và tỏ ý muốn “chinh phục” nàng, tôi thấy hy vọng tràn trề. Tôi cầu mong một ngày nào đó Hoàng nhóm được ngọn lửa trong lòng Thúy. Vì suy cho cùng, cuộc đời này còn rất nhiều ưu ái. Làm sao mà phải tắt lửa lòng như thế?
(Theo Hạnh Phúc Gia Đình )
Họp lớp xong, Hoàng nán lại hỏi tôi:
“Sao bạn Thúy chẳng lấy chồng nhỉ? Có tâm sự gì không?”.
Thấy anh chàng này có ý quan tâm đến Thúy, cô bạn xinh đẹp và độc thân duy nhất của lớp phổ thông ngày xưa, tôi rỉ tai:
“Nàng tuyên bố tắt lửa lòng từ năm 28 tuổi rồi. Giờ làm mối cho ai cũng nguây nguẩy”.
Hoàng cười: “Chuyện tình duyên của Thúy có vẻ sầu thảm quá nhỉ? Làm sao mà phải tắt lửa lòng suốt chục năm qua? Thật vớ vẩn!”.
“Vậy cậu thử đốt lửa lòng nàng lên đi!” - Tôi nói khích thế, nào ngờ Hoàng tuyên bố ngay:
“Được, để tớ!”.
Nghe Hoàng nói thì có vẻ ngon lành, nhưng khó lắm bởi con người Thúy chẳng đơn giản chút nào. Hồi còn trẻ đã bướng, giờ thêm tuổi thêm nỗi khó tính, dễ gì làm thay đổi quan điểm được.
Còn nhớ năm vừa ra trường công tác, Thúy yêu anh Kỹ sư trưởng phòng. Người duy nhất Thúy khoe mối tình ấy là tôi. Nó kể trong tâm trạng rất hỉ hả:
“Anh ấy là người đàn ông phong độ, đúng mực, có chí tiến thủ lắm. Cái cách tỏ tình không hề lãng mạn mà sao tôi chết cả cõi lòng!”.
Tôi phì cười: “Đúng là cậu bị ảnh hưởng tiểu thuyết, kể xem nào?”.
Định là tay Trưởng phòng Cây xanh thuộc Công ty Vệ sinh Môi trường, rất say mê và khắt khe trong công việc. Văn bản trình anh hiếm khi được ký ngay mà thường phải viết đi viết lại nhiều lần. Thúy là một nhân viên viết văn bản ít bị sửa nhất nhưng ít cũng phải qua 2 lần mới được ký.
Một buổi chiều đã muộn, Thúy bị sếp trả về bản báo cáo với lời phê rất rõ:
“Sửa gấp các phần đã gạch đỏ, cuối giờ gửi lại”.
Thúy nóng mặt chạy lên Trưởng phòng:
“Anh ơi, để mai chứ hết giờ rồi, em chữa sao kịp?”.
“Cô cứ bình tĩnh mà sửa, quá giờ một chút là xong thôi, tôi cần gấp để mai báo cáo lãnh đạo trong cuộc họp giao ban”.
Thúy cố tình làm chậm để sếp không chờ nổi. Nào ngờ nhìn sang vẫn thấy phòng Định sáng đèn.
Gần 7 giờ tối, Thúy mang báo cáo sang nộp. Định cầm đọc lướt, phát hiện ra nhiều số liệu chưa hợp lý.
“Em xem kỹ mấy con số này chưa? Tôi thấy nghi ngờ”. Thúy bực quá gắt: “Anh nghi ngờ thì tự kiểm tra xem, muộn quá rồi em phải về”.
Định cười, đi lại góc phòng bưng cốc nước đưa cho Thúy:
“Em mệt, uống tạm cốc nước rồi hãy về, để anh tra lại mấy con số này vậy. Không chính xác các cụ ấy xạc cho thì chết”.
Thúy từ chối cốc nước Định đưa và chạy ra vội vã.
Vừa ra cửa, Thúy bắt gặp một cô gái ăn mặc rất điệu đàng, hớt hải xông vào phòng Định. Đứng trước cửa cô ta nói rõ to:
“Hóa ra anh vướng víu không đến được chỗ hẹn vì con bé này đây? Bỏ mặc tôi chờ đợi cả buổi tối?
Lúc nào cũng tỏ vẻ say mê, hết mình. Vài cái đống rác mà cũng quan trọng hóa. Tôi đã bảo anh bỏ cái nghề “móc cống” này đi, sang công ty Lương thực mà làm. Hôm nay hẹn anh đi chơi là đến chỗ ông chú tôi làm Giám đốc công ty, ông ấy hứa xếp chỗ cho anh bên đó. Vậy anh cố tình quên hay bị loài rác rưởi nó giữ chân?.
Định nén cơn giận bảo: “Anh bận làm báo cáo cho cuộc họp ngày mai. Em đừng nói xỏ xiên kiểu ấy”.
Cô gái rít giọng:
“Thế bây giờ anh có đi không?”.
Định từ chối:
“Anh không muốn sang bên đó, anh thích công việc anh đã được đào tạo”.
Cô gái gầm lên:
“Ối giời ơi, sao lại có người như thằng Bờm trong cổ tích thế nhỉ! Từ chối cái công việc quý giá nhất trong thời buổi tem phiếu này. Ôm cái nghề kiết xác ấy thì ai muốn yêu anh? Lấy anh để bị chết đói lây à?”.
Bị xúc phạm quá đáng, Định không chịu nổi, anh quát:
“Khối người muốn lấy tôi, cô khỏi phải quan tâm”.
Thế là cơn bốc hỏa bùng lên. Cô gái đập bàn đến rầm rồi hét toáng:
“Anh không nghe lời tôi thì sau này đừng có ân hận. Tôi nói thật nhé, kiểu người hâm như anh chỉ có cô độc suốt đời”.
Nói rồi cô gái vùng vằng ra cửa, đi thẳng.
Thúy ngồi phòng mình mà nghe rõ tất cả. Mãi sau cô mới dám mở cửa bước ra để về nhà. Nào ngờ vừa ngang qua phòng sếp đã nghe tiếng gọi:
“Thúy vào đây tôi hỏi”.
Cô dừng ngay cửa.
“Vừa rồi em có nghe bi kịch của tôi không?”.
Thúy “có ạ” lí nhí.
“Vậy em đồng ý yêu tôi đi... hay chỉ cần em cảm tình với tôi thôi, rồi sau sẽ yêu cũng được. Còn tôi đã yêu em từ lâu rồi. Em mới đúng là người con gái tôi cần”.
Lúc ấy, Thúy nghĩ ngay đến lời thầy bói xem tử vi cho mình “Duyên số đến bất ngờ, bị động. Được người ta yêu chứ mình chưa yêu”. Thế nên Thúy đồng ý bằng cách lặng lẽ. Từ hôm ấy, họ công khai thân thiện quyến luyến nhau trước mặt mọi người.
Một tuần sau, thì cuộc đánh ghen ghê gớm đã xảy ra. Cô gái người yêu của Định cùng 2 thanh niên đón đường Thúy ở cổng cơ quan với hai chiếc kéo nhọn sắc trong tay, một để cắt tóc, một để cắt tai Thúy. Mớ tóc dài chưa cắt được thì một mẩu tai Thúy chỗ đeo vòng vàng đã bị cắt đứt.
Cô gào thét và ôm chặt ả “Hoạn Thư” kia, quyết không cho chạy. Bảo vệ cơ quan xông ra trói nghiến ả và điệu lên đồn Công an. Ả bị quy tội xâm hại tính mạng người khác và bị bắt tạm giam chờ ngày xét xử.
Những ngày đó, Định bàn với Thúy hai người sẽ xin đi lao động hợp tác nước ngoài để tránh mặt người yêu cũ. Thúy lo lúc được thả ra, con bé đó sẽ trả thù nên đồng ý liền. May cho Định, có ngay giấy gọi đi làm Đội trưởng bên Nga. Anh hẹn sẽ sang bên đó trước “dọn chỗ” để đón Thúy sau.
Nhưng thật đau xót cho Thúy, hôm tòa xử ả “Hoạn Thư” cũng chính là ngày người ta báo cho Thúy tin Định bị tai nạn ô tô trên đường đi làm. Bạn bè anh bên đó kể rằng trước lúc tắt thở, anh còn gọi tên Thúy nhiều lần. Họ còn tìm thấy trong túi áo Định một bức thư anh vừa viết cho Thúy đêm trước, với lời lẽ vô cùng thương yêu.
Mấy hôm sau, Thúy cùng gia đình Định ra tận sân bay đón bình tro hài cốt của anh về an táng. Từ đó,Thúy đã hứa thầm với Định: “Em sẽ yêu anh mãi mãi... để chết rồi anh cũng không cô đơn”.
Hôm nay, nghe Hoàng hỏi về Thúy và tỏ ý muốn “chinh phục” nàng, tôi thấy hy vọng tràn trề. Tôi cầu mong một ngày nào đó Hoàng nhóm được ngọn lửa trong lòng Thúy. Vì suy cho cùng, cuộc đời này còn rất nhiều ưu ái. Làm sao mà phải tắt lửa lòng như thế?
(Theo Hạnh Phúc Gia Đình )
