Chương 32
Điểu Tận Cung Tàng
Diệu Bút thư sinh kể như lần này là lần thứ hai bị bại bởi tay Giác Dân nhưng trong lòng vẫn chưa phục hẳn, nên thoạt mới qua khỏi khách sạn đã dùng toàn lực công phu khinh công chạy như bay biến một hồi thì tới nơi. Lúc đó mới quay đầu nhìn lại đã thấy Giác Dân đứng bên cạnh nét mặt không chút mệt nhọc, trái lại mình thấy tim đập mạnh mồ hôi toát ra như tắm thì không khỏi giật mình cảm phục nội công của Giác Dân quả nhiên thâm hậu vô cùng.
Khi hai người đến một khu rừng rậm đột nhiên có tiếng nói lạnh lùng:
- Có phải Văn Đường chủ đấy không...?
Diệu Bút thư sinh vội cung kính đáp:
- Đúng vậy! Trần thiếu hiệp cũng cùng tới rồi?
Tiếng nói trong rừng lại thủng thẳng:
- Bảo nó tới đây gặp mặt ta...
Lời nói như là một mệnh lệnh đầy kiêu ngạo.
Trần Giác Dân nghe không khỏi cười gằn thầm:
- Dù ta có thực muốn giao hảo với Kim Ngô Cung nhưng thái độ ấy cũng đủ cho ta chán ngán rồi.
Diệu Bút thư sinh vâng vâng dạ dạ rụt rè dẫn Giác Dân đi vào trong rừng, vào tới nơi chàng thấy bốn người ngồi trên những đồng đá to, chính giữa là một ông lão thân hình cao gầy, nét mặt khô như một xác chết, đầu hói quá nửa, đôi mắt sâu hóm ẩn hiện những tia sáng lóng lánh; dưới cắm một vài sợi râu thưa thớt.
Còn hai người ngồi bên phải và trái trạc độ ngoài sáu mươi tuổi đen đúa cả ba người đều mặc y phục dân Miêu, còn một cẩm y thiếu niên mang đao trạc độ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, da trắng nét mặt lãnh đạm có vẻ kiêu ngạo đôi tay bắt tréo sang một bên.
Lão ông như cương thi đó đưa mắt nhìn Giác Dân từ trên đầu xuống dưới chân lạnh lùng hỏi:
- Phải chăng mi chính là Trần Giác Dân...?
Giác Dân thoạt nghe lời xách mé ấy đã bừng bừng nổi giận, hừ sẽ một cái không trả lời.
Cương Thi lão nhân tưởng Giác Dân không nghe tiếng lại hỏi tiếp:
- Mi phải chăng quyết tâm đầu hiệu Kim Ngô Cung...?
Giác Dân vẫn vờ như không hiểu gì hết, Diệu Bút thư sinh vội đỡ lời:
Tử Tu Bá đã nhận chàng ta thay Mộc Thiên Hồng giữ năm tỉnh miền Đông Nam.
Cương Thi lão nhân hứ một tiếng lạnh lùng:
- Đã từng tuyên thệ và nạp đầu danh trạng chưa...?
Đột nhiên...
Cẩm y thiếu niên quát to một tiếng:
- Khoan đã, Tử Tu Bá tuy có nói lại nhưng chưa hề ban cho nó ngọc ngô bài lệnh thì cũng chưa thể chấp nhận nó được mà còn phải truy xét vụ huyết án Thái Nhạc Trang...
Giác Dân lần này cùng Diệu Bút thư sinh tới đây mục đích là thám xét xem những tay cao thủ của Kim Ngô Cung tới Trung Nguyên với mục đích gì nên không muốn ra tay tức thì. Nay mắt thấy cẩm y thiếu niên thần khí giảo hoạt, lại cố tâm khiêu chiến như vậy tức thì giận tiến lại phía hắn nói:
- Túc hạ là ai dám hỏi đến ngọc ngô bài lệnh...? Tại sao biết là tại hạ không có...? Vì lý do nào lại đòi truy cứu vụ Thái Nhạc Trang.
Cẩm y thiếu niên kiêu ngạo đáp:
- Nhị đệ tử Kim Ngô Cung chủ nhân Thôi Hoa công tử là ta. Mi không biết sống chết là gì nên gặp ta tỏ vẻ ngang ngạnh như thế, đừng trách ta xử ác. Vừa nói từ từ đứng lên tiến lại gần Giác Dân, Cương Thi lão nhân vốn biết hắn là con người hung bạo, động tí giết người không thương tiếc nên vội cao tiếng quát:
- Nhị công tử hãy ngồi xuống để lão phu hỏi lại nó đã.
Thôi Hoa công tử tính tình cuồng bạo song đối với Cương Thi lão nhân này thì có năm sáu phần vị nể nên nghe tiếng lão nhân gọi tức thì ngừng lại.
Cương Thi lão nhân chớp đôi mắt xanh biếc lạnh lùng hỏi:
- Lão phu là một trong bốn tứ đại hộ pháp, Tam Miêu Chi Thần trong Kim Ngô Cung, có mấy câu muốn hỏi mi mi cần trả lời thật thà...
- Muốn gì cứ nói...
Cương Thi lão nhân bình tĩnh hỏi:
- Túc hạ có thực tâm đầu hiệu Kim Ngô Cung
Trần Giác Dân biết lời nói của ông có ý nghi ngờ bèn đáp:
- Tại hạ tới đây sao cần hỏi điều đó...?
Lão nhân đáp:
- Vì ta cần phải biết...
Giác Dân cười thản nhiên:
- Thực ra tại hạ chưa từng nói điều đó.
Tam Miêu Chi Thần không khỏi ngạc nhiên nhìn Văn Trụ Bình.
Diệu Bút thư sinh giật mình một cái vội nói:
- Trần huynh sao nói vậy...?
Giác Dân cười nói:
- Không hề giấu giếm, tại hạ vì cảm thâm tình của Kim Ngô Cung chủ nhân dùng lễ tới mời nên nhận lời tới đây, chứ đâu phải là tới đầu hiệu Kim Ngô Cung như lão bối nói.
Tam Miêu Chi Thần là một người lão luyện giang hồ, nén giận nói tiếp:
- Mời tới hoặc đầu hiệu cũng như nhau mà thôi. Thật ra những người đến với bản cung đều phải chịu hai điều kiện: Một là phải tuyên thệ trước trời đất, hai là nộp danh đầu trạng mới có thể lãnh được ngọc ngô bài lệnh của Kim Ngô Cung chủ nhân.
Giác Dân kinh ngạc hỏi:
- Nhưng không biết danh đầu trạng là món gì vậy?
Tam Miêu Chi Thần đáp.
- Chính là tám mươi cái đầu thù nhân do bản cung chỉ định.
Giác Dân cười gằn một tiếng mỉa mai:
- Kim Ngô Cung ở tận Mạc Bắc sao cũng lắm kẻ thù vậy?
Tam Miêu Chi Thần chợt biến sắc, quát to:
- Ai cho phép mi hỏi điều ấy.
Giác Dân mỉm cười:
- Nếu không hỏi rõ, chẳng lẽ cứ hồ đồ bạ ai giết người ấy để thỏa mãn ý muốn của túc hạ hay sao.
Tam Miêu Chi Thần ngửa mặt cất tiếng cười quái dị:
- Lão phu biết mi cậy mấy thế công phu nên kiêu ngạo mấy người của bản cung, nhưng lão phu nói thực, những người trong Kim Ngô Cung không dễ để mi khinh mạn đâu.
Trần Giác Dân lạnh lùng đáp:
- Nhưng tại hạ phải đâu là tay sai của quí cung.
Tam Miêu Chi Thần quát to:
- Nếu vậy đêm nay mi phải bỏ mạng tại đây.
Đoạn ông quay sang phía Văn Trụ Bình lạnh lùng:
- Văn Đường chủ hãy sang đây ta bảo.
Diệu Bút thư sinh Văn Trụ Bình sắc mặt tái mét, rụt rè bước tới:
- Tam Miêu hộ pháp kêu gọi tại hạ chẳng hay có điều gì dạy bảo?
Tam Miêu Chi Thần nét mặt dữ tợn cất tiếng cười:
- Mi làm việc sao hồ đồ như vậy?
Rồi chợt ông ta xòe bàn tay ra như những móc sắt, đẩy mạnh một chưởng tới trước mắt Diệu Bút thư sinh, chưởng phong quần quật mang theo những luồng âm phong tanh thối như vũ bão kích thẳng xuống Diệu Bút thư sinh. Văn Trụ Bình không ngờ Tam Miêu Chi Thần hạ độc thủ nên không tránh kịp, chỉ kêu to được một tiếng; toàn thân như con diều đứt dây văng xa độ chừng hơn một trượng, rơi xuống đất tắt hơi tức thì.
Nhìn thấy thủ đoạn tàn ác của Tam Miêu Chi Thần, Giác Dân bừng bừng nổi giận, rảo bước tiến lên trỏ vào mặt ông ta quát:
- Thiếu gia hôm nay mới biết thủ đoạn tàn bạo của Kim Ngô Cung đối với người trong nhà như vậy, hèn chi đối với võ lâm giang hồ không chút dung tình với một ai cả .
Tam Miêu Chi Thần ngửa mặt cười dài:
- Bây giờ mi mới biết kể cũng đã hơi muộn.
Rồi ông ngoảnh lại phía sau quát:
- Hãy mang tới đây.
Liền đó năm sáu Miêu trang đại hán đẩy một trai một gái từ sau một hòn đá bước ra, người trai máu đỏ đầy mặt, tay trái bị chém cụt, còn người con gái đầu tóc rối tung mặt mày xanh lét, cả hai mười phần thê thảm đáng thương.
Giác Dân thoáng thấy hai người không khỏi giật mình một cái, té ra hai người là vợ chồng Mộc Thiên Hồng. Chàng biết hai vợ chồng này đã từng vi hổ tác tướng giết không biết bao nhiêu người, nhưng nghĩ lại dù sao họ cũng là môn đồ Địa Linh Giáo không lẽ để cho người khác tự do hành hạ. Nghĩ vậy Giác Dân trỏ vào mặt Tam Miêu Chi Thần quát:
- Kim Ngô Cung chúng bây thật quả là những bọn vô lương tâm. Mộc Thiên Hồng hỏi vì đâu mà khi sư diệt tổ, gây tang tóc oán hận khắp võ lâm? Thế mà không ngờ giờ đây chúng bây đều dùng thủ đoạn như thế để đối phó với họ, phỏng còn gì thiên lương nữa.
Tam Miêu Chi Thần cười gằn nói:
- Mộc Thiên Hồng không nghe lời chỉ bảo của Kim Ngô Cung, mượn công vi tư, tự tạo giả hương xa chủ nhân hành sự, lại để mất Ngọc ngô lệnh bài, tội kể đã đáng chết rồi. Huống chi hắn lại dám ra tay công kích Kim Ngô Cung công chúa và tỳ nữ La Hầu Anh, lại càng đáng chết hơn nữa. Bản cung đã định sửa tội nó từ lâu, nếu không họ chịu để cho bọn bây tự do san bằng Thái Nhạc Trang như vậy hay sao?
Trần Giác Dân tức giận cất tiếng cười ha hả, vung tay xuất thế Độc Diễm Ma Chưởng, nhằm Tam Miêu Chi Thần kích tới.
Giữa lúc đó, chàng chợt phát giác một luồng chưởng phong thổi tới phía sau, chàng vội thu chưởng nhảy sang bên, nhìn lại thì té ra Thôi Hoa công tử lợi dụng lúc chàng bất phòng phóng ra một luồng chỉ phong nhằm huyệt Khúc trì điểm tới.
Chàng thấy rõ kẻ đánh lén chàng là Thôi Hoa công tử thì không khỏi cười gằn một tiếng:
- Thì ra thủ đoạn của Kim Ngô Cung chuyên môn đánh lén người ta là giỏi, sao không biết thẹn với võ lâm bốn bể?
Thôi Hoa công tử mặt bừng tức giận tỏ vẻ hung dữ quát to:
- Nghe nói tam sư muội ta để mắt xanh tới mi, biết có thực hay không...?
Trần Giác Dân thấy hắn chợt hỏi tới việc ấy thì vừa tức giận vừa buồn cười đáp:
- Có thì đã sao, phỏng ngươi làm gì được...?
Lời chàng vừa đáp với Thôi Hoa công tử chẳng qua thấy hắn là con người trơ trẽn thì trêu tức chơi nào ngờ đâu chỉ vì vậy mà suýt bỏ mạng vì đó.
Thôi Hoa công tử thoạt nghe lời đó lửa giận đã đốt bừng tâm can như một kẻ điên cuồng, tức thì chưởng chỉ nhất thời tấn công ra mười hai thế cực kỳ mau lẹ, thế nào thế ấy vô cùng hiểm ác.
Thấy Thôi Hoa công tử nhất đán ra tay với những chiêu thức quái dị, dù Giác Dân đã đề tụ chân khí chuẩn bị đối phó cũng phải thối về sau hơn tám thước mới tránh khỏi những thế công của Thôi Hoa công tử.
Thôi Hoa công tử nhất thời đắc thế kiêu ngạo buông tiếng cười tự đắc rồi thay đổi chiêu thức dùng toàn những thế tối độc ra vận đầy đủ mười hai thành công lực liên tiếp tấn công chàng, lúc đó chỉ thấy chỉ ảnh mơ hồ, chưởng phong cuồn cuộn luôn luôn phản kích Giác Dân.
Đây là lần đầu tiên Trần Giác Dân đấu nhau với đệ nhị đệ tử của Kim Ngô Cung chủ nhân, chàng nhận thấy võ công của hắn khác hẳn với võ công của các phái võ Trung Nguyên khiến người ta khó đề phòng vô cùng.
Nhưng chàng vốn là người thông minh, tuy nhất thời bị mất tiên cơ bởi những chiêu thức kỳ ảo, song chàng vốn là một tay cao thủ tuyệt trần nên không hề bối rối, luôn luôn giữ kín môn hộ, hóa giải từng thế một đồng thời lưu ý nhận xét chiêu thức của hắn và ứng dụng hoàn toàn võ công học trong Địa Linh chân kinh ra để đối phó.
Nguyên võ công trong Địa Linh chân kinh là một môn võ công tinh hoa nhất trong Địa Linh Môn, sau đó lại được Cam Đơn lão nhân đem hết tinh học nhất sinh ghi chú kỹ càng giảng dạy minh bạch. Song lúc bấy giờ Giác Dân mới học được hai ba phần mà thôi, bằng không Thôi Hoa công tử khó mà thoát chết được.
Hai người đánh nhau ước được mười bảy mười tám hiệp Giác Dân đã lãnh hội được đường lối võ công của đối phương đồng thời lại ý thức thêm nhiều chiêu thế trong Địa Linh chân kinh, tức thời chàng hú dài một tiếng phản thủ vi công, chường phong vù vù chiêu thế loang loáng như mưa rào như gió cuốn giây lát bách lui Thôi Hoa công tử về sau hơn hai trượng.
Nguyên Thôi Hoa công tử giỏi môn o bế nên được Kim Ngô Cung chủ nhân yêu chuộng và được chân truyền võ công, nhưng tiếc là thiên phận không tốt học nhiều hiểu ít, công lực lại không thâm hậu bằng đại sư huynh Tử Tu Bá và tam sư muội Ngụy Tiểu Quyên, do đó hắn không sao luyện thành công môn Hồng Mông Tử Khí. Về phần hắn rất say mê Ngụy Tiểu Quyên nhưng trái lại nàng không hề để ý đến hắn một chút nào.
Lần này hắn nghe thấy đồn Tử y nữ lang tam sư muội hắn có cảm tình nồng hậu với một chàng trai trẻ họ Trần, tức thì xin phép sang Trung Nguyên mục đích dò la và mưu loại bỏ chàng. Không ngờ mới sang đến đây đã gặp chàng và lại được chàng công nhiên thừa nhận, khiến hắn vừa tức vừa buồn và quyết giết cho bằng được chàng.
Vì vậy vừa giao phong hắn đã dùng toàn lực ra tấn công Giác Dân, không ngờ Giác Dân công lực thâm hậu chẳng những không bị hắn sát thương trái lại còn phản công hắn khiến hắn không sao cứu vãn được liệt thế.
Thôi Hoa công tử lúc này càng ngày càng thấy cấp bách khiến hắn ta mười phần bối rối, đột nhiên nhảy lùi về sau rút ra một thanh đao cong màu trắng lóng lánh ngân quang quát to một tiếng.
Tên tiểu tử họ Trần hãy nghe đây, đêm nay một là ngươi chết hai là ta chết. Muốn công bằng ngươi hãy rút đao ra cùng ta sinh tử một trận.
Miệng quát tay hắn vung mạnh xuất một thế quái dị nhằm Giác Dân chém tới.
Giác Dân thản nhiên không hề nhúc nhích, đợi mũi đao của Thôi Hoa công tử gần tới mới chuyển mình một cái rút thanh Bạch ngọc địch ra rung mạnh một cái, thanh Bạch ngọc địch đã quét từ dưới lên trên nhằm thẳng vào sóng đao của Thôi Hoa công tử gạt mạnh.
Không ngờ thanh ngân đao vô cùng linh động cổ quái, rõ ràng thấy mũi đao thích tới trước ngực, đột nhiên rung động một cái đã chém sả xuống vai chàng.
Thế đao này khiến Giác Dân không thể ngờ tới.
Trong khi bối rối chàng vặn mình vung thanh Bạch ngọc địch lên đón đỡ. Một tiếng cương... vang lên thanh loan đao đã bị bật ra ngoài song cánh tay đã bị mũi đao rạch một miếng dài hai tấc, máu đổ thấm áo.
Thấy vậy tức thì nổi giận, Giác Dân đột nhiên quát to một tiếng tung mình nhảy tới. Thanh Bạch ngọc địch đã vạch ra một luồng ngân quang nhằm thẳng đầu Thôi Hoa công tử đánh xuống.
Thôi Hoa công tử xuất kỳ bất ý dùng ảo ảnh độc đao thích thương Giác Dân đang tỏ vẻ đắc ý, chợt thấy Giác Dân như con cọp điên cuồng xông xáo tấn công mình thì bật cười kiêu ngạo nói:
- Tiểu tử, thanh ngân đao của ta có ngâm chất kỳ độc, kẻ bị kích trúng khó toàn tính mạng. Nếu mi dùng quá sức càng sớm chết mà thôi.
Giác Dân nghe Thôi Hoa công tử nói vậy tuy không tin, nhưng trong lúc tấn công Thôi Hoa công tử chàng vẫn để ý xem xét quả thấy nơi vết thương tê tái thì biết rằng không phải là hắn đe dọa chàng, tức thì chàng thêm giận dữ quát to.
- Đồ vô sỉ ám hại thiếu gia...
Quát xong vận hết sức thi triển chiêu thức Ngộ Dạ Kinh Hồn tam thức ra, nhanh như tên bắn từ trên đỉnh đầu Thôi Hoa công tử đánh xuống một địch, đồng thời tả chưởng dùng thế Tiêu Sương thất chưởng. Địch chưởng hỗn hợp oai lực tăng gấp mấy lần khiến trong chốc lát Thôi Hoa công tử đã lọt vào vòng nguy hiểm.
Tam Miêu Chi Thần thoáng thấy biết rằng nếu không can thiệp sớm muộn Thôi Hoa công tử cũng bị lạc bại, tức thì hú lên một tiếng tung mình nhảy tới giữa trận...
Nhưng Tam Miêu Chi Thần dù nhanh nhưng vẫn không kịp, chỉ nghe thấy tiếng Thôi Hoa công tử kêu to một tiếng, thì ra đã bị Giác Dân dùng thế Nhật Chính Trung Thiên kích trúng, lảo đảo thối lui về sau bảy tám bước, máu miệng phun ra có vòi lảo đảo muốn té.
Thấy vậy Tam Miêu Chi Thần bỏ Giác Dân, từ trên không nghiêng mình một cái đặt chân xuống sau lưng Thôi Hoa công tử, một tay đỡ lấy lưng hắn một tay điểm luôn vào mấy huyệt đạo của Thôi Hoa công tử.
Nói riêng về Giác Dân sau một chưởng đánh bại Thôi Hoa công tử kiệt sức lảo đảo mấy bước cơ hồ muốn té chất độc lúc bấy giờ đã làm cho vết thương tê tái, nửa người đau đớn. May là Giác Dân công lực thâm hậu nên vận khí bế huyệt không cho chất độc lan rộng nên tạm duy trì thời gian.
Chàng nhận thấy Tam Miêu Chi Thần không tấn công mình mà lo cứu Thôi hoa công tử nên nghĩ thầm:
Bây giờ nếu không lo thoát thân cho mau, đợi khi Tam Miêu Chi Thần ra tay thì khó mà thoát chết.
Nghĩ vậy chàng toan đề khí tung mình ra đi, đột nhiên nghĩ lại tới vợ chồng Mộc Thiên Hồng thì không khỏi dội lòng một cái.
Mộc Thiên Hồng tuy là tội nhân của Kim Ngô Cung nhưng lại là một tên phản đồ của Địa Linh Môn. Việc nghiêm trị Mộc Thiên Hồng nếu để cho Kim Ngô Cung xét xử thì chẳng hóa ra mất mặt Địa Linh Môn lắm sao, như vậy tất nhiên phải cứu vợ chồng hắn đưa về đợi Địa Linh Môn cứu xét mới đúng.
Nghĩ là làm, lập tức chàng vung thanh Bạch ngọc địch một vòng tròn hào quang chói mắt đoạn đút vào trong bọc, tung mình nhằm bọn Miêu trang đại hán nhảy tới đồng thời tung song chưởng tả hữu nhằm bọn chúng công tới. Thế chưởng của chàng cực kỳ biến hóa, tuy mình đang thương nặng nhưng chưởng thế vẫn mười phần oai mãnh. Những tiếng kêu thét lên liên hồi, bọn Miêu trang đại hán đó bị chưởng phong kích trúng văng ngã khắp nơi. Nhân cơ hội đó Giác Dân tức thì cúi mình xuống hai tay cắp hai vợ chồng Mộc Thiên Hồng tung mình chạy thẳng vào trong rừng.
Hành động của chàng thực là mau lẹ, một lòng lo cứu vợ chồng Mộc Thiên Hồng nên quên hẳn hai người đại hán ngồi bên cạnh Tam Miêu Chi Thần lúc nãy. Tuy hai người là Miêu nhân võ sĩ nhưng công lực lại mười phần thâm hậu, nên vừa kịp phát giác ra Giác Dân muốn cứu vợ chồng Mộc Thiên Hồng tức thì nhanh nhẹn nhảy tới, mỗi người phách ra một chưởng phong mãnh liệt đánh thẳng vào Giác Dân.
Giác Dân sơ ý bị hai luồng chưởng phong của hai Miêu Cương đại hán đánh trúng, nghịch huyết từ trong mồm muốn ứa ra nhưng vẫn gượng dùng chân khí nén lại buông mình xuống đất lăn đi hai vòng tránh thoát thế công sau của hai đại hán, đồng thời tung mình nương theo luồng chưởng phong đó bay tuốt vào trong rừng.
Miêu trang đại hán thấy vậy cũng tung mình đuổi theo, nhưng thân pháp Mạo Hợp Thần Ly của chàng vốn là một thân pháp tuyệt thế trong Địa Linh chân kinh lại vô cùng nhanh lẹ, nên vừa tới bìa rừng thoáng một cái đã biến mất khiến hai đại hán chỉ còn có nước nhìn theo.
Nói về Giác Dân cưỡng nhịn thương thế cố gắng chạy vào một lối nhỏ trong rừng hiu quạnh. Chàng đi một hồi lâu sức thuốc mỗi lúc một ngấm cho đến khi không thể chịu đựng được nữa mới ngừng bước lại, buông vợ chồng Mộc Thiên Hồng xuống rồi cúi nhổ một ~ búng máu ra ngoài, đoạn nhắm mắt định thần điều tức để nội thương bình phục lại.
Nhưng chàng có ngờ đâu vết thương trên tay chàng vốn là bị chất kỳ độc nên khi chàng điều thương thuốc độc mượn thể lan rộng thêm ra.
Nguyên chất độc trên thanh ảo ảnh loan đao của Thôi Hoa công tử là một loại chất độc thứ nhất của Miêu Cương, bất cứ kẻ nội công tinh thâm đến đâu mặc dầu cũng chỉ sau mười hai ngày là chết.
Riêng Giác Dân sau khi bị thương đã kịp thời bế huyết đạo, nhưng đến khi chàng phải vận công chiến đấu đương nhiên thương thế nhân đó phát tác càng mạnh.
Lúc bấy giờ chàng thấy vết thương của mình ngứa ngáy khó chịu, toàn thân run rẩy, tứ chi co rút, thần trí hoang mang nửa mê nửa tỉnh.
Nói về vợ chồng Mộc Thiên Hồng, chồng bị thương nặng vợ bị điểm huyệt, mắt thấy Giác Dân thân bị độc thương vẫn cố gắng cứu vợ chồng thì vô cùng cảm kích đồng thanh kêu lên:
- Tiểu huynh đệ, mi không thể nào cứu vợ chồng ta được nữa đâu. Thanh loan đao đó kịch độc không có thuốc không sao chữa được, hãy lo điều trị cho sớm nếu không trong vòng mười hai ngày không sao thoát chết.
Giác Dân nghe Mộc Thiên Hồng nói đột nhiên tỉnh ngộ, nhớ lại trước đây Bách Độc Tôn Giả khi chia tay có tặng chàng lọ thuốc giải độc đơn. Vì đã lâu chàng không gặp hoàn cảnh như vậy nên không dùng đến lãng quên mất. Chàng bèn vội vàng đổ ra mấy viên uống ngay lập tức.
Thuốc giải độc của Bách Độc Tôn Giả quả là thần hiệu, thuốc uống vào trong khoảnh khắc thần trí chàng trở nên sáng suốt, hiện tượng trúng độc không còn nữa mà chỉ thấy trên cánh tay nơi bị thương một màu đen.
Thấy vậy chàng bèn đổ thêm hai viên nữa ra uống rồi mới đến gần vợ chồng Mộc Thiên Hồng giải huyệt đạo cho vợ chồng ông ta. Song không ngờ vì hai vợ chồng ngoài thương thế quá nặng lại bị điểm huyệt từ lâu nên dù được Giác Dân giải huyệt mà vẫn không sao cử động được ngay. Còn phần Giác Dân có thể giúp họ đả thông huyệt mạch nhưng lo độc khí phát hành nên không dám vận công điều trị cho vợ chồng hắn.
Huyệt đạo được giải một lúc lâu hai vợ chồng mới vùng đứng dậy được. Giác Dân tức thì nghiêm nét mặt:
- Nơi này không phải là chỗ an toàn, tốt nhất nên đi khỏi đây sớm thì hơn. Hiện nay tại hạ cùng sư huynh đều bị trọng thương, nếu chúng tìm đến thì thực không sao đối phó được.Mộc Thiên Hồng cảm khái than một tiếng:
- Ngu huynh khi bỏ sư môn, vi hổ tác tướng, thật đáng tội chết. Nay được tiểu huynh đệ không nghĩ đến tội ác niệm tình riêng cứu vợ chồng ta khỏi tay bọn Kim Ngô Cung khiến vợ chồng ngu huynh thêm thẹn thùng hối hận.
Giác Dân cười gằn một tiếng:
- Sư huynh khỏi nói đến câu ân huệ. Tôi cứu vợ chồng sư huynh không phải là vì tình riêng mà là vì tôn chỉ Địa Linh Môn không cho phép người ngoài thương hại. Giờ tuy ông thoát tay bọn Kim Ngô Cung song tương lai tránh sao khỏi sự nghiêm trị của bản môn qui định.
Mộc Thiên Hồng thần khí ôn hòa buồn rầu đáp:
- Ngu huynh được tôn sư dạy bảo, lẽ đương nhiên phải theo qui luật của sư môn dù có chết có gì đáng tiếc Song hành động thái độ của sư đệ vừa rồi, vợ chồng huynh yêu cầu sư đệ dùng pháp khí tôn sư trừng trị kẻ phản môn sớm lúc nào hay lúc ấy.
Lời nói của ông ta mười phần chân thành bình tĩnh, khiến Giác Dân không nỡ quyết liệt với ông ta sẽ đáp:
- Tiểu đệ tuy được di mạng của tiên sư chấp chưởng Địa Linh giáo nhưng chưa hề tế cáo thiên địa tổ sư tiếp nhận chưởng môn chính thức, huống chi còn nhiều vị bản môn chường bối và đại sư huynh, việc trọng đại như thế dám đâu độc đoán. Thôi xin sư huynh lên đường sớm cho rồi.
Vợ chồng Mộc Thiên Hồng sau khi điều tức một hồi đã gượng đứng dậy hành động được, nên nghe Giác Dân nói càng thêm cảm động:
- Nếu nói về hành vi dĩ vãng của ngu huynh thì đáng lý phải tự vẫn trước mặt tiểu huynh đệ để tạ tội với tiên sư dưới suối vàng, nhưng tiểu huynh đệ đã bảo vậy ngu phu phụ tất nhiên phải tuân lời tạm sống ít lâu, nhân trong thời gian này cố gắng sẽ làm những việc ích lợi cho nhân loại để chuộc một phần nào tội lỗi.
Giác Dân lúc này đang lo tới việc trị độc nên không muốn cùng ông ta nói nhiều nên khẽ gật đầu một cái nói:
- Sư huynh biết hối hận như thế tạm gọi là đáng mặt nam nhi chí khí, đệ chỉ mong sao sư huynh nói giữ lời, nhớ hành động sao đáng mặt sư môn. Thôi đi thôi...
Mộc Thiên Hồng bèn vòng quyền một cái vừa toan chuyển mình ra đi đột nhiên...
Tiếng cười nói ồn ào từ xa đưa tới...
Mấy bóng người từ xa bay lại, Giác Dân giật mình một cái cho là người trong Kim Ngô Cung đuổi tới, tức thì vung tay một cái rút thanh Kim Tinh Ngọc Phách kiếm ra, một luồng xanh màu lam chói mắt sáng lóe khắp rừng.
Rồi chàng định thần nhìn ra lúc đó mới nhận rõ bọn người vừa đến chính là Nga Mi phái chưởng môn nhân La Phù Tử, bên trái ông ta là ba ông lão mặc bộ áo dài đứng song hàng với một lão ni nét mặt hiền từ.
Ngoài ra còn có hai đạo nhân vừa cao vừa gầy nét mặt lãnh đạm mặt mũi xấu xí theo sau. Giác Dân nhận ra hai người ấy chính là Cổ Lãnh Tà Thần Hãn Thiên Bất Điều đã từng đánh nhau với chàng. Hai tên ma đầu này thường chàng không sợ hãi gì, nhưng đến nay trông thấy thì không khỏi giật mình thầm.
La Phù Tử sau khi bước tới đưa mắt nhìn một lượt, hai luồng nhãn quang âm độc nhìn vào ba người cười ha hả:
- Té ra vòng lẩn quẩn, thì ra chúng bây một hội một thuyền với nhau. Ba tên ma đầu đều là trong Địa Linh Môn cả còn nói gì nữa...
Giác Dân trông ông ta một cái không buồn trả lời mà cũng không thèm trách móc gì cả.
Một trong ba ông lão đứng phía trái ông ta trỏ vào Giác Dân hỏi:
- Kẻ hãm hại bản phái trưởng sư huynh phải chăng chính là tiểu tử đây chăng...?
La Phù Tử cười gằn:
- Không phải nó thì ai vào đấy nữa. Ông lão đó chợt tiến lên một bước quát:
- Hung đồ! Mau lại đây, Điểm Thương tam lão hôm nay lại kiếm mi đòi mạng đó...
Miệng nói ông xuất luôn một chưởng nhằm ngực Giác Dân đánh tới.
Giác Dân không hiểu cớ gì lại kết oán với Điểm Thương bèn tung mình về sau tránh khỏi quát to:
- Khoan đã...!
Liền đó vòng quyền nhìn ông lão đó hỏi:
- Tại hạ không oán thù với Điểm Thương phái từ xưa tới nay, không hiểu vì lẽ gì mà tôn giá ra tay quyết liệt như vậy...?
Ông lão ấy chính là Cửu Khâu Tẩu, một trong ba Điểm Thương phái tam lão, vốn là một con người cố chấp, mặt đỏ gay quát:
- Mi vô cớ ám hại bản phái chưởng môn nhân Nhất Chỉ Phi Hiệp còn chối sao.
Giác Dân càng thêm kinh ngạc:
- Tại hạ đâu phải là con người có dã tâm ấy...
Cửu Khâu Tẩu quát to một tiếng:
- Mi khỏi chối quanh, huyết trái huyết hoàn hãy chịu chết cho mau...
Miệng nói tức thì nhất chỉ phóng ra vừa nhanh vừa chuẩn, nhằm huyệt Cự Khuyết của Giác Dân điểm tới
Giác Dân cả giận hừ lên một tiếng lạnh lùng:
- Việc này chắc lại do La Phù Tử xúi giục...?
Miệng nói chàng chuyển mình tránh khỏi Cửu Khâu Tẩu, vung cây Bạch ngọc địch nhằm thẳng vào La Phù Tử thích tới. Món binh khí lợi hại trong tay chàng đánh ra oai lực vô biên khiến La Phù Tử trông thấy vừa rùng mình vừa khởi lòng tham muốn.
Chợt nhanh như luồng gió ông thấp mình tránh khỏi ngọn địch, rút thanh cổ kiếm ra quay lại nhằm Giác Dân đâm một kiếm.
Điểm Thương tam lão thấy Giác Dân không đánh mình lại nhằm La Phù Tử tấn công thì cho là chàng khinh thị mình nên nhất tề hú to một tiếng, ba người sáu chưởng nhằm sau lưng Giác Dân điểm tới.
Giác Dân trong khi bị thương nặng nề đang lo âu nay thấy họ tấn công mình một cách hồ đồ như vậy thì càng tức giận, quát to một tiếng rút luôn thanh Kim Tinh Ngọc Phách kiếm ra, một luồng ngân quang lòa mắt, một kiếm một địch đồng thời tấn công mỗi người một thế vô cùng hiểm độc khiến cả bốn người đều hốt hoảng vội nhảy lui cả về sau.
Giác Dân sau khi dùng hết sức phát ra bốn thế vừa địch vừa kiếm, chàng cảm thấy nơi tay bị thương bắt đầu chất độc lại lan ra dần dần thì không khỏi giật mình một cái, nhưng vì còn lo đối phó nên không dám lấy ve thuốc độc ra dùng.
La Phù Tử vừa Điểm Thương tam lão bị Giác Dân nhất kiếm nhất địch bách lui thì nhất thời không ai dám liều lĩnh tấn công chàng mà mọi người đều ngầm tụ công lực đợi thời cơ hành động.
Trong khi Điểm Thương tam lão tấn công Giác Dân, Cổ Lãnh Tà Thần và Hãn Thiên Bất Điều đã nhất tề nhằm vợ chồng Mộc Thiên Hồng tiến tới cười gằn:
- Mộc đại trang chủ oai phong năm xưa đâu rồi...? Một chưởng ở núi Nhạc Lộc hôm nay bần đạo xin đòi lại gấp đôi...
Mộc Thiên Hồng cười ha hả:
- Đòi trong đêm nay...?
Cả hai đại ma đầu đồng đáp:
- Phải? Nếu mi biết điều tự đánh vỡ thiên linh cái, ta sẽ để cho toàn thây.
Mộc Thiên Hồng thoạt nhìn thấy bọn La Phù Tử đã tính đến việc liều sinh tử cho nên không chịu mang tiếng khiếp nhược, ngửa mặt nhìn lên trời cất tiếng cười kiêu ngạo một hồi rồi nói:
- Mộc mỗ tuy đã bị thương, nhưng dù bọn mi muốn lấy được mạng này tất phải đổi bằng mạng hai đứa bay chứ phải đâu chịu chết dễ dàng như bọn mi mong muốn.
Hãn Thiên Bất Điều và Cổ Lãnh Tà Thần tuy nói là báo thù nhất chưởng song thực ra mưu tính chuyện tìm cách đoạt kiếm của Giác Dân mới là mục đích chính, nên cả hai không hề nói năng nhất tề tung mình nhảy tới.
Cổ Lãnh Tà Thần thì nhằm Mộc Thiên Hồng tấn công còn Hãn Thiên Bất Điều thì nhằm Ly Hồn Phi Tử phản kích, cả hai đều muốn sớm giết hai vợ chồng Mộc Thiên Hồng để rảnh tay sang vây đánh Giác Dân, nên thoạt ra tay đều dùng toàn độc thế.
Mộc Thiên Hồng bị đứt một cánh tay tất nhiên nguyên khí bị tổn thương nhiều, còn Ly Hồn Phi Tử thì bị thương nặng nên chỉ gắng gượng chống đỡ một cách tuyệt vọng.
Giác Dân trông thấy hoàn cảnh hai người như vậy thì nóng lòng, quên hẳn việc chất độc có thể sớm phát bèn quát to một tiếng, thanh ngọc kiếm long lánh như sao băng hồng quang chói lọi. Người và kiếm hợp làm một xông thẳng tới tấn công ra ba thế kiếm khiến cho Hãn Thiên Bất Điều và Cổ Lãnh Tà Thần phải thối lui về sau liền bảy tám bước.
Sau khi vận dụng công lực tấn công một hồi, độc thương trên tay lại bắt đầu tái phát đau nhức vô cùng. Chàng biết vậy nhân khi hai người bị đẩy lui vòng vây nới rộng, chàng dùng thủ pháp rất mau lẹ lấy ra hai viên thuốc giải độc ra để vào trong mồm vợ chồng Mộc Thiên Hồng. Thấy Giác Dân xả thân vì vợ chồng mình thì mười phần kích động, riêng Ly Hồn Phi Tử cảm thấy thẹn thùng và biết rằng độc thương của Giác Dân tuyệt đối không thể duy trì được bao nhiêu thì không thể không cất tiếng bi thảm nói:
- Sư đệ, mi hãy tự thoát thân đi, thôi đừng lo tới vợ chồng ta nữa. . .
Giác Dân sau khi uống viên thuốc giải độc thì vết thương đã tạm thời không thấy chất độc lan rộng nữa, bèn một tay cầm kiếm một tay cầm địch cười gằn một tiếng:
- Đệ cần ở lại xem bọn ma đầu hồ đồ này đối phó với đệ bằng cách nào cho biết.
Vị lão ni từ lúc đến vẫn chưa nói một lời, nay nghe Giác Dân nói vậy mới nhẹ phất chiếc phất trần trên tay nói:
- Bần ni Diệu Chân sư thái muốn hỏi thí chủ một việc?
Trần Giác Dân vẫn kính cẩn.
- Tiền bối định hỏi điều gì...?
Diệu Chân sư thái nghiêm mặt:
- Nghe nói thí chủ đã đầu hiệu Kim Ngô Cung, chẳng hay việc ấy có hay không?
Giác Dân cười lạnh lùng:
- Tại hạ đường đường là Địa Linh giáo chủ có khi nào lại hạ mình làm tôi tớ cho Kim Ngô Cung...
Diệu Chân sư thái gặng hỏi:
- Bần ni nghe nhiều người nói vậy...?
Giác Dân giận dữ nói:
- Tại hạ biết có nhiều kẻ cố tình buộc điều nọ tiếng kia, mục đích chẳng qua chỉ vì thanh kiếm của tại hạ. Nhưng thanh kiếm này muốn lấy cũng không khó gì miễn để đầu lại đổi là được rồi...
Diệu Chân sư thái hai tay giơ lên trước ngực lui lại sau hai bước nói:
- A di đà Phật, tội quá! Tội quá! Bần ni tuyệt nhiên không có bụng nghĩ vậy, xin thí chủ đừng hiểu nhầm.
Lúc bấy giờ các cao thủ võ lâm đã thắt chặt vòng vây lại La Phù Tử chợt cười gằn một tiếng:
- Đối với tên ma đầu như tên này thần ni khỏi nói nhiều, đề bần đạo đối phó với nó là hơn.
Điểm Thương tam lão vốn đã quyết Giác Dân là hung thủ sát hại Nhất Chỉ Phi Hiệp nên không hề nghĩ ngợi, đồng thời tiến gần thêm mấy bước đề tụ chân khí sẵn sàng.
Lúc này bảy tay cao thủ bao vây Giác Dân và hai vợ chồng Mộc Thiên Hồng vào giữa, người nào người nấy hầm hầm mặt đầy sát khí chứng tỏ cuộc ác chiến sắp bắt đầu.
Giác Dân đôi mắt sáng như sao băng liếc nhìn chung quanh một lượt rồi lấy ra bốn viên thuốc bỏ vào miệng đoạn cất tiếng quát:
- Quí vị muốn biết mùi vị kiếm địch của tại hạ xin cứ ra tay, còn chùng chình gì nữa...
Tuy chàng quát bảo vậy song không một ai đường đột dám ra tay khiến tình trạng khẩn trương mỗi ngày một căng thẳng.
Đột nhiên một bóng người từ xa vụt bay vào giữa trận địa cất tiếng cười kiều mị nói:
- Thật là xấu hổ quá, bao nhiêu tay cao thủ võ lâm hợp một để uy hiếp một người trẻ tuổi mà không biết mắc cỡ hay sao...?
Nói xong quay sang phía Giác Dân nói tiếp:
- Đệ đệ, chị xem diện sắc của em mười phần mệt mỏi, có lẽ đã bị độc thương rồi thì phải...
Giác Dân lúc ấy mới kịp nhận người vừa mới đến chính là Vụ Mỹ Nhân tức thì buông tiếng cười lạnh lùng:
- Thương thế nhỏ này không sao đâu! Chị đến vừa lúc xin hãy bảo vệ cho hai người này, để tôi đối phó với bọn tham vọng mù quáng kia xem sao...
Lúc đó Vụ Mỹ Nhân mới nhận thấy vết thương trên cánh tay Giác Dân vội kêu lên:
- Trời, em trúng độc hay sao...?
Giọng nói của nàng đầy phẫn nộ, vừa dứt chợt quay mình nhìn sang phía các võ lâm bao vây quanh chàng quát:
- Bọn mi sao có hành động hạ lưu như vậy, đường đường những tay cao thủ tiếng tăm giang hồ mà dùng độc dược hại em của ta thì thực táng tận lương tâm quá sức!
Tất cả những người vây chung quanh ai cũng biết Vụ Mỹ Nhân là một người khó đối phó, tuy không phải vì vậy mà họ khiếp nhược, nhưng vì thực tình họ không phải là những người dùng độc thủ nên không ai trả lời được.
Giác Dân thấy Vụ Mỹ Nhân ngộ nhận, chàng chợt than nhẹ một tiếng nói:
- Vết thương này do Thôi Hoa công tử thuộc hạ Kim Ngô Cung tạo ra chứ không phải là những người này đâu.
Từ lúc Vụ Mỹ Nhân tới, tình thế đôi bên bớt căng thẳng. Về phía Giác Dân đã bớt lo âu...
La Phù Tử chợt cất tiếng hỏi:
- Vụ Mỹ Nhân cấu kết với ma tiểu tử từ bao giờ thế! Xin khuyên cô nên tránh chuyện thị phi ân oán này thì hơn.
Lời nói khinh bạc thô bỉ ấy thoát tự mồm một chưởng môn nhân danh phái khiến Vụ Mỹ Nhân không khỏi biến sắc mặt nói:
- Tôi thật không ngờ lời hạ lưu này lại thốt ra bởi Nga Mi phái chưởng môn nhân. Tôi nói cho ông hay, tôi quyết không rời bỏ nơi này mà còn cho các người biết mùi lợi hại của Thất thể thực cốt thần sa của tôi.
Miệng nói tay nàng thò vào trong một cái túi bằng da nai bốc ra một nắm thần sa. Thất thể thần sa của nàng vốn chưa dùng trên giang hồ mấy khi, nên ít người biết đến sự lợi hại của nó.
La Phù Tử vốn tính âm hiểm dĩ nhiên không muốn gây oán thù với Vụ Mỹ Nhân, cho nên nghe nàng nói ông không hề cất tiếng mà trái lại cũng không tính việc tấn công nàng.
Trái lại Điểm Thương tam lão vốn sẵn mang hận thù mà đến đâu chịu nhịn nổi, tức thì Truy Hồn Tẩu Ngũ Nguyên, Ma Vân Tẩu Trương Xung chợt quát to một tiếng nhất tề tung mình nhằm Giác Dân công tới.
Giữa lúc hai người tấn công Giác Dân, thân hình còn lơ lửng trên cao thì Vụ Mỹ Nhân chợt cũng quát lên một tiếng:
- Chúng bay muốn chết...?
Đồng thời tay nàng đẩy mạnh một cái, thần sa bay từ tay nàng ra như một đám mây đen lấp lánh tinh quang từ đỉnh đầu hai người chụp xuống. Nguyên loại thần sa này đâu phải loại thường, không những độc chất giết người trong nháy mắt mà mỗi lần dùng nó lại lẫn vào trong nội lực nên có sức mạnh vô cùng.
Truy Hồn Tẩu tung mình nhảy trước, chợt thấy Vụ Mỹ Nhân ra tay độc thủ hốt hoảng nghiêng mình né tránh nhưng thần sa là một loại cát nhỏ, mỗi lần tung ra nó bao trùm cả một khoảng rộng lớn nên không sao né tránh kịp. Tức thì Truy Hồn Tẩu bị cả một vốc thần sa ném trúng mặt, chỉ kêu to được một tiếng tức thì gục mình trên mặt đất chết ngay.
Ma Vân Tẩu ở mé bên trái tung mình nhảy tới chậm nên chợt khi thấy Vụ Mỹ Nhân dùng thần sa thì vội cong mình vòng một vòng ở lưng chừng không, ném hẳn mình lại phía sau mới tránh thoát, nhưng không khỏi toát mồ hôi ra như tắm.
Trông thấy Truy Hồn Tẩu bị giết quần hùng không khỏi giật mình kinh hãi, riêng Cửu Khâu Tẩu vì tình riêng nên dù sợ cũng vẫn quát to một tiếng.
- Nữ tỳ quả là độc ác, lão phu thề quyết liều sống chết với mi.
Nói xong Cửu Khâu Tẩu vung song chưởng nhằm Vụ Mỹ Nhân nhảy tới. Chân chưa chấm đất ông đã phát liền hai chưởng, một luồng chường phong mạnh như vũ bão cuộn tới.
Giác Dân vốn dĩ không muốn nhờ một người đàn bà bảo hộ nên chợt tung mình nhảy tới vung chưởng nhằm chưởng của Cửu Khâu Tẩu phản kích lại. Thủ pháp chàng quá nhanh khiến Vụ Mỹ Nhân không kịp ném thần sa ra... Chỉ nghe thấy một tiếng ầm, trên mặt đất chợt cuộn lên một luồng hồng tuyến. Giác Dân hai vai rung động thối lui về sau ba bốn bước liền.
Giác Dân sau khi xông ra đối chưởng với Cửu Khâu Tẩu là một cơ hội cho quần hùng tấn công, vì thần sa lợi hại âm độc của Vụ Mỹ Nhân lại không thể ném vào Giác Dân được. Vì thế quần hùng túm vào vây Giác Dân, không còn lo gì thần sa của Vụ Mỹ Nhân nữa.
La Phù Tử vốn con người tinh tuệ thoáng nhìn là biết, nên thừa khi Giác Dân đối chưởng với Cửu Khâu Tẩu tức thì ông vung thanh cổ kiếm một cái, nhanh nhẹn nhằm Giác Dân tấn công tới.
Kiếm thế của ông thật là huyền diệu, vì muốn Vụ Mỹ Nhân không thể dùng thần sa được nên thoạt ra tay đã dùng toàn những thế tối độc, một chốc xuất ra mười hai thế tấn công Giác Dân.
Giác Dân vốn chân lực chưa khôi phục nên tuy có thanh thần kiếm trong tay vẫn bị bách lui về sau liền liền. Hãn Thiên Bất Điều thừa cơ hội ấy cũng rút thanh Ô trác kiếm vừa hẹp vừa dài ra nhanh nhẹn tấn công tới, thế là trong chốc lát hai tay tuyệt thế võ lâm đã vây Giác Dân vào trong làn kiếm khí lạnh lẽo.
Vụ Mỹ Nhân thấy vậy vừa giận vừa lo, vung chưởng toan xông vào thì Cổ Lãnh Tà Thần đã cất tiếng cười quái dị:
- Đừng vội, đã có ta tiếp mi mấy chiêu.
Nói đoạn tay vẫy một cái một luồng chưởng phong hùng hậu nhằm Vụ Mỹ Nhân đánh sang.
Vụ Mỹ Nhân vốn muốn tiếp tay với Giác Dân không ngờ bị Cổ Lãnh Tà Thần ngăn cản thì tức giận cũng quay mình lại xáp chiến với ông ta.
Những người đứng trong cuộc phần nhiều đã ra tay chiến đấu, chỉ còn có Ma Vân Tử là chưa lâm vòng chiến. Chợt thấy vợ chồng Mộc Thiên Hồng tỏ vẻ hoảng sợ đứng ngoài, ông tự biết họ bị thương nên vung chưởng nhằm hai người tấn công tới.
Mộc Thiên Hồng tuy đã bị đứt một tay nhưng võ công vốn dĩ cao siêu nội lực lại thâm hậu, hơn nữa chẳng gì ông cũng là một chủ nhân Thái Nhạc Trang lừng lẫy bấy lâu, há chịu chết một cách ươn hèn. Ngoài ra ở bên lại có Ly Hồn Phi Tử...
Chỉ nghe Mộc Thiên Hồng cả cười một tiếng.
- Ma Vân Tẩu mi cũng dám coi thường Mộc Thiên Hồng hay sao?
Tức thì ông vung cánh tay còn lại ra đối địch. Ly Hồn Phi Tử cũng dùng thân pháp Mạo Hợp Thần Ly ra liên hiệp cùng Mộc Thiên Hồng ra sức tấn công. Vì hai vợ chồng đều quyết tâm liều chết nên trận đấu trở thành gay cấn vô cùng.
Nói về Giác Dân bị hai tay cao thủ tấn công vẫn không hề bối rối, một địch một kiếm thi triển chiêu thức ảo dị ra nghinh địch. Nhưng Ngọc phách kiếm và Bạch ngọc địch là hai thần vật thật, song oai lực lớn nhỏ là nhờ công lực của kẻ sử dụng nó. Giác Dân sau khi bị thương lại sử dụng công lực khiến độc chất ở vết thương tốc phát, nom thấy khiến chàng không khỏi giật mình thầm. Chàng lại biết là trong lúc hai bên quyết đấu thì không thể nào lấy được thuốc ra dùng, trái lại nếu chiến đấu lâu không có thuốc cầm giữ độc chất thế tất khó thoát độc thủ của đích khi tinh thần không còn minh mẫn nữa.
Càng nghĩ Giác Dân càng nóng ruột nên chàng dùng toàn những thế bí truyền tối độc ra tấn công hai người.
Nhưng hai lão ma đầu lão luyện giang hồ đó thừa biết nội lực của Giác Dân sắp đuối vì hai người đã bắt thóp được câu chuyện đối đáp giữa chàng và Vụ Mỹ Nhân và biết chàng hiện bị độc chất nơi vết thương ngấm dần vào cơ thể, nếu khiến chàng phải dùng hết sức tất sẽ sớm vong mạng.
Hai ma đầu lão luyện đó tức thì thay đổi phương pháp, dùng toàn hư thế lúc đánh lúc không khiến Giác Dân dù muốn mãnh liệt đến đâu cũng không làm sao hạ được hai người một cách cấp tốc.
Ba người đánh nhau từ đầu thìn tới cuối thìn, độc thương trên cánh tay của chàng càng ngày càng lan rộng, chàng tự biết nếu cứ tiếp tục như vậy sớm muộn thì cũng khó lòng thoát chết.
Vì vậy chàng tức thì vận dụng toàn lực hú dài một tiếng vung rộng thanh Kim Tinh Ngọc Phách kiếm dùng thế Nhật Chính Trung Thiên, tay địch dùng thế Ngộ Dạ Kinh Hồn tam thức veo veo, kiếm địch như những luồng gió cuốn bay cây cối, liên tiếp mỗi tay công ra tám thế.
Tám thế của Giác Dân vô cùng độc hại khiến Hãn Thiên Bất Điều và La Phù Tử biết khó mà chống cự được nên vung tròn binh khí trên tay nhảy lui về sau tránh khỏi chứ không đón đỡ thế công của chàng.
Nhờ vậy Giác Dân có cơ hội lại dùng thủ pháp hết sức là nhanh nhẹn thò vào bọc lấy hai viên thuốc bỏ vào mồm.
Sau khi được uống hai viên thuốc nữa, tinh thần chàng lại bắt đầu phấn khởi. Tạm thời không lo độc phát nữa bèn ngước đầu nhìn quanh một cái, thoáng thấy Vụ Mỹ Nhân đang cùng Cổ Lãnh Tà Thần đánh nhau kịch liệt song vẫn chiếm phần ưu thế, duy chỉ có vợ chồng Mộc Thiên Hồng là thân mang trọng thương đấu với Ma Vân Tẩu, tuy hai người đánh một cũng vẫn mỗi ngày một đuối sức dần.
Quan sát một lượt nhận rõ tình hình tức thì chàng vung kiếm nhằm La Phù Tử chém tới, đợi khi La Phù Tử nghiêng mình tránh chàng bèn lướt sang một bên tung mình nhảy tới phía Ma Vân Tử.
La Phù Tử từ nãy đến giờ đã nhận biết nội lực chàng mỗi ngày một yếu đuối nên nhất định là chàng không bao lâu nữa sẽ bị chất độc ngấm nhiều đương nhiên ngã xuống nên khinh thường. Đến khi Giác Dân phản công thì ông suýt bị thương vì mũi kiếm của chàng, và trong lúc vội vã nhảy lui bị Giác Dân vượt qua sang bên Ma Vân Tử đột kích.
Nói riêng Giác Dân lúc này hoàn toàn công phẫn, hung lánh nổi lên. Chàng cho rằng tiêu diệt được một người đỡ một người, tức thì chàng nương đà kiếm tận dụng thân pháp kỳ tuyệt xông tới trước mặt Ma Vân
Tẩu vung thanh kiếm như gió chém ngang lưng hắn.
Làn kiếm quá nhanh, chỉ kịp nghe tiếng Ma Vân Tẩu kêu to một tiếng máu đỏ đã vung khắp nơi khiến Diệu Chân sư thái đứng mé sau cũng bị văng trúng mấy giọt máu.
Giác Dân lúc này bị kích thích quá mức khiến tinh thần mê loạn cất tiếng cười man dại:
- Giết, ta phải giết bọn cường đạo tham lam này...
Ha... ha... chúng bây không sợ chết thì hãy tới đây.
Thấy chàng đã bị thương nặng mà vẫn hùng hổ oai dũng như thế, La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều không khỏi hoảng sợ trong lòng. Nhưng máu tham thúc đẩy họ nên cả hai nhất tề vung kiếm nhất tả nhất hữu nhằm Giác Dân tấn công tới.
La Phù Tử đã xưng hiệu đệ nhất kiếm trong thất đại môn phái, Hãn Thiên Bất Điều cũng là một tên ma đầu khét tiếng trong hắc đạo, hai người liên thủ tấn công, sự hung hãn đó thật không phải tay tầm thường có thể đối phó được.
Trần Giác Dân trong khi tức giận đã dùng toàn lực mỗi thế một hiểm ác mỗi lúc một liều mạng hơn, trong bóng tối chỉ thấy một luồng hào quang như một con rồng uốn khúc hung hãn bay lượn bao phủ toàn thân.
Bọn La Phù Tử tuy không sao đến gần được chàng, song càng lâu lòng tham của họ càng bốc cao và họ càng quyết tâm tiêu diệt bằng được.
Loại thuốc giải độc của Giác Dân dùng tuy công hiệu vô cùng nhưng lại không được lâu, cho nên sau một hồi chiến đấu chất độc trong cơ thể lại bắt đầu phát tác khiến Giác Dân mỗi ngày một đuối dần. Khốn nỗi Giác Dân muốn lấy thuốc ra dùng song bị thế công của các tay cao thủ liên kích chung quanh, không cho chàng có cơ hội lấy ra dùng một cách dễ dàng được.
La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều vốn là tay gian hùng có hạng nên chúng sớm phát giác ra điều bí mật đó, bèn cất tiếng cười:
- Ta biết ngươi nhờ một loại thuốc trị độc duy trì không cho phát tác ra, nhưng nay đừng hòng có cơ hội đó nữa.
Nói đoạn cả hai đồng thời múa thanh cổ kiếm và Táng môn kiếm lên, hai luồng kiếm quang thanh Ô trong chốc lát đã dệt thành một màn quang khí lạnh lẽo bó sát lấy toàn thân Giác Dân.
Giác Dân thấy họ biết mình đã nhờ thuốc duy trì chất độc không cho lan rộng ra, và hè nhau làm khó chàng không để cho chàng có cơ hội lấy thuốc dùng nữa, thì không khỏi phẫn khích trong lòng muốn chém chết ngay hai tên ác đạo này nhưng chuyện đó đâu phải là dễ, ngay đến việc phản công lại họ cũng còn không được huống hồ là mong giết được họ. Vụ Mỹ Nhân tuy vừa đánh nhau với Cổ Lãnh Tà Thần nhưng luôn luôn lưu ý tới Giác Dân, khi nàng nghe thấy La Phù Tử tiết lộ bí mật và không để Giác Dân có thì giờ lấy thuốc thì không khỏi sốt sắng trong lòng. Nàng nhiều phen muốn xông sang giúp Giác Dân nhưng lại bị Cổ Lãnh Tà Thần ngăn chặn không sao thực hành ý muốn được.
Trong lúc mười phần khẩn cấp chợt Vụ Mỹ Nhân 1 nghĩ một kế, lén thò tay vào trong bọc lấy ra một vốc Thất thể thực cốt thần sa rồi bất chợt tung mình lên tấn công liền một lúc bảy cước và phách ra ba chưởng.
Công thế của nàng tụ tập mười phần chân lực, Cổ Lãnh Tà Thần không kịp đề phòng thốt nhiên bị bách lui về sau ba bước. Vụ Mỹ Nhân liền thừa cơ hội đó vung tay một cái ném mạnh nắm Thất thể thực cốt thần sa ra. Trong khi bất ngờ nàng lại không hề lên tiếng báo cho hay trước, hơn nữa giữa lúc Cổ Lãnh Tà Thần đang thối lui nên không sao tránh được và mặc nhiên để cả nắm thần sa đó đánh trúng vào mặt.
Chi nghe thấy một tiếng kêu to thê thảm vang lên, Cổ Lãnh Tà Thần tức thì ngã vật xuống chết liền tỉ tại chỗ. Vụ Mỹ Nhân nhất thế đắc thủ, nàng lập tức như một mũi tên lao vọt về phía La Phù Tử tấn công.
Đột nhiên...
Một tiếng phật hiệu cất to. Diệu Chân sư thái tung mình chắn ngang trước mặt, tay cầm chiếc phất trần trỏ vào nàng quát to:
- Yêu phụ quả là độc ác, hãy cùng bần ni giao đấu một trận thắng bại xem sao?
Vụ Mỹ Nhân trong khi vội vã nóng nảy quát to:
- Lão ni muốn chết hay sao...?
Miệng quát tay nàng ném mạnh nắm thần sa vào mặt Diệu Chân sư thái.
Diệu Chân sư thái tuy thiền công thâm hậu nhưng bà cũng không dám ngang nhiên chống với loại ám khí bá đạo đó, nên quát to một tiếng cây phất trần trên tay vung lên một vòng, toàn thân như một con thoi bay ngang sang bên cách xa trên bảy thước.
Vụ Mỹ Nhân nhân cơ hội bà ta né tránh, tức thì tung mình nhảy lại phía La Phù Tử vung chưởng cước tấn công liền chín thế. La Phù Tử phải tránh sang một bên. Trần Giác Dân đang bị bốn phía bao vây sức ép nặng nề, chân lực mỗi ngày một yếu, cánh tay bị thương độc phát tê tái, nay chợt thấy La Phù Tử phải né sang một bên biết là có người tiếp cứu tức thì đem hết sức bình sinh thét to một tiếng.
Soạt soạt. Chàng tận lực tấn công liền hai kiếm đồng thời chàng tung mình nương theo kiếm xông về trước thoát khỏi trùng vây. Thoát khỏi trùng vây chàng mới thấy mình mắt hoa đầu váng lảo đảo muốn ngã, may nhờ có Vụ Mỹ Nhân đuổi tới đưa tay ra dìu chàng, còn một tay thò vô trong bọc vốc một vốc thần sa cầm nơi tay quát to một tiếng:
- Có kẻ nào chưa biết thần sa lợi hại xin cứ việc tấn công.
La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều nhất thời đều hoảng sợ thần sa tối độc của nàng nên đứng ngẩn ngơ không dám tấn công tức thì.
Giác Dân sau khi được Vụ Mỹ Nhân dìu đỡ bèn định thần một chút thò tay vào bọc lấy thuốc giải độc ra. Không ngờ khi đổ ra tay chàng chỉ thấy còn có hai viên thì không khỏi ngần ngại, chẳng biết nên uống nốt hết hai viên thuốc ấy hay là để đợi lúc thật hiểm nghèo sẽ đem dùng.
Trong lúc chàng còn đang băn khoăn suy nghĩ... đột nhiên...
Bốn phía rừng những tiếng cười quái dị nổi lên, bốn năm người từ mé trong rừng nhảy ra, người đi đầu cao gầy nét mặt khô khan như là cương thi vậy.
Người đó vừa bước vào đã cất tiếng cười lạnh lùng:
- May thật! May thật! Không ngờ quí vị có mặt tại đây mà cũng là những kẻ có tên trong sinh tử bộ cả, thật khỏi mất công lão phu tìm kiếm...
Giác Dân thoạt trông thấy ông ta đã không khỏi giật mình và vội vã nhét hai viên thuốc vào miệng.
Bọn La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều cũng không khỏi ngạc nhiên.
Điểu Tận Cung Tàng
Diệu Bút thư sinh kể như lần này là lần thứ hai bị bại bởi tay Giác Dân nhưng trong lòng vẫn chưa phục hẳn, nên thoạt mới qua khỏi khách sạn đã dùng toàn lực công phu khinh công chạy như bay biến một hồi thì tới nơi. Lúc đó mới quay đầu nhìn lại đã thấy Giác Dân đứng bên cạnh nét mặt không chút mệt nhọc, trái lại mình thấy tim đập mạnh mồ hôi toát ra như tắm thì không khỏi giật mình cảm phục nội công của Giác Dân quả nhiên thâm hậu vô cùng.
Khi hai người đến một khu rừng rậm đột nhiên có tiếng nói lạnh lùng:
- Có phải Văn Đường chủ đấy không...?
Diệu Bút thư sinh vội cung kính đáp:
- Đúng vậy! Trần thiếu hiệp cũng cùng tới rồi?
Tiếng nói trong rừng lại thủng thẳng:
- Bảo nó tới đây gặp mặt ta...
Lời nói như là một mệnh lệnh đầy kiêu ngạo.
Trần Giác Dân nghe không khỏi cười gằn thầm:
- Dù ta có thực muốn giao hảo với Kim Ngô Cung nhưng thái độ ấy cũng đủ cho ta chán ngán rồi.
Diệu Bút thư sinh vâng vâng dạ dạ rụt rè dẫn Giác Dân đi vào trong rừng, vào tới nơi chàng thấy bốn người ngồi trên những đồng đá to, chính giữa là một ông lão thân hình cao gầy, nét mặt khô như một xác chết, đầu hói quá nửa, đôi mắt sâu hóm ẩn hiện những tia sáng lóng lánh; dưới cắm một vài sợi râu thưa thớt.
Còn hai người ngồi bên phải và trái trạc độ ngoài sáu mươi tuổi đen đúa cả ba người đều mặc y phục dân Miêu, còn một cẩm y thiếu niên mang đao trạc độ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, da trắng nét mặt lãnh đạm có vẻ kiêu ngạo đôi tay bắt tréo sang một bên.
Lão ông như cương thi đó đưa mắt nhìn Giác Dân từ trên đầu xuống dưới chân lạnh lùng hỏi:
- Phải chăng mi chính là Trần Giác Dân...?
Giác Dân thoạt nghe lời xách mé ấy đã bừng bừng nổi giận, hừ sẽ một cái không trả lời.
Cương Thi lão nhân tưởng Giác Dân không nghe tiếng lại hỏi tiếp:
- Mi phải chăng quyết tâm đầu hiệu Kim Ngô Cung...?
Giác Dân vẫn vờ như không hiểu gì hết, Diệu Bút thư sinh vội đỡ lời:
Tử Tu Bá đã nhận chàng ta thay Mộc Thiên Hồng giữ năm tỉnh miền Đông Nam.
Cương Thi lão nhân hứ một tiếng lạnh lùng:
- Đã từng tuyên thệ và nạp đầu danh trạng chưa...?
Đột nhiên...
Cẩm y thiếu niên quát to một tiếng:
- Khoan đã, Tử Tu Bá tuy có nói lại nhưng chưa hề ban cho nó ngọc ngô bài lệnh thì cũng chưa thể chấp nhận nó được mà còn phải truy xét vụ huyết án Thái Nhạc Trang...
Giác Dân lần này cùng Diệu Bút thư sinh tới đây mục đích là thám xét xem những tay cao thủ của Kim Ngô Cung tới Trung Nguyên với mục đích gì nên không muốn ra tay tức thì. Nay mắt thấy cẩm y thiếu niên thần khí giảo hoạt, lại cố tâm khiêu chiến như vậy tức thì giận tiến lại phía hắn nói:
- Túc hạ là ai dám hỏi đến ngọc ngô bài lệnh...? Tại sao biết là tại hạ không có...? Vì lý do nào lại đòi truy cứu vụ Thái Nhạc Trang.
Cẩm y thiếu niên kiêu ngạo đáp:
- Nhị đệ tử Kim Ngô Cung chủ nhân Thôi Hoa công tử là ta. Mi không biết sống chết là gì nên gặp ta tỏ vẻ ngang ngạnh như thế, đừng trách ta xử ác. Vừa nói từ từ đứng lên tiến lại gần Giác Dân, Cương Thi lão nhân vốn biết hắn là con người hung bạo, động tí giết người không thương tiếc nên vội cao tiếng quát:
- Nhị công tử hãy ngồi xuống để lão phu hỏi lại nó đã.
Thôi Hoa công tử tính tình cuồng bạo song đối với Cương Thi lão nhân này thì có năm sáu phần vị nể nên nghe tiếng lão nhân gọi tức thì ngừng lại.
Cương Thi lão nhân chớp đôi mắt xanh biếc lạnh lùng hỏi:
- Lão phu là một trong bốn tứ đại hộ pháp, Tam Miêu Chi Thần trong Kim Ngô Cung, có mấy câu muốn hỏi mi mi cần trả lời thật thà...
- Muốn gì cứ nói...
Cương Thi lão nhân bình tĩnh hỏi:
- Túc hạ có thực tâm đầu hiệu Kim Ngô Cung
Trần Giác Dân biết lời nói của ông có ý nghi ngờ bèn đáp:
- Tại hạ tới đây sao cần hỏi điều đó...?
Lão nhân đáp:
- Vì ta cần phải biết...
Giác Dân cười thản nhiên:
- Thực ra tại hạ chưa từng nói điều đó.
Tam Miêu Chi Thần không khỏi ngạc nhiên nhìn Văn Trụ Bình.
Diệu Bút thư sinh giật mình một cái vội nói:
- Trần huynh sao nói vậy...?
Giác Dân cười nói:
- Không hề giấu giếm, tại hạ vì cảm thâm tình của Kim Ngô Cung chủ nhân dùng lễ tới mời nên nhận lời tới đây, chứ đâu phải là tới đầu hiệu Kim Ngô Cung như lão bối nói.
Tam Miêu Chi Thần là một người lão luyện giang hồ, nén giận nói tiếp:
- Mời tới hoặc đầu hiệu cũng như nhau mà thôi. Thật ra những người đến với bản cung đều phải chịu hai điều kiện: Một là phải tuyên thệ trước trời đất, hai là nộp danh đầu trạng mới có thể lãnh được ngọc ngô bài lệnh của Kim Ngô Cung chủ nhân.
Giác Dân kinh ngạc hỏi:
- Nhưng không biết danh đầu trạng là món gì vậy?
Tam Miêu Chi Thần đáp.
- Chính là tám mươi cái đầu thù nhân do bản cung chỉ định.
Giác Dân cười gằn một tiếng mỉa mai:
- Kim Ngô Cung ở tận Mạc Bắc sao cũng lắm kẻ thù vậy?
Tam Miêu Chi Thần chợt biến sắc, quát to:
- Ai cho phép mi hỏi điều ấy.
Giác Dân mỉm cười:
- Nếu không hỏi rõ, chẳng lẽ cứ hồ đồ bạ ai giết người ấy để thỏa mãn ý muốn của túc hạ hay sao.
Tam Miêu Chi Thần ngửa mặt cất tiếng cười quái dị:
- Lão phu biết mi cậy mấy thế công phu nên kiêu ngạo mấy người của bản cung, nhưng lão phu nói thực, những người trong Kim Ngô Cung không dễ để mi khinh mạn đâu.
Trần Giác Dân lạnh lùng đáp:
- Nhưng tại hạ phải đâu là tay sai của quí cung.
Tam Miêu Chi Thần quát to:
- Nếu vậy đêm nay mi phải bỏ mạng tại đây.
Đoạn ông quay sang phía Văn Trụ Bình lạnh lùng:
- Văn Đường chủ hãy sang đây ta bảo.
Diệu Bút thư sinh Văn Trụ Bình sắc mặt tái mét, rụt rè bước tới:
- Tam Miêu hộ pháp kêu gọi tại hạ chẳng hay có điều gì dạy bảo?
Tam Miêu Chi Thần nét mặt dữ tợn cất tiếng cười:
- Mi làm việc sao hồ đồ như vậy?
Rồi chợt ông ta xòe bàn tay ra như những móc sắt, đẩy mạnh một chưởng tới trước mắt Diệu Bút thư sinh, chưởng phong quần quật mang theo những luồng âm phong tanh thối như vũ bão kích thẳng xuống Diệu Bút thư sinh. Văn Trụ Bình không ngờ Tam Miêu Chi Thần hạ độc thủ nên không tránh kịp, chỉ kêu to được một tiếng; toàn thân như con diều đứt dây văng xa độ chừng hơn một trượng, rơi xuống đất tắt hơi tức thì.
Nhìn thấy thủ đoạn tàn ác của Tam Miêu Chi Thần, Giác Dân bừng bừng nổi giận, rảo bước tiến lên trỏ vào mặt ông ta quát:
- Thiếu gia hôm nay mới biết thủ đoạn tàn bạo của Kim Ngô Cung đối với người trong nhà như vậy, hèn chi đối với võ lâm giang hồ không chút dung tình với một ai cả .
Tam Miêu Chi Thần ngửa mặt cười dài:
- Bây giờ mi mới biết kể cũng đã hơi muộn.
Rồi ông ngoảnh lại phía sau quát:
- Hãy mang tới đây.
Liền đó năm sáu Miêu trang đại hán đẩy một trai một gái từ sau một hòn đá bước ra, người trai máu đỏ đầy mặt, tay trái bị chém cụt, còn người con gái đầu tóc rối tung mặt mày xanh lét, cả hai mười phần thê thảm đáng thương.
Giác Dân thoáng thấy hai người không khỏi giật mình một cái, té ra hai người là vợ chồng Mộc Thiên Hồng. Chàng biết hai vợ chồng này đã từng vi hổ tác tướng giết không biết bao nhiêu người, nhưng nghĩ lại dù sao họ cũng là môn đồ Địa Linh Giáo không lẽ để cho người khác tự do hành hạ. Nghĩ vậy Giác Dân trỏ vào mặt Tam Miêu Chi Thần quát:
- Kim Ngô Cung chúng bây thật quả là những bọn vô lương tâm. Mộc Thiên Hồng hỏi vì đâu mà khi sư diệt tổ, gây tang tóc oán hận khắp võ lâm? Thế mà không ngờ giờ đây chúng bây đều dùng thủ đoạn như thế để đối phó với họ, phỏng còn gì thiên lương nữa.
Tam Miêu Chi Thần cười gằn nói:
- Mộc Thiên Hồng không nghe lời chỉ bảo của Kim Ngô Cung, mượn công vi tư, tự tạo giả hương xa chủ nhân hành sự, lại để mất Ngọc ngô lệnh bài, tội kể đã đáng chết rồi. Huống chi hắn lại dám ra tay công kích Kim Ngô Cung công chúa và tỳ nữ La Hầu Anh, lại càng đáng chết hơn nữa. Bản cung đã định sửa tội nó từ lâu, nếu không họ chịu để cho bọn bây tự do san bằng Thái Nhạc Trang như vậy hay sao?
Trần Giác Dân tức giận cất tiếng cười ha hả, vung tay xuất thế Độc Diễm Ma Chưởng, nhằm Tam Miêu Chi Thần kích tới.
Giữa lúc đó, chàng chợt phát giác một luồng chưởng phong thổi tới phía sau, chàng vội thu chưởng nhảy sang bên, nhìn lại thì té ra Thôi Hoa công tử lợi dụng lúc chàng bất phòng phóng ra một luồng chỉ phong nhằm huyệt Khúc trì điểm tới.
Chàng thấy rõ kẻ đánh lén chàng là Thôi Hoa công tử thì không khỏi cười gằn một tiếng:
- Thì ra thủ đoạn của Kim Ngô Cung chuyên môn đánh lén người ta là giỏi, sao không biết thẹn với võ lâm bốn bể?
Thôi Hoa công tử mặt bừng tức giận tỏ vẻ hung dữ quát to:
- Nghe nói tam sư muội ta để mắt xanh tới mi, biết có thực hay không...?
Trần Giác Dân thấy hắn chợt hỏi tới việc ấy thì vừa tức giận vừa buồn cười đáp:
- Có thì đã sao, phỏng ngươi làm gì được...?
Lời chàng vừa đáp với Thôi Hoa công tử chẳng qua thấy hắn là con người trơ trẽn thì trêu tức chơi nào ngờ đâu chỉ vì vậy mà suýt bỏ mạng vì đó.
Thôi Hoa công tử thoạt nghe lời đó lửa giận đã đốt bừng tâm can như một kẻ điên cuồng, tức thì chưởng chỉ nhất thời tấn công ra mười hai thế cực kỳ mau lẹ, thế nào thế ấy vô cùng hiểm ác.
Thấy Thôi Hoa công tử nhất đán ra tay với những chiêu thức quái dị, dù Giác Dân đã đề tụ chân khí chuẩn bị đối phó cũng phải thối về sau hơn tám thước mới tránh khỏi những thế công của Thôi Hoa công tử.
Thôi Hoa công tử nhất thời đắc thế kiêu ngạo buông tiếng cười tự đắc rồi thay đổi chiêu thức dùng toàn những thế tối độc ra vận đầy đủ mười hai thành công lực liên tiếp tấn công chàng, lúc đó chỉ thấy chỉ ảnh mơ hồ, chưởng phong cuồn cuộn luôn luôn phản kích Giác Dân.
Đây là lần đầu tiên Trần Giác Dân đấu nhau với đệ nhị đệ tử của Kim Ngô Cung chủ nhân, chàng nhận thấy võ công của hắn khác hẳn với võ công của các phái võ Trung Nguyên khiến người ta khó đề phòng vô cùng.
Nhưng chàng vốn là người thông minh, tuy nhất thời bị mất tiên cơ bởi những chiêu thức kỳ ảo, song chàng vốn là một tay cao thủ tuyệt trần nên không hề bối rối, luôn luôn giữ kín môn hộ, hóa giải từng thế một đồng thời lưu ý nhận xét chiêu thức của hắn và ứng dụng hoàn toàn võ công học trong Địa Linh chân kinh ra để đối phó.
Nguyên võ công trong Địa Linh chân kinh là một môn võ công tinh hoa nhất trong Địa Linh Môn, sau đó lại được Cam Đơn lão nhân đem hết tinh học nhất sinh ghi chú kỹ càng giảng dạy minh bạch. Song lúc bấy giờ Giác Dân mới học được hai ba phần mà thôi, bằng không Thôi Hoa công tử khó mà thoát chết được.
Hai người đánh nhau ước được mười bảy mười tám hiệp Giác Dân đã lãnh hội được đường lối võ công của đối phương đồng thời lại ý thức thêm nhiều chiêu thế trong Địa Linh chân kinh, tức thời chàng hú dài một tiếng phản thủ vi công, chường phong vù vù chiêu thế loang loáng như mưa rào như gió cuốn giây lát bách lui Thôi Hoa công tử về sau hơn hai trượng.
Nguyên Thôi Hoa công tử giỏi môn o bế nên được Kim Ngô Cung chủ nhân yêu chuộng và được chân truyền võ công, nhưng tiếc là thiên phận không tốt học nhiều hiểu ít, công lực lại không thâm hậu bằng đại sư huynh Tử Tu Bá và tam sư muội Ngụy Tiểu Quyên, do đó hắn không sao luyện thành công môn Hồng Mông Tử Khí. Về phần hắn rất say mê Ngụy Tiểu Quyên nhưng trái lại nàng không hề để ý đến hắn một chút nào.
Lần này hắn nghe thấy đồn Tử y nữ lang tam sư muội hắn có cảm tình nồng hậu với một chàng trai trẻ họ Trần, tức thì xin phép sang Trung Nguyên mục đích dò la và mưu loại bỏ chàng. Không ngờ mới sang đến đây đã gặp chàng và lại được chàng công nhiên thừa nhận, khiến hắn vừa tức vừa buồn và quyết giết cho bằng được chàng.
Vì vậy vừa giao phong hắn đã dùng toàn lực ra tấn công Giác Dân, không ngờ Giác Dân công lực thâm hậu chẳng những không bị hắn sát thương trái lại còn phản công hắn khiến hắn không sao cứu vãn được liệt thế.
Thôi Hoa công tử lúc này càng ngày càng thấy cấp bách khiến hắn ta mười phần bối rối, đột nhiên nhảy lùi về sau rút ra một thanh đao cong màu trắng lóng lánh ngân quang quát to một tiếng.
Tên tiểu tử họ Trần hãy nghe đây, đêm nay một là ngươi chết hai là ta chết. Muốn công bằng ngươi hãy rút đao ra cùng ta sinh tử một trận.
Miệng quát tay hắn vung mạnh xuất một thế quái dị nhằm Giác Dân chém tới.
Giác Dân thản nhiên không hề nhúc nhích, đợi mũi đao của Thôi Hoa công tử gần tới mới chuyển mình một cái rút thanh Bạch ngọc địch ra rung mạnh một cái, thanh Bạch ngọc địch đã quét từ dưới lên trên nhằm thẳng vào sóng đao của Thôi Hoa công tử gạt mạnh.
Không ngờ thanh ngân đao vô cùng linh động cổ quái, rõ ràng thấy mũi đao thích tới trước ngực, đột nhiên rung động một cái đã chém sả xuống vai chàng.
Thế đao này khiến Giác Dân không thể ngờ tới.
Trong khi bối rối chàng vặn mình vung thanh Bạch ngọc địch lên đón đỡ. Một tiếng cương... vang lên thanh loan đao đã bị bật ra ngoài song cánh tay đã bị mũi đao rạch một miếng dài hai tấc, máu đổ thấm áo.
Thấy vậy tức thì nổi giận, Giác Dân đột nhiên quát to một tiếng tung mình nhảy tới. Thanh Bạch ngọc địch đã vạch ra một luồng ngân quang nhằm thẳng đầu Thôi Hoa công tử đánh xuống.
Thôi Hoa công tử xuất kỳ bất ý dùng ảo ảnh độc đao thích thương Giác Dân đang tỏ vẻ đắc ý, chợt thấy Giác Dân như con cọp điên cuồng xông xáo tấn công mình thì bật cười kiêu ngạo nói:
- Tiểu tử, thanh ngân đao của ta có ngâm chất kỳ độc, kẻ bị kích trúng khó toàn tính mạng. Nếu mi dùng quá sức càng sớm chết mà thôi.
Giác Dân nghe Thôi Hoa công tử nói vậy tuy không tin, nhưng trong lúc tấn công Thôi Hoa công tử chàng vẫn để ý xem xét quả thấy nơi vết thương tê tái thì biết rằng không phải là hắn đe dọa chàng, tức thì chàng thêm giận dữ quát to.
- Đồ vô sỉ ám hại thiếu gia...
Quát xong vận hết sức thi triển chiêu thức Ngộ Dạ Kinh Hồn tam thức ra, nhanh như tên bắn từ trên đỉnh đầu Thôi Hoa công tử đánh xuống một địch, đồng thời tả chưởng dùng thế Tiêu Sương thất chưởng. Địch chưởng hỗn hợp oai lực tăng gấp mấy lần khiến trong chốc lát Thôi Hoa công tử đã lọt vào vòng nguy hiểm.
Tam Miêu Chi Thần thoáng thấy biết rằng nếu không can thiệp sớm muộn Thôi Hoa công tử cũng bị lạc bại, tức thì hú lên một tiếng tung mình nhảy tới giữa trận...
Nhưng Tam Miêu Chi Thần dù nhanh nhưng vẫn không kịp, chỉ nghe thấy tiếng Thôi Hoa công tử kêu to một tiếng, thì ra đã bị Giác Dân dùng thế Nhật Chính Trung Thiên kích trúng, lảo đảo thối lui về sau bảy tám bước, máu miệng phun ra có vòi lảo đảo muốn té.
Thấy vậy Tam Miêu Chi Thần bỏ Giác Dân, từ trên không nghiêng mình một cái đặt chân xuống sau lưng Thôi Hoa công tử, một tay đỡ lấy lưng hắn một tay điểm luôn vào mấy huyệt đạo của Thôi Hoa công tử.
Nói riêng về Giác Dân sau một chưởng đánh bại Thôi Hoa công tử kiệt sức lảo đảo mấy bước cơ hồ muốn té chất độc lúc bấy giờ đã làm cho vết thương tê tái, nửa người đau đớn. May là Giác Dân công lực thâm hậu nên vận khí bế huyệt không cho chất độc lan rộng nên tạm duy trì thời gian.
Chàng nhận thấy Tam Miêu Chi Thần không tấn công mình mà lo cứu Thôi hoa công tử nên nghĩ thầm:
Bây giờ nếu không lo thoát thân cho mau, đợi khi Tam Miêu Chi Thần ra tay thì khó mà thoát chết.
Nghĩ vậy chàng toan đề khí tung mình ra đi, đột nhiên nghĩ lại tới vợ chồng Mộc Thiên Hồng thì không khỏi dội lòng một cái.
Mộc Thiên Hồng tuy là tội nhân của Kim Ngô Cung nhưng lại là một tên phản đồ của Địa Linh Môn. Việc nghiêm trị Mộc Thiên Hồng nếu để cho Kim Ngô Cung xét xử thì chẳng hóa ra mất mặt Địa Linh Môn lắm sao, như vậy tất nhiên phải cứu vợ chồng hắn đưa về đợi Địa Linh Môn cứu xét mới đúng.
Nghĩ là làm, lập tức chàng vung thanh Bạch ngọc địch một vòng tròn hào quang chói mắt đoạn đút vào trong bọc, tung mình nhằm bọn Miêu trang đại hán nhảy tới đồng thời tung song chưởng tả hữu nhằm bọn chúng công tới. Thế chưởng của chàng cực kỳ biến hóa, tuy mình đang thương nặng nhưng chưởng thế vẫn mười phần oai mãnh. Những tiếng kêu thét lên liên hồi, bọn Miêu trang đại hán đó bị chưởng phong kích trúng văng ngã khắp nơi. Nhân cơ hội đó Giác Dân tức thì cúi mình xuống hai tay cắp hai vợ chồng Mộc Thiên Hồng tung mình chạy thẳng vào trong rừng.
Hành động của chàng thực là mau lẹ, một lòng lo cứu vợ chồng Mộc Thiên Hồng nên quên hẳn hai người đại hán ngồi bên cạnh Tam Miêu Chi Thần lúc nãy. Tuy hai người là Miêu nhân võ sĩ nhưng công lực lại mười phần thâm hậu, nên vừa kịp phát giác ra Giác Dân muốn cứu vợ chồng Mộc Thiên Hồng tức thì nhanh nhẹn nhảy tới, mỗi người phách ra một chưởng phong mãnh liệt đánh thẳng vào Giác Dân.
Giác Dân sơ ý bị hai luồng chưởng phong của hai Miêu Cương đại hán đánh trúng, nghịch huyết từ trong mồm muốn ứa ra nhưng vẫn gượng dùng chân khí nén lại buông mình xuống đất lăn đi hai vòng tránh thoát thế công sau của hai đại hán, đồng thời tung mình nương theo luồng chưởng phong đó bay tuốt vào trong rừng.
Miêu trang đại hán thấy vậy cũng tung mình đuổi theo, nhưng thân pháp Mạo Hợp Thần Ly của chàng vốn là một thân pháp tuyệt thế trong Địa Linh chân kinh lại vô cùng nhanh lẹ, nên vừa tới bìa rừng thoáng một cái đã biến mất khiến hai đại hán chỉ còn có nước nhìn theo.
Nói về Giác Dân cưỡng nhịn thương thế cố gắng chạy vào một lối nhỏ trong rừng hiu quạnh. Chàng đi một hồi lâu sức thuốc mỗi lúc một ngấm cho đến khi không thể chịu đựng được nữa mới ngừng bước lại, buông vợ chồng Mộc Thiên Hồng xuống rồi cúi nhổ một ~ búng máu ra ngoài, đoạn nhắm mắt định thần điều tức để nội thương bình phục lại.
Nhưng chàng có ngờ đâu vết thương trên tay chàng vốn là bị chất kỳ độc nên khi chàng điều thương thuốc độc mượn thể lan rộng thêm ra.
Nguyên chất độc trên thanh ảo ảnh loan đao của Thôi Hoa công tử là một loại chất độc thứ nhất của Miêu Cương, bất cứ kẻ nội công tinh thâm đến đâu mặc dầu cũng chỉ sau mười hai ngày là chết.
Riêng Giác Dân sau khi bị thương đã kịp thời bế huyết đạo, nhưng đến khi chàng phải vận công chiến đấu đương nhiên thương thế nhân đó phát tác càng mạnh.
Lúc bấy giờ chàng thấy vết thương của mình ngứa ngáy khó chịu, toàn thân run rẩy, tứ chi co rút, thần trí hoang mang nửa mê nửa tỉnh.
Nói về vợ chồng Mộc Thiên Hồng, chồng bị thương nặng vợ bị điểm huyệt, mắt thấy Giác Dân thân bị độc thương vẫn cố gắng cứu vợ chồng thì vô cùng cảm kích đồng thanh kêu lên:
- Tiểu huynh đệ, mi không thể nào cứu vợ chồng ta được nữa đâu. Thanh loan đao đó kịch độc không có thuốc không sao chữa được, hãy lo điều trị cho sớm nếu không trong vòng mười hai ngày không sao thoát chết.
Giác Dân nghe Mộc Thiên Hồng nói đột nhiên tỉnh ngộ, nhớ lại trước đây Bách Độc Tôn Giả khi chia tay có tặng chàng lọ thuốc giải độc đơn. Vì đã lâu chàng không gặp hoàn cảnh như vậy nên không dùng đến lãng quên mất. Chàng bèn vội vàng đổ ra mấy viên uống ngay lập tức.
Thuốc giải độc của Bách Độc Tôn Giả quả là thần hiệu, thuốc uống vào trong khoảnh khắc thần trí chàng trở nên sáng suốt, hiện tượng trúng độc không còn nữa mà chỉ thấy trên cánh tay nơi bị thương một màu đen.
Thấy vậy chàng bèn đổ thêm hai viên nữa ra uống rồi mới đến gần vợ chồng Mộc Thiên Hồng giải huyệt đạo cho vợ chồng ông ta. Song không ngờ vì hai vợ chồng ngoài thương thế quá nặng lại bị điểm huyệt từ lâu nên dù được Giác Dân giải huyệt mà vẫn không sao cử động được ngay. Còn phần Giác Dân có thể giúp họ đả thông huyệt mạch nhưng lo độc khí phát hành nên không dám vận công điều trị cho vợ chồng hắn.
Huyệt đạo được giải một lúc lâu hai vợ chồng mới vùng đứng dậy được. Giác Dân tức thì nghiêm nét mặt:
- Nơi này không phải là chỗ an toàn, tốt nhất nên đi khỏi đây sớm thì hơn. Hiện nay tại hạ cùng sư huynh đều bị trọng thương, nếu chúng tìm đến thì thực không sao đối phó được.Mộc Thiên Hồng cảm khái than một tiếng:
- Ngu huynh khi bỏ sư môn, vi hổ tác tướng, thật đáng tội chết. Nay được tiểu huynh đệ không nghĩ đến tội ác niệm tình riêng cứu vợ chồng ta khỏi tay bọn Kim Ngô Cung khiến vợ chồng ngu huynh thêm thẹn thùng hối hận.
Giác Dân cười gằn một tiếng:
- Sư huynh khỏi nói đến câu ân huệ. Tôi cứu vợ chồng sư huynh không phải là vì tình riêng mà là vì tôn chỉ Địa Linh Môn không cho phép người ngoài thương hại. Giờ tuy ông thoát tay bọn Kim Ngô Cung song tương lai tránh sao khỏi sự nghiêm trị của bản môn qui định.
Mộc Thiên Hồng thần khí ôn hòa buồn rầu đáp:
- Ngu huynh được tôn sư dạy bảo, lẽ đương nhiên phải theo qui luật của sư môn dù có chết có gì đáng tiếc Song hành động thái độ của sư đệ vừa rồi, vợ chồng huynh yêu cầu sư đệ dùng pháp khí tôn sư trừng trị kẻ phản môn sớm lúc nào hay lúc ấy.
Lời nói của ông ta mười phần chân thành bình tĩnh, khiến Giác Dân không nỡ quyết liệt với ông ta sẽ đáp:
- Tiểu đệ tuy được di mạng của tiên sư chấp chưởng Địa Linh giáo nhưng chưa hề tế cáo thiên địa tổ sư tiếp nhận chưởng môn chính thức, huống chi còn nhiều vị bản môn chường bối và đại sư huynh, việc trọng đại như thế dám đâu độc đoán. Thôi xin sư huynh lên đường sớm cho rồi.
Vợ chồng Mộc Thiên Hồng sau khi điều tức một hồi đã gượng đứng dậy hành động được, nên nghe Giác Dân nói càng thêm cảm động:
- Nếu nói về hành vi dĩ vãng của ngu huynh thì đáng lý phải tự vẫn trước mặt tiểu huynh đệ để tạ tội với tiên sư dưới suối vàng, nhưng tiểu huynh đệ đã bảo vậy ngu phu phụ tất nhiên phải tuân lời tạm sống ít lâu, nhân trong thời gian này cố gắng sẽ làm những việc ích lợi cho nhân loại để chuộc một phần nào tội lỗi.
Giác Dân lúc này đang lo tới việc trị độc nên không muốn cùng ông ta nói nhiều nên khẽ gật đầu một cái nói:
- Sư huynh biết hối hận như thế tạm gọi là đáng mặt nam nhi chí khí, đệ chỉ mong sao sư huynh nói giữ lời, nhớ hành động sao đáng mặt sư môn. Thôi đi thôi...
Mộc Thiên Hồng bèn vòng quyền một cái vừa toan chuyển mình ra đi đột nhiên...
Tiếng cười nói ồn ào từ xa đưa tới...
Mấy bóng người từ xa bay lại, Giác Dân giật mình một cái cho là người trong Kim Ngô Cung đuổi tới, tức thì vung tay một cái rút thanh Kim Tinh Ngọc Phách kiếm ra, một luồng xanh màu lam chói mắt sáng lóe khắp rừng.
Rồi chàng định thần nhìn ra lúc đó mới nhận rõ bọn người vừa đến chính là Nga Mi phái chưởng môn nhân La Phù Tử, bên trái ông ta là ba ông lão mặc bộ áo dài đứng song hàng với một lão ni nét mặt hiền từ.
Ngoài ra còn có hai đạo nhân vừa cao vừa gầy nét mặt lãnh đạm mặt mũi xấu xí theo sau. Giác Dân nhận ra hai người ấy chính là Cổ Lãnh Tà Thần Hãn Thiên Bất Điều đã từng đánh nhau với chàng. Hai tên ma đầu này thường chàng không sợ hãi gì, nhưng đến nay trông thấy thì không khỏi giật mình thầm.
La Phù Tử sau khi bước tới đưa mắt nhìn một lượt, hai luồng nhãn quang âm độc nhìn vào ba người cười ha hả:
- Té ra vòng lẩn quẩn, thì ra chúng bây một hội một thuyền với nhau. Ba tên ma đầu đều là trong Địa Linh Môn cả còn nói gì nữa...
Giác Dân trông ông ta một cái không buồn trả lời mà cũng không thèm trách móc gì cả.
Một trong ba ông lão đứng phía trái ông ta trỏ vào Giác Dân hỏi:
- Kẻ hãm hại bản phái trưởng sư huynh phải chăng chính là tiểu tử đây chăng...?
La Phù Tử cười gằn:
- Không phải nó thì ai vào đấy nữa. Ông lão đó chợt tiến lên một bước quát:
- Hung đồ! Mau lại đây, Điểm Thương tam lão hôm nay lại kiếm mi đòi mạng đó...
Miệng nói ông xuất luôn một chưởng nhằm ngực Giác Dân đánh tới.
Giác Dân không hiểu cớ gì lại kết oán với Điểm Thương bèn tung mình về sau tránh khỏi quát to:
- Khoan đã...!
Liền đó vòng quyền nhìn ông lão đó hỏi:
- Tại hạ không oán thù với Điểm Thương phái từ xưa tới nay, không hiểu vì lẽ gì mà tôn giá ra tay quyết liệt như vậy...?
Ông lão ấy chính là Cửu Khâu Tẩu, một trong ba Điểm Thương phái tam lão, vốn là một con người cố chấp, mặt đỏ gay quát:
- Mi vô cớ ám hại bản phái chưởng môn nhân Nhất Chỉ Phi Hiệp còn chối sao.
Giác Dân càng thêm kinh ngạc:
- Tại hạ đâu phải là con người có dã tâm ấy...
Cửu Khâu Tẩu quát to một tiếng:
- Mi khỏi chối quanh, huyết trái huyết hoàn hãy chịu chết cho mau...
Miệng nói tức thì nhất chỉ phóng ra vừa nhanh vừa chuẩn, nhằm huyệt Cự Khuyết của Giác Dân điểm tới
Giác Dân cả giận hừ lên một tiếng lạnh lùng:
- Việc này chắc lại do La Phù Tử xúi giục...?
Miệng nói chàng chuyển mình tránh khỏi Cửu Khâu Tẩu, vung cây Bạch ngọc địch nhằm thẳng vào La Phù Tử thích tới. Món binh khí lợi hại trong tay chàng đánh ra oai lực vô biên khiến La Phù Tử trông thấy vừa rùng mình vừa khởi lòng tham muốn.
Chợt nhanh như luồng gió ông thấp mình tránh khỏi ngọn địch, rút thanh cổ kiếm ra quay lại nhằm Giác Dân đâm một kiếm.
Điểm Thương tam lão thấy Giác Dân không đánh mình lại nhằm La Phù Tử tấn công thì cho là chàng khinh thị mình nên nhất tề hú to một tiếng, ba người sáu chưởng nhằm sau lưng Giác Dân điểm tới.
Giác Dân trong khi bị thương nặng nề đang lo âu nay thấy họ tấn công mình một cách hồ đồ như vậy thì càng tức giận, quát to một tiếng rút luôn thanh Kim Tinh Ngọc Phách kiếm ra, một luồng ngân quang lòa mắt, một kiếm một địch đồng thời tấn công mỗi người một thế vô cùng hiểm độc khiến cả bốn người đều hốt hoảng vội nhảy lui cả về sau.
Giác Dân sau khi dùng hết sức phát ra bốn thế vừa địch vừa kiếm, chàng cảm thấy nơi tay bị thương bắt đầu chất độc lại lan ra dần dần thì không khỏi giật mình một cái, nhưng vì còn lo đối phó nên không dám lấy ve thuốc độc ra dùng.
La Phù Tử vừa Điểm Thương tam lão bị Giác Dân nhất kiếm nhất địch bách lui thì nhất thời không ai dám liều lĩnh tấn công chàng mà mọi người đều ngầm tụ công lực đợi thời cơ hành động.
Trong khi Điểm Thương tam lão tấn công Giác Dân, Cổ Lãnh Tà Thần và Hãn Thiên Bất Điều đã nhất tề nhằm vợ chồng Mộc Thiên Hồng tiến tới cười gằn:
- Mộc đại trang chủ oai phong năm xưa đâu rồi...? Một chưởng ở núi Nhạc Lộc hôm nay bần đạo xin đòi lại gấp đôi...
Mộc Thiên Hồng cười ha hả:
- Đòi trong đêm nay...?
Cả hai đại ma đầu đồng đáp:
- Phải? Nếu mi biết điều tự đánh vỡ thiên linh cái, ta sẽ để cho toàn thây.
Mộc Thiên Hồng thoạt nhìn thấy bọn La Phù Tử đã tính đến việc liều sinh tử cho nên không chịu mang tiếng khiếp nhược, ngửa mặt nhìn lên trời cất tiếng cười kiêu ngạo một hồi rồi nói:
- Mộc mỗ tuy đã bị thương, nhưng dù bọn mi muốn lấy được mạng này tất phải đổi bằng mạng hai đứa bay chứ phải đâu chịu chết dễ dàng như bọn mi mong muốn.
Hãn Thiên Bất Điều và Cổ Lãnh Tà Thần tuy nói là báo thù nhất chưởng song thực ra mưu tính chuyện tìm cách đoạt kiếm của Giác Dân mới là mục đích chính, nên cả hai không hề nói năng nhất tề tung mình nhảy tới.
Cổ Lãnh Tà Thần thì nhằm Mộc Thiên Hồng tấn công còn Hãn Thiên Bất Điều thì nhằm Ly Hồn Phi Tử phản kích, cả hai đều muốn sớm giết hai vợ chồng Mộc Thiên Hồng để rảnh tay sang vây đánh Giác Dân, nên thoạt ra tay đều dùng toàn độc thế.
Mộc Thiên Hồng bị đứt một cánh tay tất nhiên nguyên khí bị tổn thương nhiều, còn Ly Hồn Phi Tử thì bị thương nặng nên chỉ gắng gượng chống đỡ một cách tuyệt vọng.
Giác Dân trông thấy hoàn cảnh hai người như vậy thì nóng lòng, quên hẳn việc chất độc có thể sớm phát bèn quát to một tiếng, thanh ngọc kiếm long lánh như sao băng hồng quang chói lọi. Người và kiếm hợp làm một xông thẳng tới tấn công ra ba thế kiếm khiến cho Hãn Thiên Bất Điều và Cổ Lãnh Tà Thần phải thối lui về sau liền bảy tám bước.
Sau khi vận dụng công lực tấn công một hồi, độc thương trên tay lại bắt đầu tái phát đau nhức vô cùng. Chàng biết vậy nhân khi hai người bị đẩy lui vòng vây nới rộng, chàng dùng thủ pháp rất mau lẹ lấy ra hai viên thuốc giải độc ra để vào trong mồm vợ chồng Mộc Thiên Hồng. Thấy Giác Dân xả thân vì vợ chồng mình thì mười phần kích động, riêng Ly Hồn Phi Tử cảm thấy thẹn thùng và biết rằng độc thương của Giác Dân tuyệt đối không thể duy trì được bao nhiêu thì không thể không cất tiếng bi thảm nói:
- Sư đệ, mi hãy tự thoát thân đi, thôi đừng lo tới vợ chồng ta nữa. . .
Giác Dân sau khi uống viên thuốc giải độc thì vết thương đã tạm thời không thấy chất độc lan rộng nữa, bèn một tay cầm kiếm một tay cầm địch cười gằn một tiếng:
- Đệ cần ở lại xem bọn ma đầu hồ đồ này đối phó với đệ bằng cách nào cho biết.
Vị lão ni từ lúc đến vẫn chưa nói một lời, nay nghe Giác Dân nói vậy mới nhẹ phất chiếc phất trần trên tay nói:
- Bần ni Diệu Chân sư thái muốn hỏi thí chủ một việc?
Trần Giác Dân vẫn kính cẩn.
- Tiền bối định hỏi điều gì...?
Diệu Chân sư thái nghiêm mặt:
- Nghe nói thí chủ đã đầu hiệu Kim Ngô Cung, chẳng hay việc ấy có hay không?
Giác Dân cười lạnh lùng:
- Tại hạ đường đường là Địa Linh giáo chủ có khi nào lại hạ mình làm tôi tớ cho Kim Ngô Cung...
Diệu Chân sư thái gặng hỏi:
- Bần ni nghe nhiều người nói vậy...?
Giác Dân giận dữ nói:
- Tại hạ biết có nhiều kẻ cố tình buộc điều nọ tiếng kia, mục đích chẳng qua chỉ vì thanh kiếm của tại hạ. Nhưng thanh kiếm này muốn lấy cũng không khó gì miễn để đầu lại đổi là được rồi...
Diệu Chân sư thái hai tay giơ lên trước ngực lui lại sau hai bước nói:
- A di đà Phật, tội quá! Tội quá! Bần ni tuyệt nhiên không có bụng nghĩ vậy, xin thí chủ đừng hiểu nhầm.
Lúc bấy giờ các cao thủ võ lâm đã thắt chặt vòng vây lại La Phù Tử chợt cười gằn một tiếng:
- Đối với tên ma đầu như tên này thần ni khỏi nói nhiều, đề bần đạo đối phó với nó là hơn.
Điểm Thương tam lão vốn đã quyết Giác Dân là hung thủ sát hại Nhất Chỉ Phi Hiệp nên không hề nghĩ ngợi, đồng thời tiến gần thêm mấy bước đề tụ chân khí sẵn sàng.
Lúc này bảy tay cao thủ bao vây Giác Dân và hai vợ chồng Mộc Thiên Hồng vào giữa, người nào người nấy hầm hầm mặt đầy sát khí chứng tỏ cuộc ác chiến sắp bắt đầu.
Giác Dân đôi mắt sáng như sao băng liếc nhìn chung quanh một lượt rồi lấy ra bốn viên thuốc bỏ vào miệng đoạn cất tiếng quát:
- Quí vị muốn biết mùi vị kiếm địch của tại hạ xin cứ ra tay, còn chùng chình gì nữa...
Tuy chàng quát bảo vậy song không một ai đường đột dám ra tay khiến tình trạng khẩn trương mỗi ngày một căng thẳng.
Đột nhiên một bóng người từ xa vụt bay vào giữa trận địa cất tiếng cười kiều mị nói:
- Thật là xấu hổ quá, bao nhiêu tay cao thủ võ lâm hợp một để uy hiếp một người trẻ tuổi mà không biết mắc cỡ hay sao...?
Nói xong quay sang phía Giác Dân nói tiếp:
- Đệ đệ, chị xem diện sắc của em mười phần mệt mỏi, có lẽ đã bị độc thương rồi thì phải...
Giác Dân lúc ấy mới kịp nhận người vừa mới đến chính là Vụ Mỹ Nhân tức thì buông tiếng cười lạnh lùng:
- Thương thế nhỏ này không sao đâu! Chị đến vừa lúc xin hãy bảo vệ cho hai người này, để tôi đối phó với bọn tham vọng mù quáng kia xem sao...
Lúc đó Vụ Mỹ Nhân mới nhận thấy vết thương trên cánh tay Giác Dân vội kêu lên:
- Trời, em trúng độc hay sao...?
Giọng nói của nàng đầy phẫn nộ, vừa dứt chợt quay mình nhìn sang phía các võ lâm bao vây quanh chàng quát:
- Bọn mi sao có hành động hạ lưu như vậy, đường đường những tay cao thủ tiếng tăm giang hồ mà dùng độc dược hại em của ta thì thực táng tận lương tâm quá sức!
Tất cả những người vây chung quanh ai cũng biết Vụ Mỹ Nhân là một người khó đối phó, tuy không phải vì vậy mà họ khiếp nhược, nhưng vì thực tình họ không phải là những người dùng độc thủ nên không ai trả lời được.
Giác Dân thấy Vụ Mỹ Nhân ngộ nhận, chàng chợt than nhẹ một tiếng nói:
- Vết thương này do Thôi Hoa công tử thuộc hạ Kim Ngô Cung tạo ra chứ không phải là những người này đâu.
Từ lúc Vụ Mỹ Nhân tới, tình thế đôi bên bớt căng thẳng. Về phía Giác Dân đã bớt lo âu...
La Phù Tử chợt cất tiếng hỏi:
- Vụ Mỹ Nhân cấu kết với ma tiểu tử từ bao giờ thế! Xin khuyên cô nên tránh chuyện thị phi ân oán này thì hơn.
Lời nói khinh bạc thô bỉ ấy thoát tự mồm một chưởng môn nhân danh phái khiến Vụ Mỹ Nhân không khỏi biến sắc mặt nói:
- Tôi thật không ngờ lời hạ lưu này lại thốt ra bởi Nga Mi phái chưởng môn nhân. Tôi nói cho ông hay, tôi quyết không rời bỏ nơi này mà còn cho các người biết mùi lợi hại của Thất thể thực cốt thần sa của tôi.
Miệng nói tay nàng thò vào trong một cái túi bằng da nai bốc ra một nắm thần sa. Thất thể thần sa của nàng vốn chưa dùng trên giang hồ mấy khi, nên ít người biết đến sự lợi hại của nó.
La Phù Tử vốn tính âm hiểm dĩ nhiên không muốn gây oán thù với Vụ Mỹ Nhân, cho nên nghe nàng nói ông không hề cất tiếng mà trái lại cũng không tính việc tấn công nàng.
Trái lại Điểm Thương tam lão vốn sẵn mang hận thù mà đến đâu chịu nhịn nổi, tức thì Truy Hồn Tẩu Ngũ Nguyên, Ma Vân Tẩu Trương Xung chợt quát to một tiếng nhất tề tung mình nhằm Giác Dân công tới.
Giữa lúc hai người tấn công Giác Dân, thân hình còn lơ lửng trên cao thì Vụ Mỹ Nhân chợt cũng quát lên một tiếng:
- Chúng bay muốn chết...?
Đồng thời tay nàng đẩy mạnh một cái, thần sa bay từ tay nàng ra như một đám mây đen lấp lánh tinh quang từ đỉnh đầu hai người chụp xuống. Nguyên loại thần sa này đâu phải loại thường, không những độc chất giết người trong nháy mắt mà mỗi lần dùng nó lại lẫn vào trong nội lực nên có sức mạnh vô cùng.
Truy Hồn Tẩu tung mình nhảy trước, chợt thấy Vụ Mỹ Nhân ra tay độc thủ hốt hoảng nghiêng mình né tránh nhưng thần sa là một loại cát nhỏ, mỗi lần tung ra nó bao trùm cả một khoảng rộng lớn nên không sao né tránh kịp. Tức thì Truy Hồn Tẩu bị cả một vốc thần sa ném trúng mặt, chỉ kêu to được một tiếng tức thì gục mình trên mặt đất chết ngay.
Ma Vân Tẩu ở mé bên trái tung mình nhảy tới chậm nên chợt khi thấy Vụ Mỹ Nhân dùng thần sa thì vội cong mình vòng một vòng ở lưng chừng không, ném hẳn mình lại phía sau mới tránh thoát, nhưng không khỏi toát mồ hôi ra như tắm.
Trông thấy Truy Hồn Tẩu bị giết quần hùng không khỏi giật mình kinh hãi, riêng Cửu Khâu Tẩu vì tình riêng nên dù sợ cũng vẫn quát to một tiếng.
- Nữ tỳ quả là độc ác, lão phu thề quyết liều sống chết với mi.
Nói xong Cửu Khâu Tẩu vung song chưởng nhằm Vụ Mỹ Nhân nhảy tới. Chân chưa chấm đất ông đã phát liền hai chưởng, một luồng chường phong mạnh như vũ bão cuộn tới.
Giác Dân vốn dĩ không muốn nhờ một người đàn bà bảo hộ nên chợt tung mình nhảy tới vung chưởng nhằm chưởng của Cửu Khâu Tẩu phản kích lại. Thủ pháp chàng quá nhanh khiến Vụ Mỹ Nhân không kịp ném thần sa ra... Chỉ nghe thấy một tiếng ầm, trên mặt đất chợt cuộn lên một luồng hồng tuyến. Giác Dân hai vai rung động thối lui về sau ba bốn bước liền.
Giác Dân sau khi xông ra đối chưởng với Cửu Khâu Tẩu là một cơ hội cho quần hùng tấn công, vì thần sa lợi hại âm độc của Vụ Mỹ Nhân lại không thể ném vào Giác Dân được. Vì thế quần hùng túm vào vây Giác Dân, không còn lo gì thần sa của Vụ Mỹ Nhân nữa.
La Phù Tử vốn con người tinh tuệ thoáng nhìn là biết, nên thừa khi Giác Dân đối chưởng với Cửu Khâu Tẩu tức thì ông vung thanh cổ kiếm một cái, nhanh nhẹn nhằm Giác Dân tấn công tới.
Kiếm thế của ông thật là huyền diệu, vì muốn Vụ Mỹ Nhân không thể dùng thần sa được nên thoạt ra tay đã dùng toàn những thế tối độc, một chốc xuất ra mười hai thế tấn công Giác Dân.
Giác Dân vốn chân lực chưa khôi phục nên tuy có thanh thần kiếm trong tay vẫn bị bách lui về sau liền liền. Hãn Thiên Bất Điều thừa cơ hội ấy cũng rút thanh Ô trác kiếm vừa hẹp vừa dài ra nhanh nhẹn tấn công tới, thế là trong chốc lát hai tay tuyệt thế võ lâm đã vây Giác Dân vào trong làn kiếm khí lạnh lẽo.
Vụ Mỹ Nhân thấy vậy vừa giận vừa lo, vung chưởng toan xông vào thì Cổ Lãnh Tà Thần đã cất tiếng cười quái dị:
- Đừng vội, đã có ta tiếp mi mấy chiêu.
Nói đoạn tay vẫy một cái một luồng chưởng phong hùng hậu nhằm Vụ Mỹ Nhân đánh sang.
Vụ Mỹ Nhân vốn muốn tiếp tay với Giác Dân không ngờ bị Cổ Lãnh Tà Thần ngăn cản thì tức giận cũng quay mình lại xáp chiến với ông ta.
Những người đứng trong cuộc phần nhiều đã ra tay chiến đấu, chỉ còn có Ma Vân Tử là chưa lâm vòng chiến. Chợt thấy vợ chồng Mộc Thiên Hồng tỏ vẻ hoảng sợ đứng ngoài, ông tự biết họ bị thương nên vung chưởng nhằm hai người tấn công tới.
Mộc Thiên Hồng tuy đã bị đứt một tay nhưng võ công vốn dĩ cao siêu nội lực lại thâm hậu, hơn nữa chẳng gì ông cũng là một chủ nhân Thái Nhạc Trang lừng lẫy bấy lâu, há chịu chết một cách ươn hèn. Ngoài ra ở bên lại có Ly Hồn Phi Tử...
Chỉ nghe Mộc Thiên Hồng cả cười một tiếng.
- Ma Vân Tẩu mi cũng dám coi thường Mộc Thiên Hồng hay sao?
Tức thì ông vung cánh tay còn lại ra đối địch. Ly Hồn Phi Tử cũng dùng thân pháp Mạo Hợp Thần Ly ra liên hiệp cùng Mộc Thiên Hồng ra sức tấn công. Vì hai vợ chồng đều quyết tâm liều chết nên trận đấu trở thành gay cấn vô cùng.
Nói về Giác Dân bị hai tay cao thủ tấn công vẫn không hề bối rối, một địch một kiếm thi triển chiêu thức ảo dị ra nghinh địch. Nhưng Ngọc phách kiếm và Bạch ngọc địch là hai thần vật thật, song oai lực lớn nhỏ là nhờ công lực của kẻ sử dụng nó. Giác Dân sau khi bị thương lại sử dụng công lực khiến độc chất ở vết thương tốc phát, nom thấy khiến chàng không khỏi giật mình thầm. Chàng lại biết là trong lúc hai bên quyết đấu thì không thể nào lấy được thuốc ra dùng, trái lại nếu chiến đấu lâu không có thuốc cầm giữ độc chất thế tất khó thoát độc thủ của đích khi tinh thần không còn minh mẫn nữa.
Càng nghĩ Giác Dân càng nóng ruột nên chàng dùng toàn những thế bí truyền tối độc ra tấn công hai người.
Nhưng hai lão ma đầu lão luyện giang hồ đó thừa biết nội lực của Giác Dân sắp đuối vì hai người đã bắt thóp được câu chuyện đối đáp giữa chàng và Vụ Mỹ Nhân và biết chàng hiện bị độc chất nơi vết thương ngấm dần vào cơ thể, nếu khiến chàng phải dùng hết sức tất sẽ sớm vong mạng.
Hai ma đầu lão luyện đó tức thì thay đổi phương pháp, dùng toàn hư thế lúc đánh lúc không khiến Giác Dân dù muốn mãnh liệt đến đâu cũng không làm sao hạ được hai người một cách cấp tốc.
Ba người đánh nhau từ đầu thìn tới cuối thìn, độc thương trên cánh tay của chàng càng ngày càng lan rộng, chàng tự biết nếu cứ tiếp tục như vậy sớm muộn thì cũng khó lòng thoát chết.
Vì vậy chàng tức thì vận dụng toàn lực hú dài một tiếng vung rộng thanh Kim Tinh Ngọc Phách kiếm dùng thế Nhật Chính Trung Thiên, tay địch dùng thế Ngộ Dạ Kinh Hồn tam thức veo veo, kiếm địch như những luồng gió cuốn bay cây cối, liên tiếp mỗi tay công ra tám thế.
Tám thế của Giác Dân vô cùng độc hại khiến Hãn Thiên Bất Điều và La Phù Tử biết khó mà chống cự được nên vung tròn binh khí trên tay nhảy lui về sau tránh khỏi chứ không đón đỡ thế công của chàng.
Nhờ vậy Giác Dân có cơ hội lại dùng thủ pháp hết sức là nhanh nhẹn thò vào bọc lấy hai viên thuốc bỏ vào mồm.
Sau khi được uống hai viên thuốc nữa, tinh thần chàng lại bắt đầu phấn khởi. Tạm thời không lo độc phát nữa bèn ngước đầu nhìn quanh một cái, thoáng thấy Vụ Mỹ Nhân đang cùng Cổ Lãnh Tà Thần đánh nhau kịch liệt song vẫn chiếm phần ưu thế, duy chỉ có vợ chồng Mộc Thiên Hồng là thân mang trọng thương đấu với Ma Vân Tẩu, tuy hai người đánh một cũng vẫn mỗi ngày một đuối sức dần.
Quan sát một lượt nhận rõ tình hình tức thì chàng vung kiếm nhằm La Phù Tử chém tới, đợi khi La Phù Tử nghiêng mình tránh chàng bèn lướt sang một bên tung mình nhảy tới phía Ma Vân Tử.
La Phù Tử từ nãy đến giờ đã nhận biết nội lực chàng mỗi ngày một yếu đuối nên nhất định là chàng không bao lâu nữa sẽ bị chất độc ngấm nhiều đương nhiên ngã xuống nên khinh thường. Đến khi Giác Dân phản công thì ông suýt bị thương vì mũi kiếm của chàng, và trong lúc vội vã nhảy lui bị Giác Dân vượt qua sang bên Ma Vân Tử đột kích.
Nói riêng Giác Dân lúc này hoàn toàn công phẫn, hung lánh nổi lên. Chàng cho rằng tiêu diệt được một người đỡ một người, tức thì chàng nương đà kiếm tận dụng thân pháp kỳ tuyệt xông tới trước mặt Ma Vân
Tẩu vung thanh kiếm như gió chém ngang lưng hắn.
Làn kiếm quá nhanh, chỉ kịp nghe tiếng Ma Vân Tẩu kêu to một tiếng máu đỏ đã vung khắp nơi khiến Diệu Chân sư thái đứng mé sau cũng bị văng trúng mấy giọt máu.
Giác Dân lúc này bị kích thích quá mức khiến tinh thần mê loạn cất tiếng cười man dại:
- Giết, ta phải giết bọn cường đạo tham lam này...
Ha... ha... chúng bây không sợ chết thì hãy tới đây.
Thấy chàng đã bị thương nặng mà vẫn hùng hổ oai dũng như thế, La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều không khỏi hoảng sợ trong lòng. Nhưng máu tham thúc đẩy họ nên cả hai nhất tề vung kiếm nhất tả nhất hữu nhằm Giác Dân tấn công tới.
La Phù Tử đã xưng hiệu đệ nhất kiếm trong thất đại môn phái, Hãn Thiên Bất Điều cũng là một tên ma đầu khét tiếng trong hắc đạo, hai người liên thủ tấn công, sự hung hãn đó thật không phải tay tầm thường có thể đối phó được.
Trần Giác Dân trong khi tức giận đã dùng toàn lực mỗi thế một hiểm ác mỗi lúc một liều mạng hơn, trong bóng tối chỉ thấy một luồng hào quang như một con rồng uốn khúc hung hãn bay lượn bao phủ toàn thân.
Bọn La Phù Tử tuy không sao đến gần được chàng, song càng lâu lòng tham của họ càng bốc cao và họ càng quyết tâm tiêu diệt bằng được.
Loại thuốc giải độc của Giác Dân dùng tuy công hiệu vô cùng nhưng lại không được lâu, cho nên sau một hồi chiến đấu chất độc trong cơ thể lại bắt đầu phát tác khiến Giác Dân mỗi ngày một đuối dần. Khốn nỗi Giác Dân muốn lấy thuốc ra dùng song bị thế công của các tay cao thủ liên kích chung quanh, không cho chàng có cơ hội lấy ra dùng một cách dễ dàng được.
La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều vốn là tay gian hùng có hạng nên chúng sớm phát giác ra điều bí mật đó, bèn cất tiếng cười:
- Ta biết ngươi nhờ một loại thuốc trị độc duy trì không cho phát tác ra, nhưng nay đừng hòng có cơ hội đó nữa.
Nói đoạn cả hai đồng thời múa thanh cổ kiếm và Táng môn kiếm lên, hai luồng kiếm quang thanh Ô trong chốc lát đã dệt thành một màn quang khí lạnh lẽo bó sát lấy toàn thân Giác Dân.
Giác Dân thấy họ biết mình đã nhờ thuốc duy trì chất độc không cho lan rộng ra, và hè nhau làm khó chàng không để cho chàng có cơ hội lấy thuốc dùng nữa, thì không khỏi phẫn khích trong lòng muốn chém chết ngay hai tên ác đạo này nhưng chuyện đó đâu phải là dễ, ngay đến việc phản công lại họ cũng còn không được huống hồ là mong giết được họ. Vụ Mỹ Nhân tuy vừa đánh nhau với Cổ Lãnh Tà Thần nhưng luôn luôn lưu ý tới Giác Dân, khi nàng nghe thấy La Phù Tử tiết lộ bí mật và không để Giác Dân có thì giờ lấy thuốc thì không khỏi sốt sắng trong lòng. Nàng nhiều phen muốn xông sang giúp Giác Dân nhưng lại bị Cổ Lãnh Tà Thần ngăn chặn không sao thực hành ý muốn được.
Trong lúc mười phần khẩn cấp chợt Vụ Mỹ Nhân 1 nghĩ một kế, lén thò tay vào trong bọc lấy ra một vốc Thất thể thực cốt thần sa rồi bất chợt tung mình lên tấn công liền một lúc bảy cước và phách ra ba chưởng.
Công thế của nàng tụ tập mười phần chân lực, Cổ Lãnh Tà Thần không kịp đề phòng thốt nhiên bị bách lui về sau ba bước. Vụ Mỹ Nhân liền thừa cơ hội đó vung tay một cái ném mạnh nắm Thất thể thực cốt thần sa ra. Trong khi bất ngờ nàng lại không hề lên tiếng báo cho hay trước, hơn nữa giữa lúc Cổ Lãnh Tà Thần đang thối lui nên không sao tránh được và mặc nhiên để cả nắm thần sa đó đánh trúng vào mặt.
Chi nghe thấy một tiếng kêu to thê thảm vang lên, Cổ Lãnh Tà Thần tức thì ngã vật xuống chết liền tỉ tại chỗ. Vụ Mỹ Nhân nhất thế đắc thủ, nàng lập tức như một mũi tên lao vọt về phía La Phù Tử tấn công.
Đột nhiên...
Một tiếng phật hiệu cất to. Diệu Chân sư thái tung mình chắn ngang trước mặt, tay cầm chiếc phất trần trỏ vào nàng quát to:
- Yêu phụ quả là độc ác, hãy cùng bần ni giao đấu một trận thắng bại xem sao?
Vụ Mỹ Nhân trong khi vội vã nóng nảy quát to:
- Lão ni muốn chết hay sao...?
Miệng quát tay nàng ném mạnh nắm thần sa vào mặt Diệu Chân sư thái.
Diệu Chân sư thái tuy thiền công thâm hậu nhưng bà cũng không dám ngang nhiên chống với loại ám khí bá đạo đó, nên quát to một tiếng cây phất trần trên tay vung lên một vòng, toàn thân như một con thoi bay ngang sang bên cách xa trên bảy thước.
Vụ Mỹ Nhân nhân cơ hội bà ta né tránh, tức thì tung mình nhảy lại phía La Phù Tử vung chưởng cước tấn công liền chín thế. La Phù Tử phải tránh sang một bên. Trần Giác Dân đang bị bốn phía bao vây sức ép nặng nề, chân lực mỗi ngày một yếu, cánh tay bị thương độc phát tê tái, nay chợt thấy La Phù Tử phải né sang một bên biết là có người tiếp cứu tức thì đem hết sức bình sinh thét to một tiếng.
Soạt soạt. Chàng tận lực tấn công liền hai kiếm đồng thời chàng tung mình nương theo kiếm xông về trước thoát khỏi trùng vây. Thoát khỏi trùng vây chàng mới thấy mình mắt hoa đầu váng lảo đảo muốn ngã, may nhờ có Vụ Mỹ Nhân đuổi tới đưa tay ra dìu chàng, còn một tay thò vô trong bọc vốc một vốc thần sa cầm nơi tay quát to một tiếng:
- Có kẻ nào chưa biết thần sa lợi hại xin cứ việc tấn công.
La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều nhất thời đều hoảng sợ thần sa tối độc của nàng nên đứng ngẩn ngơ không dám tấn công tức thì.
Giác Dân sau khi được Vụ Mỹ Nhân dìu đỡ bèn định thần một chút thò tay vào bọc lấy thuốc giải độc ra. Không ngờ khi đổ ra tay chàng chỉ thấy còn có hai viên thì không khỏi ngần ngại, chẳng biết nên uống nốt hết hai viên thuốc ấy hay là để đợi lúc thật hiểm nghèo sẽ đem dùng.
Trong lúc chàng còn đang băn khoăn suy nghĩ... đột nhiên...
Bốn phía rừng những tiếng cười quái dị nổi lên, bốn năm người từ mé trong rừng nhảy ra, người đi đầu cao gầy nét mặt khô khan như là cương thi vậy.
Người đó vừa bước vào đã cất tiếng cười lạnh lùng:
- May thật! May thật! Không ngờ quí vị có mặt tại đây mà cũng là những kẻ có tên trong sinh tử bộ cả, thật khỏi mất công lão phu tìm kiếm...
Giác Dân thoạt trông thấy ông ta đã không khỏi giật mình và vội vã nhét hai viên thuốc vào miệng.
Bọn La Phù Tử và Hãn Thiên Bất Điều cũng không khỏi ngạc nhiên.