📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Vô tình bước qua nhau!

21 trả lời, 1.417 lượt xem — Trang 1 / 1
 Vô tình bước qua nhau!
 
    Em đi, đi về phía trước, còn anh lại lùi lại phía sau. Chỉ còn là kỷ niệm, một ký ức! Khi bước qua nhau, liệu miền ký ức ấy có đủ để anh liếc nhìn trộm em dù chỉ là tích tắc.
Nếu là trò chơi kéo co thì dù hai bên có kéo mạnh thế nào thì sợi dây cũng chỉ dịch chuyển về một bên nhiều hơn. Sợi dây gắn kết chúng ta dù có lớn thế nào nếu anh và em đi về hai phía, thì nó cũng đứt. Và dù đoạn đứt đấy gần về bên nào hơn, thì cả hai cũng sẽ ngã dúi về hướng đi của mình. Đơn giản tình yêu chưa bao giờ là một trò chơi!
Em lao vào những thứ không mang tên anh để hi vọng mình còn cảm giác được thăng bằng, được đứng vững. Nếu em vấp ngã, ai bên em lúc không anh? Em phải tự đứng dậy! Em không khóc. Một em mạnh mẽ, quyết đoán để che giấu đi một em yếu đuối và bất lực.
Loài hoa màu tím em thích, anh vẫn chưa tìm được. Còn vì sao anh lại tự không cho mình bên em ,có em, không nói lời nào thì với em vẫn là dấu chấm hỏi lớn. Em dằn vặt mình, tìm lời đáp...
Nhiều lúc em muốn quên đi. Hôm nay bước qua anh, em lại thấy mình cần lời đáp ấy hơn lúc nào hết. Em muốn mình sẽ thanh thản để đi qua anh, và mỉm cười hạnh phúc.
“Cái gì nhanh đến thì cũng chóng qua, nếu dễ đạt được thì không ai biết nâng niu giữ gìn. "Tình yêu của em nhanh đến từ cái nhìn anh đầu tiên,nhưng sẽ không qua nhanh ,sẽ mãi mãi tồn tại trong em ,vì đây đã là bản tình cuối cho em rồi , Có thể mai này em sẽ biện hộ bằng lý trí để tự nói rằng  chúng ta vô tình lướt qua đời nhau, khi mà mọi thứ đã là quá khứ.Anh nhỉ...?
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
  Vết thương khép hờ nơi trái tim!
 
Có những vết thương, những nỗi đau không bao giờ lành theo năm tháng! Nó chỉ "khép hờ" nơi cửa ngõ trái tim, chực chờ cơ hội để vỡ òa, cán nát trái tim ta thành trăm mảnh. Ta chỉ biết khóc, nhưng những giọt nước mắt không thể làm phôi phai kỷ niệm...
Nếu khi xưa anh hỏi em: "Lỡ một ngày anh không còn bên em, em có buồn không ?", em chỉ cười không nói...
Bây giờ em đang muốn gào lên ngàn lần "buồn...! nhớ...!", nhưng... anh đã không còn bên em. Anh đã xa, xa mãi, và lẽ nào không bao giờ anh trở lại? 
Quay trở về nơi khi xưa chúng mình gặp nhau, cố tìm một hình bóng quen thuộc giữa dòng người xuôi bước, em chẳng thấy hình anh. Hụt hẫng, em gọi tên anh một lần nữa! Nhưng, tiếng em gọi cứ lạc dần vào cõi hư vô. Em nhận ra... em đã mất anh thật rồi! 
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ, thương, mong, chờ.
 
Em vẫn ước mong anh sẽ đến bên em một lần trước khi... tất cả chỉ còn là kỷ niệm và yêu thương như nước trôi qua cầu".
Tôi và anh, hai con người ở hai phương trời cách biệt thế mà lại có thể biết nhau, rồi yêu nhau.
Tôi vẫn nhớ, lần đầu tiên biết anh qua một DD, thời gian đó đối với tôi thật đẹp, thật vui vẻ, tôi cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất vì người thương mình, và người mình thương cũng chỉ là một. Song hạnh phúc là một điều mong manh và dễ vỡ. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, thương yêu, bao dự định làm cùng anh, bao lời nói thương yêu định nói cùng anh đã không thể thực hiện được, vì anh không đến mà lý do cho đến giờ riêng anh biết.
Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bị bỏ rơi, nước mắt rơi như mưa vì một người. Tưởng rằng đã kết thúc từ dạo ấy, nhưng không, sau đó ít lâu, anh đã xin lỗi và mong tôi cho cả hai một cơ hội. Trái tim bé nhỏ của tôi không thể nói lời từ chối.
Tôi vẫn thương, thật nhiều cho đến bây giờ, sau một năm chúng tôi trải qua những vui buồn, hạnh phúc, khổ đau và nước mắt. Nhưng tình cảm cả hai không thể tròn vành vành như xưa nữa, mà chính giữa như có một vách ngăn vô hình khiến chúng tôi ngày càng cách xa nhau hơn, không còn muốn nói chuyện nhau nhiều như xưa nữa.
Tự hỏi lòng, trong anh còn bao nhiêu tình cảm dành cho tôi, hay chỉ còn là sự thương hại bỏ thì thương, vương thì tội?
Tôi vẫn mong, anh cho tôi thêm một chút quan tâm, một chút thương yêu, một chút gì đó để tôi biết được anh vẫn còn yêu tôi, chứ không phải là cảm giác xa lạ và dường như anh đang cố gắng đẩy tôi xa khỏi anh. Một lần, hai lần, ba lần, chấm chấm nhiều lần, thì đến bây giờ tôi cảm thấy sự mệt mỏi đang dần hình thành trong tôi, bởi do tôi cũng chỉ là một con người bình thường có sức chịu đựng, sự kiên nhẫn... có giới hạn.
Dẫu vậy, tôi vẫn chờ, một ngày thật gần, anh đến bên tôi, nhẹ ôm tôi vào lòng và nói anh cũng yêu tôi thật nhiều, hơn tôi nghĩ. Rồi anh sẽ đến chứ? Tôi mong là có, nhưng sự thật bắt tôi phải nghĩ là không.
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-09 19:30:16LamTím>
Có khi nào trên đường đời tấp nập…
 
Bao người qua mặt, bao xe bấm còi, Tôi cứ lừng lững mà đi. bao năm rồi, ta đã từng cười khì khi nghe người ta bảo “Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau…”. Vậy mà bây giờ ta mới cảm nhận được hết ý nghĩa của nó.
. Như buổi chiều nay, tôi lại một mình lang thang trên phố, ừ nhỉ, “có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau?...”.
Có những người đi ngang qua đời tôi, không ngoái đầu nhìn lại.
Có những người không đi ngang đời tôi, nhưng dừng lại và ngắm nhìn tôi.
Có MỘT người đi thẳng vào cuộc đời tôi, nguyện cùng tôi tạo nên HẠNH PHÚC...
Người đó. Chính là Anh, người  mà TÔI YÊU! Anh ơi ...!!!


Hết ,Phần 1
Sách :Những Thông Điệp Yêu Thương
Thể lọai : Hạt Giống Tâm Hồn .
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-09 20:28:53LanTím>
Trích đoạn: LamTím

Có khi nào trên đường đời tấp nập…
 
Bao người qua mặt, bao xe bấm còi, Tôi cứ lừng lững mà đi. bao năm rồi, ta đã từng cười khì khi nghe người ta bảo “Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau…”. Vậy mà bây giờ ta mới cảm nhận được hết ý nghĩa của nó.
. Như buổi chiều nay, tôi lại một mình lang thang trên phố, ừ nhỉ, “có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau?...”.
Có những người đi ngang qua đời tôi, không ngoái đầu nhìn lại.
Có những người không đi ngang đời tôi, nhưng dừng lại và ngắm nhìn tôi.
Có MỘT người đi thẳng vào cuộc đời tôi, nguyện cùng tôi tạo nên HẠNH PHÚC...
Người đó. Chính là Anh, người  mà TÔI YÊU! Anh ơi ...!!!


Hết ,Phần 1
Sách :Những Thông Điệp Yêu Thương
Thể lọai : Hạt Giống Tâm Hồn .


------------------------


 http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=123598&ChannelID=194
Tình yêu - Lối sống function onResponseClick() { showDialog('MailTo.aspx?ArticleID=' + GetPostVariable("ArticleID", null), 350, 420) } Tình yêu - Lối sống getTimeString('2006/02/19 15:10:00');Chủ Nhật, 19/02/2006, 15:10 (GMT+7)
Thông điệp yêu thương:
Có khi nào trên đường đời tấp nập…

TTO - Chiều nay Sài Gòn trở lạnh, tan sở nhỏ một mình đi về mà lòng nhớ anh quá! Cái tiết trời này nhỏ cũng bắt gặp nhiều lần nhưng có lẽ chưa bao giờ lại gieo vào lòng nhỏ nỗi buồn da diết đến thế. Bao người qua mặt, bao xe bấm còi, nhỏ cứ lừng lững mà đi. Hai năm trước, nhỏ đã từng cười khì khi nghe người ta bảo “Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau…”. Vậy mà bây giờ nhỏ mới cảm nhận được hết ý nghĩa của nó. Từ khi chuyển công ty, nhỏ đã không được gặp anh nữa, không được nghe anh trêu chọc hay cùng nhỏ tâm sự buồn vui. Thỉnh thoảng nhỏ nhận tin nhắn anh gửi “Khỏe không bé? Nghỉ có nhớ anh không?”.
Nhỏ cứ đọc tin nhắn ấy mãi, giữ lại mà không xoá, có lẽ anh cũng nhớ nhỏ nên mới hỏi vậy…Vài lần hẹn với anh đi uống cà phê, nhưng cuối cùng nhỏ đều có chuyện không đến được. Chắc anh nghĩ nhỏ không thích anh. Bặt tăm. “Anh sắp xa Sài Gòn rồi, đi Nhật, hai năm nữa anh về”. Cái tin nhắn ngắn vậy nhưng đã làm nhỏ buồn mãi. Chắc anh đâu biết rằng, đã bao buổi chiều rồi, nhỏ cứ cầm điện thoại lên, nắn nót “Anh rảnh không, uống cà phê với em nhé”, cuối cùng nhỏ lại không gửi.
Như buổi chiều nay, nhỏ lại một mình lang thang trên phố, ừ nhỉ, “có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau?...”.
vietthuan@


http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=121807&ChannelID=194


* Thương gởi đến em 0908385...
Em thương yêu, anh rất hạnh phúc về tất cả những gì em mang đến cho anh trong năm qua. Anh mong và tin rằng, Ở năm mới này, mình sẽ là của nhau và chia sẻ với nhau tất cả buồn vui trong cuộc sống. Anh tặng em bài thơ này nha cục cưng của anh:
Có những người đi ngang qua đời tôi, không ngoái đầu nhìn lại.
Có những người không đi ngang đời tôi, nhưng dừng lại và ngắm nhìn tôi.
Có MỘT người đi thẳng vào cuộc đời tôi, nguyện cùng tôi tạo nên HẠNH PHÚC...
Người đó. Chính là EM, cô gái mà TÔI YÊU!

CNTN


----------------------------


?????


Quả thực, bạn có rất nhiều thời gian để.......  post bài với kỷ lục....đáng nể đó nhưng.....

bạn à, copy.....về thì cũng nên tôn trọng tác giả  một chút bạn nhé!

Bạn copy và paste  lung tung như thế......e rằng........mất hết ý nghĩa đó.





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-09 20:44:52LamTím>
Lan Tím
Quả thực, bạn có rất nhiều thời gian để post bài với kỷ lục....đáng nể đó nhưng.....

bạn à, copy.....về thì cũng nên tôn trọng tác giả một chút bạn nhé!

Bạn copy và paste lung tung như thế......e rằng........mất hết ý nghĩa đó.


Xin chào bạn Lan Tím !
Có lẽ bạn lầm ,mình ko copy bài từ dd này ,mình đưa lên từ quyển như mình có ghi ở trên .Quyển này trong thể lọai Sách Hạt Giống Tâm hồn ...Quyển này tới 12phần tất cả ....Mình chưa có thời  gian đưa lên hết ...Nhưng sẽ đưa lên hết cho mọi người cùng đọc ...
Còn các bạn bên dd kia ... ..  đôi khi người ta cũng đọc nhiều lọai sách như vầy rồi viết ra suy nghĩ theo cảm nhận mỗi người ...
Nếu bạn rãnh bạn có thể mail họac liên lạc với mấy bạn đó như thế nào xem sao nhé ...mà hình như bạn cũng rãnh thật ...
Giờ mình xin đưa tiếp Phần 2 của quyển sách này ...
Chúc bạn mãi vui và an lạc trong cuộc sống bạn nhé ...
 
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Bức thông điệp yêu thương thầm lặng!
 
Thời gian đầu khi mới làm mẹ, tôi đã khám phá ra một điều thú vị mà sau này nó đã trở thành một bí mật nhỏ của gia đình tôi, đó là sức mạnh của những lời yêu thương.

Lúc mới chập chững tập đi, cũng giống như những đứa trẻ khác, bé con của tôi thường hay níu lấy tôi. Nó sợ ngã. Những lúc như vậy, tôi thường nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của bé trong tay mình, khẽ vân vê và thì thầm: "Mẹ yêu con". Trẻ con thường thấy thích thú với những gì có vẻ bí mật. Thế nên, hành động này vô tình đã trở thành một dấu hiệu riêng của hai mẹ con tôi.

Năm tháng trôi qua, bé con của tôi đến tuổi đi học. Nó giờ đã là một cô gái, có lẽ nó không cần những dấu hiệu riêng ngày xưa nữa... Tôi nghĩ vậy.

Hôm đó, trường mẫu giáo của bé con tổ chức hội diễn văn nghệ. Con bé sẽ tham gia trong một vở kịch ngắn cùng các bạn cùng lớp. Trong vở kịch ấy, bé con chỉ đóng một vai nhỏ, nhưng điều đó cũng trở thành một sự kiện đối với con bé và gia đình tôi. Từ hàng ghế khán giả, tôi nhìn thấy con bé cứ lấp ló bên cánh gà, mặt mày ra chiều "căng thẳng” lắm. Tôi muốn trấn an nó, nhưng tôi biết những lời tôi nói lúc này chỉ làm con bé cảm thấy lo lắng hơn thôi. Chợt nhớ đến dấu hiệu bí mật, tôi rời chỗ ngồi của mình và bước đến chỗ con bé. Chẳng nói gì cả, tôi nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang run lên của nó và vân vê. Mắt bé con chạm vào mắt tôi. Và tôi biết, con bé đã nhận ra... Ngày hôm đó, bé con và các bạn của nó đã trình diễn thật xuất xắc.

Ba năm trước, "bé con" kết hôn với một chàng trai rất tuyệt. Gần đến giờ làm lễ, nhìn quanh, tôi chẳng thấy "bé con" đâu cả. Thì ra, cô gái nhỏ của tôi đang đứng khóc thút thít bên hông nhà thờ: một sự thay đổi lớn trong cuộc đời. Tôi rất muốn chạy đến ôm lấy con bé, nói cho nó biết nó là một cô gái dễ thương như thế nào, rằng hai đứa thật xứng đôi, và rằng có cả một tương lai rộng mở đang chờ chúng phía trước. Hơn hết thảy, tôi muốn nói cho nó biết, tôi yêu nó biết nhường nào! Nhưng... Khẽ bước đến và cầm lấy đôi bàn tay của cô dâu bé nhỏ. Một lần nữa, tôi muốn nói lời yêu thương với "bé con" theo cách của mình. Tôi gọi đấy là bức thông điệp yêu thương thầm lặng.
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Em sẽ không khóc !
     Em sẽ không khóc vì ngày hôm qua đã là quá khứ. Một ngày em yêu và được yêu. Một ngày sống lại trong hạnh phúc.

Em sẽ không khóc vì những ngày đã qua. Nó quá đẹp và hãy để cho nó đẹp mãi. Những gì đã có khi ở bên nhau xin hãy giữ gìn, để mà trân trọng những gì sắp có. Em sẽ không khóc vì em đã ra đi. Ra đi và không phải để trở về. Em sẽ bước ra khỏi cái vỏ bọc cố chấp, cố níu giữ những gì chẳng còn thuộc về mình. Em sẽ không khóc vì những gì em đã cho. Một quãng đời hạnh phúc và đủ đầy niềm vui, hạnh phúc. Những gì đã có thật đáng trân trọng.

Em sẽ không khóc vì em đã yêu quá nhiều. Điều gì quá cũng không đem lại cái gì tốt đẹp cả. Đó là cuộc sống. Em sẽ không khóc vì em biết anh sẽ hạnh phúc và thành công. Đừng chùn bước anh nhé! Có thất vọng, có tổn thương nhưng rồi sẽ qua, anh sẽ lại đứng lên và bước tiếp. Em cũng sẽ như vậy.

Em sẽ không khóc vì em có những người bạn. Bạn em tốt lắm, họ luôn bên em, chìa tay ra cho em nắm, đưa vai ra cho em dựa và lau nước mắt cho em thấy nụ cười. Em có họ ở bên mà. Anh cũng có những người bạn mà. Em sẽ không khóc vì em có một gia đình hạnh phúc. Tất cả mọi người đều lo lắng cho em, đều mong cho em những điều tốt đẹp nhất và là nơi duy nhất em hằng ngày quay về nghỉ ngơi. Nơi đó thật ấm áp và bình yên. Em sẽ không khóc vì em còn rất rất nhiều việc cần làm và nên làm.

Công việc, học hành, bạn bè Rồi em sẽ làm tất cả những gì em thích và em muốn. Em sẽ sống cho mình, sống cho riêng em. Em sẽ không khóc vì tất cả còn ở phía trước. Em sẽ không khóc, sẽ không còn khóc cho một tình yêu không còn giành cho mình nữa đâu anh. Nơi đó, em sẽ là em. Mãi mãi.

Yêu một người là chấp nhận bước đi khi người ấy không cần mình nữa Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác. Yêu một người là chấp nhận lừa dối người ấy rằng tình yêu của mình chấm dứt để cho người ấy không phải bận tâm suy nghĩ. Yêu một người là chấp nhận thay thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của mình cho dù con tim mình có đớn đau bao nhiêu.
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Triết lý của số 1
 
 Bạn có nghĩ rằng số 1 là nhỏ bé? Hãy khám phá những điều bất ngờ của con số đầy ý nghĩa này!


 Ai cũng chỉ có một mẹ, mẹ là người cho con tình yêu mãi mãi. Mẹ cho con tất cả, vô điều kiện. Mẹ là tài sản quý giá nhất mà con có được ngay từ khi mới sinh ra.
 Mỗi người chỉ có một trái tim để giữ nó trong sạch. Trái tim hoàn hảo nhất là trái tim đã chia sẻ tình yêu thương nhiều nhất.
 Mỗi cuộc đời có thể trải qua nhiều mối tình, mối tình đầu khó quên nhất, nhưng mối tình cuối mới là mối tình đẹp nhất.
 Một người yêu đúng nghĩa là người mà trái tim họ có thể sưởi ấm khi giá lạnh nhất.
 Hãy tin vào tình yêu, luôn có một ai đó dành cho một ai đó.
 Một người bạn chân thành đủ khiến ta bình tĩnh, tự tin và an tâm dù trong hoàn cảnh nghiệt ngã hay nguy hiểm nhất. Đó là món quà quý báu đặc biệt của cuộc sống.
 Một ánh nhìn ấm áp, nói được nhiều hơn những điều vô vị.
 Một nụ cười có thể làm nên những điều kì diệu.
 Ai cũng có ít nhất một khả năng hơn người, chẳng qua là họ chưa thấy được để nhìn nhận khả năng mới của họ mà thôi.
 Mỗi người chỉ có một cái miệng để cẩn thận khi dùng lời nói, để không làm nó ''dơ bẩn'' và không làm tổn hại đến người khác.
 Một cuốn sách có thể làm thay đổi con người. Cuốn sách với nội dung xấu xa đủ làm hư hỏng người đọc, nhưng không ai thành công với chỉ một cuốn sách hay.
 Một người không có gì ngoài gia tài kếch xù thì không bằng một người nghèo khổ mà có tri thức, sáng tạo, kinh nghiệm và lý tưởng.
 Một đồng tự lao động được quý giá hơn nhiều so với hàng ngàn đồng nhặt được hay làm việc bất chính mà có.
 Ai cũng chỉ có một cuộc sống để làm việc và yêu thương hết mình.
 Chuỗi ngày quá khứ đã qua, tương lai rộng mở nhiều bất ngờ. Ta chỉ có một hiện tại để sống và để tận hưởng từng phút từng giây.
 Có nhiều cơ hội chỉ đến một lần trong đời.
 Với thế giới, bạn chỉ là một ai đó, nhưng có thể với một ai đó, bạn là cả một thế giới.
Vì vậy, ngay khi đọc xong những dòng này, bạn hãy làm ngay một việc gì đó có ích cho cuộc sống, nhé!


Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: LamTím

Lan Tím
Quả thực, bạn có rất nhiều thời gian để post bài với kỷ lục....đáng nể đó nhưng.....

bạn à, copy.....về thì cũng nên tôn trọng tác giả một chút bạn nhé!

Bạn copy và paste lung tung như thế......e rằng........mất hết ý nghĩa đó.


Xin chào bạn Lan Tím !
Có lẽ bạn lầm ,mình ko copy bài từ dd này ,mình đưa lên từ quyển như mình có ghi ở trên .Quyển này trong thể lọai Sách Hạt Giống Tâm hồn ...Quyển này tới 12phần tất cả ....Mình chưa có thời  gian đưa lên hết ...Nhưng sẽ đưa lên hết cho mọi người cùng đọc ...
Còn các bạn bên dd kia ... ..  đôi khi người ta cũng đọc nhiều lọai sách như vầy rồi viết ra suy nghĩ theo cảm nhận mỗi người ...
Nếu bạn rãnh bạn có thể mail họac liên lạc với mấy bạn đó như thế nào xem sao nhé ...mà hình như bạn cũng rãnh thật ...
Giờ mình xin đưa tiếp Phần 2 của quyển sách này ...
Chúc bạn mãi vui và an lạc trong cuộc sống bạn nhé ...
 



Bạn à, mọi lời nguỵ biện có thể qua mắt được những kẻ khờ 

nhưng.....chắc sẽ không thể qua mắt được...... chính lòng ta, đúng không bạn?

Tôi thấy bạn hay nói đến một số những ngôn từ trong sách của CHÚA, nhưng bạn có biết CHÚA  ở đâu không? CHÚA  ngự trị ở trong chính tâm hồn ta, và CHÚA chỉ đường cho ta sống chứ CHÚA không chỉ đường cho ta đi dạy người khác đâu.
Tôi chẳng dám nhận lời chúc của bạn đâu, tôi sợ lắm.




Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Lan Tím ơi ,
Tôi chẳng gì phải ngụy biện cả ...
Đây là những gì tôi đưa lên từ sách ...sách này cũng chẳng liên quan gì đến Chúa ..và Tôi cũng chẳng biết chúa ở đâu ...? Nhưng khi bạn hỏi câu này có thấy buồn cười lắm không ?
Và Tôi có nói ở trên đấy mà ...nếu bạn thấy thắc mắc từ những gì tôi đưa lên từ sách và những gì của các bạn bên dd kia ...Nếu bạn đang quá rảnh ...cũng như wá wỡn ...thì bạn mail hay tìm cách gì đó liên lạc với mấy bạn ở dd kia ...hỏi họ thử xem sao ...và càng wỡn hơn thì bạn nên đi mua cuốn sách này rồi đi tìm tác giả ...để mà đối chứng với các bạn ở dd kia ...
Nhưng tôi e mọi người không ai rảnh và wỡn giống bạn lắm đâu ...
Tôi cũng xin đề nghị bạn đừng vô topic tôi đang đăng nói chuyện "dỡ hơi "nữa ...tôi ko wỡn lắm như bạn ...để phải đôi co như thế này ...
Chào bạn ,đề nghị mod xóa dùm bài ko phải của tôi đăng trong topic này của Tôi .
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ cười yêu thương ![/align] [/align]    Không biết khi yêu, nam và nữ thì ai sẽ chung tình hơn. Em không đắm say ánh mắt mà còn đắm say ở nụ cười. Nụ cười đầu tiên em nhìn thấy đến giờ vẫn mãi in trong tâm trí, trong trái tim này, sâu sắc lắm, mãnh liệt lắm. Vẫn còn đây nụ cười này, những tấm hình anh cười này đã làm em ấm lòng biết bao nhưng anh biết không em không thích anh mãi cười một kiểu thế này. Và, nếu không có nụ cười thì anh cũng sẽ bị chìm lấp đi giữa đám người xa lạ kia. Thế nên khi bắt gặp anh với nụ cười đầu tiên, em đã nhìn thấy nhân duyên tiền kiếp, em đã thấy cái lạnh trong con người em tan chảy.

Em đa cảm lắm, yếu đuối lắm không mạnh mẽ như vỏ bọc bên ngoài mà xung quanh đang thêu dệt lên. Em không mong trong tình yêu mình là cây tùng cây bách, chỉ mong là sợi dây leo nhỏ với sức sống tình yêu bền bỉ mang lại suối nguồn mùa xuân cho anh. Thế mà giờ đây con đường tìm đến hạnh phúc kia không phải là hạnh lộ trải đầy hoa hồng mà chỉ có chông gai đâm tướt vào chân. Em một mình thân gái lạc lỏng giữa nơi xa lạ đi tìm anh, với mảnh vở trái tim mong được hàn gắn. Thế mà giờ này anh nơi đâu?

Em cần một lời hỏi han từ phía anh như em hết đau bụng chưa, ăn tối chưa, hôm nay em làm gì? trời lạnh em đừng tắm nhiều mà cảm lạnh, em đi đường nhớ cẩn thận chỉ thế thôi cũng đủ làm em ấm lòng giữa chốn xa lạ, lạc lõng này.

Bàn tay anh ấm lắm, em còn nhớ lắm những lúc vòng tay từ phía sau mà ôm lấy anh trên con đường lạnh những ngày cuối năm cuối năm. Giờ đây chỉ còn sự tĩnh lặng, tiếng nhạc và em. Em thích những điệu nhạc sâu lắng kia bởi nhắm mắt đắm chìm vào em lại tìm thấy bóng dáng anh.

Cũng kỳ lạ thật em chỉ thích chốn vui nhưng lại có duyên với nổi buồn, cô độc. Em thích chốn nhộn nhịp huyên náo nhưng lại thuộc về chốn bình lặng, nơi có nhiều kỷ niệm buồn, vui chỉ tính bằng phút giây. Nhiều lúc lầm lũi bước trên đường kia, em tự hỏi rằng đâu là nhà là chốn bình yên của mình đây? Là nơi tuổi thơ có cao nguyên lộng gió, nắng, hương đêm sương mờ luôn khắc khoải hướng về hay là chốn Sài thành nơi đã một thời tung tăng với niềm vui cuộc sống, công việc, ước mơ, bạn bè tất cả chỉ còn là sự hoen mờ, xa xôi lắm.

Giờ đây chỉ còn là chuỗi ngày đêm bạt mạng trước biển mênh mông và một bóng hình, em yêu biển, biển một bên và anh một bên, yêu quá đỗi. Vùng mình chợt tỉnh, đồng hồ điểm 21h30. Em cần anh, em cần ánh sáng. Một sự thôi thúc như có lực đẩy từ nơi xa xăm nào đó vọng về, em đi như một kẻ vô hồn, miệng gọi tên anh suốt quãng đường đến chỗ anh. Vẫn con đường chết lặng ánh đèn vàng trong đêm mà bóng người xưa nơi đâu?

"Tiếng gió xôn xao" của Đàm Vĩnh Hưng vang lại cùng tách cà phê trong đêm, đứng dậy ra về trong tiếng giục đóng cửa. Dựa lưng vào bức tường trắng trước nhà bên bóng cây đổ nhìn bất động ánh sáng hắt từ phòng thờ, vẫn là bóng ngoại đang cắm cho ông vài nén hương. Một tiếng chuông điện thoại “alô, ai đó” vang đi không tiếng trả lời phía đầu giây. Em thẫn thờ lê bước về cuối đường, 4 cây số từ nhà anh đến nhà em thôi, gần lắm.

Em bước vào vùng đêm, đêm như con quái vật đang chực chờ nuốt một bóng đi hoang. Nghẹn ngào vẫn với niềm tin cháy bỏng mong tròn chữ duyên. Em ngất đi trong cơn mê, trong tiếng yêu đầu đời. Rồi em trở về cai nghiện cái tình yêu đang bủa vây hằng đêm với viên seduxen để mong tìm thấy sự an lòng. Tình yêu là gì mà người ta có thể chết vì yêu?

Giờ em cũng mới hiểu và thông cảm những ai chết lụy vì tình trên thế gian. Em biết rằng cuộc đời ngắn lắm, sống là không chờ đợi, cuộc sống đang quay cuồng không chờ ta thế kia mà tình yêu thì đang đứng lại và chết dần. Em không dũng cảm đối mặt với sự tan vỡ, chia ly. Em thêu dệt giấc mơ về hạnh phúc và luôn có anh đứng chờ em phía cuối con đường đầy nắng kia nhưng đau lắm khi nhận thấy mọi con đường đều có ngã rẽ chia đôi. Em và anh chỉ như hai đường thẳng song song, anh và em liệu có giao nhau khi tiến về vô cực không hở anh? Biển tối nay trăng tròn rất đẹp, sóng vẫn dâng trào nổi nhớ trong em.[/align]
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Thông điệp yêu thương từ cuộc sống!!!!!!! [/align] [/align]
   Đôi khi, bạn cần phải chạy thật xa và bạn có thể thấy ai sẽ chạy theo bạn... Đôi khi, bạn cần phải nói nhỏ hơn để thấy được ai đang nghe mình... Đôi khi bạn cần có một quyết định sai lầm chỉ để thấy được ai sẽ ở đó để giúp bạn sữa chữa nó... Đôi khi bạn cần để người bạn yêu đi khỏi để thấy được họ có đủ yêu bạn để trở về bên bạn... Gửi tin nhắn này cho tất cả những người quen của bạn và cả cho tôi nữa  nếu bạn nhận lại được 5 tin nhắn, một thứ gì đó may mắn sẽ đến với bạn, chúc một ngày tốt lành ....được 1tin rùi đó cố lên!!!

Mong bạn thao thức đêm dài để quý ánh nắng ban mai!

Mong bạn gặp cơn mưa để quý trọng những ngày nắng đẹp!

Mong bạn bận rộn để trân trọng giây phút thảnh thơi!

Mong bạn có những lúc thật buồn để cảm nhận giá trị niềm vui!

Mong bạn nếm trải nỗi đau để biết chia sẻ với những người đồng cảnh!

Mong bạn đôi lần vấp ngã để trải nghiệm thấy mình lớn khôn!

Mong bạn có lần mất mát để biết ơn những gì mình đang có!

Mong bạn khóc được để xóa nhòa tổn thương mang theo thời gian!

Mong bạn giữ được kí ức tình yêu qua bão tố cuộc đời !

Mong bạn sống thật lòng ngày gặp mặt để thảnh thơi khi nói lời chia tay !

Mong rằng những lời nhắn này đến được với các bạn và sẽ có ý nghĩa hơn khi bạn thực hiện nó để xã hội này sẽ ngày càng tốt đệp hơn ! chuc bạn thành công trong bước đường trưởng thành ! trở thành một công dân tốt một người có ích cho xã hội ![/align]
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Tha thứ mãi mãi!

   Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...

_Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:" 70 nhân 7 lần! "
Lisa kéo tay Brent - em trai cô:
_ Thế là bao nhiêu lần?
Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn Clarinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đèn Obois. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.
Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!
- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.
Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".
- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.
Lisa đỏ mặt:
- Chị xin lỗi!
Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không?
Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:
- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô
- Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.
Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.
- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu. Brent chỉ cười :"Phải, phải". Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc & cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực.người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện :" 2h chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.
- Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.
- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa lặng mãi mới lắp bắp:
- Ôi! .... hôm nay ngày mấy rồi ạ?
- 12, có chuyện gì thế?
Lisa, bưng mặt khóc nức lên:
- Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuần trước.... Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.
- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi. Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.
Lisa đến Boston & thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: " Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.
Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson.
_Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... _ Bà ta mở lời.
Lisa ngạc nhiên:
_Sao ạ?
Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.
Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:" Lisa yêu quý, Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương,Brent "
Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu & bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ : " Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi!
 
Hết phần 2 .
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: LamTím

Nhớ, thương, mong, chờ.

Em vẫn ước mong anh sẽ đến bên em một lần trước khi... tất cả chỉ còn là kỷ niệm và yêu thương như nước trôi qua cầu".
Tôi và anh, hai con người ở hai phương trời cách biệt thế mà lại có thể biết nhau, rồi yêu nhau.
Tôi vẫn nhớ, lần đầu tiên biết anh qua một DD, thời gian đó đối với tôi thật đẹp, thật vui vẻ, tôi cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất vì người thương mình, và người mình thương cũng chỉ là một. Song hạnh phúc là một điều mong manh và dễ vỡ. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, thương yêu, bao dự định làm cùng anh, bao lời nói thương yêu định nói cùng anh đã không thể thực hiện được, vì anh không đến mà lý do cho đến giờ riêng anh biết.
Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bị bỏ rơi, nước mắt rơi như mưa vì một người. Tưởng rằng đã kết thúc từ dạo ấy, nhưng không, sau đó ít lâu, anh đã xin lỗi và mong tôi cho cả hai một cơ hội. Trái tim bé nhỏ của tôi không thể nói lời từ chối.
Tôi vẫn thương, thật nhiều cho đến bây giờ, sau một năm chúng tôi trải qua những vui buồn, hạnh phúc, khổ đau và nước mắt. Nhưng tình cảm cả hai không thể tròn vành vành như xưa nữa, mà chính giữa như có một vách ngăn vô hình khiến chúng tôi ngày càng cách xa nhau hơn, không còn muốn nói chuyện nhau nhiều như xưa nữa.
Tự hỏi lòng, trong anh còn bao nhiêu tình cảm dành cho tôi, hay chỉ còn là sự thương hại bỏ thì thương, vương thì tội?
Tôi vẫn mong, anh cho tôi thêm một chút quan tâm, một chút thương yêu, một chút gì đó để tôi biết được anh vẫn còn yêu tôi, chứ không phải là cảm giác xa lạ và dường như anh đang cố gắng đẩy tôi xa khỏi anh. Một lần, hai lần, ba lần, chấm chấm nhiều lần, thì đến bây giờ tôi cảm thấy sự mệt mỏi đang dần hình thành trong tôi, bởi do tôi cũng chỉ là một con người bình thường có sức chịu đựng, sự kiên nhẫn... có giới hạn.
Dẫu vậy, tôi vẫn chờ, một ngày thật gần, anh đến bên tôi, nhẹ ôm tôi vào lòng và nói anh cũng yêu tôi thật nhiều, hơn tôi nghĩ. Rồi anh sẽ đến chứ? Tôi mong là có, nhưng sự thật bắt tôi phải nghĩ là không.

Từ sách ...
 
 Lan Tím http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=156141&ChannelID=194

 
Nhưng còn rất nhiều dd có bài này giống y như vậy ...Bạn Lan Tím đi tìm hình như vẫn còn thiếu nhiều wá ...Tui dẩn du thêm với bạn 01 dd nửa nè
http://www.hihihehe.com/f/showthread.php?t=35174
 
Bạn wỡn wá nhiều thì liên lạc dùm luôn với thành viên ở dd này để hỏi thử xem ...
Tôi thì chỉ biết đưa lên từ sách ...chẳng biết thế nào ...bạn wá rỗi thì tìm thêm khỏang 10 bài ở 10 dd như thế này ...rồi cân đo đong đếm thử xem sao nhé ...
 
Hay  Bài bạn dẩn chứng ...      Có khi nào trên đường đời tấp nập… http://www.congdongtinhoc.com/diendan/archive/index.php?t-587.html
 
Ở dd này cũng có bài như vậy nữa nè bạn ơi ...

http://www.nhipsonghue.net/forum/t211-c-khi-no-trn-ng-i-tp-np.html
 
Còn nhiều nhiều nhiều dd như thế mà cũng ko ghi tác giả là ai ...
 
BỞI TẤT CẢ NHỮNG BÀI NÀY CÓ THỂ ĐỌC TỪ SÁCH THÔNG ĐIỆP YÊU THƯƠNG ...RỒI MỌI NGƯỜI VIẾT RA CẢM NHẬN RIÊNG MÌNH MÀ THÔI ...
Còn tôi chỉ đưa lên từ sách ....ko wỡn mà phải đi "vớ vẩn" như thế ...
Ui !
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Khi người ta gửi đi một nụ cười !
 
     Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn. Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ. Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết. Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người.
Tất cả là nhờ một nụ cười.

Đừng đợi người khác mỉm cười với mình rồi mới cười đáp lại, một cử chỉ nhỏ thôi cũng có thể thay đổi số phận của cả một đời người !!!
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu anh, em đã thay đổi bản thân mình...
 
Em yêu! Vậy là đã hơn 10 tháng nay kể từ cái ngày định mệnh đưa anh đến với em. Chúng ta từ hai phương trời xa lạ lại tự tìm đến với nhau như một phép màu thật sự. Em, người con gái ương bướng và thực dụng đã từ bỏ mọi thứ, thay đổi bản thân mình để yêu anh. Em đã gạt đi tất cả để đến với anh bằng một con tim thuần khiết và trong trắng.
Em đã đem đến tất cả cho anh mà không hề ngần ngại hay lo lắng một điều gì. Hãy ở bên anh mãi nghen em, hãy để cho anh được ở lại mãi nơi bến bờ hạnh phúc mà em đã tạo ra nó vì anh, em hen...!
 
* Dòng đời có một lúc nào đó ta nghĩ rằng ta may mắn vì cuộc đời cứ trôi êm đềm như dòng sông? Có thật như vậy không? Một chút gợn sóng, một chút trỡ ngại trong cuộc sống sẽ làm cho ta trưởng thành hơn. Vì sao ư? Đơn giản vì ta biết đấu tranh, biết giành lại những gì của mình để quí trọng hơn, giữ gìn hơn cái mà mình có.
Trước những đợt sóng đó sẽ giúp ta biết đương đầu với nghịch cảnh, với số phận dù có nghiệt ngã đến đâu, đau khổ đến đâu đi nữa. Thật hạnh phúc thay khi dòng đời của mỗi người cứ mãi êm đềm, nhưng càng hạnh phúc hơn nữa khi ta đã trãi qua bao nhiêu sóng gió của cuộc đời mà ta vẫn giữ được hạnh phúc của chính mình thì còn gì bằng.
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Hai đường thẳng song song!
 
Có đôi lúc anh tự hỏi, điều gì đã gắn bó anh và em, hai con người quá khác biệt:
Anh, chỉ thích tranh luận về mọi điều và luôn cho là mình đúng. Em, chỉ thích lắng nghe và góp ý khi cần thiết.
Anh muốn làm những việc lớn lao để góp sức cho xã hội. Em, chỉ mong mình có đủ điều kiện để chăm lo cho một gia đình.
Em thường gọi anh cục đá vô cảm. Anh lại thấy em quá mong manh và dễ vỡ như bông hồng thuỷ tinh.
Anh và em như hai đường thẳng song song cùng tồn tại, tưởng chừng không thể nào gặp nhau. Nhưng em đâu biết rằng chẳng thể có song song khi chỉ có một đường thẳng. Và có lúc anh đã nhận ra rằng:
Anh dựa trên nguyên tắc. Em cần phải biết rằng có những nguyên tắc buộc phải tuân theo mà đôi khi những nguyên tắc đó làm đau lòng chúng ta và người khác.
 Anh phải hiểu những việc lớn là bắt đầu từ việc nhỏ. Em xây dựng một gia đình cũng chính là góp phần tạo ra xã hội này.
Và chúng ta gặp nhau cũng chính là bù đắp những gì ta đang thiếu. Em dạy anh tình thương, anh muốn em biết phải tôn trọng sự thật. Em, động lực cho anh đi lên; Anh, chỗ dựa lúc em mềm yếu.
Và cũng có khi hai đường thẳng song song trở thành tiệm cận, anh phát hiện ra rằng anh và em đều đam mê đọc sách, đều thích ngồi thật khuya để tán dóc, đều ngang ngạnh sẵn sàng tranh nhau từng chút một và đều có những người thân thật lòng yêu thương mình.
Đôi lúc anh cũng cố giữ lại những điều mình khác biệt, anh không muốn chúng ta trở nên quá hoàn hảo vì anh sợ hai đường thẳng song song chỉ còn là một khi đó anh sẽ không phải là anh và em cũng vậy.    
Trên cuộc đời chúng ta sẽ gặp nhiều đường thẳng song song khác và anh tin rằng anh và em sẽ là hai đường thẳng song song của chính chúng ta cho đến khi đường thẳng của anh hay em không thể kéo dài hơn nữa.

Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng vội kết tội “một nửa” của mình!
 
    Khi chúng ta đang yêu sẽ thấy cuộc đời thật đẹp đẽ. Nắng ngoài kia như vàng hơn, ấm áp hơn. Ngay cả những ngọn gió vô tình làm rối mái tóc mây, càng khiến ta đáng yêu, ngộ nghĩnh thêm.
Nhưng khi đặt tình yêu đó vào khuôn khổ của hôn nhân bạn sẽ từng ngày nhận ra sự thay đổi của nó. Ban đầu là những biểu hiện trong tâm hồn. Bạn không còn nhớ anh ấy da diết nữa vì đã luôn được ở bên nhau.
Bạn sẽ thấy những biểu hiện galăng, lịch lãm của anh ấy mất dần. Tan việc về đến nhà anh ấy có thể vắt ngay chiếc áo khoác lên ghế, nằm vắt vẻo đọc báo, xem tivi mà không chịu tháo giầy hoặc nhai rất nhanh một mẩu bánh mì trong bữa sáng. Không xắn tay áo lăn vào bếp cùng bạn lo bữa tối…
Tất cả những điều này cho thấy đó mới là con người thật của anh ấy mà bấy lâu nay anh ấy đã ngụy trang để hấp dẫn bạn.
Và bạn trong mắt anh ấy cũng không còn là cô gái ngoan ngoãn, dễ bảo như thuở trước. Nếu anh ấy vô tình trái ý bạn một chút là bạn cau mày, nguýt anh ấy rõ dài.
Bạn không cuống quýt lên khi anh ấy hắt hơi, sổ mũi; không chăm chút đến mái tóc hay làn da rất dễ bắt nắng. Ngay cả khi đi bên nhau bạn cũng không chú ý diện những bộ cánh thật đẹp nữa…
Như thế không có nghĩa là chúng ta không còn yêu nhau. Có chăng đó chỉ là sự biến tấu của cung bậc tình yêu.
Khi thành nghĩa vợ chồng ngày ngày bạn được ở bên cạnh một nửa của mình, thể hiện mọi sắc thái tình cảm cũng như trút hết giận hờn trong nhau, chia sẻ cả niềm vui lẫn nỗi buồn, những lo toan cơm áo gạo tiền, những ràng buộc trong mối quan hệ họ hàng đôi bên nên cung bậc tình yêu sau tuần trăng mật chuyển sang nốt trầm cũng là điều dễ hiểu.
Vậy nên bạn đừng vội vàng kết tội “một nửa” của mình và cũng đừng thất vọng khi thấy “danh sách những tật xấu của chồng mình cứ… ngày một dài thêm”.
Vẫn con người ấy, vẫn tình yêu ấy mà bạn từng say đắm và tự nguyện đi đến hôn nhân. “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” bởi chính bạn cũng phải xem lại chính mình, biết đâu một nửa của bạn cũng đang đặt ra những câu hỏi về những thay đổi của chính bạn thì sao?
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
Những ...dường như quên mất !!!
 
Em vô tư đón nhận những điều đẹp đẽ từ anh mà quên mất rằng anh cũng rất cần những sự quan tâm từ người con gái mà anh yêu.
 
Giữa trưa nắng, anh hối hả đến gặp em, trán ướt nhoẹt mồ hôi để trao cho em một bịch nước me, thứ mà em yêu thích. Rồi anh về, trước khi đi còn kịp để lại cho em nụ hôn gió.

Mỗi đêm là những tin nhắn nồng nàn của anh cho dù một ngày chúng ta gặp nhau hai lần. Em vô tình than thờ rằng hơi nhức đầu là 20 phút sau anh có mặt ở cửa phòng, bát kể thời gian, thời tiết.

Sáng sáng, anh chở em đi, chiều đón em về. Anh sửa cho em chiếc mũ bị lệch, lau sạch yên xe trước khi em ngồi, còn dặn dò kỹ chuyện phải bịt mặt để bảo vệ làn da.

Cuối tuần, anh hỏi em cần đi đâu, anh sẽ làm gã xe ôm tận tình. Anh còn nghĩ ra những chuyện bất ngờ như dẫn em đi mua hoa, mua sách. Có lúc anh tự tay nấu bữa trưa rồi ra lệnh bắt em phải có mặt ở phòng anh.

Một tháng kẻ từ ngày em nhận lời yêu anh, em thấy mình là cô công chúa bé nhỏ, là trung tâm của thế giới. Em hạnh phúc vô bờ và đôi khi thoáng ngỡ ngàng trước những gì mà mình nhận được.

Nhưng có lẽ cái gì dù quý giá bao nhiêu nhưng nếu cứ mặc nhiên đón nhận sẽ không hiểu hết giá trị cảu nó. Em dần cảm thấy sự quan tâm của anh là một điều hiển nhiên luôn tồn tại.

Em vô tư đón nhận những điều đẹp đẽ từ anh mà quên mất rằng anh cũng rất cần những sự quan tâm từ người con gái mà anh yêu.

Rồi ngày em phải xa anh trong mấy tháng trời, em cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Không còn những lần anh chạy đến bên em để an ủi, không còn những buổi đi chơi mà em luôn bắt anh phải đến những nơi em thích. Em một mình với nỗi buồn thiếu vắng anh trong mọi nơi mọi lúc.

Em đã hiểu hết giá trị những điều anh đã làm cho em mà bấy lâu em bình thản đón nhận. Em cảm thấy thương anh vì bấy lâu anh cho đi rất nhiều mà chẳng đòi hỏi nhận lại điều gì.

Thời gian rồi cũng sẽ trôi đi, em sẽ lại được gần anh, đón nhận từ anh tình cảm trìu mến. Em sẽ vẫn đáng yêu như lời anh luôn nói. Nhưng em sẽ sâu sắc hơn trong tình yêu rộng lớn của anh.

Cảm ơn khoảng thời gian xa cách đã cho em biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Và hơn thế, cho em hiểu tình yêu không chỉ là đón nhận mà còn phải cho đi những điều đẹp đẽ nhất.
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
“Khoảng lặng” cho tình yêu
Trong tình yêu, có những phút giây bạn nên “lắng” lại, suy nghĩ thật kĩ càng để có được những quyết định sáng suốt nhất cho mình.[/align] [/align]“Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, tôi đã có cảm giác như thân quen từ rất lâu. Nụ cười, giọng nói, gương mặt, cử chỉ…, tất cả những gì thuộc về anh ấy đều vô cùng long lanh trong mắt tôi. Chúng tôi có những buổi nói chuyện rất vui vẻ, những lần đi chơi đầy ắp tiếng cười, và cả những tin nhắn yêu thương chỉ sau đúng… 1 tuần quen biết. Anh ấy đã ngỏ lời với tôi, và tất nhiên là tôi rất có cảm tình với anh ấy. Nhưng dường như mọi chuyện diễn ra quá nhanh thì phải?”
Bạn đang cần một “khoảng lặng” đấy: Có rất nhiều người, tuy mới quen nhau chưa lâu, nhưng do những đặc điểm tương đồng về tính cách, về sở thích, về “gu” nói chuyện nên bị “hút” vào nhau, và có cảm giác như mình đã yêu ngay người ấy. Hơn nữa, vì với một người mới quen, nên có biết bao nhiêu điều mới lạ, thú vị về nhau để cả hai cùng khám phá, khiến bạn “say mê” vô cùng.

Thế nhưng đó hoàn toàn có thể chỉ là những giây phút, những cảm xúc đầu tiên mà thôi. Một tuần quen nhau chưa đủ để bạn hiểu hết về người ta, cũng như tình cảm của bản thân mình. Hãy giữ mối quan hệ tốt đẹp ấy, và cân nhắc thêm một thời gian nữa cho thật chính xác nhé. 
 
[/align]
Thân từ cát bụi đến
Cát bụi sẽ gọi về
Chỉ có lòng thương mến
Gởi lại khắp sơn khê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-09 20:16:51LanTím>
Trích đoạn: LamTím

Nhớ, thương, mong, chờ.
 
Em vẫn ước mong anh sẽ đến bên em một lần trước khi... tất cả chỉ còn là kỷ niệm và yêu thương như nước trôi qua cầu".
Tôi và anh, hai con người ở hai phương trời cách biệt thế mà lại có thể biết nhau, rồi yêu nhau.
Tôi vẫn nhớ, lần đầu tiên biết anh qua một DD, thời gian đó đối với tôi thật đẹp, thật vui vẻ, tôi cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất vì người thương mình, và người mình thương cũng chỉ là một. Song hạnh phúc là một điều mong manh và dễ vỡ. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, thương yêu, bao dự định làm cùng anh, bao lời nói thương yêu định nói cùng anh đã không thể thực hiện được, vì anh không đến mà lý do cho đến giờ riêng anh biết.
Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bị bỏ rơi, nước mắt rơi như mưa vì một người. Tưởng rằng đã kết thúc từ dạo ấy, nhưng không, sau đó ít lâu, anh đã xin lỗi và mong tôi cho cả hai một cơ hội. Trái tim bé nhỏ của tôi không thể nói lời từ chối.
Tôi vẫn thương, thật nhiều cho đến bây giờ, sau một năm chúng tôi trải qua những vui buồn, hạnh phúc, khổ đau và nước mắt. Nhưng tình cảm cả hai không thể tròn vành vành như xưa nữa, mà chính giữa như có một vách ngăn vô hình khiến chúng tôi ngày càng cách xa nhau hơn, không còn muốn nói chuyện nhau nhiều như xưa nữa.
Tự hỏi lòng, trong anh còn bao nhiêu tình cảm dành cho tôi, hay chỉ còn là sự thương hại bỏ thì thương, vương thì tội?
Tôi vẫn mong, anh cho tôi thêm một chút quan tâm, một chút thương yêu, một chút gì đó để tôi biết được anh vẫn còn yêu tôi, chứ không phải là cảm giác xa lạ và dường như anh đang cố gắng đẩy tôi xa khỏi anh. Một lần, hai lần, ba lần, chấm chấm nhiều lần, thì đến bây giờ tôi cảm thấy sự mệt mỏi đang dần hình thành trong tôi, bởi do tôi cũng chỉ là một con người bình thường có sức chịu đựng, sự kiên nhẫn... có giới hạn.
Dẫu vậy, tôi vẫn chờ, một ngày thật gần, anh đến bên tôi, nhẹ ôm tôi vào lòng và nói anh cũng yêu tôi thật nhiều, hơn tôi nghĩ. Rồi anh sẽ đến chứ? Tôi mong là có, nhưng sự thật bắt tôi phải nghĩ là không.


http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=156141&ChannelID=194

function onResponseClick() { showDialog('MailTo.aspx?ArticleID=' + GetPostVariable("ArticleID", null), 350, 420) } Tình yêu - Lối sống getTimeString('2006/08/16 00:00:00');Thứ Tư, 16/08/2006, 00:00 (GMT+7)
Thông điệp yêu thương:
Nhớ, thương, mong, chờ

TTO - Tôi và anh, hai con người ở hai phương trời cách biệt là cả một đại dương mênh mông, thế mà lại có thể biết nhau, rồi yêu nhau. Tôi vẫn nhớ, lần đầu tiên biết anh qua một chat room, mà lâu rồi tôi không còn thói quen nghiện chat, không còn thói quen chạy vào chat room để tìm bạn tán gẫu nữa. Ấn tượng ban đầu về anh trong tôi là một người hài hước, vui nhộn, tự tin, và có phần hơi chảnh... và về tôi trong anh là dễ thương, nhưng dữ dằn, chanh chua, và hay nói móc... mà sau này tôi biết được khi hỏi anh...
Khoảng thời gian đó đối với tôi thật đẹp, thật vui vẻ, tôi cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất vì người thương mình, và người mình thương cũng chỉ là một. Song hạnh phúc là một điều mong manh và dễ vỡ. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, thương yêu, bao dự định làm cùng anh, bao lời nói thương yêu định nói cùng anh đã không thể thực hiện được, vì anh không đến mà lý do cho đến giờ riêng anh biết.
Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bị bỏ rơi, nước mắt rơi như mưa vì một người. Tưởng rằng đã kết thúc từ dạo ấy, nhưng không, sau đó ít lâu, anh đã xin lỗi và mong tôi cho cả hai một cơ hội. Trái tim bé nhỏ của tôi không thể nói lời từ chối.
Tôi vẫn thương, thật nhiều cho đến bây giờ, sau một năm chúng tôi trải qua những vui buồn, hạnh phúc, khổ đau và nước mắt. Nhưng tình cảm cả hai không thể tròn vành vành như xưa nữa, mà chính giữa như có một vách ngăn vô hình khiến chúng tôi ngày càng cách xa nhau hơn, không còn muốn nói chuyện nhau nhiều như xưa nữa.
Tự hỏi lòng, trong anh còn bao nhiêu tình cảm dành cho tôi, hay chỉ còn là sự thương hại bỏ thì thương, vương thì tội?
Tôi vẫn mong, anh cho tôi thêm một chút quan tâm, một chút thương yêu, một chút gì đó để tôi biết được anh vẫn còn yêu tôi, chứ không phải là cảm giác xa lạ và dường như anh đang cố gắng đẩy tôi xa khỏi anh. Một lần, hai lần, ba lần, chấm chấm nhiều lần, thì đến bây giờ tôi cảm thấy sự mệt mỏi đang dần hình thành trong tôi, bởi do tôi cũng chỉ là một con người bình thường có sức chịu đựng, sự kiên nhẫn... có giới hạn.
Dẫu vậy, tôi vẫn chờ, một ngày thật gần, anh đến bên tôi, nhẹ ôm tôi vào lòng và nói anh cũng yêu tôi thật nhiều, hơn tôi nghĩ. Rồi anh sẽ đến chứ? Tôi mong là có, nhưng sự thật bắt tôi phải nghĩ là không.
"Hunnie, anh có biết em vẫn nhớ thương mong chờ anh thật nhiều dẫu rằng em vẫn biết anh không mong chờ thương nhớ em như lời anh hay nói. Em vẫn ước mong anh sẽ đến bên em một lần trước khi... tất cả chỉ còn là kỷ niệm và yêu thương như nước trôi qua cầu".
BÉ HEO
-----------------------------------


?????
Đăng nhập để trả lời
0