THƯ GỬI EM GÁI
Lâu rùi hổng thấy Bằng Lăng,
Chắc là bận lắm nên chằng (chẳng) đi chơi.
Chiều nay hoa tím rợp trời,
Bồi hồi nhớ lại cái thời xa xưa.
Cái thời thơ thẩn,thẩn thơ,
Thơ tre,thơ trúc,thơ bờ,thơ ao.
Cái thời sóng nước xôn xao,
Câu thơ,điệu lý,nao nao lòng người.
Cái thời cùng khóc,cùng cười,
Cùng trêu,cùng ghẹo,cùng vui,cùng đùa.
Em giờ đã hết bùn chưa?
Người về chắc đã mang mùa xuân theo.
Hoa xưa chắc đã thay màu,
đổi màu tím nhớ ra màu hồng xinh.
Tình xa giờ đã tình gần,
Người xa giờ đã chung sân,chung vườn.
Đã cùng chung bóng,chung đường,
Chung thương,chung nhớ,chung bùn,chung vui.
Hôm nào rảnh rảnh,đẹp trời,
Chị sẽ chống gậy xuống chơi,thăm nhà.
Chúc em dzui thiệt nhìu nha,
lâu hổng gặp,đoán đại hổng trúng thì trật,hihi
chị,gst
Chị ơi ! Người ấy về rồi
Nhưng càng xa lắm – khoảng trời cách ngăn
Mỗi người một thế giới riêng
Làm sao nối được tình gần bên nhau ?
Anh ấy chưa gặp em đâu
Nhưng em thấy anh tự hôm nào , chị ơi ! ( qua hình )
Gương mặt rạng rỡ , tươi cười
Dáng người bệ vệ , mắt ngời như sao
Người thì không thấp , không cao
Phương phi trông cứ hao hao như “Đài” ( Loan)
Em là hoa Cỏ , hoa Xoan
Đũa mốc chẳng xứng mâm son , chị à
Thôi mình cứ đứng xa xa
Trong tình thơ họa thế mà lại hơn
Em đã nói rõ với anh
Một thành bạn hữu , hai thành anh em
Tình thơ dù nhớ hay quên
Tiến xa hơn nữa , chẳng nên chút nào
Nếu còn duyên nợ với nhau
Kiếp sau em nguyện tình sâu đáp đền
Kiếp này trót lỗi câu nguyền
Mong anh gặp được thuyền quyên , thỏa lòng …
BL07
Bằng lăng
Ui trời ! người trẻ thiệt là,
Lúc thì thắm thiết đậm đà,lúc không.
Ngỡ là được uống rượu hồng,
Ngỡ là được bữa linh đình no say.
Nào hay trớt quớt thế này,
Giận sao mà giận quá tay vầy nè.
Lúc trước chị mắng,chị la,
Thì em thút thít bảo là em thương.
Thương người xa cách quê hương,
Thân cô,xứ lạ,đêm trường lệ rơi.
Chị thương em phải thương Người,
Tài cao ,đúc rộng,sáng ngời tương lai.
Em tuy kém sắc thua tài,
Cũng nguyền xách gói đi theo cùng Người.
Thương em to nhỏ ỉ ôi.
Nên đành thương cả cái người đâu đâu.
Giờ nghe em nói phát rầu,
Mong được gặp hắn tặng chầu gậy tre.
Quánh cho tơi tả tua te,
Cho chừa cái tật thả thơ cua gài.(gái)
Cho hắn nhớ mãi suốt đời,
hihi,chúc em luôn dzui,
chị,gst
Chị ơi ! Chị hiểu lầm rồi
Anh ấy chẳng phải là người vậy đâu
Ảnh vẫn giữ trọn tình sâu
Chính em là kẻ lỗi câu ân tình
Chỉ vì em nhìn tấm hình
Thấy anh sang trọng , oai hùng , bảnh bao
Thật chẳng giống em chút nào
Suốt ngày chân thấp , chân cao ngoài đồng
Mặt mày lem luốc đất bùn
Còn đâu má phấn , môi hồng thuở xưa ?
Nên em bảo : Chỉ tình thơ
Còn ngoài đời thực , xin chờ kiếp sau
Ý em đã quyết từ lâu
Tơ tình không nợ , đành đau một lần
Như thế giữ được tình thân
Còn hơn gượng ép , bước chân lỡ làng
Tình thơ em có với chàng
Là tình bất tử , em mang suốt đời
Từ nay đôi ngả , đôi nơi
Em mong chàng sẽ gặp người chàng yêu
Còn em , dù nhớ thương nhiều
Miễn chàng hạnh phúc , bấy nhiêu vui rồi
Chiều nay hoa tím khẽ rơi
Hoàng hôn nắng rụng bên trời lắt lay …
BL07