#17 —
18.09.2008 19:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 19:49:35nguyen duc long>
Phía kia, Bạch Quang chém chéo tới và vung tay phóng ra mấy luồng kiếm khí nhằm vào bụng Hắc Ảnh tấn công, hắn liền vung kiếm đỡ và xoay chưởng hút hết kiếm khí rồi đánh thẳng tới, dù ở rất gần nhưng Bạch Quang vẫn kịp thi triển thân pháp mà Chu Tước dạy, thân người liền hoá thành cánh chim lượn đến chỗ thuận lợi rồi vung kiếm bổ xuống, còn luồng chưởng lực kèm theo kiếm khí vì mất mục tiêu nên tiếp tục bay đi và đã vô tình đâm xuyên qua chân của Viên Bình khi hắn vừa bị văng đi vì trúng chưởng của Tiểu Đồng, hắn liền thi triển Di hình biến ảo thuật biến mất ngay, nhưng do vừa luyện thành vào hôm qua nên chưa thuần thục, thêm việc bị hao tổn nội lực lại bị trúng chưởng nên vừa hiện ra bên một bờ biển nào đó, hắn cảm thấy mọi thứ trong người như bị ong chích, lập tức thổ ra một đống máu tươi rồi lăn ra bất tỉnh. Còn Tiểu Đồng ngay sau khi bị mất con mồi liền phóng tới tấn công Hắc Ảnh. Thấy vậy, hắn càng phấn khích và nói lớn:
-Được, đến đi, ta chấp hết.
Ở phía trái đảo Bạch Hổ vung loạn trảo kết hợp cước phong liên hoàn tấn công và nói:
-Thanh Long, ngươi còn định bán mạng cho tên loạn thần tặc tử, đại bất hiếu đó đến bao giờ?
Thanh Long vung Thanh long song trảo và hành cước như rồng thần quẫy đuôi chống đỡ mà nói:
-Đừng dùng kế khích tướng, ta không mắc lừa đâu.
Rồi áp song trảo đánh xuống, Bạch Hổ vừa vung hai tay gạt đỡ vừa nói:
-Đồ ngu, ngươi tưởng hắn sẽ mãi mãi trọng dụng ngươi ư?
Nói đoạn cuối Bạch Hổ nhảy rướn tới và lên liên tiếp hai đầu gối, đồng thời tung song chưởng đánh tới mà nói:
-Một ngày nào đó ngươi không còn sức lực cống hiến cho hắn nữa thì hắn sẽ vứt bỏ ngươi như vứt một con chó.
Thanh Long chỉ có thể đỡ song chưởng chứ không thể đỡ được đòn gối nhưng vừa bị trúng hai đòn hắn đã tung một lúc nào quyền ảnh, chưởng phong, trảo quang, đao quang, kiếm ảnh và đao kiếm khí loạn vũ bao trùm lấy Bạch Hổ và nói:
-Hết khích tướng lại đến ly gián, đúng là nực cười.
Trước kia mỗi lần đấu với Thanh Long, Bạch Hổ luôn ở thế hạ phong, nay Thanh Long lại thi triển độc chiêu của Thiền Ma dạy cho nên khỏi nói cũng biết Bạch Hổ thê thảm thế nào, nhưng hắn vẫn nói không ngừng trong lúc bị dính đòn:
-Từ lâu ta vẫn nghĩ ngươi là người thông minh, việc đi theo hắn chỉ là do vẫn chưa thoát khỏi cái ý nghĩ cổ hủ của tổ tiên: Tuyệt đối trung thành với chủ nhân, cho dù chủ nhân là người thế nào đi nữa…
Mới nói đến đây thì hai mắt Thanh Long đã long lên sòng sọc, lập tức tung quyền đấm móc ngược Bạch Hổ lên và quát lớn:
-Khốn kiếp.
Khi vừa rơi xuống đất Bạch Hổ đã bật dậy quệt máu nơi khoé miệng và cười nói:
-Nhưng ta đã nhầm, vì ngươi là thằng ngu nhất trên đời.
Thanh Long đại nộ vung song đao thủ chém xuống, Bạch Hổ liền vung tay bắt lấy song đao thủ sắc lẻm, lập tức hai bàn tay toé máu nhưng Bạch Hổ vẫn giữ chặt lấy và còn kéo hắn lại rồi áp mặt mình sát vào mặt hắn mà nói nhỏ:
-Chẳng lẽ từ trước đến nay ngươi chưa hề nghĩ một kẻ đối xử tàn độc với ngay cả người thân mình thì thuộc hạ của hắn sẽ có kết cục thế nào ư?
Cùng với lúc gương mặt và biểu hiện của Thanh Long đã biến đổi, thì Tsu ne hi ta quay gót liên tiếp với đủ các tư thế, cước quang loé lên như điện chớp, y vừa xoay song thủ đỡ được mấy cước thì hắn đã thi triển thân pháp Thiền Ma dạy, trong nháy mắt đã ở phía sau y rồi tung chưởng thẳng vào lưng y, cũng may trước khi lên đường y đã uống thuốc có thể chống lại bất cứ loại độc nào trên đời không thì đã chết ngay lập tức rồi.
Cùng lúc đó Thiền Ma đang phải vận hết công lực tạo ra luồng quang khí khổng lồ mang màu sắc quái dị chống đỡ năm mũi giáp công theo hình ngôi sao, sáu luồng đại kình lực đấu nhau khiến hòn đảo rung lên dữ dội, nước biển dâng lên mấy chục trượng, gió giật như vòi rồng khiến ảnh hưởng khá lớn đến những trận chiến khác, tất cả cao thủ phải vội phóng hết tốc lực về mọi hướng ở phía rất xa. Đến lúc này, cả sáu người mới tung chiêu mạnh nhất mới giác được ra, trong khi Lãnh Diện hợp nhất chiêu Song thương nhất kích và chiêu Thái dương toả chiếu ngân thương thành một chiêu vua của bá đạo, Tử Thần cũng hợp hai chiêu lại thành một chiêu ngập tràn sát khí phát ra luồng khí âm u, lạnh lẽo hơn địa ngục vô số kể; huynh đệ Trần Hoảng thì phóng ra chín con rồng uy mãnh vô song hàm chứa Long tiên khí lên đến cực điểm của sự phẫn nộ, căm thù; Sử Thiên Vũ thì tung một chiêu vô cùng tuyệt mĩ và uy dũng, tuy chỉ phóng ra một luồng kiếm khí nhưng luồng kiếm khí đó như một con Phụng Hoàng bay lượn giữa trời xanh phóng thẳng tới tấn công; còn lão sau một tiếng hét lớn, hình dáng vốn đã chẳng đẹp đẽ gì giờ hoá thành một con ma thực sự, rồi vung tay lên, lập tức xuất toả vô số chưởng lực đủ hình thù ma tà quỷ quái vô cùng đáng sợ, sức mạnh thì như muốn ăn tươi nuốt sống vạn vật trên thế gian. Tất cả luồng đại kình lực khi vừa đấu nhau liền tạo ra một sức công phá như muốn huỷ thiên diệt địa, cùng với những luồng ánh sáng vừa đẹp như thần tiên vừa xấu như ma quỷ là một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả sáu người liền bị văng đi mỗi người một nơi rất xa, hòn đảo thì bị hoá thành tro bụi, nước biển lần này dâng lên như sóng thần đuổi theo những cao thủ kia, tất cả vội quay ngoắt người lại mà vận công lực tung đòn thẳng vào sóng thần, tức thì sóng thần bị đánh tan nát rồi cùng quay người bay đi! Tuy cùng là những chiêu thức có thể huỷ diệt tất cả nhưng do quá chênh lệch về mặt lực lượng và lão cũng đã cao tuổi nên không những bị văng xa hơn mà quần áo của lão còn bị thiêu cháy, toàn thân bị bỏng, mặt biển xung quanh nhuộm một màu đỏ, còn năm chàng thì nằm vật ra bất tỉnh trên mặt biển; trong khi ở những nơi khác nhau, sau khi vận công điều khí xong, các cao thủ lại xông tới. Chu Tước và Huyền Vũ vừa di chuyển song kiếm tấn công, đường kiếm tuyệt luân, quyết liệt nhưng cũng rất đẹp mắt, vừa đấu nhau liền vang lên những tiếng keng keng liên hồi và loạn vũ phóng ra xung quanh khiến cây cối đổ nát, đất đá bị xới tung, tuy đấu nhau quyết liệt như vậy nhưng trông hai nàng vào lúc này chẳng khác gì hai nàng tiên đang biểu diễn những vũ điệu tuyệt diệu nhất! Hắc Ảnh hợp chiêu của Huyền Vũ và chiêu của mình lại thành một chiêu vô cùng quái dị, thanh kiếm chém ra hàng loạt tia kiếm quang, đạo kiếm ảnh và đường kiếm khí hình dải lụa nhưng lại mang đầu của các loại rắn độc với đủ các sắc màu ghê rợn nhe nanh phun phì phì loạn vũ vây lấy Tử Thần tấn công, đồng thời hắn tung tay trái xuất Hắc độc xà chưởng kết hợp với thủ pháp xuất chưởng của Thanh Long tạo thành thế chưởng vòng vèo uốn éo như những con rắn hổ mang nhưng mang khí thế kinh hồn bạt phách của rồng xanh ào ào tấn công Bạch Quang. Trong khi Tiểu Đồng xuất tuyệt chiêu của mình cộng với tuyệt chiêu của Bạch Hổ phóng ra vô số lưỡi hái mang trảo hổ khổng lồ đỡ lấy, thì Bạch Quang vung kiếm chém ra những luồng kiếm quang như tia nắng mặt trời vào chính ngọ và còn hoá thành những con hoả điểu đỏ rực bốc ra những luồng hoả khí uy mãnh phóng tới, vừa đấu nhau liền tạo ra những tiếng nổ liên hoàn và một đạo hào quang khổng lồ xuyên thẳng lên chín tầng mây. Ngay sau đó tất cả xuất chiêu tiếp theo, trong khi Tiểu Đồng quay người vung lưỡi hái chém ra hàng ngàn hàng vạn tia lưỡi hái khí ra thì Bạch Quang cũng phóng toả ra vô số luồng ánh sáng trắng hình thanh kiếm sắc lạnh đâm thẳng tới, nhưng Hắc Ảnh chỉ xuất một chiêu kiếm của lão Thiền Ma dạy đã chém bay hai người đi rồi thừa thắng truy kích. Hai người cùng tung chưởng phản công ngay sau khi bị văng đi, tức khắc xuất không biết bao nhiêu bóng chưởng thủ bay tới như nạn châu chấu với tốc độ khủng khiếp, hắn vội đứng lại mà hành kiếm chém tan hết luồng chưởng thủ nào đánh vào mình; những luồng chưởng thủ kia thì đào tung đất đá xung quanh hắn lên. Trong lúc hắn đỡ, Tiểu Đồng liền cầm vũ khí bằng tay trái để giơ tay phải nắm lấy vũ khí của Bạch Quang rồi hai người cùng quay như một trận cuồng phong, tức khắc hai luồng kiếm khí và lưỡi hái khí hợp vào làm một tạo thành hai bánh xe răng cưa khổng lồ bắt chéo nhau, điểm đáng sợ ở chiêu này là bánh răng cưa cuốn cả những luồng gió bay vào thuận theo chiều quay nên gió cũng biến thành lưỡi hái và lưỡi kiếm, và khi phóng ra thì biến thành đủ các loại chiêu thức khác nhau loạn vũ uyển chuyển chồm tới Hắc Ảnh. Biết khó có thể đỡ được và cũng muốn tìm Thiền Ma nên hắn liền thi triển Di hình biến ảo thuật biến mất.
Cùng thời gian, Tsu ne hi ta vung song ma trảo đánh bắt chéo nhau tới, y liền thụp xuống rồi quay song cước đá liên tiếp xuống chân hắn, cước quay như lốc xoáy bức lui hắn về sau, đồng thời tung song thủ bắn ra vô số các loại kiếm chiêu, hắn vung song thủ thành đao gạt hết ra, y liền bật xoáy người tới tung song chưởng đánh liên tiếp vào người hắn, tuy đau thấu xương nhưng hắn vẫn nở nụ cười đắc ý vung trảo túm chặt lấy lưng y mà lên gối liên tiếp vào người y, y vội vận công chống lại, còn hắn thì lập tức quăng y về phía trước rồi phóng tới tung ma chưởng liên hoàn tấn công, y liền xoay người ngay trên không lượn lên phía trên chưởng lực, và trong lúc luồng chưởng lực phá tan nát mọi vật phía trước thì y quay người liên tiếp tới, đồng thời vung song đao kiếm thủ chém liên tiếp tấn công, tuy khá bất ngờ nhưng hắn vẫn phản ứng kịp, liền lùi lại liên tiếp và tung song chưởng đỡ lấy.
Trong khi đó, tên đại nguyên soái vung ba đường đao từ dưới lên và từ trái qua phải mà đỡ lấy ba đao chém tới rồi quét lượn lên một đường phản công, ba tiếng choang vang lên, ba chàng liền bị đẩy bật ra xa, hắn liền nhằm Trung Hiếu mà tung đao truy kích, vô số bóng đại đao vừa du uyển lại uy mãnh ào ào tấn công, rồi hắn lại quét lượn vòng một đường, thanh đại đao hoá thành một cánh quạt khổng lồ, lưỡi đao thì hoá thành cái miệng khổng lồ của con quái thú hung hãn nhảy xổ tới tấn công.
-Ngươi tưởng ta dễ bắt nạt sao? Vậy thì ngươi nhầm rồi.
Trong lúc nói, chàng trừng mắt quay người vung đao chém xoáy liên tiếp tới, lập tức phóng ra vô số tia đao quang hình dẻ quạt, cùng lúc Thành Trung và Mã Chí đạp vào thân cây phía sau phóng đến, trong lúc Thành Trung quay người xoáy đao như bông hoa bồ công anh bay trong gió với tốc độ vô cùng khủng khiếp thì Mã Chí vừa hét lên vừa bổ một đao như trời giáng tới. Nhưng điều đáng nói ở đây là khi đến thời điểm quyết định thì Mã Chí đột ngột thu chiêu mà ngả gập người ra sau, tuy khá bất ngờ nhưng hắn vẫn kịp tung chưởng ra nhưng ngay lập tức bị Mã Chí gạt hất ra, cùng với tiếng choang, keng rồi cốp do đao của hắn bị gãy khi vừa chạm vào đao của hai chàng thì một tiếng soạt và phập vang lên, thanh đao của Mã Chí đã đâm xuyên qua bụng hắn. Mã Chí lẳng lặng rút đao với vẻ vô cùng lạnh lùng rồi phi thân đi, hai chàng cũng lập tức phi thân về hai phía với tâm trạng nóng như lửa đốt!
Lúc này Chu Tước và Huyền Vũ vẫn đấu nhau ngang ngửa, y và hắn thì vẫn đang quần nhau quyết liệt, mọi vật xung quanh đều bị thiêu cháy do kình lực của cả hai đấu nhau phát ra. Đúng lúc này thì giọng của Bạch Hổ vang lên:
-Tsu ne hi ta, mau dừng tay nếu không Thanh Long sẽ chết.
Hai người dừng lại theo phản xạ và cùng quay về phía đó để rồi lập tức trừng mắt kinh ngạc vì thấy Thanh Long bị Bạch Hổ khống chế, đáng ngạc nhiên hơn nữa là sắc mặt và thể trạng của Thanh Long vẫn hoàn toàn bình thường nhưng người thì lại cứng đơ chứng tỏ đã bị điểm huyệt, còn Bạch Hổ lại thương tích đầy mình. Hắn càng điên tiết hơn vì ngay sau đó Bạch Quang và Tiểu Đồng phi thân đến mà hỏi ngay với vẻ tức tối:
-Chuyện này là sao?
Nhưng Thanh Long không thể mở miệng nói dù rất muốn mà nhìn hắn với ánh mắt bất lực. Bạch Hổ nói:
-Trong trận đấu vừa rồi hắn áp đảo ta hoàn toàn, nhưng khi hắn túm lấy cổ ta thì ta liền bắt lấy tay hắn, thế là hắn bị điểm huyệt.
Hắn ngắt lời:
-Vô lý, làm gì có môn điểm huyệt đó?
Bạch Hổ cười nhếch môi mà nói:
-Vậy là ngươi không biết rồi, hoàng tộc Đại Việt sở hữu một môn công phu điểm huyệt vô cùng độc đáo, chỉ cần chạm nhẹ vào bất cứ bộ phận nào trên cơ thể là đối thủ không thể cử động và nói gì được.
Hắn trừng mắt quát:
-Ai dạy ngươi môn công phu này?
Bạch Hổ cười nhạt:
-Điều đó đâu còn quan trọng nữa. Còn bây giờ mau tự phế võ công đi, ngươi yên tâm thái tử không giết một kẻ phế nhân đâu.
Y khoát tay nói:
-Ta muốn đấu một trận công bằng với hắn, mau thả Thanh Long ra!
Dù chuyện này rất khó tin, nhất là với một kẻ như hắn, nhưng sự việc trước mắt có muốn vạn lần không tin cũng không được. Và khi nghe y nói vậy thì hắn nhìn y cười khẩy nói:
-Buồn cười, ngươi tưởng ta là trẻ con sao? Ta mà là làm việc đó các ngươi không băm vằm ta ra mới là lạ.
Bạch Hổ hỏi ngay:
-Ngay cả kẻ trung thành tuyệt đối với ngươi nhất mà ngươi cũng không quan tâm sao?
Hắn không trả lời mà chờ đợi điều gì đó, còn y thì nhìn Bạch Hổ nói lớn:
-Ta đã bảo thả người cơ mà!
Bạch Hổ đành phải giải huyệt cho Thanh Long rồi đẩy hắn đi, đúng lúc này thì Huyền Vũ khống chế Chu Tước phi thân đến, hắn liền nở nụ cười đắc ý. Huyền Vũ thì nhìn y đắc ý nói:
-Thái tử, nếu ngài không chịu phế võ công thì ta không những sẽ giết ả mà còn lột hết quần áo của ả ra cho các ngươi chiêm ngưỡng.
Khi nói đến đoạn cuối, Huyền Vũ xé rách ngực áo nàng để lộ ra dải yếm, quá xấu hổ nàng khóc nấc lên và nhắm nghiền mắt lại, hắn quay đi với gương mặt vô cùng đắc ý, Thanh Long thì nhắm mắt lại, còn Bạch Hổ, Bạch Quang và Tiểu Đồng thì vừa quay đi vừa tức giận quát:
-Khốn kiếp, cùng là nữ nhi mà ngươi…
Chưa nói dứt câu thì một tiếng bốp vang lên ở phía y và hắn, tất cả liền quay về phía đó thì thấy hắn đang giữ chặt hai tay y và nói:
-Đừng hiểu lầm, ta chỉ không muốn lên ngôi vua mà không ai phục, vì thế hãy quyết chiến với ta một trận công bằng.
Tất cả liền hiểu ra: Lúc đó y cũng quay đi với mọi người và vung tay nhằm vào đại huyệt mà điểm tới nhưng bị hắn gạt ra và giữ chặt hai tay y. Hành động này khiến Bạch Hổ, Bạch Quang và Tiểu Đồng rất tự hào, Chu Tước thì mỉm cười vui sướng và xúc động! Tuy đã quá hiểu con người y nhưng trước hành động này Thanh Long và Huyền Vũ đã không giấu nổi vẻ cảm động trên gương mặt mà ngây ra nhìn y không chớp mắt. Hắn lên tiếng khiến Huyền Vũ giật mình:
-Đây là trận đấu của chúng ta, không ai được xen vào. Huyền Vũ, từ giờ ngươi không được giở trò đó với cô ta nữa, không thì hắn sẽ không đấu được đâu. Ngươi nghe rõ chưa?
Huyền Vũ nói ngay:
-Rõ…
Y liền cởi áo choàng ném cho ả, hắn liền nhếch môi cười, còn ả liền khoác lên người Chu Tước. Hai người cùng phóng đến tấn công, y vung quyền đấm tới, hắn gạt ra và đồng thời vận múa tay phải xuất đủ chiêu thức tấn công, bàn tay hắn xuất ánh sáng xanh lè ngoằn ngoèo, phóng tới trông vô cùng quỷ dị. Biết không thể đỡ được nên y liền vận dụng thân pháp Tử Thần dạy cùng với thân pháp của y, thân hình hóa thành một dải lụa dài mềm mại du uyển bay lượn thẳng vào hắn, hắn liền tung loạn trảo ra nhưng tất cả đều đánh vào hư không, y lập tức tung một cú đấm thôi sơn vào bụng hắn rồi thừa thắng truy kích tung liên hoàn chưởng tấn công nhưng hắn đã hoá thành luồng sáng lượn lên phía trên rồi tung độc chưởng đánh thẳng xuống liên tiếp, nhưng y cũng đã kịp xoay người mấy vòng qua trái tránh, lập tức mặt đất thủng như tổ ong và đổi thành màu đen, trong khi y liền tung liên tiếp chưởng phong ra chống đỡ đợt sóng quyền công kích ngay sau đó của hắn, quyền chưởng nổ tung ngay khi vừa đấu nhau và ép y đập mạnh xuống đất, chính ngay lúc này thì hắn lù lù xuất hiện rồi tung độc chưởng, nhưng tay không dài bằng chân, y đã kịp tung cước quang đá văng hắn đi rồi bật dậy ngay, cùng lúc hắn cũng đã chạm đất. Bên ngoài, tất cả vẫn theo dõi với ánh mắt vô cùng lo lắng! Sau một thoáng hồi khí, cả hai vừa chạy tới vừa tung hàng loạt chiêu thức vô cùng bá đạo tấn công từ xa, đao quang - kiếm ảnh bay rợp trời, quyền phong - cước lực - chưởng lực đấu nhau long trời nở đất, mọi người vội thi triển thân pháp tránh và tung chưởng ra đỡ. Còn hai người thì liền đối song chưởng khi đến đúng cự li, một tiếng ầm và uỳnh vang lên, mặt đất xung quanh và ở trên không liền nổ tung liên hoàn theo hình vòng tròn, cả hai liền biến chiêu hoá chưởng phải thành quyền đấm thẳng vào ngực nhau, hai người cùng bị đẩy về sau, nhưng y bị đẩy liên tiếp còn hắn thì chỉ ba bước là dừng lại được ngay nên liền phóng tới tung loạn trảo và ma chưởng tấn công, thấy y vất vả chống đỡ tất cả càng lo lắng hơn! Và cuối cùng y cũng trúng một trảo ngang ngực, sau đó liên tiếp bị trúng trọng đòn mà hầu như không có cơ hội đánh trả, Chu Tước thấy vậy thì lòng đau như cắt mà cúi mặt xuống khóc thầm! Còn Bạch Quang, Bạch Hổ và Tiểu Đồng thì mấy lần bất giác định xông lên nhưng đều bị Huyền Vũ mang Chu Tước ra uy hiếp. Hắn thì khoái chí cười như điên đỡ lấy cú phản công yếu ớt của y rồi tung quyền đấm móc ngược tung người y lên, lập tức y không những bị bay về sau mà còn bị thổ huyết, hắn từ từ bước tới cười ngạo nghễ, đến nơi hắn vung hai tay nhấc bổng y lên nhưng chưa kịp đắc ý thì hai mắt hắn trợn ngược lên với gương mặt không thể kinh ngạc và khó hiểu hơn vì hai cánh tay y quấn chặt vào hai cánh tay hắn y như con trăn quấn lấy con mồi vậy. Giờ thì hắn kinh hãi tột độ vì càng cố rút ra thì càng bị quấn chặt hơn, còn mọi người thì vô cùng vui mừng, nhất là Chu Tước! Y thì nhìn thẳng vào hắn mà nói:
★
★
★
★
★
0