📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Muôn nẻo đường yêu- Tuyết Tiểu Thiền 🔒

11 trả lời, 15.091 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-29 06:14:28Ct.Ly>
   Lời dẫn
Xuân 2006, tôi tỉnh dậy sau một giấc mơ. 
Tôi dụi mắt và vắt óc suy nghĩ không biết đay là đâu nhỉ. Năm phút sau tôi chợt nhớ ra, đây là Paris, hồi còn sống trong nước, mỗi lần tỉnh dậy tôi đều biết rất rõ mình đang ở Tô Châu, Thượng Hải, Bắc Kinh, Trùng Khánh hay Quảng Châu, nhưng từ ngày sang Pháp, tôi thường phải rất cố gắng thì mới ra được điều này, thậm chí nhiều lúc tôi cảm thấy đầu óc mình đã có vấn đề.
Tôi vẫn thường mơ thấy Bắc, hầu như ngày nào tôi cũng mơ thấy anh. Lần nào tôi cũng hỏi anh với giọng đầy kinh ngạc và mừng rỡ:"Có phải anh đã chết rồi không? Anh vẫn chưa chết hay sao?" Tôi mơ thấy Bắc cầm tay tôi chạy tung tăng khắp nơi, vẫn hạnh phúc, ân ái như thuở nào. Sau khi bừng tỉnh giấc tôi hiểu ra rằng đây hoàn toàn chỉ là một giấc mơ.
Điều đó khiến tôi vô cùng tuyệt vọng, lệ nhoè ướt đẫm vai áo đông xuân. 
Còn người đàn ông đang sống bên tôi bây giờ là người mà tôi quen cách đây một năm trong một quán bar ở Hậu Hải, Bắc Kinh. Anh có gương mặt thanh tú, lạnh lùng như Bắc, chúng tôi ngồi uống rượu trong một quán bar có tên là Hoa Sen Xanh đến khi trời rạng sáng. Sau khi trời sáng, anh bảo, Tiểu Bạch, em về Paris cùng anh nhé.
Vâng, tôi trả lời.
Chỉ một tiếng "vâng" thôi, đã quyết định đến việc lựa chọn tình cảm của cuộc đời tôi.
Đã một thời, tôi và Bắc từng có gần mười năm yêu nhau, cứ tưởng rằng sẽ yêu đến khi sông cạn đá mòn, nhưng rồi hai đứa cũng vẫn phải chia tay. Và rồi chỉ còn lại tôi một mình giữa nhân gian trần thế luôn nhớ về anh. Tình yêu là gì nhỉ? Hồi còn rất nhỏ tôi tưởng rằng tình yêu là tình yêu, nhưng giờ đây tôi đã hiểu rằng, trong tình yêu chắc chắn còn đan xen rất nhiều nỗi oán hận và trách móc, còn xen trộn rất nhiều các hương vị khác nhau. Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ căm hận Bắc suốt đời, nhưng sau một năm đặt chân đến Paris, vào một buổi sáng đẹp trời sau khi tỉnh giấc, khi tôi ngửi thấy mùi hoa thơm và nghe thấy tiếng chim hót trong vườn, bất giác, nước mắt tôi lại lăn dài trên má.
Bởi vì tôi phát hiện ra rằng, mình vẫn còn rất yêu Bắc, người đàn ông đó sẽ mãi đi theo tôi suốt cuộc đời, như hình với bóng.
Đương nhiên, tôi cũng thường xuyên mơ thấy Hiểu Lối và Phần Na, họ lần lượt đi vào giấc mơ của tôi, tôi thường mơ thấy cảnh chúng tôi đi chơi trên phố Diễm Phấn ở Tô Châu, Phần Na dạy tôi hát Côn Khúc, í í a a, hát mãi không thôi, điều này đã khiến tôi nước mắt rưng rưng trong lần đi xem Côn khúc với Denny, Denny đã hỏi tôi, vở kịch này làm em cảm động lắm sao?
Vở diễn hôm đó là Mẫu đơn tình, tôi cười trong khi nước mắt còn đang ướt mi và bảo :"Vô cùng cảm động anh ạ"
Đó là vở kịch tôi được nghe từ thuở mười sáu. Và có lẽ tất cả mọi thứ đã được an bài từ khi tôi mười sáu tuổi.
0
1
***
    Tôi bảo, thế thì làm thủ thư trong thư viện hoặc người chuyên chiếu phim cũng được, tớ thích đọc sách, xem phim, truyện Hoạ bì tớ đọc mười lần rồi mà vẫn muốn đọc lại, tớ muốn biến thành người đàn bà quỷ đó.
 
    Tôi, Hiểu Lối, Phần Na là ba cô gái sống trên phố Diễm Phấn ở Tô Châu.
 Phố Diễm Phấn là nơi tôi luôn muốn rời xa. Kể từ khi tôi biết đây là con phố có rất nhiều nhà chứa, tôi đã muốn rời khỏi chốn này, hồi đó tôi mới chỉ là một cô bé mười bốn tuổi, ngực chưa hề nhú chút nào, người thì gầy khô, Phần Na thắc mắc, sao mãi không thấy cậu bị nhỉ, hồi bằng cậu tớ đã có từ lâu rồi.
    Phần Na là một cô thiếu nữ mười lăm tuổi, chúng tôi là hàng xóm của nhau trên phố Diễm Phấn, Phần Na thường nói với tôi rằng, nhóc con, trông cậu chẳng khác gì một thằng con trai.
    Dĩ nhiên cũng có người khiến Phần Na phải hết sức tôn sùng, đó chính là Hiếu Lối. Bố mẹ Hiểu Lối đều là sĩ quan quân đội, nhà họ rất gần chỗ chúng tôi ở, doanh trại quân đội đó khiến tôi và Phần Na vô cùng hâm mộ. Có lận chúng tôi từng noi rằng, lớn lên sẽ làm nữ quân nhân, chắc chắn đó phải là một công việc đầy bí ẩn. Còn mẹ Phần Na là diễn viên của đoàn kịch Côn khúc, năm 1991, nhiều diễn viên Côn khúc đã lâm vào hoàn cảnh chẳng khác gì ăn xin bên vệ đường. Bố Phần Na là công nhân nhà máy in, ngay từ rất nhỏ Phần Na đã biết í a hát Côn khúc, chất giong mượt mà, dáng vẻ cũng khá duyên dáng, quyến rũ. Phần Na bảo, mơ ước lớn nhất của mẹ cô là được một lần đóng vai Đỗ Lệ Nương trong vở kịch Mẫu đơn tình, người diễn Liễu Mộng Mai phải là người đàn ông đó. Tôi biết người đàn ông đó, lần nào ông ta cũng đi ngang qua nhà tôi để sang nhà Phần Na.
    Đó là một bí mật của phố Diễm Phấn, chẳng cần nói ra mọi người cũng đều biết, Phần Na luôn vì thế mà cảm thấy mình thua kém mọi người. Phần Na thường rủa thầm mẹ mình là người kém cỏi.
    Phần Na rất thèm có một gia đình như gia đình Hiểu Lối, thèm đến mức rỏ cả nước dãi. Bố tôi cũng chỉ là một giáo viên bình thường dạy ở trường cấp hai Tô Châu, nuôi tôi và em trai ăn học bằng đồng lương ít ỏi. Chính vì thế, mỗi lần Hiểu Lối lộng lẫy trong chiếc váy mới mà bố cô mua cho, Phần Na lại nói với giọng đầy ái mộ, chà chà, trông người ta kìa, lần này không biết lại nhận được bao nhiêu thư tình nữa đây.
    Tôi bảo, Phần Na, cậu lăng nhăng quá đấy, chỉ thích nói chuyện đó thôi. Trong suy nghĩ của tôi, Phần Na thực sự lẳng lơ, cô ấy bảo mình rất thích một cậu bạn tên là Quân, dáng người cao to, rất đẹp trai. Phần Na bảo, tớ rất muốn sinh cho Quân một đứa con, cứ nhìn thấy anh ấy là lòng tớ lại xao xuyến, bồi hồi. Điều này làm tôi rất coi thường Phần Na, cô ấy mới thực sự là đứa con gái lẳng lơ, tầm thường.
    Nhìn Hiểu Lối mà xem. Trông cô ấy chẳng khác gì một nàng thiên nga trắng muốt, từ trước đến nay cô ấy không bao giờ nói chuyện với con trai. Ngoài ra, ngay từ nhỏ, Hiểu Lối đã bắt đầu học vẽ ở cung thiếu nhi, hồi mười hai mười ba tuổi đã giành được giải thưởng lớn gì đó, chắc chắn sau này Hiểu Lối sẽ trở thành một nữ hoạ sĩ nổi tiếng, giống như Phan Ngọc Lương vậy, đi du học ở Pháp, để lại tiếng thơm cho muôn đời sau. Hồi đó, có rất nhiều con trai đứng đợi Hiểu Lối dưới các cột đèn đường trên phố Diễm Phấn, phải thừa nhận rằng Hiểu Lối rất xinh đẹp. Mọi nét hấp dẫn cần thiết trên cơ thể người con gái, Hiểu Lối đều có cả, còn Phần Na thì mông lại quá to, mặc dù Phần Na hay chê tôi chưa có kinh, không có ngực, nhưng nếu có rồi mà các nét lại giống như Phần Na thì tôi còn thấy tệ hại hơn.
    Hồi đó, cả ba chúng tôi thường tập trung trên tầng hai nhà Phần Na để nghe nhạc.
    Đó là bài hát Tuyên ngôn tình yêu của Tề Tần nhưng Tề Tần hát là để tặng Vương Tổ Hiền. Phần Na bảo, mỗi lần tớ nghe những bài hát kiểu này là người tớ bủn rủn hết cả lên. Dĩ nhiên, thỉnh thoáng bọn họ còn mặc trộm quần áo của mẹ Phần Na. Mẹ Phần Na là một phụ nữ rất xinh đẹp, quần áo bà mặc thường được may rất cầu kì, diêm dúa, sau này tôi mới biết đây chính là lí do khiến chúng tôi hay lui tới nhà Phần Na chơi.
    Mẹ Phần Na là một phụ nữ xinh đẹp có tiếng ở phố Diễm Phấn nhưng Phần Na lại chẳng giống mẹ mình chút nào. Hiểu Lối nói, những cái đẹp của mẹ, cậu chẳng được thừa hưởng chút nào, trong khi mọi nét của bố cậu lại sở hữu hết. Bố Phần Na là một người hiền lành, thật thà, tất cả quần lót của mẹ Phần Na đều do tay ông giặt, sáng nào ông cũng dậy sớm nấu cơm cho Phần Na, còn mẹ Phần Na thì nằm trên giường í a í a hát Côn khúc và Kinh kịch, giọng hát vô cung mượt mà.
    Tôi biết mẹ Phần Na có rất nhiều quần áo, điều đó đã khiến tôi và Hiểu Lối cứ cách dăm ba hôm lại đến nhà Phần Na chơi. Căn phòng trên gác nhà Phần Na là sân khấu để Phần Na và Hiểu Lối trình diễn thời trang, hai người đi giày cao gót của mẹ Phần Na, lắc bên nọ ngoáy bên kia, trông rất buồn cười. Hiểu Lối nói, tương lai tớ sẽ là một người mẫu thời trang hay hoạ sĩ gì đó, Phần Na thở dài thườn thượt rồi bảo, tớ cao có một mét sáu, mông lại to, chắc chắn không thể làm người mẫu được, thôi thì làm diễn viên gì đó thôi, ngày nào cũng được lên hình trên tivi, có bao nhiêu người hâm mộ xúm quanh minh cũng thú vị đấy chứ. Sau đó bọn họ hỏi tôi sau này muốn làm gì.
    Tôi bảo không biết. Cả hai ha ha cười lớn rồi trêu đồ con nít, chẳng có ước mơ hoài bão gì cả, như thế không được.
    Tôi đáp lại, thế thì làm thủ thư trong thư viện vậy, hoặc làm nhân viên chuyên chiếu phim cũng được, tớ thích đọc sách, xem phim, tác phẩm Hoạ bì tớ đã đọc mười lần rồi mà vẫn muốn đọc nữa, tớ muốn biến thành người đàn bà quỷ đó.
    Họ càng cười dữ hơn, cười đến đau cả bụng, họ không thể nghĩ rằng tôi lại muốn làm người đàn bà quỷ. Dĩ nhiên lúc cười tôi họ vẫn tiếp tục tung tẩy trong những bộ quần áo của mẹ Phần Na, hai người hết thay ra rồi lại mặc vào, để lộ bộ ngực căng tròn làm tôi thấy hơi ngương ngượng, mặt đỏ bừng, tôi cúi đầu không dám nhìn họ. Bọn họ lại bảo, Tiểu Bạch, cậu cứ ngẩng đầu lên đi, cậu có phải là con trai đâu mà ngại.
    Chúng tôi đã có rất nhiều những buổi chiều như thế, phố Diễm Phấn lúc nào cũng sực nức mùi son phấn, nước hoa. Phần Na và Hiểu Lối còn dùng đánh son và xức nước hoa rẻ tiền của mẹ Phần Na, toàn loại ba tệ năm tệ. Nhưng hai đứa lại cảm thấy rất đắc ý, thi nhau trang điểm cho mình. Còn mẹ tôi lại là một phụ nữ rất quê mùa, mặc toàn đồ nhung cũ, những bộ đồ đó khiến gương mặt mẹ tôi lúc nào cũng như sưng húp cả lên.
    Dĩ nhiên chuyện được Phần Na nhắc đến nhiều nhất là chuyện con trai, ai viết thư tình cho ai này, ai chân dài này, ai chạy nhanh nhất này, ai vừa nhìn cái đã mê này, Phần Na tỏ ra rất sành sỏi khi nói đến những chuyện đó. Phần Na nói nhiều hơn cả Hiểu Lối, lúc nào Phần Na cũng hỏi, có phải cậu nọ cậu kia bên lớp A3 lại cưa cậu rồi không? Phần Na từng nói thầm với tôi, trong lớp A3 đó cậu nào là Mã Quân.
    Mã Quân là một nam sinh thích hút thuốc, hay gây gổ đánh nhau có tiếng ở trường, rất nhiều nam sinh trong trường vừa nghe đến tên cậu ta đã hồn xiêu phách lạc, có điều là Mã Quân chơi ghi ta rất hay, sáo thổi cũng rất tuyệt, mỗi lần đá bóng cậu ta thường buộc chiếc áo thể thao màu đỏ ngang bụng khiến rất nhiều nữ  sinh trong trường phải hò reo, cổ vũ. Nhưng có hai người trong số đó không reo hò, đó là Hiểu Lối và tôi.
    Hiểu Lối không thích Mã Quân, cô ấy nói, trông chẳng khác gì một thằng đầu trộm đuôi cướp.
    Còn tôi không phải do không thích mà là vì không hiểu, trong thâm tâm tôi, một nam sinh 18 tuổi như Quân thật sự là quá lớn đối với tôi.
    Việc tôi thích làm hơn cả là ôm cuốn tiểu thuyết Kafka của bố tôi để đọc, bố tôi bảo, chẳng có ai mạnh mẽ, đàn ông hơn Kafka, lớn lên con sẽ hiểu điều đó.
    Phần Na và Hiểu Lối thường trêu tôi :"Hê, oắt con mà đã đòi đọc Kafka, có hiểu gì không, hả?"
    "Không hiểu" - tôi trả lời bằng giọng rất thật thà, nhưng tớ chẳng có việc gì làm cả.
    Sau kì nghỉ hè, tôi đã có kinh.
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-12 19:22:09LYS1983>
2
***
    Hè năm tôi mười sáu tuổi đã xảy ra hai chuyện khiến tôi rất khó quên.
    Một là chuyện tôi và Hiểu Lối thi đỗ vào trường chuyên cấp ba số 1.
    Hai là tôi đã gặp Bắc.
  
    Hè năm tôi mười sáu tuổi đã xảy ra hai chuyện khiến tôi rất khó quên.
    Một là chuyện tôi và Hiểu Lối thi đỗ vào trường chuyên cấp ba số 1. Phần Na thì đỗ vào một trường cấp ba hạng xoàng, lúc nào Phần Na cũng nói bằng giọng rất bất cần, đằng nào sau này tớ cũng chẳng đỗ đại học đâu, học trường nào cũng vậy thôi.
    Trong suy nghĩ của tôi, Phần Na là một đứa con gái gàn bướng, bất cần, già trước tuổi, nở nang, đầy đặn. Cô còn có cá tính hơn cả người đàn bà mà Vương Lãng đưa về.
    Vương Lãng là hàng xóm của tôi, anh ta đưa về nhà một người phụ nữ người Thiên Tân, biết hát Đại cổ, đầu phi dê, đi một đôi giầy cao gót rất nhọn, chị ta cầm chiếc bô đựng nước tiểu của mình và Vương Lãng đi ra, mắt nhắm mắt mở trông rất gợi tình. Hồi đó, tôi mới mười bốn tuổi, vừa gặp chị ta, tôi đã thấy mê ngay.
    Mọi người đều nói chị ta là một người đàn bà hư hỏng, tôi nghĩ không biết có phải do bản tính của tôi cũng hư hỏng hay không, nhưng tôi lại có cảm tình với một người đàn bà như vậy.
    Tôi nhìn thấy móng chân chi ta, những móng chân màu hồng phấn, trong suốt, chị ta đi một đôi dép lê nhựa, nhìn thấy tôi, chị cười và hỏi, em à, em đi học à?
    Vâng ạ, tôi trả lời, em đi học. Tôi rất thích cái dáng vẻ ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở đó, không ngờ chị ta lại có thể mặc bộ quần áo ngủ xộc xệch, lê đôi chân để lộ những móng chân màu hồng phấn ra ngoài để đổ bô nước đái, thật đấy, tôi rất thích dáng vẻ đó. Bộ quần áo rộng thùng thình đó càng khiến chị ta thêm gợi cảm, dáng chị ra rất cao ráo, trông hơi uể oải, sau này tôi mới biết đó gọi là gợi cảm.
    Vương Lãng không phải là người tốt đẹp gì, anh ta du thủ du thực, nhưng lại có rất nhiều phụ nữ thích anh ta, kể ra thì cũng hơi là, cứ cách dăm ba ngày anh ta lại đưa con gái về nhà, nhưng đây là người phụ nữ mà tôi có thiện cảm nhất.
    Tôi thầm nghĩ, lớn lên tôi cũng sẽ giống như người phụ nữ đó, nhưng tôi mãi vẫn không lớn được. Tôi vẫn chưa có hành kinh, ngực thì lép kẹp trước sau như một.
    Phần Na bảo, loại đàn bà như thế chắc chắn là mơi lắm!
    Cái từ này vừa sinh động lại vừa khó nói. Nhưng khi đã qua miệng Phần Na thì no đã toát lên một ý nghĩa hoàn toàn khác. Tối hôm đó tôi đã nằm mơ, tôi mơ thấy người phụ nữ Thiên Tân đó dắt tôi chạy trốn, tôi cứ thế chạy, tôi chạy thục mạng, chạy mãi không dừng, chạy đến khi người nóng bừng hết lên, tôi muốn dừng lại nhưng không hiểu sao chân không dừng lại được, cuối cùng mệt quá tôi nằm vật ra đất, tôi có cảm giác người mình như mất hết nước, toàn thân nóng bừng. Và rồi giữa háng tôi rỉ ra một cái gì đó âm ấm, trơn trơn.
    Đến khi tỉnh giấc tôi nhìn thấy tấm chăn dính đầy máu, tôi hét ầm lên. Mẹ tôi bảo, con hét cái gì thê, hành kinh đấy, để mẹ lấy băng vệ sinh cho.
    Không hiểu sao, tôi rất muốn khóc nhưng lại không thể khóc ra thành tiếng được.
    Người phụ nữ Thiên Tân đó lại bỏ đi, Vương Lãng lại thay người tình mới. Tôi không thích bồ mới của anh ta, dáng thì thấp, chân lại cong, chị ta cũng biết hát Bình kịch, tôi còn không thích cả nốt ruồi bên mép trái chị ta, nhìn trông giống như bà mẹ kế vậy.
    Sau khi biết tin tôi đã có hành kinh, Phần Na bảo, được đấy, rồi ngực sẽ phát triển thôi.
 
    Hai là tôi đã gặp Bắc.
    Số phận đã an bài cho tôi phải gặp người đàn ông đó. Anh đã xuất hiện rất đúng lúc trong cuộc đời tôi, không sớm cũng chẳng muộn. Ngày đầu tiên đi học, tôi đã gặp Bắc. Sau này Phần Na và Hiểu Lối đều bảo tôi là kẻ hiếu sắc, bọn họ bảo, những người trông càng bẽn lẽn, e dè bao nhiêu thì lại càng hiếu sắc bấy nhiêu, cậu là đứa trọng người yêu khinh bạn bè.
    Tôi không hề phản đối ý kiến đó của họ.
    Bởi cảm giác đầu tiên mà Bắc đem đến cho tôi là sự ngất ngây.
    Sau này, khi tôi nhìn Tạ Đình Phong và Trương Quốc Vinh tôi cũng đều có cảm giác đó, có nhiều người đàn ông được trời phú cho một vẻ đẹp khiến phụ nữ phải nghẹt thở. Bắc chính là một người như vậy.
    Anh đi về phía tôi, tóc ướt bết vì mồ hôi. Đúng vậy, khi tôi 16 tuổi tôi đã yêu Bắc. Tôi yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hồi đó tôi vẫn chưa lớn hẳn, trông tôi chẳng khác gì một mầm đỗ, tôi đứng dưới gốc cây dạ hợp trước cửa lớp 132. Tôi nhìn thấy Bắc đi ra từ phòng lấy nước phía Bắc, anh buộc chiếc áo thể thao màu xanh lam quanh thắt lưng, quần bò cũng màu xanh, áo may ô màu trắng, hình như anh vừa gội đầu thì phải, nước trên đầu vẫn đang nhỏ tong tong.
    Thực ra tôi không dám nhìn chằm chằm vào anh, hồi ấy tôi vẫn chưa có đủ can đảm để làm việc đó, tôi chỉ dám liếc mà thôi, tôi có cảm giác như anh đang đi về phía tôi, mặc dù tôi chưa lớn hẳn nhưng tôi biết mình cũng có đôi chút nhan sắc, hay nói một cách khác, nếu tôi đứng ngắm mình trước gương thì tôi thấy nhan sắc của mình không thể xếp vào hạng thường thường bậc trung.
    Hôm đó tôi mặc một chiếc váy trắng, váy nhẹ bay trong gió, lúc này đây, tôi thầm nghĩ với vẻ đắc ý rằng, không biết liệu mình có giống như bức ảnh gợi cảm của Monroe không nhỉ?
    Đây là điều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi. Tôi không thể nghĩ là anh lại nói chuyện với tôi, tôi cảm thấy hơi bối rối, nhưng tôi vẫn cố gắng ra vẻ như không có gì rồi hỏi, gì đấy ạ? Trước khi vào trường cấp ba, ngày nào tôi cũng lang thang chơi bời cùng Hiểu Lối, Phần Na. Phần Na bảo, cách tốt nhất để thu hút bọn con trai là lam cho mình trở nên điệu đà, quyến rũ hơn, Hiểu Lối không đồng tình với quan điểm đó, lúc nào Hiểu Lối cũng lặng lẽ ngồi yên một chỗ. Phần Na bảo, đấy là Hiểu Lối cố tình ra vẻ mình là thục nữ, thực ra tôi biết con trai sẽ thích con gái yểu điệu thục nữ hơn. Chính vì thế tôi bảo, tớ muốn mình là một cô gái yểu điệu thục nữ.
   Xí, Phần Na nguýt, cậu mà cũng đòi làm thục nữ á? Đừng tưởng tớ không biết gì về cậu nhé, cậu mới là đưa ghê gớm nhất đấy, cậu mà thích thằng nào thì chắc chắn nó có mà thoát đằng giời.
    Những lúc đó Hiểu Lối thường nói với giọng rất bình thản rằng, thế giới này sẽ trả lại cho cậu những gì còn nợ cậu, và cậu sẽ phải trả thế giới này những gì cậu còn nợ!
    Hiểu Lối thường xuyên noi những câu như vậy, toàn những câu nói mang đầy tính triết lí. Lập tức Phần Na phản bác lại ngay, thế thì cậu nên biến thế giới thành đàn ông đi.
    Tôi liền cười khúc khích, tôi nghĩ, thế gian này tôi vẫn còn cô bạn gái hiểu mình. Thái độ của Hiểu Lối luôn làm cho tôi cảm thấy vô cùng ấm áp, bởi vì cô thường chỉ ngồi cười hiền lành, kể cả là những lúc tranh cãi gay gắt với chúng tôi, cô luôn giữ thái độ điềm đạm đó, tôi cũng không biết rõ rốt cục Hiểu Lối có gì khác với chúng tôi, nhưng tôi có cảm giác rằng Hiểu Lối không phải là một mẫu người như chúng tôi.
   Lúc Bắc nói chuyện với tôi, tôi vẫn chưa biết tên anh, tim tôi đập thình thịch. Đột nhiên anh cười với tôi, nụ cười đó của anh càng khiến tôi cảm thấy mình có một sức hút kì lạ, chắc hẳn là do anh thấy tôi xinh xắn, dáng người cao ráo, mái tóc đen dài, hơn nữa tôi lại mặc một chiếc váy trắng, giống hệt những cô gái Ngọc Nữ trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao. Về điểm này tôi rất tự tin.
    Bạn ơi, bạn ơi, ấy của bạn, ấy của bạn... Của tôi cái gì nhỉ? Tôi thấy sốt cả ruột, anh ta định nói gì nhỉ?
   Váy của bạn! Bạn nhìn váy bạn mà xem! Nói xong anh ta liền bỏ đi.
   Sao lại là váy của tôi nhỉ? Tôi ngoáy đầu lại nhìn ra sau váy rồi kêu toáng lên. Tưởng tôi có chuyện gì, Hiểu Lối liền chạy vội đến và hỏi, sao vậy Tiểu Bạch, gặp phải rắng hả? Hay gặp ma?
   Trời ơi, thật xấu hổ quá đi thôi, nhằm đúng lúc này, không sớm không muộn, tớ bị hành kinh rồi, máu rây hết ra rồi đây này!
    Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và Bắc, một cuộc gặp gỡ đầy kịch tính và cũng hết sức ngẫu nhiên. Sau này khi tôi và Bắc yêu nhau, anh thường nói, em có biết lần đầu tiên anh gặp em, anh có cảm giác gì không?
   Tôi hỏi lại, cảm giác gì cơ? Lúc hỏi câu đó tôi nằm sấp tựa cằm vào lòng anh, tôi đang chờ đợi một điều gì đó vô cùng lãng mạn, trông tôi lúc đó như một kẻ si tình, Bắc véo mũi tôi và nói: " Lúc đó trông em giống hệt một đứa con gái ngốc nghếch!"
   Hả - tôi la lớn và chồm lên người anh, rồi tôi gọi tên anh, Bắc, có phải anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên không? Có phải lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã muốn tán em cho bằng được phải không? Bắc gật đầu liên hồi, ừ ừ. Nói rồi anh lại đè lên người tôi và nói, này yêu tinh ơi, sớm muộn gì cũng có ngày anh sẽ chết trong tay em.
...
   Hôm sau đi học, lúc nhìn thấy Bắc bước vào lớp học, mặt tôi đã đỏ bừng lên, sau đó tôi lại cảm thấy vô cùng sung sướng, chắc chắn là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ rồi, tôi thầm nghĩ, niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời con người đã sắp đến với mình rồi đây, thật không thể ngờ rằng chúng tôi lại học cùng lớp nhau!
    Hiểu Lối học ở lớp A3 sát cạnh lớp tôi, Hiểu Lối nói với tôi bằng giọng buồn buồn, học khác lớp cậu chẳng vui tí nào.
    Nhưng trong lòng tôi lại thấy vô cùng vui sướng bởi cuộc sống của tôi đã xuất hiện người con trai mà tôi rất thích. Người đó lại ngồi ngay cạnh tôi!
    Hôm đó tôi đã trút bày mọi suy nghĩ trong lòng mình lên trang nhật ký : hạnh phúc quá, hạnh phúc quá đi thôi. Tôi thầm nghĩ, sao mình lại hạnh phúc thế  nhỉ, nếu không yêu sớm thì thật là đáng tiếc.
    Bắc ngồi ngay cạnh tôi, giữa hai chúng tôi có một lối đi nhỏ nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy hơi thở của anh, vẫn có thể đếm được từng sợi lông mi trên mắt anh và những tiếng nói leo của anh khi thầy cô giáo đặt câu hỏi, mặc dù chúng tôi không nói gì với nhau xong tôi đã tỏ rõ thái độ của mình rằng tôi đang yêu thầm anh.
    Yêu thầm là gì? Yêu thầm tức là thích, là thích thầm người đó, nhìn thấy người ta thì tim đập mạnh, mặt đỏ bừng, đó là sự bịn rịn không được tay trong tay, không được nhìn nhau và nước mắt rưng rưng, là sự ngọt ngào không gặp gỡ, càng không có những lời thề non hẹn biển; yêu thầm chỉ là lặng lẽ giấu kín hình bóng người ta vào lòng mình, nỗi niềm tương tư ngốc nghếch, nhẹ nhàng, si tình đó đầy vẻ bẽn lẽn ngại ngùng, một thứ tình cảm vừa ngọt ngào vừa cay đắng không có nơi để trút bày tâm sự, đó chính là yêu thầm!
    Tôi tự thề với mình rằng, Bắc, em sẽ biến yêu thầm thành yên công khai!
    Bắc rất khôi ngô tuấn tú, cho dù sau này nhóm F4 đóng các vai Đạo Minh Tự xuất hiện, tôi cảm thấy cộng cả bốn người đó lại cũng không bằng Cố Vệ Bắc! Bắc đẹp trai, rắn rỏi, rất đàn ông, anh cao to, trông anh không giống người Tô Châu, anh cũng có chất giọng của người phương Bắc, sau này tôi mới biết, quả đúng như tôi dự đoán. bố Bắc là người miền Bắc, mẹ là người Trùng Khánh, và sau này anh cũng sẽ đăng kí thi vào các trường đại học ở Trùng Khánh.
    Còn Phần Na thì ngày càng nổi tiếng khắp trường cấp ba!
    Đi học được mấy buổi, Phần Na đã bắt đầu nổi đình nổi đám về chuyện yêu đương. Cô ấy bảo, đằng nào thì trường tớ cũng chẳng có ai chịu học hành, một trường hạng bét như thế thì học sinh ra trường cũng toàn là những phần tử vật vờ của xã hội, có ai chịu học hành gì đâu.
    Lúc đầu, Phần Na tham gia vào một băng đảng gì đó, đánh nhau, hút thuốc, rồi găm theo cả dao nhọn. Sau đó lại nghe nói Phần Na có dính dáng chuyện gì đó với Mã Quân. Tôi hỏi, thế cậu và Mã Quân thế nào rồi? Phần Na cười hì hì và bảo, cậu con nhỏ lắm, cậu chưa hiểu được đâu.
    Hồi đó Mã Quân đang hoc lớp 12 ở trường Phần Na, học hành lê lết, nhưng lại rất có tài dụ dỗ con gái. Tôi và Hiểu Lối đã từng đến gặp Mã Quân vì có một hôm chúng tối thấy Phần Na lại khóc sướt mướt, chúng tôi hỏi, có chuyện gì mà cậu lại khóc, nhưng Phần Na không chịu nói mà vẫn cứ khóc rấm rứt.
    Thấy vậy, tôi thầm nghĩ, chắc chắn là do Mã Quân bắt nạt cậu ta! Và rồi, vào một ngày cuối tuần, tôi đã rủ Hiểu Lối đến gặp Mã Quân.
    Mã Quân sống trong khu nhà tạm ở Tô Châu, nhà cửa ở đó cũ nát, chắc là đã được xây dựng từ rất lâu rồi, dưới cầu là một con rạch bốc lên một mùi hôi thối của nước thải rất khó chịu. Chúng tôi đứng ngoài cửa sổ và gọi, anh Quân ơi, anh ra đây bọn em có chuyện cần hỏi!
    Nghĩ lại hành động hồi đó tôi thấy mình thật quá ngây thơ, tỏ vẻ ta đây là hào hiệp, anh hùng, tưởng mình như có thể dạy bảo được người khác.
   Mã Quân đi ra, anh ta mặc một chiếc ao ngủ rất ngắn, Hiểu Lối ngượng quá liền quay mặt đi. Trước mặt tôi là một gã cao lớn nhưng không đẹp trai chút nào, Hiểu Lối nói rất đúng, trông anh ta rất giống bọn đầu trồm đuôi cướp, ánh mắt nhìn ác lắm. Tôi lấy làm là không hiểu sao Phần Na lại thích anh ta, có lẽ do bố Phần Na qua nhu nhược nên cô ấy muốn tìm một cậu bạn ngang tàng chăng?
    Có chuyện gì vậy? Mã Quân nheo mắt nhìn tôi và Hiểu Lối, thực ra là anh ta nhìn Hiểu Lối nhiều hơn.
   Anh đã làm gì Phần Na? Tại sao cậu ấy lại cứ khóc suốt thế?
   Mã Quân nhìn tôi, hê, bé con, cũng ra phết đấy nhỉ, anh có làm gì Phần Na thì anh cũng không thể nói với em được đâu, em con nhỏ lắm, em chưa thể hiểu đâu.
    Tôi thấy đầu mình hơi quay quay, Hiểu Lối lôi tay tôi đi và bảo, về thôi, Tiểu Bạch, mình đi thôi.
    Không, tính bướng của tôi đã nổi lên, anh nói đi, anh đã làm gì Phần Na? Tôi nhớ hôm đó trời rất âm u, một lúc sau thì trời bắt đầu mưa lâm thâm, khi tôi hỏi Mã Quân câu đó thì trời bắt đầu mưa.
    Em lại đây - Quân nói, anh sẽ nói cho em biết.
    Tôi liền bước đến bên Mã Quân, anh ta ghé sát vào tai tôi và bảo, anh chơi Phần Na rồi, thế đã được chưa?
    Tôi vung tay tát Mã Quân một cái rồi kéo Hiểu Lố đi, không phải đi mà là chạy, tôi chạy mỗi lúc một nhanh, không hiểu sao tôi lại chạy nhanh đến vậy, Mã Quân nói bằng giọng rất khiêu khích. Tôi có cảm giác như mình đang bị tổn thương, tất nhiên người bị tổn thương lớn nhất phải là Phần Na, vẻ bất cần của Mã Quân đã cho thấy một điều : anh ta không hề yêu Phần Na, anh ta chỉ muốn đùa giỡn với tình cảm của Phần Na mà thôi!
    Khi tôi giơ tay tát Mã Quân, tôi tỏ rõ vẻ phẫn nộ, tôi đã lấy hết sức bình sinh để tát, chữ " chơi" đó nghe rất khiêu khích, rất đáng xấu hổ, rất tầm thường, nhưng không hiểu sao nó lại khiến người ta rất khó quên!
    Hai tháng sau, Phần Na chạy đến tìm chúng tôi. Cô ấy nói, tớ không đi học nữa đâu, khi đó Phần Na mới mười bảy tuổi!
    Sao lại thế? Hiểu Lối hỏi.
    Phần Na lại khóc, lần này cô ấy khóc còn ghê hơn lần trước, bà mẹ diễn viên của cô ấy đã chạy theo người khác, đó là người đàn ông người Đông Bắc đến Tô Châu làm ăn, ông ta chuyên bán gạo, không hiểu buôn bán thế nào mà lại dụ dỗ được mẹ Phần Na bỏ đi.
    Nhà chỉ còn lại Phần Na và bố, nhưng tôi biết, đây không phải là lí do khiến Phần Na bỏ học, lí do chính là do chuyện tình cảm của Phần Na.
   Tớ có thai rồi. Phần Na bảo.
   Phần Na châm điếu thuốc và cố gắng hút với vẻ rất sành điệu, tôi giật điếu thuốc và ném xuống đất. Phần Na gục vào người tôi khóc nức nở.
    Chúng tôi đến chùa Hàn Sơn thắp hương để xin đức phật phù hộ độ trì cho Phần Na được bình yên, dịp đó đang là mùa đông, ba đưa con gái chúng tôi đã vào chùa thắp hương. Hôm đó thời tiết rất lạnh, chúng tôi vào quán và gọi một ít đồ ăn và rượu hâm nóng. Đó là lần đầu tiên tôi uống rượu, Phần Na nói, cái thai trong bụng cậu ây là con của Mã Quân, cô ấy mới mười bảy tuổi nên không thể giữ lại đứa con này, tôi và Hiểu Lối mới mười sáu tuổi, hai đứa con gái mới mười sáu tuổi như chúng tôi hoàn toàn không biết phải làm thế nào.
    Chúng tôi không kể co Phần Na nghe chuyện mình đã đi tìm Mã Quân, vào thời gian đó, Mã Quân đã đi làm nơi khác. Anh ta làm công nhân dầu mỏ trên sa mạc. Phần Na bảo, sớm muộn gì sẽ có ngày cô ấy phải tìm Mã Quân để trả thù.
    Khi đó, ánh mắt Phần Na đã loé lên những tia thù hận.
    Đầu xuân năm 1993, phố Diễm Phấn lại mọc thêm một hiệu làm đầu cắt tóc.
    Khi đó Phần Na mới 18 tuổi, cô đã nạo thai và mở một cửa hàng làm đầu.
    Giống như tất cả các cô gái làm nghề làm đầu cắt tóc khác, Phần Na ăn mặc rất diêm dúa, bắt mắt, lúc nào cũng đánh loại son màu đỏ tươi, ngồi ngay giữa cửa để ngắm trời ngắm đất. Cuối tuần chúng tôi về nhà, Phần Na thường đưa tôi và Hiểu Lối ít tiền, nhưng chúng tôi không lấy, nếu làm thế thì chúng tôi lại càng cảm thấy buồn hơn.
     Tôi và Hiểu Lối bước sang tuổi 17, chúng tôi đã bắt đầu đi theo một con đường hoàn toàn khác với Phần Na.
    Đôi khi, tuổi trẻ chỉ cần bước lầm một bước thì sẽ không bao giờ có cơ hội để người ta quay đầu bước lại.
0
3
***
    Sau này, rất nhiều lần tôi đã hỏi Bắc cảm giác lúc đó của anh như thế nào, đầu tiên thì anh nói chẳng có cảm giác gì. Rồi anh lại cười với vẻ rất ranh mãnh và ghé sát vào tai tôi bảo, lúc đó à, anh chỉ muốn nhảy xuống xe ngay tức khắc và hôn em.
 
    Việc học của chúng tôi ngày càng căng thẳng hơn. Chúng tôi đều là các học sinh giỏi đến từ nhiều trường khác nhau, chính vì thế mà việc ganh đua trong học tập rất quyết liệt. Trường chuyên cấp ba số 1 của chúng tôi từng có rất nhiều học sinh thi đỗ vào trường đại học Thanh Hoa và đại học Bắc Kinh, thực ra tôi biết bố mẹ đã đặt rất nhiều hy vọng vào tôi, họ đều mong tôi sẽ đỗ trường đại học Bắc Kinh.
    Nhưng hầu như tôi chỉ nghĩ đến một người.
    Tôi lại tiếp tục quay về với chuyện của Bắc. Trước kia tôi chẳng bao giờ tin vào cái gọi là duyên số, nhưng lần gặp gỡ dưới bóng cây dạ hợp vào ngày mùng 10 tháng 9 năm 1992 đã trở thành một bước ngoặt quan trọng trong tình yêu của cả cuộc đời tôi.
    Thực sự là tôi rất si mê Bắc. Tôi thầm nghĩ, không hiểu anh có điểm gì mà lại có thể hút hồn tôi đến thế? Đẹp trai ư? Đây là một trong những lí do. Chắc là do tôi háo sắc, hồi đó tôi vẫn chưa biết mình là người háo sắc. Giọng nói trầm ấm ư? Đúng vậy, giọng anh rất ấm. Lạnh lùng ư? Bắc cũng rất lạnh lùng, bình thường chẳng mấy khi tôi thấy anh cười, các cô gái thường hay thích những chàng trai như vậy, tôi không thích dạng con trai suốt ngày cợt nhả, trông chẳng khác gì đàn bà.
    Tôi bắt đầu làm thơ và trở thành thi sĩ của trường, tôi bắt đầu viết nhật kí và đã viết được mười cuốn. Trong mười cuốn nhật kí đó, tất cả các nhân vật chính đều chỉ là tên một người, thậm chí ngày nào Bắc mặc quần áo gì tôi đều ghi chép đầy đủ, thậm chí hôm nào anh cắt tóc, anh cãi nhau với ai, hôm nào anh đá bóng bị trẹo chân, rồi cả những chuyện như anh không trả lời được câu hỏi nào trong giờ học... đều được tôi viết rất say sưa, tôi có cảm giác như mình đang ghi lại những chuyện đại sự.
    Mỗi khi Bắc bước vào lớp học tôi thường giả vờ xem sách, rồi tôi dỏng tai nghe tiếng bước chân anh, anh ngồi bàn cuối cùng, nếu tôi không nhầm thì anh đã bước hết mười hai bước để vào chỗ ngồi của mình, đến khi anh ngồi xuống ghế thì trái tim thấp thỏm của tôi mới được yên vị.
    Thời đó con trai và con gái trong lớp hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau, nhà trường lúc nào cũng nhắc nhở và cấm học sinh yêu sớm, ai mà nói chuyện với bạn khác giới thì bị coi là yêu sớm, ai yêu sớm sẽ bị nhà trường đuổi học. Tôi rất hâm mộ những học sinh bị nhà trường đuổi học, nếu Bắc yêu tôi thì tôi cũng sẵn sàng chịu cảnh đuổi học, kể cả đi với anh đến cùng trời cuối đất, lưu lạc khắp đó đây tôi cũng cam lòng.
    Bắc học rất thường, bù lại anh lại chơi bóng rổ rất giỏi, đá bóng cũng rất hay, anh rất hay bỏ học đi xem phim, mỗi lần thấy anh bị thầy cô giáo phạt tôi thấy rất thương anh.
    Nhưng tôi lại rất thích cái vẻ bất cần của Bắc. Không giông như các nam sinh khác, bị thầy cô nhắc nhở là vội vàng hứa hẹn đủ điều, tôi cảm thấy đó là việc làm rất lãng nhách,m.kiếp, rất lãng nhách.
    Tôi có cảm giác như hồi đó có khá nhiều con gái thích anh. Bọn con gái thường cố tình đi qua lớp tôi để ra nhà vệ sinh, hồi đó nhà vệ sinh nằm ở phía Tây của trường, cùng một lúc có thể giải quyết nhu cầu vệ sinh của năm sáu chục nữ sinh. Hồi Phần Na còn học ở trường số 3, tôi từng hỏi Phần Na, cậu có biết cảm giác khi cả năm sáu mươi đứa con gái cùng đi vệ sinh là thế nào không? Phần Na lắc đầu. Tôi nói, hết sức hoành tráng. Phần Na mắng tôi, Tiểu Bạch, sau này cậu mà không viết tiểu thuyết thì phí quá đấy.
    Tôi nói vậy hả? Liệu tôi có hi vọng vượt qua nữ sĩ Quỳnh Dao không nhỉ? Tôi rất mong mình cũng sẽ giàu có như bà, nhưng tôi không thích mình viết quá nhiều thứ linh tinh như bà, làm gì lại có những kiểu yêu nhau như vậy? Nếu yêu thế thì thật quá là mệt mỏi, vì mỗi chuyện mua táo mà hai người phải nói chuyện với nhau hai tiếng đồng hồ, có khi táo thối hết mà chưa chắc đã mua được.
    Đấy, tôi lại say sưa với chuyện Quỳnh Dao rồi. Hồi đó mọi người không còn đọc tiểu thuyết của Quỳnh Dao nữa, thậm chí truyện của Diệc Thư cũng không còn ai thích đọc, thời đó xuất hiện rất nhiều nhà văn nữ xinh đẹp. Tôi từng hỏi Hiểu Lối rằng, cậu bảo liệu sau này tớ có hi vọng trở thành một nữ nhà văn xinh đẹp không? Hiểu Lối ngắm tôi một hồi và bảo, tớ thấy có hi vọng đấy.
    Để có thể trở thành nhà văn, ngày nào tôi cũng nằm bò trên bàn đọc tiểu thuyết. Trong các giờ lịch sử, địa lý tôi cũng đều say sưa đọc tiểu thuyết, tôi đọc rất nhiều tiểu thuyết nước ngoài, toàn những cái tên dài lê thê, tôi chẳng nhớ được tên nào, nhưng các mối tình của họ khiến tôi cảm động vô cùng, lần nào đọc tôi cũng khóc như mưa, đúng là họ chung thuỷ thật đấy! Có lần đang đọc trộm tiểu thuyết trong giờ học thì tôi bị thầy giáo lịch sử bắt được, thầy hỏi tôi, hai lần Đại chiến thế giới, nước nào bị đánh bại. Tôi đứng như trời trồng không biết phải trả lời thế nào, từ trước tới nay tôi thường cứu nguy cho Bắc trong những vụ như thế nên lần này tôi đã cầu cứu anh, anh thì thào, Liên Xool
    Tôi liền trả lời, dạ Liên Xô ạ.
    Thấy vậy cả lớp liền cười ồ lên, Bắc đã cố tình trêu tôi. Đáng ghét quá, tôi trợn mắt nhìn Bắc, mặt anh tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, anh nhìn sách rồi nói nốt nửa câu còn lại: không phải. Bắc muốn nói là "không phải Liên Xô".
    Tôi thầm thề trong lòng, lần sau có câu nào Bắc không trả lời được thì tôi cũng không bao giờ giải nguy cho anh.
    Nhưng tôi vẫn thích nhìn anh, điều này cũng giống như việc bọn con gái hay đi qua lớp tôi để ra nhà vệ sinh, sở dĩ họ làm như vậy vị anh, mỗi lần anh đá bóng trông anh rất đẹp trai, nhìn anh chơi bóng chuyền trên sân như những cảnh quay chậm trong phim, và trong buổi liên hoan văn nghệ nhân dịp năm mới, Bắc đã hát rất hay bài Chiều Matxcơva, khi anh hát xong đám con gái như đổ dạp hết, m.kiếp!
    Làm sao không đổ dạt cơ chứ? Tôi nói với Hiểu Lối rằng, đó là giọng hát của người bình thường à? Trời ơi, thật chẳng khác gì giọng Pavarotti. Hiểu Lối liếc tôi một cái và bảo, Pavarotti hát giọng nam cao, người ta hát dòng nhạc thính phòng, còn Bắc là hát dòng nhạc dân ca! Tôi nói, tớ chẳng quan tâm đến mấy thứ đó, m.kiếp, chỉ thấy sao mà hút hồn quá trời.
    Hiểu Lối bảo tôi ngày càng giống Phần Na, toàn thích nói bậy. Lúc nào Hiểu Lối cũng rất yểu điệu thục nữ, ánh mắt mơ màng của cô như giấu những điều tôi không thể biết, ví dụ chẳng bao giờ thấy Hiểu Lối nói mình thích anh chàng nào, cũng không bao giờ thấy cô bắt chuyện với thầy giáo, về điểm này Hiểu Lối hoàn toàn không giống tôi, tôi rất thích bắt chuyện với những người đàn ông có vẻ đẹp trai hoặc đặt cho những gã thật xấu một biệt hiệu nào đó, ví dụ cậu bạn ngồi trên bàn trước tôi cao 1,85 mét, nặng 80kg bị tôi đặt cho biệt hiệu là "Tấn". Bạn thử nghĩ mà xem, mỗi khi cậu ta đặt mông vào ghế ngồi, trọng lượng ngang ngửa với một tấn hàng quá đi chứ!
    Không ai biết chuyện tôi đang âm thầm viết thơ tình, tôi đã bắt đầu yêu ở độ tuổi 17. Trong đêm tối tôi thường đặt tay lên ngực mình, chúng như những nụ hoa đang hé nở, mặc dù chúng cũng không được đầy đặn cho lắm nhưng tôi có cảm giác rằng mỗi ngày chúng một căng đầy hơn, tôi đã nằm mơ thấy rất nhiều chuyện trai gái, và nhân vật nam trong giấc mơ của tôi chỉ có một người, đó là Cố Vệ Bắc.
    Ngày đó cái gọi là mơ thấy những chuyện trai gái cũng rất mơ hồ, cùng lắm cũng chỉ là ôm nhau gì đó, nhưng câu nói " anh chơi cô ấy rồi" của Mã Quân vẫn luôn ám ảnh tôi, tôi không thể tưởng tượng ra "chơi" ở đây là một khái niệm như thế nào, dĩ nhiên là tôi cũng không thể hỏi Phần Na, hồi đấy Phần Na đã bị coi là một nhân vật phong lưu của phố Diễm Phấn.
    Phần Na hát Côn khúc rất hay, nhưng cô ấy lại thích Kinh kịch hơn, đặc biệt là thích trường phái Trình Nghiên Thu.
    Sau khi học hết lớp 10, chúng tôi về nhà nghỉ hè, Phần Na hóa trang thành diễn viên kịch và hát cho chúng tôi nghe bài Giấc mộng của cô gái mùa xuân, bài biểu diễn của Phần Na lại một lần nữa khiến tôi giật mình: vẻ gợi tình, duyên dáng của Phần Na chẳng khác gì mẹ cô ấy.
    Nhưng ánh mắt Phần Na không còn vẻ trong trắng, ngây ngô như tôi và Hiểu Lối.
    Chúng tôi vẫn thường tụ tập với nhau nhưng rất ít khi chúng tôi đến cửa hàng uốn tóc Người đẹp của Phần Na, vì ở đó có rất nhiều đàn ông nhìn chúng tôi bằng những ánh mắt rất không bình thường, Phần Na hay trêu ghẹo, đùa cười cợt với họ, thỉnh thoảng bọn họ lại cấu véo, đùn đẩy nhau, điều này khiến chúng tôi cảm thấy khó chịu.
    Trong thời gian đó Mã Quân có quay về một lần, anh ta đến tìm Phần Na, Phần Na chỉ nói một câu: "Cút ngay!"
    Tôi cảm thấy câu nói đó mạnh mẽ, ít nhất là nó đã lấy lại được một chút lòng tự trọng.
    Nhưng tôi biết, tự đáy lòng tôi và Hiểu Lối đã có phần coi thường Phần Na, chúng tôi là những học sinh giỏi của trường cấp 3 số 1, chuẩn bị thi vào trường đại học Thanh Hoa và đại học Bắc Kinh, còn Phần Na thì đã biến thành một cô gái phong trần hay hút thuốc, toàn mặc những bộ quần áo đăng ten màu đen hở hang, thấy hết cả trong lẫn ngoài và ngồi trước cửa hàng, vừa khêu gợi, vừa đáng buồn.
    Mỗi lần gặp nhau chúng tôi vẫn hồ hởi như hồi còn nhỏ, nhưng tôi biết có cái gì đó đang dần dần ngăn cách chúng tôi.
    Trước khi nghỉ hè, tim tôi đã nhói đau vì phải phân lớp thành lớp tự nhiên và lớp xã hội.
    Và lớp bị phân lại là lớp chúng tôi! Người đáng trách nhất ở đây là thầy Lưu - giáo viên chủ nhiệm lớp tôi, thầy suốt ngày bận rộn với việc tìm người yêu, thầy đã li hôn vợ, tâm lí không lúc nào vui, lớp tôi tha hồ chơi bời, lộn xộn, thành tích học tập bao giờ cũng đứng ở hàng cuối trong số tám lớp cùng khối, chính vì thế việc tách lớp là điều đương nhiên! Lòng tôi đầy những lo âu, tôi không thể rời xa Bắc, tôi thích anh thế cơ mà! Cách duy nhất tôi có thể làm là đi tìm Vu Nhạn. Vu Nhan là ai vậy? Vu Nhan là cô bạn ngồi cùng bàn với tôi, thầy Lưu chủ nhiệm lớp tôi là chú họ Vu Nhan! Vu Nhan là con em trong ngành dầu khí, có rất nhiều tiền, lúc nào cũng thích ăn sôcôla và các loại bánh kẹp kem, hồi thầy giáo phân chỗ ngồi, tôi và Vu Nhan đã chủ động xin ngồi cạnh nhau, vì tôi phát hiện ra rằng cô bạn đó rất béo, mặc dù học giỏi nhưng không bụng dạ không có gì là xấu, không có ác ý, chỉ hay ăn quà vặt, làm bạn với những người như thế có thể yên tâm. Hồi đó tôi hay tính toán thiệt hơn, sau này Thẩm Quân nói với tôi rằng, em là một cô gái thông minh, vì thông minh quá nên anh nào muốn tán em cũng phải mất rất nhiều công.
    Thẩm Quân là người đàn ông thứ hai đến với tôi sau Cố Vệ Bắc. Anh nói rằng, ngoài tôi ra anh sẽ không yêu người nào khác, giông như tình yêu mà tôi dành cho Bắc vậy, tôi từng nói với Bắc như vậy, ngoài anh ra, em mãi mãi không thể yêu được người nào khác!
    Nhưng chúng tôi đều đã đi chệch ra khỏi quỹ đạo của tình yêu, đã rung động trước người khác ngoài người mình yêu, điều này chứng tỏ con người ai cũng có cái gọi là đa tình, đừng tưởng mình mãi mãi có thể chung thuỷ với một người! Nhưng cuối cùng bạn sẽ phát hiện ra rằng, người mà bạn yêu nhất thực ra chỉ có một, người đó mới là người mà số phận đã an bài cho bạn, họ sẽ cùng bạn đi suốt cuộc đời, bất luận bạn lấy ai, bất luận bạn trải qua bao mối tình đều không quan trọng, điều quan trọng là người đó ăn sâu vào trong trái tim bạn! Đó là niềm đau mà cuộc đời bạn sẽ không bao giờ cảm thấy hối hận,
    Để được học cùng lớp với Bắc, tôi đã hối lộ cho Vu Nhan, tôi mua cho Vu Nhan một tuần món cà rán, cô bạn béo đó rất thích ăn cà rán. Sau đó Vu Nhan đã hỏi tôi rằng, này Lâm Tiểu Bạch, sao cậu cứ mời tớ đi ăn cà rán như thế. Tôi bảo vì tớ không bao giờ muốn rời xa cậu, vì tớ muốn chơi với cậu, suốt đời không muốn phải xa cậu, chỉ có trời mới biết lòng tôi đang nghĩ gì. Vu Nhan nói, được, tớ sẽ đi tìm chú Lưu, tớ sẽ bảo chú ấy tác động thêm để bọn mình có thể được học cùng một lớp.
    Tôi lại nói, thế vẫn chưa được, phải nói hộ cho cả Bắc nữa, cậu thử nghĩ mà xem, Bắc hát hay như thế, mà cậu ấy cũng khá hóm hỉnh, bọn mình phải lợi dụng cậu ta, bắt cậu ta phải hát cho bọn mình nghe hai năm nữa. Thời ấy, Bắc rất hay hát trong giờ giải lao, những bài hát mà anh ngồi hát một mình đó thường khiến cả tôi và Vu Nhan đều cảm thấy ngây ngất.
    Mà này, hình như Bắc rất thích cậu thì phải. Tôi cố gắng thêm mắm thêm muối.
    Tôi nói đùa như vậy chứ thật lòng tôi cũng có suy nghĩ đó, nếu gán ghép Bắc với Vu Nhan thì chắc chắn Vu Nhan cũng sẽ rất thích, tôi biết cô ấy cũng đang yêu thầm Bắc, cô ấy cũng không muốn phải xa Bắc.
    Được, Vu Nhan bảo, tớ sẽ đi tìm chú Lưu, cậu cứ yên tâm. Rồi Vu Nhan nói với vẻ rất e thẹn, có đúng là Bắc thích tớ thật khônh? Cậu thấy thế à?
    Dĩ nhiên, tôi nói với giọng có vẻ rất nghiêm túc, cậu không biết à, cậu ấy thường xuyên nhìn trộm cậu đấy.
    Hay là do cậu ấy nhìn cậu? Vu Nhan vặn lại tôi.
    Làm gì có! Tôi nói, chắc chắn là nhìn cậu! Cậu không biết chứ tớ ớn thằng cha đấy lắm, lúc nào hắn cũng gây sự với tớ, bọn tớ là kẻ thù của nhau. Tôi cố tình nói như vậy, nếu không nói thế thì làm sao Vu Nhan phấn khởi được.
    Kết quả là Vu Nhan đã trúng kế của tôi, cô ấy đi tìm thầy giáo chủ nhiệm, và thế là ba chúng tôi và sáu người khác bị phân vào lớp A4.
    Hôm đó tôi vô cùng phấn khởi, tôi phóng mấy vòng xe đạp quanh sân vận động, đây là việc khiến tôi vui mừng đến muốn phát điên bởi tôi lại có thể học cùng lớp với Bắc hai năm nữa.
    Đây là điều bí mật vô cùng hạnh phúc của tôi.
    Dịp nghỉ hè năm đó, tôi thường đạp xe đến gần khu Bắc ở. Hồi đó nhà anh sống trong khu nhà tập thể cũ, tôi thường đạp xe lòng vòng dưới sân.
    Biết anh sống ở khu Hưng Thái nên tôi đã tìm hiểu rất kĩ, đó là nhà B4. Và thế là tôi cưỡi chiếc xe đạp cà tàng của mình, tôi mặc chiếc váy đỏ, dưới ánh nắng mặt trời trông tôi như một đoá hoa mẫu đơn đang nở rộ, rực rỡ nhưng lẻ loi.
    Rất nhiều các buổi chiều hoàng hôn, tôi đứng dưới sân nhà tập thể nơi anh ở, tôi cứ đứng đợi như một đứa ngốc, sau này Bắc gọi tôi là cây si. Tôi thích cái tên đó.
    Tôi là cây si. Là cây si của anh.
    Lần gần đây nhất là lần chúng tôi đi sát qua nhau, rồi cả hai đứng cách nhau hai mươi xentimet giữa lối đi của hai dãy bàn học, chúng tôi đã ngẩng đầu lên cùng một lúc và nhìn nhau trong mười giây ngắn ngủi đó.
    Nhưng rồi Bắc đã bỏ đi trước. Nếu anh không bước đi trước thì tôi cũng vẫn sẽ đứng như vậy, hê, không biết ai sợ ai, không ngờ tôi lại háo sắc đến vậy!
    Hè năm 1993, trong khi tôi đang đi lòng vòng dưới sân nhà Bắc thì bất ngờ Bắc xuất hiện trước mặt tôi.
    Hi. Anh chào tôi.
    Tôi sững người. Anh hỏi, cậu làm gì vậy?
    Tớ, tớ, tớ... Tôi lắp bắp, tớ, chơi loanh quanh thôi, tớ muốn, tớ muốn đi bơi.
    Chỉ có trời mới biết bể bơi cách đây mấy vạn dặm.
    Vậy hả? Thế tớ cũng muốn đi, hay là ta cùng đi nhé.
    ừ, tôi bảo.
    Nào, lên xe đi, để tó đèo cậu một đoạn.
    Tim tôi đập thình thịch, đầu óc tôi rối bời. Cảm giác tim đập mạnh của các nhân vật chính khi gặp người mình yêu được miêu tả trong những truyện tôi đã từng đọc đều không giống với tôi bây giờ, mỗi người có một cảm giác riêng, một vạn người có một vạn cảm giác, tôi chỉ mong chiếc xe đạp đó cứ đi mãi như thế, không bao giờ dừng lại, mãi mãi không bao giờ dừng lại....
    Đó là một chặng đường vô cùng kì diệu, tôi ngồi sau gác ba ga xe đạp để Bắc đèo, chiếc váy tung bay trong gió, mái tóc bồng bềnh, đôi môi đỏ, hàm răng trắng. Khi đi ngang qua ổ gà, xe xóc mạnh khiến tôi nhỡ đà ôm chầm lấy Bắc. Đây có phải là lần đầu tiên da thitj chúng tôi tiếp xúc với nhau không? Chỉ có ba giây rồi tôi lại buông ra ngay. Hàng trăm con rối đang nhảy nhót trong đầu tôi, lúc đó tôi chỉ mong được gặp đám bạn cùng lớp để họ nhìn thấy anh đèo tôi, tôi không sợ tiếng đồn, không sợ người ta nói tôi và anh yêu nhau! Thậm chí tôi còn hi vọng bọn con gái ghen tị với tôi. Sau này, đến năm 2005, tôi đã xem bộ phim Tình nhân do Lục Nghị và Triệu Vi đóng, trong đó cũng có một chi tiết tương tự, Triệu Vi ôm Lục Nghị rất lâu, xem đến đoạn đó nước mắt tôi đã lăn dài trên má.
    Lục Nghị nói với Triệu Vi rằng, không nói tức là không thay đổi, mãi mãi không nói tức là mãi mãi không bao giờ thay đổi.
    Tình yêu của họ cũng phải trải qua muôn vàn trắc trở, qua bao gian nan, cuối cùng họ đã đến được với nhau. Và chặng đường thơ mộng đó là nơi đã chứng kiến những giây phút trái tim tôi đập thình thịch liên hồi.
    Ánh nắng mặt trời rọi thẳng lên má tôi, gió thổi nhè nhẹ, tôi chỉ mong chiếc xe đó đi mãi không bao giờ dừng lại.
    Sau này tôi đã hỏi Bắc cảm giác lúc đó của anh thế nào. Anh cười với vẻ ranh mãnh và ghé sát tai tôi nói, lúc đó à, anh chỉ muốn nhảy xuống xe ngay lập tức để hôn em.
    Hôm đó chúng tôi đã cùng nhau đi đến bể bơi, vì sợ bạn bè cùng lớp nhìn thấy nên chúng tôi một người bơi ở một bể bơi rộng, một người bơi ở một bể bơi nhỏ hơn. Tôi ngụp đầu xuống lòng nước sâu và một lúc lâu sau tôi mới ngoi lên, tôi rất muốn cười, rất muốn kể cho người khác nghe cảm giác như muốn phát điên của mình lúc này. Tôi nghĩ, hay nhất là tìm Hiểu Lối.
    Không biết người khác có cảm giác thế nào, thời niên thiếu, người mà mình tin cậy nhất không phải là cha, là mẹ, mà là người bạn thân của mình! Và tôi cũng rất thích cảm giác được ở bên Hiểu Lối, đó là một cảm giác thật kì diệu, sau này tôi đã đọc được một cuốn sách tâm lí học nước ngoài viết về tâm lí của con gái và con trai, cuốn sách đó viết, trong lòng mỗi người, hoặc ít hoặc nhiều đều có khuynh hướng bị đồng tính luyến ái. Chỉ có điều, những tình cảm đó có cái sẽ phát triển thành bệnh lí, có cái lại phát triển thành tình bạn.
    Dĩ nhiên, tôi hồi đó chưa cảm nhận được điều đó. Tôi chỉ nghĩ rằng mình và Hiểu Lối sẽ chơi với nhau suốt đời.
    Tối hôm đó về tôi đã tìm Hiểu Lối, tôi không thể ngờ được rằng, Hiểu Lối cũng đang có việc muốn tìm tôi.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-02 15:05:52LYS1983>
5
***
    Nếu một ngày kia anh không còn yêu em, em sẽ biến thành hồ Thanh Hải, tất cả nước trong hồ đều là nước mắt của em, em sẽ nhấn chìm anh.
    Xen lấn giữa nước mắt và lạnh giá, chúng tôi đứng bên hồ Thanh Hải nguyện thề: suốt đời sẽ không bao giờ xa nhau!
 
    Hoa dạ hợp trong trường lại bắt đầu nở rộ, cảnh vật không có gì thay đổi so với lần đầu tiên tôi gặp Bắc trong dịp hè năm 1992. Nhưng hình như đầu óc tôi lại bị một điều gì đó ám ảnh rất nặng nề, một cảm giác ngột ngạt bao trùm tôi, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày chúng tôi thi đại học. Tôi thầm nghĩ, tôi phải đỗ đại học bằng mọi giá, tôi không thể phụ lòng cha mẹ tôi.
    Trước đợt chuẩn bị thi đại học, tôi không còn ngóng xuống hàng ghế cuối cùng, tôi tự nhủ, anh yêu, hãy để em tạm quên anh một tháng, một tháng sau em sẽ tìm anh và nói với anh rằng em yêu anh.
    Ngày 6 tháng 7 năm 1995, thầy cô giáo đưa chúng tôi đi thăm địa điểm thi.
    Khi bước chân vào khu gần sân vận động nhỏ của trường, tôi đã nhìn thấy Bắc.
    Anh bước về phía tôi, dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, anh mặc áo phông trắng và quần bò xanh, chúng tôi đứng rất gần nhau, trong tích tắc chuẩn bị lướt qua nhau đó, Bắc đã gọi tên tôi:
    - Tiểu Bạch!
    Đó là lần đầu tiên anh gọi tên tôi, tôi có cảm giác như tên mình được một ánh hào quang bao phủ, luống sáng đó xoay tròn và ập đến bên tôi. Trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác như bị một cái gì đó vây quanh, bạn có biết trái tim tôi lúc đó đã đập thế nào không? Đôi chút khát nước, đôi chút sốt ruột, thậm chí có phần hơi tham lam.
    Tôi ngỡ tưởng đó chỉ là ảo giác.
    Tiểu Bạch! Anh lại gọi tên tôi một lần nữa.
    Tôi ngoái đầu lại, anh đang cười, dưới ánh nắng mặt trời trông anh càng đẹp trai hơn, anh nheo mắt và mỉm cười với tôi, anh đưa ra năm cây bút chì loại 2B và bảo, này, cho cậu mấy cái, ngày mai thi dùng nhé, tớ gọt hơi nhiều.
    Nói xong anh quay người bỏ đi, tôi nắm chặt mấy cây bút chì 2B đó và đứng như trời trồng, thậm chí tôi còn quên cả việc nói lời cảm ơn.
    Tại sao anh lại tặng tôi bút chì? Có lẽ mấy cây bút chì 2B đó là thần hộ mệnh cho tôi, với số điểm vượt hơn điểm chuẩn 100 điểm, tôi đã thi đỗ vào trường đại học Bắc Kinh.
    Sau khi trải qua kì thi, mấy chiếc bút chì 2B đó đã được tôi buộc rất cẩn thận bằng sợi chỉ đỏ và đặt vào ngăn bàn học, đó là món quà mà Bắc tặng tôi!
    Thời gian chờ giấy gọi nhập học tôi như kiến bò trên chảo, ngày nào tôi cũng đeo phone nghe nhạc, nghe nhiều đến nỗi tai tôi có phần hơi nghễnh ngãng, tôi chỉ sợ mình điền nguyện vọng vượt quá khả năng của mình.
    Và cảm giác hụt hẫng vì phải tốt nghiệp và chia tay với trường là rõ rệt nhất, nghĩ tới việc chuẩn bị phải xa Bắc, từ nay trở đi mỗi đứa một phương, nỗi buồn sắp phải chia tay đã khiến tôi cảm thấy cuộc sống vô cùng buồn chán.
    Tôi định thổ lộ lòng mình với Bắc.
    Khi đã cầm được tờ giấy báo nhập học trong tay, tôi đạp chiếc xe cà tàng của mình đến sân khu tập thể nơi Bắc ở, tôi đứng dưới sân gào lớn: Cố Vệ Bắc, Cố Vệ Bắc, Cố Vệ Bắc - dáng vẻ đó của tôi không hề giống thục nữ chút nào.
    Anh thò đầu ra ngoài cửa sổ. Tôi nói với giọng rất trơ trẽn, cậu xuống đây!
    Tôi thầm nghĩ, trơ trẽn thì mặc trơ trẽn, không nhanh sợ sau này ngay cả cơ hội muốn trơ mặt cũng chẳng còn.
    Bắc đạp xe đi ra, lúc nhìn thấy anh, tim tôi đập nhanh đến nỗi tôi có cảm giác như mình không thể thở được nữa, tôi gọi tên anh.
    Cố Vệ Bắc.
    Bắc một chân chống xe, một chân đưa đi đưa lại, rồi anh nheo mắt nhìn tôi cười. Anh cũng đã được thoả lòng mong ước, tờ giấy báo nhập học của trường đại học Trùng Khánh.
    Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy, lúc đầu thì cười, rồi sau chẳng ai cười nữa, chúng tôi vẫn nhìn nhau, cả hai đều ngây người ra. Cuối cùng, không còn nén nổi lòng mình, tôi lắp bắp, Cố Vệ Bắc, tớ, tớ thích cậu - cậu hát cho tớ nghe nhé.
    Bắc bế bổng tôi và đặt tôi lên ghi đông xe đạp, rồi anh huýt sáo và đạp xe đi thẳng, ai có thể hiểu được cảm giác lúc đó nhỉ? Bao nhiêu năm đã trôi qua, tôi không bao giờ còn có cảm giác tim đập thình thịch khi được ôm như thế.
    Đúng vậy, Bắc đã bế bổng tôi lên và đặt tôi lên ghi đông xe đạp.
    Gió thổi tung tóc tôi, tôi thật sự rất muốn hát mặc dù giọng tôi là chất giọng khàn, tôi rất muốn cười, nhưng không hiểu sao mắt tôi lại ướt nhoè. Bắc ghé sát vào tai tôi và bảo, Tiểu Bạch, em là cô bé hư có sức quyến rũ kì lạ.
    Tôi có thể nghe thấy tiếng trái tim non trẻ của anh đang đập thình thịch, tôi cũng có thể nghe thấy niềm vui rạo rực trong lòng tôi đang reo hò, Bắc ơi, em đã yêu anh như vậy đấy.
    Khi ấy, cả hai chúng tôi đều còn rất trẻ, dịp đó đang là mùa đẹp nhất của tuổi học trò. Tiểu Bạch thích ngồi trước xe đạp của Bắc để anh đèo, đúng vậy, hồi đó họ còn rất trẻ, Bắc thích nói chuyện còn Tiểu Bạch thích cười, những năm tháng lãng mạn của tuổi trẻ đã được rong ruổi trên chiếc xe đạp lãng mạn đó, các bài hát sôi nổi của tuổi trẻ đã theo họ suốt chặng đường. Bắc nói với Tiểu Bạch rằng, anh sẽ đèo em đi đến hết cuộc đời.
    Đó là những ngày tháng lãng mạn nhất của chúng tôi, ngày nào cũng là ngày yêu thương mặn nồng nhất. Tóc tôi vờn nhẹ trên mặt anh, lất phất hoa bay, chúng tôi cùng nhau xây đắp một mối tình cảm động ở Tô Châu, chính vì thế chiếc xe đạp cà tàng đó đã trở thành một vật kỉ niệm khó quên.
    Bắc nói với tôi rằng, nếu sau này mình lấy nhau, anh sẽ giữ chiếc xe đạp cà tàng đó, và anh sẽ chỉ cho con thấy và nói, con nhìn thấy chưa, đó là chiếc BMW mà hồi xưa bố từng chở mẹ đi hóng mat. Khi nói câu đó, mắt Bắc sáng ngời, sau này tôi mới biết tôi thật sự thích ngắm ánh mắt đó của anh, nó có một sức lôi cuốn kì lạ.
   Tôi mắng Bắc anh không thấy ngượng à, Bắc cười xoà để lộ hàm răng trắng dưới ánh mặt trời rực rỡ. Hồi đó, anh thích mặc chiếc áo thể thao màu xanh lam, khi nào trời nóng lại cởi ra và buộc ngang thắt lưng. Tôi cứ ngỡ là việc chúng tôi được ở bên nhau chỉ là một giấc mơ, tôi biết yêu sớm là một việc rất đáng sợ, nhưng đến bây giờ thì kể cả khắp thế giới đều biết chúng tôi yêu nhau cũng có sao? Mùa hè năm đó chúng tôi luôn quấn quýt bên nhau, chúng tôi không còn phải trốn thầy cô giáo và bạn bè trong lớp, mọi người đều biết chuyện tôi theo đuổi Bắc. Có lần tôi từng hỏi Bắc rằng, giả dụ nếu em không theo đuổi anh thì giữa chúng mình chẳng có chuyện gì đúng không?
    Anh cười rồi nâng cằm tôi lên và nói, làm sao anh lại có thể bỏ lỡ em? Anh định sau khi vào đại học sẽ tán em, anh không sốt ruột muốn đốt cháy giai đoạn như em đâu.
    Hè năm tôi 18 tuôi, tôi và Bắc đã đến với nhau bằng những tình cảm trong sáng nhất.
    Câu nói "làm sao anh có thể bỏ lỡ em" khiến lòng tôi tràn ngập hạnh phúc. Mùa hè năm đó chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm cuồng nhiệt nhất, do điểm thi đại học quá xuất sắc, bố tôi đã thưởng cho tôi một chuyến đi chơi, và ông còn bật đèn xanh cho tôi rằng, Bắc có thể đi cùng tôi. Tôi cũng đã được gặp mẹ chồng trước thời gian dự định, "mẹ chồng" là từ do Bắc nghĩ ra. Người phụ nữ trung niên xinh đẹp đó nắm tay tôi và bảo, sau này cháu phải chịu khó quản lí thằng Bắc nhé.
    Đấy, xem chúng tôi có giống thanh mai trúc mã không nào?
    Đến cả phụ huynh cũng đã thoải mái cho phép chúng tôi được gần nhau nên chúng tôi càng có lí do để quấn quýt bên nhau nhiều hơn. Và chúng tôi đã rủ nhau đi chơi một chuyến. Tôi nghĩ, đến khi tóc bạc da mồi tôi cũng không thể quên nụ hôn đầu đời bên hồ Thanh Hải.
    Tôi lấy tiền của mình ra để mua một bộ quần áo đôi, cả hai bộ đều là quần bò áo phông trắng, một số to và một số nhỏ. Trên đường đi, Bắc lo lắng chăm sóc tôi từng li từng tí, chốc lại hỏi em có uống nước không, chốc lại gọt táo cho tôi ăn. Kể từ hôm đó, tôi gọi Bắc là "ông xã đáng yêu của em".
    Bắc kém tôi bốn tháng. Sau này tôi đọc sách xem tướng thấy nói rằng, hai người yêu nhau phải hơn nhau từ bốn tháng trở lên, nếu không sẽ gặp rất nhiều trắc trở, tình duyên trắc trở không đường tháo gỡ. Tôi không tin điều đó, trên đường đi ánh mắt tôi liên tục dõi theo anh, từ Tô Châu đến hồ Thanh Hải, tôi liên mồm hỏi, Bắc, anh có yêu em không, anh yêu em đến bao giờ? Tôi cứ hỏi như vậy,hỏi đi hỏi lại. Hồi ấy tôi vừa bước vào tuổi 18, tôi biết hoa lăng tiên và cây vạn niên thanh luôn quấn quýt bên nhau. Sau này, có một thời gian tôi rất phản cảm với từ "quấn" đó vì Bắc nói rằng tôi đang quấn lấy anh, nhưng đến hôm nay, khi chuyện xảy ra bao năm, tôi thầm nghĩ, thực ra thực tế là vì có yêu nhau mới có sự quấn quýt.
    Không có tình yêu, lấy đâu ra quấn quýt?
    Câu trả lời mà Bắc dành cho tôi là, anh yêu em, yêu đến già đến chết.
    Trên tàu, thỉnh thoảng anh lại lẻn vào toa tôi nằm để ngủ nhờ, vì muốn tiết kiệm tiền nên anh chỉ mua cho tôi một vé nằm, còn anh thì mua một vé ngồi cứng. Khi hai cơ thể nép sát vào nhau, tôi rất muốn vòng tay ra ôm anh, nhưng rồi cả hai chúng tôi đều nằm cứng đờ không nhúc nhích. Anh nói với vẻ ái ngại, chỗ nằm chật quá, chật quá à!
   Tôi cười lòng vui như mở cờ mà tim đập thình thịch. Tôi nhét một bên phone vào tai anh để anh nghe một đoạn kịch Hoàng Mai, trong đó có câu "em vốn là Xà tiên trên núi Nga Mi, vì yêu thương chàng em mới xuống trần gian" và tôi rất hay hát cho Bắc nghe câu đó.
    Ánh mắt Bắc nhìn tôi còn da diết hơn, thực ra tôi rất muốn để anh hôn tôi, nhưng tôi cảm thấy nếu chuyện này vẫn là mình chủ động thì thật là trơ trẽn quá.
    Bên hồ Thanh Hải, hai chúng tôi dang tay và đứng trầm ngâm rất lâu, mặt hồ trong xanh như nước mắt, nước mắt tôi lăn dài trên má, vừa khóc tôi vừa nói, nếu một ngày kia anh không còn yêu em, em sẽ biến thành hồ Thanh Hải, tất cả nước trong hồ đều là nước mắt em, em sẽ nhấn chìm anh.
    Nhắm mắt lại, Bắc nói.
    Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
    Tôi cảm nhận được bóng anh đang nhẹ nhàng lướt tới, rồi anh dang tay ôm lấy eo tôi, và đôi môi bỏng cháy ập xuống, dù anh mắt vẫn đầy vẻ hoang mang - chúng tôi đã danh nụ hôn đầu đời cho nhau.
    Xen lẫn giữa nước mắt và lạnh giá, chúng tôi đứng bên hồ Thanh Hải và thề rằng: suốt cuộc đời sẽ không bao giờ xa nhau!
    Chúng tôi đăng kí nghỉ tại hai phòng nghỉ của nhà trọ, khi đã tắm rửa xong xuôi, Bắc đến gõ cửa phòng tôi, tôi hỏi anh làm gì đấy, định giở trò gì hả.Tôi chỉ muốn đùa tí chút, còn lòng thì vui vô hạn.
    Nói chuyện một lát nhé, chỉ một lát anh sẽ ra ngay.
    Tôi mở cửa, anh ngồi đối diện với tôi, cả hai chúng tôi đều cúi đầu không ai nhìn ai. Hai cô cậu mới mười tám tuổi cứ ngồi như hai kẻ bất bình thường. Anh bảo, anh về phòng đây.
    Về hả? Tôi nói, vâng anh về đi.
    Đóng xong cửa, tim tôi vẫn đập thình thịch.
    Thực ra... thực ra cái con khỉ, ôi,tôi trùm chăn kín đầu và suy nghĩ mông lung, tôi...tôi rất muốn để anh ôm tôi, nhưng chúng tôi chỉ ngồi yên một lát, nghe trái tim đối phương thổn thức một lát rồi ai về phòng người nấy, ôi,những phút giây đẹp đẽ nhất đã bị trôi qua mất rồi.
    Trong buổi chia tay hôm đó, một cậu bạn nhỏ hơn anh của lớp chúng tôi đã gọi tôi là chị dâu, những người lớn hơn tuổi anh gọi tôi là em dâu. Còn tôi thì lớ ngớ thưa lời bọn họ mà lòng tràn ngập hạnh phúc, có tình yêu thì có hạnh phúc mà.
    Khi cấp ba của tôi kết thúc, tôi có được hai vụ mùa bội thu, một là tờ giấy báo nhập học của trường Đại học Bắc Kinh, hai là mối tình đầu.
    Còn hai cô bạn thân của tôi cũng có sự lựa chọn riêng của mình,Phần Na đã rời Tô Châu và đi Thượng Hải, bồ của Phần Na đưa Phần Na đi, đó là một người đàn ông đã hơn 40 tuổi, Phần Na tự nguyện đi theo anh ta.
    Trước khi đi Thượng Hải, Phần Na lại mời tôi uống rượu. Lần này chúng tôi vẫn uống Ngũ Lương Dịch, Phần Na bảo, anh ấy có nhiều tiền lắm, không uống thì phí lắm.
Tửu lượng của Phần Na khá hơn nhiều so với trước kia, tôi chỉ uống hai chén nhỏ, còn lại Phần Na đã uống hết. Lúc say, Phần Na rất duyên dáng, chúng tôi lại nói đến chuyện tình yêu.
    Dĩ nhiên, tôi cũng kể cho Phần Na nghe chuyện của tôi và Bắc, Phần Na cười và bảo, chuyện tình của cậu nghe như tiểu thuyết ây nhỉ, Tiên Đồng - Ngọc Nữ. Không giống tớ, tình yêu của tớ nhuốm đầy bùn rồi, muốn nhấc chân lên chạy chân đã lấm bùn, nói rồi Phần Na bắt đầu khóc, vừa khóc vừa nguyền rủa Mã Quân. Trăng đã lên cao, ánh trăng lung linh dưới mặt hồ, vừa tròn vừa lạnh, tôi không biết an ủi Phần Na thế nào, thật sự tôi cũng không biết nên nói gì mặc dù lòng tôi có ngàn lời muốn nói.
    Phần Na bảo cô ấy rất ghen tị với tôi, nhưng có người bạn học giỏi như tôi cô ấy cũng rất tự hào. Nói đến đó thì mấy người đàn ông quen Phần Na bước vào, trông thấy họ, Phần Na khoe ngay, bạn em đấy, cố ấy đã đỗ Đại học Bắc Kinh đấy.
    Dĩ nhiên là mấy người đó tỏ vẻ không tin lắm, hình như họ không tin chuyện người như Phần Na lại có cô bạn ra hồn như thế. Tôi thấy họ cười rất đểu cáng, nhưng rốt cuộc là đểu ở đâu tôi cũng không chỉ ra được, chỉ biết họ rất coi thường Phần Na. Tôi nhìn họ với ánh mắt lạnh lùng cho đến khi họ rời khỏi quán rượu.
    Có phải cậu rất coi thường tớ không? Vừa nói Phần Na vừa rút ra một điếu thuốc, điếu thuốc thon dài đó phảng phất mùi hương bạc hà rất dễ chịu. Bàn tay Phần Na rất đẹp, ngón thon dài, đôi khi dáng vẻ hút thuốc của cô ây cũng rất duyên dáng, Phần Na mới 19 tuổi nhưng cô ấy đã mang một vẻ gì đó rất mơ màng, khó hiểu, vừa nhìn Phần Na tôi vừa suy nghĩ mông lung, thực ra con gái đều mềm yếu, dễ sa ngã, tôi cũng nằm trong số đó.
   
0
bạn ơi sao bạn không đánh tiếp vậy.Tớ muốn đọc truyện này kinh khủng,vay mà bạn chỉ đánh có mấy trang. Cố gắng đánh tiếp bạn nhé.Tớ chờ bạn từng ngày đấy.
0
Truyện hay vậy mà sao bạn ko đánh tiếp, mình ngóng chờ lâu quá [8|]
0
trời ơi, mìh mog truyện này qua chừng mà ko ai post tiếp sao [:(]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-19 17:48:19Chipmuck>
6
***
Khi Bắc hôn tôi, tôi có cảm giác người run lẩy bẩy, tưởng như không thể đứng vững, khi về đến Bắc Kinh, tôi lại nhớ đến nụ hôn của anh, đặc biệt là trong tích tắc anh đưa lưỡi vào miệng tôi, nghĩ đến đó tôi lại vội vàng trùm chăn kín đầu!Cuộc sống trong trường đại học không hề thú vị như tôi tưởng tượng, thật đúng là chưa vào thì chưa biết, vào rồi thì mới chán làm sao.
Không hiểu sao tôi lại có cảm giác như mình bị mắc lừa, ngôi trường mà tôi đã từng khóc lóc đòi thi cho bằng được đó lại không hề đem lại cho tôi cảm giác gì, thậm chí tôi còn rất nhớ những dãy nhà cấp bốn thấp lè tè và giàn hoa dạ hợp. Tôi biết, tôi đang nhớ về ngày xưa.
[/align] May mà có Hiểu Lối thường xuyên đến chơi với tôi. Hiểu Lối hay chạy sang trường đại học Bắc Kinh của tôi để nghe giảng, mỗi tuần ít nhất một lần, Hiểu Lối đi xe đạp cũ sang tìm tôi, Hiểu Lối bảo , đúng là vừa mới bước vào trường đại học Bắc Kinh đã ngửi thấy mùi thơm của sách vở.
Thật lòng mà nói là tôi rất phục Hiểu Lối. Tôi có xem tranh cô ấy vẽ, trường phái trừu tượng điển hình. Tôi bảo, cậu vẽ tranh này thì dân thường xem sao hiểu nổi? Suốt ngày tôi cứ nhai đi nhai lại câu dân thường đó khiến Hiểu Lối cũng cảm thấy hơi hoang mang. Hiểu Lối bảo, con gái trường đại học Bắc Kinh mà còn là dân thường thì nước mình thành mù chữ hết à?
Tôi kể cho Hiểu Lối nghe chuyện về Bắc vì cứ cách một vài tháng tôi lại đi Trùng Khánh chơi. Từ Bắc Kinh đến Trùng Khánh, 2000 cây số, tôi đã chuẩn bị cho bốn năm học một cuộc hành trình bền bỉ.
Mỗi lần nhắc đến Bắc tôi đều rất hào hứng, nhưng hình như Hiểu Lối không có hứng thú lắm thì phải. Hiểu Lối nói, có phải là cậu có dáng người cao cao, mắt một mí không? Mỗi lần cười trông có vẻ đểu lắm.
Đúng đấy, đúng đấy, ấn tượng của cậu về anh ấy thế nào?
Tôi rất quan tâm đến ấn tượng mà Hiểu Lối dành cho Bắc. Nhưng Hiểu Lối bảo, chẳng có ấn tượng gì cả, tớ ít khi có ấn tượng về con trai.
Tôi không hiểu Hiểu Lối có ý gì vì lúc nào cũng tỏ ra rất thanh cao, nhưng điều này không ảnh hưởng đến tình bạn keo sơn của hai chúng tôi. Tôi và Hiểu Lối cùng nhau đi dạo, cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, mua quần áo giống nhau, dĩ nhiên sau này tôi không mua giống Hiểu  Lối nữa vì Hiểu Lối dáng cao, mặc gì cũng đẹp, tôi chỉ cao 1,67m, kém Hiểu Lối năm phân, tôi nói với cô ấy rằng, tớ không định làm nền cho cậu đâu đấy.
Nhưng tôi chẳng thấy Hiểu Lối nhắc tới cậu bạn trai nào cả, không một ai. Tôi hỏi trái tim cậu ta đã rung động lần nào chưa, Hiểu Lối cười bảo chưa.
Mặc dù Hiểu Lối rất tốt với tôi nhưng không thể so được với Bắc.
Hai đầu nỗi nhớ một niềm yêu. Bạn thử nghĩ mà xem, hai người yêu nhau từ thủa còn ngồi trên ghế trường cấp 3, tình yêu đang trong giai đoạn dạt dào, mãnh liệt thì tự nhiên phải chia cắt đôi nơi, Bắc Kinh và Trùng Khánh lại cách nhau quá xa, ngoài việc tương tư còn biết làm gì hơn?
Và thế là tôi bắt đầu phát huy năng khiếu văn thơ của mình, tôi bắt đầu viết hết bức thư tình này đến bức thư tình khác. Con tem hai hào lần nào cũng bị tôi gửi hết công suất, bức thư nào cũng dài hơn vạn chữ, vừa viết xong lại thấy vẫn còn nhiều điều chưa nói được hết.
Chính vì thế, tôi đã bắt đầu hành trình bôn ba từ Bắc Kinh đến Trùng Khánh của mình.
Tôi không thể không bôn ba vì người yêu tôi đang ở Trùng Khánh.
Đó là lần đầu tiên tôi đi tàu đến Trùng Khánh. Vì muốn tiết kiệm mấy chục tệ nên tôi đã mua vé ngồi cứng, khi xuống tàu người tôi đau ê ẩm, đứng cũng không thẳng lưng, đến khi gặp được Bắc tôi đã vội vàng lao ngay đến như một con sói đói.
Lập tức Bắc bế bổng tôi lên, anh hỏi, em là chú sói đói hả?
Trên xe buýt chúng tôi chỉ nắm chặt tay nhau mà không nói lời nào. Anh đưa tôi đến kí túc xá của cô bạn học cùng lớp anh để tôi ở nhờ. Trước khi tôi về kí túc xá để ở nhờ, Bắc đưa tôi đi ăn ở các tiệm ăn nhỏ có nhiều đồ ăn ngon. Ở đó họ nấu các món Tứ Xuyên rất tuyệt.
Trước khi đến Trùng Khánh, tôi chẳng bao giờ ăn đò ăn Tứ Xuyên vì các món đều rất cay, lớp dầu ăn đỏ rực toàn ớt, đặc biệt là món lẩu Trùng Khánh, trời ạ, đó là lần đầu tiên tôi ăn lẩu cay. Thấy cay quá, tôi vội hỏi, đây là thức ăn của người hả? Nước mắt tôi ràn rụa. Bắc bảo, gì mà xúc động thế? Ăn mỗi tí ớt chứ có nhiều nhặn gì đâu. Tôi yêu Bắc, và yêu Trùng Khánh, rồi tôi lại yêu cả lẩu Trùng Khánh, Bắc bảo, tình yêu của bọn mình bị em nhúng hết vào nồi lẩu rồi, em không thấy à, toàn ớt là ớt, thế thì em không sôi sục sao được?
Chúng tôi chẳng có nhiều tiền, tiền tàu xe là tiền tôi tiết kiệm, thỉnh thoảng tôi có đi làm gia sư, bạn bè cùng phòng đều biết tôi có bạn trai ở Trùng Khánh, có công việc gì kiếm được tiền là họ lại nhường cho tôi, thấy tôi vất vả chạy đi chạy lại, sau họ đều bảo, đúng là Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài thời hiện đại, cảm động thật đấy.
Ăn xong cơm Bắc lại dắt tôi đi ngắm cảnh đêm ở Trùng Khánh, cảnh đêm ở Trùng Khánh rất đẹp, chúng tôi dắt tay nhau lang thang trên đường, thân mật, tình cảm như bao đôi uyên ương khác, Bắc ôm eo tôi, còn tôi thì như chú khỉ nhỏ bám chặt lấy lưng anh, hoặc khi nào mệt chúng tôi lại ôm chặt lấy nhau. Có lúc lại ghì chặt lấy nhau, em bé nào mà nhìn thấy thì chắc phải hỏng hết mắt. Thỉnh thoảng anh lại nói với tôi một vài câu rất tình cảm. Anh bảo, đôi khi tự nhiên chỉ muốn mình già ngay lập tức để em mãi mãi là của anh. Đến giờ tôi vẫn nhớ mãi câu nói đó của anh.
Bên sông Gia Lăng, chúng tôi cùng ngồi hóng mát, anh lấy ra chiếc bấm móng tay và cắt móng tay cho tôi.
Anh cắt rất tỉ mỉ cẩn thận không bao giờ làm tôi đau. Anh không cho tôi sơn móng tay, anh bảo trông kiểu đó giống gái làng chơi lắm, anh không cho tôi trang điểm lòe loẹt, anh bảo tôi cứ để chân chất thế là đẹp nhất, tôi hiểu những suy nghĩ trong lòng anh, anh sợ có người con trai khác thích tôi.
Chúng tôi cứ đi như vậy trên đường tận khuya mới về. Sau đó, chúng tôi gặp Lí Trác, cô bạn gái học cùng lớp với Bắc.
Bắc đã giới thiệu Lí Trác với với tôi như thế này, đây là người anh em của anh, Lí Trác.
Lí Trác đưa tay ra và cười với vẻ rất ranh mãnh, Lí Trác bảo, hê, thảo nào lão Bắc như người bị quỷ bắt mất hồn, hóa ra là một mĩ nhân . Nếu mà là tớ, tớ cũng chẳng thèm liếc ai, chỉ chăm chăm hướng về Bắc Kinh thôi, mà này, lại còn là tài nữ của trường đại học Bắc Kinh nữa chứ, ôi chao, kiếp sau mình cũng phải làm đàn ông thôi.
Tôi cười, dù gì đi chăng nữa thì được bạn cùng giới khen cũng là một điều rất đáng tự hào. Huống hồ trông Lí Trác cũng rất nam tính, tóc cắt ngắn, mặc quần bò, cô ấy chỉ mặc một chiếc áo phông có những hình thù rất kì quái, câu cửa miệng của Lí Trách là “m.nó”, một cô nàng rất có máu mặt ở Trùng Khánh. Bạn thử nghĩ mà xem, người như thế thì yên tâm quá đi chứ.
Tửu lượng của Lí Trác rất khá, lần nào tôi đến Trùng Khánh cô ấy đều mời tôi ăn cơm. Nói như lời Lí Trác là tớ mời Tiểu Bạch, Bắc ngồi bên hầu rượu. Bắc bảo, em biết nhà Lí Trác có bao nhiêu tiền không? Tôi bảo, anh dọa ai vậy, thấy bảo bố cô ấy là nhà doanh nghiệp phả không? Bắc võ đầu tôi và bảo, yêu tinh, bố người ta là ông X đấy. Nghe vậy tôi giật mình, thật à? Đó là một nhân vật rất có máu mặt, chí ít là thường xuyên xuất hiện trên truyền hình.
Thế thì anh phải theo đuổi cô ấy. Tôi trêu Bắc, sau này cháu chắt anh sẽ tha hồ tiền để tiêu.
Không, Bắc bảo, khi nào em thực sự thiếu tiền tiêu anh mới bán thân, bán thân vì em còn đáng, chứ bán thân vì người khác, đợi đấy, thà chết chứ không chịu nhục.
Dịp Lí Trách mời chúng tôi đi chơi ở đập Sa Bình, Lí Trác tự tay lái xe đến đón chúng tôi. Thử nghĩ mà xem, hồi đó có mấy ai là sinh viên có xe Benz chứ? Trong khi Lí Trác lại nằm trong số đó. Tôi mừng thầm, giả dụ Bắc là một người ham tiền thì anh đã đánh mất mình từ lâu rồi, gì còn thèm đếm xỉa đến tình yêu? Nhìn kiểu xưng hô anh chú, tôi thấy đúng là giữa họ không có gì. Đặc biệt là Lí Trác, liên mồn mẹ nọ mẹ kia khiến Bắc đỏ cả mặt, anh bảo, thế thì ai dám lấy, chẳng khác gì sư tử cái, lấy thì chắc chắn chết dưới tay mụ ta.
Kết quả của những lần tôi bôn ba ngược xuôi từ Bắc Kinh tới Trùng Khánh là Lí Trác đã trở thành bạn thân của tôi, nói như lời của Bắc thì Lí Trác trở thành nội gián của tôi ở Trùng Khánh, theo dõi Bắc ở mọi nơi, mọi lúc.
Tình bạn giữa tôi và Lí Trác vẫn khá gắn bó trong những năm sau này, sau khi tốt nghiệp, Lí Trác đã giúp đươc Bắc rất nhiều việc, nếu không công ty của Bắc cũng không thể được thành lập sớm như vậy. Sau này Lí Trác đã sang &lt;ĩ. Khi đến nơi, Lí Trác còn viết email cho tôi, Lí Trác bảo tôi rằng cô rất yêu, vô cùng yêu Bắc ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, nhưng hồi đó trong trái tim anh chỉ có một mình tôi, Lí Trác đành phải dùng cách đó để tiếp cận anh và trở thành bạn thân nhất của Bắc. Tiếc rằng, cuối cùng Bắc vẫn không hề biết rằng, cô bạn Lí Trác đầy nam tính đó lại đem lòng yêu anh.
Mỗi lần tôi đến Trùng Khánh, Bắc đều giao tôi cho Lí Trác vào buổi tối. Ban ngày, chúng tôi lang thang đi chơi khắp nơi, tìm chỗ nào vắng người để hôn nhau, dĩ nhiên, cũng có mấy lần Bắc nói anh đã là một người đàn ông trưởng thành rôi, anh không thể nhịn nổi chuyện đó, tôi mắng anh là tên lưu manh và bảo, không nhịn cũng phải nhịn, em muốn làm một cô gái trinh trắng đến tận đêm tân hôn.
Đó là vì ngày đầu tiên tôi đến trường Đại học Bắc Kinh để đăng kí nhập học, tôi đã nghe thấy một câu nói của mấy cậu sinh viên. Họ đứng trước cửa nhà ăn thảo luận, tôi láng máng nghe được mấy câu, đại khái là chuyện sinh viên có nên dùng thuốc tránh thai hay không. Nghe thấy vậy tôi đỏ hết cả mặt, đang lúc tôi chuẩn bị bỏ đi thì nghe thấy một ai đó nói một câu rằng, bốn năm đại học kết thúc, chẳng còn cô sinh viên nào còn có thể là gái trinh!
Nghe thấy vậy tôi thấy rất bực mình, không hiểu sao lại có những quan điểm quái đản thế?
Đúng là lúc đứng bên hồ Thanh Hải, cả tôi và Bắc đều có phần rung động, nhưng sau khi nghe thấy câu nói này tôi đã hạ quyết tâm, tôi nhất định sẽ làm một cô gái trong trắng, đến khi tốt nghiệp đại học, đến khi tôi trở thành cô dâu của Bắc.
Dĩ nhiên để làm được điều này cần có sự phối hợp tích cực của Bắc, rất nhiều lần tôi đã bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình. Bắc thường ôm chặt tôi và bảo, đây quả là một thử thách lớn lao đối với anh, làm được điều này còn khó hơn nhiều so với lập trình máy vi tính, em biết thép đã được tôi thế nào không, em có biết người ta viết nó thế nào không? Tôi lắc đầu, anh ghé sát vào vai tôi bảo, vì Paven chỉ muốn lên giường với Tonhia nhưng vì người ta không chịu nên thép mới được tôi như thế đấy.
Tôi ra sức véo tai Bắc và mắng anh là gã lưu manh. Bắc hét lớn, nương tử, nương tử ơi, anh sai rồi, em nương tay chút đi ! Nhưng phải thừa nhận rằng mỗi lần Bắc hôn tôi, người tôi lại run lẩy bẩy , có lúc run đến nỗi đứng không vững, về đến Bắc Kinh tôi lại nhớ lại nụ hôn ngọt ngào của anh , đặc biệt là khoảnh khắc lưỡi anh đưa vào miệng tôi, nghĩ đến đó tôi lại vội vàng trùm chăn kín đầu!
Tôi và Hiểu Lối cũng đã từng thảo luận vấn đề chữ trinh, tôi vừa nói Hiểu Lối liền ngắt lời tôi ngay. Cậu buồn cười nhỉ, sao cậu lại nghĩ đến chủ đề linh tinh đó?
Phản ứng bất ngờ của Hiểu Lối khiến tôi thấy hơi nghi nghi , sáu cô bạn cùng phòng với tôi cũng đã thảo luận vấn đề này sau khi tắt đèn đi ngủ , bốn người nói rằng trong bốn năm đại học không định giữ gìn chữ trinh , không cần thiết phải làm như vậy . Chỉ có tôi và một cô bạn khác người Thanh Đảo quyết tâm sẽ giữ gìn cái quý giá nhất của đời người con gái. Chúng tôi tranh cãi rất lâu vấn đề này, sau này tôi mới thấy mình quá ngốc nghếch bởi trong số bốn người đó, ít nhất có hai người không còn trong trắng!
Tôi quan sát, và phát hiện ra một điều là họ rất chú ý đến việc vệ sinh cá nhân, điều này được thể hiện rõ nhất lúc trước khi đi ngủ, cô bạn gái tên Hồng Yến đó nhất định phải rửa chỗ kín, ngày nào cũng rửa không có ngoại lệ.
Lúc đầu tôi thấy rất ngại , tôi có cảm giác đứng giữa bá quan văn võ rửa chỗ kín thì xấu hổ chết đi được, nhưng rồi nhiều lần cũng thấy quen, thậm chí sau này khi nghe thấy tiếng dội nước tôi còn cảm thấy hơi xao xuyến.
Hồng Yến là người Thiên Tân, nói đặc sệt giọng Thiên Tân , cô bạn này rất bốc đồng , nói chuyện với con trai không hề e dè, ngại ngùng, cười nói rất thoải mái . Nói như lời cô bạn người Thanh Đảo thì có phần hơi lẳng lơ. Từ “lẳng lơ” rất sinh động , dùng từ này cho Hồng Yến sẽ rất phù hợp.
Đợt nghỉ đông tôi về nhà muộn hai ngày vì Hiểu Lối rủ tôi về Cáp Nhĩ Tân xem băng đăng, nhưng Bắc không đồng ý, anh muốn tôi đến Trùng Khánh gặp anh, anh bảo đợi gần mùa đông rồi, hơn nữa hiện giờ Trùng Khánh cũng rất đẹp , hoàn toàn khác với mùa đông phương Bắc, em đến sau đó mình cùng về nhà được không?
Tôi đã đắn đo mất hai ngày, tôi sang Học viện Mỹ thuật Trung ương tìm Hiểu Lối và chơi ở đó . Rồi tôi tiễn Hiểu Lối ra ga và quyết định sẽ đi Trùng Khánh, Hiểu Lối bảo tôi trọng tình khinh bạn.
Đây là kì nghỉ đầu tiên của tôi kể từ khi bước chân vào cổng trường Đại học, tôi nghĩ tốt nhất vẫn nên ở bên người mình yêu.
Khi tôi quay về kí túc xá lấy hành lí, tôi đứng ngoài cửa chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa thì tôi nghe thấy trong phòng phát ra một âm thanh rất lạ.
Đó là những tiếng rên rất nhẹ, dù đã cố kìm nén nhưng vẫn rất mãnh liệt, suốt đời tôi không thể nào quên được âm thanh đó, rất kích thích. Sau này, năm 2005, khi xem bộ phim 2046 của Vương Gia Vệ , tôi lại được nghe thấy âm thanh đó, chỉ có điều, nhân vật nam là Chu Mộ Vân do Lương Triều Vĩ đóng , nhân vật nữ là vị khách nữ do Chương Tử Di đóng.
Tôi đứng ở cửa và đần người ra trong mấy giây, rồi tôi đoán cô bạn đó chắc là Hồng Yến ! Tiếng rên rỉ của Hồng Yến mang đặc giọng Thiên Tân, bắt chước Lí Trác, tôi cũng chửi đổng một câu rồi đi xuống dưới.
Tôi ngồi dưới đất một lúc, mắt về phía trời Nam, Bắc ơi, em nhớ anh quá.
Tuyết bắt đầu rơi, vừa chạy bộ tôi vừa nhìn thấy những bông hoa tuyết trắng mịn đậu trên cây nhựa ruồi mỗi lúc một dày. Tôi chạy lên tầng, vừa chạy vừa hát, tôi phải báo động cho bọn họ biết tôi đã về.
Quả nhiên cửa đã bật mở.
Tôi quen anh chàng đó, cậu ta là đồng hương của Hồng Yến. Mấy hôm trước anh ta đến tìm Hồng Yến, Hồng Yến còn nói, người như hắn mà định tán tớ à?
Đúng là cậu ra cũng hơi xấu, người nhỏ, mặt đầy trứng cá, và nói lại hơi lắp, nhưng bù lại anh ta học rất giỏi , năm nào cũng được học bổng , học trước tôi hai khóa. Còn Hồng Yến nhan sắc cũng chỉ thường thường bậc trung, hơn nữa mồm lại hôi, cả hai người cũng có thể gọi là “trai tài gái sắc”, Hiểu Lối bảo dùng bốn chữ “trai tài gái sắc” cho bọ họ hơi ngoa, nhưng thực sự tôi không thể nghĩ ra được từ nào hay hơn.
Hồng Yến cũng tỏ ra hơi ngượng . Anh chàng đó bảo, hay là ngày mai mình cùng về Thiên Tân nhé? Sau đó anh quay sang tôi và bảo, anh đến hỏi xem ngày mai Hồng Yến có về nhà không. Và thế là tôi lại hiểu thêm được một thành ngữ : vẽ rắn thêm chân.
Sau khi anh bạn đi khỏi, Hồng Yến hỏi tôi, Tiểu Bạch, cậu thấy anh ấy thế nào?Đang tán tớ đấy. Tôi lại càng thấy khó hiểu hơn, đến giờ mà vẫn còn nói cái giọng đấy, đã làm chuyện đó với người ta rồi mà còn hỏi tôi trông được hay không, thế thì khác gì tiền trảm hậu tấu ? Tôi đành nói giọng qua quýt, cái đó thì cậu phải tự cảm nhận , chỉ có điều tớ thấy , nếu cậu muốn yêu anh ấy thì đừng qua lại với bọn con trai khác nữa. Tôi định nói là cưa kéo người khác, nhưng nghĩ thế nào lại thôi không nói nữa.
Hồng Yến gây cho tôi một cảm giác là cô ấy rất thích cưa kéo bọn con trai! Cùng một lúc cô ấy có thể yêu ba bốn người, điều này khiến tôi rất khâm phục tinh lực của cô ấy, nhưng đồng thời tôi cũng rất coi thường cô ấy. Chính vì vậy tôi càng quyết tâm chỉ yêu Bắc, chỉ có anh mà thôi, dù sống hay chết cũng vẫn chỉ là anh! Bắc thường khen tôi kiên trinh hơn cả chị Giang[5] tương lai phải lập cho tôi một tấm bia! Trên đó ghi, bia trinh tiết của nương tử Cố Vệ Bắc! Tôi xí một tiếng và bảo, anh có thôi ngay cái trò mèo đó đi không, nếu một ngày nào đó anh anh dũng hy sinh thì em lập tức sẽ lấy ngay người khác, sinh con đẻ cái, sống đến tận tám mươi tuổi.
 
Nhưng mặc dù nói như vậy nhưng thực sự tôi đã định sẽ sống suốt đời với Bắc, hai chữ “suốt đời”. nói thì có vẻ rất dễ nhưng để thực hiện chắc phải rất khó. Tôi thường nói với Bắc rằng, em thích nhất là được nhìn cảnh hai cụ già tám mươi tuổi dắt tay nhau đi dạo, em cảm thấy thế mới gọi là tình yêu. Bắc kể cho tôi nghe một câu chuyện khá bậy, anh bảo, em không được cười , chỉ được nghiêm túc lắng nghe bởi câu chuyện này có liên quan tới tình yêu.
 
Chuyện kể rằng có hai cụ già một cụ ông một cụ bà, cụ ông đã ốm liệt giường mấy ngày , nằm mê man trên giường. Cụ bà hỏi, ông có muốn ăn gì không? Cụ ông bảo, không ăn. Cụ bà lại hỏi, ông có muốn uống gì không? Cụ ông vẫn bảo, không uống. Bắc xen vào một câu, em xem cụ ấy đã đã ốm đến mức gần trời xa đất rồi, có chịu ăn uống gì nữa đâu. Cuối cùng cụ bà hỏi, hay là mình làm nhé! Cụ ông mở mắt ra và nói một câu, hay là bà đỡ tôi dậy thử xem!
Lúc đó tôi đang uống Cocacola , nghe đến đoạn đó tôi phì cười, cười sặc sụa, cười chảy cả nước mắt. Tôi bảo, Bắc, anh lưu manh quá đi thôi. Mặc dù chúng tôi cũng có hôn nhau nhưng Hồng Yến không phải là người cùng đẳng cấp với chúng tôi . Sau này, tôi còn bắt gặp mấy lần tương tự, và mỗi lần lại là một anh chàng khác nhau.
Lên năm thứ tư,  Hồng Yến quyết định bỏ ra ngoài thuê nhà , tiền thì tất nhiên là có người lo, nghe nói đó là một thương nhân Đài Loan chuyên buôn bán mì ăn liền. Tôi cảm thấy loại con gái đó thật đáng sợ, họ không đủ tư cách thảo luận vấn đề chữ trinh.
 
Trong mắt tôi, người trong trắng nhất là Hiểu Lối, dường như cô ấy là người đại diện cho từ thánh thiện. Ít nhất là chẳng bao giờ tôi nghe thấy cô ấy nói những chuyện linh tinh. Hiểu Lối rất ít nói , mỗi lần ngồi ăn cơm với tôi ở nhà ăn , Hiểu Lối chỉ lặng lẽ nhìn tôi, mỗi lần ngồi nghe các giáo sư giảng bài, Hiểu Lối đều chăm chú lắng nghe, còn tôi thì cứ như cái loa phóng thanh, mồm mép liến thoắng để có thể bình luận từ đầu đến cuối, tôi phải thừa nhận rằng, tôi là một người phàm tục.
 
Sau này những cậu theo đuổi Hiểu Lối đều chạy đến chỗ tôi hỏi, làm thế nào khiến trái tim Hiểu Lối biết rung động?
 
Tôi cũng không biết phải làm thế nào để có thể làm rung động trái tim Hiểu Lối. Cô ấy là một người đẹp lạnh lùng, bây giờ cô ấy đã lên hàm tướng, mẹ cũng xinh đẹp đoan trang , Hiểu Lối còn có người cô đang sống ở nước ngoài. Phần Na nói, trong số ba chúng tôi, Hiểu Lối có nhiều ưu thế nhất. Hiểu Lối có thể chọn bất kì cậu nào, và cô còn rất có tài, tranh của cô đã có khách đòi mua.
Hồi đó Hiểu Lối quyết tâm phấn đấu trở thành đệ nhị Salvador Dali hoặc đệ tam Pablo Picaso. Tóm lại, Hiểu Lối muốn trở thành nữ họa sĩ xuất sắc nhất.
 
Có lần Phần Na đã nói rằng, nếu tớ mà là Hiểu Lối, tớ sẽ học theo kiểu như vua trong hậu cung, thích anh nào là được anh đó, thích ai là được người đó. Hồi mười bảy tuổi  Phần Na từng nói câu đó, đến năm tôi hai mươi tuổi, tôi còn bổ sung thêm một câu, thích ngủ với ai là được ngủ với người đó.
Nhưng hình như Hiểu Lối không thích ai cả. Thậm chí ngay cả Cố Vệ Bắc  - đức lang quân của tôi, Hiểu Lối cũng không hề tỏ ra có hứng thú.
Và Hiểu Lối cũng rất lấy làm lạ  khi thấy tôi thường xuyên đi Trùng Khánh , Hiểu Lối hỏi, sao cậu hay đi Trùng Khánh thế? Điều này cũng giống như việc tôi thấy khó lí giải trước vẻ lạnh lùng của Hiểu Lối, cô ấy không có hứng thú với bất cứ chàng trai nào đến tìm cô ấy, cô ấy sẽ tiếp chuyện rất lạnh nhạt để họ phải tự bỏ đi, sau đó sẽ một mình đến phòng tranh vẽ tranh.
 
Một lần, tôi và Hiểu Lối cùng đi tắm ở trường tôi, lúc nhìn thấy đôi gò bồng đảo căng tròn như hai quả táo, đôi chân thon dài và gương mặt thánh thiện như thiên sứ với mái tóc đen dài mượt mà như của Hiểu Lối, tôi đã nói một câu: đúng là giờ lành cảnh đẹp cũng bằng không! Hiểu Lối đứng dưới vòi nước đang tỏa đầy hơi hỏi tôi, Tiểu Bạch, cậu nói gì vậy?
 
Tôi bảo, đưa cho tớ dầu gội đầu!
 
Thế giới này có quá nhiều thứ không sao lí giải nổi!

[/align] [/align]
 
 
 

[5] Tên gọi thân mật của nữ anh hùng Giang Trúc Quân, quê Tứ Xuyên  - Trung Quốc.
Chipmuck
snow_2101@yahoo.com
0
cam on ban rat nhieu,tiep tuc ban nhe
0
7
*****



 
    Phần Na đã quay về, cô ấy từ Thượng Hải về nhà ăn tết, gặp Phần Na trong lần này, tôi đã cảm nhận được rất rõ sự thay đổi trong con người cô ấy. Phần Na đã hoàn toàn khác trước.
   

    Tôi không hiểu, rốt cục cái gì đã làm thay đổi cô ấy?

   Hiểu Lối bảo không hiểu tại sao tôi lại mải miết bôn ba chạy ngược chạy xuôi như vậy, nếu không vi Bắc, thì sao tôi suốt ngày phải mò đi Trùng Khánh - một nơi mà người ở đó nói gì tồi cũng không hiểu nửa câu

   Khi tôi và Bắc nói tiếng Ngô - tiếng địa phương của chúng tôi, cô gái người Trùng Khánh - Lí Trác bảo, các cậu nói gì mà như chim hót vậy? Tôi và Bắc nhìn nhau giây lát rồi cả hai cùng cười như nắc nẻ.

    Kì nghỉ đông đầu tiên sau khi vào đại học, tôi lại mò đến Trùng Khánh.

    Đợt đó là tết nên lượng người đi lại rất đông, tôi và những người ra thành phố làm thuê phải bon chen lấn xô đẩy nhau trên tàu, khói thuốc lá mù tịt. Học nói với nhau bằng đủ các loại tiếng địa phương của Trung Quốc, thỉnh thoảng lại bốc lên mùi hôi rất khó chịu. Không phải là tôi cố tình bôi nhọ nông dân đâu, lúc ở trên tàu, tôi cảm thấy mình như một con côn trùng không có chỗ nấp, bị chèn bẹp bất cứ lúc nào, có đi vệ sinh một lát cũng phải vất vả như trèo đèo lội suối, chỗ tiếp giáp giữa hai toa tàu, trên lối đi qua lại chỗ nào cũgn thấy toàn người là người, nhân viên phục vụ  phải cố gắng lắm mới len vào được đám người để lấy chiếc xe bán đồ ăn trên tàu như nước khoáng, bánh mì, xúc xích, mì tôm và các đồ ăn vặt khác.
 
    Có người nào đó đánh một quả rắm rất to, có người lại ợ một tiếng rất kêu vì no, có người còn cố chen dành một khoảng trống để chơi tú lơ khơ. Tôi lôi cuốn sách của Vương Tiểu Ba ra đọc, tỏ vẻ mình là người có học thức, ngoài thời gian đọc sách, nghe nhạc ra, phần lớn thời gian còn lại tôi nghĩ về Bắc.
 
    Khi tôi kết thúc cuộc hành trình mười mấy tiếng đồng hồ và xuất hiện trước mặt Bắc, Bắc ngỡ như mình đang đón một cô thợ xây.  
    Trường vắng tanh  vắng ngắt, mọi người đã đều về nhà đón tết.
    Ký túc xá giờ chỉ còn lại hai chúng tối.
    Tôi lại nhớ đến Hồng Yến.
    Lại nhớ đến tiếng kêu của cô ấy, nhưng tôi đã từng thề rằng, mình phải là một cô gái còn trinh trắng của Bắc, cho đến ngày chúng tôi lên xe hoa.
    Bắc mua về phòng rất nhiều đồ ăn ngon, rồi anh bảo, mình ăn hết chỗ đồ ăn này rồi anh sẽ đưa em đi Thành Đô chơi hai ngày, sau đó mình sẽ về nhà.
    Nhưng ở đây đầy rẫy những nguy hiểm, tôi cười với vẻ ranh mãnh, hê hê, Bắc anh nghĩ mà xem, hai đứa mình đều là trai đơn gái độc, em thấy hay là để em ra nhà trọ ở vậy.
Bắc chồm tới và áp sát vào tôi, anh nhìn tôi nói, bạn Tiểu Bạch ơi, bạn lại nghĩ linh tinh rồi đấy, tớ cứ tưởng bạn ngây thơ lắm cơ, ai ngờ bạn còn ranh hơn cả tớ, bạn không tin vào chính mình sao?
Đêm đã buông xuống, ngoài trời tuyết đang lất phất bay, tôi bảo, em thấy lạnh.
 
   Bắc đến rồi nói, để anh sưởi ấm cho em nhé, anh sẽ làm lò sưởi cho em.  
    Bắc nằm sát vào tôi, hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, Bắc nói, đồ quỷ sứ.
    Tôi hỏi, anh bảo gì cơ, anh nhìn tôi cười.
    Chúng tôi nhìn nhau ít nhất trong mười phút, cuối cùng không chịu được nữa tôi đành phì cười. Tôi phát hiện ra rằng, tôi không thể nhìn lâu như Bắc, anh ghé sát vào tai tôi nói, Tiểu Bạch tại sao em lại quyến rũ đến thế? Em có thể giải thích cho anh được không? Tôi cười ngặt nghẽo để giấu đi sự bối rối của mình, tôi rất sợ bị anh dụ dỗ như vậy, bạn cũng biết đấy, Bắc là một chàng trai có sức cuốn hút, giọng anh trầm ấm, mỗi lần anh ghé sát vào tai tôi, trái tim tôi lại run rẩy.
 
    Tôi bảo, em muốn đổi tên, Bắc vừa uống chai bia Thanh Đảo vừa ăn xúc xích, thế em định đổi tên gì?
    Nhẫn Nhịn!
    Bắc phì cười, rồi lại tủm tỉm cười và bảo, anh cũng muốn đổi tên. Tôi hỏi thế anh đổi tên gì, Bắc Bảo, Nhịn Thôi.
    Đêm hôm đó, dịp nghỉ đông năm 1996, chúng tôi mỗi người nằm một giường, cuối cùng thì cũng đã kiềm chế được bản thân.
    Nửa đêm Bắc lại mò sang, anh bảo, lạnh quá, anh chỉ muốn ôm em chứ không có ý đồ nào khác, chỉ sưởi ấm một lát mà thôi.
    Đây là một lí do rất chính đáng, tôi dịch người vào phía trong, nhưng Bắc lại ôm ghì lấy tôi, anh lật người đè tôi xuống dưới.
    Tôi liền đá ngay anh xuống giường, có lẽ do tôi dùng lực quá mạnh nên Bắc kêu oai oái
    Tôi rời khỏi giường ra bật điện. Tôi đưa tay kéo Bắc lên, anh bảo, đá thật à. Hình như anh có vẻ tức tôi nên nói, hạ thủ cũng mạnh đó chứ, anh tưởng em đang xử lí tên lưu manh nào cơ.Tôi xoa chỗ đau cho anh, mồm vừa thổi phù phù vào chỗ đau ở cánh tay.
    Đền gì cho anh đây? Bắc vẫn giữ nguyên vẻ đau khổ đó.
    Tôi nũng nịu, thế thì thơm anh vậy nhé?
    Anh gật đầu, lần này coi như em thơm anh, em phải chủ động đấy.
    Tôi kiễng chân và cố gắng với lên, anh với tay tắt điện, trời ạ, lại bắt đầu làm những chuyện mờ ám đây, tôi lại bắt đầu thở gấp, anh vòng tay qua eo tôi, răng tôi run cầm cập.
    Em không biết hôn à? Anh bảo, ngốc thế, nào, thè lưỡi ra.
    Câu đó càng khiến tôi run lẩy bẩy, cuối cùng thì tôi đã bị hôn thực sự, như lời Bắc nói thì, tôi đã hôn Tiểu Bạch, một nụ hôn thương tích đầy mình! Nụ hôn đó ít nhất kéo dài nửa tiếng, tôi bảo, thôi tha cho em, mệt quá rồi, em mỏi mồm lắm rồi!  
    Sau này tôi nhớ tới hai cụm từ: trai đơn gái độc, củi khô bén lửa. Nhưng chúng tôi đã không để lửa bén! Điều kiện thì quá tuyệt, thời cơ cũng đã chín muồi, nhưng chúng tôi đã kìm chế được lòng mình. Đến khi trời sáng, Bắc nói, anh thực sự khâm phục anh.
    Tôi bảo, em cũng vậy.
    Bắc bảo chúng tôi liên tục lập nên các kì tích, anh bảo, đáng lẽ giải Nobel phải trao cho chúng ta, đó là giải “ trai đơn gái độc giữ chữ trinh”.
    Thôi đi anh, tôi bảo, suốt ngày đầu anh toàn nghĩ đến chuyện đó.
    Tuy nhiên, tôi thầm nghĩ trong lòng rằng, cả hai chúng tôi đều đã là người lớn, đúng là cả hai đều rất kiên cường, nếu như không vì tôi kiên quyết giữ gìn thì có lẽ đã không nhịn được từ lâu rồi.
    Mỗi giây phút được quấn quýt bên Bắc đều rất ngọt ngào. Chúng tôi đi ăn sáng, hai đứa liên tục bón cho nhau, khiến mọi người ngồi ăn sáng bênh cạnh đã tỏ rõ vẻ bực mình. Một cô gái trợn mắt nhìn chúng tôi nói, thật quá đáng. Bắc bảo, anh đoán cô bé này còn đang là lính phòng không, nếu không làm sao lại nói ra những lời chẳng có trình độ nào như vậy.
 
    Đi xe buýt chúng tôi ôm nhau, chẳng thèm đếm xỉa tới những người xung quanh, chẳng còn biết rằng mình không nên quá thân mật, lộ liễu ở nơi công cộng.
    Bắc nói, mình đúng là chơi bài trơ mặt được đến tận cùng!
    Hoàn toàn nhất trí, tôi gật gù!
    Hôm sau chúng tôi đi Thành Đô xem đốt lửa, chúng tôi lang thang trong các quán trà ở Thành Đô. Bắc bảo, vùng này rất thích hợp cho hai vợ chồng chung sống, sau này mình sống ở Thành Đô nhé, Thành Đô là vùng đất hợp nhất để nhân loại uống trà, làm tình và tập dưỡng sinh đấy. Chúng tôi đã giao ước với nhau rằng, đợi khi chúng tôi tổ chức đám cưới, chúng tôi sẽ đến Thành Đô để xem biểu diễn đốt lửa.
    Có lẽ do chúng tôi nói quá nhiều đến chuyện tương lai, hay nói cách khác, chúng tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ thành vợ chồng và sống đến tám mươi tuổi, có ai ngờ rằng giữa đường lại xuất hiện ngã rẽ,
0
hết trang 81 ^_^.
0