📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HOÀNG HÔN KHÔNG YÊN LẶNG

155 trả lời, 21.702 lượt xem — Trang 5 / 6
  NẮNG MÙA ĐÔNG
                                        Gởi Mùa Thu

       Chợt giữa đông lạnh giá,

       Có vạt nắng là lạ,
       Với sắc vàng quen quen,
       Hanh hanh say hương men,
       Của một mùa thu cũ...
 
       Nắng đậu trên bậu cửa.
       Nắng và anh nhớ Thu.
       Làn gió cũng nhẹ ru,
       Trên vai anh mong đợi.

       Nỗi nhớ dâng vời vợi,
       Bóng mơ hồ làn môi.  
       Se se lời ngọn bấc,
       Lãng đãng thu vàng tươi.                        

       Nắng dịu dàng thay lời,
       Gọi về mùa hơi ấm.
       Say hương thu nồng đượm
       Ta bay trong vọng thu…
Đăng nhập để trả lời
0
                            
                             ƠI MÙA !    

                     Mùa đông đã chín chưa em!
                Mà đêm đông cứ chín mềm như nhung?
                     Heo may có ửng má hồng?
                Mưa bay có nảy nhớ nhung lộc chồi?
      
                     Thời gian ơi! chớ ngừng trôi!
                Có mang ánh nắng đông cười sắc xuân?
                     Vẳng đâu một khúc trong ngần,
                Còn ta cầu gọi Mùa Xuân, ơi mùa!

 
                    Đêm đông, sương lạnh gió lùa,
                Cầu mong ánh lửa ấm mùa - mùa xuân!
                     Ngàn trùng biển cách sóng gần,
                Rượu nồng gửi gió, gọi xuân, hãy về !                     

 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-06 11:57:05ThanhThanhKhiet>
Trích đoạn: PhạmNgọccSan

                       
                     ƠI MÙA !    

                 Mùa đông đã chín chưa em!
                Mà đêm đông cứ chín mềm như nhung?
                     Heo may có ửng má hồng?
                Mưa bay có nảy nhớ nhung lộc chồi?
      
                 Thời gian ơi! chớ ngừng trôi!
            Có mang ánh nắng đông cười sắc xuân?
                 Vẳng đâu một khúc trong ngần,
            Còn ta cầu gọi Mùa Xuân, ơi mùa!

 
                Đêm đông, sương lạnh gió lùa,
            Cầu mong ánh lửa ấm mùa - mùa xuân!
                 Ngàn trùng biển cách sóng gần,
            Rượu nồng gửi gió, gọi xuân, hãy về !                      

 

 
TK xin đc đổi bài đăng hôm qua , Chúc thi hữu PNS luôn vui khoẻ


Nàng xuân
 
Nàng xuân dạo gót thả ngàn hoa
Nắng ấm reo vui rộn rã là
Cúc tím môi trầm  pha bóng nguyệt
Hồng xanh mắt biếc ánh thu ba
Bên thềm nguyệt quế trông người đến
Trước ngõ tường vi ngó kẻ qua
Cỏ mướt mầm non xào xạc lá
Xuân về xao động tận hồn ta
 
Thanh Thanh Khiết
6.1.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-14 05:47:52PhạmNgọccSan>
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

TK xin đc đổi bài đăng hôm qua , Chúc thi hữu PNS luôn vui khoẻ


Nàng xuân
 
Nàng xuân dạo gót thả ngàn hoa
Nắng ấm reo vui rộn rã là
Cúc tím môi trầm  pha bóng nguyệt
Hồng xanh mắt biếc ánh thu ba
Bên thềm nguyệt quế trông người đến
Trước ngõ tường vi ngó kẻ qua
Cỏ mướt mầm non xào xạc lá
Xuân về xao động tận hồn ta
 
Thanh Thanh Khiết
6.1.2010


Chào Thanh Thanh Khiết.
Thời tiết này không cho NS vào web, Ko cho mình gõ máy và làm thơ! Thật buồn! NS chậm phúc đáp, mong TTK thông cảm nha.
NS xin hoạ "NÀNG XUÂN" của bạn :

LỄ VẬT DÂNG NÀNG XUÂN


Nghe như gió nói: tiếng chân hoa,
Đã tới hay chưa? ngóng ngóng là!
Đất đợi Đông qua, bừng giấc ngủ,
Mây chờ Xuân đến, ngại bôn ba.
Hàng cây rộn rã mong nắng tới,
Nhân thế cười vui phớt chuyện qua.
Đỏ mắt chờ Em-Xuân hãy đến!
Dâng Người lễ vật : Trái tim ta!


                             11/01/2011
                                                         PNS

 
Đăng nhập để trả lời
0

THƠ TẶNG ANH


bâng khuâng tôi gặp anh tôi
với mầu sương gió một thời đã xa.
nửa đời xuôi ngược buôn ba
hoàng hôn chân chậm mắt nhoà tóc sương.
bao năm chân bước ngàn phương
bây giờ lặng ngắm nắng vương cuối chiều.
thong dong nhàn nhã tiêu diêu
bút nghiêm làm bạn sớm chiều gió trăng.
soi đời bởi những (nốt thăng)
soi mình bởi những bạn văn bạn đời.
hoàng hôn soi bóng anh tôi
nghiêng nghiêng câu bút cho đời thêm xuân.


hoàng hoài nam
những gì tôi viết cho tôi
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: PhạmNgọccSan



quote:

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

TK xin đc đổi bài đăng hôm qua , Chúc thi hữu PNS luôn vui khoẻ




Nàng xuân
 
Nàng xuân dạo gót thả ngàn hoa
Nắng ấm reo vui rộn rã là
Cúc tím môi trầm  pha bóng nguyệt
Hồng xanh mắt biếc ánh thu ba
Bên thềm nguyệt quế trông người đến
Trước ngõ tường vi ngó kẻ qua
Cỏ mướt mầm non xào xạc lá
Xuân về xao động tận hồn ta
 
Thanh Thanh Khiết
6.1.2010


Chào Thanh Thanh Khiết.
Thời tiết này không cho NS vào web, Ko cho mình gõ máy và làm thơ! Thật buồn! NS chậm phúc đáp, mong TTK thông cảm nha.
NS xin hoạ "NÀNG XUÂN" của bạn :




LỄ VẬT DÂNG NÀNG XUÂN


Nghe như gió nói: tiếng chân hoa,
Đã tới hay chưa? ngóng ngóng là!
Đất đợi Đông qua, bừng giấc ngủ,
Mây chờ Xuân đến, ngại bôn ba.
Hàng cây rộn rã mong nắng đến,
Nhân thế cười vui phớt chuyện qua.
Đỏ mắt chờ Em-Xuân hãy đến!
Dâng Người lễ vật : Trái tim ta!


                             11/01/2011
                                                         PNS



Mong thi hữu luôn khoẻ để vui với những vần thơ xướng hoạ

Nàng xuân
 
Cảm tạ nàng xuân đã ghé qua
Dâng người lễ vật : Trái tim ta”PNS”
Gió lành xoa dịu bao cay đắng
Nắng ấm xua tan những sóng ba
Huệ trắng nghiêng mình trên bệ đá
Mai vàng đứng lặng dưới như là …
Bao ngày chờ đợi trong đông lạnh
Rộn rã niềm vui bên dáng hoa
 
Thanh Thanh Khiết
10.1.2011


Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0

Cảm ơn bạn THANH THANH KHIẾT với bài hoạ đảo vận thật hay.


 
             XUÂN LÒNG


             Ta đi giữa mưa bay,
             Dưới hàng cây không lá.
             Môi gặp sợi gió lạ,
             Hôn lạc loài heo may.

             Chiếc lá nào chạm tay,
             Ấm mềm mùa lưu luyến.
             Đầu cành rung luyến tiếc,
             Nhú dậy những mầm tơ...

             Đâu một ta dưới mưa,
             Cả hàng cây nữa nhỉ!
             Và Xuân đang thủ thỉ,
             Long lanh giọt Xuân cười...


Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: PhạmNgọccSan


quote:

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

TÌNH MÌNH
Con người trong vòng sinh tử
Trái đất có thể nổ tan
 
Tình yêu là vĩnh củư
Muôn đời vẫn tươi xanh
 
Tình yêu của chúng mình
Cũng sẽ là như thế
 
T.T.K..29/4/2008







Chào  THANH THANH KHIẾT. Ta lại có điểm chung nha. TTK đọc cho vui nha: 
          
               NƠI LOÀI NGƯỜI TRÚ NGỤ
       
             Ai bảo Trái đất này Tận thế!?
             Sẽ trắng băng, hay đen đúa giữa hố đen?

             Có phải chăng,
             Loài người tự đào mồ
             Bằng chính hàm răng,
             Và chôn mình
             Bởi trái tim lạnh ngắt!

             Có phải chăng,
             Đất nóng lên,
             Núi non già cóc cách,
             Và nhân tình mượn cớ già theo…

             Tình nhân ơi !
             Này, chén rượu trong veo,
             Em hãy cạn cùng ta,
             Ơi trái tim
             còn xốn xang màu đỏ cũ!

             Rượu đế vô danh.
             Tình yêu bất tử.
             Trái đất này,
             Trú ngụ
             Dưới TÌNH YÊU.

  


Con - người
 
Thiếu kim con người về hoang dã
Thiếu mộc con người  nương vào chi ?
Thiếu thuỷ con người toàn bụi cát
Thiếu hoả  con người ăn bằng gì ?
Thiếu thổ Con người sẽ đói khát
Thiếu tình yêu lòng thành quỷ dữ
 
Thanh Thanh Khiết
12.1.2010
 
Thi hữu PNS đã vượt qua bệnh tật , thời tiết khắc nghiệt để viết những vần thơ yêu đời , TTK rất cảm phục
.Chúc thi hữu và gia dình vui HP 
  
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: PhạmNgọccSan



TRẦU CAU

Mình vôi thì bạc phận vôi.
Mình trầu cay đắng lại hôi phận trầu.
Mình cau chát xít phận cau,
Nhân tình nhuộm thắm môi nhau một đời!






Bài thơ trầu cau của bạn rất hay. Xin tặng bạn một bài bình ngắn về bài thơ này

Mình vôi thì bạc phận vôi
Mình trầu cay đắng lại hôi phận trầu
Mình cau chát sít phận cau
Nhân tình thắm đỏ môi nhau một đời
 
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đưộc đọc một bài thơ hay như thế. Dung dị mà hay. Cả bài thơ chỉ có bốn câu và không hề có lấy bất cứ một từ hoa mỹ nào. Nó cứ chân chất, thật như cuộc đời vậy nhưng đọc xong, bài thơ để lại trong ta một trời liên tưởng. Hóa ra thơ là như vậy đấy, bài thơ, nhà thơ chỉ gợi mở, dẫn hướng cho cảm xúc của người đọc còn thì người đọc, bằng vốn sống của mình, bằng kiến thức đã đưộc tích lũy theo năm tháng của mình mà tiếp tục sáng tác cùng thi nhân và bay lên bằng chính đôi cánh của tâmhồn mình. Làm đưộc những bài thơ như thế là rất khó. Và đây là một bài thơ đã làm đưộc điều đó.
  Trước khi nói đến bài thơ này tôi cần phải nói với các bạn rằng truyện cổ tích trầu cau của việt nam đưộc xếp vào tốp 100 những truyện cổ tích hay nhất của thế giới và các bạn có nhận thấy không Phạm ngọc san đã tóm tắt toàn bộ câu chuyện hay nhất thế giới ấy chỉ bằng có bốn câu thơ.Nhà thơ thật tài.
  Đầu tiên, nhà thơ đã đặt ra riêng từng số phận. Số phận nào cũng có cái đau khổ của nó, có nỗi bất hạnh của nó. Vôi thì bạc phận, trầu tì cay đắng. cau thì chát sít. Khi biết về nỗi bất hạnh mà nhà thơ đang gánh chịu tôi tự hỏi.”Số phận của nhà thơ nằm ở đâu trong ba số phận kia?” và với những số phậnnhư vậy thì cuộc đời sẽ trở thành cái gì ngoài nước mắt? Ai cũng phải nghĩ như thế. Nhưng không! Câu kết đột ngột đổi hướng của cả bài thơ khiến người đọc phải sững sờ
“Nhân tình thắm đỏ môi nhau một đời”
Nếu ba cuộc đời bất hạnh ấy mà đưộc gắn kết với nhau bằng “Nhân tình” thì số phận sẽ đổi khác. Cuộc đời sẽ đổi khác. Cái hay của câu kết nằm ở hai chữ “Nhân tình” Đọc câu kết này tôi lại nhớ đến một câu thơ của bà Hồ xuân hương
               Có phải duyên nhau thì thắm lại
               Đừng xanh như lá bạc như vôi
Phải có cái “Nhân tình “ ấy thì mới đỏ đưộc môi nhau một đời. Một triết lý nhân sinh rất đơn giản nhưng để nhận ra đưộc điều đó có lẽ phải trải nghiệm nó bằng cả một nỗi bất hạnh lớn lao như nhà thơ đã gặp . Phải chăng nhà thơ đã từng đổ vỡ, đã từng muốn vưột qua ranh giới của sự sống để giải thoát mình ra khỏi số phận nghiệt ngã của cuộc đời? Tôi không biết nhưng không hiểu sao tôi cứ nghĩ là chính tại cái ranh giới ấy nhà thơ đã bám vào đưộc hai chữ “Nhân tình” và nhà thơ đã thay đổi và bài thơ ra đời. Một bài thơ ra đời trong hoàn cảnh như thế nó thăng hoa là một sự đưông nhiên. Con người thật là vĩ đại. Chính cái tột cùng đau khổ lại làm bừng lên một đóa  hoa đẹp và ngát hương
                                                        Hà nội 13—1-2011
                                                           Bốn giờ sáng
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-01 01:08:27PhạmNgọccSan>
                        
                            CẢM ƠN ANH NGUYỄN THẾ DUYÊN

TÔI VÔ CÙNG CẢM ĐỘNG VÀ CHÂN THÀNH CẢM ƠN BÀI BÌNH THẬT HAY CỦA ANH ĐÃ DÀNH CHO TÔI VÀ BÀI THƠ 4 CÂU " TRẦU CAU''.



...................................................................................................

HÀ NỘI RÉT.
MUỖI MÒNG PHÈ PHỠN
 


Muỗi mòng vớ được  áo manh,
Vo ve  “làm bạn”  với anh không nhà.
Muỗi đói, muỗi rách, muỗi già,
không qua cái rét cắt da. Đã rồi!
Thời cơ vớ được cơ trời,
Muỗi mòng phè phỡn còn cười áo manh!

 
Muỗi phố cùng gió lạnh tanh
Luồn sâu dưới đụp áo anh không nhà
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: PhạmNgọccSan

HÀ NỘI RÉT.


Hà thành đang cuối chiều đông
Rét bùng trên mặt trong lòng cuộn dâng
Căn phòng chan chứa hương xuân
Vòng tay bằng hữu nên phần thơ ca.


小 蜻 蜓

Chúc anh PTN luôn vui tươi...Chuồn chuồn em chỉ hay đi quậy lung tung thôi ạ. Rét quá cho em vào đây trú nhở một chút ạ [:D]



小 蜻 蜓
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-08 14:33:32PhạmNgọccSan>
Trích đoạn: Tiểu Thanh Đình

Trích đoạn: PhạmNgọccSan

HÀ NỘI RÉT.


Hà thành đang cuối chiều đông
Rét bùng trên mặt trong lòng cuộn dâng
Căn phòng chan chứa hương xuân
Vòng tay bằng hữu nên phần thơ ca.


小 蜻 蜓

Chúc anh PTN luôn vui tươi...Chuồn chuồn em chỉ hay đi quậy lung tung thôi ạ. Rét quá cho em vào đây trú nhở một chút ạ [:D]


CẢM ƠN 小 蜻 蜓.
Rét tay chân đầu đau nên thơ nặn mãi ko ra, Có bài mới TTĐ đọc nha:

CHIỀU ĐÔNG HÀ NỘI
 
Hà nội ơi, heo may se lạnh,
Chiếc lá cuối cùng rơi cạnh ta ngồi.
 
Sóng hồ Gươm xám nét bồi hồi.
Trời trầm mặc, vắng  mây trôi nhung nhớ.
Nâng chiếc lá trên tay ríu ran một thủa,
Cảnh sắc đông vây bủa nét trầm tư…
 
Cành  khẳng khưu mờ tỏ chốn sa mù,
Cây  mốc  sần xùi,  địa y lên mầu xám.
Bức thủy mặc chiều đông lại hiện về sâu lắng,
Lãng đãng  mơ hồ nét cũ - bóng cố nhân…
 
Gió chẳng một phương, tóc liễu thoáng ngại ngần.
Phố vẫn heo may tô thăm hồng má phấn.
Một nét quen, thiếu phụ níu tà áo bay lất phất,
Ấp e ngọn gió vô tình…
 
Trên bàn tay chiếc lá bỗng lung linh…
Rét ngọt thế! Ơi, heo may  Hà Nội!


                                       Hà Nội ngày cuối năm
                                        22-chạp –Canh Dần
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-05 05:33:31PhạmNgọccSan>


                          MĂM MỚI, XUÂN VỀ - XUÂN TÂN MÃO 2011,


                      CHÚC BAN ĐIỀU HÀNH VNTHUQUAN.NET 

                NĂM MỚI  NHIỀU THÀNH TÍCH MỚI TRONG CÔNG TÁC.



                CHÚC THI HUYNH, THI HỮU SỨC KHOẺ DỒI DÀO, AN KHANG,

                THỊNH VƯỢNG,
HẠNH PHÚC THÊM  NHIỀU TÁC PHẨM MỚI .



 
                                                                         Phạm Ngọc San
Đăng nhập để trả lời
0


MÊNH MANG GIAO THỪA PHỐ



 
Mưa bay mờ phố nhỏ,
Lối cũ nhoà mênh mông.
Lạnh tay chạm gió bấc,
Thầm tính tuổi mùa đông.
 
Góc phố bàng trụi lá,
Qua mùa tự đốt mình.
Giương cành trong mưa giá,
Mầm cựa đâu thanh thanh.
 
Giao thừa nào chẳng vội!
Ngày đông tựa tấc gang.
Phút đất trời hoà nhập,
Đường về lạc mênh mang!

 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-08 04:45:56PhạmNgọccSan>
                                                        
CẤY  XUÂN

            Mưa bay như rắc bụi.
           
Gía lạnh trong heo may.
            Mật ẩn mầu rét ngọt.
            Mầm xanh dưới vỏ cây.

            Gió liếm đồng loang loáng.
            Mạ già giấu lúa non.
            Núp dưới vành nón lá,
            Tiếng cười ai tươi ròn...

            Bùn khuất dưới nước bạc.
            Nhuốm thâm đầu ngón tay.
            Soi gương nơi mặt ruộng,
            Lưng cười cùng mưa bay...

           Cần gì trông nước trông mây!
           Trời xanh ngước mặt ruộng này, trông em !





Đăng nhập để trả lời
0

CUỐI LỐI MÒN - MÙA XUÂN ƠI!


   Lối mòn  - mòn cả nếp tư duy.
   Lối mòn, - mòn  trong giấc mộng.
   Lối mòn - rộng biển trầm tư, mặn mòi sao động.
   Lối mòn -  rộng cát phẳng đến nôn nao.
   Cuối lối mòn - mùa xuân ơi, gia diết làm sao!
   Theo lối gió, hanh hao đường quen thuộc,
   Ta đi, cả trong mơ, không chùn bước.
   Cuối lối mòn,  em  - ánh lửa - mùa xuân ơi !

   Bến hứa, mùa xuân, hy vọng xóa  đơn côi, xóa  giá lạnh cháy hồng hơi lửa ấm.
   Ánh lửa, lối mòn theo gió mây đưa đón, nghe ngân nga lửa réo chốn hư không.

   Bến đợi nào chẳng cuộn sóng nhớ mong, đa đoan thế heo may se chồi biếc!
   Cuối lối mòn, ánh lửa giục ta bước tiềp, trái tim hồng  biêng biếc - xuân ơi !

   Một lối mòn, ta đi,  mòn cả một đời!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-14 17:28:25PhạmNgọccSan>
NGÀY TÌNH NHÂN 14/tháng 2


CẦU TÌNH


 
“Ước gì sông rộng một gang…”
Để mình khỏi vượt đặm dàng cheo leo.
 
Trách trời tạo những núi đèo!
Trách người bắc những cầu treo gập ghềnh!
 
Cầu tình ru nhịp bồng bềnh,
Miếng trầu câu chuyện chân tình mà say!
 
Trúc xinh gọi gió lắt lay
Mạn thuyền ngồi tựa đợi ngày người sang
 
“Ước gì sông rộng một gang…”
Sang đi! mới biết mênh mang cầu tình!


                                                
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY TÌNH NHÂN
                     
                  "Sực nhớ những chồng vợ,
                  không một ngày Tình Nhân!"



                    TÌNH GIÀ


                Ngủ đi, hãy ngủ , em ơi !
           Mồng tơi có vị mồng tơi lo gì.
                Lặng  nghe lá gió rầm  rì,
           Như  mình bao đận thầm thì bên nhau.
                Anh bạc đầu, em cũng bạc đầu,
           Ngủ đi ta hát ru câu tình già.

.
Đăng nhập để trả lời
0

TỰ SAY

 
Xoè tay chắt nắng tìm hơi ấm.
Hứng chút hương thầm ngọn gió bay.
Cứ gội mưa cho lòng nguội lửa.
Thầm thì với lá để mà say…
 




    DẤU LẶNG TRÊN KHUÔNG NHẠC


Lên lão xuống tai lặng cung trầm.
Lưu không chèo cổ lắng  xa xăm.
Trên khuông dấu lặng im hơi nhạc,
Chết đứng bao thì lẳng lặng… tăm!

 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0


BÌNH MINH XANH 
   



  Thắp một ngọn nến.
  Tâm tịnh thưởng  trà.
  Bình minh tỉnh giấc.
  Sông Hồng gió qua.

  Hương Sữa la đà
  Âm dương vần chuyển
  Thoảng trong gió quyện
  Xanh tình dịu êm.                                      

  Mặt trời thật hiền,
  Bừng lên mi  mắt.
  Không gian xanh ngắt.
  Thời gian ru êm.


  Khoảnh khắc giao duyên

  Dâng lời ước nguyện
  Cõi đời - cõi thiện
  Xanh tươi vững bền


.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: PhạmNgọccSan





BÌNH MINH XANH 
   



  Thắp một ngọn nến.
  Tâm tịnh thưởng  trà.
  Bình minh tỉnh giấc.
  Sông Hồng gió qua.

  Hương Sữa la đà
  Âm dương vần chuyển
  Thoảng trong gió quyện
  Xanh tình dịu êm.                                      

  Mặt trời thật hiền,
  Bừng lên mi  mắt.
  Không gian xanh ngắt.
  Thời gian ru êm.


  Khoảnh khắc giao duyên

  Dâng lời ước nguyện
  Cõi đời - cõi thiện
  Xanh tươi vững bền


.

 



 
 
Anh San ơi ! TY ghé thắm anh nè. Còn nhớ không ?
Thấy anh Nhà Quê vào post thơ là TY mừng rồi. Chúc anh luôn an lành, nhiều sức khoẻ và nhiều niềm vui nhe.
 
 
Niềm mơ...
 
 
Mặt đất mông mênh
Vầng dương toả rạng
Tâm tư thoáng đãng
Một trời bình yên.
 
Mây_gió giao duyên
Rầm rì tiếng sóng
Cho ta lắng đọng
Niềm mơ...niềm mơ...
 
Tú_Yên
 
 
02-03-2011
       
       
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tú_Yên

Anh San ơi ! TY ghé thắm anh nè. Còn nhớ không ?
Thấy anh Nhà Quê vào post thơ là TY mừng rồi. Chúc anh luôn an lành, nhiều sức khoẻ và nhiều niềm vui nhe.
 
 
Niềm mơ...
 
 
Mặt đất mông mênh
Vầng dương toả rạng
Tâm tư thoáng đãng
Một trời bình yên.
 
Mây_gió giao duyên
Rầm rì tiếng sóng
Cho ta lắng đọng
Niềm mơ...niềm mơ...
 
Tú_Yên
 

02-03-2011



KHOẢNG BÌNH YÊN  LÀ GIẤC MỘNG

                                            " Niềm mơ...niềm mơ..."


   Trước giấc mộng

   cõi ngày  nắng gió.
   Rát mặt, khô môi,

   lạc nẻo bơ vơ.
   Ngước trông lên ,

   mây ngụy dáng mộng mơ.
   Dưới  đất,

   cây tắm mưa cao đạo.
   
   Sau giấc mộng,

   một đường viền mở ảo,
   Loé nhập nhoà, 

   lac lối  chân mây.
   Thả ước mơ theo sóng biếc tháng ngày.

   Gọi giấc ảo bình yên về  cõi thực.
 
 



Đăng nhập để trả lời
0


NỤ HÔN MƯA TRÁI MÙA
   

   Trái mùa ta vẫn đợi,
   Đợi những cơn mưa về.

   Người người đều chốn chạy,
   Ta đón mưa hả hê !

 
   Giọt giọt  reo câu thề,
   Nhớ thương dâng vời vợi
   Ấm môi mềm chờ đợi
   Nụ hôn mưa ngọt ngào.

   Mưa vẫn mưa ngày nào,
   Tí tách ru khe khẽ.
   Đêm vẫn đêm như thế,
   Màn nhung dần dần buông…
   À ơi…
   Trăm nhớ ngàn thương,
   Vẫn đợi chờ, chờ đợi.
   Mưa lạc mùa ào tới,  
   Trong mưa mềm tiếng gọi,
   Và cả tiếng  à ơi …

Đăng nhập để trả lời
0

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3.

Phạm Ngọc San Chúc toàn thể các nữ thành viên trong VN THƯ QUÁN luôn mạnh khoẻ, vui vẻ, tươi trẻ, hạnh phúc và nhiều may mắn.
Chúc những vần thơ, những trang viết làm sáng, đẹp, chan chứa tình người của quý vị nở rộ như hoa mùa xuân.


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-13 04:44:22PhạmNgọccSan>

CHỢ XANH
 
 
Chợ Xanh  mua bán bán mua,
Một sân “đoán giá” tiền đùa người chơi.
 
Giá là giá của giời ơi!
Người mua là của chơi vơi thị trường.
 
Cuối chợ ruồi muỗi kẹt đường,
Bao nhiêu cái giá  nhiễu nhương vò vè.
 
Mở ra thu lại góc hè...!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0


         BẾN THƠ

       Khi trắc ẩn, giãi lòng chẳng thể!
      Để linh hồn thoát khỏi bến mê!
      Trăm vạn mối, cùng ai giãi tỏ!
      Tri kỷ ơi! Người hãy trở về!

      Ừ ! trong đục bụi trần khuấy vẩn.
      Lắng thời gian nước lại xanh rì
      Tình như nước. Tri kỷ ơi! tri kỷ!
      Văn vắt trong, không gợn khinh khi.

      Theo dòng chảy, linh hồn bé nhỏ
      Trong  mưa sa xô giạt gặp bến mơ.
      Thuyền không bến, thuyền kia tan vỡ.
      Tri kỷ ơi!
Duyên kiếp một bến thơ!

 
 
Đăng nhập để trả lời
0


CHUYỆN TRĂM NĂM
 
 “Nhân diện bất tri hà sứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong”
 
 
Trăm năm tới, trăm năm sau,
Hoa nào giữ sắc tươi màu xuân nay?
 
Trăm năm nhé, hương còn bay,
Vườn xưa trầm tích men say ngát tình.
 
Trăm năm bao kiếp phù sinh,
Bá Nha tích cũ lung linh sắc hồng.
 
Vẳng chiều gọi tím mông lung,
Chuyện trăm năm đã kết cùng trăm năm.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0



                      ĐỒNG LỘC

            Lồng lộng trên cao vẫy trời xanh?
               Lược gương tro bụi dưới đất lành!
               Chín tầng vọng trắng mây mười lớp.
               Cầu chúc bình yên mãi tuổi xanh!
                                            

.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-15 06:04:44PhạmNgọccSan>
                  
      PHÍA KHÔNG EM. 

         Mênh mông định hướng nào đây!

  Heo may lạnh buốt vén mây rụng chiều.
       Ánh vàng  nắng quái như trêu.
  Cánh đồng tắt vụ liêu xiêu bóng người.
       Tôi đi về phía không tôi,
  Và đi tìm phía chân trời  không em.

 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

TRẦM ẤM THÁNG TƯ


    Mưa tháng tư,
    Khắc khoải chút heo may.
    Vương hạt bụi xuân, buông giọt tròn của hạ…
    Khắc khoải đón đưa, Trầm tư, không vội vã…

    Nắng tháng tư,
    Ánh vàng kỳ lạ,
    Chẳng cháy bừng,
    mà nồng ấm, đến tinh khôi…

    Tháng tư
    Căng tròn
    Xao xuyến bồi hồi…

    Nồng nàn hơn xuân,
    Không rực hồng như hạ,
    Hút hồn bằng bóng hình quen lạ,
    Của Đông, của xuân, của Thu, của hạ,
    Và của thời thiếu phụ chín xuân tươi!

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»