<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-26 23:07:50TTH>
VỊNH CÁI CỘT NHÀ
Lẵng lẽ bên đời suốt tháng năm
Bình hoà một cõi đứng đăm đăm
Tai ù biếng hóng người qua lại
Mắt kém lười trông kẻ đứng nằm
Trước mặt nghìn tiền thân chẳng luỵ
Trên vai vạn gánh sức khôn nhằm
Thế gian dễ mấy người như cột
Chả bận đèo bồng chút tiếng tăm
21/10/2011
Tú lòng...thòng
VỊNH CỘT NHÀ
Chả bận đèo bòng chút tiếng tăm
Thi phi miệng lưỡi há ăn nhằm
Là thân kèo cột thà vinh đứng
Khác kiếp mè rui chịu nhục nằm
Một gánh tang bồng vai ngất ngưởng
Hai bầu hồ thỉ mắt đăm đăm
" minh đường, huyền vũ" tay quân tử
Chèo chống âm thầm tháng lại năm
Liên Hương
Lẵng lẽ bên đời suốt tháng năm
Bình hoà một cõi đứng đăm đăm
Tai ù biếng hóng người qua lại
Mắt kém lười trông kẻ đứng nằm
Trước mặt nghìn tiền thân chẳng luỵ
Trên vai vạn gánh sức khôn nhằm
Thế gian dễ mấy người như cột
Chả bận đèo bồng chút tiếng tăm
21/10/2011
Tú lòng...thòng
VỊNH CỘT NHÀ
Chả bận đèo bòng chút tiếng tăm
Thi phi miệng lưỡi há ăn nhằm
Là thân kèo cột thà vinh đứng
Khác kiếp mè rui chịu nhục nằm
Một gánh tang bồng vai ngất ngưởng
Hai bầu hồ thỉ mắt đăm đăm
" minh đường, huyền vũ" tay quân tử
Chèo chống âm thầm tháng lại năm
Liên Hương
MỘT ĐỜI MƯA NẮNG …
Ba vạn sáu ngàn là mấy năm
Chân chiêu nồng rượu đá chân đăm
Mặc người quân tử ham nơi đứng
Ta kẻ thôn phu quí chỗ nằm
Hai buổi cuốc cày không tránh né
Cả đời mưa nắng chẳng ăn nhằm
Thênh thang một cõi trời trăng gió
Nào bận lòng chi chuyện tích tăm.
Lá chờ rơi 24/10/11
VỊNH CỘT NHÀ
Giữa nhà sừng sững đứng im tăm
Xô đẩy ngã đâu đụng với nhằm
Đêm chống mái che che mẹ ngủ
Ngày treo võng lắc lắc cha nằm
Vững như bàn thạch người nhìn đắm
Thẳng tựa cây tre kẻ ngó đăm
Mưa gió bão bùng thân chẳng sợ
Giữ vui gia đạo đã nhiều năm
Thanh Huy
Ba vạn sáu ngàn là mấy năm
Chân chiêu nồng rượu đá chân đăm
Mặc người quân tử ham nơi đứng
Ta kẻ thôn phu quí chỗ nằm
Hai buổi cuốc cày không tránh né
Cả đời mưa nắng chẳng ăn nhằm
Thênh thang một cõi trời trăng gió
Nào bận lòng chi chuyện tích tăm.
Lá chờ rơi 24/10/11
VỊNH CỘT NHÀ
Giữa nhà sừng sững đứng im tăm
Xô đẩy ngã đâu đụng với nhằm
Đêm chống mái che che mẹ ngủ
Ngày treo võng lắc lắc cha nằm
Vững như bàn thạch người nhìn đắm
Thẳng tựa cây tre kẻ ngó đăm
Mưa gió bão bùng thân chẳng sợ
Giữ vui gia đạo đã nhiều năm
Thanh Huy


![[:)]](/images/smiley/s1.gif)





![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
